Top 4 # Xem Nhiều Nhất Ý Nghĩa Bài Thơ Xe Chữa Cháy Mới Nhất 2/2023 # Top Like | Chungemlachiensi.com

Hoạt Động Dạy Trẻ Thơ: Xe Chữa Cháy” Của Lớp Mgb

Ngôn ngữ có vai trò rất lớn trong việc hình thành và điều chỉnh những hành vi của trẻ. Thông qua ngôn ngữ trẻ biết những gì nên, không nên…..từ đó hình thành những phẩm chất đạo đức tốt đẹp ở trẻ. rèn luyện cho trẻ những tình cảm và hành vi đạo đức phù hợp với xã hội mà trẻ đang sống.

Hôm nay ,ngày 17/3/2018 lớp MGB-C1 diễn ra tiết dạy trẻ đọc thơ ” Xe chữa cháy” .Qua bài thơ :Trẻ biết xe chữa cháy có tác dụng để dập lửa, . Biết được kí hiệu, hình dạng màu sắc như thế nào để nhận ra xe nào là “xe chữa cháy”, Trẻ biết khi có cấp cứu cháy thì gọi 114.

Một số hình ảnh trong tiết học:

Trẻ chăm chú nghe cô đọc diễn cảm Trẻ chăm chú nghe cô đọc diễn cảm Trẻ chăm chú nghe cô đọc thơ qua tranh

Trẻ đọc diễn cảm thơ dưới sự giúp đỡ của cô. Trẻ đọc diễn cảm thơ dưới sự giúp đỡ của cô. Trẻ đọc diễn cảm thơ dưới sự giúp đỡ của cô. Trẻ đọc diễn cảm thơ dưới sự giúp đỡ của cô.

Qua tiết học các bạn nhỏ sẽ có những hiểu biết và cách xử lý khi xảy ra cháy đấy! Tác giả : Thu Hương

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Những Bài Thơ Về Nghề Lái Xe Hài Hước Ý Nghĩa Nhất Mới Nhất

Bài thơ hay và sâu sắc nhưng thiêu thiếu. Bởi ông tài xế (chủ thể trữ tình trong bài thơ) chia sẻ giãi bày tâm tư, tình cảm và những vất vả gian truân của nghề nghiệp nhưng ông chưa nói lên tiếng nói từ trái tim, nói lên tiếng nói đạo đức nghề nghiệp.Bởi. Phía sau vô lăng ông tài là CUỘC SỐNG còn phía trước vô lăng là SỰ SỐNG. Mong rằng các ông lái xe bằng cả trái tim. Biết rằng vận hành xe khi tham gia giao thông là một quá trình liên tục quan sát, phán đoán, hành động …cực kỳ căng thẳng nhưng hãy biết tôn trọng, nhường nhịn

Thơ hay về nghề lái xe 2:

Nghề lái xe có rất nhiều nỗi niềm, vất vả, gian truân riêng mà những nghề khác không có. Người tài xế thường gặp rất phải những căn bệnh như là đau lưng, đau vai, … Vì ngồi lái quá lâu, họ cũng như bao con người khác rất buồn ngủ nhưng phải hoàn thành nghĩa vụ để kiếm sống.

Thơ hay về nghề lái xe 3:

Nghĩ về em anh vững vàng tay lái Thương cha mẹ a nhè nhẹ chân ga

Điều hạnh phúc nhất với người lái xe ko phải là được cầm vô lăng của một chiếc xe tiền tỉ hoặc siêu xe, mà là được bình yên trở về nhà với gia đình mới là điều hạnh phúc nhất. Năm mới chúc toàn thể ae lái xe thượng lộ bình an, để mọi người yên tâm mỗi khi chúng ta cầm vô lăng.

Thơ hay về nghề lái xe 4:

Dù goi bác tài hay thằng tài xế Cũng là nghề tự hào lắm người ơi Như cánh chim đi khắp muôn nơi Những chuyến hàng khắp miền Nam Bắc Buổi đón dâu kết bao mộng đẹp. Buổi đưa bà bầu, đón quý tử trong nôi. Buổi cấp cứu một người không quen biết. Vẫn là thằng tài xế người ơi. Đời là vậy cần chi ai nghi nhận. Vẫn vô lăng cùng việc tốt ta làm. Dắt xe khách cứu bao người xuống dốc. Cũng là thằng tài xế đấy thôi!!!! Vậy đừng than vinh lắm người ơi. Năm mờ oăn chính là nghề tài xế!!!

Tài xế, họ cũng là những người bình thường. Họ cũng có nhu cầu ăn, ngủ, khám sức khoẻ, và họ cũng có những người họ yêu thương. Ngày trước lúc còn nhỏ, khi đi xe đò, mẹ mình thường gọi tài xế bằng cái tên trìu mến là “bác tài”, còn ngày nay, cả xã hội gọi họ là “thằng tài xế” – dù cho đó có là những tài xế đứng tuổi.

Thơ về nghề lái xe 5:

Em cứ chờ anh ngày đông giá lạnh. Ngày hè vàng nắng xạm nàn da. Cứ chờ anh vê khi năm tháng dần qua. Dù công việc anh là không biết trước. Con đường dài mình anh mê mải. Lúc mệt nhoài chẳng biết tựa ai. Vì tương lai anh cứ đi hoài như thế. Rồi chợt vế như thể cơn mưa Em biết rằng cuộc đời đưa đẩy. Để anh đi nay đây mai đó. Với khó khăn áp lực của nghề. Mình lái thuê đâu có gì bề thế, Chỉ là anh tài xế đường dài. Nhưng cuộc đời ai cho ai, Họ đâu hay những đêm dài mất ngủ Lúc trực chờ cơm chẳng kịp ăn. Kinh tế khó khăn người ta khoán chặt. Từ rầu rì tới những thứ li ti. Và đường anh đi thì nhiều nguy hiểm. Cứ thương anh lặng thầm như thế. Mà chẳng thể nào hờn trách anh đâu….

Nghề nào cũng có cái vất, may mắn, rủi do riêng ko có giống nhau. Nhưng nghề lái xe vẫn là nghề vất vã nhất. Thức đêm hôm ko jo giấc ổn định. Biết vậy nhưng đã chọn em nó rồi thì phải yêu em nó thật lòng. Mong các bác tài vui lòng lái xe cẩn trọng cho mình, gia đình và mọi người. Chúc các bác vạn dặm bình an

Thơ về nghề lái xe 6:

Làm bác tài khổ lắm ai oi! Đi thì rất sớm nhưng về tối mịt, Suốt ngày dài làm bạn với bulang. Mọi áp lực luôn luôn đè nặng, Sợ mấy chú hỏi thăm nhiều bằng biên bản. Bởi vì tiền cạn túi lấy j chi, Dẫu như thế nhưng ko he hối hận. Miễn có tiền trang trải cho mai sau, Khi cuộc sống càng ngặt nghèo khổ ải

Mỗi nghề có một lỗi khổ riêng. Không có nghề nào là sướng hết. Thôi thì hãy cứ yêu nghề mình chọn. Bởi cuộc sống mưu sinh lên có nghề là quý. Còn hơn không nghề còn khổ nữa bạn ơi!.

Thơ về nghề lái xe 7:

Hôm qua đang chạy trên đường Đá đèn dò hỏi có chèo ko anh Ngược chiều trả lời thật nhanh Quơ tay ko có đạp nhanh còn về 90 ta đạp chẳng nề Vô biển đá số ta về 80 Vi vu ta mỉm ta cười Ai dè tốc độ hơn 10% Áo vàng núp góc bóng râm Nhảy ra chộp lại hỏi thăm cái = Lòng đau, tim đập mặt nhăn Thôi đành 5xị gửi anh làm quà Sếp cầm sếp nói rằng là Cho chú lỗi nhẹ nhớ mà giảm ga Cũng vì 1 chút đường xa Cũng vì mấy má mấy cha ngược chiều Không biết mà cũng nói điêu Ôi đời tài xế sao nhiều nỗi đau

Cái nhìn của cả xã hội vềnghề tài xếđã đúng chưa? Sự đóng góp của họ cho xã hội đã được nhìn nhận đúng mức chưa? Có một người bạn làm nghề tài xế mà mình vô tình quen trong một lần đi nhờ xe tải, anh ấy có 3 đứa con, và cứ nửa tháng anh ấy mới được gặp con 2 ngày. Tất cả cũng chỉ vì cơm áo gạo tiền, tất cả cũng chỉ vì để con họ có sữa uống, được ăn học đàng hoàng. Cha mẹ có thể không ăn, nhưng con thì phải có sữa uống…

Thơ về nghề tài xế 8: Kiếp Lái Xe

Giữa tim đường ta ung dung quần thảo Bụi mịt mờ như sương sớm chưa tan Xe ta qua là phía trước thênh thang Ai cũng khiếp dạt vô lề mà tránh Vì xe ta với cái gầm nhiều bánh Nát như tương Tàu, tai ương ắt lãnh Nếu cứ cản đường khi lúc ta qua

Xe dù lớn hay nhỏ cũng chẳng tha Cản xe ta luôn là người đắc tội Xe ta phi từ chiều cho đến tối Ai dám kêu vào, thổi còi bắt lỗi Mấy trăm ngàn, ta chẳng tiếc đứa hôi

Những chuyến xe về quê, những chuyến hàng cấp thiết, những cái ăn cái mặc hàng ngày của chúng ta – tất cả đều có bàn tay của ngườitài xế. Những chiếc xe không thể tự lăn bánh, những thùng hàng không thể tự đi từ nơi này đến nơi khác, những cuộc sum vầy ngày Tết, tất cả những điều đó đều không thể thực hiện nếu thiếu vắng đi người tài xế. Bạn có phải là tài xế? Gia đình bạn có ai là tài xế? Bạn có bao giờ ngồi lên xe có tài xế chở?

Thơ về nghề lái xe 9:

Xe nhiều mà khách ít Cơ quan khoán rất khít Xe phải phóng thật tít Đường thì đông xin xít Vẫn xông pha tít mít Bỗng nghe còi tuýt tuýt Đạp phanh nghe kin kít Tài nhảy xuống ríu rít Tay gãi đầu, tay móc đ.ít Công an vẫn chê ít Khách ngồi im thin thít Lại nôn thêm một lít Công an bèn quay đ.ít Tài lên xe:”Xuýt, xuýt” Khách thở thở hít hít Xe lại chạy thật tít…

Bài thơ đang châm biếm những người tài xế, cùng với những cán bộ công an. Châm biếm sự hối lộ của bọn họ.

Thơ về nghề lái xe 11: Lái Xe Vùng Cao

Con đường nhỏ ngoằn ngoèo như chữ kí Kí bàn chân tôi ở lại sân trường Kí những vòng xe, những nét yêu thương Kí vào tim tôi một trời kỉ niệm. Ba năm dài qua nhanh như lời hẹn Tôi về đây làm cô giáo bản Mèo Tôi về đây, về với dốc cheo leo Với sương trắng, mây giăng núi bạc. Ba năm trong một đời người có nhiều đổi khác? Ba năm với tôi, đã khác rất nhiều Xa gia đình, lỗi hẹn với tình yêu Xa thành phố, tôi làm cô giáo bản. Ngày đầu tiên về đây tôi hốt hoảng Học sinh của tôi nhỏ bé biết chừng nào! Tóc cháy nắng, nhựa thành hoa trên áo Chân chai sần qua những buổi chăn trâu. Ngày đầu tiên về đây tôi không biết đi đâu Khắp bốn bề chỉ mây với núi Đường dốc dài, mưa – trơn, nắng – bụi Tôi khóc òa… chẳng lẽ bỏ về sao? Trường của tôi, trường vùng cao Đèn dầu thay điện, xe trâu thay xe tải Mùa đông đến nhìn học sinh ái ngại Sao đến trường… em không mặc áo ấm mùa đông? Thời gian trôi như bánh xe lăn vòng Tôi đã quen “đồng hồ gà” báo thức Đã quen lắm những con đường bên vực Thành bạn hiền của những ngọn đồi, con suối vùng cao…

Chỉ bằng những vần thơ đầy xúc cảm và giàu hình ảnh đó cũng phần nào phác họa được những khó khăn của các thầy cô giáo bám bản vùng cao phải đối diện hàng ngày. Thay vì sầu não u buồn, họ đã luôn thể hiện tinh thần lạc quan và yêu đời, yêu trò và trường lớp. Ngoài ra cũng nói về sự nhiệt tình của người lái xe.

Thơ về nghề lái xe 12: Người Lái Xe

Lái đường trường còn thức trắng đêm thâu Bởi đường xấu phải đi dò từng bước Có nhiều khi rủi ro ai biết được Số phận con người đâu dễ đổi thay!

Nghề lái xe thì nay đó mai đây Chỉ ghế xe là giường yêu ngủ vậy Bởi đi xa xe là nhà mới thấy Yêu quý vô cùng cô vợ nhiều chân.

Bài thơ cho ta thấy được nỗi khổ của những người làm nghề lái xe (tài xế). Đọc bài thơ mỗi người chúng ta sẽ có một cách suy nghĩ riêng về người tài xế, nhưng lại có chung quan điểm là hiểu được nỗi vất vả của các bác tài.

Thơ về nghề lái xe 13: Anh lái xe và người thi sĩ

Anh lái xe đưa tôi đi Đến những đầm lầy xưa, nay thành vựa lúa. Đến những lều cỏ Nay thành nhà bốn mái, cửa sổ có đăng-ten. Nhà thơ đưa tôi đi Quá khứ xa xưa đào tận đáy bùn đen Những nhà hát, đâu trường và tượng quý. Anh lái xe đưa tôi đi Dấu thành cung vua xưa diễm lệ Nay là nhà của hoàng tử công nông Nhà thơ đưa tôi đi Những bờ biển biếc mênh mông. Những ruộng bậc thang đưa nhỏ lên đỉnh núi. Anh lái xe đưa tôi đi Những nhà máy ngất trời tuôn khói. Những thành phố từ đỉnh rừng xa. sáng rực hoa đèn. Ôi những cuộc đi trên đất nước bạn đang lên. Anh lái xe, nhà thơ, ai cũng là thi sĩ.

Hai bạn đường ơi Tôi muốn nhìn sâu vào mặt các anh suy nghĩ Những niềm vui đổi mới bây giờ Với quá khứ đau thương từ thuở xa xưa Bởi giặc Thồ, vua quan và phát xít Khiến người dân An-ba-ni đã do nhiều máu và nước mắt.

Thơ về nghề lái xe 14: Bác lái xe

Lê xe, thấy xe lớn hơn đường! Làm sao chạy được nhỉ? Em nhìn bác lái: Bác ngồi đắng trước Góc bên trái!

Xe to như cái nhà, chật ních người Trẻ con khá đông Người ngồi, người đứng Chỉ thấy tay là tay Không thấy chân… Còi kêu máy nổ Xe rung rung Nhà cửa hai bên khẽ động đậy… Bây giờ phố và cây đều chạy Ngược về sau Như quyển sách ai lật mau…

Gió trong xe kêu vù vù Eo ơi, sắp húc vào nhau ư! Véo! Chú xe chở xăng Cái bụng to ềnh mất biến Lại kéo nhau từ xa chạy đến Vui vẻ, leng keng: chị tàu điện Khoan thai bước: một bác xe bò Chậm chạp cần cù: xe ông lô Cánh tay sắt đặt trên đầu: anh Cần cẩu

Bên đường đỏ rực một gốc gạo Mới phố đó Giờ toàn đồng xanh Luá nổi bồng bềnh Trong khung cửa xe, từng xóm nhà chui lọt Với cả tre, cau, và hồ nước…

Xe dừng Một chú bộ đội vui lên trận địa

Xe dừng Nhiều cô hớn hở xuống bên chân núi…

Xe dừng Lắm bác tươi cười, xuống một bến sông… Cuối cùng Đây phố huyện nơi em về sơ tán Mẹ bảo còn qua hai cánh đồng!

Nhìn cái xe giờ trống vắng Em thấy yêu xe, yêu bác lái vô cùng Xe đi rồi, em vẫn thấy Cái xe rất to, người chật đông Bác ngồi đằng trước bên góc trái! Đôi mắt nghiêm trang Nhìn thẳng con đường…

Thơ về nghề lái xe 15: Bài ca lái xe đêm Thơ về nghề lái xe 16: Bài tặng một lái xe phạm luật

Có một sáng Séoul mưa tốc độ Tốc độ kẹt xe, tốc độ nghẽn đường Tốc độ bàn tay thon vuốt vô – lăng Tốc độ Incheon cỏ cây chạy ngược Núi vụt núi, núi vô thường núi Một trăm trăm hai trăm tư … Tốc độ caméra trên không – tốc độ môi son căng mõng

Em biết tôi đang nhớ quê nhà Trăm hai trăm tư … chóng mặt Tốc độ nào tôi tan nát bên em?

Thơ về nghề lái xe 17: Cô gái lái xe trên cảng Thơ về nghề lái xe 18: Lái xe Thơ về nghề lái xe 19: Một chặng đường với chiến sĩ lái xe

Sông Đồng Nai mùa mưa nước đầy máy đuôi tôm ngược dòng không được trăm xe pháo một đêm qua hết vẫn tiếng cười đậm vị lương khô và chuyện đùa quanh “Dốc Năm Cua”

Thơ về nghề lái xe 20: Tâm sự người lái xe đường dài

Trong những đoàn xe bất tận đêm ngày

Lời Thơ, Ý Nghĩa Bài Thơ: Tết Đang Vào Nhà

Xuân sang Tết đến, Thành Trung Mobile xin gửi tặng các bạn bài thơ Tết đang vào nhà cùng với những lời chúc sức khỏe, lời cảm ơn sâu sắc đã tin tưởng và đồng hành cùng chúng tôi trong suốt thời gian qua.

Lời bài thơ “Tết đang vào nhà” hay và tràn đầy ý nghĩa là món quà tinh thần tốt nhất dành tặng cho người thân và gia đình. Năm Canh Tý 2020 đang dần qua đi, năm Tân Sửu 2021 lại đến đem lại niềm vui và hạnh phúc cho mọi người. Mong rằng 2021 sẽ là một năm may mắn và thành công, luôn tràn đầy tiếng cười nhưng cũng không kém phần thử thách.

Chúc mừng năm mới

Lời bài thơ “Tết đang vào nhà”

Hoa đào trước ngõ

Cười tươi sáng hồng

Hoa mai trong vườn

Lung linh cánh trắng

Sân nhà đầy nắng

Mẹ phơi áo hoa

Em dán tranh gà

Ông treo câu đối

Tết đang vào nhà

Sắp thêm một tuổi

Đất trời nở hoa

Bài thơ “Tết đang vào nhà” của tác giả nào, có nội dung và ý nghĩa như thế nào?

Tác giả bài thơ “Tết đang vào nhà”

Bài thơ “Tết đang vào nhà” của tác giả Nguyễn Hồng Kiên.

Nguyễn Hồng Kiên là tiến sĩ sử học, nhà khảo cổ, nhà thơ, và còn là một blogger có tiếng trong và ngoài nước với bút danh Gốc Sậy. Thơ của ông nhẹ nhàng, thong thả mà đầy tràn đầy cái tình, cái tin yêu cuộc sống.

Ý nghĩa bài thơ “Tết đang vào nhà”

Tết đến luôn mang lại nhiều cảm xúc cho mọi người, nhất là đối với các bạn nhỏ.

Bài thơ “Tết đang vào nhà” tuy ngắn gọn nhưng đã miêu tả rất chân thật những dòng cảm xúc ấy. Lời thơ giản dị, mộc mạc khiến các bé dễ dàng cảm nhận được không khí nhộn nhịp, vui tươi của ngày Tết đang đến gần. Các bé sẽ rất thích đọc bài thơ “Tết đang vào nhà”

Tác giả Nguyễn Hồng Kiên đã nhân hóa hình ảnh đào mai cười vui, rung rinh lên đón mùa xuân đang về để diễn tả sự hân hoan chờ đón mùa xuân mới trong bài thơ tết đang vào nhà.

Không khí Tết đang đến rất gần, mẹ tranh thủ trời nắng giặt những bộ quần áo đẹp để cả nhà có thể diện trong mấy ngày Tết, bạn nhỏ dán tranh gà – một loại tranh dân gian truyền thống của Việt Nam, còn ông thì đi treo câu đối. Ai nấy đều tất bật trang hoàng lại nhà cửa để đón năm mới. Tuy bận bịu nhưng tất cả đều tràn ngập niềm vui trong lòng.

Bài thơ “Tết đang vào nhà” khá ngắn gọn, vần, rất dễ dạy cho các bé mẫu giáo đọc và học thuộc lòng theo, nhất là khi các bé mẫu giáo còn nhỏ, khả năng ngôn ngữ nhiều hạn chế cũng như tính cách hiếu động, hay quên. Bên cạnh đó, lời thơ đơn giản, dễ hình dung giúp bé hiểu thêm ý nghĩa, cảm nhận rõ hơn về không khí Tết, biết được rằng khi hoa đào, hoa mai nở chính là dấu hiệu báo trước của một mùa Xuân, ngày Tết cổ truyền dân tộc đang đến rất gần trong bài thơ tết đang vào nhà

Hình ảnh bài thơ Tết đang vào nhà

Hình ảnh bài thơ Tết đang vào nhà: Cháu chúc tết ông bà

Hình ảnh bài thơ Tết đang vào nhà: Ông và cháu treo tranh và câu đối ngày tết

Bài thơ “Tết đang vào nhà”

Hình ảnh: Mẹ tranh thủ phơi quần áo ngày nắng cho gia đình (Nguồn: internet)

Hình ảnh: Hai ông cháu cùng nhau trang trí cây đào ngày Tết (Nguồn: internet)

Hình ảnh bài thơ Tết đang vào nhà: Cây đào ngày Tết trước ngõ (internet)

Video đọc bài thơ tết đang vào nhà

Cung Chúc Tân Xuân Phước Vĩnh Cửu

Chúc Trong Gia Quyến Được An Khương

Tân Niên Lai Đáo Đa Phú Quý

Xuân Đến An Khương Vạn Thọ Tường

Bài thơ tết đang vào nhà.

Những Bài Thơ Hay Và Ý Nghĩa Nhất Dịp Tết

Cứ mỗi dịp Tết về, trong sắc đỏ thắm của hoa đào, sắc vàng rực rỡ của hoa mai và trong không khí xuân tươi vui rộn ràng trên khắp mọi nẻo đường đất nước, người ta lại nhớ về những bài thơ Tết rất hay, rất ý nghĩa đã in đậm vào đời sống. Chỉ cần nhắc nhớ đến thôi là đã cảm thấy Tết thật rõ ràng, thật đủ đầy và ấm áp biết bao. Có những bài thơ Tết được coi là hay nhất, ai cũng nhớ, cũng quen, đã làm nên một nét Tết rất riêng, vừa lãng mạn, vừa nghệ thuật. Chợ Tết – Đoàn Văn Cừ

Bất cứ ai yêu văn chương nước nhà đều biết đến nhà thơ nổi tiếng của làng thơ Việt Nam là Đoàn Văn Cừ, một hồn thơ khiêm nhường và lặng lẽ. Người ta nhắc đến Đoàn Văn Cừ là nhắc đến bài thơ Chợ Tết, mà nhắc đến chợ Tết là sẽ tưởng tượng ra một phiên chợ Tết quê vừa đẹp đẽ, vừa náo nhiệt và rộn rã vô cùng.

Dải mây trắng đỏ dần trên đỉnh núi Sương hồng lam ôm ấp mái nhà tranh Trên con đường viền trắng mép đồi xanh Người các ấp tưng bừng ra chợ Tết…

Một hình ảnh làng quê quen thuộc hiện ra, bình yên và giản dị. Đã thành quen thuộc, những phiên chợ Tết ngày 30 lúc nào cũng rộn rã, đông vui nhất. Bài thơ Chợ Tết là vẻ đẹp đan xen của con người và thiên nhiên, bằng cái nhìn đôn hậu, ấm áp mà trong trẻo của người viết.

Chợ Tết quê thanh bình, tươi vui và rộn ràng với bao tiếng cười

Từng chỉ chỉ, dáng điệu, âm thanh, nét mặt của những con người, sự vật trong phiên chợ Tết được tác giả miêu tả rất chận thực, rất đáng yêu. Chỉ đơn giản là một phiên chợ Tết mà toát hết được một vẻ đẹp của mùa xuân nơi làng quê thanh bình và mộc mạc.

Những thằng cu áo đỏ chạy lon xon Vài cụ già chống gậy bước lom khom Cô yếm thắm che môi cười lặng lẽ Thằng em bé ép đầu bên yếm mẹ Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu Con bò vàng ngỗ nghĩnh đuổi theo sau…

Vậy là phiên chợ đầy đủ cả trẻ, cả già, cả nam, cả nữ trong một phiên chợ Tết quê. Người mua, kẻ bán cứ tấp nập đông vui theo ngòi bút của thi sĩ:

Người mua bán ra vào đầy cổng chợ Con trâu đứng vờ dim hai mắt ngủ Để lắng nghe người khách nói bô bô Anh hàng tranh kixu kịt quẩy đôi bồ Tìm đến chỗ người đông ngồi dở bán Một thầy khóa gò lưng trên cánh phản Tay mài nghiên hí hoáy viết thơ xuân Cụ đồ nho dừng lại vuốt râu cằm Miệng nhẩm đọc vài hàng câu đối đỏ Bà cụ lão bán hàng bên miếu cổ Nước thời gian gội tóc trắng phau phau…

Thời gian, màu sắc, âm thanh và sự chuyển động của con người tạo nên một bức tranh bằng thơ sinh động và ấn tượng. Tiếng cười nói, sự rộn ràng và vui vẻ của buổi chợ cứ từng chút, từng chút một thấm vào lòng người đọc, tưởng chừng những sự vui vẻ ấy còn văng vẳng đâu đây thì chợ đã tan, người đã về và đành lại đợi đến mùa xuân sau, chợ Tết sau.

Ông Đồ Vũ Đình Liên Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu giấy đỏ Bên phố đông người qua Bao nhiêu người thuê viết Tấm tắc ngợi khen tài Hoa tay thảo những nét Như phượng múa rồng bay…

Chắc hẳn trong chúng ta không ai còn xa lạ gì với những vần thơ quen thuộc của bài thơ Ông đồ của thi sĩ Vũ Đình Liên. Người Việt từ xa xưa là những người tôn trọng chữ nghĩa, sách thánh hiền, có tục lệ xin chữ đầu năm để mong cầu những điều tốt đẹp trong năm mới.

Tục xin chữ đầu năm là một phong tục đẹp trong văn hóa người Việt

Đầu năm xin chữ ông Đồ về treo là một phong tục đẹp đã lưu truyền qua nhiều thế hệ người Việt. Như một dấu hiệu báo xuân, cứ mỗi năm hoa đào nở, một mùa xuân mới lại về, người ta lại rủ nhau đi xin chữ ông Đồ để về treo Tết. Dẫu chỉ một góc nhỏ trên phố ồn ào, nhưng những chữ mà ông Đồ viết ra đẹp và tài hoa lắm, nhận được bao sự khen ngợi, trân trọng. Chữ viết ấy là hội tụ tất cả những tài hoa, lý tưởng, khát vọng của người học chữ thánh hiền, sống động như phượng múa, như rồng bay.

Rồi cứ mỗi năm mỗi vắng, người thuê viết thưa dần, chẳng còn ai mặn mà với Nho học nữa. Ông Đồ vẫn ngồi ở đó, bên phố người qua lại với mực tàu, giấy đỏ nhưng chẳng ai hay. Cảnh buồn hiu hắt khi mưa bụi mùa xuân giăng mắc, lá vàng rơi trên giấy:

Ông đồ vẫn ngồi đó Qua đường không ai hay Giấy đỏ buồn không thắm Mực đọng trong nghiên sầu Năm nay hoa đào nở Không thấy ông đồ xưa Những người muôn năm cũ Hồn ở đâu bây giờ

Bài thơ khép lại trong âm hưởng buồn và sự tiếc nuối đến khắc khoải của người viết. Những người muôn năm cũ ấy, những người lưu giữ nét văn hóa cổ truyền của dân tộc, những người đã từng khắc ghi hồn việt qua từng nét chữ đã bị Âu hóa, bị văn minh một thời quên lãng.

Nhưng hôm nay đã khác, người ta đã lại biết trân trọng nét đẹp xin chữ đầu năm, chẳng những thế mà phố Văn Miếu (Hà Nội) cứ dịp đầu xuân là có biết bao ông đồ, bà đồ ngồi bày mực, nghiên, giấy, bút. Phố tấp nập hơn nhưng lá vàng chẳng còn rơi u hoài trên giấy nữa.

Tết của mẹ tôi – Nguyễn Bính

Cứ mỗi dịp Tết đến, người bận rộn nhất chính là người mẹ, người phụ nữ trong nhà. Một cái Tết xưa hiện lên rõ nét khi đọc lại bài thơ Tết của mẹ tôi của nhà thơ Nguyễn Bính.

Thi sĩ chân quê, người ta gọi Nguyễn Bính bằng cái tên đặc biệt như vậy. Trong những bài thơ về nông thôn của Nguyễn Bính, Tết của mẹ tôi là một bài thơ được nhiều người nhớ, nhiều người thuộc. Một trong những bài thơ về Tết hay nhất của nền văn học Việt Nam.

Tết đến mẹ tôi vất vả nhiều Mẹ tôi lo liệu đủ trăm chiều Sân gạch, tường hoa người quét lại Vẽ cây trừ quỷ, giồng cây nêu Nuôi hai con lợn từ ngày xưa Mẹ tôi tính đến Tết thì vừa Trữ gạo nếp thơm, mo gói bó Dọn nhà, dọn cửa rửa bàn thờ…

Người mẹ ngày Tết bận rộn là thế, bao công việc đến tay, nào quét dọn, nào trang hoàng nhà cửa, nào lo thịt lợn, gạo nếp để gói bánh chưng… Cái Tết xưa được người mẹ lo lắng, chuẩn bị cả năm, chứ chẳng như ngày nay, chỉ cần vài tiếng ra cửa hàng, siêu thị là đã đủ.

Tết của mẹ tôi bình dị mà ấm áp, chân quê

Tết mẹ còn mua tranh Đông Hồ, mua bánh pháo cho lũ trẻ trong nhà, thay vì những bánh quà như ngày thường. Một gia đình nề nếp, gia phong được Nguyễn Bính miêu tả thật rõ ràng, chi tiết với đầy đủ các lễ nghi, phong tục. Đêm giao thừa con cháu đứng trước bàn thờ tiên tổ, thành kính mời ông bà về ăn Tết. Sáng mồng 1, ngày đầu năm mới phải dậy sớm, lanh lẹn, rửa mặt nước lá mùi thơm để cả năm may mắn, tốt lành.

Sáng nay mồng một sớm tinh sương Mẹ tôi cấm chúng tôi ra đường Mở hàng mỗi đứa năm xu rưỡi Rửa mặt nước mùi hoa đượm hương Thầy tôi lấy một tờ hoa tiên Bút lông dầm mực viết lên trên Trên những gì gì tôi chẳng biết Giữa đề năm tháng, dưới đề tên…

Tết xưa đối chiếu lại với Tết nay, nhiều phong tục đẹp đã bị mai một. Đó cũng là chuyện dễ hiểu, bởi xã hội ngày càng phát triển, các phong tục cũng dần thích ứng với đời sống cho phù hợp. Người ta chỉ tìm thấy một Tết Việt theo đúng nghĩa ở những vần thơ Tết. Cứ mỗi dịp xuân về, ta lại đọc lại những vần thơ xuân ý nghĩa, để nhớ Tết xưa và trân trọng Tết nay.