Đề Xuất 2/2023 # Truyện Ma Audio On Windows Pc # Top 10 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 2/2023 # Truyện Ma Audio On Windows Pc # Top 10 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Truyện Ma Audio On Windows Pc mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Download truyen co tich mp3 cho be

VNG Corporation VNG is a Vietnamese technology company, founded in , specializing in digital content and online entertainment, social networking, and e-commerce. Zuni was evaluated as one of the competent education projects right after its publishing, with exam samples, video lectures and major topics available currently.

Kể truyện cổ tích và hát ru cho bé VOV: Chuột nhắt và bút chì

In addition, Zing Me was the first social network in Vietnam that had the properties of a platform. Easily extract audio from your video files. Extract high quality mp3 songs using this powerful application. Please be aware that we only share the original, pure-apk file, direct download from Google play store, it’s safe and free of any virus. If there are any problems, please let us know.

App rating : 4. Instructions for installing Ke Chuyen Co Tich apk from your Android device, as well as other devices. Allows read only access to phone state, including the phone number of the device, current cellular network information, the status of any ongoing calls, and a list of any PhoneAccounts registered on the device. Veterans In Crisis. He eats a light breakfast, a light lunch, and a light dinner. He eats a bowl of cereal for breakfast. He eats a bowl of cereal with milk. He eats a sandwich for lunch. He likes fish. He eats rice and vegetables for dinner.

All he eats for dinner is rice and vegetables. He will never get fat. Jimmy dropped a piece of paper on the floor. He bent over and picked it up. He folded the piece of paper in two. He put it on the table. He picked up a pencil. He wrote a phone number on the piece of paper. He put the pencil on the table.

He picked up the scissors. He picked up the piece of paper. He cut the paper in half. He put one-half of the paper on the table. He put the other half with the phone number in his shirt pocket. He put the scissors on the table. Linda wants to buy a new Honda. She wants to buy a new red Honda. The Honda dealer will give her a contract to sign.

Truyen Co Tich Danh Cho Nguoi Lon

Her new red Honda will cost Linda a lot of money. She likes to wear a blue hat.

Account Options

She wears a big blue hat on her head. She wears a hat and eats an apple. A knife is sharp. She just eats the apple. She holds the apple in her hand. She bites into the apple with her teeth. Thomas did not like to be cold.

Audio truyện ngôn tình – Tình yêu

He looked for his jacket. He found his jacket.

He put on his jacket. But he was still cold. He looked at the windows.

download malaysia tamil local songs.

Luyện nghe tiếng Anh cơ bản: 25 bài nghe ngắn thú vị.

App Details.

Online Download Manager – Cửa hàng Chrome trực tuyến;

Were all the windows closed? Yes, they were. They were all closed. None of the windows were open. He looked at the door. It was closed. He was still cold. He looked for a warmer jacket. Where do you hurt? She said that she hurt all over. She hurt everywhere. She hurt all over her body. I will fix your problem. He gave her a shot in her left arm. She wondered what to give him. Should she give him a watch?

Should she give him a sweater? Should she give him a new guitar? What should she give him?

Nghe Truyện Cười Audio, Truyện Cười Mp3 Chất Lượng Cao

Sắp xếp Audio

Tổng Hợp Truyện Ma Của Người Khăn Trắng

Bà Lệ Thủy dậy thật sớm và dặn Hai Sương:

– Bữa nay tao có khách, tụi bay lo đi chợ làm thức ăn đãi khách.

Hai Sương hỏi lại:

– Khách bao nhiêu người thưa bà?

– Khoảng bốn năm người!

– Dạ, là đàn ông hay đàn bà, khách chỉ ăn cơm hay khách nhậu ạ?

Bà Lệ Thủy bảo:

– Khách toàn đàn ông. Mày mua cho tao một nửa con chó.

Hai Sương sửng sốt:

– Bà… bà nói mua con gì?

– Mua thịt chó! Mày kêu xe đi xuống Trại Mát. Ở đó có bán thịt chó làm sẵn, mua về và chỉ làm đúng một món nướng cho tao thôi.

Hai Sương xanh mặt:

– Con… con đâu có biết làm thịt chó. Con cũng không quen mùi nữa…

– Không quen rồi sẽ quen. Đem về đây rồi tao sẽ chỉ cho cách làm.

Trước thái độ kỳ lạ của bà chủ, Hai Sương thấy hơi kỳ lạ. Bà ta ở nước ngoài về mà sao lại bảo nấu món thịt chó đãi khách?

– Mày ngạc nhiên vì tao bảo làm món thịt chó hả?

Không ngờ bà ta hiểu thấu tâm trạng mình, nên Hai Sương hơi lúng túng:

– Dạ… con chỉ lo món thịt chó hơi lạ, xưa nay đâu nghe ai đãi khách…

Bà Lệ Thủy bỗng phá lên cười:

– Người ta không đãi mà mình đãi mới hay! Vả lại những người này phải đãi họ thịt chó họ mới thích.

Hai Sương biết tính chủ, càng nói thì bà càng bảo lưu ý của mình, nên chị ta vừa lấy xe máy ra mà vẫn còn thắc mắc, nhưng vẫn đi mua. Khi chạy xe tới Trại Mát, vùng ngoại ô của thành phố Đà Lạt thì Hai Sương mới càng lúng túng hơn, bởi nhìn quanh chẳng thấy nơi nào bày bán thịt chó. Mà hỏi thăm thì Hai Sương lại không dám, bởi ai đời một phụ nữ lại đi tìm mua thịt chó?

Còn đang hoang mang, bỗng có người hỏi từ bên ngoài đường:

– Có phải cô kiếm mua thịt chó không?

Hai Sương giật mình:

– Dạ… dạ phải. Nhưng sao anh lại biết?

Người đàn ông trung niên cười cười:

– Thấy cô ngơ ngác thế kia thì biết ngay mà! Nhưng nói cho vui thôi, chứ đã có người dặn rồi, cô cứ lấy thịt mà mang về, khỏi phải trả tiền.

Hai Sương càng ngạc nhiên hơn:

– Có phải bà chủ tôi dặn không?

Người đàn ông lắc đầu:

– Cô không cần biết. Hãy mang về đi.

Ông ta vừa nói vừa đưa cho Sương một cái túi nhựa và dặn:

– Đem về nhà hãy mở ra, và chỉ cần làm theo hướng dẫn ghi trong giấy là sẽ có món ngon ngay.

Hai Sương xách cái giỏ mà tay run run. Từ nào đến giờ cô có biết thịt chó nó ra làm sao, cứ tưởng tượng nguyên con chó mới làm thịt nằm trong giỏ là Sương đã muốn nôn ói rồi.

Chị ta gồng mình cầm lấy và cắm đầu đạp xe như bay trở về nhà.

Vừa tới cổng nhà đã thấy thấp thoáng mấy người khách lạ đứng trong sân.

Bà Lệ Thủy nhìn ra giục:

– Mau đem vào đi, còn chần chừ gì nữa.

Rồi bà quay sang một người khách trẻ và bảo:

– Đã có cậu này rồi thì mày giao món thịt đó cho cậu ấy làm.

Nói xong, bà ta lại hướng về người đàn ông có tuổi đang đứng quay mặt vào trong và nói:

– Món ăn này mình ăn ngay tại sân thích hơn anh!

Người đàn ông quay lại, thì ra ông ta là Ba Minh. Nghe hỏi, ông ta miễn cưỡng đáp:

– Ừ cũng được. Mình vừa ăn vừa nói chuyện! Tốt nhất là chị không nên để cho mấy người làm ở ngoài này…

– Anh yên tâm, sẽ chỉ có đám mình thôi. Nào, mời cùng ngồi quanh bàn đá này, trong lúc cậu gì đó mang gói thịt tới đây, ta bày lên bàn rồi đưa bếp lò ra sau.

Tên đàn em của Ba Minh đặt chiếc giỏ lên bàn, vừa định mở ra thì đã bị bà Lệ Thủy ngăn lại:

– Không, vinh dự này phải để cho anh Ba chứ!

Ba Minh cười rất gượng:

– Ai cũng được mà, đâu hề gì.

Ông ta nói thế nhưng vẫn đưa tay mở dây cột giỏ ra. Gói khá lớn lại cột hơi kỹ, nên phải mất gần nửa phút ông ta mới mở bung được lớp bọc bên ngoài.

Vừa nhìn thấy vật bên trong thì Ba Minh đã kêu thét lên:

– Trời ơi!

Trước mặt ông ta và mọi người là một chiếc đầu lâu người, chứ không phải con chó. Mà cũng không phải cái đầu lâu bình thường, bởi tuy đã nằm rời thân thể, nhưng đôi mắt của cái đầu ấy vẫn còn chớp mắt như người sống!

Bọn thủ hạ của hắn do đứng bên ngoài nên nhanh chân chạy đi, còn Ba Minh thì cứng đờ một chỗ! Tuy nhiên, cũng chỉ chạy được mấy bước rồi chẳng hiểu bị gì mà đều đứng khựng lại như bị chôn chân xuống đất!

Bà Lệ Thủy bỗng dưng phá lên cười:

– Lũ giết người mà cũng biết sợ xác chết sao?

Nghe giọng bà là lạ, Ba Minh nhìn sững và lắp bắp hỏi:

– Chị Thủy, có phải là chị không?

Bà Lệ Thủy vẫn giọng cười khác thường:

– Nếu không phải thì là ai? Trước tiên, anh hãy nhìn vào cái đầu lâu kia xem là ai cái đã!

Ba Minh nhìn xuống lần nữa và lần này còn thét lên kinh hoàng hơn lần trước:

– Ly Ly!

Rõ ràng cái đầu của bà Ly Ly đang nhìn ông với đôi dòng lệ đang tuôn trào hai bên khóe mắt! Ba Minh vồ lấy và ôm đầu lâu vào lòng, vừa khi ấy có một tiếng rú lạ thường cất lên từ đầu lâu ấy, và… Ba Minh bật ngửa ra, buông rơi chiếc đầu lâu lăn lông lốc dưới đất.

Bọn đàn em hắn nhìn rõ mọi diễn biến, cả bọn chúng đều líu cả lưỡi, muốn kêu lên mà cũng không làm sao mở miệng được. Cho đến khi bà Lệ Thủy vụt đứng lên, tiến về phía chúng và cất tiếng hỏi:

– Đứa nào làm hư thắng xe của Hoàng Lộc?

Vừa hỏi, bà vừa chỉ thẳng vào một tên gọi là Hùng Sùi:

– Chính mày phải không?

Tên này vừa mở miệng định chối thì bỗng hắn thét lên đau đớn. Nhìn lại thì đã thấy miệng hắn đầy máu, một phần lưỡi của hắn đã rơi xuống đất!

Những tên còn lại kinh hoảng nhưng cũng đành đứng như bị trời trồng, cho đến khi bà Lệ Thủy hỏi tiếp:

– Thằng nào bỏ thuốc mê vào ly nước cho vợ Hoàng Lộc uống?

Bốp! Chát!

Vừa hỏi xong thì bà giương thẳng tay tát vào hai bên má thằng đàn em tên Năm Gà:

– Chính mày chứ còn ai vào đây!

Lại một cái lưỡi nữa rơi ra cùng lúc với tiếng kêu thảm thiết của tên nọ!

Đến lượt Ba Minh. Nãy giờ ông ta đã thất kinh hồn vía, vừa run vừa muốn chạy trốn, nhưng cũng là lúc bị gọi tên:

– Tụi nó chỉ là tay sai, được chủ sai đâu thì làm đó! Còn ông, ai đã sai bảo ông? Ông lý giải là do sợ con gái mình không lấy người chồng giàu phải không? Cho nên ông bằng mọi giá phải loại đối thủ của mình. Hành động đó của ông đã khiến cho người phụ nữ trót yêu ông mà cả đời phải hy sinh, chịu tật nguyền do ông cho uống nhầm thuốc phá thai, rồi vì ông mà bà ta phải chịu cảnh xa chồng, do người đàn ông kia không thể nào chịu nổi cảnh vợ mình mê một tay trùm xã hội đen như ông. Bây giờ bà ấy đã chết, bởi biết ông gây ra tội ác tày trời. Ông còn muốn gì nữa? Còn đứa con gái ông sắp về nước phải không?

Ba Minh gào lên, van lơn:

– Đừng, xin đừng hại tới con tôi. Mọi tội lỗi là do tôi, con gái tôi không biết gì hết, nó cũng không muốn làm theo tội ác của tôi đâu!

Ông ta vừa cử động tay chân được thì cũng là lúc cái đầu lâu của bà Ly Ly tự nhiên lăn đến dưới chân. Thuận tay, ông ta cúi xuống ôm lấy và nức nở khóc.

Nhưng lạ lùng thay, bỗng nhiên ông ta phát tru lên một tiếng thật dài, thật kinh khủng, rồi phóng mình xuống đất! Lúc đó Hai Sương và vài người nữa trong nhà nghe tiếng gào thét bên ngoài đã chạy ra nhìn, và sửng sốt khi nhìn thấy Ba Minh vừa nhảy xuống đất đã biến thành một con chó mực to tướng.

Hai Sương là người xách chiếc giỏ thịt chó về cho nên chị ta càng thêm kinh hãi khi nhìn thấy hiện tượng đó. Chị líu cả lưỡi:

– Ông… ông ta…

Khi ấy bà Lệ Thủy quay lại và nói to cho người nhà nghe:

– Kẻ ác nhân này đã đền tội rồi đó, vậy bà chủ của mấy người cũng được tha từ nay. Và hãy nói với bà ta không được đối xử với con dâu mình như vậy nữa!

Nói dứt lời thì như cái bóng, hình hài bà ta thành sương khói biến mất…

Sáu Xinh đứng bên cạnh nói với Sương:

– Bà ra coi, sao bà chủ mình biến đi đâu?

Hai Sương thất thần:

– Kỳ quá…

Chợt chị ta nhớ ra, bảo:

– Hồi nãy nghe bà ấy nói gì không? Tại sao bà ta nói là đã tha cho bà chủ mình rồi? Vậy bà ta là ai?

Họ chẳng hẹn mà cùng chạy vào nhà, gõ cửa phòng bà Lệ Thủy:

– Bà chủ ơi!

Họ gọi đến khàn cả cổ mà vẫn chẳng có tiếng trả lời, mà bên trong lúc ấy hình như có âm thanh ú ớ.

Hai Sương nói:

– Mình tông đại cửa vào thôi, biết đâu bà chủ bị nạn gì đó!

Họ tung được cửa thì vừa kịp nhìn thấy bà Lệ Thủy ngã lăn xuống sàn nhà.

– Bà chủ!

Họ vực bà dậy thì vừa lúc bà Lệ Thủy tỉnh lại, sợ hãi hỏi:

– Nó đâu rồi?

Hai Xinh hỏi:

– Bà chủ hỏi ai?

– Nó… vợ thằng Lộc…

Sau khi hoàn hồn lại, bà kể:

– Tao đang ngủ trong này chợt thấy có ai đè lên thân thể, rồi cổ tao như bị chặn ngang, không nói hay kêu la gì được. Mà cả chuyện ngồi dậy cũng không thể.

Hai Sương ngơ ngác:

– Vậy người nãy giờ ở ngoài sân tiếp khách là ai? Rồi hồi sáng này có phải bà sai con đi mua thịt chó không?

Bà Lệ Thủy tròn mắt kinh ngạc:

– Tao bảo mua thịt chó làm gì? Mà từ sáng tới giờ tao có ra khỏi phòng đâu, tao bị ai đó đè cứng trên giường này như tụi bay thấy đó!

Mọi người như từ trên trời rơi xuống, nhất là Hai Sương, chị ta ngẩn người một lúc rồi tự hỏi:

– Phải chăng là… mợ Hai?

Sáu Xinh nghe vậy liền hỏi:

– Oan hồn cô Mỹ Dung hả?

Hai Sương như người mất hồn:

– Oan hồn! Đúng là oan hồn!

***

Lan Hương vừa bước xuống phi trường, mới bước vào phòng chờ lấy hành lý thì đã thấy một thanh niên đưa tay vẫy vẫy ở cửa đợi. Lúc đầu tưởng là vẫy ai nên Hương không đáp lại, nhưng sau đó nhìn kỹ, cô thấy trên tay anh ta cầm một miếng bìa cứng đề tên LAN HƯƠNG, thì cô giật mình tự hỏi:

– Chẳng lẽ là anh chàng này?

Cô lấy một mảnh giấy nhỏ trong túi áo khoác và đọc lại: Hoàng Lộc sẽ chờ ở phi trường.

Chỉ biết Hoàng Lộc trước khi đi du học, đã cách trên mười năm rồi, nên lúc này đứng trước mặt anh ta chắc gì Lan Hương đã nhớ. Tuy nhiên, khi nhìn lại một lần nữa anh chàng cầm tấm bìa đề chữ Lan Hương kia, cô nàng thầm nghĩ: vượt quá mong đợi của mình rồi!

Hương còn nhớ cách nay hơn một tháng, cô đã nhận được lá thư của cha, trong đó ông có viết:

“Ba đã tìm được cho con người con trai mà con mong đợi, thằng Hoàng Lộc mà trước khi đi du học con từng khen là đẹp trai, thông minh mà lại hiền lành.

Mặc dù khi ấy Lộc mới có mười hai tuổi, còn bây giờ nó đã gần ba mươi, đang là một mẫu đàn ông khôi ngô tuấn tú, lại giỏi giang, giàu có. Ba má mà được nó làm rể thì còn hạnh phúc nào bằng!”

Cách ngày Hương về nước mấy hôm, cô còn nhận được một điện tín đánh từ quê sang, nói rằng khi về nước cô sẽ nhận được nhiều tin vừa xấu vừa tốt một lúc nhưng chính niềm hạnh phúc bất ngờ sẽ giúp cô vượt qua những tin gọi là xấu! Lúc đó, Lan Hương chưa hình dung được là chuyện gì. Cho đến hôm nay, suốt hơn mười giờ ngồi trên máy bay, cô nghĩ mãi mà vẫn chưa ra chuyện gì đang chờ mình ở nhà…

Sau khi lấy được hành lý, Lan Hương vừa đẩy xe ra tới cửa thân nhân đón thì Hoàng Lộc đã tiến đến gần và lên tiếng ngay:

– Tôi là Hoàng Lộc, đến đón Lan Hương theo sự cho phép của hai bác.

Lan Hương lịch sự, nhẹ giọng:

– Em đã được ba má nhắc nhiều về anh, nhưng không ngờ…

Lộc nói liền:

– Không ngờ gặp là thất vọng phải không!

Hai người cười vui và ngay từ phút giây ấy, họ đã thân nhau ngay. Điều này cả hai cũng không hiểu tại sao…

Đến khi Lộc lái xe đưa Hương về thẳng nhà mình thì thay vì ngạc nhiên, cô đã rất tự nhiên đi theo Lộc vào nhà và còn hỏi:

– Nhà có đủ phòng cho em ngủ lại không?

Hoàng Lộc đã chuẩn bị từ trước, anh chỉ về một căn phòng khang trang nhất trong nhà, đáp:

– Chẳng những có phòng mà còn là căn phòng đẹp nhất nữa!

Lan Hương không hỏi gì đến sự vắng mặt của cha mẹ mình, cho đến khi Lộc chủ động nói ra:

– Nếu bây giờ Hương nghe một tin buồn thì em sẽ làm sao?

Nàng bất ngờ hỏi:

– Anh muốn nói tới chuyện ba má em phải không?

Lộc gật đầu:

– Đúng vậy! Em có buồn lắm không?

Cô nàng sa nước mắt, nhưng vẫn tỉnh táo:

– Lúc ngồi trên xe anh, chẳng hiểu tại sao em lại nghe văng vẳng bên tai mình báo tin buồn này. Lúc đó em bàng hoàng, vừa muốn khóc lên thì bất chợt xe anh quẹo vào nhà, ngừng lại thì em như… một người khác. Bây giờ em chỉ bùi ngùi một lúc rồi thôi…

Hoàng Lộc cầm lấy tay nàng, nói rất khẽ:

– Từ bây giờ em không còn là… Lan Hương nữa! Đúng hơn, em là Lan Hương, nhưng thực chất em là… vợ anh thật sự!

Lộc nói những lời này vừa nhìn Hương, cô nàng không có phản ứng gì, ngoài việc nhìn anh đắm đuối.

Sau đó, hai người đứng trước bàn thờ của Mỹ Dung, Hoàng Lộc lên tiếng:

– Anh đã làm theo đúng những gì em muốn rồi đó! Bây giờ Lan Hương đã về đây, cô ấy rõ ràng hoàn toàn không biết những gì cha mẹ mình làm. Cô ấy…

Lời của Lộc chưa dứt thì đã nghe chính miệng Lan Hương thốt lên:

– Em biết rồi, không quay lại nhìn em sao?

Hoàng Lộc quay lại nhìn và anh kêu lên thích thú:

– Em đây mà, Mỹ Dung.

Tiếng cười khúc khích của cô nàng vừa lúc cánh cửa lớn mà Lộc vừa mở lúc nãy bỗng dưng sập lại, đèn đang sáng cũng tắt ngúm. Chỉ còn lại tiếng reo vui của hai con người trong bóng tối:

– Làm người ta hết hồn!

– Cám ơn em đã đền cho anh…

– Nhớ đây là phần thưởng dành cho con người trung thực, hết lòng yêu vợ của anh. Nếu anh lạng quạng thì chẳng những mất em luôn mà cả cái xác Lan Hương này cũng sẽ thuộc về người khác đó nghe!

– Ai dại gì mà để mất… cả hai!

Trong bóng tối, hai người quyện lấy nhau và có lẽ hạnh phúc sẽ ở với họ lâu lắm…

***

Chuyện Lan Hương và Hoàng Lộc thành hôn với nhau tuy diễn ra âm thầm, nhưng vẫn có một số người biết. Họ bàn tán với nhau:

– Thằng Lộc sao tệ quá, vợ mới chết chưa đầy sáu tháng đã lấy vợ khác rồi!

Người lại nói:

– Mà cũng lạ, nghe nói vong hồn cô Mỹ Dung linh lắm, mà sao lại chấp nhận cho người vợ mới của Lộc về ở trong ngôi nhà còn bàn thờ cô ta trong đó?

Mặc ai nói gì thì nói, Lộc và Lan Hương vẫn hạnh phúc bên nhau. Bà Lệ Thủy vẫn ở Đà Lạt, nhưng thỉnh thoảng về Sài Gòn. Mỗi lần về, bà đều rất hòa hợp với Lan Hương, khác xa với thái độ hờ hững, đố kỵ với Mỹ Dung ngày trước.

Và nếu có ai nhìn thấy thì sẽ ngạc nhiên hơn, bởi bà luôn đứng trước bàn thờ của Mỹ Dung và lâm râm khấn vái rất thành khẩn. Có lần bà còn gọi Lan Hương lại gần, đứng trước bàn thờ và nói:

– Má biết lỗi của mình, biết được tấm lòng vị tha của con khi chấp nhận cho Lan Hương đem xác mình về nhập với hồn của con để làm vợ thằng Lộc. Má cám ơn con…

Bí mật của Lộc và Lan Hương chỉ có bà Lệ Thủy biết, và bà đã thề với lòng là sẽ mãi mãi giữ kín. Bởi vậy nhiều người ngạc nhiên tại sao Lan Hương từ lúc về nước chưa một lần về nhà thăm ngôi nhà của mẹ cô.

Ngôi biệt thự đồ sộ đó bị bỏ hoang… Tuy nhiên, khi tìm hiểu thì người ta mới phát hiện ra trong nhà không phải hoàn toàn vắng hoe mà thật ra còn có một… con chó mực rất lớn trú ngụ! Con chó đó là hiện thân của Ba Minh!

Ngôi biệt thự tuy không có người, nhưng chỉ có con chó ấy, nó đã giữ cho ngôi nhà luôn luôn ấm cúng như có người ở. Không một kẻ trộm nào dám léo hánh vào bởi đã từng có mấy lượt, kẻ tham lọt vào nhà và lập tức bị con chó cắn cổ, xé xác.

Chỉ có vợ chồng Lan Hương là biết chuyện. Họ thường tâm sự với bà Lệ Thủy:

– Con chó mực đó là hồn của Ba Minh nhập vào. Ba Minh là kẻ đại ác, nên chết không thành ma mà thành quỷ. Tuy nhiên, nó đã bị Mỹ Dung khắc chế, nhốt nó vĩnh viễn trong ngôi nhà đó. Ở trong ngôi nhà thì nó chỉ là con chó tinh ranh, nhưng bình thường nó không có gì nguy hiểm. Trừ phi có ai đó tìm cách đưa nó ra ngoài, lúc đó nó sẽ trở nên cực kỳ nguy hiểm! Người bị nó nhập sẽ là quỷ nhập tràng, nguy hiểm khôn lường…

Bà Lệ Thủy lo sợ hỏi:

– Sao con không diệt nó hẳn cho rồi, để như vậy sẽ có ngày…

Nhưng vong hồn Mỹ Dung đã quả quyết:

– Chỉ khi nào anh Lộc ruồng bỏ Lan Hương, tức ruồng bỏ con, thì lúc đó con mới để cho con chó mực thoát ra ngoài. Và lúc ấy nạn nhân đầu tiên sẽ là… Hoàng Lộc!

Hoàng Lộc dúi mặt vào tóc vợ, âu yếm:

– Trời có sập anh cũng không dám bỏ em nữa là…

Truyện: Cưới Nhanh Với Thiếu Gia Ác Ma

Tần Di không biết làm thế nào để hình dung chuyện lần này, chuyện này đối với cô như một cơn ác mộng khủng khiếp.

Không có gì bất ngờ, lần này cô không xuống được giường.

Lần này còn nghiêm trọng hơn lần trước, cô chỉ hơi xê dịch một chút cả người sẽ đau như bị xé rách. Không chỉ có thế, mà còn có những dấu hôn đen tím, máu ứ đọng.

Cô từ đầu tới cuối chỉ duy trì một tư thế, nằm ngửa trên giường, nước mắt nơi khóe mắt không ngừng, rơi xuống hai bên tai ẩm ướt rất không thoải mái.

Nghiêm Dịch Trạch từ đầu đến cuối đều đưa lưng về phía cô hút thuốc bên cửa sổ. Mùi khói dày đặc tràn ngập trong phòng khiến cô đặc biệt khó chịu, nhưng anh dường như hoàn toàn không biết, tiếp tục châm thuốc, rít thật sâu cho đến khi ngọn lửa sắp chạm tới đốt ngón tay mới tay hung hăng bóp tắt vào gạt tàn trên bệ cửa sổ, sau đó lại châm điếu khác…

Chỉ trong hơn nửa giờ, gạt tàn đã đầy tàn thuốc. Tần Di không biết anh đang nghĩ gì, càng không biết anh sẽ làm gì với cô sau khi hút xong. Bỏ qua cho cô, để cô nghỉ ngơi? Còn khả năng lớn hơn là tiếp tục hành hạ cô cho đến sáng.

Nghiêm Dịch Trạch dập tắt thuốc, lần này không tiếp tục châm chậm rãi xoay người lại, Tần Di nhìn chằm chằm vào anh, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt phức tạp của anh đang đến gần.

Nghiêm Dịch Trạch cũng không nói lời nào, mà là chậm rãi đi tới bên cô, ngồi xuống chạm vào những vết máu ứ đọng, ánh mắt hiện lên một tia đau lòng. Môi khô khốc chậm rãi mấp máy, phun ra hai chữ, “Đau không?”

Tần Di lạnh lùng nhìn anh chằm chằm, không nói gì, không phải cô không thể nói, mà cô không muốn để ý đến anh. Biến cô thành thế này, bây giờ lại hỏi câu vô nghĩa như vậy, quả thực khiến người ta buồn nôn.

Nghiêm Dịch Trạch chậm rãi tay giơ lên muốn chạm lên mặt cô, Tần Di muốn tránh cũng không thể tránh được, mở miệng gầm nhẹ, “Đừng đụng vào tôi!”

Tay anh dừng lại giữa không trung, đôi mắt anh loé lên nhìn cô chằm chằm hồi lâu chậm rãi đứng dậy

đi ra ngoài.

Nghe thấy tiếng mở rồi đóng cửa, Tần Di thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng anh cũng rời đi.

Nhưng chỉ mấy phút, Nghiêm Dịch Trạch lại quay lại, trong tay cầm hòm thuốc, một lần nữa ngồi trở lại bên giường, mở hòm thuốc đau lòng giúp cô bôi thuốc, Tần Di phẫn nộ trừng anh gầm nhẹ, “Anh đừng giả vờ nữa! Cút đi!”

Tay anh khẽ run lên quay đầu phức tạp nhìn cô rồi tiếp tục động tác trong tay.

Tần Di chịu đựng cơn đau dữ dội rồi vặn vẹo cơ thể để tránh xa anh. Vừa nhúc nhích liền đau đến ứa mồ hôi lạnh nhưng vẫn là ráng chống đỡ muốn trốn xa.

Nghiêm Dịch Trạch một tay đè cô lại, nhíu mày lắc đầu, trong con ngươi tràn đầy sự đau lòng, “Ngoan ngoãn nằm đi đừng nhúc nhích!”

“Nghiêm Dịch Trạch anh không hiểu tiếng người sao? Cút đi, đừng chạm vào tôi!”

Tần Di ra sức giãy dụa, mồ hôi lạnh trên trán ứa ra, gắt gao cắn lên bờ môi trắng bệch không còn chút máu.

“Đừng cử động!” Giọng Nghiêm Dịch Trạch trầm xuống, sắc mặt lạnh lẽo, Tần Di lập tức gào lên, “Dựa vào đâu tôi phải nghe anh!”

Tiếp tục chịu đựng nỗi đau muốn tránh xa anh, Nghiêm Dịch Trạch mắt điếc tai ngơ bóp tay cô rồi trừng cô, trong lòng Tần Di khẽ run rẩy, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, miếng bông thấm thuốc nhẹ nhàng di chuyển trên những vết bầm tím của cô.

Tần Di không muốn chấp nhận lòng tốt của anh, cô không cần ý tốt của anh, vừa muốn mở miệng Nghiêm Dịch Trạch đã lên tiếng trước, “Xin lỗi! Vừa rồi không nên đối xử với em như thế!”

Tần Di ngạc nhiên nhìn anh, không nghĩ anh sẽ mở miệng xin lỗi.

“Nghiêm Dịch Trạch, anh đến cùng muốn làm gì? Biến tôi thành thế này xin lỗi là xong sao? Tôi không chấp nhận lời xin lỗi của anh! Bỏ tôi ra!”

Thấy Tần Di lại muốn giãy dụa, lập tức giữ cô lại, nhếch môi lắc đầu với cô, “Đừng cử động! Còn như thế sẽ làm em bị thươn”. “Tôi nói rồi, bỏ tôi ra!”

Thấy cô phẫn nỗ trừng mắt anh chần chừ một lúc gật đầu, “Được, anh có thể buông em ra! Nhưng em phải đảm bảo sẽ ngoan ngoãn nằm trên giường không lộn xộn, để anh bôi thuốc cho em

“Sao tôi phải nghe anh?” Tần Di khóe miệng nhếch lên, khinh thường cười lạnh.

“Thế anh chỉ còn cách tiếp tục ôm eml” Trên mặt Nghiêm Dịch Trạch hiện lên một tia bất đắc dĩ cười khổ, miếng bông trong tay anh tiếp tục đi đến vết bầm tím trên người cô, động tác nhẹ nhàng và cần thận, như thể sợ làm tổn thương cô.

Nhìn người trước mắt với người vừa hành hạ cô như hai người khác nhau, Tần Di không muốn cùng anh thoả hiệp, càng không muốn đến gần anh.

“Được, tôi đáp ứng anh! Nhưng anh phải hứa sẽ không làm như thế nữal”

Nghiêm Dịch Trạch không nhịn được cười, nhìn người phụ nữ đang trừng anh, ra điều kiện với anh rồi chậm rãi gật đầu.

Tần Di cuối cùng cũng thoát khỏi vòng tay của nằm xuống giường, nhắm mắt lại để Nghiêm Dịch Trạch bôi thuốc cho cô.

Thuốc bôi lên những vết bầm tím mát lạnh đau đớn cũng theo đó giảm bớt một chút, Tần Di mí mắt đánh nhau, nhưng vẫn ráng chống đỡ để không cho mình ngủ mất.

Sau một lúc lâu, anh nhẹ nhàng bôi thuốc lên vết bầm cuối cùng, mới kéo chăn mền nhẹ nhàng đắp lên người cô, rón rén thu thập hòm thuốc, đứng dậy ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm Tần Di nhìn thật lâu.

Thấy cô từ đầu đến cuối không nhúc nhích, cười khổ thở dài, “Đồ ngốc, rõ ràng biết anh yêu như thế, còn nói mấy câu kia để kịch thích anh?

Anh thật không muốn làm tổn thương em nhưng… anh thật sự không khống chế được bản thân mình!”

Nghe được những lời đó, Tần Di bỗng nhiên mở mắt ra quay đầu nhìn anh làm anh giật mình khẽ cau mày,

“Em không ngủ?”

“Tôi ngủ hay không mà anh còn không biết? Đừng tưởng là nói mấy lời đó thì tôi sẽ coi như chưa xảy ra chuyện gì!” Tần Di cắn răng ánh mắt rất lạnh nhìn anh chằm chằm.

“Anh không dám hi vọng xa vời!” Nghiêm Dịch Trạch lắc đầu, nghiêm mặt nói, “Mấy lời vừa rồi đều là thật lòng! Anh yêu em, không thì sẽ không bị em kích thích đến thế!”

Nghiêm Dịch Trạch cười, nhưng nụ cười của anh đầy cay đắng và hối tiệc.

Yêu tôi? Ha, Tần Di trong lòng cười lạnh, vừa muốn mở miệng anh đã mang hòm thuốc ra ngoài.

Tần Di ráng chống đỡ rất lâu cũng không thấy anh trở về, cuối cùng không đợi được, nặng nề thiếp đi.

Đêm nay, Tần Di bị những cơn ác mộng đánh thức vô số lần. Mỗi lần cô mở mắt ra, cô lại thấy khuôn mặt lo lắng của Nghiêm Dịch Trạch.

Bên tai cô là những lời quan tâm lo lắng hỏi thăm của Nghiêm Dịch Trạch, “Gặp ác mộng sao, đừng sợ,

anh ở đây! Ngủ đi!”

Tần Di không thèm để ý đến anh, tiếp tục nhắm mắt thiếp đi.

Lần cuối cùng mở mắt ra, trời đã sáng, lần này không nhìn thấy Nghiêm Dịch Trạch.

Nhìn đồng hồ thấy khoảng tám chín giờ, Nghiêm Dịch Trạch chắc đang ở công ty.

Anh trông cô cả đêm, chắc không thể ở đây mãi, dù sao hôm qua mới là ngày đầu tiên anh đi làm.

Tần Di muốn ngồi xuống, vừa mới động liền cảm thấy toàn thân đau nhức, chán nản lại nằm xuống bất đắc dĩ cười khổ.

Cô căn bản không thể cứ động, Nghiêm Dịch Trạch cũng không ở đây, một ngày ba bữa của cô phải giải quyết thế nào? Đói đành phải chịu đựng sao?

Nghĩ đến tất cả những chuyện này đều do anh tạo nên khiến cô vô cùng tức giận.

Một lúc sau Tần Di nghe phía bên ngoài có tiếng bước chân, lớn tiếng gọi, “Ai ở bên ngoài vào đi!”

Một người giúp việc đẩy cửa ra và bước vào, kính cẩn nói, “Cô chủ, cô tìm tôi?”

“Tôi đói rồi! Mang cho tôi chút đồ ăn”.

Nghiêm Dịch Trạch không ở đây, cô lại đi đứng bất tiện, cô đành phải tự tìm cách.

“Cái này…” Người giúp việc có chút khó xử Tần Di nhướng mày, “Sao thế?” “Cậu chủ phân phó, không cho…”

Người giúp việc còn chưa nói xong, Tần Di đã tức giận phất tay đuổi ra ngoài.

Nghiêm Dịch Trạch người này, còn bắt nạt cô thế này! Quá đáng quá rồi!

Tần Di tức giận nằm trên giường hừ lạnh, kết quả lúc này lại truyền tới tiếng mở cửa, Tần Di tưởng rằng người giúp việc vừa rồi tức giận nói, “Ra ngoài đi!”

“Sao lại nóng thế? Ai chọc giận em?”

Nghe thấy giọng của Nghiêm Dịch Trạch, Tần Di tốn sức ngóc đầu lên nhìn thấy vẻ mặt vô cùng nghi hoặc của anh liền nói, “Anh!”

“Anh sao?” Nghiêm Dịch Trạch sửng sốt một chút rồi cười, “Đói bụng không, anh đi lấy đồ ăn cho eml”

Mấy phút sau, Nghiêm Dịch Trạch bưng một cháo bát đậu đỏ, đặt nó lên đầu giường rồi đưa tay ra đỡ cô dậy.

“Nào, dậy ăn cháo!”

Trong lòng cô muốn kháng cự nhưng cô lúc này rất đói, trừng mắt liếc anh một cái, cần thận nâng cô dựa vào chiếc gối, rồi lại để một cái gối vào sau lưng cô.

Thấy Nghiêm Dịch Trạch cầm muỗng trong tay đưa sát đến miệng cô, “Không cần anh giúp, tôi tự ăn!”

Cô muốn giơ tay lên nhưng lại không thể cử động.

“Được rồi, đừng cậy mạnh! Ngoan ngoãn mở miệng ra, a…”

Anh hoàn toàn coi cô như một đứa nhỏ đến cơm cũng không thể tự ăn, nhìn thấy bát cháo thơm phức rồi nhìn sang khuôn mặt anh trong lòng khẽ động rồi chậm rãi mở miệng.

Một muỗng cháo đầy vừa đưa vào miệng cô, Tần Di nhất thời liền phun ra, thở hồng hộc, nhìn chằm chằm vào anh. “Sao thế? Không ngon sao?”

Thấy Tần Di không nói lời nào, Nghiêm Dịch Trạch nhíu mày, lại đưa thìa vào trong mồm, giây tiếp theo lại như điện giật phun hết ra, phản ứng y hệt Tần Di, hồng hộc hít thở.

Thấy anh như thế, Tần Di cười trên nỗi đau của người khác, trong lòng tự nhủ: Cũng bị bỏng rồi chứ gì? Đáng đời!

Nghiêm Dịch Trạch thấy thế cũng cười theo, thấy anh cười ngây ngô, Tần Di thu lại nụ cười, “Cười cái gì mà cười!”

“Không có gì!” Nghiêm Dịch Trạch cũng nhanh chóng thu lại nụ cười, một lần nữa thổi nguội thìa cháo còn cẩn thận thử lại nhiệt độ rồi anh đưa nó lên miệng cô, “Ăn đi! Giờ không nóng nữa rồi”.

Ăn xong bát cháo đã hết nửa giờ, thấy anh còn muốn đi lấy thêm Tần Di lắc đầu nói, “Tôi ăn no rồi!”

“Ăn no thật sao? Hay ăn thêm một chút, đừng để đói bụng!”

Ánh mắt ân cần của anh nhìn mình làm Tần Di rất khó chịu, tức giận nói, “Anh đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đấy được không?” “Ánh mắt gì?” “Đừng có giả ngu, anh biết!”

“Anh thật lòng quan tâm em!” Nghiêm Dịch Trạch mím môi nghiêm túc nói.

“Đừng như thế! Tôi mệt rồi muốn nghỉ ngơi! Anh ra ngoài đi!”

Tần Di nói xong nhắm mắt lại, Nghiêm Dịch Trạch nhíu mày lại, một lần nữa đi tới, cúi người nói, “Để anh đỡ em nằm xuống “Như này được rồi!”

“Em nghỉ ngơi trước đi, anh chốc nữa quay lại”.

Nghiêm Dịch Trạch nói xong muốn rời đi thì cô gọi lại nghi ngờ hỏi, “Anh không cần đi làm sao?”.

Tần Di nhíu mày nhìn anh không nói gì nữa chậm rãi nhắm mắt lại.

Mấy phút sau, Nghiêm Dịch Trạch rón rén đẩy cửa đi vào, ngồi ở trước bàn trang điểm lằng lặng nhìn Tần Di, cho là cô đã ngủ thiếp đi, ai biết Tần Di căn bản không hề ngủ.

Nhạc chuông du dương của điện thoại di động vang lên, Tần Di mở mắt và quay lại nhìn vào điện thoại di động.

Cô đưa tay ra muốn lấy nó thì anh đã nhanh hơn một bước đi đến. “Là Tiết Vãn Tình!”

“Vãn Tình? Chết, tôi tối qua hẹn cô ấy liên hệ với bên cung cấp, chắc cô ấy tưởng tôi quên mất, mau đưa

điện thoại cho tôi!”

Tần Di biến sắc nhìn anh thì anh nhíu mày nói, “Em thế này sao có thể ra ngoài? Ngoan ngoãn nằm trên

giường đi!”

Nói xong, anh phớt lờ sự phản đối của cô cầm điện thoại ra ngoài.

Mấy phút sau, anh bước vào cười nói, “Không sao rồi!”

“Không sao rồi! Anh nói cái gì với cô ấy?” Tần Di nhíu mày hỏi thì thấy anh cười nói, “Cũng không nói gì, chỉ nói hai ngày nay thân thể em không thoải mái nên sẽ không ra ngoài! Được rồi, em nằm xuống đi”.

Nghiêm Dịch Trạch nói xong đặt điện thoại lên bàn cạnh giường rồi quay lại ngồi trước bàn trang điểm. Tần Di bây giờ cử động còn khó khăn, chỉ có thể dựa vào anh, một lát sau liền mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Một tràng tiếng gõ cửa đánh thức cô, mở mắt thì nhìn thấy anh đang đi ra, Tần Di cũng không để ý đến anh, tiếp tục nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

Tiếng mở cửa rất nhanh vang lên rồi đoạn đối thoại của anh cùng La Kỳ vang lên bên tai cô. “Có chuyện gì?”

“Cậu chủ, cô Lăng Lâm muốn gặp anh!” “Tôi biết rồi! Cậu ở ngoài cửa trông coi, đợi chút nữa nếu cô chủ tỉnh lại thì giúp tôi chăm sóc cô ấy! Nếu như không tiện thì gọi người giúp việc đến”.

Tiếng đóng cửa vang lên, giọng nói của anh cũng dần biến mất sau cánh cửa.

Bạn đang đọc nội dung bài viết Truyện Ma Audio On Windows Pc trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!