Đề Xuất 2/2023 # Truyện Cổ Tích Của Anh Em Grimm # Top 11 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 2/2023 # Truyện Cổ Tích Của Anh Em Grimm # Top 11 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Truyện Cổ Tích Của Anh Em Grimm mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Thời gian đọc:

8

phút

Lâu nay, người ta vẫn tin rằng truyện cổ tích Grimm được anh em nhà Grimm thu thập lại từ lời kể của những người nông dân chất phác trên khắp nước Đức, và rằng những câu chuyện đó mang đậm tinh thần dân tộc Đức. Tuy đã có nhiều nghiên cứu chứng minh những kết quả trái ngược, những giả thiết mới và đồn đoán vẫn được dấy lên. Điều thú vị là, trong nhiều bản dịch sang tiếng Anh hay các lời dẫn nhập, người ta rất ít đề cập đến cách thức hai anh em Grimm đã dùng để tập hợp những truyện cổ tích. Vậy câu hỏi được đặt ra là: Họ là ai? Những câu chuyện cổ đó có xuất xứ từ đâu và tại sao chúng lại nổi tiếng tới tận ngày nay?

Jacob Grimm (1785-1863) và Wilhelm Grimm (1786-1859) sinh ra trong một gia đình khá giả có chín anh em. Cha của họ, Philipp Grimm, là một luật sư; còn mẹ, bà Dorothea, là con gái một viên chức thành phố Kassel. Từ nhỏ, hai anh em Grimm đã là những người con ngoan ngoãn và học rất giỏi. Tính tình của họ có đôi chút khác biệt: trong khi người anh Jacob khá hướng nội, nghiêm túc và kiên định thì cậu em Wilhelm lại tỏ ra thân thiện và hòa đồng hơn, dù vậy hai anh em đều rất thân thiết. Sau này, khi đã thành tài, hai anh em Grimm chuyên tâm tìm hiểu về lịch sử ngôn ngữ Đức và có nhiều công trình nghiên cứu nổi bật, trong đó phải kể đến cuốn từ điển tiếng Đức đầu tiên, tuy nó mới chỉ dừng lại ở vần F. Anh em Grimm không phải là những người viết truyện cổ tích đơn thuần, họ đều là những nhà khoa học trong lĩnh vực lịch sử, tôn giáo, dân tộc học, ngôn ngữ học và phê bình văn học.

Mặc dù anh em Grimm đã có những đóng góp quan trọng trong việc nghiên cứu văn học cổ đại và các phong tục tập quán của nước Đức, họ không phải là người đặt nền móng cho bộ môn nghiên cứu văn học dân gian tại nơi đây, cũng không phải là người đầu tiên thu thập và xuất bản những tập truyện cổ. Biết được điều đó, chúng ta sẽ hiểu được hoàn cảnh ra đời của tập truyện này. Đôi khi, những cơ hội nhỏ bé trong cuộc đời lại chính là ngã rẽ của định mệnh.

Năm 1806, Clemens Brentano, tác giả của một tuyển tập các bài hát dân gian với tựa đề Des Knaben Wunderhorn (Tạm dịch: Những chiếc sừng diệu kỳ của chú bé), cùng với Achim von Arnim, một nhà văn, đã tìm tới sự giúp đỡ của Jacob và Wilhelm Grimm, vì lúc đó hai anh em được biết đến là những học giả có kiến thức sâu rộng về văn học dân gian Đức. Brentano hy vọng anh em Grimm có thể giúp đỡ ông thu thập những mẩu truyện dân gian để phục vụ cho một cuốn sách sẽ xuất bản trong tương lai. Họ đã cùng nhau xuất bản thêm phần hai và phần ba của cuốn tuyển tập các bài hát dân gian vào năm 1808. Anh em Grimm tin tưởng hoàn toàn vào kế hoạch đó và chia sẻ những nghiên cứu của mình với các học giả trong ngành. Do vậy, từ năm 1807 đến năm 1812, họ đã thu thập các mẩu truyện cổ với mục đích gửi cho Brentano xuất bản, cũng như qua đó có thêm những bằng chứng lịch sử để hiểu sâu hơn về ngôn ngữ Đức.

Trái ngược với điều mọi người vẫn tin, anh em Grimm không hề thu thập những mẩu truyện bằng cách đến thăm những người nông dân ở vùng nông thôn và ghi lại những câu chuyện họ kể. Phương pháp đầu tiên họ dùng là mời người kể chuyện tới nhà và yêu cầu họ kể lại những câu chuyện, sau đó, anh em Grimm sẽ ghi chép lại sau khi nghe từng truyện hoặc vài truyện. Đa số những người kể chuyện thời đó là những phụ nữ được giáo dục đầy đủ, xuất thân từ các gia đình khá giả hoặc giới thượng lưu. Chúng ta có thể kể đến một nhóm các quý cô trẻ tới từ gia đình Wild ở Kassel (cô Dortchen, Gretchen, Lisette, Marie Elisabeth), mẹ của anh em Grimm – bà Dorothea, hay các quý cô nhà Hassenpflug (cô Amalie, Jeanette, Marie). Họ gặp mặt thường xuyên tại nhà anh em Grimm và kể lại những mẩu truyện họ nghe được từ những cô hầu gái, bà quản gia khi họ còn thơ bé. Năm 1808, Jacob kết bạn với Werner von Haxthausen đến từ vùng Westphalen; rồi năm 1811, Wilhelm đã đến thăm tư gia của Werner và kết thân với một nhóm các quý cô trẻ tuổi gồm Ludowine, Marianne, Jenny, Annette von Droste-Hulfshoff, từ đó ghi lại thêm các mẩu truyện mới. Trên tất cả, người đóng góp nhiều truyện cổ nhất là một người đến từ Hessen, bà Dorothea Viehmann, vợ của một bác thợ may, từng bán hoa quả tại Kassel. Ngoài ra, Johann Krause, một sĩ quan về hưu, cũng thường tới nhà anh em Grimm kể chuyện; đổi lại, ông nhận một vài bộ quần áo cũ. Nhiều truyện cổ có nguồn gốc từ Pháp, do gia đình Hassenpflug có nguồn gốc từ dòng người Huguenot[1] di cư từ Pháp. Những người kể chuyện đó đều đã quen với các mô típ lưu giữ các mẩu truyện bằng cách truyền miệng và ghi chép văn bản, thế nên họ đã kết hợp cả hai phong cách khi thuật lại các câu chuyện. Anh em nhà Grimm cũng lấy những câu chuyện trong sách hay các tạp chí và chỉnh sửa lại cho phù hợp với văn phong của mình.

Năm 1810, khi Brentano yêu cầu anh em Grimm gửi cho ông những ghi chép về truyện cổ, anh em họ đã sao chép ra thành nhiều bản để giữ lại và gửi cho Brentano tổng cộng 49 mẩu truyện. Lí do của việc giữ lại các bản sao là vì họ sợ Brentano sẽ sửa chữa các mẩu truyện theo phong cách thơ mà ông vẫn quen thuộc, trong khi anh em Grimm lại muốn lưu giữ nguyên vẹn công lao sưu tầm của mình cho những nghiên cứu về ngôn ngữ, tập quán sau này, và cũng là để gìn giữ một nét đặc thù của các câu chuyện truyền miệng. Thực tế thì họ không cần lo lắng tới vậy, bởi Brentano đã chẳng hề đụng tới đống bản thảo đó và bỏ chúng tại tu viện Ölenberg ở Alsace. Chỉ tới năm 1920, khi bản thảo đó được tìm ra, các nhà khoa học mới có được những ghi chép bằng tay của anh em Grimm để so sánh, đối chiếu sự khác biệt với các bản in được chính Jacob và Wilhelm chỉnh sửa.

Chuyện gì đến cũng phải đến, sau khi những bản thảo kia bị Brentano ngó lơ, anh em Grimm quyết định sẽ tự mình xuất bản một tập sách. Họ bổ sung thêm nhiều truyện và rất đồng tình với việc các câu chuyện sẽ được phát triển và định hình theo phong cách văn học. Wilhelm chịu trách nhiệm chính về việc chỉnh sửa các mẩu truyện sao cho phù hợp với đối tượng trẻ em sau bản in năm 1815. Tất cả đều chung một chí hướng: Nỗ lực cải biên để các mẩu truyện trở nên uyển chuyển hơn, kết cấu truyện có đầu cuối rõ ràng, thổi hồn khiến câu chuyện trở nên sinh động hơn bằng cách thêm các tính từ, ngạn ngữ, đối thoại trực tiếp, bám vào các mô típ để cốt truyện mạch lạc hơn, loại bỏ các yếu tố khiến truyện mất đi tính nguyên bản. Anh em Grimm cũng học hỏi nhiều từ hai câu chuyện được gửi đến bởi họa sĩ tài danh Philipp Otto Runge. Hai câu chuyện dài đó được viết bằng thổ ngữ phương Bắc với kết cấu mạch lạc, chặt chẽ, được anh em Grimm coi như hình mẫu lí tưởng của văn học tự sự. Đó chính là Ông lão đánh cá và bà vợ cùng với Dưới bóng cây bách xù.

Năm 1812, ấn bản đầu tiên của truyện cổ Grimm được mang tên Truyện cổ tích cho trẻ em và trong gia đình được ra đời. Ba năm sau, năm 1815, phần hai được tiếp nối với tổng cộng 156 truyện cổ tích. Năm 1819, lần in thứ hai đã được gộp thành một tuyển tập với 170 truyện.  Sau năm 1819, có thêm năm lần in tiếp nối với 69 truyện mới được thêm vào và 28 truyện bị bỏ ra. Lần in thứ bảy vào năm 1857 bao gồm 211 truyện, đây được coi là bản in cuối cùng dưới sự giám sát và chỉnh sửa của Jacob và Wilhelm, cũng như là bản in được sử dụng rộng rãi sau này. Đa số những truyện được thêm vào sau bản in năm 1819 được lấy từ các nguồn văn học. Wilhelm thường dựa vào các dị bản của một truyện để đối chiếu và chỉnh sửa sao cho phù hợp với định hướng ban đầu, dù vậy, chúng vẫn hướng đến các độc giả thuộc tầng lớp trung lưu trong xã hội.

Ban đầu, đối tượng hướng đến của bộ truyện không phải trẻ em theo như tên gọi của nó, nên ngoài hai tập truyện ra còn có phần chú giải học thuật, sau này được in riêng thành một tập. Chính vì tựa đề của bộ sách khiến nhiều người nhầm tưởng đối tượng chính là trẻ em, hai anh em Grimm đã nhận được nhiều phản hồi, phàn nàn về nội dung các câu chuyện. Do đó, từ bản in năm 1819, Wilhelm đã chỉnh sửa để bộ truyện phù hợp hơn với trẻ em, hoặc ít nhất, ông muốn chúng là những bài học cho lứa tuổi nhỏ. Xu hướng thu hút đối tượng trung lưu, có học thức thể hiện rõ nhất trong cuốn sách mà bạn đang cầm trên tay, gọi là Phiên bản nhỏ, tuyển chọn năm mươi câu chuyện từ Phiên bản lớn. Học tập theo bản dịch đầu tiên sang Anh ngữ năm 1823, anh em Grimm đã cho ra mắt Phiên bản nhỏ lần đầu năm 1825 và tạo được tiếng vang lớn. Cuốn sách được tái bản liên tục tới mười lần từ năm 1825 đến năm 1858. Những câu chuyện cổ tích như Cô bé Lọ Lem, Nàng Bạch Tuyết, Công chúa ngủ trong rừng, Cô bé quàng khăn đỏ và Vua Ếch hay Heinrich trung thành đều nhấn mạnh đến các bài học đạo đức cơ bản trong đạo Tin Lành hay mối quan hệ gia trưởng trong xã hội xưa.

Ấn bản của Đinh Tị sử dụng văn bản gốc trong bản in năm 1857, bản in cuối cùng khi anh em nhà Grimm còn sống, và minh họa được sử dụng từ ấn bản năm 1894 của họa sĩ Hermann Vogel. Các bản dịch sẵn có, hoặc không được dịch từ ngôn ngữ gốc, hoặc đã tìm cách hợp lý hóa ngôn ngữ theo cách sử dụng ngày nay và thường phủ nhận các đặc điểm lịch sử của các câu chuyện. Khi chuẩn bị bản dịch hiện tại, tôi đã nỗ lực tôn trọng phong cách ngôn ngữ, lịch sử và tôn giáo của mỗi câu chuyện, cố gắng để làm sao có thể giữ lại hương vị của thế kỷ 19 trong khi cũng chú thích những yếu tố đó để người đọc dễ hiểu hơn. Chính vì những đặc điểm tôn giáo đậm đặc trong các câu chuyện cổ này, tôi mong muốn người đọc phải hiểu được nhân vật đau khổ trong truyện đang cầu xin Chúa Trời hay Đức Mẹ Maria, thay vì đơn giản và thuần Việt hơn trong các bản dịch cũ: kêu Trời. Hơn nữa, những đoạn hội thoại có ít nhiều chất thơ hay vần điệu trong bản gốc cũng được chuyển thể sang thể thơ lục bát hoặc song thất lục bát trong bản dịch này. Mong rằng với thể thơ thân thuộc với người Việt, mọi người sẽ ghi nhớ những mẩu truyện sâu sắc hơn.

Đối với trẻ em, truyện cổ tích là sợi dây liên hệ đầu tiên với văn học, khi lớn lên, chúng ta đều nhớ những câu chuyện hồi nhỏ mình từng được nghe kể. Truyện cổ tích để lại những ấn tượng sâu sắc và lâu dài nhất trong cuộc đời mỗi con người. Thông qua truyện cổ tích, trẻ em và thanh thiếu niên lớn lên với những bài học giúp phân biệt giữa thiện và ác theo một cách rất tình cảm, sâu sắc. Trẻ nhỏ học được rằng mọi hành động đều có hậu quả. Do đó, những câu chuyện cổ tích thường đề cao công lý và tinh thần trách nhiệm của cá nhân trong một cộng đồng. Truyện cổ tích thúc đẩy sự sáng tạo, đó là nơi trí tưởng tượng bay xa. Không có gì phù hợp hơn việc mang đến cho con cái chúng ta một khởi đầu tốt cho tương lai bằng những câu chuyện cổ tích, như thiên tài Albert Einstein từng nói: “Nếu bạn muốn con trẻ thông minh, hãy đọc truyện cổ tích cho chúng, nếu bạn muốn chúng thông minh hơn nữa, hãy đọc nhiều truyện cổ tích hơn nữa.”

Dịch giả Nhật Vương

Hamburg, 06.10.2019

[1] Huguenot là những người theo đạo Tin lành Pháp trong thế kỷ 16 và 17 theo đường lối của nhà thần học John Calvin. Nguồn gốc của cái tên Huguenot chưa được xác thực nhưng được cho là bắt nguồn từ việc kết hợp các cụm từ trong tiếng Đức và tiếng Flemish, mô tả việc thờ cúng tại nhà của các tín đồ. Đến năm 1562, có hai triệu người Huguenot ở Pháp với hơn 2.000 nhà thờ. Bị chính quyền Công giáo Pháp đàn áp bạo lực, những người Huguenot đã quyết định đi lưu vong, sự kiện này diễn ra từ năm 1560 – 1760, tạo ra các cộng đồng Huguenot trên khắp châu Âu, Hoa Kỳ và Châu Phi.

[2] Chủ nghĩa lãng mạn đề cập đến một kỷ nguyên của lịch sử, nghệ thuật với những biểu hiện được phản ánh trong văn học, âm nhạc, nghệ thuật và triết học. Kỷ nguyên của Chủ nghĩa lãng mạn được bắt nguồn từ cuối thế kỷ 18 đến cuối thế kỷ 19, theo đó, thời đại này được chia thành Chủ nghĩa lãng mạn chớm nở (cho đến năm 1804), Đỉnh cao của chủ nghĩa lãng mạn (cho đến năm 1815) và Hậu lãng mạn (cho đến năm 1848).

Chấm sao chút:

Đã có 2 người chấm, trung bình 5 sao.

Hãy là ngôi sao đầu tiên của chúng tôi <3

Like this:

Like

Loading…

Truyện Cổ Grimm Song Ngữ – Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

CÔ BÉ QUÀNG KHĂN ĐỎ

Ngày xưa có một cô bé thùy mị, dễ thương. Cưng cô nhất vẫn là bà nội, có cái gì bà cũng để phần cháu. Một lần bà cho cô bé một chiếc khăn quàng bằng nhung đỏ. Chiếc khăn rất hợp với cô, đi đâu cô cũng chỉ thích quàng chiếc khăn đó, vì vậy mọi người đều gọi cô là cô bé Khăn đỏ.

Một hôm, mẹ bảo cô:

Khăn đỏ đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào lòng bàn tay mẹ và nói:

– Con sẽ làm tất cả những điều mẹ dặn. Nhà bà nội ở trong rừng, cách làng không xa lắm, đi chừng nửa tiếng đồng hồ thì tới. Khăn đỏ vào rừng thì gặp chó sói. Em không biết sói là một con vật độc ác nên không thấy sợ.

Sói nói:

– Chào cháu Khăn đỏ!

Khăn đỏ đáp:

– Cháu xin chào bác!

– Cháu đi đâu sớm thế, cháu Khăn đỏ?

– Cháu đến nhà bà nội.

– Cháu xách gì nặng thế?

– Thưa bác, bánh và sữa ạ. Hôm qua, ở nhà mẹ cháu làm bánh, bà nội ốm cháu mang đến để bà ăn cho khỏe người.

– Bà cháu ở đâu, cháu Khăn đỏ?

– Đi vào rừng độ mười lăm phút thì tới. Dưới ba cây sồi to là nhà bà cháu, quanh nhà có nhiều bụi dẻ, chắc bác tìm thấy ngay.

Sói nghĩ bụng:

– Cái mồi non béo ngon này chắc là hơn hẳn cái mồi già kia!

Sói tự nhủ phải mưu mô làm sao xơi được cả hai. Nó lân la đi cùng với Khăn đỏ một đoạn rồi nói:

– Này cháu Khăn đỏ ạ, cháu hãy nhìn những bông hoa tươi đẹp kia kìa. Sao cháu không ngó quanh mà xem. Bác chắc là cháu chưa bao giờ lắng nghe tiếng chim hót véo von phải không? Cháu đi đâu mà cứ đăm đăm thẳng tiến như đi học ấy. Ở trong rừng vui lắm cháu ạ!

Khăn đỏ mở to mắt ra nhìn. Em thấy ánh nắng rập rờn qua cành cây đung đưa, đó đây toàn là hoa thơm cỏ lạ, em nghĩ bụng:

– Nếu mình mang một bó hoa tươi đến tặng bà chắc là bà thích lắm, trời còn sớm, mình đến bà còn kịp chán. Thế rồi Khăn đỏ đi hái hoa. Hái được một bông em lại nghĩ có lẽ vào thêm tí nữa sẽ có bông đẹp hơn. Cứ như vậy, Khăn đỏ tiến sâu vào trong rừng lúc nào không hay. Trong khi đó, sói lẻn thẳng tới nhà bà cụ và gõ cửa.

– Ai ở ngoài đó đấy?

– Cháu là Khăn đỏ đây, bà mở cửa cho cháu với! Cháu mang bánh và sữa lại cho bà đây.

Bà nói:

– Cháu cứ đẩy then mà vào. Bà yếu quá không dậy được.

Sói đẩy then cửa, cửa mở toang. Chẳng nói chẳng rằng sói vào thẳng giường rồi nuốt chửng bà cụ. Rồi nó lấy quần áo của bà mặc vào, lấy mũ trùm đầu, lên giường nằm, lấy rèm che lại. Khăn đỏ thơ thẩn hái hoa trong rừng. Mãi tới lúc hái nhiều quá mang không hết, em mới chợt nhớ đến bà, vội lên đường đến nhà bà.

Khăn đỏ ngạc nhiên thấy cửa mở toang, bước vào phòng thì thấy có gì khang khác, em nghĩ bụng hôm nay ở nhà bà sao lại thấy rờn rợn, chứ không thoải mái như mọi khi. Khăn đỏ nói to:

– Cháu chào bà ạ!

Chẳng có một tiếng trả lời. Em lại bên giường, kéo rèm ra, thì thấy bà nằm, mũ trùm kín mặt, trông lạ quá. Khăn đỏ ngạc nhiên hỏi:

– Bà ơi bà! Sao tai bà to thế?

– Tai bà to để nghe cháu rõ hơn.

– Bà ơi bà! Sao mắt bà to thế?

– Mắt bà to để nhìn thấy cháu rõ hơn.

– Bà ơi bà! Sao tay bà to thế?

– Tay bà to để bà nắm lấy cháu dễ hơn.

– Ui trời ơi! Sao mồm bà to đáng sợ quá! – Mồm bà to để bà nuốt cháu dễ hơn. Vừa dứt lời, sói liền nhảy ra khỏi giường, nuốt chửng Khăn đỏ đáng thương. Xong xuôi, sói lại nhảy lên giường nằm ngủ và ngáy o o. Một bác thợ săn đi qua nghe thấy, nghĩ bụng:

– Quái! Sao bà cụ già rồi mà còn ngáy to vậy, phải tạt vào xem bà cụ có ốm đau gì không?

Bước vào phòng, đến gần giường, bác thấy sói đang nằm. Bác nói:

– Chà, thì ra ta lại gặp mi ở đây, quân khốn khiếp. Ta đi tìm mi mãi… Bác giơ súng lên định bắn. Nhưng bác chợt nghĩ có lẽ sói đã ăn thịt bà cụ, tuy vậy may ra vẫn còn có thể cứu được. Bác không bắn, mà lấy kéo rạch bụng con sói đang ngủ. Vừa rạch được một nhát thì thấy chiếc khăn đỏ choé, rạch thêm nữa thì có cô bé nhảy ra kêu:

– Ối chà, cháu sợ quá! Trong ấy tối đen như mực.

Ba người đều vui mừng. Bác thợ săn lột lấy da sói mang về nhà. Bà lão ăn bánh uống sữa do Khăn đỏ mang đến, ăn xong bà thấy người khỏe hẳn ra. Khăn đỏ nghĩ bụng:

– Từ nay trở đi đừng có rời khỏi đường chạy một mình vào rừng sâu. Mẹ đã dặn vậy thì phải nhớ.

Có người kể là một lần Khăn đỏ lại mang bánh đến cho bà thì một con chó sói khác la cà đến gần tính chuyện rủ rê để em rời khỏi đường. Nhưng Khăn đỏ đã đề phòng, cứ việc thẳng bước. Đến nơi em nói cho bà biết em gặp sói và em thấy mắt sói rất ác.

– Nếu không phải là ở đường cái thì nó đã ăn thịt cháu rồi.

Bà bảo:

– Cháu vào đây để bà đóng cửa lại kẻo nó vào.

Vừa đóng xong cửa một lát thì sói đến gõ cửa gọi:

– Bà ơi bà mở cửa cho cháu. Cháu Khăn đỏ mang bánh lại cho bà đây. Hai bà cháu im lặng, không mở cửa. Con vật đầu xám rón rén đi quanh nhà mấy lần. Rồi nó nhảy lên mái nhà, định đợi đến chiều tối, khi nào Khăn đỏ ra về sẽ lén đi theo sau, rồi sẽ ăn thịt cô bé trong bóng đêm. Nhưng bà cụ biết rõ ý định của nó. Ở trước cửa nhà có một cái máng nước bằng đá. Bà bảo Khăn đỏ: – Cháu đi lấy cái thùng xách nước, Khăn đỏ ạ. Hôm qua bà làm dồi. Cháu đi lấy nước nấu dồi đổ cho đầy máng. Khăn đỏ xách nước đổ mãi mới đầy cái máng to ấy. Mùi dồi thơm bay xộc lên mũi làm sói rỏ dãi. Nó cứ nghểnh dài cổ xuống để ngửi, quá đà sói bị trượt chân rơi từ mái nhà xuống đúng vào máng nước nóng và chết. Khăn đỏ vui vẻ đi về nhà, không sợ bị ai đụng đến mình.

LITTER RED RIDING HOOD

Once upon a time there was a sweet little girl. Everyone who saw her liked her, but most of all her grandmother, who did not know what to give the child next. Once she gave her a little cap made of red velvet. Because it suited her so well, and she wanted to wear it all the time, she came to be known as Little Red Riding Hood. One day her mother said to her:

– “Come Little Red Riding Hood. Here is a piece of cake and a bottle of wine. Take them to your grandmother. She is sick and weak, and they will do her well. Mind your manners and give her my greetings. Behave yourself on the way, and do not leave the path, or you might fall down and break the glass, and then there will be nothing for your sick grandmother.”

Little Red Riding Hood promised to obey her mother. The grandmother lived out in the woods, a half hour from the village. When Little Red Riding Hood entered the woods a wolf came up to her. She did not know what a wicked animal he was, and was not afraid of him.

– “Good day to you, Little Red Riding Hood.”

– “Thank you, wolf.”

– “Where are you going so early, Little Red Riding Hood?”

– “To grandmother’s.”

– “And what are you carrying under your apron?”

– “Grandmother is sick and weak, and I am taking her some cake and wine. We baked yesterday, and they should give her strength.”

– “Little Red Riding Hood, just where does your grandmother live?”

– “Her house is a good quarter hour from here in the woods, under the three large oak trees. There’s a hedge of hazel bushes there. You must know the place,” said Little Red Riding Hood.

The wolf thought to himself: “Now there is a tasty bite for me. Just how are you going to catch her?” Then he said: “Listen, Little Red Riding Hood, haven’t you seen the beautiful flowers that are blossoming in the woods? Why don’t you go and take a look? And I don’t believe you can hear how beautifully the birds are singing. You are walking along as though you were on your way to school in the village. It is very beautiful in the woods.”

Little Red Riding Hood opened her eyes and saw the sunlight breaking through the trees and how the ground was covered with beautiful flowers. She thought: “If a take a bouquet to grandmother, she will be very pleased. Anyway, it is still early, and I’ll be home on time.” And she ran off into the woods looking for flowers. Each time she picked one she thought that she could see an even more beautiful one a little way off, and she ran after it, going further and further into the woods. But the wolf ran straight to the grandmother’s house and knocked on the door. “Who’s there?”

– “Little Red Riding Hood. I’m bringing you some cake and wine. Open the door for me.”

– “Just press the latch,” called out the grandmother.

– “I’m too weak to get up.” The wolf pressed the latch, and the door opened. He stepped inside, went straight to the grandmother’s bed, and ate her up. Then he took her clothes, put them on, and put her cap on his head. He got into her bed and pulled the curtains shut.

Little Red Riding Hood had run after flowers, and did not continue on her way to grandmother’s until she had gathered all that she could carry. When she arrived, she found, to her surprise, that the door was open. She walked into the parlor, and everything looked so strange that she thought: “Oh, my God, why am I so afraid? I usually like it at grandmother’s.” Then she went to the bed and pulled back the curtains. Grandmother was lying there with her cap pulled down over her face and looking very strange. “Oh, grandmother, what big ears you have!”

– “All the better to hear you with.”

– “Oh, grandmother, what big eyes you have!”

– “All the better to see you with.”

– “Oh, grandmother, what big hands you have!”

– “All the better to grab you with!”

– “Oh, grandmother, what a horribly big mouth you have!”

– “All the better to eat you with!” And with that he jumped out of bed, jumped on top of poor Little Red Riding Hood, and ate her up.

As soon as the wolf had finished this tasty bite, he climbed back into bed, fell asleep, and began to snore very loudly. A huntsman was just passing by. He thought it strange that the old woman was snoring so loudly, so he decided to take a look. He stepped inside, and in the bed there lay the wolf that he had been hunting for such a long time. “He has eaten the grandmother, but perhaps she still can be saved. I won’t shoot him,” thought the huntsman. So he took a pair of scissors and cut open his belly. He had cut only a few strokes when he saw the red cap shining through. He cut a little more, and the girl jumped out and cried: “Oh, I was so frightened! It was so dark inside the wolf’s body!” And then the grandmother came out alive as well. Then Little Red Riding Hood fetched some large heavy stones. They filled the wolf’s body with them, and when he woke up and tried to run away, the stones were so heavy that he fell down dead.

The three of them were happy. The huntsman took the wolf’s pelt. The grandmother ate the cake and drank the wine that Little Red Riding Hood had brought. And Little Red Riding Hood thought to herself: “As long as I live, I will never leave the path and run off into the woods by myself if mother tells me not to.”

They also tell how Little Red Riding Hood was taking some baked things to her grandmother another time, when another wolf spoke to her and wanted her to leave the path. But Little Red Riding Hood took care and went straight to grandmother’s. She told her that she had seen the wolf, and that he had wished her a good day, but had stared at her in a wicked manner. “If we hadn’t been on a public road, he would have eaten me up,” she said. “Come,” said the grandmother. “Let’s lock the door, so he can’t get in.” Soon afterward the wolf knocked on the door and called out: “Open up, grandmother. It’s Little Red Riding Hood, and I’m bringing you some baked things.” They remained silent, and did not open the door. The wicked one walked around the house several times, and finally jumped onto the roof. He wanted to wait until Little Red Riding Hood went home that evening, then follow her and eat her up in the darkness. But the grandmother saw what he was up to. There was a large stone trough in front of the house. “Fetch a bucket, Little Red Riding Hood,” she said. “Yesterday I cooked some sausage. Carry the water that I boiled them with to the trough.” Little Red Riding Hood carried water until the large, large trough was clear full. The smell of sausage arose into the wolf’s nose. He sniffed and looked down, stretching his neck so long that he could no longer hold himself, and he began to slide. He slid off the roof, fell into the trough, and drowned. And Little Red Riding Hood returned home happily and safely

Phân Tích Ý Nghĩa Của Truyện Cổ Tích Em Bé Thông Minh

Phân tích ý nghĩa của truyện cổ tích Em bé thông minh – Bài viết của Trang Nhung chuyên văn Lê Hồng Phong

“Em bé thông minh” là câu chuyện về cậu bé tài trí, thông minh, từ đó tác giả muốn ca ngợi trí tuệ của con người. Em hãy phân tích ý nghĩa của truyện cổ tích Em bé thông minh.

1. Mở bài

Giới thiệu truyện Em bé thông minh: Ngay trong đời sống bình thường ông cha ta đã sáng tác ra những câu truyện cổ tích kiểu về nhân vật thông minh. Tiêu biểu đó là câu truyện “Em bé thông minh”

2. Thân bài

– Nêu ý nghĩa của truyện em bé thông minh: Qua câu truyện đã đề cao tài trí của người lao động trong cuộc sống

Phân tích truyện Em bé thông minh:

+ Giới thiệu về em bé thông minh: Nhân vật thông minh tài trí ở đây chỉ là một em bé, không có dòng dõi khoa bảng cao sang, càng không phải là một người lớn tuổi từng trải, chỉ là một em bé nhà con thợ cày khoảng 7 – 8 tuổi

+ Lần đầu đối đáp trí thông minh với ông quan: Khi được một ông quan hỏi rằng trâu cày một ngày được mấy đường, em bé thần đồng đã hỏi vặn lại

+ Hai lần vặn lại những thử thách của vua: Ngay khi vào gặp vua em còn thông minh sắc xảo, lừa vua mắc bẫy để “tương kế tựu kế”, dùng ngón võ “gậy ông đập lưng ông”

+ Lần cuối cùng giúp vua thắng quan sứ nước láng giềng: đẩy lên tình huống cao trào khi em bé thông minh giúp vua thắng được sứ thần ngoại quốc, giữ thể diện và thanh danh cho dân tộc, đất nước

3. Kết bài

Ý nghĩa của câu truyện em bé thông minh: Tuy nhiên những tài trí trong nhân vật của tác giả dân gian mang ý nghĩa thực tiễn nhiều hơn, chưa hình thành được nhân vật tài trí theo lối uyên bác, cao siêu, lỗi lạc.

Dân tộc Việt Nam ta vốn có trí thông minh vừa ứng xử nhanh, vừa đối đáp giỏi, điều này đã được ăn học ghi nhận và truyền tải lại vào trong các giai thoại đi sứ và ngay trong đời sống bình thường ông cha ta đã sáng tác ra những câu truyện cổ tích kiểu về nhân vật thông minh. Tiêu biểu đó là câu chuyện “Em bé thông minh”.

Nổi bật trong câu truyện này chính là ý nghĩa của truyện, truyện đã nêu lên một gương mặt đại diện cho tài trí của Việt Nam – một em bé thông minh thần đồng con nhà thợ cày. Qua câu truyện đã đề cao tài trí của người lao động trong cuộc sống. Nhân vật thông minh tài trí ở đây chỉ là một em bé, không có dòng dõi khoa bảng cao sang, càng không phải là một người lớn tuổi từng trải, chỉ là một em bé nhà con thợ cày khoảng 7 – 8 tuổi. Đó là một chi tiết khẳng định rằng tài trí Việt Nam xuất hiện từ rất sớm, đó là trí của tác giả dân gian, của những con người lao động.

Ngay khi vào gặp vua em còn thông minh sắc xảo, lừa vua mắc bẫy để “tương kế tựu kế”, dùng ngón võ “gậy ông đập lưng ông” khiến cho đấng chí tôn cũng phải cười dàn hòa “công nhận thằng bé thông minh lỗi lạc”, tuy nhiên phải đến tình huống bắt “một con chim sẻ dọn thành ba cỗ thức ăn” thì nhà vua khi ấy mới phụ hẳn trí thông minh của em. Em xin lại vua hãy rèn từ chiếc kim đen khâu vá thành ba con dao để thịt chim sẻ, vẫn là chiêu thức “gậy ông đập lưng ông” nhưng lần này thâm thúy hơn, có chút giễu cợt. Tất cả những tình huống trước là để đẩy lên tình huống cao trào khi em bé thông minh giúp vua thắng được sứ thần ngoại quốc, giữ thể diện và thanh danh cho dân tộc, đất nước. Như vậy, qua bốn lần thử sức, là bốn tình huống thử thách, tài trí của em bé thông minh đã được bộc lộ sáng ngời. Đó chính là trí khôn mà dân gian ta đã hun đúc tạo nên một nhân vật tài trí trong truyện cổ tích. Em đã trở thành một gương mặt tài trí của Việt Nam, đề cao tài trí của người lao động trong cuộc sống.

Tuy nhiên những tài trí trong nhân vật của tác giả dân gian mang ý nghĩa thực tiễn nhiều hơn, chưa hình thành được nhân vật tài trí theo lối uyên bác, cao siêu, lỗi lạc, có những phát minh và đóng góp vĩ đại cho đất nước. Bởi do xã hội phong kiến chưa cho phép người xưa sáng tạo ra những nhân tài như thế.

Theo chúng tôi

Sức Hấp Dẫn Của Truyện Cổ Tích Đối Với Trẻ Em

Truyện cổ tích được coi là người bạn đầu tiên của các bé, nó có sức hấp dẫn vô cùng lớn đối với trẻ em. Từ lâu những câu đã đi sâu vào bên trong tiềm thức của mỗi người từ khi còn là một đứa bé. Những câu truyện diệu kỳ mà mẹ, bà đã kể cho nghe đã giúp tuổi thơ lớn lên với rất nhiều cảm nhận về cái đẹp, cái thiện trong cuộc sống và nó còn mang lại những bài học quý giá về cuộc sống, nuôi dưỡng tâm hồn trẻ thơ giúp cho các bé phát triển tư duy trong sáng và lành mạnh nhất. Cùng theo dõi bài viết để tìm hiểu nguyên nhân vì sao truyện cổ tích lại hấp dẫn các bé?

Truyện cổ tích phù hợp với tâm lý trẻ nhỏ

Truyện cổ tích luôn là một món ăn tinh thần không thể thiếu đối với trẻ bởi vì nó chứa đựng những hình ảnh sinh đông, bắt mắt và lôi cuốn bé. Trẻ nhỏ rất thích những cái đẹp, những điều kỳ diệu trong truyện, khi nghe truyện bé sẽ được phát huy trí tưởng tượng của mình về một diễn biến hoặc khung cảnh nào đó trong tuyện.

Các bé luôn bị cuốn hút bởi những nhân vật trong truyện như nàng công chúa xinh đẹp, lộng lẫy trong lâu đài, chàng hoàng tử tốt bụng, dễ mến, bà tiên thân thiện, với nhiều phép lạ hay là ông bụt dễ thương, luôn giúp đỡ người gặp khó khăn hoặc thậm chí sẽ có bé bị hấp dẫn bởi hình tượng bà phù thủy độc ác, cô độc có thể biến hóa thành nhiều hình dạng bằng phép thuật của mình hay đôi khi là những con vật quen thuộc có thể nói chuyện được với nhau, có tính cách ngộ nghĩnh như một con người khiến trẻ bị lôi cuốn một cách kì lạ.

Truyện cổ tích thường chứa đựng các nhân vật dễ thương

Khi nghe những câu truyện trẻ sẽ được hòa mình vào chính nhân vật của câu truyện đó, sẽ trải qua các cung bậc cảm xúc như vui, buồn, lo lắng và hồi hộp một cách rất tự nhiên. Trẻ sẽ được sống đúng với tuổi thơ của mình thật hồn nhiên trong thế giới cổ tích với chú Cuội đáng yêu, Thạch Sanh hiền lành, thánh Gióng mạnh mẽ, cô Tấm hiền hậu, …

Truyện cổ tính mang tính giáo dục có thể ứng dụng vào cuộc sống

Truyện cổ tích được đề cao vai trò trong việc nuôi dưỡng nhân cách của trẻ nhỏ, giúp trẻ nhỏ phát triển tư duy, xây dựng vốn từ phong phú và học được những bài học bổ ích trong cuộc sống. Nhân cách của trẻ sẽ thường bị ảnh hưởng bởi những yếu tố bên ngoài, vì còn nhỏ trẻ sẽ rất dễ học và bắt theo những việc, hành động mà trẻ thường xuyên nghe và tiếp xúc.

Nhân cách của các nhân vật trong truyện đóng vai trò rất quan trọng với sự phát triểu nhân cách của trẻ nhỏ vì thông qua đó trẻ sẽ thấy được một hình tượng mô phỏng khả năng vượt qua mọi khó khăn thử thách trong cuộc sống. Vì vậy những câu truyện kể về các nhân vật luôn sống chân thành, tốt bụng với những người xung quanh, giúp đỡ những người yếu hơn mình, biết quan tâm đến những người kém may mắn, nghèo khó, … sẽ được ghi nhớ sâu vào trong tâm trí của các bé để quyết định đến việc hình thành cảm xúc và phát triển lòng nhân ái của các bé sau này.

Truyện cổ tích chứa nhiều bài học cho trẻ

Truyện cổ tích còn cho các bé thấy được các nhân vật luôn sống tốt, không hại ai thì sẽ được ông bụt, bà tiên giúp đỡ khi gặp khó khăn, hoạn nạn, và chắc chắn sẽ có một kết thúc có hậu cho cuộc đời như cô Tấm dù bị hãm hại nhiều lần nhưng cuối cùng cô Tấm vẫn được trở về bên Hoàng Tử. Còn các nhân vật ác như mụ phù thủy luôn tìm cách hãm hại người khác thì sẽ không bao giờ được ai thương, quý mến, luôn bị xa lánh và kết thúc cuối cùng chỉ là cái chết vì tội ác của mình.

Từ đó các bé sẽ tự cảm nhận được cái thiện sẽ luôn luôn chiến thắng cái ác và sẽ có sự hình thành đúng đắn hơn về nhân cách sau này. Truyện cổ tích còn mang lại những thông điệp yêu thương giữa người với người. Các bé sẽ biết quý trọng tình cảm gia đình hơn, biết yêu thương, quan tâm cha mẹ, lòng hiếu thảo đối với ông bà bởi vì đó đều là những tình cảm thiêng liêng và cao quý nhất của con người.

Cốt truyện của truyện cổ tích thường sẽ có kết thúc có hậu, người tốt luôn hạnh phúc và kẻ ác sẽ bị trừng trị giúp cho các bé có niềm tin hơn vào cuộc sống. Nếu đọc các lĩnh vực khác của truyện cổ tích thì các bé sẽ biết thêm được những điều thú vị về con người, sự việc xảy ra xung quanh cuộc sống hằng ngày của chúng ta.

Qua những điều trên thì chúng ta hiểu được rằng tại sao truyện cổ tích lại có sức hấp dẫn với các bé như vậy. Các bậc cha mẹ nên kể cho các bé nghe nhiều câu chuyện hơn nữa bởi vì truyện cổ tích có ảnh hưởng rấy lớn, rất quan trọng trong việc bồi dưỡng nhân cách của trẻ nhỏ, kích thích phát huy sự phát triển về trí tưởng tượng, giúp các em hình thành cảm xúc, trí tuệ sau này và trau dồi những bài học đạo đức thú vị, giúp trẻ em khám phá ra những điều mới lạ hơn trong cuộc sống này.

Bạn đang đọc các câu chuyện cổ tích tại website chúng tôi – Kho tàng truyện cổ tích chọn lọc Việt Nam và Thế Giới hay nhất và ý nghĩa cho mọi lứa tuổi dành cho thiếu nhi, tổng hợp trên 3000 câu chuyện cổ tích chọn lọc hay nhất Việt Nam và thế giới. Tại chúng tôi luôn được cập nhật thường xuyên, đầy đủ và chính xác nhất về truyện cổ tích giúp bạn dễ dàng tìm kiếm cho mình câu truyện cổ tích cần tìm.

Danh sách những truyện cổ tích việt nam hay nhất: Truyền thuyết Thánh gióng, truyện cổ tích tấm cám, sọ dừa, truyền thuyết về Sơn Tinh – Thủy Tinh, truyền thuyết hồ hoàn kiếm, sự tích trầu cau, sự tích con rồng cháu tiên, truyền thuyết thành cổ loa, Cóc kiện trời, Sự tích Táo Quân, chú thỏ tinh khôn, Sự tích chùa Một cột, Chàng ngốc học khôn, Sự tích sấm sét, Sự tích hoa Mào gà, Chử Đồng Tử và Công chúa Tiên Dung, truyện cổ tích trí khôn của ta đây, Sự tích con chuồn chuồn, Sự tích Hòn Vọng Phu, Truyền thuyết Mỵ Châu – Trọng Thủy, sự tích cây khế, Sự tích Thánh làng Chèm, Sự tích thỏ tai dài đuôi ngắn, Sự tích hoa mười giờ, Sự tích chim Quốc, Sự tích công chúa Liễu Hạnh, Cây táo thần, thạch sanh,…

Tổng hợp các câu chuyện cổ tích thế giới hay và ý nghĩa nhất, truyện cổ grimm, truyện cổ Andersen, cổ tích thần kỳ: Nàng công chúa ngủ trong rừng, Alibaba và bốn mươi tên cướp, Nàng công chúa chăn ngỗng, Cô bé lọ lem, Chú bé tí hon, Ông lão đánh cá và con cá vàng, nàng bạch tuyết và bảy chú lùn, Truyện cổ tích Bà chúa tuyết, Aladdin và cây đèn thần, Ba sợi tóc vàng của con quỷ, Hoàng tử ếch, Con quỷ và ba người lính, Cô bé quàng khăn đỏ,…

Bạn đang đọc nội dung bài viết Truyện Cổ Tích Của Anh Em Grimm trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!