Đề Xuất 2/2023 # Truyện Cười Học Sinh #21 # Top 7 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 2/2023 # Truyện Cười Học Sinh #21 # Top 7 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Truyện Cười Học Sinh #21 mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Truyện cười học sinh #21

Mùa tốt nhất cho táo

Đang trong giờ học đầu tiên sau kỳ nghỉ hè tại một ngôi trường nhỏ. Bài học nói về các mùa trong năm. Cô giáo giảng: – “ Mỗi năm có bốn mùa, đó là: mùa xuân, mùa hạ, mùa thu và mùa đông. Mùa xuân trời ấm áp và muôn loài nảy nở sinh sôi. Mùa hè trời nóng nực, có rất nhiều rau và quả, ai cũng thích ăn hoa quả. Mùa đông trời lạnh và thường có mưa, đôi khi còn có tuyết rơi trên mặt đất.” Giảng đến đây, cô giáo nhìn một học sinh nhắc nhở rồi hỏi: -“ Tom, không nói chuyện nữa. Vào mùa nào táo tốt nhất hả?” -“ Mùa táo tốt nhất là….là khi ông chủ vườn không có nhà và cũng không có chó ở ngòai vườn ạ.”

*** Ai tạo ra em?

Trường dạy giáo lý ngày chủ nhật đang có buổi học về căn nguyên. “Ai tạo ra em?” giáo viên hỏi. “Chúa”, một học sinh trả lời. Rồi cậu học sinh đó xin phép vào nhà vệ sinh Lớp học tiếp tục và giáo viên hỏi 1 học sinh khác. “Ai tạo ra em?” Cậu học sinh trả lời, “Adam và Eva.” “Không”, giáo viên nói, “Chúa tạo ra em.” “Không. Đứa bé Chúa tạo ra vừa mới đi vào nhà vệ sinh “

*** 1 thiên tài bẩm sinh

1 thiên tài bẩm sinh đút tay của mình vào trong miệng 1 con sư tử để coi xem con sư tử có răng không. Con sư tử ngậm miệng nó lại để coi xem người thiên tài ấy có ngón tay nào không !

Đọc Truyện Cười Du Học Sinh Mĩ

Dear Bố!

Vậy là đã tròn 6 tháng kể từ ngày con sang Việt Nam du học. 6 tháng là khoảng thời gian không dài, nhưng đủ để giúp con trưởng thành và bản lĩnh hơn rất nhiều; giúp con học hỏi và khám phá thêm được bao nhiêu điều bổ ích, mới lạ – những điều mà nếu cứ quanh quẩn ở cái nước Mĩ tẻ nhạt và đơn điệu của chúng ta thì chắc là cho đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay con cũng không bao giờ được biết, được hay.

Ở bên Mĩ, con nổi tiếng là thằng hăng máu, thích gây gổ đánh nhau, gặp đứa nào ngứa mắt là con đập cho vỡ đầu. Thế mà khi qua Việt Nam, con cứ đứng bất lực, khóc tu tu hàng giờ trên vỉa hè vì không dám sang đường. Bởi ở Việt Nam nhiều xe máy quá: xe nhung nhúc như đám mạ ngoài đồng, nườm nượp như bầy vịt trên sông.

Hồi ở Mĩ, khi xem những chương trình đua mô-tô trên tivi, con rất ngưỡng mộ và tự hỏi sao họ có thể điều khiển xe máy khéo léo ở tốc độ cao như thế? Nhưng khi tới đây, con mới thấy rằng mấy anh trên tivi đó vẫn chưa ăn thua gì. Bởi mấy anh trên tivi, tuy phóng nhanh nhưng là phóng trên đường đua thoáng đãng, thênh thang, chứ còn đường ở Việt Nam thì ô tô, xe máy hỗn loạn và đông kìn kịt, thế mà nhiều anh Việt Nam vẫn phóng ầm ầm, đánh võng ngoằn ngoèo, rú ga inh ỏi, và tốc độ thì chắc chắn không kém cạnh, nếu không muốn nói là còn khủng hơn cả tốc độ của mấy anh đua trên tivi.

Thấy con cứ đứng khóc ở vỉa hè mãi, một bà cụ tầm 90 tuổi mới rủ lòng thương, lại gần nắm tay rồi dắt con qua đường. Một thằng thanh niên mười tám đôi mươi, cao lớn, oai phong mà phải để một cụ già lưng còng dắt đi, con thấy xấu hổ lắm. Nhưng nếu phải chọn lựa giữa xấu hổ và chết thì con tin là bố cũng sẽ lựa chọn giống con.

Nhưng đến giờ, sau 6 tháng ở Việt Nam, con trai của bố đã dũng cảm hơn rất nhiều rồi bố ạ! Giờ, con đã có thể tự mình sang đường – dù vẫn phải rình mò, thập thò hồi lâu mới dám bước; dù tay luôn phải cầm cái khăn giơ lên phía trước, ngoáy tít mù để ra dấu – hệt như như một kẻ bị lạc vào hoang đảo khi thấy tàu lạ chạy qua.

Giao thông ở Việt Nam thú vị lắm! Những lúc tắc đường hay dừng đèn đỏ (đặc biệt là khi đèn đỏ chỉ còn vài giây) là các xe thường bấm còi rất sôi nổi. Ban đầu, con cũng không hiểu họ bấm còi để làm gì, bởi đang tắc đường với đang dừng đèn đỏ thì người đằng trước cũng có đi được đâu mà bấm. Thấy con thắc mắc thì một thằng bạn Việt Nam của con giải thích rằng người Việt Nam chúng nó rất yêu âm nhạc, những lúc tắc đường hay dừng đèn đỏ, rảnh quá, không có việc gì làm thì họ bấm còi cho vui. Một người bấm thì nghe không hay nhưng nếu mấy trăm, mấy nghìn cái còi cùng bấm sẽ tạo thành một bản giao hưởng hòa hợp (gọi tắt là giao hợp) rất tuyệt vời. Âm nhạc sẽ giúp người ta quên đi sự ức chế do tắc đường gây ra, làm cho sự chờ đợi thú vị hơn, và thời gian trôi nhanh hơn.

Ở Việt Nam, tỉ lệ người mắc bệnh đãng trí là không nhỏ. Bởi dù đã có quy định phải đội mũ bảo hiểm khi đi xe máy, nhưng không khó để bắt gặp trên đường những người đang chạy xe mắc bệnh đãng trí mà quên không đội. Thậm chí là mũ bảo hiểm đang treo sẵn lủng lẳng ở yếm, ngay trước mắt họ nhưng họ vẫn cứ quên. Một loại bệnh nữa cũng phổ biến không kém đó là bệnh lẫn màu. Ở những chỗ ngã tư có đèn giao thông, nhiều người thường không phân biệt được đâu là xanh, đâu là đỏ: đang đèn đỏ thì họ cứ tưởng là đèn xanh, nên thản nhiên phóng qua.

Hai cái bệnh đãng trí và lẫn màu nói trên tưởng là sẽ dễ gặp ở người già, nhưng không, hầu như nó phát bệnh ở những người trẻ. Đặc biệt là những chị đi Vespa, tóc quăn sành điệu, hoặc những anh đi SH, xăm trổ đầy mình, thì càng dễ mắc.

Noel, Valentine, hay tết dương lịch là những ngày lễ của phương Tây, và con nghĩ là người Việt Nam không quan tâm lắm. Nhưng con đã nhầm, họ rất hào hứng, đặc biệt là các bạn trẻ. Ở Việt Nam, vào những ngày lễ như thế này, các bạn trẻ sẽ đổ ra đường xem bắn pháo hoa. Tuy nhiên, sau khi xem bắn pháo hoa xong thì các nam nữ thanh niên thường không về nhà mà lại đưa nhau vào nhà nghỉ. Con thắc mắc là vào nhà nghỉ làm gì thì thằng bạn con giải thích rằng vào đó bắn pháo hoa. Con hỏi: “Vừa bắn rồi mà, bắn gì nữa?”. Nó bảo: “Vừa rồi là cả nước bắn, còn vào nhà nghỉ thì chỉ có hai người bắn, thích hơn nhiều!”.

Hôm trước bố gọi điện hỏi con là học hành ở bên này có vất vả không? Dạ không! Học sướng lắm ạ! Không vất vả đâu. Con ở cùng phòng ký túc xá với nhiều bạn sinh viên Việt Nam lắm. Chúng con dùng máy tính nối mạng chơi game thâu đêm suốt sáng. Hôm sau, nếu hứng thì lên lớp học, còn không hứng thì ở nhà ngủ; ngủ xong dậy pha mì tôm ăn rồi lại chơi game tiếp. Chiều mỏi mắt, mỏi lưng quá thì ra cổng ký túc xá ngồi trà đá, ngắm gái đẹp đi qua.

Con có một số bạn người Mĩ, người Anh, người Pháp, đang học ở mấy trường đại học lớn như Oxford, Bradford, Old Trafford, sau khi nghe con kể về việc học của con ở đây thì họ thích quá, lập tức xin nghỉ học ở trường của họ và đang làm hồ sơ chuyển qua Việt Nam học cùng con rồi.

Con cũng đang chăm chỉ học tiếng Việt để thuận tiện cho giao tiếp, nhưng tiếng Việt thực sự khó học lắm bố ạ! Con đang rất thích một em teen người Việt Nam. Con nhắn tin tán tỉnh em ấy bằng tiếng Việt phổ thông, nhưng em ấy lại trả lời con bằng tiếng Việt teen code, và tất nhiên là con không hiểu em ấy nói gì. Con mang tin nhắn đến cho thầy giáo dạy tiếng Việt của con dịch giúp. Thầy xem tin nhắn xong thì lắc đầu rồi bảo: “Tao cũng chịu!”. Bố thấy tiếng Việt khó thế nào chưa? Thầy giáo con là người Việt Nam, nghiên cứu và giảng dạy tiếng Việt bao nhiêu năm mà vẫn còn phải chịu đấy!

Ở bên Mĩ, mọi người nuôi chó làm bạn, coi chó như một thành viên trong gia đình, nên không ăn thịt chó. Nhưng ở Việt Nam thì khác, chó thả rông ngoài đường, ỉa bậy lung tung. Nhiều người Việt Nam coi chó cũng chỉ giống như lợn, bò, gà, vịt, nên họ thoải mái ăn thịt. Gần trường con có một phố thịt chó với các cửa hàng san sát kề nhau. Quán nào cũng treo lủng lẳng trước cửa vài con chó khỏa thân (tức chó đã được cạo sạch lông): có con da trắng, có con da vàng, có con lại da đen. Lúc đầu con cứ tưởng chó da trắng là chó Âu, chó da vàng là chó Á, còn chó da đen là chó Phi, nhưng không phải vậy. Về sau mới biết rằng chó trắng là chó đã cạo lông nhưng chưa thui; chó vàng là chó vừa thui xong; còn chó đen thực chất là chó vàng, nhưng ế hàng, không bán được, để mấy ngày thì nó chuyển thành chó đen.

Lần đầu tiên đi qua phố thịt chó đó, con bị mấy người nhao ra chặn đầu xe, tắt máy, vặn chìa khóa, rồi dắt xe con lên vỉa hè. Lúc đầu con tưởng gặp cướp, nhưng cướp thì nó phải phóng xe chạy mất chứ, làm gì có cướp nào ngu mà tắt máy dắt lên hè?! Rồi con lại nghĩ chắc họ là công an mặc thường phục để bắt người vi phạm giao thông. Nhưng công an thì phải giơ tay lên trán chào con, rồi yêu cầu con xuất trình giấy tờ theo đúng quy định chứ, sao lại lỗ mãng và mất lịch sự thế được?! Còn đang hoang mang chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì hai người đàn ông đứng cạnh đã kẹp chặt tay con, rồi một người nữa túm tóc con lôi tuột vào trong quán, bắt con ăn thịt chó. Hóa ra họ là nhân viên của quán được giao nhiệm vụ đứng ngoài đường mời khách. Con khóc lóc, van xin một hồi, bảo là con rất sợ thịt chó, nhưng họ không tin, họ bảo thịt chó ngon vậy, làm sao phải sợ. Chỉ khi con kéo khóa, vạch ra cho họ xem (ví của con là loại ví có khóa kéo), họ thấy trong ví không có đồng nào thì họ mới tha cho con đi.

Con trai bai bai bố!

Ký tên: Kenny Tòng

Truyện Cười Học Sinh : Những Bài Tập Làm Văn Bá Đạo

Những ý tưởng bá đạo và ngôn từ ngây ngô, các bạn học sinh đã cho ra đời những bài tập làm ăn bá đạo khiến thầy cô rơi vào cảnh ‘dở khóc dở cười’. Cùng đọc qua truyện cười học sinh ” những bài tập làm văn bá đạo ” không nhìn được cười . 1 . Bài văn ‘bá đạo’ trong đề cấp cứu người tai nạn

Đề thực hành: Cứu người tai nạn điện

Vào hôm qua, khi đi qua công viên ở Mỹ, em thấy có các bạn trẻ trâu đang chơi thả diều, những con diều màu hường. Sau đó, có một con diều quấn vào dây điện giật và ngất.

Lúc đó, em đang ở Việt Nam nên không biết gì, nên chẳng làm gì cả.

Lời phê của giáo viên: Đề nghị làm lại bài.

2 . Bài văn tả chị ‘trá hình’ của fan hâm mộ Sơn Tùng

Đề: Hãy giới thiệu về anh hoặc chị của em.

Em có một người chị tên là Quỳnh, năm nay học lớp 11. Chị em rất ghiền Sơn Tùng M-TP. Anh Sơn Tùng rất đẹp trai, hát hay và nhảy đẹp. Anh ấy cười rất đẹp, rất quan tâm mọi người, em rất thích nghe bài Em của ngày hôm qua của anh ấy. Giọng nói anh ấy rất dễ thương, anh ấy rất thích chọc ghẹo mọi người và rất hay bị tưng. Em cũng rất thích anh ấy và xem ảnh như là anh trai của mình.

3 . Bài học nhớ đời của cậu học trò trốn đi chơi game

Trước khi em tới trường, bố em dặn em là tan học đứng ở cổng trường đợi bố. Nhưng hôm đó em ra sớm hơn hai tiết do cô giáo em phải đi họp. Em cổng trường đợi bố. Đợi được 15 phút thì bạn Nam, bạn Sơn cùng lớp đi qua và rủ em đi nét. Em bảo bố tớ bảo tớ đợi ở đây rồi. Bạn Nam bảo em không có gan đi chơi vì sợ bố mắng rồi em bảo không phải.

Vòng vo một lúc em đành đi với bạn Nam để chứng tỏ em có gan. Em chơi được vài tiếng tự dưng bố em phi vào quán nét cho cho em… Từ đó em ân hận và rút ra bài học không được trái lời bố nữa

4 . Bài văn tưởng tượng ‘khó đỡ’ về tác phẩm Lão Hạc

Đề: Viết một đoạn văn có sử dụng yếu tố tưởng tượng.

Lão Hạc có một con chó tên là Vàng. Lão coi con chó như người bạn của mình, hàng ngày lão rủ cậu Vàng đi đánh… Lão Hạc dùng iPhone 6S, còn cậu Vàng dùng iPhone 5SE. Một ngày cậu Vàng ăn bốn bát cơm và uống một chai sờ-tinh, món ăn cậu Vàng thích nhất là sườn xào chua cay. Tối đến cậu Vàng đi quẩy nhiệt tình với mấy em hàng xóm.

5. Bài văn tả ông bố lười

Đề bài: Hãy tả bố của em.

Nhà em có nuôi một ông bố tên là… Hằng ngày bố chỉ đi kiếm tiền rồi về nhà nằm ườn ra đấy. Đến bà là người to nhất vẫn phải làm việc còn bố là người duy nhất không làm việc. Lúc ăn cơm gọi mấy cũng chưa lên còn bảo đợi tao tí. Lúc ăn cơm xong cả gia đình cùng dọn, bố trả (chả) dọn rồi lấy điện thoại chơi. Em bé còn phải đút xoài cho bố, từ nay em không làm ô xin nữa. Em rất yêu vừa chứ không yêu lắm.

6. Môn học yêu thích của một game thủ

Đề bài: Em hãy phát biểu cảm nghĩ của mình về một môn học mà em yêu thích nhất.

Hôm nay, giáo viên bắt chúng em viết một bài văn về môn học mà mình thích nhất. Trong tất cả các môn thì em thích nhất môn Công nghệ thông tin.

Môn học này em học chỉ để chơi game, ước mơ sau này của em trở thành game thủ chuyên nghiệp.

Lời phê của giáo viên: Cô sợ em quá!

7. Bài văn gà trống biết đẻ trứng

Đề: Viết về một loài chim hoặc gia cầm mà em yêu thích.

Vào buổi sáng chú gà trống nhà em thường gáy ò… ó… o… Nhà của chú là một cái lồng xinh xinh. Bộ lông mướt. Cái mào đỏ tươi như cái nơ trên đầu. Sở thích của chú là mổ thóc. Chú có thể đẻ ra những quả trứng khác, chú chăm con rất khéo. Em sẽ chăm sóc chú thật tốt.

5 Truyện Cười Vui Nhất Mùa Giáng Sinh

Bị kiện vì mua đồ trang trí Giáng sinh quá sớm , Già rồi mà vẫn bị lừa , Buồn vì không biết cỡ chân cá sấu , Quà tặng của ông già Noel , Bị bắt vì phát quà Noel muộn là 5 Truyện cười vui nhất mùa Giáng sinh Buồn vì không biết cỡ chân cá sấu

Thấy ông già Noel cầm một bức thư buồn bã, vợ ông hỏi:

– Sao thế anh yêu? Chuyện gì khiến anh phiền muộn thế này?

Ông già Noel đáp:

– Có một điều ước anh không thể thực hiện được và anh rất buồn về chuyện đó.

– Điều gì có thể làm khó được ông già Noel tài giỏi của em thế?

– Một đứa bé hỏi xin một đôi giày cá sấu.

Vợ ông ngạc nhiên:

– Chuyện đó có gì khó đâu anh yêu. Có biết bao nhiêu đôi giày cá sấu trên đời.

Ông già Noel thở dài:

– Nhưng vấn đề là anh không biết con cá sấu của cậu bé ấy đi cỡ giày nào mới vừa.

Bị kiện vì mua đồ trang trí Giáng sinh quá sớm

Một phiên tòa diễn ra vào ngày Giáng sinh, vị thẩm phán với tâm trạng vui vẻ nhìn bị cáo và hỏi:

– Cậu bị kiện vì tội gì thế?

– Tôi mua đồ trang trí Giáng sinh quá sớm.

Vị thẩm phán ngạc nhiên:

– Sao có thể chứ? Như thế là không có tội. Thế cậu mua sớm tới mức nào mà bị kiện vậy?

Bị cáo nhún vai:

– Trước giờ cửa hàng mở cửa thôi.

Bị bắt vì phát quà Noel muộn

Quan tòa hỏi bị cáo:

– Ông bị kiện vì tội gì?

Người đàn ông tỏ vẻ oan ức nói:

– Thật ra tôi là người chuyên đóng vai ông già Noel, chỉ vì trèo vào ống khói vào nhà người ta phát quà muộn mà bị bắt đến đây.

Quan tòa nghi ngờ hỏi:

– Vô lý, ông phát muộn đến mức nào mà bị bắt chứ?

Người đàn ông nhún vai:

– Chỉ muộn có mấy tháng sau Giáng sinh thôi.

– Hãy nói 3 điều ước, ta sẽ đáp ứng ngay.

Chủ nhà nghe vậy háo hức nói:

– Một cỗ Roll-Royce đời 2008, một căn biệt thự có vườn giữa Hollywood và một triệu USD trong tài khoản ngân hàng.

Ông già Noel gật gù:

– OK! Nhưng xin hỏi lại một câu: Ngươi được bao nhiêu tuổi rồi?

– Mới…42, thưa ông! – Chủ nhân hồ hởi đáp.

Ông già Noel nhún vai:

– Ngần ấy tuổi mà còn tin ông già Noel là có thật ư?

Quà tặng của ông già Noel

Khi ông già Noel đang đi dạo trong một trung tâm mua sắm thì bất chợt có một cô gái xinh đẹp chạy đến nắm tay ông. Cô gái nói:

– Ôi, có phải ông chính là ông già Noel không? Sắp tới Giáng sinh rồi, tôi cũng rất muốn được nhận quà đấy.

Ông già Noel suy nghĩ một chút vì trước giờ ông không thực hiện điều ước cho người lớn. Tuy vậy, ông ta vẫn nhã nhặn đáp:

– Được, thế cô muốn quà Giáng sinh gì?

Cô gái nũng nịu đáp:

– Tôi thì không cần quà lắm, nhưng ông có thể tặng mẹ tôi một món quà được không?

– Tặng quà cho mẹ, cô thật sự rất chu đáo – không cần nghĩ ngợi, ông già Noel mỉm cười nói tiếp – Tặng bà đấy một người con rể được không?

Bạn đang đọc nội dung bài viết Truyện Cười Học Sinh #21 trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!