Top 4 # Xem Nhiều Nhất Ý Nghĩa Bài Thơ Quả Ngọt Cuối Mùa Mới Nhất 1/2023 # Top Like | Chungemlachiensi.com

Thơ Tình Cuối Mùa Thu: Mối Giao Cảm Ngọt Ngào Giữa Thơ Và Nhạc

Cuối trời mây trắng bay Lá vàng thưa thớt quá Phải chăng lá về rừng Mùa Thu đi cùng lá Mùa Thu ra biển cả Theo dòng nước mênh mông Mùa Thu vàng hoa cúc Chỉ còn anh và em Là của mùa Thu cũ Chỉ còn anh và em Tình ta như hàng cây Đã yên mùa bão gió Tình ta như dòng sông Đã yên ngày thác lũ Thời gian như ngọn gió Mùa đi cùng tháng năm Tuổi theo mùa đi mãi Chỉ còn anh và em Chỉ còn anh và em Cùng tình yêu ở lại… Kìa bao người yêu mới Đi qua cùng heo may Chỉ còn anh và em Cùng tình yêu ở lại Chỉ còn anh và em Cùng tình yêu ở lại.

Thi sỹ Xuân Quỳnh

Mùa thu – mùa yêu, không biết tự bao giờ người ta đã mặc định như thế. Để rồi, cái mùa dịu dàng ấy nghiễm nhiên trở thành nguồn cảm hứng bất tận của biết bao thế hệ những người cầm bút. Dù phản ánh vào thơ ca, âm nhạc, hội họa hay bất cứ một loại hình nghệ thuật nào, ai ai cũng dễ dàng nhận ra trong từng tác phẩm sự giao hòa giữa đất trời, lòng người mỗi độ thu sang lắng dịu bao dư vị ngọt ngào, trong trẻo.

Từ trước đến nay, trên nhiều lĩnh vực sáng tạo, đã có rất nhiều văn nghệ sĩ thành công với đề tài mùa thu – tình yêu. Vậy nhưng, để có một tuyệt phẩm để đời của mối giao cảm thơ – nhạc thì thật hiếm hoi. Và vì thế, tác phẩm càng khẳng định được giá trị và sức sống mãnh liệt, trường tồn qua thăng trầm năm tháng.

Một trong những “bản tình ca mùa thu” đẹp đến nao lòng về tình yêu đôi lứa là giai phẩm “Thơ tình cuối mùa thu” của nữ sĩ Xuân Quỳnh, được chắp cánh bởi những giai điệu âm nhạc trữ tình, tài hoa của cố nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu.

Có lẽ, không một trái tim đa cảm nào có thể giấu được thổn thức khi thả hồn mình giữa trời thu mênh mang trong khoảnh khắc này: “Cuối trời mây trắng bay/Lá vàng thưa thớt quá/ Phải chăng lá về rừng/Mùa thu đi cùng lá”. Đẹp thay khi trong những vần thơ tha thiết kia đã có sẵn nhạc tính, nên những giai điệu ngọt ngào cứ thế tự nhiên được rung lên đầy cảm xúc: “Mùa thu ra biển cả/Theo dòng nước mênh mông/Mùa thu vào hoa cúc/Chỉ còn anh và em…”. Hãy lắng lòng lại để chiêm nghiệm những câu thơ mộc mạc mà rất tình này, khi nó được lặp lại đến 4 lần trong bài thơ, và cũng là điểm nhấn được luyến láy nhiều nhất trong bài hát: “Chỉ còn anh và em”.

Giản đơn mà sâu sắc, chừng ấy là đủ để khẳng định một tình yêu lứa đôi son sắt thủy chung, băng qua thời gian, tuổi tác. Niềm tin đó thêm một lần nữa được kiểm chứng dẫu thời gian vẫn trôi, mùa thu đã cũ, ngoái lại nhìn quá khứ nuối tiếc một chút thôi, để biết yêu thương và nâng niu nhiều hơn khi đã cùng nhau đi qua bề bộn thăng trầm: “Tình ta như hàng cây/Đã yên mùa bão gió/Tình ta như dòng sông/Đã yên ngày thác lũ/Trời gian như ngọn gió/Mùa đi cùng tháng năm/Tuổi theo mùa đi mãi/Chỉ còn anh và em…”.

Có khi, “Thơ tình cuối mùa thu” nghe như một lời tự sự về chút tình riêng tư của chính tác giả. Lúc khác, đó lại như là một lời nhắn nhủ nhẹ nhàng, đầy trìu mến của những đôi lứa đang yêu, về dự cảm thời gian sẽ mang theo tình yêu và tuổi trẻ của mình xuôi về quá vãng. Hiểu cách nào cũng hay, cũng tình. Lời thơ, giai điệu âm nhạc dàn trải toàn bài mang đến một chút dư vị buồn man mác nhưng sâu lắng, ngọt đằm. Đặc biệt, thành công của tuyệt phẩm này là bất cứ người đọc thơ, người nghe nhạc nào cũng có thể dễ dàng bắt gặp chính mình, chuyện tình của mình ở đó, để rồi lay thức bao rung cảm xốn xang giữa tiết trời heo may bảng lảng trong mối giao hòa bất tận giữa thiên nhiên với con người.

Giá trị của tuyệt phẩm này còn được thể hiện ở thông điệp ngợi ca tình yêu thủy chung son sắt, qua thăng trầm dâu bể, bản tình ca lứa đôi vẫn được ngân lên da diết, tiếp nối đời đời, trường tồn với thời gian. Dẫu anh và em đã là những người của mùa thu cũ, của mùa yêu xa, thì ngoài kia: “Kìa bao người yêu mới/Đi qua vùng heo may…”, họ cũng như mình đấy thôi, đã và đang nắm tay nhau đi qua mùa thu, đi qua vùng tuổi trẻ tràn trề khát vọng cùng yêu dấu đong đầy và sẽ viết tiếp những bài ca tình yêu mới.

Cuộc gặp gỡ đầy duyên nợ giữa hai tâm hồn đa cảm, tài hoa khiến cho mối giao cảm giữa thơ và nhạc đạt đến sự thăng hoa tuyệt đỉnh. Cơ duyên đó đã để lại cho bao lứa đôi một “bản tình ca mùa thu” ngọt ngào, lãng mạn, vượt lên sự bào mòn của tuổi tác, thời gian: “Tuổi theo mùa đi mãi/Chỉ còn anh và em cùng tình yêu ở lại/Chỉ còn anh và em…”.

Tác giả: Ngô Thế Tâm

52 Phạm Văn Đồng – Nha Trang – Khánh Hòa

Nguồn :

Cảm Nhận Ý Nghĩa 2 Khổ Cuối Bài Thơ Sang Thu Của Hữu Thỉnh

Ý nghĩa ý nghĩa 2 khổ thơ cuối bài thơ “Sang thu” của Hữu Thỉnh

Mở bài:

Khoảnh khắc giao mùa chắc là khoảnh khắc đẹp đã nhất của tự nhiên, nó gieo vào trong lòng người những rung động nhẹ nhàng khiến ta như giao hoà, đồng điệu. Bài thơ thể hiện rõ nét nhất chính là bài thơ “Sang Thu” của Hữu Thỉnh. Bài thơ đã thể hiện những rung cảm tinh tế của nhà thơ trước những biến đổi của thiên nhiên ở thời khắc giao mùa từ hạ sang thu. 2 khổ cuối bài thơ “Sang thu” thể hiện sâu sắc tình cảm nhẹ nhàng mà tinh tế của nhà thơ trước thiên nhiên và cuộc đời.

Thân bài:

Từ sự cảm nhận ở khổ một vô hình, qua khổ hai là một sự cảm nhận hữu hình. Bức tranh thu được miêu tả ở tầm xa hơn, cao hơn, từ mặt đất hướng lên bầu trời:

“Sông được lúc dềnh dàng Chim bắt đầu vội vã Có đám mây mùa hạ Vắt nửa mình sang thu”

Cụm từ “dềnh dàng” là thống thả, từ từ, như đang lắng lại, trầm xuống. Đối lập với cảnh ấy là những đàn chim bắt đầu “vội vã” nhưng chỉ là cái “vội vã” mới chớm, mới bắt đầu: Những đàn chim đua nhau chạy đi tìm nơi trú ẩn ở phương Nam để tránh rét của mùa thu sắp tới. Không như dòng sông chảy chậm rãi kia. Từ ngữ đối lập “dềnh dàng” với “thong thả” cho ta hiểu được tất cả hiện thực của mùa thu.

Cảm giác mùa lại được nhà thơ Hữu Thỉnh diễn tả đầy thú vị:

“Có đám mây mùa hạ Vắt nửa mình sang thu”

Dù đã sang mùa thu nhưng đám mây kia vẫn mang một sự luyến tiếc. Nghệ thuật nhân hoá, thể hiện sự níu kéo, cho thời gian hãy trôi chậm lại, khoan hãy bước sang mùa thu. Hình ảnh này có tính tạo hình trong không gian nhưng có ý nghĩa diễn tả sự vận động của thời gian. Mây là thực, ranh giới múa chỉ là ảo, đó là sản phẩm của trí tưởng tượng rất nên thơ và độc đáo của thi nhân.

Đến khổ cuối ta chợt nhận ra vẻ đẹp của bài thơ chính là vẻ đẹp của sự chuyển mùa, vẻ đẹp của tâm hồn con người gần gũi, giao cảm với thiên nhiên để lắng nghe và dự cảm:

“Vẫn còn bao nhiêu nắng Đã vơi dần cơn mưa Sấm cũng bớt bất ngờ Trên hàng cây đứng tuổi”

Sang thu rồi, những tia nắng cuối hạ vẫn còn nồng, vẫn còn sáng nhưng đã phai nhạt dần, trong những ngày giao mùa này, trời cũng đã bớt đi nhiều cơn mưa ào ạt. “Nắng mưa”, hai hình ảnh đầy tương phản, tia nắng kia đang là hiện tại nhưng mưa lại là quá khứ. Chính hai hình ảnh đầy tương phản này, đã một lần nữa thấy được sự ngập ngừng đầy chủ động của vạn vật trước thời gian.

Lúc sang thu, tiếng sấm đã không làm cho những hàng cây kia bất ngờ, hay giật mình. “Hàng cây đứng tuổi”, gợi cho ta về hình tượng con người đã trải qua bao sóng gió, đã là một con người từng trải, “sấm” chính là những tác nhân ngoại cảnh bất ngờ:

“Sấm cũng bớt bất ngờ Trên hàng cây đứng tuổi”

Khi một người từng trải bao nhiêu khó nhọc của cuộc sống, sẽ không lấy động bởi những tác động ngoại cảnh đầy bất ngờ. Hữu Thỉnh có lần tâm sự với những hình ảnh có giá trị tả thực về phong cảnh, thiên nhiên: “khi con người ta đã từng trải thì sẽ vững vàng hơn, trước những tác động của ngoại cảnh, bất ngờ”.

Kết bài:

2 khổ cuối bài thơ “Sang thu” không chỉ mang đến cho người đọc những cảm nhận mới về mùa thu quê hương, mà còn làm sâu sắc thêm tình cảm quê hương trong trái tim của mọi người. Bài thơ chính là một bức tranh quê bình dị để mọi người có thể nhìn thấy hình ảnh quê hương, hình ảnh tâm hồn mình. Miêu tả mùa thu bằng bước chuyển của vạn vật. Hữu Thỉnh đã tạo nên một cách nhìn riêng, một cách nhìn riêng, một lối miêu tả riêng, thoát khỏi những ước lệ, khẳng định vị trí của mình trên con đường sáng tạo nghệ thuật.

+688 Bài Thơ Lục Bát Mùa Xuân Cực Vui Và Ý Nghĩa

Những bài thơ lục bát về mùa xuân hay nhất

THƠ LỤC BÁT: XUÂN VỀ Tác giả: Lãng Du Khách

Xuân về gọi lộc nảy mầm Xuân về gọi gió mưa dầm sương bay Xuân về gọi mắt nai say Xuân về nắng gọi bàn tay dịu mềm Xuân về hạnh phúc êm đềm Xuân về xum họp bên thềm đoàn viên Xuân về ta cúng tất niên Xuân về nở nụ cười hiền thắm duyên Xuân về gọi nắng dịu hiền Xuân về gọi gió ru miền xanh tươi Xuân về hoa hé nở cười Xuân về màu lá xanh tươi ngập tràn Xuân về du lãng miên man Xuân về thăm thú cảnh quan thế trần Xuân về đổi kiếp trầm luân Xuân về kết dính xa gần thăm nhau Xuân về xanh ngắt một màu Xuân về mai nở trắng phau núi rừng Xuân về chim hót tưng bừng Xuân về gọi gió ngập ngừng tiễn đông Xuân về hạnh phúc ấm nồng Xuân về giá buốt của đông lụi tàn Xuân về gọi hạ mênh mang Xuân về sức sống căng tràn thật xuân.

BÀI THƠ: XUÂN SANG Tác giả: Liên Phạm

Xuân về rực thắm cánh đào Đung đưa trong nắng đón chào tết sang. Hoạ mi vui hót rộn ràng, Hương hoa toả ngát mênh mang đất trời… Lao xao tiếng gió chơi vơi, Nắng xuân toả nhẹ, đất trời reo ca. Dịu dàng trìu mến thiết tha Anh trao em cả chan hoà niềm yêu. Xuân sang nói hộ bao điều, Khát khao nồng cháy những chiều giá đông. Thẹn thùng đôi má ửng hồng, Ánh mắt say đắm, hôn nồng trao anh! Xuân về thắm cả trời xanh, Ngọt ngào giọng nói yến oanh dịu dàng. Nụ cười rạng rỡ hân hoan, Xuân ơi! Xuân đến chứa chan ân tình…!

BÀI THƠ: XUÂN VỀ Tác giả: Hoàng Trọng Lợi

Xuân về qua ngõ nhà ta Để quất sai trái để nhà đoàn viên Xuân về ru mộng thần tiên Để mai đào nở đông liền mau qua Gió xuân se lạnh làn da Em mặc áo mới thật là xinh tươi Nắng xuân ấm áp tiếng cười Của bầy em nhỏ vui chơi trong chiều Xuân mới mang đến bao điều Công danh sự nghiệp đạt nhiều ước mơ Xuân về dệt mộng tình thơ Lứa đôi hạnh phúc duyên tơ thắm nồng Xuân về vạn vật ước mong Già trẻ trai gái trong lòng sướng vui Cỏ cây hoa lá xinh tươi Đàn chim ríu rít trong trời mùa xuân.

LỤC BÁT MÙA XUÂN VỀ Tác giả: Liên Phạm

Xuân về nắng toả ngọt ngào Dịu dàng, âu yếm gửi trao ân tình Môi hồng đón gió càng xinh Tóc bay nhè nhẹ hương tình càng say… Nụ cười ấm cả trời mây Xuân về hoa lá cỏ cây vui cười, Hương thơm tỏa khắp muôn nơi Đâu đâu cũng thấy ngập trời sắc xuân. Giọt sương óng ánh trong ngần Niềm vui dào dạt, hân hoan đón chờ. Đời đẹp như những giấc mơ Du dương bản nhạc, lời thơ rộn ràng…

BÀI THƠ: GIÓ MÙA XUÂN Tác giả: Võ Thanh Phong

Gió Xuân đang thổi qua lòng Tưởng như sống lại tuổi hồng ngày xưa! Tần ngần đứng trước rèm thưa Nhớ em, cứ ngỡ như vừa…mới yêu… Hoa bay dưới ánh nắng chiều Một lời hẹn ước gây nhiều vấn vương! Đêm qua mơ khúc Nghê Thường Thiếu đôi cánh nhỏ, Uyên Ương xa đàn… Chuyện đời hết hợp lại tan Sao lòng vẫn cứ mơ màng em ơi! Gió mưa là bệnh của trời Nhớ em chẳng dám nửa lời thở than… Bên song nguyệt khuyết hoa tàn Con tim vẫn cứ mơ màng người xa! Mùa Đông rồi sẽ đi qua Tình Xuân đang muốn vỡ òa trong anh.. Sợi tơ dù rất mong manh Cố công dệt mãi sẽ thành lụa xinh! Gió Xuân đang cuốn theo tình Nụ hôn trao vội để mình đừng xa…

THƠ LỤC BÁT MÙA XUÂN Thơ: Toàn Tâm Hòa

Mùa Xuân về trước hiên nhà Khoác màu áo mới điệu đà thanh tân Ngoài kia hoa nở đầy sân Gió xuân hây hẩy trong ngần trinh nguyên Kể từ mình kết nợ duyên Mùa Xuân là cả một miền lung linh Mái nhà chăm chút thêm xinh Có đầy hơi ấm và tình yêu thương Nhớ từng buổi sớm tinh sương Chở em trên khắp phố phường… tìm Xuân Em mang về những vui mừng Cho ngôi nhà nhỏ tưng bừng rộn vang Bàn thờ sắp đặt nghiêm trang Đầy hương vị tết ghé ngang nhà mình Du dương khúc nhạc Xuân tình Từ trong ánh mắt chợt nhìn long lanh Xuân qua, xuân lại thật nhanh Vẫn còn rạo rực mộng lành như xưa Xuyến xao chờ phút giao thừa Bàn tay nắm chặt đong đưa mắt cười.

LỤC BÁT XUÂN VỀ Thơ: Anh Minh Lê

Xuân sang trong nụ cười em Ấm từng sợi nắng êm đềm trời quê Xuân tươi xang mướt triền đê Dập dờn đóa thắm lòng mê bồi hồi Đào xinh nụ đỏ xanh chồi Môi xinh thủ thỉ nhấp lời tháng giêng Hoa xuân dõi mắt lung liêng Tình xuân giục giã gọi miền yêu thương Vui nghe vọng khúc phố phường Nhạc xuân réo rắt gieo vương xuân ngời Tay em duyên dáng búp đời Mang mùa xuân đến thắm vời bên ta.

BÀI THƠ: XUÂN Thơ: Đỗ Lan

Xuân về cánh én lượn bay Trăm hoa đua nở ngất ngây lòng người Xuân cho Lộc nẩy chồi tươi Xuân tô nét thắm nụ cười trẻ thơ Ban mai điểm giọt sương mờ Chào Xuân diễn lệ bên bờ cỏ xanh Xuân ươm nụ biếc trên cành Đợi tia nắng ấm an lành trổ bông Xuân mơ ủ nhụy cánh hồng Gió lùa khe khẽ hương nồng nhẹ bay Xuân đem hạnh phúc trao tay Xuân về rực rỡ trời mây sắc hồng.

THƠ LỤC BÁT: SẮC XUÂN Thơ: Châu Lê

Nàng xuân bước đến cận kề. Sắc màu tươi thắm bên lề yêu thương. Tiễn mùa đông chút vấn vương. Trăm hoa đua nở khắp đường đẹp tươi. Ô kìa..nao nức mọi người. Đón chào năm mới miệng cười thêm yêu. Gió nhè nhẹ gửi rất nhiều. Lời vui chúc phúc ngàn điều đến ta. Nô đùa trẻ hát ngân nga. Mùa xuân của bé mãi là trời mơ. Mai vàng đào thắm nên thơ. Điểm trang tô đẹp đợi chờ khắc giao. Thanh bình đất nước dạt dào. Niềm vui mãi trọn ngọt ngào tim say. Anh lành hạnh phúc điềm may. Làng quê thành thị dang tay đón mừng.

Những bài thơ cháo đón mùa xuân

MƯA XUÂN Thơ Phan Huy Hùng

Mưa tìm ve vuốt lá hoa Mưa ơi chớ chạm ngọc ngà má em Mưa xem … thì đứng ngoài thềm Mưa đừng cạy cửa lay rèm động Xuân ! ——

MẮT MÙA XUÂN

Sáng nay mây sát đỉnh đầu Gió sao sắc nhọn thốc vào tai tôi Thở ra toàn khói trắng thôi Lời chào bầm bập tím môi ai rồi Rét gì lạ thế rét ơi Trà thơm vừa rót bay hơi giữa mùa …

Chỉ riêng đôi mắt Xuân mơ Em trao tia ấm bất ngờ vào anh ..?

THÁNG GIÊNG BỎ BÙA Thơ Phan Thu Hà

Má đào gọi gió thanh xuân Sương treo mi giọt trong ngần tháng giêng Trời xanh em mắt như thuyền Mím chi một nét thuyền quyên với người

Tình xuân đằm khoé môi cười Mùa vui rạo rực ngỏ lời trúc mai Run run rét lộc rét đài Đò ơi ..,vẳng tiếng gọi ngoài bến sông

Nắng hoe vạt cải lên ngồng Có cô em gái qua sông lễ chùa Khổ thân tôi bị bỏ bùa Nhớ nhung từ lúc …hội mùa tháng giêng

LẠC VÀO TAM CỐC Thơ: Nguyễn Ruyến

Mây trời bay khắp thế gian Bỗng dưng sững lại bàng hoàng: lạ thay Kìa như tiên cảnh chốn này Bồng Lai cũng tọa nơi đây hả thần

Vâng vâng đây thuộc Tràng An Là vùng Tam Cốc mùa vàng, dạ thưa Ngoài kia có Động có Chùa Phật danh Bích Động bốn mùa ngời xanh

Không xa còn có Thung Nham Vườn chim tề tựu ngỡ ngàng lượn bay Trời ban Đất tặng nơi này Một vùng thưởng ngoạn đong đầy thảo thanh

Núi non trùng điệp xây thành Ba hang huyền thoại sử xanh lưu truyền Tam Cốc đích thực cảnh tiên Vào mùa lúa chín ngọc điền kết hoa

Vàng dâng óng ả sáng lòa Dòng Ngô Đồng chở nguy nga ráng chiều Con đò đầy ắp thương yêu Bồng bềnh du khách phiêu diêu sóng tình

Mời mây thỏa chí khoe hình Soi gương đáy nước lung linh rạng ngời Mây rằng hãy tạm ngừng trôi Lạc vào Tam Cốc cho đời hạnh vinh

Hôm nay lưu lại Ninh Bình Ngày mai ta lại hành trình vi vu…

ÁO TRẮNG VƯỜN XUÂN Thơ Nguyên Đức

Áo em trắng muốt vườn xuân. Bước đi mỗi bước lâng lâng nụ tình. Đến trường trong ánh bình minh, Mang theo khát vọng cho mình vươn xa.

Tinh khôi e ấp dáng hoa, Trắng như trang giấy học trò của em. Tâm hồn như trắng ra thêm, Niềm tin hy vọng ánh lên rạng ngời.

Trống trường giục giã từng hồi, Xuân 20 đến gọi mời hồn nhiên. Kính Thầy hình bóng uy nghiêm, Thương Cô dáng mỏng nghiêng nghiêng trang đài.

Miên man trên quãng đường dài, Truyền trao con chữ miệt mài vần gieo. Thầy người lái đò gieo neo, Chở chuyên kinh sử vỗ theo mạn thuyền.

Xuân đến, thêm tuổi, học siêng, Em mặc áo mới giữa miền ước mơ. Non sông chờ đợi điểm tô, Chung tay xây dựng cơ đồ Việt Nam.

XUÂN ĐẾN Thơ Trịnh Thanh Hằng

Dập dờn én liệng nghiêng trời Ngày xuân rộn rã gọi mời nhân gian Dang đôi cánh rộng sắp hàng Líu lo tiếng hót rộn vang khoảng trời

Chập chờn ngọn gió buông lơi Đong đưa vạn vật gọi mời ngàn hoa Nép trong tán lá hú oà Thu mình xấu hổ sâu ta kiếm mồi

Vòng vòng ong bướm lả lơi Chao mình khoe sắc gọi mời nàng xuân Đào mai e thẹn tần ngần Trào dâng mật ngọt bần thần cánh ong

Trùng trùng sóng nước sông Hồng Gió nồm đưa đẩy thuyền thong dong chèo Nghiêng nghiêng bến nước trong veo Thả neo đậu bến lộn lèo mắt ai

Khoan khoan nhặt nhặt ngắn dài Câu hò đưa đẩy đời ai sang bờ Ngày xuân thả những giấc mơ Từ miền kí ức cơ hồ về đây

XUÂN ĐẾN NHÀ Thơ Nguyễn Thị Khánh Hà

Vườn nhà cây lá trổ hoa Hương thơm thoang thoảng la đà khắp nơi Minh Châu trắng muốt tinh khôi Hoa Đào, hoa Cúc đang cười đón Xuân

Hoa Mộc dáng vẻ tần ngần Hoa Mai đứng đó ngó gần ngó xa Hương Hồng ngòn ngọt lan ra Kìa giàn hoa giấy vẫy ta chào mừng

Xuân về rộn rã tưng bừng Trăm hoa khoe sắc để mừng đón Xuân Ta nay dẫu ngoại ngũ tuần Vui cùng con cháu quây quần đón Xuân

Vẫn còn vững bóng tùng quân Vẫn còn trí tuệ để phần cháu con Minh mẫn đầu óc cũng còn Vẫn là chỗ dựa cháu con cậy nhờ

Rỗi rãi thả mấy vần thơ Vẫn vui, vẫn khỏe, mộng mơ yêu đời Vẫn say cuộc sống đẹp tươi Say cả đất trời khi bước vào Xuân.

Xuân về Thơ Phạm Thị Hồng Thu

Xuân về trên mắt môi ai Long lanh lúng liếng dặm dài mộng mơ Đất trời rạo rực vần thơ Nàng xuân biêng biếc thẫn thờ chào đông

Mưa xuân giăng mắc ngàn không Én xinh chao liệng mà ngông với đời Muôn hoa đua sắc thắm tươi Ngàn hương rưng rức đón mời gió đưa

Môi ai rạo rực như vừa Nâng niu tất cả mà chưa thỏa lòng

Xuân về háo hức chờ mong…

Những bài thơ lục bát về mùa xuân yêu thương

THƠ LỤC BÁT TÌNH XUÂN Thơ: Lại Giang Xuân về hoa nở, đơm bông Màu Xuân tươi thắm, mây hồng ấp e Bàn tay nắm lấy mân mê Xuân sang én nhạn đi về chung đôi

Nàng Xuân ướt mọng bờ môi Dáng Xuân tha thướt, mây trời ngất ngây Yêu Xuân mật ngọt, hương say Sắc Xuân phai nhạt biếng khuây tại người !

Xuân xanh luôn ở bên đời Giữ cho Xuân mãi sáng ngời Tình Xuân.

BÀI THƠ: TIẾNG XUÂN VỀ Thơ: Nguyễn Hưng

Em có nghe tiếng xuân về gõ cửa Mang nồng nàn theo gió đón mùa sang Tiếng bầy chim đang ríu rít gọi đàn Từng nhành lá mướt non màu áo mới

Em có nghe xuân về vui phơi phới Bao nụ cười tươi mới rạng trên môi Khắp không gian rộn rã như gọi mời Phố náo nức dòng người như trẩy hội

Em có nghe tiếng con tim vồi vội Đang loạn nhịp theo tiếng gọi tình yêu Sắc má hồng tươi thắm rạng trời chiều Mắt thẹn thùng ánh bao điều muốn nói

Em có nghe tiếng lòng đang vẫy gọi Hẹn trao nhau chín mọng trái tình si Những nồng thơm cảm xúc thật diệu kỳ Ôi da diết thầm thì trong máu nóng

Ta lắng nghe cả đất trời xao động Gió xuân về mang tiếng vọng tình yêu Ấm vòng tay để xóa hết cô liêu Cùng ngập tràn trong mùa yêu chớm nở

Đón xuân về ta trao nhau bỡ ngỡ Những nồng nàn trong nhịp thở xuân mơ Tay trong tay cho thỏa nỗi đợi chờ Rồi cùng hẹn ngày tơ hồng pháo cưới.

BÀI THƠ: XUÂN HY VỌNG Thơ: Phan Hạnh

Ngày xuân em hãy còn dài Mai đào khoe sắc bướm bay lượn vòng Cuộc đời khó tránh bão giông Tình yêu đánh mất chớ trông ngóng hoài

Xin người cố gắng buông tay Đường dài vững chãi tương lai tốt lành Tơ duyên dang dở không thành Nén sầu để sống tươi xanh mượt mà

Duyên sau sẽ đến đậm đà Hoa tuy nở muộn nõn nà thắm tươi Ngoài sân ríu rít tiếng cười Cho nhau hy vọng trọn đời sắt son.

BÀI THƠ: MƯỢN EM NỤ CƯỜI XUÂN Thơ: Huỳnh Diệu

Hỡi em gái nhỏ dễ thương ơi Em bán bao nhiêu mỗi nụ cười Xuân này môi nở bao nhiêu nụ Bán hết anh mua…để kiếm lời Cớ sao em thẹn hây hây má Hay là để tặng một người vui Vui tết xong rồi…sẽ trả thôi.

BÀI THƠ: CHÚC EM YÊU Tác giả: Võ Thanh Phong

Năm mới chúc em an khang Gặt trăm điều tốt hái ngàn điều may! Quanh năm má đỏ hây hây Dung nhan diễm lệ đắm say bao người…

Năm mới chúc em thật tươi Mùng một mở cửa nụ cười thật xinh! Trong tay hạnh phúc giữ gìn Lên đèo xuống thác niềm tin chẳng sờn…

Năm mới chúc em…tình hơn Vòng tay ấm áp nụ hôn ngọt ngào! Con tim đập nhịp xuyến xao

Chúc em phúc lộc đầy mâm Tiền vô như nước, quanh năm đủ đầy! Xua chuyện rủi, đón điềm may Gia đình hạnh phúc sum vầy đoàn viên…

Năm mới chúc em ngoan hiền Vần thơ bắc nhịp tình duyên nối dài! Xinh như Đào, đẹp tựa Mai thơ lục bát tình xuân

BÀI THƠ: RẠNG RỠ SẮC XUÂN Thơ: Ho Nhu

Rạng rỡ trời mây tỏ nắng vàng Đôi mình rảo bước đón xuân sang Hoa khoe sắc thắm chim đùa hát Hạnh phúc về ta thật ngỡ ngàng

Đông qua để lại lạnh phía sau Nhận hết về xuân đủ sắc màu Hát mãi niềm vui lời lặng bổng Vang lừng tiếng nhạc thỏa lòng nhau

Non nước trời mây đậm hương tình Ngày xuân rực rỡ ánh bình minh Mây vờn ánh bạc vương đồng nội Gió ghẹo mơn man họa bóng hình

Người sang cảnh vật cũng theo về Cách trở cung đường chẳng sợ chê Mấy dặm sơn hà đâu phải ngại Trăm lần xuân đến vẫn còn mê.

BÀI THƠ: XUÂN TÌNH YÊU Thơ: Hoa Cúc Tím

Đẹp lắm xuân về ngát cỏ hoa Bình minh nắng tỏa gió chan hòa Em như thiếu nữ khoe màu áo Má thắm môi hường tựa phấn thoa.

Xuân về náo nức cả vườn yêu Tiếng nhạc du dương nhuộm mĩ miều Khắc họa đôi mình trong đáy mắt Xoay cùng vũ điệu thả hồn phiêu.

Đón nắng xuân về ủ ấm môi Vườn yêu hé nụ nảy thêm chồi Bàn tay ngón ngọc đan nồng thắm Mắt rạng hong tình chẳng phút thôi.

BÀI THƠ: RẠO RỰC MÙA XUÂN Thơ: Sinh Hoàng

Những vần thơ rạo rực mùa xuân Viết cho em với lòng yêu quý Xuân đã về mùa xuân vạn kỷ Đem yêu thương hy vọng cho đời

Xuân ngàn năm xuân của đất trời Của tình yêu lứa đôi hạnh phúc Của hy vọng, của bao mơ ước Xuân yêu thương trải khắp muôn nơi

Xuân tô hồng má thắm em tôi Sóng mắt em ngàn lời tha thiết Xuân lung linh chồi non xanh biếc Như tình yêu mãi mãi xanh tươi

Xuân dạt dào ngọn sóng biển khơi Người lính trẻ thở đầy lồng ngực Hương biển mặn đậm tình đất nước Thoảng thơm thơm hương lúa quê nhà

Mừng đất nước vào mùa xuân mới Xuân rạo rực tình xuân phơi phới Bốn phương trời náo nức xuân tươi.

BÀI THƠ: DÁNG XUÂN Thơ: Võ Quang Hân

Em có biết hương xuân vừa chớm tới Cánh hoa đào cũng vội vã rong chơi Nụ tầm xuân tô điểm khắp đất trời Xuân ngây ngất rạng ngời bao hy vọng

Em có nhớ dáng xuân nồng trào lộng Tiếng tơ lòng vang vọng đến người thương Lạnh cuối đông đang rảo bước nhường đường Cho đôi trẻ trao môi hường nhung nhớ

Em có thấy xuân giao hoà niềm nở Mang hương thầm như nhắc nhở đôi ta Con đường xưa còn in dấu đậm đà Lưu gót ngọc trãi hương hoa em đến

Em có viết những vần thơ trìu mến Gửi nỗi niềm bên thềm nhớ đợi mong Kỷ niệm xưa se sắt mãi trong lòng Chiều vang vọng tiếng tơ đồng nồng ấm

Em có thích tận cùng trong sâu thẳm Đôi môi mềm sâu lắng gửi trao nhau Xuân yêu thương xin đừng vội phai màu

BÀI THƠ: THƯƠNG NÀNG Thơ: Hoàng Cửu Long

Đất trời rộng lớn bao la Quanh co mấy ngõ lối qua nhà nàng Cho ta một chút miên man Nhờ cơn gió thoảng chở ngàn mộng mơ

Tìm về lại chốn hoang sơ Khát khao kỷ niệm mong chờ người thương Cành đào lay gió vấn vương Đua nhau khoe sắc bên đường đợi ai

Anh thương mái tóc em dài Dáng xinh xinh đó trang đài thướt tha Đông tàn mấy bận trôi qua Thương em héo hắt lòng ta úa sầu

Xuân nay anh sắm cau trầu Rước nàng lên kiệu qua cầu về dinh Miền Tây phong cảnh hữu tình Đón em đón cả cái tình phương xa…

THƠ TÌNH: XUÂN ĐÃ VỀ Thơ: Đức Trung – TĐL

Xuân đã về trên sắc đẹp muôn hoa. Anh lại thấy bao la niềm hạnh phúc! Em yêu ơi! Trái tim mình háo hức. Đón xuân về xây mộng đẹp tình ta…!

Sẽ không còn khoảnh khắc phải chia xa! Để nỗi nhớ trào dâng như biển cả. Tình yêu nào cũng qua miền băng giá. Đông sắp tàn…xuân lại đến thiết tha!

Ngọn lửa tình lại bùng cháy trong ta. Em vẫn là em – hiền hoà như bờ cát. Để sóng tình anh – ngàn năm dào dạt Mãi hôn bờ…khao khát lắm em ơi !

Anh muốn tặng em tất cả đất trời! Của mùa xuân ngập tràn nắng mới. Một mùa xuân – mang tình yêu diệu vợi. Và nồng nàn hương sắc của muôn hoa !

Những bài thơ về mùa xuân ngắn đầy ấn tượng

Mùa xuân trong vườn

Mùa đông vừa đi qua

Cây trong vườn trút lá

Chợt mùa xuân hiện ra

Bật chồi non mượt mà

Bầu trời xanh trong vắt

Thánh thót tiếng chim ca

Ông mặt trời ló ra

Gửi nắng mai làm qua

Bé mở tung cửa sổ

Đón mùa xuân vào nhà

Mùa xuân

Dung dăng dung dẻ

Dẫn trẻ đi chơi.

Mùa xuân đến rồi

Ánh xuân tươi sáng.

Đám mây bông trắng

Nổi giữa trời xanh.

Gió đưa bồng bềnh

Cao vời lồng lộng.

Vườn thênh thang rộng

Cỏ non xanh rờn.

Hoa đào tươi thắm

Vườn xuân đầm ấm

Ríu rít chim ca.

Cây đào

Cây đào đầu xóm

Lốm đốm nụ hồng.

Chúng em chỉ mong

Mùa đào mau nở.

Bông đào nho nhỏ

Cánh đào hồng tươi.

Hễ thấy hoa cười

Đúng là Tết đến.

Tết đang vào nhà

Hoa đào trước ngõ

Cười vui sáng hồng

Hoa mai trong vườn

Rung rinh cánh trắng

Sân nhà đầy nắng

Mẹ phơi áo hoa

Em dán tranh gà

Ông treo câu đố

Tết đang vào nhà

Sắp thêm một tuổi

Đất trời nở hoa.

Bướm xuân

Con dốc vàng nắng xuân

Núi bừng hoa ngũ sắc

Chị em bướm bâng khuâng

Đến soi mình bên thác .

Chị tinh khôi áo trắng

Em biêng biếc áo xanh

Rồi áo hồng, áo đỏ

Một đàn bướm, xinh xinh

Trong rừng chị chim hót

Triền suối anh vượn kêu

Hương hoa lan ngào ngạt

Mùa xuân sao diễm kiều.

Chị em bướm thích quá

Chập chờn đôi cánh mơ

Giữa đôi bờ hoa lá

Cùng nhảy điệu slow

Mùa xuân về đâu

Hoa đào nở đỏ

Hoa mơ trắng ngần

Búp non nhu nhú

Cùng chào mùa xuân.

Rồi cánh mơ rụng

Đào phai hết màu

Cành xanh lá biếc

Mùa xuân về đâu?

A, Em biết rồi!

Mùa xuân rất lạ

Ú tim nắng hè

Ẩn vào chùm quả

Nắng bốn mùa

Dịu dàng và nhẹ nhàng

Vẫn là chị nắng xuân

Hung hăng hay giận giữ

Là ánh nắng mùa hè

Vàng hoe như muốn khóc

Chẳng ai khác nắng thu

Mùa đông khóc hu hu

Bởi vì không có nắng.

Những bài thơ chúc tết hay và ý nghĩa

BÀI THƠ: XUÂN SANG Tác giả: Liên Phạm

Xuân về rực thắm cánh đào Đung đưa trong nắng đón chào tết sang. Hoạ mi vui hót rộn ràng, Hương hoa toả ngát mênh mang đất trời…

Lao xao tiếng gió chơi vơi, Nắng xuân toả nhẹ, đất trời reo ca. Dịu dàng trìu mến thiết tha Anh trao em cả chan hoà niềm yêu.

Xuân sang nói hộ bao điều, Khát khao nồng cháy những chiều giá đông. Thẹn thùng đôi má ửng hồng, Ánh mắt say đắm, hôn nồng trao anh!

BÀI THƠ: GIÓ MÙA XUÂN Tác giả: Võ Thanh Phong

Gió Xuân đang thổi qua lòng Tưởng như sống lại tuổi hồng ngày xưa! Tần ngần đứng trước rèm thưa Nhớ em, cứ ngỡ như vừa…mới yêu…

Hoa bay dưới ánh nắng chiều Một lời hẹn ước gây nhiều vấn vương! Đêm qua mơ khúc Nghê Thường Thiếu đôi cánh nhỏ, Uyên Ương xa đàn…

Chuyện đời hết hợp lại tan Sao lòng vẫn cứ mơ màng em ơi! Gió mưa là bệnh của trời Nhớ em chẳng dám nửa lời thở than…

Bên song nguyệt khuyết hoa tàn Con tim vẫn cứ mơ màng người xa! Mùa Đông rồi sẽ đi qua Tình Xuân đang muốn vỡ òa trong anh..

Sợi tơ dù rất mong manh Cố công dệt mãi sẽ thành lụa xinh! Gió Xuân đang cuốn theo tình Nụ hôn trao vội để mình đừng xa…

THƠ LỤC BÁT MÙA XUÂN Thơ: Toàn Tâm Hòa

Mùa Xuân về trước hiên nhà Khoác màu áo mới điệu đà thanh tân Ngoài kia hoa nở đầy sân Gió xuân hây hẩy trong ngần trinh nguyên

Kể từ mình kết nợ duyên Mùa Xuân là cả một miền lung linh Mái nhà chăm chút thêm xinh Có đầy hơi ấm và tình yêu thương

Nhớ từng buổi sớm tinh sương Chở em trên khắp phố phường… tìm Xuân Em mang về những vui mừng Cho ngôi nhà nhỏ tưng bừng rộn vang

Bàn thờ sắp đặt nghiêm trang Đầy hương vị tết ghé ngang nhà mình Du dương khúc nhạc Xuân tình Từ trong ánh mắt chợt nhìn long lanh

Xuân qua, xuân lại thật nhanh Vẫn còn rạo rực mộng lành như xưa Xuyến xao chờ phút giao thừa Bàn tay nắm chặt đong đưa mắt cười.

BÀI THƠ: XUÂN VỀ Thơ: Anh Minh Lê

Xuân sang trong nụ cười em Ấm từng sợi nắng êm đềm trời quê Xuân tươi xang mướt triền đê Dập dờn đóa thắm lòng mê bồi hồi

Đào xinh nụ đỏ xanh chồi Môi xinh thủ thỉ nhấp lời tháng giêng Hoa xuân dõi mắt lung liêng Tình xuân giục giã gọi miền yêu thương

Vui nghe vọng khúc phố phường Nhạc xuân réo rắt gieo vương xuân ngời Tay em duyên dáng búp đời Mang mùa xuân đến thắm vời bên ta.

BÀI THƠ: XUÂN Thơ: Đỗ Lan

Xuân về cánh én lượn bay Trăm hoa đua nở ngất ngây lòng người Xuân cho Lộc nẩy chồi tươi Xuân tô nét thắm nụ cười trẻ thơ

Ban mai điểm giọt sương mờ Chào Xuân diễn lệ bên bờ cỏ xanh Xuân ươm nụ biếc trên cành Đợi tia nắng ấm an lành trổ bông

Xuân mơ ủ nhụy cánh hồng Gió lùa khe khẽ hương nồng nhẹ bay Xuân đem hạnh phúc trao tay Xuân về rực rỡ trời mây sắc hồng.

BÀI THƠ: SẮC XUÂN Thơ: Châu Lê

Nàng xuân bước đến cận kề. Sắc màu tươi thắm bên lề yêu thương. Tiễn mùa đông chút vấn vương. Trăm hoa đua nở khắp đường đẹp tươi.

Ô kìa..nao nức mọi người. Đón chào năm mới miệng cười thêm yêu. Gió nhè nhẹ gửi rất nhiều. Lời vui chúc phúc ngàn điều đến ta.

Nô đùa trẻ hát ngân nga. Mùa xuân của bé mãi là trời mơ. Mai vàng đào thắm nên thơ. Điểm trang tô đẹp đợi chờ khắc giao.

Thanh bình đất nước dạt dào. Niềm vui mãi trọn ngọt ngào tim say. Anh lành hạnh phúc điềm may. Làng quê thành thị dang tay đón mừng.

Xuân về thắm cả trời xanh, Ngọt ngào giọng nói yến oanh dịu dàng. Nụ cười rạng rỡ hân hoan, Xuân ơi! Xuân đến chứa chan ân tình…!

BÀI THƠ: XUÂN VỀ Tác giả: Hoàng Trọng Lợi

Xuân về qua ngõ nhà ta Để quất sai trái để nhà đoàn viên Xuân về ru mộng thần tiên Để mai đào nở đông liền mau qua

Gió xuân se lạnh làn da Em mặc áo mới thật là xinh tươi Nắng xuân ấm áp tiếng cười Của bầy em nhỏ vui chơi trong chiều

Xuân mới mang đến bao điều Công danh sự nghiệp đạt nhiều ước mơ Xuân về dệt mộng tình thơ Lứa đôi hạnh phúc duyên tơ thắm nồng

Xuân về vạn vật ước mong Già trẻ trai gái trong lòng sướng vui Cỏ cây hoa lá xinh tươi Đàn chim ríu rít trong trời mùa xuân.

LỤC BÁT MÙA XUÂN VỀ Tác giả: Liên Phạm

Xuân về nắng toả ngọt ngào Dịu dàng, âu yếm gửi trao ân tình Môi hồng đón gió càng xinh Tóc bay nhè nhẹ hương tình càng say…

Nụ cười ấm cả trời mây Xuân về hoa lá cỏ cây vui cười, Hương thơm tỏa khắp muôn nơi Đâu đâu cũng thấy ngập trời sắc xuân.

Giọt sương óng ánh trong ngần Niềm vui dào dạt, hân hoan đón chờ. Đời đẹp như những giấc mơ Du dương bản nhạc, lời thơ rộn ràng…

Những bài thơ tình hay về mùa xuân

THƠ TÌNH: MÙA XUÂN CHO EM Thơ: Dương Tuấn Anh về mang chút nắng hồng Để đông trốn ngủ cho nồng xuân sang Cho mai rực rỡ sắc vàng Cho đào nhuộm thắm thênh thang đất trời.

Cho đàn chim én lả lơi Cho đôi hồ điệp ngỏ lời yêu đương Cho đó xao xuyến vấn vương Cho đây chín nhớ mười thương anh về.

Anh mang nắng ấm tình quê Mang thêm ước hẹn câu thề ngày xưa Không còn lệ ướt lưa thưa Anh về hôn nhẹ giọt mưa nhớ tình.

Đền em mắt ngọc lung linh Đền em má thắm môi xinh ngày nào Đền em một núi ngọt ngào Đền em một biển dạt dào ái ân.

Anh về mang cả trời xuân Mang về luôn cả một rừng nhớ thương Trầu xanh cũng đã khai mương Đợi cau kết trái tìm đường anh sang.

Đắm say ý thiếp tình chàng Sắt son trọn nghĩa đá vàng trăm năm.

LỤC BÁT: XUÂN YÊU THƯƠNG Thơ: Tuyết Nguyễn

Xuân về mang đến yêu thương Nhọc nhằn bỏ lại chặng đường phía sau Xuân mang hương vị ngọt ngào Nỗi sầu cay đắng chôn vào lãng quên

Xuân về hạnh phúc dịu êm Bao nhiêu lo lắng buồn phiền trôi xa Xuân về đông cũng đã qua Xua tan giá lạnh chan hòa nắng lên

Xuân sang mai nở bên thềm Anh về ru lại tình em thuở nào Mùa xuân mang cánh hoa đào Hồng đôi môi má anh trao nụ cười

Xuân ơi xuân rất tuyệt vời Xuân sang mang lại cuộc đời yêu thương….

VỀ CÙNG XUÂN ANH NHÉ! Thơ: Hoàng Lan

Anh biết không? Xuân đã về trước ngõ Mai anh đào rực rỡ sắc hồng tươi Trong nắng xuân e ấp nụ duyên cười Ôi đẹp quá, như ngàn lời muốn nói

Về đi anh! Em vẫn luôn chờ đợi Có anh về xuân mới thắm tình nhau Đón xuân này đón cả những xuân sau

Về nghe anh! Nâng bước chân nhè nhẹ Theo xuân về khe khẽ gọi tên em Mang nắng xuân cùng ghé lại bên thềm Vòng tay ôm ấm êm tình muôn thuở

Bờ vai anh sẽ mãi là điểm tựa Suốt cuộc đời anh hứa với em nha! “Anh sẽ về! Mãi mãi chẳng rời xa”

BÀI THƠ: XUÂN ĐANG VỀ Thơ: Bình Minh

Xuân đang đến quê hương ta đó Cánh mai vàng theo gió đã vờn bay Nàng xuân tươi nhí nhảnh suốt cả ngày Đào đỏ thắm ngất ngây mừng xuân đến

Em biết không khi xuân về trên bến Thuyền chở xuân sắp đến bến đợi chờ Cánh đào phai như sắc đỏ màu cờ

Xuân đang về một mùa xuân sáng chói Vầng hào quang le lói một năm an Người người vui trong hạnh phúc an khang Mong cuộc sống nhẹ nhàng hơn năm cũ

Xuân đang đến én không còn ủ rũ Đã vờn bay bên những nhũ hoa đào Xuân đã về bên cuộc sống thanh tao Nắng đã hửng đón trào mừng xuân mới…

BÀI THƠ: XUÂN VÀ NỖI NHỚ Thơ: Thanh Trần

Xuân về rồi em có biết không em Cơn gió cuối đông đã bỏ rời khung cửa Chút se lạnh thoảng qua đâu còn nữa Và như em biền biệt phía trời xa

Vẫn biết rằng khi xuân đến đông qua Một mùa nhớ mối tình xưa dang dở Hoàng hôn buông che mờ đi nỗi nhớ Kỷ niệm buồn khắc khoải mãi trong tôi

Hàng cây khô chờ ngọn gió xa xôi Những hạt nắng soi mình trên lá cỏ Xuân đã về lay cây đào đầu ngõ Từng nụ hoa bừng nở đón xuân sang

Một chút thương , một chút nhớ xuân qua Hình bóng đó như hàng cây liễu rủ Đưa ta tìm về nơi xưa chốn cũ Ngọn gió buồn muốn níu giữ mùa xa

THƠ TÌNH LỤC BÁT: XUÂN YÊU THƯƠNG Thơ: Dương Tuấn

Búp non đậu nhánh hoa đào Én dang cánh rộng đón chào tiết xuân Nàng Đông trả rét bâng khuâng Nắng lung linh toả đường trần thênh thang.

Vườn sau cúc rộ hoa vàng Bên hiên thược dược màu loang tím chiều Hồng nhung e ấp mĩ miều Ngẩn ngơ hoa dại cũng liều toả hương.

Đông sầu mi ướt giọt sương Nắng xuân phơi phới má hường thắm chưa ? Dòng người trên chuyến đò đưa Có chàng lữ khách như vừa ghé qua.

Hôm nào còn gọi tình xa Tim theo ước hẹn, xuân hoà duyên thơ Anh về trọn vẹn bến mơ Thoả bao tháng đợi năm chờ chung đôi.

Tiếng xuân nhịp thở bồi hồi Thướt tha dáng ngọc, bờ môi thắm hồng Đưa tay vuốt tóc phiêu bồng Nụ hôn bẽn lẽn trộm nồng hương say.

Hồng đào ngỏ ý vàng mai Đất trời ước hẹn tương lai ngọt ngào Qua rồi cái thuở khát khao Có em từ ấy dạt dào hương xuân.

THƠ LỤC BÁT: MÙA XUÂN BÊN ANH Thơ: Hồng Hoa

Xuân về hoa lá khoe hương Còn em đứng tựa góc đường chờ anh Gió mang hơi ấm trong lành Cho Đào Mai Cúc đua tranh sắc mình.

Sương chiều từng giọt lung linh Thẩn thờ ôm nhớ mặc tình mây mưa Hờn ghen gió cũng vội vừa Xô nghiêng chiếc lá đong đưa mấy lần.

Tình quê nặng trĩu ngàn cân Yêu thương khắc dạ luôn gần chẳng vơi Hoa theo Xuân nở rạng ngời Đỏ Xanh Vàng Tím khắp nơi vẫy chào.

Mừng vui hạnh phúc biết bao Ấm êm sum họp ngọt ngào lời thương Yêu nhau đi đến cuối đường Nợ duyên tròn nghĩa mãi vương vấn hoài.

THƠ TÌNH XUÂN: NHÉ ANH! Thơ: Hoàng Hôn Tím

Nhớ nghe anh… hương đồng cỏ nội Luôn mở lòng ngóng đợi tình thân. Cho cành lộc biếc thêm xanh Giọt sương xuyên nắng long lanh sắc màu.

Xuân nhuộm thắm mai đào rực rỡ, Trái ân tình ngự ở quanh ta. Đất trời hòa quyện giao thoa, Mơn man gió sớm hương hoa ngát lòng.

Sương mai đẫm nụ hồng e ấp, Ướp đất trời ngọt mật mơ say. Nghe lòng nồng thắm ngất ngây, Không gian rộn rã đong đầy yêu thương.

Mảng thơ tình kết nối…đoàn viên… Mây trời khởi sắc giao duyên Vườn yêu hé nụ ươm thêm lộc chồi.

BÀI THƠ: TÂN NIÊN HẠNH PHÚC Thơ: Lê Đình Vân

Mai đào nở khoe sắc tươi thắm Hoa xuân kia say đắm bao người Tân niên chúc mãi đẹp tươi Để cho má thắm môi cười lung linh

Tay trong tay giữ gìn hạnh phúc Niềm tin yêu chẳng lúc nào rời Tình duyên bắt nhịp cầu dài Mùa xuân ngát đượm tình hoài bên nhau

Hoa khoe sắc thắm màu đồng nội Tiếng nhạc lòng hòa trổi miên man Ngày xuân rực rỡ ánh vàng Người về cảnh vật cũng sang theo về

Trọn vẹn tình phu thê một kiếp Khắc họa trong đáy mắt mĩ miều Xoay cùng vũ điệu tình yêu Du dương tiếng nhạc hồn phiêu bến trần.

THƠ TÌNH XUÂN: ANH SẼ VỀ Thơ: My Nhung

Anh sẽ về, bên người yêu dấu! Để xuân này, có bậu có ta Đón xuân vạn vật, muôn hoa Tưng bừng đua nở, chim ca hót mừng

Anh sẽ về, thưa mẹ với cha Chọn ngày, tháng tốt anh qua Trầu, cau, rượu, quả, xe hoa …rước nàng.

Vui xuân mới, chứa chan hạnh phúc Đón xuân về, cảm xúc trào dâng Đào, Mai khoe sắc đón xuân Hương hoa toả ngát thơm lừng khắp nơi.

Vào mùa xuân, đất trời rạng rỡ Tình chúng mình muôn thuở vẫn xuân Tình ta tươi đẹp nhất…. trần Chồi non nẩy lộc xuân…..ngần biếc xanh.

THƠ TÌNH XUÂN: MỘNG KIỀU HOA Thơ: Đan Hạ

Như đôi chim chuyền cành ca hát Sắc hương tình chẳng nhạt trong ta Xuân về kết mộng kiều hoa Quê hương rực rỡ gần xa sáng ngời

Ta chung vai giữa trời đất rộng Có anh về ướp mọng môi xinh Trao nhau những đóa hoa tình Để nghe gió lộng lung linh sắc màu

Mùa trái chín tròn câu duyên nợ Hoa cúc vàng rực rỡ sắc tươi Tầm xuân hé nụ kêu mời Nhánh mai vàng rực sáng ngời góc sân

Gió bấc về nhớ nhung lan tỏa Thêm môi hồng thắm má người yêu Bếp ai lơ lửng khói chiều Xuân cho lòng hết quạnh hiu bao ngày.

THƠ TÌNH XUÂN: KẾT TRÁI ĐƠM HOA Thơ: Chuong Nguyen

Xuân sang cho hoa tình kết trái Bàn tay cùng nắm lấy mân mê Như vườn hồng thắm ấp e Xuân sang én nhạn đi về chung đôi

Dáng Xuân phủ mây trời tha thướt Em yêu kiều mọng ướt hương say Cho đời thắm đượm ngất ngây Yến Oanh ríu rít gọi bầy, kêu sương…

Phố nao nức như dường trẩy hội Đôi tim lồng tiếng gọi tình yêu Sắc tươi tô thắm trời chiều Yêu thương vẫy gọi bao điều hẹn trao

Ánh mắt lộ dạt dào cảm xúc Cả đất trời thao thức ngóng trông Ngập tràn chớm nở hương xuân Bên nhau hẹn ước tơ hồng gởi trao.

BÀI THƠ: TÌNH XUÂN Thơ: Phạm Tâm

Xuân đã đến tình xuân ươm mới Ngát hương nồng đào tới độ hoa Sắc khoe ở khắp mọi nhà Tri ân hội ngộ lời ta chúc mừng

Xuân lộng lẫy lệ rưng khóe mắt Người đi xa cháu chắt về đây Tập trung quây quần đủ đầy Nâng ly cạn chén rượu say xuân tràn

Đong ân tình cung chúc cả năm Men say hòa quyện rượu chăm Đất trời nghiêng ngả mình thăm chén đầy

Xuân đã về hây hây má thắm Gái trai thanh cùng nắm tay nhau Nên duyên mộng đắm dạt dào Vui hoan hỉ cưới rượu nào hơn xuân.

BÀI THƠ: TÌNH XUÂN Thơ: Vũ Thắm

Mênh mang trời đất giao hòa Chợt nghe xao xuyến đậm đà yêu thương Xuân về rực rỡ cung đường Từng tia nắng ấm nhẹ vương mượt mà

Gửi niềm mong nhớ thiết tha Trào dâng say đắm tình ta nồng nàn Đào phai sắc thắm dịu dàng Cát tường e ấp ngỡ ngàng ngất ngây

Dẫu cho khuất nẻo chân mây Ân tình son sắt đong đầy con tim Niềm thương nỗi nhớ nén kìm Chờ trông anh mãi ngập chìm cô liêu

Hoàng hôn loang lổ bóng chiều Từng con chim nhạn gọi kêu bay về Tình còn trong giấc đam mê Bao giờ ta được cận kề bên nhau

Cho trầu thắm đượm hương cau Cho tình ta đẹp thắm màu thuỷ chung Chờ ngày ta được tương phùng Bên nhau hạnh phúc tận cùng yêu thương!!

THƠ TÌNH: XUÂN SANG NHỚ NÀNG Thơ: Đức Trung – TĐL

Nhà tôi trồng gốc đào phai Nhà nàng trồng một gốc mai hoa vàng Mỗi lần cứ độ xuân sang Đào, mai đua nở dịu dàng đón xuân

Chiều chiều nàng đứng trước sân Ngó qua bờ giậu tần ngần ngắm hoa Tóc dài buông xoã thướt tha Mày ngài, mắt phượng mặn mà dễ thương

Nàng xinh môi thắm, má hường Tôi thầm thấy nhớ càng thương nàng nhiều Lòng tôi muốn ngỏ lời yêu Nắm tay nàng bước trong chiều nắng xuân

Nàng cười như níu bước chân Tôi đành đứng lại ghép vần câu thơ Mắt nàng lúng liếng mộng mơ Làm tôi xao xuyến ngẩn ngơ nhớ nàng

Đào phai cùng với mai vàng Dưới trời xuân đẹp dịu dàng sánh đôi Nhìn đào nàng lại nhìn tôi Nhìn mai vàng thấy bồi hồi nhớ mong.

BÀI THƠ: XUÂN YÊU THƯƠNG Thơ: Dương Tuấn

Nhẹ nhàng mây trải mênh mông Gió xua đêm lạnh, nắng bồng vệt sương Đất trời hoa ngạt ngào hương Nàng Đông thay áo khẽ nhường Xuân sang.

Rừng xanh rực rỡ mai vàng Chim vui ríu rít,suối ngàn ngân nga Thảo nguyên trải thảm mượt mà Sim mua tím rộ đậm đà hương duyên.

Mặc đời giông tố đảo điên Trong anh ấm mặt trời hiền là em Mùa xuân ngan ngát bên thềm

Gió lùa trên tóc trang đài Nắng xuân khẽ đậu bờ vai thầm thì Giọt tình lóng lánh bờ mi Anh hôn mắt ngọc – bởi vì anh thương.

Xuân này hạnh phúc yêu đương Tơ hồng kết chặt thiên đường mộng mơ Về bên thi sĩ nối bờ yêu xa.

BÀI THƠ: XUÂN CỦA CHÚNG MÌNH Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Đào kia cũng nở trĩu cành Ngẫn ngơ em đứng đợi anh giữa chiều Môi chờ dâng tặng tình yêu Xuân sang hãy nhớ thương nhiều hơn xưa.

Nhớ đêm đứng đón giao thừa Anh nghiêng chiếc nón che mưa em về Bóng mình chìm giữa làng quê Rồi trao nhau những lời thề tiếng thương.

Tương lai nhớ bước chung đường Nợ duyên hạnh phúc vấn vương suốt đời Dù Thu làm lá vàng rơi Thủy chung sừng sững giữa trời ấm êm.

Yêu nhau đá cứng hóa mềm Ngày đêm nhung nhớ càng thêm dạt dào Xuân về hạnh phúc biết bao Em Anh trao những ngọt ngào hương yêu.

XUÂN NỒNG SAY Thơ: Giang Diệp Linh

Xuân đã đến trao nồng say anh nhỉ Vòng ấm nồng ta thủ thỉ bên nhau Mặc thời gian dẫu có đổi thay màu Tình mãi đẹp trọn một câu thương nhớ

Đào khoe sắc cùng mai hớn hở Thắm xuân hồng đã chở niềm vui Tay trong tay cùng chia ngọt sẻ bùi Dù gian khổ vẫn chẳng lui ý chí

Tình sâu nặng đã hòa chung suy nghĩ Hướng tương lai một ý ở trong lòng Xuân đã về xây mộng đẹp chờ mong Sẽ giữ mãi cho tình nồng càng đượm

Kìa vườn xuân rập rờn bao cánh bướm Gió nồng nàn như ướm hỏi ngàn hoa Xuân rạng ngời hơn bao sắc xuân qua Bởi tim đã chung hòa cùng nhịp đập.

TÌNH XUÂN Thơ: Hoàng Anh

Em xin hứa cùng xây kỷ niệm Ta vẹn nguyên ước nguyện cùng nhau Xuân về xoá hết u sầu

Nâng chén rượu gửi lời hoan hỷ Mình cùng trăng tri kỷ vào thơ Bao nhiêu hẹn ước như mơ Gửi làn môi ấm thẫn thờ tim anh

Em vẫn nhớ khung trời hoa mộng Lối yêu xưa vào động thiên thai Và anh hái tặng nhành mai Xuân em e ấp khẽ cài tóc mây

Thanh minh tiết một ngày du ngoạn Khói hương trầm em soạn nén hương Cầu mong mình sẽ yêu thương Tình gieo ruộng mật vô thường ái ân

Dấu yêu hỡi mùa xuân khẽ gọi Chén rượu nồng em đợi vòng tay Tim yêu chan chứa bao ngày Tình xuân ấp ủ cùng say bốn mùa.

TÌNH XUÂN – Thơ: Chất Nguyễn

Ta hẹn ước mùa xuân hồng chan chứa Búp trên cành ươm nhựa sống nụ hoa Cho bờ môi tô thắm thật hiền hòa Trong nắng mới hoan ca đàn chim én ..

Mơ thoả nguyện cung đàn như đã hẹn Chờ xuân sang mang đến trọn ân tình Gió xuân nồng gọi nắng toả bình minh Cho mắt đẹp môi xinh cùng kết nụ

Đông dạm ngõ xuân về mai đào nhú Nụ khoe màu nhắn nhủ lời thân thương Tới người xa xôi khắp mọi nẻo đường Thì xuân đẹp má hường người con gái

Trao niềm ước để tình xuân đẹp mãi Cánh hoa đào kết dải nhớ tròn câu Để nhành mai đứng đợi ở bên cầu Thêu bức hoạ khắc sâu tình đôi lứa.

Phân Tích Ý Nghĩa Bài Thơ Mùa Xuân Nho Nhỏ Của Thanh Hải

Phân tích ý nghĩa bài thơ mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải

Phân tích ý nghĩa bài thơ mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải

Thanh Hải là nhà thơ trưởng thành trong thời kì kháng chiến chống Mĩ cứu nước. Thơ ông chân thật, bình dị, đôn hậu và chân thành bám sát cuộc đấu tranh bền bỉ, anh dũng của nhân dân miền Nam, của nhân dân Thừa Thiên. Trong 50 năm cầm bút và chiến đấu, Thanh Hải để lại nhiều bài thơ đặc sắc, trong đó, bài Mùa xuân nho nhỏ là thành công tiêu biểu hơn cả.

Mùa xuân nho nhỏ được Thanh Hải viết không bao lâu trước khi nhà thơ qua đời. Bài thơ thể hiện niềm mến yêu cuộc sống, quê hương đất nước và ước nguyện cống hiến chân thành của nhà thơ.

Mở đầu bài thơ là bức tranh thiên nhiên mùa xuân đơn sơ, tràn đầy sức sống, đậm màu sắc quê hương xứ Huế:

Mọc giữa dòng sông xanh Một bông hoa tím biếc Ơi con chim chiền chiện Hót chi mà vang trời Từng giọt long lanh rơi Tôi đưa tay tôi hứng.

Bức tranh phong cảnh đất trời xứ Huế hiện ra thật đơn sơ, bình dị. Ba nét chấm phá đặc sắc với màu sắc và hình ảnh của “dòng sông xanh”, “hoa tím biếc” và âm thanh tràn ngập của “tiếng chim chiền chiện hót” vang trời tạo nên vẻ đẹp hiền hòa, giản dị, nên thơ và tràn ngập niềm yêu đời, niềm vui sống.

Sức sống của đất trời càng trở nên mạnh mẽ khi nhf thơ sử dựng thủ pháp nghệ thuật đảo ngữ: ” Mọc giữa dòng sông xanh. Một bông hoa tím biếc” làm ý thơ lung linh, gây ấn tượng như nhấn mạnh sự vươn lên mạnh mẽ của sức sống mùa xuân. Lại thêm âm thanh tiếng chim hót “vang trời” làm không gian náo nức lạ thường. Từ cảm thán “ơi” đặt ở đầu cũng góp phần nâng cao niềm hân hoan, sung sướng và khao khát muốn bày tỏ trong lòng nhà thơ. Dường như con người và thiên nhiên như giao hòa trong niềm hạnh phúc đón xuân sang.

Mọi sự vật đều chuyển động, phát triển đi đến độ viên mãn: sông đang chảy, hoa đang nở, chim đang hót, giọt đang rơi. Tiếng chim hót được nghe bằng tai, nhìn bằng mắt, sau cùng cầm ở trên tay. Đây là sự chuyển đổi cảm giác rất thú vị cho thấy sự rung động trong tâm hồn thi sĩ là vô cùng tinh tế và sâu sắc. Hình ảnh thơ giàu sức liên tưởng này bộc lộ một tâm trạng say mê rạo rực đón xuân với một tâm hồn khát khao yêu cuộc sống, trân trọng đắm say trước thiên nhiên, đất trời. Mùa xuân của những con người đang chung tay xây dựng va bảo vệ quê hương.

Mùa xuân người cầm súng Lộc giắt đầy quanh lưng Mùa xuân người ra đồng Lộc trải dài nương mạ Tất cả như hối hả Tất cả như xôn xao

Cấu trúc thơ song hành đưa nhịp thơ tiến nhanh lên phía trước. Điệp khúc “mùa xuân” như tiếng hát ngợi ca hai nhiệm vụ chiến lược của tổ quốc cùng song song thực hiện trong cùng một thời điểm: nhiệm vụ xây dựng đất nước và nhiệm vụ chiến đấu bảo vệ quê hương.

Hình ảnh “Lộc” vừa mang nghĩa tả thực, vừa mang nghĩa tượng trưng. Nó vừa là chồi non lộc biếc vừa chỉ sự may mắn hạnh phúc của một năm mới, sức sống mới. Với người cầm súng, “lộc” là lá non xanh giắt trên vòng ngụy trang, trên lưng pháo. Với người nông dân, “lộc” là cây lúa non xanh đang tràn căng sức sống hứa hẹn một mùa bội thu.

Người chiến sĩ ngoài mặt trận, người nông dân trên đồng ruộng là những lực lượng then chốt trong công cuộc xây dựng và bảo vệ tổ quốc, mang lại ấm no, hạnh phúc, sự bình yên cho quê hương. Họ gieo lộc xuân, mang lại mùa xuân cho đất nước.

Điệp từ “tất cả”, từ láy “hối hả”, ‘xôn xao” làm nhịp thơ thay đổi, tươi vui, rộn ràng như tiếng lòng của nhà thơ, của nhân dân đang rộn ràng, tin tưởng vào cuộc sống mới, vào tương lai đất nước. Đó cũng là nhịp sống lao động khẩn trương hối hả, là những âm thanh náo nức của cuộc đời tươi xanh.

Từ niềm vui chiến thắng, nhà thơ nghĩ ngợi về đất nước, về lịch sử quật cường, lẫm liệt của dân tộc trong mấy nghìn năm tồn tại:

Ðất nước bốn nghìn năm Vất vả và gian lao Ðất nước như vì sao Cứ đi lên phía trước.

Hình tượng tổ quốc được nhân hóa như một bà mẹ tảo tần, ” vất vả và gian lao”. Trải qua bao nhiêu gian lao thử thách, tổ quốc vẫn kiêu hãnh, ngoan cường “cứ đi lên phía trước” không chỉ bằng sức mạnh hôm nay mà còn bằng sức mạnh của “bốn nghìn năm” lịch sử hào hùng.

Cụm từ ” bốn nghìn năm” chỉ một thời gian dài lâu đầy tự hào về một nền văn hiến. Tự hào về một quốc gia có lãnh thổ, biên giới, phong tục, tập quán riêng. Tự hào về các triều đại Vua Hùng dựng nước và cha ông giữ nước. Quá khứ vẻ vang là điểm tựa để nhà thơ khẳng định niềm tin hướng tới tương lai.

Biểu tượng “đất nước” được so sánh với hình tượng “vì sao”, một nguồn ánh sáng diệu kỳ, vẻ đẹp vĩnh hằng của thiên nhiên là một sự so sánh đẹp. Phụ từ “cứ” với thanh trắc rắn rỏi, chắc nịch làm nhịp thơ dứt khoát, mạnh mẽ như khẳng định một niềm tin không gì lay chuyển nổi. Đất nước sẽ vượt qua mọi khó khăn, gian khổ, sẽ chiến thắng mọi thế lực thù địch từ biên giới phía Bắc, phía tây Nam. Câu thơ như là điểm nhấn, lời tổng kết về sức sống mãnh liệt của Tổ Quốc đồng thời ẩn chứa niềm tự hào, niềm tin của tác gỉa vào tương lai.

Càng ngẫm ngợi càng thấy tự hào, càng thấy yêu thương. Bởi thế, dù đang ở đoạn cuối cuộc đời, nhà thơ vẫn hét sức thiết tha muốn được gắn kết cuộc đời mình với cuộc đời chung của nhân dân, của đất nước thiêng liêng, vĩnh hằng:

Ta làm con chim hót Ta làm một cành hoa Ta nhập vào hoà ca Một nốt trầm xao xuyến. Một mùa xuân nho nhỏ Lặng lẽ dâng cho đời Dù là tuổi hai mươi Dù là khi tóc bạc.

Điệp ngữ “ta làm” làm nhịp thơ sôi nổi dồn dập. Từ “ta làm” đến “ta nhập” là quá trình đi từ ý thức đến hành động. Hình ảnh tượng trưng đẹp như bông hoa, con chim, nốt nhạc trầm… là những ước nguyện được cống hiến giản dị của một tâm hồn khiêm tốn, chân thành.

Chủ thể trữ tình thay đổi cách xưng hô. Từ “tôi” đến “ta” là đi từ nguyện ước riêng đến nguyện ước chung. Sau nguyện ước hòa đồng, tác giả đi tới nguyện ước cống hiến bền bỉ cả đời mình cho mùa xuân của đất nước.

Hình ảnh “một mùa xuân nho nhỏ” là một ẩn dụ đầy sáng tạo. Mùa xuân là khái niệm trừu tượng chỉ mùa đẹp nhất trong năm. Nó không của riêng ai. Nhưng khi “mùa xuân” kết hợp với số từ “một” và tính từ “nho nhỏ” thì mùa xuân đó là mùa xuân riêng của nhà thơ, là biểu tượng của cuộc đời riêng của nhà thơ. Đó là tâm hồn của một con người muốn sống cuộc đời đẹp như mùa xuân căng tràn nhựa sống. Nhưng đồng thời ý thưc được rằng sự cống hiến của mình chỉ là một mùa xuân nho nhỏ, khiêm nhường mà thôi.

Điệp nhữ “dù là” như khẳng định, thách thức với tuổi già, bệnh tât. “Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”(Tố Hữu). Các hình ảnh hoán dụ “tuổi hai mươi” và cả khi “tóc bạc” là một sự tổng kết về một cuộc đời cố gắng không biết mệt mỏi của nhà thơ.

Thanh Hải đã chọn cho mình một cách cống hiến riêng không phô trương, không ồn ào mà âm thầm, lặng lẽ trong mọi hoàn cảnh, mọi lứa tuổi. Ước nguyện ấy ta cũng từng bắt gặp trong bài thơ Viếng lăng Bác của nhà thơ Viễn Phương:

Mai về miền Nam thương trào nước mắt Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác Muốn làm đoá hoa toả hương đâu đây Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này…

Hay trong lời đồng vọng của Nguyễn Khoa Điềm trong trường ca Mặt dduwwongf khát vọng:

Mai này con ta lớn lên Con sẽ mang đất nước đi xa Đến những tháng ngày mơ mộng Em ơi em Đất Nước là máu xương của mình Phải biết gắn bó san sẻ Phải biết hoá thân cho dáng hình xứ sở Làm nên Đất Nước muôn đời…

Dù cuộc chiến đã đi qua, nhưng vẫn còn có biết bao con người đang ngày đêm thầm lặng cống hiến sức mình dựng xây đất nước. Sống là phải cống hiến. Đó là trách nhiệm, là lẽ sống cao đẹp mà nhà thơ trao gửi lại cho chúng ta. Bài thơ mùa xuân nho nhỏ là sự cống hiến cuối cùng đẹp nhất mà nhà thơ để lại. Phải yêu cuộc sống, phải hóa thân đến tận cùng mới có những vần thơ thấm thía thế.

Như đã tìm thấy một bầu trời, xanh, một con đường mới, Thanh Hải như con chim nhỏ cất cao tiếng hát ngợi ca nước non ngàn dặm:

Mùa xuân ta xin hát Câu Nam ai, Nam bình Nước non ngàn dặm mình Nước non ngàn dặm tình Nhịp phách tiền đất Huế…

Chủ thể trữ tình “ta” mang tiếng hát riêng mang giai điệu “Nam ai – Nam Bình” xứ Huế hòa vào tiếng hát chung ngợi ca nước non một dải nối liền. Người nghệ sĩ ôm đàn gõ phách đứng dưới đất trời mùa xuân thắm tươi, bên dòng sông, vệ cỏ cất lên tiếng hát thiết tha ngợi ca nước non ngàn dặm đâu đâu cũng chan chứa ân tình. Lời thơ mang giai điệu câu hát như cất lên từ trái tim khỏe khoắn tràn ngập niềm yêu đời, yêu cuộc sống.

Với thể thơ 5 chữ giàu nhạc điệu nhẹ nhàng tha thiết, hình ảnh trong thơ tự nhiên, giản dị nhưng giàu ý nghĩa ẩn dụ tượng trưng, Thanh Hải đã biểu đạt thành công tình yêu cuộc sống và ước nguyện thiêng liêng của cuộc đời mình. Bài thơ là tiếng lòng tha thiết gắn bó yêu thương cuộc đời, thể hiện ước nguyện của nhà thơ khát khao cống hiến cho quê hương, muốn đem mùa xuân nho nhỏ của đời mình góp vào mùa xuân chung của đất nước.

Theo chúng tôi