Đề Xuất 1/2023 # Truyện Cổ Tích Nhật Bản – “Urashima Tarou” # Top 8 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 1/2023 # Truyện Cổ Tích Nhật Bản – “Urashima Tarou” # Top 8 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Truyện Cổ Tích Nhật Bản – “Urashima Tarou” mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Vì truyện cổ tích dành cho trẻ em luôn chứa đựng những lời răn dạy như một bài học sống, nên những mẩu truyện cổ tích của từng quốc gia chính là giáo trình phù hợp để tiếp xúc với nền văn hóa của đất nước đó.

Tuy nhiên trong số đó cũng có những mẩu truyện không chứa đựng bài học gì cả. Đó chính là “Urashima Tarou”.

Sơ lược truyện Urashima Tarou

Ngày xửa ngày xưa ở một vùng đất nọ, có một cậu ngư dân trẻ tên là Urashima Tarou. Một buổi sáng nọ, khi Tarou vừa định thả câu, thì lúc đó một con rùa lớn bị lũ trẻ bao vây và hùa nhau bắt nạt chú rùa.

Nàng công chúa xinh đẹp “Oto-hime”, cũng là chủ nhân của lâu đài Thủy cung đó, đã tiếp đãi với Tarou bằng bữa tiện thịnh soạn, những bài nhạc tươi vui và điệu múa đẹp. Tarou cũng vô thức quên mất rằng thời gian cứ thế dần trôi qua và cậu đã sống ở đó suốt 3 năm.

Urashima Tarou sau khi trở về đất liền thì khung cảnh cũng đã khác. Cha mẹ hay hàng xóm không còn sống nữa, những người quen biết cũng không còn một ai. Khoảng thời gian 3 năm Tarou sống ở Thủy Cung thì trên đất liền đã là 300 năm trôi qua rồi. Thứ duy nhất mà Tarou còn lại chỉ là chiếc hộp kỷ vật đã nhận được từ công chúa Oto-hime.

Tarou cứ đau khổ như thế và nghĩ rằng chắc sẽ có manh mối gì đó, nên đã lỡ mở chiếc hộp được dặn là tuyệt đối không được mở ra. Ngay lập tức, từ trong chiếc hộp có một làn khói trắng bay lên và che kín mặt Tarou. Chẳng mấy chốc khi làn khói biến mất, Tarou đã trở thành một ông lão.

Giải nghĩa truyện Urashima Tarou

Trong truyện cổ tích, theo lý thuyết là người làm việc tốt sẽ có kết thúc có hậu. Thế nhưng Urashima Tarou dù đã cứu giúp chú rùa, thế nhưng cuối cùng lại bị lấy mất thời gian và trở thành một cụ già trong một thế giới không ai biết gì về chàng cả.

Đã có nhiều luận văn hay câu chuyện khác nhau được đưa ra trên khắp nước Nhật xoay quanh việc giải nghĩa đoạn kết này. Có người giải nghĩa rằng “Chắc hẳn nghĩa đen trong câu chuyện đẹp này là dù chỉ cứu chú rùa có một chút thôi nhưng Tarou đã nhận sự tiếp đãi quá nhiều”, cũng có người cho rằng “Đó là sự trả thù của Oto-hime dành cho Urashima Tarou vì đã chỉ nghĩ đến bản thân và quyết lên mặt đất”,…

Còn bạn, bạn nghĩ như thế nào về cái kết trên?

Truyện Cổ Tích Nhật Bản

Ngày xửa ngày xưa, ở Nhật Bản có hai hai ông bà lão sống chung với nhau. Một ngày nọ, ông lão lên núi đốn củi, còn bà lão ra sông để giặt đồ.

Khi bà lão đang giặt đồ thì từ thượng nguồn có một quả đào lớn trôi đến và bà đã mang nó về nhà. Bà lão định sẽ ăn nó cùng với ông lão và đã cắt nó bằng một con dao làm bếp. Đột nhiên, họ phát hiện một em bé ở bên trong. Ông và bà đặt tên cho em bé là “Momotaro (Đào Thái Lang) sinh ra từ quả đào”.

Momotaro lớn nhanh như thổi và trở thành một chàng trai mạnh khỏe. Một ngày nọ, cậu nói rằng “Con sẽ đến Onigashima (đảo quỷ) để xua đuổi con quỷ!”. Thế là ông bà lão đã chuẩn bị hành trang và bánh dẻo Kibidango cho cậu.

Trên đường đến Onigashima, có một con chó bị đói bụng. Momotaro đã cho chú chó một cái bánh Kibidango và thu nạp nó làm bạn đồng hành. Tương tự như vậy, khỉ và chim trĩ cũng được cậu thu nạp.

Momotaro đã đến Onigashima cùng với những người bạn của mình và đánh bại con quỷ. Cậu mang về những kho báu mà quỷ đã cướp được và sống sung túc với ông bà lão. Họ sống hạnh phúc đến suốt đời.

Nguồn gốc của Momotaro

Momotaro chỉ là một câu chuyện cổ tích nhưng lại có nhiều “Quê hương của Momotaro” tại nhiều nơi ở Nhật Bản đấy! Nơi có truyền thuyết vững chắc nhất là tỉnh Okayama.

Tỉnh Okayama từ lâu đã được gọi là “vương quốc kibi” và có đặc sản là kibidango. Kibidango trong truyện Momotaro là một loại bánh là từ một loại thực vật họ lúa nhưng vì cùng có chữ “kibi” nên bánh ở tỉnh Okayama luôn được bán cùng với mối dây liên kết với truyện Momotaro.

Ngoài ra, tương truyền rằng ở tỉnh Okayama có một nhân vật thuộc gia đình hoàng gia cổ đại tên là Kibitsuhiko. Theo truyền thuyết thì con quỷ Ura (Ôn La) đã bị đánh bại bởi ông và ba người tùy tùng, nên ông được cho là đã trở thành hình mẫu của nhân vật Momotaro.

Vùng đất nơi truyền thuyết Momotaro còn sót lại ở tỉnh Okayama

Sự yêu mến dành cho Momotaro ở tỉnh Okayama rất mạnh mẽ. Tên sân bay Okayama được đặt là “Sân bay Momotaro” dựa trên ý kiến của người dân. Ngoài ra còn có một bức tượng Momotaro ở phía trước ga Okayama và nó chính là biểu tượng của thành phố.

Ngôi đền Kibitsu (nơi thờ Kibitsuhiko, người là hình mẫu của nhân vật Momotaro) là một công trình kiến trúc từ thế kỷ 14 và nơi đây là ngôi đền uy tín nhất ở tỉnh Okayama. Chính điện có kiến trúc rất hiếm thấy chỉ có ở đền Kibitsu và là một di sản quốc gia. Ngoài ra, khuôn viên đền cũng tận dụng rất nhiều những yếu tố tự nhiên cùng với các khu vực ngập tràn hoa theo mùa.

Ngoài ra Kinojo (Thành của quỷ), nơi được cho là có quỷ Ura, là một tàn tích của lâu đài có thực từ thời cổ đại và phần còn lại của nó vẫn còn tồn tại. Mặc dù không có tên trong sử sách nhưng theo nghiên cứu thì nó có từ thế kỷ thứ 7. Nó trùng vào thời điểm thái tử Nakano Ooe quay trở lại Nhật Bản và xây dựng pháo đài phòng thủ từ khu vực Kyushu đến khu vực Kansai sau khi bị đánh bại tại trận Hakusukinoe diễn ra trên Bán đảo Triều Tiên.

Nơi đây có tầm nhìn biển rất tốt. Cổng và tường cũng được khôi phục. Nơi đây được chọn là một trong 100 lâu đài nổi tiếng của Nhật Bản. Khác với các lâu đài thời trung cổ, bạn có thể tận hưởng không khí của lâu đài thời cổ đại tại nơi này.

Yếu Tố Thần Kì Trong Truyện Cổ Tích Nhật Bản

1. Mở đầu           Khảo sát 63 truyện cổ tích Nhật Bản 2. Nhân vật thần kì          Nhân vật thần kì trong truyện cổ tích Nhật Bản, nhìn một cách khái quát cũng mang những đặc điểm “đồng dạng” với nhân vật thần kì trong truyện cổ tích của nhiều quốc gia trong khu vực Đông Á và trên thế giới. Có thể thấy, với tư duy thần thoại và trí tưởng tượng bay bổng, tác giả dân gian đã xây dựng nên hệ thống nhân vật siêu nhiên đầy “huyễn hoặc”, kì ảo nhưng cũng rất đời thường. Đó là thần Myojin – vị thần hộ mệnh (Định mệnh của cuộc sống, Nàng công chúa và người bán than), là thần đền Jizo (Cuộc đời của một người hành khất), là thần cây long não (Truyện cổ về cây long não), là nữ thần nhân từ (Con suối Tazawa xinh đẹp)… Những vị thần này luôn xuất hiện trong cuộc sống thường nhật của người dân khi họ khẩn cầu và bằng cách này hay cách khác đã đem đến cho họ những cơ hội thay đổi bất ngờ trong cuộc sống. Cô gái trong truyện Con suối Tazawa xinh đẹp, một hôm nhìn người mẹ có tuổi của mình, giật mình lo sợ một ngày nào đó mình cũng trở nên già nua như mẹ, cô quyết định lên đường tìm gặp nữ  thần và cầu xin nữ thần cho mình giữ được sắc đẹp vĩnh cửu. Mặc cho nữ thần khuyên can và cảnh báo đó là “hi vọng hão huyền” nhưng cô gái một mực quả quyết: “Con sẽ làm bất cứ điều gì để có thể đạt được điều đó”. Nữ thần chỉ cho cô gái đường đi đến dòng suối vàng lấp lánh, uống nước ở dòng suối và ước mơ của cô sẽ thành hiện thực. Nhưng kết cục do “nước suối mùa xuân rất ngọt, vì vậy cô còn uống nhiều hơn cả cơn khát đòi hỏi”, cô đã biến thành con rồng. Khi người mẹ tìm thấy cô ở nơi này, cô đã nói: “Nữ thần của lòng nhân từ đã ban cho con vẻ đẹp và sự trẻ trung vĩnh viễn. Và bây giờ con như thế này đây, con không buồn đâu mẹ ạ”. Kết thúc này, có thể đem đến sự tiếc nuối cho người nghe về một cái kết có hậu trọn vẹn song nhìn nhận một cách khách quan, đây vẫn là sự “trọn vẹn” trong khát khao vươn tới sự hoàn thiện, hoàn mĩ tuyệt đối của con người.         Trong truyện kể Chàng câu cá Ichiemon, nhân vật thần kì là con quỷ nước Kappa. Con quỷ hiện ra trước mắt chàng câu cá với hình hài “một người nào đó đang treo mình trước mũi thuyền của anh trên mặt nước” và khi được hỏi: “Mày là quỷ nước Kappa phải không? Mày từ đâu đến đây và mày muốn gì?” con quỷ đã ngay lập tức trả lời: “Đúng, tôi chính là Kappa. Inchiemon, anh hãy đưa cho tôi chỗ rượu Sakê của anh đi”. Và sau khi bị từ chối, con quỷ đã rình cho anh chàng đánh cá say rượu ngủ quên, uống sạch bình rượu của anh. Tỉnh giấc, thấy bình rượu đã hết, anh tức giận nhưng con quỷ đã đền bù cho anh bằng cách “giúp anh có thật nhiều cá như anh muốn. Cá mẹ cá con sẽ thi nhau nhảy vào thuyền của anh mà chẳng cần anh giật dây câu”. Trong trường hợp này, nhân vật thần kì vẫn phát huy được vai trò của nhân vật “tặng thưởng” – một kiểu  nhân vật đặc trưng của truyện cổ tích thần kì.         Ở một câu chuyện khác – Con ma của đền Kogienji, nhân vật thần kì là con ma xuất hiện với diện mạo của một người phụ nữ trẻ đẹp với “mái tóc lưa thưa”, “mặc một cái áo Kimônô rất trắng, đứng một mình trong bóng tối mờ mờ”. Vẻ đẹp liêu trai ấy khiến cho người chủ quán khi nhìn thấy đã “rùng mình ớn lạnh”. Cô gái đến tìm chủ quán để mua kẹo trong 6 đêm liên tiếp, rồi “biến nhẹ nhàng vào đêm tối”. Vào đêm thứ 7, cô đến và cầu khẩn: “Đêm nay tôi không có tiền, nhưng bằng tấm lòng nhân từ của bụt chí tôn, xin ông hãy cho tôi mấy chiếc kẹo”. Hành tung bí ẩn của cô khiến cho người chủ quán thấy nghi ngờ và quyết tâm tìm cho ra sự thật. Sự thật được phát giác khi ông cùng nhóm thanh niên ưa mạo hiểm bám theo cô gái và nhìn thấy cô chui vào một nấm mồ. Khi tấm đá đậy trên mộ phần được đẩy ra họ nhìn thấy cô nằm trong quan tài với một đứa bé sơ sinh. Một câu chuyện tình yêu đau buồn sau đó được một vị sư trưởng hé lộ, đã khiến cho ai nấy đều cảm thương cho số phận bất hạnh của một cô gái.           Ở một số trường hợp cụ thể, nhân vật chính nhận “phương tiện thần kì” mà không cần phải trải qua sự thử thách của người tặng. Trong Truyện cổ về cây long não, chàng thợ săn vào rừng săn thú và trong lúc trú mưa dưới gốc cây long não, anh ta đã nghe được câu chuyện của hai vị thần. Câu chuyện đó, thật tình cờ lại nhắc đến cái chết của đứa con trai mới sinh của anh ta sau 7 năm nữa. Cũng vì biết trước số phận của con mình nên chàng thợ săn đã nghĩ ra cách đối phó với quỷ biển để cứu con mình thoát khỏi cái chết đã được tiên đoán. Ở đây người thợ săn nhận được “phương tiện thần kì” một cách hoàn toàn tình cờ, ngẫu nhiên.           Nhân vật thần kì còn gắn với chức năng gây ác, đem đến tai họa bất ngờ cho người dân lương thiện. Con quỷ trong truyện Tiếng cười của quỷ đã biến thành đám mây đen cuốn theo một cô dâu trong đám cưới. Bà mẹ đã lên đường đi tìm và may mắn nhờ một vị đạo cô (ngôi mộ đá) bày cách nên đã cứu được con gái trở về. Hoặc trong truyện Con quỷ và ba đứa trẻ, Ba lá bùa may mắn cũng xuất hiện con quỷ/mụ quỷ già độc ác, chuyên tìm mọi cách ăn thịt người… Kiểu nhân vật này khá giống với nhân vật yêu tinh trong truyện cổ tích của Việt Nam.           Cũng có khi nhân vật thần kì đứng ở vị trí trung gian, như trong truyện Hai ông già và cục bướu. Hai nhân vật với những đặc điểm ngoại hình giống nhau, nhưng tính cách hoàn toàn khác nhau – ông lão “vô tư” và ông lão “cục cằn”. Cả hai lần lượt vào rừng, gặp lũ quỷ nhưng cách hành xử của họ khác nhau. Ông lão “vô tư” với bản tính vui vẻ, hòa đồng thấy lũ quỷ nhảy múa nên hào hứng vừa nhảy vừa hát cùng với chúng, nên khi cần giữ lại một vật làm tin để mong ông quay lại, lũ quỷ đã nhấc cục bướu ra khỏi mặt của ông lão. Còn ông lão “cáu kỉnh”, đúng như tên gọi của mình thấy lũ quỷ xúm xít vây quanh vừa bực bội vừa sợ hãi đã làm lũ quỷ thất vọng và kết cục thật thảm hại khi lão phải hứng chịu hai cục bướu xấu xí trên mặt. Có thể thấy, hai nhân vật được đặt trước tình huống thử thách giống nhau nhưng cách xử lí tình huống khác nhau, nên kết cục số phận của họ hoàn toàn trái ngược. Nhân vật thần kì ở đây, chỉ đóng vai trò “đòn bẩy” cho hai nhân vật bộc lộ bản chất của mình. Tính chất nhân – quả  thể hiện rõ qua việc: số phận mỗi người như thế nào là do hành động, tính cách của anh ta quy định.           Rất dễ nhận thấy trong truyện cổ tích Nhật Bản, lực lượng thần kì thường phổ biến ở các dạng như “thần”, “ma”, “quỷ”, “tinh”. Chúng xuất hiện ở mỗi tình huống với những đặc điểm hành trạng khác nhau nhưng đều tham gia trực tiếp vào thế giới của con người. Sự có mặt của nhân vật thần kì, dù với bất kì vai trò nào cũng đều có ý nghĩa tạo nên tính chất khác thường, kì lạ của câu chuyện. 3. Con vật, đồ vật thần kì          Tính chất thần kì biểu hiện ở chỗ những con vật, đồ vật vật thể biết nói, biết nghe và hiểu được tiếng người. Các con vật như: loài chim (chim trĩ, chim sẻ, chim hạc…), loài cá, cua, loài thú hoang dã (cáo, chó sói…), vật nuôi (ngựa, chó, mèo, gà, vịt…)… Chúng tham gia vào cốt truyện với vai trò nhân vật phụ song lại có ý nghĩa rất lớn trong toàn bộ diễn biến câu chuyện.          Cũng giống như truyện cổ tích của nhiều quốc gia trên thế giới, sự có mặt của các con vật trong truyện cổ tích Nhật Bản được xem như “vật di sản màu nhiệm” đem lại may mắn, giàu có cho nhân vật chính. Tuy nhiên ở một vài truyện cụ thể, tính chất “mầu nhiệm” có phần khác biệt. Truyện Con cáo và ông lão kể về một ông lão lương thiện, sống đơn độc trong một ngôi làng nhỏ. Ông lão rất yêu thích công việc làm vườn, một hôm nhặt được một hạt đậu bé xíu liền mang về trồng trong mảnh vườn nhỏ của mình. Hạt đậu nảy mầm và lớn rất nhanh. Cây đậu ra quả sai trĩu nhưng có một con cáo đến ăn trộm những hạt đậu. Trước sự tức giận của ông lão, con cáo cầu xin tha tội và hứa: “Cháu sẽ làm cho ông trở thành người giàu có”. Giữ đúng lời hứa, con cáo biến thành con ngựa chiến, con bò sữa cho ông lão bán đi, kiếm rất nhiều tiền. Tuy nhiên, câu chuyện không chỉ dừng lại ở đây. Lần thứ ba, con cáo biến thành cái ấm trà xinh xắn và ông lão lại mang cái ấm ra chợ bán. Một ông khách đã cho cái ấm lên bếp lửa đun để kiểm tra độ  bền của nó. Cuối cùng cái ấm phồng lên, nổ tung và kết cục là “con cáo tội nghiệp mình sũng nước nằm chết nhe răng. Còn ông lão thì bị bỏng nặng vì nước nóng ở cái ấm nổ bắn ra”. Kết thúc này không đi theo chiều hướng lí tưởng hóa – một biểu hiện cho thấy tinh thần thực tế rất đậm nét trong truyện cổ tích Nhật Bản. Ở một số truyện cổ khác, ta lại bắt gặp một lối tư duy rất gần với truyện cổ tích Việt Nam. Đó là sự “mầu nhiệm” mà con vật thần kì đem đến cho những con người bất hạnh, hiền lành tốt bụng. Nhân vật Mamichigane trong truyện Cậu bé đầu bếp, là con của một vị lãnh chúa trong vùng Omura. Cậu bé mồ côi mẹ từ lúc ba tuổi, sống cùng người mẹ kế ích kỉ, độc ác, phải chịu đựng nhiều nỗi oan ức, khổ cực. Một lần mụ vu oan cho cậu bé làm mụ bị thương, cha cậu đã đuổi cậu ra khỏi nhà cùng với một con ngựa. Trên đường đi, cậu gặp một con sông lớn, một dãy núi hiểm trở song nhờ con ngựa cậu vượt qua những chướng ngại này một cách dễ dàng. Sau này, nhờ con ngựa biết nhảy múa, cậu còn được kết hôn với cô gái xinh đẹp của phú ông; Sự đền đáp của con vật đối với ân nhân, có thể thấy qua truyện Con chim sẻ bị cắt lưỡi. Một ông lão cứu giúp con chim nhỏ gặp nạn nhưng không nhận được sự đồng tình từ bà vợ. Ông lão yêu quý con chim bao nhiêu thì bà vợ lại ghẻ lạnh, ghê tởm nó bấy nhiêu. Cuối cùng, ông lão nhân hậu được đền đáp một chiếc hòm nhỏ, trong chứa đầy vàng bạc châu báu, còn bà vợ tham lam đòi chiếc hòm lớn hơn, trong chứa đầy ma, quỷ và những sinh vật hung ác; Hay trong truyện Urashima Taro, chàng trai Urashima Taro vốn là người hiền lành, tốt bụng và dễ tính, cứu con rùa nhỏ khỏi sự hành hạ của bọn trẻ nên đã được rùa trả ơn bằng cách đưa xuống cung điện của Long Vương, chung sống với nàng công chúa Otto xinh đẹp… Những con vật thần kì trong những truyện kể trên gắn với vai trò “người tặng thưởng” và phần thưởng được trao tặng khi nhân vật chính trải qua một thử thách nào đó, và ở đây là thử thách về tình thương, lòng trắc ẩn.          Những đồ vật, vật thể như cái cối, cái thùng, cái bình, cái hũ gạo, cái áo, cái ấm… cũng được xem như những sinh thể sống động với đặc điểm, thuộc tính như con người. Chúng có thể “can dự” vào diễn biến cuộc đời của các nhân vật, chi phối tới kết cục số phận của họ. Trong truyện Vì sao nước biển lại mặn, người em nghèo khổ đến vay gạo của người anh nhưng bị từ chối. Trên đường lang thang vô định, anh đã gặp một ông lão và được bày cho cách đến tìm những người tí hon để “xin họ một vật bằng đá có thể chuyển động được”. Điều duy nhất mà anh phải làm là “quay cái tay nắm về phía bên phải và nói điều mong ước của mình” và “nếu muốn làm cho cái cối dừng lại phải quay nó về phía tay trái”. Cái cối thần kì đã làm người em toại nguyện với cuộc sống đủ đầy. Người anh trai tham lam, rắp tâm ăn trộm cái cối và kết cục là anh ta bị nhấn chìm xuống đáy biển. Đây là một trong số những truyện tương đồng với truyện của Việt Nam, với dạng kết cấu đồng quy rất đặc trưng. Cái cối thần kì trong câu chuyện này, đã phát huy tính màu nhiệm của nó và sự màu nhiệm này có ý nghĩa “trợ lực” cho nhân vật chính diện.          Là đồ vật, song chúng luôn bộc lộ các trạng thái cảm xúc giống như con người, biết phân biệt tốt – xấu, thiện – ác… Trong truyện cổ tích cổ tích Nhật Bản, ta còn bắt gặp những đồ vật thần kì như thùng rượu Sakê uống hết lại đầy, cái nồi chỉ cần cho một nhúm gạo có thể biến thành nồi cơm đầy ắp (Con yêu tinh mũi dài thích rượu), cái khăn quàng cổ mà nhờ nó có thể nghe tiếng nói của loài vật (Cái khăn thần kì), cái áo, khi mặc vào có thể bay lên trời (Nữ thần nhà trời)… Sự hư cấu này không chỉ có ý nghĩa tạo nên những cốt truyện li kì mà còn thỏa mãn ước mơ cháy bỏng của con người. 4. Sự biến hóa thần kì           Một biểu hiện của yếu tố thần kì khá đậm nét trong truyện cổ tích Nhật Bản, chính là sự biến hóa. Những dạng thức biến hóa thường thấy là từ vật thành người, từ người thành vật. Ở dạng biến hóa từ vật thành người, có truyện Phú ông Ốc Sên. Đây cũng là truyện có nhiều nét tương đồng với truyện cùng kiểu của Việt Nam như Sọ Dừa, Chàng cóc, Chàng rùa… Truyện kể về một đôi vợ chồng nghèo, đã nhiều tuổi mà không có con. Họ ao ước cháy bỏng về một đứa con. Mang niềm mong mỏi ấy, họ đến đền thờ thần nước và khẩn cầu: “Hỡi thần nước anh linh! Hãy cho con một đứa con, cho dù nó chỉ là một con ốc sên trên cánh đồng này”. Nghe thấu lời cầu nguyện, thần nước đã ban tặng cho họ một đứa con – một con ốc sên nhỏ xíu. Trong hình hài của con ốc sên, nhân vật mang lốt đã bộc lộ những đặc điểm phẩm chất vô cùng tốt đẹp: tài giỏi, hiếu thuận. Chàng ốc sên được phú ông hứa gả cho một cô con gái và cũng giống với truyện về nhân vật đội lốt xấu xí của Việt Nam, đến một thời điểm nhất định sau khi kết hôn, đã trút bỏ lốt vật để trở thành một chàng trai đẹp đẽ. Sự biến hóa từ vật thành người, không chỉ tạo ra tính chất li kì của câu chuyện mà hơn hết, nó chứa đựng khát vọng vươn tới một cái đẹp hoàn thiện, hoàn mĩ của con người ở bất kì nơi nào trên thế gian này. Đẹp về phẩm chất thôi chưa đủ, nhân vật truyện cổ tích còn phải đẹp cả về hình thức. Đó mới là tiêu chí đánh giá cái đẹp đầy đủ nhất, trọn vẹn nhất theo quan niệm dân gian. Truyện Chú bé trái đào – Momotaro lại đề cập đến dạng biến hóa từ vật thành người. Một trái đào lớn trôi theo dòng nước đến tay của một bà lão. Bà mang trái đào về nhà định bổ thì bất chợt nghe thấy tiếng nói của một đứa trẻ từ quả đào và chỉ trong khoảnh khắc, trái đào tách làm đôi và một chú bé tí xíu nhảy ra; Hay như trong truyện Công chúa Kaguga, một cô bé tí hon được hóa thân từ một cây tre; Ba chàng trai biến thành “những con ngựa cày khỏe mạnh, đẹp đẽ” trong Ba chàng trai ngựa…           Sự thay đổi bất ngờ về diện mạo, hình hài cũng là một dạng biến hóa độc đáo làm nên màu sắc kì ảo trong truyện cổ tích Nhật Bản. Truyện Bà lão hài nhi là một ví dụ sinh động. Trong truyện, ông lão uống nước trong một con suối đã biến thành một chàng trai trẻ với “những nếp nhăn trên mặt đã biến mất, mái tóc bạc đã trở lại đen bóng”. Còn bà lão vợ ông, thấy chồng trở nên trẻ đẹp bất ngờ nên cũng quyết định tìm đường đến “dòng suối mùa xuân”, nhưng do uống quá nhiều nước suối nên đã biến thành một đứa trẻ. Ở đây, ta bắt gặp một mô típ rất đặc trưng của truyện cổ tích nói chung – mô típ “bắt chước thất bại”. Cùng thực hiện một việc làm nào đó, nhân vật A thực hiện thành công, còn nhân vật B thất  bại. Sự thất bại của nhân vật B thường là do làm trái thông lệ hoặc vi phạm điều cấm kị… Bà lão trong câu chuyện này vì cũng muốn trẻ trung như ông chồng nên đã uống quá nhiều thứ nước thần tiên và kết cục bị biến thành một hài nhi khờ khạo, yếu ớt. Câu chuyện kết thúc với tâm trạng ngổn ngang của ông lão: “Từ nay trở đi, ta phải chăm sóc bà vợ hài nhi của ta như thế nào đây?”. Việc “vô tình” vi phạm điều cấm kị của nhân vật bà lão trong câu chuyện, vừa có yếu tố bi kịch nhưng cũng không kém phần hài hước. Sự can thiệp của yếu tố thần kì trong trường hợp này không hướng đến một cái kết: người tốt được thưởng, kẻ xấu bị trừng phạt giống như công thức truyền thống trong truyện cổ tích Việt Nam, mà có lẽ mang một ý nghĩa biểu đạt khác. Đó là những quy tắc mà con người cần tuân thủ trong cuộc sống. Vi phạm quy tắc, tất yếu sẽ có hậu quả. Sự rạch ròi ấy phần nào đã nói lên tính cách của người Nhật. Trong truyện, tác giả dân gian còn đề cập đến một thứ nước trường sinh. Ẩn chứa sau câu chuyện là ước mơ trường sinh bất tử, khát vọng kéo dài tuổi thọ của con người.           Cũng nói về một thứ nước thần tiên, truyện Nàng công chúa và người bán than kể về một nàng công chúa bất hạnh, sau một trận ốm thập tử nhất sinh, bị các vết chàm phủ kín cơ thể. Một lần tình cờ bắt gặp một cái vũng nhỏ sủi bọt, nước nóng ấm, nàng nhúng tay vào đó, lập tức thấy “người nhẹ bẫng, dễ chịu, những vết chàm xấu xí trên tay nàng bỗng nhiên biến mất hết. Nàng sung sướng lội xuống nước tắm, thế là tất cả những vết đen trên mình nàng cũng được nước nóng rửa sạch”. Sự thay hình đổi dạng của nhân vật, tạo nên cái kết vô cùng mĩ mãn, làm thỏa mãn trí tưởng tượng bay bổng của tác giả dân gian. Ở đây, yếu tố thần kì được sử dụng như một phương tiện nghệ thuật, tạo tiền đề cho cái kết thúc có hậu của câu chuyện. 5. Kết luận           Khảo sát yếu tố thần kì trong truyện cổ tích Nhật Bản, có thể thấy những biểu hiện độc đáo của nó qua hệ thống nhân vật thần kì, các con vật đồ vật thần kì, sự biến hóa thần kì. Thực chất những dấu hiệu này không chỉ hiện diện trong truyện cổ tích Nhật Bản mà còn phổ biến trong truyện cổ tích của nhiều quốc gia trên thế giới. Tuy nhiên ở truyện cổ tích Nhật Bản ta vẫn có thể nhận ra những nét đặc trưng riêng biệt về hình thức và nội dung biểu đạt của yếu tố thần kì. Trong mỗi cốt truyện cụ thể, yếu tố thần kì được sử dụng với mục đích sáng tác khác nhau và vì thế, vai trò của nó cũng được nhìn nhận ở những mức độ đậm nhạt khác nhau. Song dù được biểu hiện dưới dạng thức nào, yếu tố thần kì trong truyện cổ tích Nhật Bản cũng đã làm tốt “nhiệm vụ” của nó trong việc tạo ra một “thế giới cổ tích” đầy rẫy sự hoang đường, kì ảo mà không hề viển vông, xa rời thực tế.   TÀI LIỆU THAM KHẢO 1. Nguyễn Bích Hà (2005), Truyện cổ tích Nhật Bản, Nxb. Thanh niên 2. Tăng Kim Ngân (1996), Cổ tích thần kì người Việt đặc điểm cấu tạo cốt truyện, Nxb. Giáo dục 3. Nôvicôva, A.M (1983), Sáng tác thơ ca dân gian Nga, tập 1, (Người dịch: Đỗ Hồng Chung – Chu Xuân Diên), Nxb. Đại học và trung học chuyên nghiệp 4. Propp, chúng tôi (2003), Tuyển tập V.Ia.Propp, tập 1, Nxb Văn hóa dân tộc.   5. Đỗ Bình Trị (2002), Những đặc điểm thi pháp các thể loại văn học dân gian, Nxb. Giáo dục  

Học Tiếng Nhật Qua 13 Truyện Cổ Tích Nhật Bản Nổi Tiếng Không Thể Bỏ Qua

Bài viết Học tiếng Nhật qua 13 Truyện cổ tích Nhật Bản nổi tiếng không thể bỏ qua này tại: www.thoibaonhat.com đang được giữ bản quyền DMCA

Đọc truyện:

Dế:「おい、アリくんたち。そんなに汗をびっしょりかいて、何をしてるんだい?」 “Này, các bạn Kiến. Sao mà ướt đẫm mồ hôi thế kia, các bạn đang làm gì vậy?”

Kiến:「これはキリギリスさん、わたしたちは食べ物を運んでいるんですよ」 “Anh dế mèn, chúng tôi đã vận chuyển thức ăn đấy.”

Dế:「ふーん。だけど、ここには食べ物がいっぱいあるじゃないか。 ” Ồ. Nhưng mà, ở đây không phải đầy ắp thức ăn sao

どうして、いちいち家に食べ物を運ぶんだい。 Tại sao lại phải vận chuyển từng cái một vào tổ thế kia

おれみたいに、お腹が空いたらその辺にある食べ物を食べて、あとは楽しく歌を歌ったり、遊んだりしていればいいじゃないか」 Như tôi đây này, bụng mà đói thì cứ ra vùng kia ăn thức ăn ở đấy, sau đó vui vẻ hát hò, vui chơi không phải hay hơn sao?”

今は夏だから食べ物がたくさんあるけど、冬が来たら、ここも食べ物はなくなってしまいますよ。 Bây giờ là mùa hè nên có nhiều đồ ăn, nhưng đông đến rồi thì chỗ này sẽ chẳng còn đồ ăn nữa đâu.

今のうちにたくさんの食べ物を集めておかないと、あとで困りますよ」 Bây giờ mà không gom góp nhiều đồ ăn trong tổ, thì về sau sẽ khó khăn lắm đấy”

アリたちがそう言うと、キリギリスはバカにした様に、 「ハハハハハハッ」 と、笑って。 Khi bầy kiến nói vậy, dế mèn cười nhạo lũ kiến “Hahahahahahh”

Dế:「まだ夏が始まったばかり。冬の事は冬が来てから考えればいいのさ」 “Mùa hè chỉ mới bắt đầu thôi mà. Việc của mùa đông thì cứ để đông đến rồi hẵng nghĩ cũng được”

そう答えると、また歌を歌い始めました。 Dế trả lời vậy rồi lại bắt đầu ca hát

さて、それからも毎日キリギリスは陽気に歌って暮らし、アリたちはせっせと家に食べ物を運びました。 Và rồi, Từ đó mỗi ngày dế mèn đều hát vui sống qua ngày trên cánh đồng, lũ kiến thì bận rộn vận chuyển thức ăn vào tổ.

やがて夏が終わり、秋が来ました。 Rồi chẳng bao lâu mùa hè qua đi, mùa thu đến.

キリギリスは、ますます陽気に歌を歌っています。 Dế mèn vẫn tiếp tục hát hò trên cánh đồng.

そしてとうとう、寒い寒い冬がやって来ました。 Và rồi cuối cùng, Mùa đông lạnh lẽo cũng đã đến.

野原の草はすっかり枯れ果て、キリギリスの食べ物は1つもなくなってしまいました。 Cỏ trên đồng chết héo và kết trái, thức ăn của dế mèn không còn một thứ gì.

Dế:「ああ、お腹が空いたな。 困ったな。 “Ôi, đói bụng rồi, sao bây giờ.

どこかに食べ物はないかなあ。 ・・・あっ、そうだ。 “Ở đâu có đồ ăn nhỉ…aa, phải rồi.

アリくんたちが、食べ物をたくさん集めていたっけ。 lũ kiến đã tập góm góp được rất nhiều thức ăn.

よし、アリくんたちに何か食べさせてもらおう」 Được rồi, đến xin lũ kiến cho mình ăn chút gì vậy.”

キリギリスは急いでアリの家にやって来ましたが、アリは家の中から、 dế mèn vội vãng đến tổ lũ kiến, nhưng kiến từ trong tổ nói vọng ra,

Kiến:「だから、食べ物がたくさんある夏の間に食べ物を集めておきなさいと言ったでしょう。 Thì chẳng phải tôi đã bảo là hãy gom góp thức ăn trong lúc còn hè rồi sao.

家には家族分の食べ物しかないから、悪いけど、キリギリスさんにはあげる事が出来ません」 Giờ trong tổ chỉ có mỗi phần đồ ăn của gia đình nữa thôi, xin lỗi nhưng tôi không thể cho anh dế mèn được rồi.”

と、言って、玄関を開けてくれませんでした。 Kiến nói vậy mà không mở cửa hang cho dế mèn.

キリギリスは雪の降る野原の真ん中で、寒さに震えながらしょんぼりしていました。 dế mèn thất vọng run rẩy trong cái lạnh giữa cánh đồng đầy tuyết rơi.

今、楽をしているなまけ者は、そのうち痛い目にあうというお話しです。 Đây là câu chuyện đau đớn mà những kẻ lười biếng chỉ biết hưởng thụ phải hứng chịu.

2. Công chúa đội chậu Nội dung:

むかしむかし、河内の国(かわちのくに→大阪)に、ひとりの大金持ちが住んでいました。

なに不自由ない暮らしをしていましたが、子どもだけはどうしてもさずかりません。

お母さんは、姫を枕元に呼ぶと、「わたしはまもなく遠い所へ行きます。わたしがいなくなるのは運命ですから、悲しむ必要はありません。さあ母の形見に、これを頭にのせていなさい。きっと、役に立ちますからね」

そう言って重い箱を姫の頭の上にのせたばかりか、大きな木の鉢(はち)までかぶせました。

そして、お母さんはなくなりました。

お父さんは姫の頭の上の鉢を取ろうとしますが、どうしてもはずせません。

そのために姫は『鉢かづき』といって、バカにされたり、いじめられたりしました。

やがてお父さんに、二度目の奥さんがやってきました。

この新しいお母さんが悪い人で、 にいじわるをしたり、かげ口をたたいたり、最後にはお父さんをうまくだまして、 を追い出してしまったのです。

家を追い出された は、シクシク泣きながら大きな川のほとりにやってきました。

「どこへ行ってもいじめられるのなら、ひと思いに、お母さまのそばへ行こう」

ドボーン!

Bài viết Học tiếng Nhật qua 13 Truyện cổ tích Nhật Bản nổi tiếng không thể bỏ qua này tại: www.thoibaonhat.com đang được giữ bản quyền DMCA

思いきって川の流れに飛び込みましたが、木の鉢のおかげで浮きあがってしまいました。

は、死ぬ事さえ出来ないのです。

村の子どもたちが、 に石を投げました。

「わーい。頭がおわん。からだが人間。お化けだぁー」ちょうどその時、この国の殿さまで山陰(さんいん)の中将(ちゅうじょう)という人が、家来を連れてそこを通りかかりました。

中将は親切な人だったので、鉢かづきを家に連れて帰ってふろたき女にすることにしました。

この中将には、四人の男の子がいます。

上の三人は結婚していましたが、一番下の若君には、まだお嫁さんがいませんでした。

心のやさしい若君は、鉢かづきが 傷だらけの手で水を運んだり、おふろをたいたりするのを見てなぐさめました。

「しんぼうしなさい。きっと、良い事があるからね」 「はい」

鉢かづきは、どんなにうれしかった事でしょう。

Bản dịch:

Ngày xửa ngày xưa, ở đất nước Kawachi có một 2 vợ chồng đại phú ông sinh sống ở đó. Tuy cả hai vợ chồng đều khoẻ mạnh nhưng mãi vẫn không có con.

Người mẹ gọi cô con gái nhỏ đến bên giường bệnh và nói: “Ta sớm muộn gì cũng phải đi đến một nơi rất xa. Nếu ta không còn ở đây nữa cũng là vận mệnh, vì thế con không cần buồn. Để tưởng nhớ mẹ, con nay đội cái này lên, nhất định nó sẽ có ích đó”. Nói xong người mẹ đặt một cái hộp lớn lên đầu con gái và đội một chậu cây lớn lên đó.

Và người mẹ qua đời.

Người cha thấy vậy định dỡ bỏ cái chậu trên đầu con gái xuống nhưng không thể làm được.Vì thế người ta gọi cô bé là cô gái đội chậu, bị xem như kẻ ngốc, bị trêu chọc.

Chẳng bao lâu sau người cha lấy vợ thứ 2. Người mẹ mới này là người độc ác, tâm địa xấu xa, cuối cùng đã lừa người cha đuổi cô gái đi.Bị đuổi ra khỏi nhà cô gái nhỏ vừa khóc vừa chạy đến bờ sông. Ở đâu con cũng bị trêu chọc, lúc nào cũng chỉ có một mình con muốn đến bên mẹ. Tuy cô gái bị cuốn theo dòng nước nhưng nhờ mũ chụp cậu cây mà nổi lên. Cuối cùng thì ngay cả cái chết cũng không thể.

Sau đó cô bé bị lũ trẻ trong làng lấy đá ném vào.”Nhìn kìa cái đầu là cái bát nhưng thân là con người. Ma kìa”. Đúng lúc đó người gọi là Tonosama – là bậc đại nhân của đất nước, là trung tướng tại vùng núi dẫn gia nhân đi qua.Trung tướng là người tốt bụng, bởi thế ông dẫn cô gái đội nồi về nhà, cho làm cô gái lau dọn nhà tắm.

Người này có 4 người con trai trong đó 3 người anh đã kết hôn rồi chỉ còn người con út vẫn chưa lấy vợ. Chàng trai tốt bụng, đã nhìn cô, an ủi cô khi cô đi lấy nước hay đi rót nước vô nhà tắm với bàn tay đầy sẹo. Không cần lo lắng, chắc chắn những điều tốt đẹp sẽ đến thôi. VângCô gái thật hết sức vui vẻ

3. Qủy đến chơi nhà

Câu chuyện kể về người đàn ông sống một mình trong ngôi nhà trống vắng. Ông cũng từng có 1 gia đình hạnh phúc, nhưng mọi chuyện thay đổi kể từ khi vợ và con trai ông đổ bệnh. Họ đã bỏ ông ra đi.Cuộc sống của ông ngày càng buồn tẻ khi ngày này qua ngày khác đều chỉ quanh quẩn ở nhà, ra viếng mộ vợ con. Đến cả lễ hội chúc mừng mùa màng bội thu cũng chẳng ai trong làng nhớ đến và mời ông tham gia.

4. Cô dâu mèo

Bạn sẽ thấy thế nào khi trong nhà mình xuất hiện 1 chú mèo biết làm mọi chuyện: từ xay gạo, quét nhà, nấu cơm,… Rồi đến một ngày, chú mèo xinh xắn dễ thương ấy trở thành con dâu của bạn? Thật là chỉ có trong truyện cổ tích Nhật Bản – trí tưởng tượng quá phong phú.

Nguồn: laodongxuatkhau.vn

Bạn đang đọc nội dung bài viết Truyện Cổ Tích Nhật Bản – “Urashima Tarou” trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!