Top 2 # Xem Nhiều Nhất Ý Nghĩa Của Bài Thơ Cô Giáo Lớp Em Mới Nhất 2/2023 # Top Like | Chungemlachiensi.com

Giáo Án Thơ: “Cô Giáo Của Em”

Giáo án Thơ: “Cô giáo của em”

– Trẻ hiểu nội dung bài thơ: Cô giáo dạy em rất nhiều điều, cô dạy em xếp hàng, cô kể chuyện cho em nghe, cô dạy em học vẽ, học chữ…Em yêu cô giáo như mẹ của mình.

– Trẻ đọc thuộc, diễn cảm bài thơ, thể hiện với tư thế mạnh dạn, hồn nhiên.

– Trả lời các câu hỏi của cô rõ ràng, mạch lạc.

– Giáo dục trẻ biết yêu, kính trọng và nghe lời cô giáo.

– Tranh vẽ nội dung bài thơ ” Cô giáo của em”

– Cho trẻ hát cùng cô bài ” Đi học”

– Trò chuyện về việc tới trường của bé.

– Cô giới thiệu tên bài thơ “Cô giáo của em” , sáng tác Chu Huy

* HĐ1: Đọc thơ cho trẻ nghe

– Cô đọc thơ lần 1 ( diễn cảm)

– Cô đọc lần 2 kết hợp tranh ” cô và trẻ đang hoạt động và học”

* HĐ2: Đàm thoại – Giảng giải – trích dẫn

– Cô vừa đọc xong bài thơ gì?Do ai sáng tác?

– Trong bài thơ nói về ai?

– Cô giáo đã dạy bé những gì?

– Các bạn ngồi thành hàng để làm gì?

– Cô giáo đã kể cho cả lớp nghe những chuyện gì

– Bạn nhỏ yêu Cô giáo như yêu ai? Bạn đà thì thầm điều gì?

– Các con thấy bạn nhỏ trong bài thơ có đáng yêu không? Vì sao?

– Qua bài thơ các con học tập được điều gì?

– Cho trẻ đọc thơ theo cả lớp, tổ, nhóm, cá nhân.

– Cô chú ý sửa sai và dạy trẻ cách đọc thơ diễn cảm.

* Giáo dục: Trẻ có ý thức đi học chuyên cần, yêu trường, yêu lớp, yêu cô giáo và

– Trẻ vui hát ” trường mẫu giáo yêu thương” và ra sân chơi.

HĐCCĐ: Dạo chơi tham quan phòng y tế

1, HĐCCĐ: Dạo chơi tham quan phòng y tế

– Chuẩn bị trang phục cô và trẻ gọn gàng.

– Cho trẻ đi dạo 1 vòng, vừa đi vừa hát “Trường chúng cháu là trường MN” và tới địa điểm quan sát:

– Chúng mình đang đứng ở đâu?

– Các con thấy phòng y tế của chúng ta như thế nào?

– Trong phòng y tế có những vật dụng gì? (Kim tiêm, thuốc, máy đo huyết áp, …)

– Người khám bệnh được gọi là gì?

– Giáo dục trẻ yêu quý và biết ơn các bác sĩ, y tá, …

– Tổ chức cho trẻ chơi 2 – 3 lần

c. Chơi tự do: Cho trẻ chơi các trò chơi có sẵn trong sân trường.

– Cô bao quát, đảm bảo an toàn cho trẻ

– Cô làm người dẫn chương trình lần lượt giới thiệu các tiết mục văn nghệ cho trẻ lên biểu diển.

– Trẻ hát, múa bài “Vườn trường mùa thu”, ” Trường chúng cháu là trường Mn”, “Em đi mẫu giáo”, “Mình đi học”, ” Ngày đầu tiên đi học”, …

– Đọc thơ “Cô giáo của em”, “Gà học chữ”, “Tình bạn”,…

– Trẻ thực hiện, cô động viên khuyến khích trẻ.

-Cô hát cho trẻ nghe bài sắp học.

– Sắp xếp đồ chơi ở góc phân vai

– Cô hướng dẫn trẻ sắp xếp đồ chơi vào góc gọn gàng, sạch đẹp

3. Nêu gương cuối tuần.

– Cho trẻ nhận xét bạn trong tuần ngoan chưa ngoan.

– Cô nhận xét và tuyên dương trẻ.

– Phát phiếu ngoan cho trẻ.

Giáo Án Thơ: Cô Giáo Của Em

PTNN: Thơ: Cô giáo của em.

– Trẻ nhớ tên bài thơ, hiểu nội dung bài thơ.

– Trẻ đọc to, rõ ràng bài thơ.

– Đọc diễn cảm bài thơ, hứng thú đọc thơ, đọc thuộc bài thơ.

– Qua bài thơ giáo dục trẻ yêu quý vàbiết ơn cô giáo.

– Hệ thống câu hỏi đàm thoại.

III.Tổ chức hoạt động.

– Cả lớp hát bài: “Cô và mẹ” sau đó trò chuyên về nội dung bài hát.

– Các con vừa hát bài gì?

– Bài hát nhắc đến ai?

– Ở trường cô giáo dạy các con những gì?

– Cô đọc lần 1( không hình ảnh). Đọc diễn cảm bài thơ.

– Cô vừa đọc cho các con nghe bài thơ: “Cô giáo của em”

– Cô nói nội dung bài thơ.

– Cô vừa đọc cho các con nghe bài thơ gì?

– Bài thơ đến ai?

– Lúc các con còn nhỏ chưa đi học ai đã dạy các con ?

– Ở trường ai dạy các con?

Trích dẫn: Năm trước em còn bé

Ở nhà mẹ dạy em.

Nào biết đâu ở trường

Cô giáo em hiền thế.

– Cô giáo dạy em ngồi ghế phải như thế nào?

– Cô còn dạy những gì?

Trích dẫn: Cô dạy em ngồi ghế

Ngay ngắn và nghiêm trang

Cô dạy em xếp hàng

Bạn sau nhường bạn trước.

– Cô giáo dạy dùng thước để làm gì?

– Cô dạy viết chữ gì?

Trích dẫn: Cô dạy em dùng thước

Kẻ cho thẳng từng dòng

Rồi dạy em viết chữ

Chữ o hình cánh cong.

– Các con làm gì để tỏ lòng biết ơn cô giáo?

Trích dẫn: Em yêu cô giáo thế

Như yêu mẹ của em.

– Cô đọc lần 3 chọn vẹn bài thơ.

– Cả lớp đọc thơ 2-3 lần.

– Cho trẻ thi đua tổ- nhóm- cá nhân đọc.(cô chú ý sửa sai cho trẻ).

– Cả lớp đọc lại 1 lần nữa.

– Cô động viên khuyến khích trẻ.

Cả lớp hát bài: “Cô và mẹ” và đi ra ngoài.

Những Bài Thơ Hay Và Ý Nghĩa Nhất Về Thầy Cô Giáo

Trang chủGIÁO DỤC

NHỮNG BÀI THƠ HAY VÀ Ý NGHĨA NHẤT VỀ THẦY CÔ GIÁO 

Những bài thơ về ngày 20/11 luôn chứa đựng lòng biết ơn, tri ân sâu sắc của học trò dành cho thầy cô giáo – những người luôn giành trọn tâm huyết cho sự nghiệp trồng người.

Ngày 20/11

 hàng năm là dịp để các thế hệ học trò gửi những lời tri ân sâu sắc nhất đến các thầy cô giáo của mình.

Vào dịp lễ trọng đại này, ngoài những bông hoa tươi thắm, những lời chúc ý nghĩa, hãy dành tặng người mẹ thứ 2 của mình những bài 

thơ 20/11

 hay nhất, để thầy cô có một ngày thật ý nghĩa.

Những vần thơ hay sẽ là lời chúc 20/11 ý nghĩa nhất dành tặng thầy cô.

1. Gửi về cô giáo dạy văn

Có thể bây giờ cô đã quên em

Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết

Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt

Vẫn nhớ lời tự nhủ: Sẽ về thăm.

Có thể bây giờ chiếc lá bàng non

Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm

Ai sẽ nhặt dùm em xác lá

Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ?

Ước gì… Hiện tại chỉ là mơ

Cho em được trở về chốn ấy

Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái

Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên

Em nhớ hoài tiết học đầu tiên

Lời cô dạy: “Văn học là nhân học”

Và chẳng ai học xong bài học làm người!

Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười

Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp

Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược

Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi

Những lúc buồn em nhớ quá – Cô ơi!

Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ…

2. Khi thầy về nghỉ hưu

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao

Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:

“Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…”

Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào

Con nao nức bước vào trường trung học

Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc

Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?

Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?

Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi

Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao

Vai áo bạc như màu trang vở cũ

Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ

Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

3. Bụi phấn

Nay đã xa rồi yêu dấu ơi

Nhớ thầy cô nhớ….đến chơi vơi

Trường xưa cánh phượng ngày nao đã

Dõi theo ta để nghẹn muôn lời

Khi tôi ném bảng nằm ngang ngổn

Thầy đến bên tôi vẻ ôn tồn

Viết lên đôi chữ cười vui vẻ

Bảng cũng như ta cũng có “hồn”…

Bụi rớt rơi trên dáng hao gầy

Phấn chì bụi phủ tóc như mây

Rớt bay hồn phấn tan từng mảnh

Rơi xuống làm thêm bạc tóc thầy

Có phải thầy đang nảy hạt mầm ?

Hạt mầm thầy chăm bón quanh năm!

Bụi thời gian cứ bay theo gió

Nào biết ngày mai sẽ thăng trầm

Rơi như lá úa nay lìa cành

Trên đường gian khổ hóa mong manh

Bụt giảng ngày xưa thầy tôi đã

Giảng giải từng câu thiếu niên thành…

Có biết ngày mai sẽ ra sao

Hạt mầm thầy nảy biết là bao

Bụi trần phấn tỏa mau phai thắm

Nào biết ngày sau sẽ thế nào!

Rơi rơi nắng gió sương mờ ảo

Trên mái trường xưa nhạt ngói màu

Tóc người xưa cũng chen sợi bạc

Thầy đó trường đây lệ cứ trào….

Con vẫn yêu sao những điểm 10

Yêu thầy trách phạt học mà chơi

Phút giây ngày ấy như sống lại

Này tuổi thơ ngây chẳng hết lời

Làm sao để trở lại ngày xưa

Có thể ngoan hơn chẳng nghịch đùa

Nào ai không nhớ mình “hưởng” phạt

Quên những trận đòn đã từng chưa?

Ngày nay con vẫn giữ ân tình

Xưa còn non trẻ đã miệt khinh

Thầy – cô nâng sách tay dìu dắt

Dạy dỗ thành nhân giúp nước mình

Khi con cất bước xa mái trường

Tuổi người đã đủ để vấn vương

Còn lưu luyến bạn – thầy – cô mãi

Thơ thẩn dăm câu thỏa sầu thương.

4. Lời ru của thầy

Mỗi nghề có một lời ru

Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này

Lời ru của gió màu mây

Con sông của mẹ đường cày của cha

Bắt đầu cái tuổi lên ba

Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em

Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm

Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đủ nghìn câu

Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời

Tuổi thơ em có một thời

Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn

Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây

Thầy ru hết cả mê say

Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm

Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày

Trong em hạt chữ xếp dày

Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường

Xin lời ru được dẫn đường em đi

(Con đường thầy ngỡ đôi khi

Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi

Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em

Thì dù phấn trắng bảng đen

Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình

5. Thầy cô

Thầy chính là những vì sao thắp sáng,

Là đèn đường soi rạng lối em đi.

Còn cô là người mẹ hiền phú quý

Mà trời dành để dạy dỗ chúng em

Mỗi năm chỉ có một lần

Hai mươi, mười một, ngày dành Thầy- cô

Học trò bao nét điểm tô

Khăn tơ, áo lụa, kéo vô chúc mừng

Trời thu nắng đẹp tưng bừng

Đứa thì hoa huệ, đứa thì cúc xinh

Tung tăng biểu lộ ân tình

Bao ngày mệt nhọc Thầy- Cô dỗ dành

Bây giờ, giờ phút mỏng manh

Chúng em họp lại, kính cô, kính thầy

Ngày vui nhà giáo sum vầy

Mong thầy- cô khỏe, trồng người tiếp sau.

6. Xin lỗi các em

Tôi đâu phải người làm nông

Cày xong đánh giấc say nồng một hơi

Chuông reo tan buổi dạy rồi

Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên.

Trách mình đứng trước các em

Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi: Thầy!

Rụng dần theo bụi phấn bay

Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh

Dẫu là lời giảng của mình

Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngang

Dẫu là tiết học vừa tan

Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi!

Hiểu dùm tôi các em ơi

Giấu bao ám ảnh khôn nguôi từng giờ

Cảnh đời chộn rộn bán mua

Áo cơm nào dễ chi đùa với ai.

Vờ quên cuộc sống bên ngoài

Nhiều điều xa lạ nói hoài riết quen

Dở hay, yêu ghét, trắng đen

Còn bao sự thật đã nhìn thẳng đâu

Ai còn dằn vặt đêm sâu

Trong từng sợi tóc bạc màu truân chuyên

Thật lòng tạ lỗi các em

Hiểu ra khi đã lớn lên mai này!

7. Tri ân

Thu tàn trời đã sang đông

Bồi hồi tấc dạ nhớ mong cô thầy

Người trao khát vọng hôm nay

Chắp cho đôi cánh em bay vào đời

Bao chuyến đò lặng không lời

Ươm mầm xanh tốt rạng ngời tương lai

Bên trang giáo án miệt mài

Hao gầy tâm huyết năm dài tháng qua

Từng câu từng chữ ê a

Bao lời dạy dỗ thiết tha nồng nàn

Mõi mòn khuya sớm gian nan

Nhiều đêm tắt tiếng ho khan quặn lòng

Bao thế hệ đã sang sông

Thầy cô luôn mãi vọng trông theo cùng

Mặc cho mưa gió bão bùng

Vẫn âm thầm thắp sáng vùng trời mơ

Hôm nay kính dệt vần thơ

Tri ân hai tiếng… vô bờ khắc ghi

Nẻo đời dẫu có thịnh suy

Dù bao gian khó mãi ghi ơn dầy

Mừng ngày nhà giáo hôm nay

Kính dâng lời chúc cô thầy muôn nơi

An khang hạnh phúc rạng ngời

Gia can êm ấm trọn đời yêu thương

Dẫu cho cách trở ngàn phương

Lòng hoài khắc khoải vấn vương cô thầy.

8. Nghề giáo vinh quang

Nghề Nhà giáo muôn đời vẫn vậy

Tiễn trò đi là thấy vinh quang

Một nghề cao quý đàng hoàng

Mỗi năm một chuyến “đò ngang” gửi lòng

Mặc dù vậy không mong báo đáp

Chẳng ngại ngần bão táp mưa sa

Thương trò tình nghĩa ruột rà

Trồng cây chỉ muốn nở hoa đẹp đều

Mặc trời đất bao điều năng động

Sự biến thiên cuộc sống luân hồi

Đời người từ lúc nằm nôi

Đến khi nhắm mắt mới thôi học thầy

Chẳng so tính nơi đây nới đó

Yêu thầy cô để tỏ hiền tài

Kiến thức không của riêng ai

Chỉ cần chăm chỉ miệt mài tu nhân

Ngày hiến chương muôn lần ghi tạc

Nghĩa thầy trò không khác cha con

“Trăm năm bia đá thì mòn”

Ơn thầy dạy dỗ lòng son vững bền.

Yên An (Tổng hợp)

[Trở về]

Các tin đã đăng

TRIỆU BÔNG HỒNG 

CHUYÊN MỤC: MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11 

Cảm Nghĩ Về Thầy Cô Giáo Của Em

Đề bài: Cảm nghĩ về thầy cô giáo của em.

Trong cuộc đời mỗi con người, nếu như cha mẹ là người có công lớn nhất sinh thành ra ta,nuôi dưỡng ta thì thầy cô cũng là những người ta luôn phải nhớ ơn, những con người thầm lặng truyền dạy cho ta tri thức để ta bước vào đời. Và tôi không thể quên được, giáo viên chủ nhiệm cấp hai của tôi – cô Trần Hà.

Cũng giống như bao bạn học sinh khác, khi mới bước vào trường cấp hai, tôi cũng vô cùng lo lắng, bồn chồn. Vì thế lần đầu tiên gặp cô, ấn tượng khi ấy thật khó phai mờ trong lòng tôi. Cô có mái tóc dài, đen mượt cặp gọn sau lưng, nước da trắng khiến cho cô dù đã ở tuổi trung niên cũng trẻ hơn đến vài tuổi. Vì thế tôi nhớ rất rõ, ngày đầu tiên gặp cô, sau khi cô giới thiệu tuổi của mình, điều lũ trẻ chúng tôi bàn tán nhiều nhất đó là: Sao cô trông trẻ thế nhỉ?

Cô không cao nhưng bởi cô gầy nên nhìn vẫn vô cùng cân đối. Dáng người mảnh mai. Cô thường phối đồ áo sơ mi với quần cạp cao ống loe lại càng làm cô thêm hiện đại, thanh lịch mà duyên dáng. Đôi giày cao gót cũng lộ ra một phần tích cách của cô, không quá cổ hủ mà vô cùng bắt kịp xu hướng ăn mặc hiện nay, giống như một cách để cô thấu hiểu học trò nhiều hơn.

Cô vô cùng thấu hiểu học trò. Trên lớp, luôn hết lòng với công việc, giảng dạy chúng tôi những tri thức mới. Những nét phấn trắng đẹp đẽ viết nên bởi bàn tay gầy gầy xương xương, rõ ràng đã vô cùng quen thuộc với chúng tôi lại vẫn luôn làm chúng tôi mê mẩn. Những câu văn trầm bổng, qua giọng nói của cô lại càng có sức hút đến lạ kỳ. Những vần thơ thuộc đến nằm lòng, những tác phẩm truyện đi vào lòng người, tất cả đều khắc ghi trong lòng mỗi đứa trẻ chúng tôi. Dáng người nhỏ gầy trang nghiêm trên bục giảng như có sức mạnh thần kỳ mà tỏa sáng, trở thành kí ức trong mỗi chúng tôi, không thể phai mờ. Đôi mắt cô khi giảng bài cũng ánh lên lạ thường. Đôi mắt chan chứa đầy tâm huyết vào mỗi bài giảng, ánh mắt nhìn chúng tôi đầy âu yếm, dịu dàng cũng đầy nghiêm khắc.

Cô tận tình chỉ dạy những điều chúng tôi chưa hiểu. Sẵn sàng ở lại cuối giờ để giảng thêm cho chúng tôi hiểu bài. Dạy thêm các bạn yếu kém ở nhà mà không lấy tiền. Dịu dàng như một người mẹ, lại vẫn vô cùng nghiêm khắc. Cô sẵn sàng trách mắng mỗi lần có bạn mắc lỗi, sau đó sẽ đưa ra lời khuyên hợp lý, cơ hội để các bạn sửa sai.

Quả thực cô vô cùng tâm huyết với nghề, tâm huyết với học sinh. Cô có thể dành cả đêm miệt mài để viết giáo án, để chấm bài của chúng tôi. Cô yêu nghề như chính bản thân mình, qua cách cô dạy chúng tôi có thể thấy lên tất cả. Có lần giảng đến những đoạn truyện cảm động,tôi còn thấy mắt cô rưng rưng đỏ. Một người con miền Trung xa quê, mỗi khi giảng cho học sinh những bài thơ quê hương, lại luôn nặng lòng như thế đấy!

Cô quan tâm chúng tôi rất nhiều và luôn cố gắng hiểu chúng tôi bằng cả trái tim. Cô hiểu cái tuổi ẩm ương của chúng tôi có nhiều biến đổi, vì thế cô luôn giữ tế nhị những bí mật của chúng tôi, như thế thật giống như một người bạn và chúng tôi luôn cảm thấy được tôn trọng.

Tôi và cô có một quy ước ngầm nho nhỏ. Vào mỗi lần cuối buổi học, tôi thường nán lại chút xíu để nói chuyện riêng với cô, để chia sẻ những điều tôi thấy khó hiểu, không chỉ riêng trong học tập mà còn trong cuộc sống. Cô thường đưa ra cho tôi những lời khuyên hữu ích, những lời động viên thật lòng, nhẹ nhàng gỡ bỏ những nút rối của tôi. Có những bí mật chỉ có hai cô trò biết, không một ai biết hết.

Tôi nhớ lúc mới vào lớp bảy, tôi vấp phải một cú sốc lớn. Rơi vào trầm cảm, học hành sa sút. Cô là người đầu tiên nhận ra sự khác lạ của tôi, âm thầm tìm hiểu, giải quyết khó khăn giúp tôi. Thường xuyên nhắn tin cho tôi, những mẩu tin nhắn hỏi han, vô cùng tình cảm, những tối thức đến một hai giờ sáng chỉ để tâm sự với cô. Chỉ có tâm sự với cô, tôi mới thấy nhẹ lòng. Và cô, như một phép nhiệm màu, nắm tay tôi, kéo tôi dậy khỏi vấp ngã. Nhờ có cô, tôi đã vượt qua khó khăn, trở lại lớp với một tinh thần học tập hăng hái, một lớp trưởng gương mẫu và có trách nhiệm trong công việc.

Cô giống như một người mẹ thứ hai của tôi, những tri thức bồi dưỡng tâm hồn tôi, khiến tôi thêm trưởng thành. Sau này, khi đã lớn, rời xa ngôi trường cấp hai này, tôi cũng sẽ không bao giờ có thể quên được cô, người cô giáo thân yêu của tôi.

Ánh Nguyên