Top 7 # Xem Nhiều Nhất Xem Truyện Cổ Tích Việt Nam Ăn Khế Trả Vàng Mới Nhất 2/2023 # Top Like | Chungemlachiensi.com

Truyện Cổ Tích Ăn Khế Trả Vàng

Người anh tham lam chiếm hết cả nhà cửa, ruộng vườn, trâu bò của cha mẹ để lại, chỉ để cho người em một túp lều nhỏ và mảnh vườn, trong đó có một cây khế ngọt. Người em không chút phàn nàn gì, ngày ngày chăm bón cho cây khế và đi cày thuê, cuốc mướn nuôi thân.

Năm ấy, cây khế trong vườn nhà người em bỗng nhiên sai quả lạ thường, cành nào cũng nặng trĩu quả ngọt, vàng ruộm. Người em nhìn cây khế mà lòng khấp khởi vui mừng lắm, thầm tính chuyện bán khế lấy tiền đong gạo.

Một hôm, có con chim Phượng Hoàng từ đâu bay đến mổ khế ăn lia lịa. Thấy thế, người em vội vác gậy đuổi chim và nói. “Này chim! Ta chỉ có duy nhất một cây khế này, và ta đã khó nhọc chăm sóc đến ngày hái quả. Nay nếu chim ăn hết ta chẳng có gì để bán đi mua gạo. Vậy nếu chim muốn ăn hãy mang trả ta vật gì có giá trị”.

Chim vừa ăn vừa đáp: “Ăn một quả, trả cục vàng may túi ba gang, mang theo mà đựng”. Người em nghe chim nói vậy, cũng đành để cho chim ăn. Mấy hôm sau, chim lại đến ăn khế. Ăn xong chim bảo người em lấy túi ba gang đi lấy vàng. Người em chạy vào nhà rồi lấy chiếc túi ba gang đã may sẵn leo lên lưng chim.

Chim bay mãi, bay mãi qua những ngọn núi cao, qua biển rộng bao la và đỗ xuống một hòn đảo đầy vàng bạc, châu báu. Người em đi khắp đảo nhìn ngắm thỏa thích rồi lấy vàng bỏ đầy túi ba gang. Chim Phượng Hoàng bảo lấy thêm nhưng người em cũng không lấy. Xong xuôi, người em leo lên mình chim trở về nhà.

Từ đó, người em trở nên giàu có, người em mang thóc, gạo, vàng bạc… giúp đỡ cho những người nghèo khổ. Người anh nghe tin em giàu có liền sang chơi và đòi đổi nhà, ruộng vườn của mình lấy cây khế ngọt kia, người em cũng đồng ý đổi cho anh. Thế là người anh chuyển sang nhà người em. Mùa năm sau, cây khế lại sai trĩu quả, chim Phượng Hoàng lại tới ăn. Người anh giả vờ khóc lóc, chim bèn nói: “Ăn một quả, trả cục vàng May túi ba gang, mang theo mà đựng”.

Người anh vui mừng quá, giục vợ may túi không phải 3 gang nữa mà là 12 gang để đựng được nhiều vàng. Hôm sau chim Phượng Hoàng đưa người anh đi lấy vàng. Vừa đến nơi, người anh đã vội vàng vơ lấy vàng bỏ vào túi, lại còn giắt thêm đầy vàng bỏ vào trong người. Chim cố sức bay nhưng đường thì xa mà vàng thì nhiều và nặng quá. Mấy lần chim bảo người anh vứt bớt vàng đi cho nhẹ nhưng người anh vẫn không chịu và khăng khăng ôm lấy cái túi. Chim Phượng Hoàng bực tức, nó nghiêng cánh hất người anh tham lam xuống biển.

Sự Tích Cây Khế Hay Truyện Cổ Tích Ăn Khế Trả Vàng

Truyện cổ tích Việt Nam “Ăn khế trả vàng” hay còn có tên gọi khác là “Sự tích cây khế” sẽ là câu truyện mà Vườn cổ tích dành tặng các bé ngày hôm nay.

[the_ad id=”1585″] Mới nghe tên sự tích này lần đầu chắc hẳn các bé sẽ cảm thấy khá tò mò, tại sao lạ là “Ăn khế trả vàng” nhỉ? Chỉ xung quanh một cây khế mà truyện sẽ cho chúng ta rất nhiều bài học về tình cảm anh em trong một gia đình, về đức tính thật thà, về lòng tham vô đáy của con người sẽ phải trả giá như thế nào…

Trong một gia đình nọ, có hai anh em trai, mẹ mất sớm, cùng sống với người cha già rất hòa thuận. Ít lâu sau khi hai anh em lập gia đình, người cha bị bệnh nặng, qua đời. Bị vợ súi giục, người anh viện cớ mình là con cả, chiếm hết tài sản, chỉ chia cho người em một mảnh đất nhỏ với cây khế trong đó. Dù bị thiệt thòi, người em vẫn nín nhịn, nhận lấy phần của mình mà không một lời trách móc. Người em dựng một cái chòi gần gốc cây khế và ngày ngày, lên rừng đốn củi, đem ra chợ bán hoặc là, gánh nước làm thuê, sinh sống cho qua ngày.

Tuy cuộc sống vất vả khó khăn, nhưng vợ chồng người em vô cũng hòa thuận, yêu thương nhau và rất chịu khó làm ăn. Đến năm, cây khế được mùa, hai vợ chồng vô cùng vui mừng bảo nhau: “Cây khế năm nay sai quả, quả nào quả nấy chín mọng, thơm ngọt. Mình mang ra chợ bán chắc cũng kiếm được chút ít”. Vừa hái quả, người chồng trèo lên cây thả rỏ hái quả nặng chĩu, đầy ắp xuống, người vợ đón lấy mà miệng mỉm cười vui mừng.

Thế nhưng, bổng nổi lên trận gió lớn, cả hai vợ chồng lo lắng và hoảng hốt khi thấy một con chim lạ và to đậu trên cây. Nó đậu trên cây khiến người chồng chao đảo, phải bám vào một cành cây to thì mới giữ được thăng bằng, người vợ thì nấp vào gốc cây để tránh con vật to lớn ấy. Với sức nặng và kích thước khổng lồ, nó không những khiến cho vợ chồng người em kinh sợ mà còn làm cho cấy khế gãy cành và rơi rụng dập quả chín.

Người vợ lo lắng cho người chồng, lo lắng cho cả cây khế, nếu cứ thế này, cây khế sẽ không còn quả nào mất. Người vợ sót quả chín, chạy vội ra nhặt, vừa khóc than, van nài chim:

“Trời ơi! Chim ơi! Đừng ăn … đừng ăn nữa mà!”

Người chồng trách vợ: “Trời ơi, chốn đi… sao còn ngồi đó mà lượm khế? Mình mau chốn đi!!!”

“Ê chim, sao mày ăn khế của tao? Đi chỗ khác mau, đi đi… Trời ơi chim ơi, tao năn nỉ mày mà… Đừng ăn nữa… Gia tài của tao chỉ có mỗi cây khế này thôi, mày ăn hết thì tao lấy gì mà sống…? Mày ăn gì mà ăn dữ vậy?” – Người chồng than trách chim, cầu xin khẩn thiết.

“Cây khế của tôi…Chim ơi, tha cho vợ chồng tôi, vợ chồng tôi nghèo lắm chim ơi…” – Dù người vợ có quỳ lạy van nài nhưng chim cũng chưa chịu bay đi.

Thế nhưng, bỗng chim lạ cất tiếng nói: “Ăn một quả, trả một cục vàng – May túi ba gang mang theo mà đựng. Sáng sớm ngày mai ta sẽ tới đưa ngươi đi. Quạc quạc…quạc…” – Thế rồi con chim lập tức bay đi luôn.

The Golden Star Fruit Tree (Ăn Khế Trả Vàng)

French version

The golden star fruit tree

Once upon a time there were two brothers who divided an inheritance at the death of their parents. The elder, greedy and stingy, took all the wealth and left to his younger brother and his wife only a dilapidated hut and and a star fruit tree with juicy but stunted fruits. But the two younger spouses hardly complained and were contented with this meager share. They took care of their star fruit tree and watered it in such a way that the tree took back it vigor and bore lots of fruits. When the star fruits began to ripe, a extraordinarily large raven came every morning to eat them. No matter what they did, it was impossible for the couple to chase the bird away. Chargined, the wife lamented:  » Poor us. As poor as we are, the only thing we count much on was what that star fruit tree brings us; now look, this bird ravaged it all. We will probably know starvation ». Miracle! The raven upon hearing those lamentations, perched down and replied in a human voice:  » Star fruits I eat, with gold I pay, be ready with a three-foot bag and follow me to get it ».

Afraid the woman ran in the hut to look for her husband. They discussed and decided to sew the bag according to the indicated size, waiting for the return of the bird. A few days later, the bird came back, ate all the star fruits then got down from the tree to invite the husband to take a seat on its back with the bag. Then they disappeared together in the horizon. Frightened, the younger brother closed his eyes. The bird took him very far before landing on a deserted island, full of precious stones. He was free to take whatever he could.

He filled the bag and the raven took him back to his home. From then on, the couple knew opulence, lived in luxury places. They often gave help to the poor. On the occasion of the commemoration of his parents’ death, the couple invited the elder brother to come over. Full of despise of his younger brother, the elder look for a pretext to decline and aksed that the younger carpet the road with mats and adorn the gate with gold if he wanted to receive him. Respectful of his elder brother, the younger complied with the latter’s wish. The elder brother and his wife were surprised to see the younger couple’s opulence and wealth. Curious, the elder skillfully tried to penetrate the mystery. His younger brother, honest and frank, did not hesitate to tell him the story of the giant raven that took him to look for gold.

The elder couple proposed an exchange of their fortune for only the hut and the star fruit tree. The younger agreed. One day, the raven came back to eat the star fruits and gave the same recommendation: a three-foot bag to go looking for gold. The elder greedy and curious, brought with him two big six-foot bags and when on the spot, filled them with gold. On the way back, burdened by the overweight of of the two bags, the raven who could not hold any longer, swayed and sent the elder to the sea where he drowned. The elder was the object of much despise when people knew about his greed and stinginess. God always helps good people and always punishes naughty people.

The golden star fruit tree

Nhớ Tuổi Thơ Cùng Chị Tôi “Ăn Khế Trả Vàng”!

Trước sân nhà tôi có 1 cây khế ngọt do ba tôi trồng, cũng gần 20 năm tuổi, cho trái quanh năm. Dưới tán khế, tôi và chị tôi đã trải qua bao kỉ niệm tuổi thơ êm đềm của một thời khốn khó. Vậy mà cũng đã gần 10 năm, ngày chị tôi lấy chồng xa xứ, xa nơi quê nghèo với cây khế ngọt cùng trò chơi “ăn khế trả vàng” mà chị em tôi đã gắn bó những ngày thơ bé.

Cây khế trước sân (Ảnh: Hoàng Lê)

Trước sân nhà tôi có 1 cây khế ngọt do ba tôi trồng, cũng gần 20 năm tuổi, cho trái quanh năm. Dưới tán khế, tôi và chị tôi đã trải qua bao kỉ niệm tuổi thơ êm đềm của một thời khốn khó. Vậy mà cũng đã gần 10 năm, ngày chị tôi lấy chồng xa xứ, xa nơi quê nghèo với cây khế ngọt cùng trò chơi “ăn khế trả vàng” mà chị em tôi đã gắn bó những ngày thơ bé.Vì quá mê câu chuyện anh em với cây khế nên chị tôi cũng bày trò “chế” lại thành 1 trò chơi để cùng nhau vui vẻ những khi mẹ vắng nhà. Chị tôi gọi trái khế xanh là trái khế; còn trái khế chín mọng vàng tươi là “cục vàng”. Mỗi khi chị ăn 1 trái khế xanh là tôi phải tìm sao cho được 1 trái khế chín để “trả vàng” cho chị. Đến khi đã có nhiều “cục vàng”, chị lấy những mảnh vải vụn dùng kim tay để may thành “túi ba gang” để bỏ “vàng” vào túi. Trò chơi ấy đối với chị em tôi thật đặc biệt vì mọi thứ đều do chúng tôi tự “sáng chế”, duy có “con quạ” là chúng tôi đành chịu, không thể “chế” ra.

Cây khế nhà tôi dù không được bón phân nhưng vẫn xanh tốt và cho trái quanh năm. Trái khế ngọt luôn có mặt trong những bữa cơm nghèo khó của chúng tôi; mẹ tôi thường dùng khế để chấm với cá kho ăn cùng cơm nóng. Dù giản đơn vậy nhưng chị em tôi vẫn ăn rất ngon lành, hầu như khi có cá kho là chúng tôi lại đi hái vài trái khế còn xanh để chấm. Lâu ngày, món ăn bình dân ấy đã trở thành “khoái khẩu” của nhà tôi mà chị em tôi không hề hay biết.

Mỗi khi “trái gió trở trời” chị em tôi bị cảm, mẹ tôi hái ít lá khế cộng với lá ổi, lá bưởi, lá chanh… để nấu nồi xông cho chúng tôi giải cảm. Không hiểu sao chị em tôi rất thích hương vị của cái nồi xông ấy, mùi thơm của nó nhẹ nhàng, hỗn hợp của nhiều loại lá. Những khi chị tôi bệnh, trùm mền kín với cái nồi xông, tôi lại ganh tị kéo mền ra để “chui” vào xông cùng với chị. Đến giờ tôi vẫn còn nhớ hoài cái mùi hương của cái nồi xông, đặc biệt là mùi hương chua chua nhưng lại ngọt lành bay vào mũi lúc tôi xông hơi vì bị cảm.

Cây khế ngày xưa vẫn trổ bông, cho trái nhưng tiếc rằng chị tôi giờ đã xa quê làm dâu nơi xứ lạ, thỉnh thoảng mới về lại 1 lần. Trò chơi “ăn khế trả vàng” cũng đã không còn tiếp diễn vì chị em tôi giờ đã lớn khôn. Có lần mẹ tôi nhắc lại, chị em tôi nhìn nhau mà cười và nhớ lại những kỉ kiệm ngày nào cùng nhau vui đùa bên cây khế. Mặc dù vậy, nhưng trong tiềm thức của mình, chị em tôi luôn giữ mãi những điều tốt đẹp với câu chuyện cổ tích về cây khế ngày xưa…