Đề Xuất 2/2023 # Truyện Cổ Tích Quả Chuối Kỳ Lạ Phần 2, Cổ Tích Việt Nam: Quả Chuối Kỳ Lạ (Phần 2) # Top 5 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 2/2023 # Truyện Cổ Tích Quả Chuối Kỳ Lạ Phần 2, Cổ Tích Việt Nam: Quả Chuối Kỳ Lạ (Phần 2) # Top 5 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Truyện Cổ Tích Quả Chuối Kỳ Lạ Phần 2, Cổ Tích Việt Nam: Quả Chuối Kỳ Lạ (Phần 2) mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Truyện Cổ Tích Quả Chuối Thần Kỳ Phần 2Truyện Cổ Tích Quả Chuối Kỳ Lạ Phần 2Phân Tích Chuỗi Giá TrịPhân Tích Chuỗi Cung ứngTruyện Cổ Tích Quả Chuối Kỳ LạGiáo Trình Phân Tích Chuỗi Giá TrịPhân Tích Chuỗi Giá Trị Xuất Khẩu Dệt May Việt NamPhân Tích Thống Kê Dự Báo Và Mô Phỏng Vài Chuỗi Thời GianHãy Phân Tích Giá Trị Và Chuỗi Giá Trị Trong Dịch Vụ Tín Dụng Của Ngân Hàng SPhân Tích Truyện Cổ Tích Người Lấy CócPhân Tích Truyện Cổ TíchTruyện Cổ Tích Phần 2Truyện Cổ Tích Ba Lưỡi Rìu Phần 2Truyện Cổ Tích 3 Lưỡi Rìu Phần 2Truyện Cổ Tích ân Và Nghĩa Phần 2Truyện Cổ Tích Việt Nam – Full Phần 2 – 05/06Truyện Cổ Tích Việt Nam Full Phần 1 01 06Truyện Cổ Tích Việt Nam – Full Phần 2 – 03/06

Truyện Cổ Tích Quả Chuối Thần Kỳ Phần 2,Truyện Cổ Tích Quả Chuối Kỳ Lạ Phần 2,Phân Tích Chuỗi Giá Trị,Phân Tích Chuỗi Cung ứng,Truyện Cổ Tích Quả Chuối Kỳ Lạ,Giáo Trình Phân Tích Chuỗi Giá Trị,Phân Tích Chuỗi Giá Trị Xuất Khẩu Dệt May Việt Nam,Phân Tích Thống Kê Dự Báo Và Mô Phỏng Vài Chuỗi Thời Gian,Hãy Phân Tích Giá Trị Và Chuỗi Giá Trị Trong Dịch Vụ Tín Dụng Của Ngân Hàng S,Phân Tích Truyện Cổ Tích Người Lấy Cóc,Phân Tích Truyện Cổ Tích,Truyện Cổ Tích Phần 2,Truyện Cổ Tích Ba Lưỡi Rìu Phần 2,Truyện Cổ Tích 3 Lưỡi Rìu Phần 2,Truyện Cổ Tích ân Và Nghĩa Phần 2,Truyện Cổ Tích Việt Nam – Full Phần 2 – 05/06,Truyện Cổ Tích Việt Nam Full Phần 1 01 06,Truyện Cổ Tích Việt Nam – Full Phần 2 – 03/06,Truyện Cổ Tích ân Và Nghĩa Phần Cuối,Hãy Phân Tích Truyện Ngắn Lặng Lẽ Sa Pa,Cây Chuối Ky La Phan Hai Tac,Quả Chuoi Ki La Phan 2,Quả Chuối Kì Lạ Phần 1,Quả Chuối Kỳ Lạ Phần 2,Hãy Phân Tích Tình Huống Truyện Vợ Nhặt,Phân Tích Tình Huống Truyện Vợ Nhặt,Phân Tich Swot Về Truyền Thông Của Vingroup,Phân Tích ông Hai Trong Truyện Ngắn Làng,Phân Tích 1 Trong 4 Truyền Thống Của Đoàn,Hãy Phân Tích Đường Dẫn Truyền Xung Thần Kinh,Phân Tích Giá Trị Nhân Đạo Trong Truyện Ngắn Vợ Chồng A Phủ,Hãy Phân Tích Làm Sáng Tỏ Chất Thơ Toát Lên Từ Thiên Truyện “” Tôi Đi Học””,Phân Tích 16 Câu Cuối Trong Bài Trao Duyên Truyện Kiều,Phân Tích Đoạn Trích Trao Duyên Truyện Kiều,Công Ty Cổ Phần Chuỗi Thực Phẩm Th,Hãy Phân Tích Diễn Biến Tâm Trạng Của Người Anh Trong Truyện Bức Tranh Của Em G,Phân Tích Diễn Biến Tâm Lí Nhân Vật Chí Phèo Trong Truyện Ngắn Cùng Tên,Chinh Ta Nghe Viet Chuoi Ngoc Lam Phan Biet Am Dau Tr Ch,Toán Khối 12 Tích Phân Nguyên Hàm ứng Dụng Tích Phân,Nguyên Lý Quản Trị Chuỗi Cung ứng (2011), Michael H. Hugo, Phan Đình Mạnh Dịch, Nxb Thế Giới,Phân Tích Nhân Vật Anh Thanh Niên Trong Truyện Ngắn “lặng Lẽ Sapa” – Nguyễn Thành Long,Hãy Phân Tích 5 ưu Điểm Lớn Nhất Của Phần Mềm Mã Nguồn Mở So Với Phần Mề,Hãy Tính Diện Tích Xung Quanh Và Thể Tích Của Một Khối Hình Lập Phương Có Diện Tích Toàn Phần Là 384,Phân Tích Thành Phần Phân Hữu Cơ Vi Sinh,Hãy Phân Tích ưu Nhược Điểm Và Phạm Vi ứng Dụng Của Pp Giải Tích Và Pp Mô Ph,Phân Tích Các Nhân Tố ảnh Hưởng Đến Sự Phát Triển Và Phân Bố Công Nghiệp,Phân Tích Báo Cáo Tài Chính Công Ty Cổ Phần Dịch Vụ Và Xây Dựng Điện ốc Xanh,Hãy Phân Tích 5 Thành Phần Chất Lượng Dịch Vụ Của Vietnam Airline,Phân Tích ảnh Hưởng Của Thức ăn,nước Uống Đến Số Phận Của Thuốc Trong Cơ Thể,Bài Giảng Môn Mô Hình Rasch Và Phân Tích Dữ Liệu Bằng Phần Mềm Quest,Mô Hình Rasch Và Phân Tích Dữ Liệu Bằng Phần Mềm Quest,Phân Tích Nhân Vật Ngô Tử Văn Trong Bài Chuyện Chức Phán Sự Đền Tản Viên,Phan Tích Luận Đề Chính Nghĩa Trong Bài Văn Đại Cáo Bình Ngô Phần 1,Phân Tích Hoạt Động Tài Chính Của Công Ty Cổ Phần Kido,Phân Tích Nội Dung Của Những Tiêu Chuẩn Phấn Đấu Và Rèn Luyện,Phân Tích Nội Dung Phấn Đấu Rèn Luyện Của Đảng Viên Trong Giai Đoạn Hiện Nay,Phân Tích ưu Điểm Và Hạn Chế Của Các Kiểu Đàm Phán Hợp Đồng Thương Mại,Phân Tích Yếu Tố Kì ảo Trong Chuyện Chức Phán Sự Đền Tản Viên,Phân Tích Hoạt Động Marketing Mix Cho Phần Mềm Kế Toán,Thực Hành Phân Tích Số Liệu Với Phần Mềm Spss,Hãy Phân Tích Đường Đi Của Xung Thần Kinh Trong Phản Xạ Đó,Phân Tích Báo Cáo Tài Chính Công Ty Cổ Phần Bibica Năm 2017,Hãy Phân Tích Quan Hệ Pháp Luật Và Phân Loại,Hãy Phân Tích Tính Tích Cực Của Chúa Nguyễn Trong Việc Phát Triển Nông Nghiệp,Phân Tích Nội Dung Phấn Đấu Rèn Luyện Của Người Đảng Viên Trong Giai Đoạn Hiện Nay,Phân Tích Thành Phần Hoá Học Promenin Tron Quả Dứa,Sinh Học 8 Phân Tích Một Khẩu Phần Cho Trước,Bài 25 Thực Hành Phân Tích Bản Đồ Phân Bố Dân Cư Thế Giới,Phân Tích Chuyện Chức Phán Sự Đền Tản Viên,Sinh 8 Phân Tích Một Khẩu Phần Cho Trước,Tính Thể Tích Vật Thể Bằng Tích Phân Bội,Phân Tích Nhà Phân Phối Của Acekook,Sinh Học 8 Phân Tích Một Khẩu Phần Cho Trư�- C,Phân Tích Môt Khâu Phân Cho Trước,Truyện Cổ Tích Phim Truyện Cổ Tích,Truyện Cổ Tích Tích Chu Bằng Tiếng Anh,Giải Bài Tập Diện Tích Xung Quanh Và Diện Tích Toàn Phần Của Hình Lập Phương,Giải Bài Tập Diện Tích Xung Quanh Và Diện Tích Toàn Phần Của Hình Hộp Chữ Nhật,Hoàn Thiện Công Tác Phân Tích Tài Chính Trong Các Công Ty Cổ Phần Dược Việt Nam,Máy Phân Tích Thành Phần Cơ Thể ,Phân Tích Phần 1 Bình Ngô Đại Cáo,Phần 1 Phân Tích Tâm Lý Bán Hàng,Phân Tích Phần 2 Bình Ngô Đại Cáo,Phân Tích Số Phận Con Người,Một Hình Hộp Chữ Nhật Có Diện Tích Toàn Phần Lớn Hơn Diện Tích Xung Quanh,Một Hình Hộp Chữ Nhật Có Diện Tích Toàn Phần Lớn Hơn Diện Tích Xung Quanh 214,8cm,Truyện Cổ Tích Sự Tích Trầu Cau,Truyện Cổ Tích Sự Tích Con Muỗi,Kỹ Năng Xử Lý Và Phân Tích Dữ Liệu Với Phần Mềm Spss Level 1 (spss I),Phân Tích Tài Chính Tổng Công Ty Cổ Phần Bưu Chính Viettel,Tích Phân 1 Tích,Phân Tích 4 Câu Thơ Đầu Bài Nói Với Con,Phân Tích Nói Với Con,Phân Tích Abc/ven,Phân Tích 7p,Phân Tích Ca Dao Than Thân 10,Phân Tích 4m,Phân Tích 4p,Phân Tích Irr,Phân Tích Mị,

Truyện Cổ Tích Quả Chuối Thần Kỳ Phần 2,Truyện Cổ Tích Quả Chuối Kỳ Lạ Phần 2,Phân Tích Chuỗi Giá Trị,Phân Tích Chuỗi Cung ứng,Truyện Cổ Tích Quả Chuối Kỳ Lạ,Giáo Trình Phân Tích Chuỗi Giá Trị,Phân Tích Chuỗi Giá Trị Xuất Khẩu Dệt May Việt Nam,Phân Tích Thống Kê Dự Báo Và Mô Phỏng Vài Chuỗi Thời Gian,Hãy Phân Tích Giá Trị Và Chuỗi Giá Trị Trong Dịch Vụ Tín Dụng Của Ngân Hàng S,Phân Tích Truyện Cổ Tích Người Lấy Cóc,Phân Tích Truyện Cổ Tích,Truyện Cổ Tích Phần 2,Truyện Cổ Tích Ba Lưỡi Rìu Phần 2,Truyện Cổ Tích 3 Lưỡi Rìu Phần 2,Truyện Cổ Tích ân Và Nghĩa Phần 2,Truyện Cổ Tích Việt Nam – Full Phần 2 – 05/06,Truyện Cổ Tích Việt Nam Full Phần 1 01 06,Truyện Cổ Tích Việt Nam – Full Phần 2 – 03/06,Truyện Cổ Tích ân Và Nghĩa Phần Cuối,Hãy Phân Tích Truyện Ngắn Lặng Lẽ Sa Pa,Cây Chuối Ky La Phan Hai Tac,Quả Chuoi Ki La Phan 2,Quả Chuối Kì Lạ Phần 1,Quả Chuối Kỳ Lạ Phần 2,Hãy Phân Tích Tình Huống Truyện Vợ Nhặt,Phân Tích Tình Huống Truyện Vợ Nhặt,Phân Tich Swot Về Truyền Thông Của Vingroup,Phân Tích ông Hai Trong Truyện Ngắn Làng,Phân Tích 1 Trong 4 Truyền Thống Của Đoàn,Hãy Phân Tích Đường Dẫn Truyền Xung Thần Kinh,Phân Tích Giá Trị Nhân Đạo Trong Truyện Ngắn Vợ Chồng A Phủ,Hãy Phân Tích Làm Sáng Tỏ Chất Thơ Toát Lên Từ Thiên Truyện “” Tôi Đi Học””,Phân Tích 16 Câu Cuối Trong Bài Trao Duyên Truyện Kiều,Phân Tích Đoạn Trích Trao Duyên Truyện Kiều,Công Ty Cổ Phần Chuỗi Thực Phẩm Th,Hãy Phân Tích Diễn Biến Tâm Trạng Của Người Anh Trong Truyện Bức Tranh Của Em G,Phân Tích Diễn Biến Tâm Lí Nhân Vật Chí Phèo Trong Truyện Ngắn Cùng Tên,Chinh Ta Nghe Viet Chuoi Ngoc Lam Phan Biet Am Dau Tr Ch,Toán Khối 12 Tích Phân Nguyên Hàm ứng Dụng Tích Phân,Nguyên Lý Quản Trị Chuỗi Cung ứng (2011), Michael H. Hugo, Phan Đình Mạnh Dịch, Nxb Thế Giới,Phân Tích Nhân Vật Anh Thanh Niên Trong Truyện Ngắn “lặng Lẽ Sapa” – Nguyễn Thành Long,Hãy Phân Tích 5 ưu Điểm Lớn Nhất Của Phần Mềm Mã Nguồn Mở So Với Phần Mề,Hãy Tính Diện Tích Xung Quanh Và Thể Tích Của Một Khối Hình Lập Phương Có Diện Tích Toàn Phần Là 384,Phân Tích Thành Phần Phân Hữu Cơ Vi Sinh,Hãy Phân Tích ưu Nhược Điểm Và Phạm Vi ứng Dụng Của Pp Giải Tích Và Pp Mô Ph,Phân Tích Các Nhân Tố ảnh Hưởng Đến Sự Phát Triển Và Phân Bố Công Nghiệp,Phân Tích Báo Cáo Tài Chính Công Ty Cổ Phần Dịch Vụ Và Xây Dựng Điện ốc Xanh,Hãy Phân Tích 5 Thành Phần Chất Lượng Dịch Vụ Của Vietnam Airline,Phân Tích ảnh Hưởng Của Thức ăn,nước Uống Đến Số Phận Của Thuốc Trong Cơ Thể,Bài Giảng Môn Mô Hình Rasch Và Phân Tích Dữ Liệu Bằng Phần Mềm Quest,

Đặc Điểm Của Truyện Cổ Tích Việt Nam / 2

Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam

2. TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT-NAM THẤM ĐẬM CHẤT LIỆU ĐỜI SỐNG XÃ HỘI VIỆT CỔ; LÀ BIẾU TRƯNG NGHệ THUẬT CỦA CÁI HIỀN HÒA, NHÂN ÁI, HAY TÍNH CHỪNG MỰC TRONG TÂM LÝ DÂN TỘC.

Có lẽ sẽ lý thú và bổ ích nếu dựa vào hiệu quả cụ thể của bộ môn thống kê, ta xác nhận được rằng ở Việt-nam đầy dẫy khắp mọi vùng miền đều có sự vận hành đều đặn của cái chu trình sáng tạo và truyền bá truyện tự sự dân gian, nhất là truyện cổ tích. Kết quả điền dã trong nhiều năm ở nhiều địa phương trong nước đã giúp chúng tôi nhìn ra một hiện tượng trùng lặp có ý nghĩa: hầu như ở làng xã nào cũng lưu hành song song hai loại truyện cổ: những truyện cổ đã phổ biến và những truyện cổ chưa phổ biến. Những truyện sau, ngoài đời sống truyền miệng trong sinh hoạt làng xã, có khi còn nằm lại trong các gia phả, tộc phả, thần phả, xã chí, v.v…Năm 1964, trong khi tiến hành khoanh vùng sưu tầm văn học dân gian tại một xã (xã Ích-hậu thuộc tỉnh Hà-tĩnh) chúng tôi đã tập hợp riêng về truyền thuyết cổ tích được cả thảy 53 đơn vị. Trừ 14 đơn vị không được hoàn chỉnh hoặc thiếu ý nghĩa, thì có đến 20 đơn vị vốn đã được công bố trong bộ sách này và 19 đơn vị tương đối hoàn chỉnh chưa công bố nhưng mang rõ tính đặc thù của địa phương, trong đó có một đơn vị gồm 15 mẩu chuyện nhỏ[1]. Đó là chưa kể các loại hình tự sự khác, như thần thoại, tiếu lâm, ngụ ngôn…

Từ hiện tượng trên, một nhận xét có thể rút ra là, bất kỳ ở đâu, trong khi lưu hành truyện cổ tích, một số lượng không ít những truyện này thường được người kể gắn vào một địa điểm hay một di tích, một nhân vật, một phong tục, một sự kiện, một giống chim, một loài thú… đặc biệt của vùng mình. Việc gán ghép nhiều lúc có vẻ khiên cưỡng hoặc không được hài hòa cho lắm (ví dụ truyện Tấm Cám (số 154) đem áp đặt vào sự tích “Lý triều đệ tam hoàng hậu” ở Siêu-loại, nay thuộc Bắc-ninh), nhưng ở nhiều truyện thì lại có vẻ rất tự nhiên và y như thật, dầu vẫn biết đó là hư cấu (ví dụ truyện Sự tích sông Nhà-bè hay là truyện Thủ Huồn (số 30) gắn vào sông Nhà-bè, nay thuộc Sài-gòn, v.v…).Trong số 53 đơn vị truyện cổ sưu tầm ở Ích-hậu nói ở trên, chỉ lấy 19 đơn vị cuối đã có: 3 đơn vị gắn với chùa đền, 2 gắn với cồn, 2 gắn với cánh đồng[2], 1 với đê đập, 3 với tục lệ, còn nữa đều gắn với nhân vật cụ thể. Và trong số 15 truyện nhỏ thì có: 1 gắn với núi, 1 gắn với giếng[3], 1 gắn với ao, 1 gắn với chợ, và 1 gắn với cánh đồng.

Nhiều địa danh rất cổ trong bảng từ vựng địa lý nước ta chắc chắn đã mượn từ truyền thuyết cổ tích, như núi Vọng-phu, sông Kim-ngưu, hồ Hoàn-kiếm hay hồ Gươm, đầm Mực, núi Cánh-diều, núi Mẫu-tử… Không ít loài cây loài vật đồ dùng trong đời sống dân tộc đã được mang những cái tên ngộ nghĩnh bám sát truyện cổ tích, như trái sầu riêng, ông ba mươi, chim hít cô, chim bóp-thì-bóp, con dã tràng, con thạch sùng, thằng lốc ruộng thác đao… Và nếu như các hình thức vần vè trong ngôn ngữ đời sống từng đi vào cổ tích, giúp cổ tích sớm chắt lọc được những câu nói có tính định hình, mang hơi hướng cổ ngữ, chẳng hạn “Ăn một quả – Trả cục vàng – May túi ba gang – Mang đi mà đựng” (truyện Cây khế, Khảo dị truyện số 59), hoặc “Cót ca cót két – Lấy tranh chồng chị – Chị khoét mắt ra”; “Phơi áo chồng tao – Phơi lao phơi sào – Chớ phơi bờ rào – Rách áo chồng tao” (truyện Tấm Cám, số 154), v.v…Thậm chí có những câu thành ngữ, tục ngữ, vè, ví, ca dao, vốn có thể tồn tại ngoài đời trước rồi mới đi vào cổ tích sau, như ” Cha mẹ nuôi con bằng trời bằng bể – Con nuôi cha mẹ con kể tháng ngày”, “Bụng làm dạ chịu”, “Của thiên trả địa”, “Nợ tình chưa trả cho ai – Khối tình mang xuống tuyền đài chưa tan”, “Con vợ khôn lấy thằng chồng dại – Như bông hoa lài cắm bãi cứt trâu”, “Cứu vật vật trả ân – Cứu nhân nhân trả oán” v.v… thì nhất định cũng có không ít những hình thức vần vè, những thành ngữ, tục ngữ phải từ một truyện cổ tích cụ thể nào đấy mới đúc nên được rồi sau đó sẽ “trừu tượng” hóa dần lên và tách khỏi cổ tích, đi vào cuộc đời chẳng hạn “Nợ như chúa Chổm”, “Thạch Sùng còn thiếu mẻ kho”, “Lẩy bẩy như Cao Biền dậy non”, v.v… Hơn nữa, từ truyện cổ tích còn đẻ ra cả một loạt hình dung từ mới, mang những sắc thái ngữ nghĩa rất ý vị, được đời sống ngôn ngữ của nhân dân chấp nhận, như nói cuội, mưa ngâu, bù chì, con trời đánh v.v…

Rõ ràng các hình thức giao tiếp phong phú, cụ thể trong sinh hoạt muôn vẻ của quần chúng, cũng như các sự tích “địa linh nhân kiệt” không bao giờ thiếu trên mọi vùng miền đất nước đã luôn luôn kích thích hoạt động sáng tạo truyện cổ tích, và đến lượt nó, sự kết tinh nghệ thuật của cổ tích tới mức chắt lọc ra được những từ ngữ, mô-típ, nhân vật điển hình, có sức khái quát rộng rãi, không thể thay đổi, thì chúng lại thâm nhập vào cuộc sống, thấm vào từng mạch máu, thớ thịt của đời sống dân tộc ở mọi vùng miền. Cuộc sống trở lại bắt chước cổ tích, hay là sức mạnh của nghệ thuật dân gian đã kích thích sự sáng tạo trong tâm lý quần chúng một lần thứ hai, để tiếp nhận và cải biên nghệ thuật cổ tích, làm giàu thêm cho các hình thức của đời sống.

2. Như vậy, sẽ chẳng lấy gì làm khó hiểu khi thấy thiên nhiên, đất nước Việt luôn luôn là chất liệu cho mọi tình tiết của truyện cổ, làm nền tảng phát triển của cốt truyện cổ tích, dù đó là những truyện thuần túy truyền kỳ. Chàng đốn củi trong Chàng đốn củi và con tinh (số 121) không những nhận của con tinh những vật mầu nhiệm dưới các dạng thức quen thuộc (con ngựa, cái mâm, cái ống) mà còn đánh trống gọi làng theo phong tục quen thuộc ở nông thôn Việt-nam. Cuộc chiến đấu dữ dội của Thủy thần và Điền quận công (số 71) chẳng qua chỉ xoáy quanh một trục lõi: một bên ra sức phá đê và xoi đê, còn một bên lại cố công đắp đê và hàn đê – đó đều là những hiện tượng thiên tai và chống thiên tai trường kỳ dai dẳng ở miền Bắc nước ta mà vào một thời kỳ xa xưa, thiên thần thoại Sơn Tinh – Thủy tinh đã lấy cùng một nguồn cảm hứng. Mô-típ truyện Nợ duyên trong mộng (số 119) là một kiểu mẫu tạo hình khá độc đáo, nhưng không nghi ngờ gì nữa, nó được hư cấu xuất phát từ hiện tượng di cư của loài bướm vốn không phải hiếm ở các vùng nhiệt đới.

Bên cạnh những cỏ cây, thú vật quen thuộc là những đồ dùng cũng rất quen thuộc trong nếp sống bình thường của xã hội Việt-nam cổ xưa: ông núc, ông bình vôi, cái rương xe, cây nêu, kể cả cái “mẻ kho” của kẻ khó, một cái “nút” nghệ thuật mang đậm chất tư duy phôn-clo (folklore) trong Thạch Sùng còn thiếu mẻ kho (số 36) v.v…Cùng với “mẻ kho” là “đực rựa”, cũng là một từ đóng vai trò bản lề trong nghệ thuật chơi chữ của truyện Hà rầm hà rạc (số 152), một từ nôm na và rất cổ để chỉ con dao rựa, một vật dụng của đời sống người Việt hàng ngày.

Trong kho truyện cổ tích Việt-nam, hầu như không thấy bóng dáng thành thị, trừ một vài trường hợp hãn hữu có nói đến kinh kỳ, có phố xá đô hội (Bà lớn đười ươi, số 91), có chợ phiên thị trấn (Bợm lại gặp bợm, số 76), nói đến thương cảng nước ngoài (Con mụ Lương, số 84) v.v… Mặc dù có rất ít truyện về thành thị nhưng truyện cổ tích lại không hiếm những đề tài mà hình ảnh tầng lớp thương nhân đóng vai chủ chốt, thậm chí là đại thương nhân hay phú thương, thường có ghe mành buôn bán khắp nơi, hoặc trao đổi hàng hóa với nước ngoài, như các truyện Đồng tiền Vạn Lịch (số 41), Thạch Sùng còn thiếu mẻ kho (số 36), Con mụ Lương (số 84), Sợi bấc tìm ra thủ phạm (số 112), Người đàn bà bị vu oan (số 109)… Tuy nhiên, đối chiếu cốt truyện của những truyện này với những chuỗi dị bản đồng dạng của cổ tích nước ngoài, ta có khuynh hướng tin rằng đấy là những cốt truyện nhập tịch từ ngoài đến và nhập tịch bằng con đường thuyền buôn là chủ yếu. Sỡ dĩ chúng sớm ổn định và bản địa hóa, vì nghề buôn vốn cũng không xa lạ trong đời sống của người Việt thời trung đại. Nhất là vào các thế kỷ XVI, XVII, XVIII hoạt động của nhiều thương cảng ở Bắc hà cúng như ở Nam hà khá tấp nập, người nước ngoài đến buôn bán ở Việt-nam đã gây nên một tâm lý xã hội mang tính hai mặt: vừa tò mò, thích thú, vừa cảnh giác, khinh thường (” Ngô nhớn Ngô con răng trắng nhởn” – Tú Xương). Kết cục thường không trọn vẹn của số phận hầu hết nhân vật trong các truyện vừa dẫn, và những yếu tố có tác dụng “lạ hóa” ở những truyện này chứng minh tâm lý hai mặt của người nông dân cũng như của kẻ sĩ trong xã hội Việt cổ đối với nghề buôn đường biển mà họ cảm thấy như vẫn là một đám “giang hồ tứ chiếng” với đạo đức có phần “phá cách”, và lối sống rất đỗi lạ lùng.

Kinh đô trong một số truyện cổ tích chúng ta cũng chỉ là nơi ở của vua chúa, quý tộc, quan lại, nơi tích tụ giầu sang, tập trung những hội hè long trọng, nơi qua lại của các bậc anh hùng hào kiệt, nơi các nho sĩ thường đến đua tài, chứ chưa phải là nơi công thương nghiệp phát triển như ở phương Tây. Hình ảnh vua trong cổ tích không nhiều vì vua dường như không phải là đối tượng mà sáng tác dân gian nhắm tới, mặt khác, cũng có một khoảng cách không thể san bằng giữa thế giới của vua (mà dân gian không được biết) với thế giới thế tục. Người dân vẫn chỉ có thể hình dung hoàng đế như một đấng chí tôn và vô thượng như quan niệm cha truyền con nối mà họ vẫn tuân theo. Bên cạn vua nhà, trong kho truyện Việt-nam cũng như kho truyện Khơ-me (Khmer) nhiều khi còn thấp thoáng bóng dáng ông vua Trung-quốc, một hình ảnh chí tôn và vô thượng khác, nhưng vai trò nhân vật này xuất hiện trong một số truyện chỉ để làm đối thủ (nhân vật cản trở) của nhân vật chính, và thắng lợi cuối cùng dĩ nhiên không thuộc về phía đối thủ (Bốn anh tài, số 66; Khổng Lồ đúc chuông, số 67; Lê Như Hồ, số 63…).

Kho truyện cổ tích Việt-nam cũng có nhắc đến nhưng thật là ít ỏi hình ảnh những nàng công chúa, những ông hoàng tử, và vai trò của họ ở đây xem ra không có gì nổi bật như những nàng công chúa, ông hoàng tử trong kho truyện của Ấn-độ hay của phương Tây, trừ một vài nhân vật rất cá biệt, ví dụ công chúa Tiên Dung trong Sự tích đầm Nhất-dạ và bãi Tự-nhiên (số 28), hay công chúa Bảo Nương và Ngọc Nương trong Hai nàng công chúa nhà Trần (số 102).

Bộ mặt kinh đô được truyện cổ tích quan tâm đến nhiều hơn là ở khía cạnh sinh hoạt của cái xã hội bình dân, phường phố: câu chuyện về những người thợ thủ công, lớp người góp phần tạo nên sự sống của thành thị, như thợ kim hoàn, thợ đúc, thợ giày, thợ bưng trống, lái hương, hàng dầu, hàng rượu… Bên cạnh đó là những anh học trò đi học, đi thi, những thầy đồ mở trường dạy học, những nhà tu hành đạo Phật, lác đác còn có những đạo sĩ, phủ thùy, thầy thuốc, thầy địa lý…Và xen lẫn với họ là có một tầng lớp lưu manh, sản phẩm của lối sống lọc lừa, lấy chợ búa, thành thị làm nơi hoạt động, nơi đi mây về gió và náu hình ẩn tích của mình (Bà lớn đười ươi, số 91; Quận Gió, số 77…).

Thật ra, các tầng lớp làm nghề thủ công, buôn bán, nhà sư, đạo sĩ và học trò, cả đám lưu manh, trộm cắp… không nhất thiết quy tụ ở kinh đô nên hình ảnh của họ trong truyện cổ tích không đặc trưng cho sinh hoạt kinh đô. Nhưng hoạt động của họ cũng không còn bó chặt lại trong phạm vi nông thôn; họ là nhân tố bước đầu phá vỡ sụ khép kín của làng xã, là cầu nối giữa nông thôn và các thành thị kiểu cổ. Vì vậy, trong xu hướng ngày càng tha hóa của các yếu tố thần kỳ, truyện cổ tích thếể sự hay sinh hoạt đã tự nhiên hướng đến những loại nhân vật này như một biện pháp “lạ hóa” trong nghệ thuật biểu hiện. Nhờ đó, đề tài xã hội mà truyện cổ tích chiếm lĩnh giờ đây cũng đã rộng hơn hẳn trước, không còn giới hạn trong câu chuyện một làng, một xóm hay quẩn quanh trong một gia đình… Dầu sao, nhìn một cách tổng quát, tưởng tượng trong sáng tác cổ tích vẫn chưa vượt khỏi hình ảnh một xã hội quân chủ kiểu phương Đông với hệ thống làng xã dày đặc làm chân rết cho nó, mà những mối giao lưu hiếm hoi bằng đường biển, đường sông, đường bộ…hay những cuộc khởi nghĩa, nổi loạn của nông dân… vẫn chưa làm cho nề nếp sinh hoạt của nó mất vẻ phẳng lặng. Nhìn vào bề sâu xã hội này cũng đã có một ít nét đa dạng, và ít nhiều đã có cá tính.

Ở đây cái nghèo thì thật là nghèo, nghèo đến mức cả gia đình phải thay đổi nhau độc một manh khố rách (Sự tích đầm Nhất-dạ và bãi Tự-nhiên, số 28), nhưng mặt khác, sự phân hóa giàu nghèo cũng chưa đến nỗi dữ dội, gay gắt, đẩy truyện cổ tích đến những xung đột nghệ thuật đi ra ngoài các thủ pháp ước lệ thường thấy. Sự xa hoa tột bậc trong Nghìn lẻ một đêm hình như không có đất tồn tại trong truyện cổ tích Việt-nam và tính chất khuôn phép của một xã hội ngự trị bởi lễ giáo nghiêm ngặt, trong Kim cổ kỳ quan, Cổ kim tiểu thuyết…hình như đối với truyện cổ tích Việt Nam cũng vẫn là xa lạ. Trên một phương diện nào, đây là một xã hội luộm thuộm, không đến đầu đến đũa, nhưng cũng vì thế nó vẫn giữ được tính nhân bản hồn nhiên, và vẻ đẹp hiền hòa trong quan hệ giữa người và người.

4. Như vậy, nội dung xã hội của truyện cổ tích trước hết không phải là ý nghĩa xác thực của câu chuyện kể. Nếu muốn tìm giá trị phản ánh hiện thực của loại hình này chắc chắn những điều chúng ta rút ra được sẽ rất đơn giản, không đáp ứng nổi các bước trừu tượng cao của nhận thức, và cũng không giúp ta nắm được sức mạnh nghệ thuật chủ yếu của loại hình. Truyện cổ tích Việt-nam bám rất sát chất liệu đời sống xã hội Việt cổ, nhưng không thể qua truyện cổ tích để dựng lại một cách chi tiết và chính xác bức tranh hiện thực về các mối quan hệ xã hội cụ thể – lịch sử của người nông dân Việt-nam trong quá khứ, hay về các chặng đường tiến triển của xã hội nông nghiệp Việt-nam cổ truyền, vì lẽ truyện dân gian không phải là tài liệu lịch sử, và phương thức tư duy nghệ thuật tự sự dân gian cũng khác với văn học thành văn. Chỉ có thể rút ra được ở truyện cổ tích những bài học về kinh nghiệm xử thế, về triết lý sống hóm hỉnh, thâm thúy mà cũng rất thực tiễn của nhân dân, và những dạng thức của đời sống đã được mô hình hóa mà sự từng trải giúp cho người ta nhận ra đấy là dạng thức có thể lặp lại ở đâu đó không phải chỉ một đôi lần. Bên cạnh đó, còn có khá nhiều lời răn về tu dưỡng đạo đức, như rèn luyện tính kiên trì nhẫn nại ( Sự tích chim tu hú, số 6), cảnh giác trước bản năng mãnh hơn giáo dục ( Sự tích đền Cồn, số 161), dự phòng sự hủ hóa của tâm tính ( Thử thần và Miêu thần, số 140), ngăn ngừa trước cơn bão của dục vọng ( Ngậm ngải tìm trầm, số 187),v.v… Và tất cả, soi chiếu cho nhau, sẽ tạo nên chân lý của cái đẹp trong cổ tích, là cái chân thực có tính chất dân gian của truyện cổ tích Việt-nam – nét đặc thù từng khiến người đọc truyện truyền thống phải nghĩ rằng truyện tất đã xảy ra ở đâu đó ngay gần nơi mình sống, hay nếu không cũng xảy ra ở một vùng quanh địa phương của mình. Hơn đâu hết, truyện cổ tích là một sự giãi bày tâm trạng và một sự ngụ ý, ở đó mối tương thông giữa người kể và người nghe kể là họ cũng được đặt vào một môi trường sinh hoạt mà mình quen thuộc từ chân tơ kẽ tóc, và do đó cùng có những phản xạ dây chuyền trong tình cảm không khác gì nhau. Chính vì thế cũng có thể nói, trong quá trình nhào nặn nên từ chất liệu của đời sống, của cảnh quan và địa hình, địa mạo đất nước, truyện cổ tích, kể cả những cốt truyện vay mượn của nước ngoài, đã kết tinh đậm nét tâm lý dân tộc, nhất là tâm lý người bình dân Việt-nam. Nhận diện đặc điểm truyện cổ tích Việt-nam không thể quên điều ấy, và mấu chốt của quy luật “bản địa hóa” trong truyện cổ tích Việt-nam cũng là ở chỗ ấy.

Như chúng tôi đã nói ở đặc điểm thứ nhất, tính chừng mực về “độ” là một nét trong tâm lý của dân tộc chúng ta. Đối với người bình dân Việt-nam thì tính chừng mực về “độ” lại được biểu hiện dưới một sắc thái riêng mà ta có thể tạm gọi là cái bình dị. Mọi tưởng tượng nghệ thuật của người bình dân đều lấy mẫu trong cuộc sống hàng ngày. Ngay cả những thế giới kỳ ảo của địa ngục, thiên đường được hình thành qua truyện cổ tích cũng không có gì là ghê gớm. Từ cách thức sinh hoạt đến tâm tính nhân vật, các không gian cõi trời, cõi nước, cõi âm, cả cõi mộng nữa, của truyện cổ tích đều không khác biệt với không gian cõi trần. Riêng thế giới cõi âm, do chịu ảnh hưởng của Phật giáo nên có hình ảnh Địa ngục với mười tầng hay mười tám tầng sâu – mà ta có thể nhận ra qua các cụm tượng bằng đất hoặc bằng gỗ do bàn tay dân gian chế tác ở nhiều ngôi chùa dân dã. Nhưng đấy là nơi lũ quỷ sứ trừng phạt tội nhân theo lệnh của Diêm vương, một loại nhà tù phân loại theo thứ bậc nặng nhẹ, còn ngoài ra, cõi âm cũng vẫn bình lặng, có núi sông và cảnh vật đẹp đẽ, và không hề trải qua những khổ đau quằn quại như cái thế giới địa ngục trong thần thoại Hy-lạp (Mythologie Greque) do vị thần Ha-đex (Hades) cai quản, hay thế giới huyền ảo mà Đan-tê (A.Dante) miêu tả trong Thần khúc (La divine comédie) ở thế kỷ XV. Chẳng phải trong truyện Phạm Công – Cúc Hoa, Phạm Công nhớ vợ, được đánh đồng thiếp để xuống âm phủ tìm nàng, nhưng đi tìm khắp nơi vẫn không thấy, cuối cùng cả người và ngựa lần xuống một dòng sông tắm mát, ngờ đâu gặp lúc bọn đầy tớ gái nhà Cúc Hoa cũng đang tắm ở đây; chúng đã ngượng ngùng bỏ chạy lên bờ, sau đó chạy về trình với chủ, nhờ đó mà hai người gặp lại nhau…? Cái thế giới mà Phạm Công phải xông xáo khắp nơi để tìm nàng Cúc Hoa nào có gì phân biệt với cõi dương gian đâu!

Có thể là trong thế giới quan của người Việt từ thời cổ đại vốn đã mang những quan niệm đơn giản, thô sơ về vũ trụ, nên khả năng tưởng tượng về sau đó ít có điều kiện nảy nở. Nhưng ít nhất, theo chúng tôi thì tâm lý của lối sống làng xã phẳng lặng vào giai đoạn trung thế kỷ đã ảnh hưởng một phần khá lớn, vì như ta biết, giữa người Việt và người Mường vốn có mối liên hệ lâu dài và gần gũi, vậy mà tưởng tượng của người Mường trong truyện Đẻ đất đẻ nước lại khác chúng ta rất nhiều: cái không gian của thế giới bên kia được câu chuyện vẽ ra thật lắm nấc, như Mường Trời (Klơi), Mường Bằng (Pưa) và Mường Bằng dưới (Pưa tín). Và so với xã hội trần gian thì những xã hội này ít nhiều đều là biểu hiện đối nghịch, hoặc huyền ảo hơn nhiều, ví dụ xã hội trần thế: bên này sáng thì bên kia là tối, bên này đêm thì bên kia là ngày, “bên này chó thì bên nọ là chim”…

Cũng như đã được nhắc đến ở đặc điểm thứ nhất, xu hướng đi gần với lý tính trong tưởng tượng nghệ thuật cũng là một sản phẩm của tâm lý dân tộc vốn đã xuất hiện từ rất lâu đời. Trong truyện cổ tích Việt-nam, không những người ta muốn có những kiểu hư cấu theo mẫu hình người, mà người ta còn muốn gạn lọc, tước bớt đi những gì có vẻ như thái quá hay bất cập. Trạng thái đối lập nhiều mặt trong quan hệ nhân vật (nhất là quan hệ đẳng cấp) bị giảm thiểu, và những tình huống gay cấn, những cách xử lý tàn khốc, những căng thẳng về kịch tính trong chiều hướng phát triển của nhiều truyện, cũng bị xén gọt đi. Có nghĩa là nghệ thuật truyện cổ tích Việt-nam không cho phép đẩy tình tiết tới những kết cục không có hậu và tạo ra những nút thắt quá bất ngờ.

Và đứng về phương thức tư duy cổ tích, nhìn chung, người đọc dễ nhận thấy một không khí hiền hòa, êm dịu trùm lên toàn kho truyện. Đây là điều khác biệt với kho truyện cổ tích của nhiều dân tộc. Những chi tiết gây tâm lý kinh hoàng khủng khiếp nhiều khi đạt đến kỷ lục trong truyện của Ấn Độ, Ả-rập (Arabie), Hy-lạp (Grèce) nhưng lại tuyệt đối hiếm trong truyện cổ tích Việt Nam.

Tất nhiên, không phải trong truyện của chúng ta không có những yếu tố “bi” chi phối từ đầu đến cuối, như Sự tích đền Cờn (số 161) hay Rắn báo oán (số 158); nhưng cái bi trong Rắn báo oán có tính chất ngẫu nhiên và gần như số mệnh, còn cái bi trong Sự tích đền Cờn là kết quả của những hành động bảo toàn danh dự mà qua đó các nhân vật đều đã chuộc lại được sự thiện lương; cho nên tuy bi nhưng tình cảm người đọc đã được nâng đỡ bên trong. Trong truyện cổ tích Việt-nam cũng không phải không có những yếu tố “ác”, – những cách xử lý sát phạt và những kết cục khốc liệt cho nhân vật – chẳng hạn truyện Rạch đùi giấu ngọc (số 159), hay Tấm Cám (số 154); nhưng nếu ở truyện Rạch đùi giấu ngọc, cái “ác” là do đấng thiên tử gây ra, mà nói đến thiên tử thì mọi hành vi đều “bất khả lý giải”, thì cái “ác” trong kết cục Tấm Cám – một hành vi trả đũa có phần hả hê nhưng cũng gớm ghiếc – lại gần như là một mô-típ du nhập từ ngoài tới chứ không phải “nội sinh”. Đành rằng không ai có quyền chê trách việc làm của Tấm ở đây là không thỏa đáng, nhưng hẳn cũng khó có thể nói khác rằng đây là một kiểu kết thúc ít thấy trong các dạng truyện cổ tích Việt-nam thông thường. Thông thường, người ta cố tránh cho nhân vật chính diện một sự can thiệp trực tiếp vào cái kết cục thê thảm cuối cùng của kẻ xấu. Thay vào đấy, người ta sẵn sàng mượn lực lượng siêu nhiên và tự nhiên làm hộ (sấm sét, ma quỷ, hổ lang,…). Câu chuyện tất nhiên không đạt được sự khoái cảm mỹ mãn như khi theo dõi một mâu thuẫn diễn tiến tự nó, với những tình tiết căng thẳng đến phút cuối cùng. Nhưng vẻ đẹp của nhân vật chính diện bao giờ cũng giữ được toàn vẹn. và thính giả truyện cổ tích sẽ có được cảm giác hoàn toàn thanh thản trong tình yêu đối với nhân vật của mình. Một phần số nhỏ truyện cổ tích Việt-nam còn phá vỡ kết cấu đấu tranh chính – tà theo kiểu truyền thống bằng những biện pháp táo bạo: thay đổi chiều hướng diễn tiến của một vế (chính hoặc tà) ngay vào giữa tiến trình câu chuyện. Trong tình huống như vậy truyện cổ tích không còn kết thúc như nó đáng lẽ phải diễn ra (cái ác bị triệt tiêu) mà kết thúc bằng sự song song tồn tại của cả hai vế chính và tà như cũ, hoặc có chuyển hóa nhưng cơ bản vẫn tồn tại. Tuy thế, ý nghĩa của truyện không hề bị hạ thấp mà lại được nâng cao hơn nhiều.

Trường hợp vì lý do gì đấy mà cái ác thay đổi, lô gích câu chuyện không có gì khó hiểu vì mâu thuẫn chính – tà đã được xóa bỏ. Nhưng trường hợp cái thiện thay đổi thì không phải thiện lại chuyển hóa thành ác (tâm lý dân gian Việt-nam loại trừ khả năng này), mà chính là bản thân nó thay đổi cách nhìn đối với ác; nó hiểu ác cũng là một mặt của cuộc sống, đối lập nhưng không tách rời với nó, vì thế từ mục tiêu trừng trị nó chuyển sang mục tiêu răn đe và cảm hóa để tác hại của ác bị hạn chế đến mức tối thiểu, và như thế sẽ có ý nghĩa thiết thực hơn nhiều (xem hình vẽ: Dạng kết cấu I). Đương nhiên, ở những trường hợp này cái thiện đã đạt đến mức “chí thiện”, và truyện cổ tích thường hình dung đấy là thiện của các bậc siêu nhân (Trời, Phật, hay đức thánh Khổng Lồ…), nhưng với cách xử lý đặc biệt đó, tác giả cũng có dịp đề cao lòng khoan dung độ lượng, sự thể tất nhân tình như là vẻ đẹp cao quý của phẩm chất NGƯỜI nói chung, phẩm chất người gắn với tâm lý cộng đồng người Việt nói riêng (các truyện Phạm Nhĩ hay là sự tích ông ba mươi, số 156; Người thợ đúc và anh học nghề, số 122).

Nhưng cũng có khi hiện tượng đột biến của kết cấu chính – tà diễn ra còn lắt léo hơn vì nhân vật chính diện mang trong mình nó không phải một phẩm chất thiện thuần nhất mà là một phẩm chất trung gian (lẫn lộn cả hai khả năng “hướng thiện” và “hướng ác”. Với tư cách này, đòi hỏi nhân vật tự giác thực hành thiện, hoặc vươn lên trên cái thiện để trở thành chí thiện, thật không phải dễ. Mặc dù vậy, tác giả dân gian đã loại trừ ngay chiều hướng bất thiện của nhân vật và gắn cho nhân vật một quá trình đi từ mê muội đến tỉnh ngộ. Để hướng thiện được, nhân vật đã phải đấu tranh với cái ác ở ngay trong lòng nó. Và sự thắng lợi của cuộc đấu tranh “nội tại” này tuy rất vất vả nhưng cũng chính là sự thắng lợi của của chính đối với tà trong đường dây tiến triển của câu chuyện. Kết quả, nhân vật được người nghe yêu mến và thích thú, vì điều người ta không ngờ tới là phẩm chất “người” tưởng còn le lói ở trong no, hóa ra lại trở thành nổi trội, lấn át dần cái mặt “phi nhân” (xem hình vẽ: Dạng kết cấu II). Truyện Con ma báo thù (số 157) là thuộc dạng kết cấu nói trên. Vốn xuất hiện từ đầu câu chuyện trong tư cách một “con ma”, mà tiền kiếp là một tên cướp bị xử trảm, nhân vật chính của truyện có vẻ rất khó giữ được nhân tính. Hơn thế nữa, cái việc y báo thù cho mình lại có lý do chính đáng, lẽ thường ai cũng thông cảm, vì kẻ thù của y đã từng nuốt trôi lời hứa, để y vừa mất tiền vừa phải chịu tội tử hình. Ấy thế nhưng chỉ mới sau một lần trả thù, lương tri của nhân vật đã kịp thời được đánh thức. Ở phần kết thúc, khi “con ma” tự phân bua với bạn: “Làm cho con nó điên khùng một dạo như thế là đủ” nhằm giải thích việc nó từ bỏ sự trả thù vô nghĩa, thì vô hình trong đằng sau bóng dáng “phi nhân” của nhân vật cũng đã lấp lánh một phẩm chất người.

Với tâm lý thể tất nhân tình truyền thống trong nhiều mối quan hệ ứng xử (trong họ, ngoài làng, và giữa “bàn dân thiên hạ” cả nước) tác giả dân gian còn tìm ra nhiều hình thức phát triển của kết cấu chính – tà rất đặc sắc, nhằm đề cao lòng nhân ái của cả cộng đồng. Chẳng hạn, khi cái ác đã có chiều hướng chuyển hóa, truyện cổ tích bao giờ cũng đẩy cho sự chuyển hóa đó nhanh hơn, và đền đáp cho sự tự nguyện chuyển hóa này những phần thưởng đích đáng, nhiều khi vượt quá mức bình thường. Trong truyện Sự tích sông Nhà-bè hay là truyện Thủ Huồn (số 30), nhân vật chính là người từng gây ra bao nhiêu tang tóc, làm “táng gia bại sản” không biết bao nhiêu người. Nếu cứ đúng tội gia hình thì dù hối lỗi đến đâu y cũng không làm sao có thể toàn mạng. Thế nhưng khi y đã ý thức được sự nghiêm trọng của tội lỗi và quyết tâm rửa bằng sạch, tác giả lập tức cho y được đền bù ở kiếp sau, thậm chí còn được đền bù nhiều hơn cái mức người nghe truyện chờ mong: sau khi chết Thủ Huồn được đón ngay về làm vua Trung Quốc. Như thế, trên bình diện tư tưởng, truyện cổ tích Việt Nam đã đặt một vấn đề có tầm triết lý sâu sắc: mục tiêu của cuộc đấu tranh chính – tà, thiện – ác của con người không phải là diệt trừ cái ác cho đến tận gốc – mong mỏi điều đó biết đâu lại chẳng là một ảo tưởng – mà vấn đề cốt thiết hơn nhiều là làm sao chuyển ác thành thiện, làm cho cái mặt chính lớn dần ngay trong bản thân vế đối lập với nó là tà (Xem hình vẽ: Dạng kết cấu III). Nói như Lão Tử ” Tự tri giả minh, tự thắng giả cường” 自 知 者 明, 自 勝 者 強.Cũng vì mục tiêu đó mà cuộc đấu tranh bao giờ cũng cần dừng lại đúng lúc, khi điều kiện để chuyển hóa mặt đối lập đã đạt được. Sự chừng mực về “độ” trong tâm lý dân tộc ở đây trở thành một thành tố nghệ thuật đầy ý nghĩa.

Không phải là tình cờ mà trong truyện Sự tích hồ Gươm (số 26) cây gươm thần của Long Quân trao cho Lê Lợi đã tung hoành trên mọi trận địa chống giặc Minh hung ác, nhưng sau khi làm xong công việc cứu nước, nó lại được Long Quân sai rùa vàng lên đòi lại, và nhà vua đành vui lòng trao trả tại hồ Gươm. Hay trong truyện Khổng Lồ đúc chuông hay là sự tích trâu vàng hồ Tây (số 67), quả hồng chung tốn bao nhiêu sức người sức của để đúc nên, thế mà vừa đúc xong nó lại được mọi người chấp thuận ném xuống hồ Tây, chỉ vì để khỏi “gây hiềm khích với các nước khác”. Đấy quả là những hình tượng tuyệt đẹp phản ánh không chỉ nguyện vọng riêng của tác giả dân gian mà là nguyện vọng chung của dân tộc nhằm duy trì một thế ứng xử lấy an cư lạc nghiệp làm quốc sách, “một sự nhịn là chín sự lành”.

Thảng hoặc nếu có lúc nào cuộc đấu tranh chính – tà diễn ra một cách không cân nhắc, không lấy sự thể tất nhân tình làm lõi cốt, do đó mà vô tình hay cố ý vượt quá “độ” cho phép, thì kết thúc truyện dường như lại có một đôi tình tiết phát sinh, có ý nghĩa răn đe trở lại đối với những hậu quả do sự mù quáng của chính cái thiện gây ra. Chẳng hạn truyện Từ Đạo Hạnh hay sự tích thánh Láng (số 120), truyện Giáp Hải (số 149)… Trong truyện Giáp Hải, nhân vật Giáp Hải vốn là một hình ảnh chính diện tiêu biểu, nhưng chỉ vì một lần phụ trách chấm thi ra đề quá hiểm hóc, bị thí sinh làm reo, ông phải đối phó bằng cách giết chết kẻ cầm đầu mới dẹp yên được, thế là dù cách xử sự của ông chỉ là bất đắc dĩ, ông cũng phải chịu ngay “quả báo”: người con ông đang khỏe mạnh tự nhiên lăn ra chết; cố nhờ đạo sĩ làm phép cho được gặp con thì con lờ đi như không quen biết, chỉ bảo với bạn: “Trước kia tôi có trọ nhà ông ta hai chục năm, nhưng vì ông ta giết oan mất một người học trò nên tôi không ở nữa”. Có thể thấy đây là loại đề tài mà quan hệ chính – tà không diễn ra một chiều đơn giản, mà diễn ta theo quan hệ kép, vừa thuận chiều, lại vừa có nghịch chiều (Xem hình vẽ: Dạng kết cấu IV). Về mặt tư tưởng nó càng góp phần soi tỏ tâm lý hướng thiện thấu đáo của dân tộc.

[1] Tức là Những truyền thuyết về Hầu thượng Ngật (Nguyễn Văn Giai) trong sách Văn học dân gian sưu tầm ở xã Ích-hậu (một thể nghiệm bước đầu về sưu tầm phôn-clo (folklore) khoanh vùng hẹp, chưa xuất bản).

[2] Chẳng hạn như truyện Ông tổ họ Hoàng giúp làng Thượng-nguyên, đã có thuật sơ lược trong Khảo dị truyện số 25, tập I.

[3] Tức giếng Tran, hay giếng Sao-sa, đã có kể sơ lược trong Khảo dị truyện số 126, tập IV.

[4] Trong những mối quan hệ gần của sinh hoạt nông thôn thì ngày nay chim vàng anh (Ioriot) đã trở nên hiếm, nhưng xưa kia đó là loại chim rất sẵn, và được coi là chim quý, vì có bộ lông vàng rất đẹp.

Truyện Cổ Tích Phiên Bản 18+(Phần 3)

Lưu ý: Đây chỉ là tác phẩm phụ nên chưa xác định khi nào sẽ ra Chuyện 2. Chúc các cô bác anh chị em năm mới vui vẻ.

Nghỉ ngơi xong, Thiên Thanh dẫn Thạch Sanh đến một dòng sông ngầm ở sâu trong hang, Thiên Thanh hóa phép cho Thạch Sanh thở được trong nước, sau đó hai người bơi theo dòng nước thoát ra ngoài. Thoát ra khỏi hang, Thiên Thanh lại dẫn Thạch Sanh xuống thủy cung gặp cha nàng.

Thấy con gái bị mất tích trở về, vua Thủy Tề mừng rỡ khôn xiết, liền đồng ý gả con gái cho chàng và ban tặng nhiều châu báu, nhưng Thạch Sanh chỉ xin nhận một cây đàn, chàng ở lại thủy cung ít ngày rồi xin phép về lại gốc đa tìm sính lễ hỏi cưới công chúa Thiên Thanh.

Trong khi Thạch Sanh đến thủy cung, Lý Thông cũng đưa được công chúa Quỳnh Nga về hoàng cung, đức vua vui mừng ban thưởng hậu hĩnh và định ngày thành hôn cho con gái và Lý Thông.

Sau khi được cứu thoát, Quỳnh Nga vừa mừng vừa tiếc, trong lòng cứ thèm muốn cảm giác khoái lạc với đại bàng tinh, nàng đâu biết thứ tinh dịch mà đại bàng tinh xuất vào trong tử cung nàng còn là một loại chất kích dục, nó sẽ ngấm vào cơ thể và khiến nàng lúc nào cũng ham muốn tình dục đến mức bất chấp lễ nghi. Quỳnh Nga lại nghĩ đến Lý Thông, nàng thắc mắc với thân hình ốm yếu nhỏ con của gã lại có thể chém được đầu chằn tinh và lần này còn cứu được nàng khỏi đại bàng tinh, phải chăng gã mang thần lực trong người? Nghĩ đến đây, mặt Quỳnh Nga ửng hồng, đại bàng tinh đã khiến nàng sướng mê mệt, vậy nếu kẻ thắng được đại bàng tinh còn tuyệt vời thế nào nữa?

Hôn lễ đã định, còn hơn nữa tháng nữa mới cử hành, mà bản thân Quỳnh Nga thì day dứt khó chịu, chỉ muốn được động phòng với Lý Thông ngay. Tối đó, lấy cớ cảm tạ ơn cứu mạng, Quỳnh Nga sai người mời Lý Thông đến khuê phòng để hầu rượu.

Được công chúa mời, Lý Thông cười không ngậm được mồm trong suốt đường đi, trước đây, một kẻ bán rượu như gã làm gì dám mơ có ngày được lấy công chúa và trở thành vua.

Lý Thông đến, Quỳnh Nga lệnh cho tất cả nô tì ra ngoài để nàng đích thân rót rượu hầu phò mã tương lai của mình.

Lý Thông bước vào căn phòng nguy nga lộng lẫy mà mắt như dính vào Quỳnh Nga, nàng mặc chiếc yếm lụa hồng, chiếc váy dài cùng màu, khoác bên ngoài là chiếc áo trắng mỏng như không mặc, khiến Lý Thông thấy rõ bờ vai ngọt ngào và cả hai đầu ti hơi nhô lên dưới áo yếm, kèm theo đó là hương da dịu dàng phả vào mũi khiến gã càng thêm ngây ngất.

“Mời chàng ngồi.” Thấy Lý Thông thèm thuồng nhìn cơ thể mình, Quỳnh Nga nở nụ cười nghiêng nước nghiêng thành mời gã ngồi xuống bàn tiệc.

Lý Thông ngồi xuống, Quỳnh Nga đến ngồi ngay bên cạnh, nàng rót cho phu quân tương lai của mình một ly rượu, cảm tạ ơn cứu mạng của gã rồi hai người cùng nhau trò chuyện.

Khác với Thạch Sanh, Lý Thông là một tay chơi gái có nghề, thường dùng tiền buôn rượu để vào lầu xanh tìm kỷ nữ. Lúc đầu còn vì thân phận mà giữ lễ nghĩa với công chúa, nhưng rượu vào thì gã dần bạo dạn hơn, bắt đầu dùng miệng lưỡi ngọt ngào của mình để nịnh nọt người vợ tương lai.

Quỳnh Nga thì không thích giọng điệu xảo trá của Lý Thông, nhưng vì cơn dâm tình âm ỉ trong người mà đành chịu đựng. Hơn nữa, mùi đàn ông từ người gã toát ra càng khiến nàng thêm chờ đợi, gương mặt ửng hồng và hơi thở càng lúc càng nặng.

Nhìn gương mặt trắng hồng xinh đẹp của công chúa đột nhiên hiện lên nét ửng hồng, Lý Thông đoán là do rượu, liền nảy ra ý định ăn cơm trước kẻng. Thế là gã len lén vòng tay ra sau ôm lấy bờ eo cong của nàng để thử phản ứng.

Cảm nhận được tay Lý Thông đang ôm eo mình, Quỳnh Nga không phản ứng gì mà tiếp tục trò chuyện với phu quân tương lai của mình. Được thế, Lý Thông lại thăm dò sâu hơn bằng cách cho tay vuốt nhẹ dọc bờ eo công chúa, khiến nàng khẽ rùng mình vì kích thích.

Qua lớp vải mỏng, Lý Thông có thể cảm nhận được sự mềm mịn mát rượi của da nàng. Thấy Quỳnh Nga không có ý phản kháng, Lý Thông biết mình đã vớ được kho báu, liền bạo dạn hơn, gã lách vào trong lớp áo để chạm trực tiếp vào làn da của Quỳnh Nga, vừa xoa vừa thì thầm tán tỉnh: “Công chúa, da nàng mịn quá!”

Quỳnh Nga thẹn cúi mắt xuống, giọng nõng nịu: “Chàng… thật là… hư quá!”

Lý Thông cười, gã áp tay vào má Quỳnh Nga để nâng mặt nàng lên, hai đôi mắt e thẹn nhìn nhau rồi hai đôi môi từ từ tiến sát rồi âu yếm mơn trớn lấy nhau. Cả đầu và cặc Lý Thông như muốn nổ tung vì nụ hôn ngọt ngào quá sức tưởng tượng của gã, gã đang được ôm eo và hôn môi nàng công chúa xinh đẹp nhất nước, nàng công chúa mà biết bao vương tôn quý tộc các nước lân cận cầu thân thất bại.

Quỳnh Nga thì chẳng nghĩ nhiều, cơn dâm âm ỉ khiến nàng sẵn sàng đón nhận nụ hôn của Lý Thông, thậm chí là chờ đợi con cặc gã đút vào cơ thể mình, vì dù sao không lâu nữa nàng cũng sẽ thuộc về gã.

Nụ hôn kéo dài không biết bao lâu, chỉ biết khi dứt ra thì cả Lý Thông và Quỳnh Nga đều bừng bừng lửa dục.

“Ph… phu quân, thiếp… là của chàng…” Quỳnh Nga ngọt ngào gọi khẽ, tay nàng kéo áo choàng trễ xuống khỏi vai.

Thấy bờ vai trần quyến rũ của Quỳnh Nga, Lý Thông liền úp mặt vào hôn liếm, một tay gã giữ eo nàng, tay kia chui vào váy ôm lầy mông nàng.

“Ư…” Quỳnh Nga cong eo ưỡn ngực ra trước khi miệng Lý Thông hôn xuống áo yếm nàng, tay nàng vòng ra cổ và eo để tháo dây yếm.

Chiếc yếm lụa rơi xuống khiến Lý Thông chết sững, trước mắt gã là hai bầu vú nõn nà tròn trịa với hai đầu ti đỏ hồng đang nhô lên đầy kiêu hãnh. Lý Thông khen: “Nương tử, nhũ hoa của nàng đẹp quá!”

Quỳnh Nga khẽ cười thẹn thùng, khiến cho Lý Thông thích chí há miệng to hết cỡ ngoạm vào ngực nàng như muốn nuốt trọn.

“Ư…” Quỳnh Nga lại rên khẽ, đôi mắt xinh đẹp nhắm hờ đê mê. Lý Thông cứ thay phiên bú, liếm, hôn rồi cắn đầu ti khiến Quỳnh Nga kích thích vô cùng.

Sau một lúc bú vú Quỳnh Nga, Lý Thông rời khỏi ghế, gã quỳ xuống trước Quỳnh Nga rồi bắt đầu hôn từ ngón chân nàng hôn lên. Đôi chân thon dài của nàng công chúa bị đôi môi và cái lưỡi của Lý Thông xâm chiếm khắp nơi, rồi gã tốc váy Quỳnh Nga để liếm lên cặp đùi thơm mát và cực kỳ mịn màng của nàng, khiến Quỳnh Nga vừa nhột vừa thích thú.

“Ư… A…. ƯM….” Quỳnh Nga không ngừng rên, hai chân nàng đang dang rộng ra, cái lưỡi phá phách của Lý Thông dần liếm sâu vào vùng đùi nhạy cảm của nàng, thỉnh thoảng lại sượt qua vùng âm đạo.

Những lần Lý Thông liếm vờn qua âm đạo mình khiến Quỳnh Nga càng thêm hứng tình, nàng vịn tay vào đầu gã và gọi khẽ: “Phu quân… liếm vào… chỗ đó của thiếp đi!”

Lý Thông cười thầm, thì ra dù là công chúa băng thanh ngọc khiết thì khi đã hứng tính cũng dâm đãng như những ả kỷ nữ nơi lầu xanh. Nghĩ xong, Lý Thông đặt môi hôn vào đôi môi dưới thơm mùi dâm hương của Quỳnh Nga.

Khác với sự từ tốn nhẹ nhàng khi liếm đùi Quỳnh Nga, khi vừa chạm môi vào âm đạo nàng thì Lý Thông liền như một con hổ đói, cho môi, răng và lưỡi xông xáo quậy phá âm đạo nàng một cách không thương tiếc. Răng gã cạy nhẹ phía ngoài âm đạo Quỳnh Nga, lưỡi gã thì cố vươn sâu vào trong thôn tính vùng mô mềm đang nhả đầy dâm thủy.

“Ư… ư… a… a…” Quỳnh Nga rên rỉ uốn éo toàn thân, nàng như phát cuồng trước cảm giác cái lưỡi của Lý Thông đang như một con rắn chui vào phá phách trong âm đạo mình, hai tay gã thì nhào nặn ngực nàng không thương tiếc.

Nhìn cơ thể ốm yếu của Lý Thông, Quỳnh Nga có chút thất vọng nhìn xuống dưới, chợt nàng há hốc mồm kinh ngạc khi thấy giữa hai chân gã, một con cặc đen dài với phần giữa phình to cùng cái đầu khất nở to như đầu một cây nấm, trông rất khác so với cặc đại bàng tinh. Lý Thông lụi lại rồi ngồi lên trường, hai chân dang ra chờ đợi trong khi mắt Quỳnh Nga thèm thuồng dán chặt vào cặc gã.

“Lại đây nào nương tử”

Quỳnh Nga ngoan ngoãn bước lại đứng trước Lý Thông, gã kéo váy nàng xuống và bảo: “Nàng quỳ xuống đi!”

Nếu bình thường, kẻ nào dám bảo Quỳnh Nga quỳ xuống thì lập tức bị khép tội phạm thượng, nhưng lúc này nàng đã xem gã là phò mã của mình nên liền ngoan ngoãn làm theo.

Quỳnh Nga quỳ xuống, gương mặt xinh đẹp của nàng chăm chú nhìn vào con cặc quái dị của vị phò mã tương lai. Lý Thông cầm lấy con cặc của mình, gã quơ nhẹ trước mặt Quỳnh Nga và bảo: “Ngậm vào đi nàng!”

Mùi hôi của con cặc Lý Thông phà vào mũi khiến Quỳnh Nga sực tỉnh, nàng cong môi vờ quát nhẹ: “To gan! Chàng dám bảo công chúa ngậm cái… thứ hôi hám này à!”

Tiếng quát bất ngờ khiến Lý Thông giật điếng người, dù gì thì hai người vẫn chưa thành hôn, việc gã xâm phạm công chúa lúc này đủ khép vào tội khi quân, phải chém đầu. Nhưng rồi gã lập tức thở phào khi thấy Quỳnh Nga nhìn mình cười tinh nghịch, rồi nàng từ từ hé đôi môi xinh đẹp ngậm lấy dương vật hắn vào mồm.

Lần đầu bú cặc, Quỳnh Nga không khỏi lóng ngóng, nàng chỉ ngậm sơ rồi liếm quanh cặc Lý Thông, dù vậy cũng đủ khiến gã sướng phát điên, vì đâu phải ai cũng có diễm phúc được một nàng công chúa xinh đẹp bú cặc cho mình như gã.

Ngồi nhìn Quỳnh Nga bú cặc cho mình, Lý Thông có cảm giác như mình đã trở thành vua mà không cần chờ ngày được nhường ngôi, nghĩ đến đây gã không khỏi cười lên khoái trá.

“Chàng cười gì đấy?” Thấy Lý Thông cười, Quỳnh Nga ngước lên hỏi.

“Không có gì, ta thật hạnh phúc khi lấy được nàng…” Lý Thông dối trá đáp, rồi gã ôm lấy Quỳnh Nga, vừa hôn môi vừa đỡ nàng nằm lên giường, còn gã nằm đè lên. Hai người vừa hôn vừa quấn lấy nhau lăn vài vòng trên giường.

Sau một hồi, Lý Thông đặt Quỳnh Nga nằm ngửa trở lại, gã vịn đùi nàng dạng ra, chừa chỗ cho gã chen hông vào, con cặc trông như cây nấm đùi gà chỉa thẳng vào mép âm đạo nàng công chúa rồi từ từ chen vào trong.

“Ư… phu quân…” Quỳnh Nga bấu chặt lấy Lý Thông, con cặc của gã to kém cặc đại bàng tinh nên cũng gây cho nàng cảm giác đau thốn tương tự.

Lý Thông khá chật vật mới đẩy hết cặc vào được âm đạo Quỳnh Nga, những tưởng cũng như đại bàng tinh, Lý Thông sẽ chờ cho âm đạo mình làm quen với con cặc của gã rồi mới ra sức đụ nàng, nhưng Quỳnh Nga đã lầm, nàng hét toáng lên vì đau, không ngờ Lý Thông vừa đẩy được cặc vào *** nàng đã liền điên cuồng ra sức đụ.

Bọn nô tì đang đứng ở ngoài nghe Quỳnh Nga hét lên liền lo lắng mở cửa chạy vào rồi đứng chết trân khi thấy phò mã tương lai đang ra sức đụ công chúa trên giường.

Thấy bọn nô tì vào, Lý Thông hơi giật mình nhưng cũng không ngừng hưởng thụ, còn Quỳnh Nga vừa đau, vừa sướng, vừa thẹn, vừa giận.

“Ra ngoài! Không được để bất cứ ai vào đây nữa!” Nàng tức tối quát hai ả nô tì trong khi bản thân thì nằm hứng từng cú đẩy cặc nóng hổi của Lý Thông.

Hai ả nô tì sợ hãi vội chạy ra khép cửa lại.

Do còn chút thẹn nên Quỳnh Nga im lặng mất một lúc, mặc cho Lý Thông cứ ra sức đụ nàng. Đến khi cơn sướng lấn át cơn đau, Quỳnh Nga lại bắt đầu rên lên: “Ư! Ư! A!…”

Dù cơ thể nhỏ bé, nhưng trời sinh Lý Thông sở hữu một con cặc khỏe mạnh và dai sức, vừa vào cuộc là gã liền ra sức đụ như bão táp phong ba. Sự hoang dại của con cặc Lý Thông lại khiến Quỳnh Nga càng thêm bất ngờ, so ra hắn đụ nàng còn điên cuồng hơn cả đại bàng tinh.

“Ư! Ư! Á! Á! Phu! Quân! Của! Thiếp! Á! Á! Thiếp! Sướng!”

“Nương… tử… nàng… đẹp… lắm!”

Với cơn bão táp của Lý Thông trong âm đạo mình, chẳng bao lâu thì Quỳnh Nga đã lên đỉnh, nàng co rút người và ôm chặt gã để hưởng thụ sự khoái lạc đang trào dâng trong người mình rồi dần thả lỏng. Nhưng Lý Thông thì vẫn tiếp tục tàn phá âm đạo Quỳnh Nga, những cú đẩy cặc của gã không hề có dấu hiệu suy yếu, gã vừa đụ vừa ôm eo Quỳnh Nga kéo nàng ngồi dậy ôm hôn nàng.

Dù vừa lên đỉnh nhưng nhiệt của Quỳnh Nga vẫn còn đó, nàng ôm chặt và đáp trả nụ hôn của Lý Thông trong khi mông và ngực nàng liên tục nảy lên trước những cú đẩy cặc từ dưới của Lý Thông.

“Ưm Ưm Ưhm Ứhm Ứhm…”

Dù có con cặc trời ban nhưng cơ thể Lý Thông lại rất bình thường. Những cú đẩy cặc khủng khiếp của Lý Thông như muốn phá nát âm đạo Quỳnh Nga trong suốt mười phút, sau đó gã buông nàng ra và nằm ngửa xuống, còn Quỳnh Nga thì ngồi trên người gã, không nỡ rời âm đạo ra khỏi con cặc uy mãnh của phu quân tương lai. Mông nàng õng ẹo đẩy đưa cho con cặc của Lý Thông tiếp tục đục khoét âm đạo mình.

Lý Thông nằm nghỉ lấy sức, mắt thì nhìn gương mặt xinh đẹp dâm đãng của công chúa cùng hai bầu vú tròn căng đong đưa theo nhịp uốn éo của nàng. Sau một lúc, gã chống hai tay ra sau, chồm người dậy để tiếp tục cuộc làm tình dang dở.

“A A A A A Á Á… ” Tiếng rên của Quỳnh Nga bị những cú đẩy của Lý Thông làm ngắt quãng, nàng quỳ chống tay trên người gã, ngực ưỡng ra, mắt nhắm lại tận hưởng cảm giác khi con cặc to béo, nóng hổi và ướt sũng dâm thủy của gã lấp đầy âm đạo mình.

“A A A A PHU QUÂN ƠI THIẾP A A SƯỚNG A A A!”

“Nương! Tử! Ta! Cũng! Sướng!”

“A A A A A A A A A…”

Những tiếng rên của Quỳnh Nga lớn đến nỗi hai ả nô tì đứng canh ở ngoài cũng phải đỏ cả mặt.

“Nương! Tử! Ta! Ra! Đây!”

“A A Á Á Á A Á A A…”

Lý Thông đang trong tư thế nữa ngồi nữa nằm chống tay ra sau lưng, còn Quỳnh Nga thì ngồi cong eo ưỡn ngực trên người gã, hai người bắt đầu đạt đến cực khoái. Quỳnh Nga ngửa mặt lên run rẫy, còn Lý Thông thì sững lại, con cặc nở phồng như muốn phát nổ rồi bắn tinh xối xả vào âm đạo nàng.

Con cặc Lý Thông nhỏ dần rồi rơi khỏi âm đạo Quỳnh Nga, dòng tinh dịch trắng đục theo đó chảy ngược xuống khỏi âm đạo nàng. Quỳnh Nga cười ngọt ngào với Lý Thông rồi gục xuống ngủ trên người gã…

Bấy giờ hồn trăn tinh và đại bàng tinh đi thang lang, thất thểu, tình cờ gặp nhau, bèn bàn định mưu kế trả thù Thạch Sanh. Chúng lẻn vào kho vua ăn trộm ngọc ngà châu báu rồi mang về để ở gốc đa, chỗ của Thạch Sanh. Thạch Sanh từ thủy cung về đến thì bị bắt giam vào ngục.

Ngồi trong ngục. Thạch Sanh buồn tình lấy đàn ra gẩy, Không ngờ cây đàn ấy lại là đàn thần. Gẩy đến đâu đàn kể lể đến đó, nó kể rõ đầu đuôi câu chuyện, nó tố cáo tội ác của Lý Thông, nó oán trách sự hờ hững của công chúa. Nó kêu lên, nó rền rĩ, ngân nga trong cung này đến cung nọ. Công chúa đang ngủ trên người Lý Thông, nghe tiếng đàn bỗng nghỉ tới hình ảnh lực lưỡng mà nàng thầy lờ mờ trong hang đại bàng tinh, liền xin vua cha cho gọi người gẩy đàn. Vua đòi Thạch Sanh kể lại sự tình cho vua nghe, từ khi mồ côi cha mẹ, học phép tiên, kết bạn với Lý Thông, khi chém Trăn tinh, khi bắn đạ bàng, cứu công chúa và bị lấp cửa hang. Khi cứu con vua thuỷ tề, khi bị hồn yêu tinh vu oan giáo hoạ.

Vua liền phái người điều tra, Thạch Sanh được minh oan, vua truyền lệnh hạ ngục mẹ con Lý Thông, và giao cho Thạch Sanh được toàn quyền xử định. Thạch Sanh thương tình cho hai mẹ con Lý Thông trở về làng, nhưng dọc đường hai mẹ con gặp trận mưa giông và cả hai đều bị sét đánh chết, sau đó Lý Thông còn bị phạt đầu thai thành một con chó đen.

Kế đó, vua gã công chúa Quỳnh Nga cho Thạch Sanh, chàng thưa luôn chuyện đã hứa cưới công chúa Thiên Thanh, cả vua và vua Thủy Tề đều đồng ý, Thạch Sanh liền cử hành hôn lể với hai nàng công chúa, tin ấy truyền đi, thái tử mười tám nước chư hầu trước đã ôm hận vì bị công chúa ruồng rẫy, nay vua gả cho một thằng khố rách áo ôm, liền cất binh mã đến hỏi tội. Vua sai Thạch Sanh ra dẹp giặc. Khi giáp trận, Thạch Sanh lại đem cây đàn của mình ra gẩy. Tiếng đàn khi khoan khi nhặt, êm ấm lạ thường, khiến cho quân địch phải xúc động, người thì bồi hồi thương con, thương vợ, kẻ thì bâng khuâng nhớ tới quê hương ,không một ai còn nghĩ tới chiến đấu nữa. Thái tử mười tám nước chư hầu thấy thế khiếp sợ vội vàng xin hàng, Thạch Sanh dọn một liêu cơm nhỏ cho chúng ăn, nhưng chúng ăn mãi không hết. Chúng càng phục Thạch Sanh rập đầu lậy tạ kéo nhau về nước.

Vua liền làm lễ nhường ngôi cho Thạch Sanh. Khi lên ngôi công việc đầu tiên của Thạch Sanh là xóa thuế, phóng thích tù nhân, và khuyến khích muôn dân trăm họ theo nghề nông trang. Từ đó, nhân dân mới được yên ổn làm ăn nhà nhà được no ấm đông vui.

Bạn đang đọc truyện tại chúng tôi

Bài Tả Quả Chuối Lớp 5 Hay Nhất

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 TẢ QUẢ CHUỐI LỚP 5

Trong cuộc sống có biết bao nhiêu là loại trái cây thơm ngon và bổ dưỡng, rất tốt cho sức khỏe. Một trong những loại quả đó thì không thể không kể đến quả chuối.

Ở nhiều vùng trên thế giới và trong thương mại, “chuối” là từ thường được dùng để chỉ các loại quả chuối mềm và ngọt. Chuối là loại trái cây được trồng rộng rãi và cũng là món ăn quen thuộc trong cuộc sống hằng ngày của mỗi con người Việt Nam. Có rất nhiều loại chuối khác nhau như chuối tây, chuối tiêu, chuối hột, chuối ngự,… nhưng hầu như các cây chuối đều có những đặc điểm giống nhau. Thân cây chuối mịn có màu trắng ngà, sờ rất thích. Lá chuối có màu xanh và thành những tàu lá. Chuối thường mọc theo nải, kết thành từng buồng. Mỗi buồng có khoảng chục nải. Hoa chuối hay còn gọi là bắp chuối và cũng được gọi là trái tim của chuối cũng mang đến nhiều lợi ích cho sức khỏe không khác gì quả chuối. Quả chuối thường có hình cong cong như lưỡi liềm. Khi còn xanh, vỏ chuối có màu xanh và ăn rất chát. Mẹ em thường dùng để nấu canh. Còn khi chín, quả chuối có mà vàng tươi, nhìn rất ngon. Chuối chín tới ăn thì rất ngon và ngọt lịm, cắn từng miếng chuối ta như được thưởng thức trọn vẹn hương vị của nó. Phần cuống của quả chuối khá dày và cứng, khi ăn, ta có thể bẻ từ phần cuống trở xuống để có thể bóc được lớp vỏ một cách dễ dàng. Đầu quả thường có màu đen thẫm, đôi khi mọc ra những tua rua đen, ngắn giống như bộ râu nhỏ, xuất hiện từ khi chuối mới kết trái.

Trong chuối có đủ 8 loại axít amin thiết yếu mà cơ thể con người không tự tạo ra được, có đến 11 loại khoáng chất và 6 vitamin. Có thể nói chuối không chỉ tốt đối với trẻ nhỏ, mà người lớn nếu ăn một, hai trái mỗi ngày sẽ được cung cấp thêm năng lượng, vitamin, khoáng chất cho cơ thể. Chuối có thể giúp chúng ta giải độc, tăng cường thể lực và còn chữa một số bệnh ung thư. Nhưng chuối không nên ăn nhiều, mỗi ngày chỉ nên ăn một đến hai quả. Nếu ăn nhiều quá sẽ gây nên những bệnh như đau đầu, gây buồn ngủ,..Vậy nên hãy sử dụng chuối một cách hợp lí nhất. Bên cạnh đó, những nải chuối là một trong ngũ quả không thể thiếu của mâm ngũ quả ngày Tết, vậy nên nó mang một bản sắc truyền thống của dân tộc, là loại quả phổ biến trên khắp mọi miền cả nước. Em rất thích ăn chuối nên cứ vào những ngày mồng một hay mười rằm thì mẹ lại mua về thắp hương rồi hạ lộc cho cả nhà ăn.

Em rất thích loại trái cây này. Em chỉ mong sao mình cũng có thể trồng và chăm sóc những cây chuối có những quả thơm ngon như thế.

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 TẢ QUẢ CHUỐI LỚP 5

Mỗi làng quê Việt Nam đều trồng rất nhiều các loại cây ăn quả. Nào những bãi ngô xanh bạt ngàn, những vườn cam chín mọng, những vườn vải thiều chín đỏ đầy hấp dẫn. Em đều rất yêu quý các loài cây ấy song em vẫn thích nhất là những cây chuối với với những buồng, những nải sai trĩu cành.

Vườn nhà em rất rộng nên mẹ em đã trồng hết chuối. Có rất nhiều loại chuối khác nhau như chuối lá, chuối ngự, chuối gòong… song nhà em chọn trồng chuối tiêu bởi đó là loại chuối tiêu rất dễ trồng mà quả lại thơm, ngon và bổ. Mỗi buổi sáng đều ra thăm vườn nên em có cơ hội nhìn ngắm quả chuối từ khi còn nhỏ xíu đến khi lớn hơn và chín vàng.

Mới ngày nào là bông hoa tím ngát mà bây giờ cây đã cho ra những nải chuối bé xíu. Quả chuối không mọc riêng rẽ từng quả một mà mọc thành từng buồng, mỗi buồng lại có khoảng 10 nải. Buồng chuối ngày một bụ bẫm khiến cây mẹ trĩu xuống, nghiêng hẳn sang một bên.

Những quả chuối lớn nhanh trông thấy. Khác với nhiều loại quả thường có hình tròn hay hình elip thì quả chuối lại dài và cong hình lưỡi liềm. Nhìn những quả chuối ấy là em lại liên tưởng đến vầng trăng khuyết tí hon treo trên thân cây chuối.

Mẹ em cẩn thận hái buồng chuối xuống khi chúng đã ương ương, phần vỏ ngả sang màu vàng nhạt. Để trong nhà khoảng một ngày là đến hôm sau, cả buồng chuối rủ nhau chín vàng ươm đầy hấp dẫn. Tối đến cả nhà em cùng thưởng thức những quả chuối nhà trồng. Bao bọc bên ngoài là lớp vỏ màu vàng óng, trên đó có lốm đốm những chấm đen. Phần cuối quả chuối là cái cuống để gắn quả chuối với nải chuối. Cái cuống nhỏ, dày khá cứng và luôn luôn có màu xanh dù chuối đã chín hay còn xanh. Phần đầu quả chuối thường có màu đen sẫm, mọc ra những tua rua màu đen giống như một bộ rât tí hon tinh nghịch đùa vui cùng quả chuối.

Bẻ đôi quả chuối và bóc vỏ, mọi người cùng thưởng thức món quà quê giản dị. Chuối ăn rất mềm và thơm. Bên cạnh đó thì hàm lượng dinh dưỡng cũng khá cao. Rẻ, dễ mua, không chỉ cung cấp một lượng vitamin phong phú cho cơ thể mà chuối tiêu còn có thể giúp da thêm mịn màng, mắt sáng hơn và nhiều ích lợi khác nữa.Trong những nghiên cứu mới đây, các nhà khoa học đã khám phá ra nhiều công dụng của chuối tiêu và coi loại quả này như một vị thuốc mới. Chuối tiêu giúp giảm lượng cholesterol trong máu, điều trị loét đường tiêu và có lợi cho người bị cao huyết áp.

Em rất thích được thưởng thức những quả chuối tiêu vì vậy em sẽ chăm sóc thật tốt cho những cây chuối.

Nguồn Internet

Bạn đang đọc nội dung bài viết Truyện Cổ Tích Quả Chuối Kỳ Lạ Phần 2, Cổ Tích Việt Nam: Quả Chuối Kỳ Lạ (Phần 2) trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!