Top 6 # Xem Nhiều Nhất Xem Truyện Cổ Tích Tích Chu Mới Nhất 2/2023 # Top Like | Chungemlachiensi.com

Truyện Cổ Tích Cậu Bé Tích Chu

Ngày xưa, có một cậu bé tên là Tích Chu. Bố mẹ Tích Chu mất sớm, Tích Chu ở với bà. Hàng ngày bà phải làm việc quần quật để kiếm tiền nuôi Tích Chu, có thức ăn gì ngon bà cũng nhường cho Tich Chu. Ban đêm khi Tích Chu ngủ thì bà thức để quạt. Thấy bà thương Tích Chu, có người nói với bà:

– Bà ơi! Lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời, rộng hơn biển. Lớn lên thể nào Tích Chu cũng không bao giờ quên ơn bà đâu.

Truyện cổ tích Cậu Bé Tích Chu

Thế nhưng Tích Chu lớn lên lại chẳng thương bà. Bà thì làm việc vất vả, còn Tích Chu thì suốt ngày rong chơi với bạn bè. Vì làm việc mệt nhọc, ăn uống lại kham khổ nên bà bị ốm. Bà lên cơn sốt nhưng chẳng ai trông nom. vì Tích Chu còn mải rong chơi với bạn bè. Một buổi trưa, trời nóng nực, cơn sốt lên cao, bà khát nước quá liền gọi:

– Tích Chu ơi, cho bà ngụm nước nào. Bà khát khô cả cổ rồi!

Bà gọi một lần… hai lần… rồi ba lần… nhưng vẫn không thấy Tích Chu đáp lại. Khi Tích Chu về nhà thì thấy bà đã hóa thành con chim và vỗ cánh bay lên trời. Tích Chu hoảng quá kêu lên:

– Bà ơi, bà đi đâu? Bà ở lại với cháu. Cháu sẽ mang nước cho bà. Bà ơi!

– Cúc… cu… cu! Cúc… chúng tôi Chậm mất rồi cháu ạ. Bà khát quá, không thể chụi nổi, phải hóa thành con chim để bay đi kiếm nước. Bà đi đây! Bà không về với cháu nữa đâu!

Nói rồi chim vỗ cánh bay đi. Tích Chu vội chạy theo bà, cứ nhằm theo hướng chim bay mà chạy. Cuối cùng Tích Chu gặp chim đang uống nước ở một dòng suối mát. Tích Chu gọi:

– Bà ơi! Bà trở về với cháu đi. Cháu sẽ đi lấy nước cho bà. Cháu sẽ giúp đỡ bà. Cháu sẽ không làm cho bà buồn nữa đâu!

– Cúc… cu… cu, muộn quá rồi cháu ơi! Bà không trở lại được nữa đâu!

Nghe tiếng chim nói, Tích Chu òa lên khóc. Tích Chu thương bà và hối hận lắm. Giữa lúc đó một bà Tiên hiện ra. Bà Tiên bảo Tích Chu:

– Tích Chu ơi! Nếu cháu muốn cho bà cháu trở lại thành người thì cháu phải đi lấy nước suối Tiên cho bà cháu uống. Đường lên suối Tiên xa lắm, cháu có đi được không?

Cậu bé Tích Chu mừng rỡ vô cùng, vội vàng hỏi đường đến suối Tiên, rồi chẳng một phút chần chừ, Tích Chu hăng hái đi ngay. Tích Chu chạy mãi, chạy mãi vượt qua bao nhiêu rừng núi hiểm trở, cuối cùng Tích Chu cũng đến được suối tiên. Chú vội vàng lấy đầy bình nước mang về cho bà. Về đến nhà Tích Chu gọi to:

– Bà ơi! Bà ơi! Cháu mang nước về cho bà rồi đây. Bà mau uống đi.

Vừa được uống nước bà Tích Chu trở lại thành người. Tích Chu ôm chầm lấy bà vừa khóc vừa nói:

– Bà ơi! Cháu biết lỗi rồi, từ nay trở đi cháu sẽ luôn ở bên và chăm sóc bà.

Từ đấy, cậu bé Tích Chu hết lòng yêu thương chăm sóc bà. Hai bà cháu lại chung sống hạnh phúc bên nhau.

Truyện Cổ Tích Việt Nam Song Ngữ: Cậu Bé Tích Chu

Truyện cổ tích Việt Nam song ngữ: Cậu bé Tích Chu

Once upon a time, there was a boy named Tich Chu. His parents died early on in his life. He had to live with his grandmother. Tich Chu’s grandma loved him so much that she took care of him tenderly and carefully. If she had delicious food, she always gave it to Tich Chu. At night, when he slept, she stayed up late to fan him and keep him cool. Every day, she had to work hard to earn money and raise Tich Chu. She did everything from transplanting rice seedlings to raising chickens and fish. Admiring the grandmother’s great for Tich Chu, a neighbor said, “Your love for Tich Chu is higher than the sky, wider than the sea. When he is grown up, he’ll never forget your grace. However, Tich Chu didn’t love his grandmother at all. He let her work hard on her own while he played games all day long with his friends in the village.

Ngày xửa ngày xưa, có cậu bé tên là Tích Chu, sớm mồ côi cha mẹ. Cậu lớn lên trong vòng tay yêu thương của bà. Thương cháu nhỏ côi cút, bà yêu quý, chiều chuộng Tích Chu hết mực. Có món gì ngon bà cũng nhường cho cháu. Đêm đến, bà lại ngồi quạt cho Tích Chu được say giấc. Hàng ngày, bà làm việc quần quật, hết cấy lúa lại nuôi gà, thả cá để có tiền nuôi Tích Chu. Hàng xóm thấy bà thương Tích Chu quá đỗi, bèn bảo: “Bà ơi, bà thương Tích Chu thế, chắc sau này Tích Chu không quên ơn bà đâu”. Nhưng Tích Chu chẳng thương bà. Mặc cho bà làm việc vất vả, cậu bé vô tâm suốt ngày chỉ đuổi bướm, hái hoa và chạy đi chơi bi, đánh đáo cùng lũ bạn trong làng.

Because she was working too hard and had a poor diet, Tich Chu’s grandmother fell ill one day. Meanwhile, the boy was busy playing with his friends, leaving her alone at home. One afternoon, the weather was so hot, her fever was worse and she felt thirsty. She called Tich Chu to bring her some water, but she didn’t hear him answer. After a while, Tich Chu felt hungry and went home to find something to eat. To his surprise, he saw his grandma turn into a dove and fly into the sky. He was frightened and called to his grandma loudly. Eventually, Tich Chu saw the bird drinking water in a cool stream. He begged his grandmother to come back to him, but she said that she couldn’t. Hearing the bird’s words, Tich Chu burst into tears. Only then did he realise he could be with his grandma no longer and felt bitterly regretful.

Quá vất vả, lại ăn uống kham khổ, một ngày nọ, bà đổ bệnh. Tích Chu quen thói rong chơi, bỏ mặc bà nằm ở nhà một mình. Trưa hè nóng nực, bà sốt hầm hập, cổ họng khát cháy. Bà thều thào gọi Tích Chu lấy nước nhưng gọi mãi vẫn chẳng thấy Tích Chu đâu. Lát sau, Tích Chu thấy đói bụng mới chạy về tìm bà. Đúng lúc đó, bà bỗng hóa thành chim bồ câu, vỗ cánh bay lên. Tích Chu hoảng hốt khóc lóc gọi theo chim. Tích Chu cuống cuồng đuổi theo. Cậu bé cứ nhằm hướng chim mà chạy. Đến một dòng suối, thấy chim đang uống nước, Tích Chu năn nỉ xin bà quay lại. Nhưng chim trả lời rằng bà không thể quay về được nữa. Tích Chu òa khóc. Vậy là từ nay cậu sẽ không còn được ở bên bà nữa. Cậu bé vô cùng hối hận.

Touched by Tich Chu’s cry, a fairy appeared and told the boy to take water from the Fairy Stream for his grandma to drink. The she would turn back to a human and come back to him. Hearing what the fairy said, Tich Chu was very delighted. He asked for the direction to the Fairy Stream and, without hesitating, he started going. The way to get to the Fairy Stream was very long. Tich Chu had to spend many days and nights on the way to the Fairy Stream. The boy had to climb very high mountains when it was raining very healthy. He also had to go through deep forests where there were many venomous snakes. However, nothing could discourage him.

Tiếng khóc của Tích Chu làm một cô tiên cảm động trắc ẩn. Cô hiện ra bảo Tích Chu đi lấy suối nước Tiên cho bà uống thì bà sẽ trở lại thành người và sẽ quay về với Tích Chu. Nghe vậy, Tích Chu quyết tâm đi tìm nước cứu bà. Cậu bé nôn nóng xin cổ tiên chỉ đường. Cô Tiên cho Tích Chu một nhánh cỏ thơm có phép màu, có thể bảo vệ cậu khỏi thú dữ. Tích Chu hăm hở lên đường ngay. Đường đến suối Tiên xa vời vợi, lại vô cùng gian nan. Tích Chu đi mãi, đi mãi, không biết đã qua bao nhiêu đèo cao, sông sâu. Có lúc, Tích Chu phải trèo lên những đỉnh núi cao vút giữa trời mưa bão. Có lúc, cậu phải đi qua rừng rậm tối tăm đầy rẫy rắn rết. Không điều gì có thể làm cậu nản lòng.

Tich Chu went on and on until one day he heard the sound of a murmuring stream. Threading a big bush, the boy saw a very beautiful landscape in front of his eyes. The Fairy Stream ran down the mountainside and many colorful fish were swimming in the clear water. On the other side of the stream there was green grass and butterflies.

Đến một ngày, Tích Chu bỗng nghe thấy tiếng suối chảy róc rách. Len qua lùm cây rậm rạp um tùm, cậu bé thấy một khung cảnh đẹp tuyệt vời hiện ra. Dòng suối Tiên chảy nghiêng nghiêng theo sườn núi, nước trong vắt, nhìn rõ tận đáy. Những con cá đủ màu đang tung tăng bơi lội. Bên kia bờ suối là thảm cỏ xanh mướt, bướm bay rập rờn.

A playful kid like Tich Chu must have loved this place very much. At this very moment, however, the boy only thought of his grandmother. He quickly took the holy water from the stream. Thanks to the water from the Fairy Stream, his grandma turned back to the shape of a human again. She smiled indulgently and hugged Tich Chu in her arms. After that, Tich Chu didn’t play all day long anymore. Instead he loved and took care of his grandmother with all of his heart

Một cậu bé hiếu động, mải chơi như Tích Chu hẳn sẽ thích mê nơi này phải không? Nhưng lúc này Tích Chu chỉ nghĩ đến bà của mình thôi. Cậu vội vàng đến suối, lấy nước Tiên. Nhờ nước suối Tiên, chim bồ câu lại hóa thành bà. Bà cười hiền từ, dang rộng vòng tay ôm Tích Chu vào lòng. Từ đấy, Tích Chu không còn ham chơi nữa mà rất ngoan ngoãn, chăm chỉ đỡ đần bà và hết lòng chăm sóc mỗi khi bà ốm.

Phân Tích Truyện “Thầy Bói Xem Voi”

Thầy bói xem voi là một truyện ngụ ngôn có nội dung giáo dục rất thâm thúy ẩn chứa dưới hình thức nghệ thuật hài hước thú vị. Truyện ngụ ngộn là truyện không chỉ có nghĩa đen mà còn hàm chứa nghĩa bóng. Nghĩa bóng là ý nghĩa sâu kín gửi gắm trong truyện, thường là những bài học nhân sinh bổ ích cho con người trong cuộc sống.

Thầy bói xem voi kể về cuộc xem voi của năm thầy bói mù và nhận xét của từng người về con voi. Sự khác biệt trong nhận thức về hình dáng con voi giữa các thầy bói dẫn đến cuộc tranh luận bất phân thắng bại, thậm chí dẫn tới ẩu đả. Từ việc chễ giễu cách xem voi và nhận xét về voi rất phiến diện của năm ông thầy bói mù, người xưa khuyên chúng ta rằng khi tìm hiểu, xem xét, đánh giá các sự vật, sự việc, hiện tượng xung quanh thì phải thận trọng, kĩ càng và toàn diện để tránh những đánh giá lệch lạc, sai lầm.

Truyện ngắn gọn nhưng rất hấp dẫn bởi hàng loạt các yếu tố đặc biệt của nó: tình huống đặc biệt, nhân vật đặc biệt, sự vật đặc biệt và cách cảm nhận sự vật của mỗi người lại càng đặc biệt. Có thể coi truyện ngụ ngôn này là một vở hài kịch nhỏ có đủ hoàn cảnh, nhân vật và mâu thuẫn kịch.

Mở đầu là cảnh năm thầy bói mù nhân buổi ế khách bèn túm tụm lại ngồi chuyện gẫu với nhau. Thầy nào cũng phàn nàn là chưa biết hình thù con voi ra sao. Tình cờ đúng lúc ấy, các thầy nghe người ta nói có voi đi qua, bèn chung nhau tiền biếu quản tượng, xin cho voi dừng lại để xem. Vì mù nên năm thầy cùng chung một cách xem voi là sờ bằng tay và mỗi thầy chỉ sờ được vào một bộ phận của con voi mà thôi.

Phần mở đầu ngắn gọn nhưng chứa đựng đầy đủ những thông tin cần thiết để thu hút và dẫn dắt người đọc. Nếu coi truyện là một màn kịch thì ở đoạn này, mâu thuẫn kịch đã bắt đầu hình thành và phát triển. Cách xem voi của năm thầy là dùng tay để sờ. Thầy thì sờ vòi, thầy thì sờ ngà, thầy thì sờ tai, thầy thì sờ chân, thầy thì sờ đuôi.

Thầy nào sờ được bộ phận nào thì nhận xét về hình thù “con voi” như thế. Thầy sờ vào vòi cho rằng voi sun sun như con đỉa. Thầy sờ vào ngà bảo voi chần chẫn như cái đòn càn. Thầy sờ vào tai khăng khăng voi bè bè như cái quạt thóc. Thầy sờ vào chân voi thì cãi: Nó sừng sững như cái cột đình. Bốn nhận định của bốn thầy khác xa nhau nên thầy này phủ nhận ý kiến của thầy kia. Thầy thứ năm sờ vào cái đuôi thì phủ nhận tất cả bốn thầy trước: – Các thầy nói không đúng cả. Chính nó tun tủn như cái chổi sể cùn.

Dựa trên thực tế mà mình “xem” được, mỗi thầy đều đưa ra nhận xét về hình thù con voi bằng hình thức ví von, so sánh. Điều đó làm cho truyện thêm sinh động và có tác dụng tô đậm sai lầm trong cách xem voi và lời “phán” về voi của các thầy. Mâu thuẫn càng lúc càng tăng, không ai chịu nghe ai vì người nào cũng cho rằng mình đúng. Tục ngữ có câu: Trăm nghe không bằng một thấy, Trăm thấy không bằng một sờ. Ở đây, các thầy đã sờ tận tay, thử hỏi còn sai vào đâu được? Do vậy, việc thầy nào cũng khẳng định rằng mình đúng là có cơ sở. Thầy nào cũng đúng nhưng khổ nỗi chỉ đúng với một bộ phận của con voi chứ không đúng với toàn bộ con voi.

Người xưa thật hóm hỉnh khi để các thầy bói mù xem một con vật khổng lồ là con voi. Các bộ phận của nó ở cách xa nhau (vòi, ngà, tai, chân, đuôi) mà các thầy đều bị mù, không thể đi lại dễ dàng. Mỗi thầy lại chỉ sờ được có một thứ nên mới dẫn đến chuyện đấu khẩu bất phân thắng bại.

Mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm khi thầy nào cũng khăng khăng bảo vệ ý kiến của mình. Cãi nhau mãi không xong tất dẫn đến cuộc ẩu đả quyết liệt, bởi vì cả năm thầy không ai chịu ai. Như vậy là cãi nhau không đi đến đâu, mà đánh nhau càng không thể dẫn đến chân lí khách quan. Cái sai nọ tất yếu dẫn đến cái sai kia. Người đọc tưởng tượng ra cảnh năm thầy bói mù gân cổ cãi nhau rồi quờ quạng đánh nhau mà cười ra nước mắt.Biện pháp phóng đại được sử dụng triệt để trong truyện để tô đậm cái sai về nhận thức của các thầy bói xem voi.

Năm thầy bói đều sờ vào voi thật và mỗi thầy đều tả đúng một bộ phận của voi, nhưng không ai nhận xét đúng về cả con voi. Sai lầm của họ là mỗi người chỉ sờ được vào một bộ phận của con voi mà đã nhất quyết cho rằng đó là con voi. Điều đáng buồn cười là các thầy đều sai nhưng ai cũng nhận mình là đúng. Thực ra họ đều sai lầm trầm trọng bởi vì ai đã lấy nhận xét chủ quan về một chi tiết của sự vật để khẳng định, đánh giá toàn thể sự vật và phủ nhận ý kiến của người khác.

Cả năm thầy đều chung một cách xem voi phiến diện, dùng bộ phận để khái quát toàn thể. Truyện không nhằm chế giễu cái “mù” về thể chất (đây chỉ là chi tiết cần có của tình huống truyện), mà muốn nói đến cái “mù” về nhận thức và phương pháp nhận thức của các thầy bói. Cao hơn thế, truyện có ý giễu cợt những người làm nghề xem bói (Thầy bói nói càn). Tiếng cười trong truyện nhẹ nhàng nhưng cũng rất thâm thúy.

Truyện là màn hài kịch ngắn nhưng chứa đựng một bài học bổ ích. Người xưa muốn thông qua truyện để nhắc nhở mọi người khi giao tiếp, vấn đề nào tìm hiểu chưa thấu đáo thì không nên thể hiện quan điểm của mình vì không thể nào có được một nhận xét đúng đắn về thực tế xung quanh (hiện tượng, sự việc, sự vật, con người) nếu chưa tìm hiểu đầy đủ, kĩ càng. Muốn kết luận đúng về sự vật thì phải xem xét nó một cách toàn diện. Những hiểu biết hời hợt, nông cạn, những suy đoán mò mẫm thiếu thực tế… chỉ dẫn đến nhận thức lệch lạc, sai lầm mà thôi.

Qua truyện, người xưa còn ngầm phê phán những kẻ thiếu hiểu biết nhưng lại hay tỏ ra thông thái. Ý nghĩa này được gói gọn trong câu thành ngữ: Thầy bói xem voi.

Cậu Bé Tích Chu

Câu chuyện Cậu bé Tích Chu

Cậu bé Tích Chu là câu chuyện kể về sự hối hận và lòng hiếu thảo của một cậu bé chỉ biết ham chơi, qua đó nhắn nhủ các bạn nhỏ hãy luôn biết quan tâm, chăm sóc những người thân yêu trong gia đình.

1. Cậu bé ham chơi

Ngày xửa ngày xưa, có một cậu bé tên là Tích Chu. Bố mẹ Tích Chu mất sớm vì thế cậu ở với bà của mình.

Hàng ngày bà phải làm việc vất vả để kiếm tiền nuôi Tích Chu. Nhà có thức gì ngon cũng để dành cho cậu cả. Ban đêm, khi Tích Chu ngủ thì bà thức quạt. Thấy bà thương cậu bé Tích Chu, có người bảo:

– Bà ơi! Lòng bà thương Tích Chu còn cao hơn cả trời, rộng hơn cả biển. Lớn lên, Tích Chu sẽ không khi nào quên ơn bà đâu!

Thế nhưng khi lớn lên, cậu bé Tích Chu lại chẳng biết thương bà. Bà tuổi đã cao, mắt đã mờ, mà hàng ngày vẫn phải làm việc vất vả, còn Tích Chu suốt ngày chỉ biết rong chơi, a dua theo lũ bạn xấu trong làng.

Một buổi trưa, trời nóng nực, cơn sốt lên cao, bà khát nước quá, liền gắng gượng gọi với ra ngoài:

– Tích Chu ơi, cháu có đấy không, lấy cho bà ngụm nước. Bà thấy khát và mệt quá!

Bà gọi một lần, hai lần… rồi ba lần, nhưng vẫn không thấy tiếng của cậu bé Tích Chu đâu cả.

Mãi đến chiều, Tích Chu đang chơi đùa với lũ bạn, tự nhiên thấy bụng đói quá, bèn chạy về nhà, định vào trong bếp tìm xem còn gì ăn được không.

Cậu bé Tích Chu cất tiếng gọi bà. Cậu tìm trong nhà, ngoài sân, thậm chí tìm khắp cả ngoài vườn cũng không thấy bà đâu.

– Tích Chu về rồi đấy à! Cháu đói lắm phải không!

Cậu bé Tích Chu hết sức ngạc nhiên khi nhìn thấy một con chim đang nói chuyện với mình. Con chim kêu lên mấy tiếng, rồi nói tiếp:

– Cúc cu cu… Cúc cu cu… Là bà đây Tích Chu. Bà nằm ở nhà khát nước quá, không thể chịu nổi, nên đành phải hóa thành chim, bay đi để kiếm nước uống.

– Bà ơi Bà ơi! Bà trở lại như cũ đi. Cháu sẽ mang nước ra ngay cho bà đây!

– Bà ơi, bà đi đâu? Bà đừng đi. Xin bà hãy ở lại đây với cháu!

Nhưng chim đã vỗ cánh bay đi. Cậu bé Tích Chu cứ hớt hải chạy theo. Chim bay đi đâu, cậu chạy tới đó, miệng liên tục gọi với theo, giọng cậu lạc đi trong dòng nước mắt:

– Bà ơi! Xin bà! Xin bà hãy ở lại với cháu! Cháu sẽ đi lấy nước cho bà!

Cuối cùng, chim đỗ lại ở một dòng suối mát để uống nước.

Tích Chu hổn hển chạy đến, gọi:

– Bà ơi! Bà trở về với cháu đi! Cháu sẽ đi lấy nước cho bà! Cháu hứa sẽ không làm bà buồn nữa!

– Cúc cu cu… Cúc cu cu… Quá muộn rồi Tích Chu ơi! Bà không thể quay trở lại được nữa!

2. Sự hối hận và lòng hiếu thảo của cậu bé Tích Chu

Đúng lúc ấy, có một bà tiên hiện lên, nhẹ nhàng nói với cậu bé:

– Nếu cháu muốn bà trở lại thành người như trước đây, thì cháu phải đi lấy nước ở dòng suối Tiên về cho bà uống. Nhưng đường đi đến dòng suối Tiên xa xôi và hiểm trở lắm, cháu có đi được không?

Tích Chu ngừng khóc, trả lời bà tiên:

– Xa đến mấy cháu cũng đi, nguy hiểm mấy cháu cũng không sợ. Chỉ cần bà trở lại thành người như trước, vì gì cháu cũng làm ạ.

Bà tiên chỉ đường cho Tích Chu. Cậu bé cảm ơn bà, rồi không phút chần chừ, hăng hái đi ngay.

Được uống nước suối Tiên, bà của Tích Chu liền trở lại thành người.

Với thể thơ 5 chữ dễ đọc và ngôn từ trong sáng, tác giả Bùi Thị Ngọc Điệp đã kể lại câu chuyện này bằng bài thơ Cậu bé Tích Chu. Bài thơ chắc chắn sẽ khiến các bạn nhỏ vô cùng yêu thích.