Top 7 # Xem Nhiều Nhất Xem Truyện Cổ Tích Hay Mới Nhất 2/2023 # Top Like | Chungemlachiensi.com

Phân Tích Truyện “Thầy Bói Xem Voi”

Thầy bói xem voi là một truyện ngụ ngôn có nội dung giáo dục rất thâm thúy ẩn chứa dưới hình thức nghệ thuật hài hước thú vị. Truyện ngụ ngộn là truyện không chỉ có nghĩa đen mà còn hàm chứa nghĩa bóng. Nghĩa bóng là ý nghĩa sâu kín gửi gắm trong truyện, thường là những bài học nhân sinh bổ ích cho con người trong cuộc sống.

Thầy bói xem voi kể về cuộc xem voi của năm thầy bói mù và nhận xét của từng người về con voi. Sự khác biệt trong nhận thức về hình dáng con voi giữa các thầy bói dẫn đến cuộc tranh luận bất phân thắng bại, thậm chí dẫn tới ẩu đả. Từ việc chễ giễu cách xem voi và nhận xét về voi rất phiến diện của năm ông thầy bói mù, người xưa khuyên chúng ta rằng khi tìm hiểu, xem xét, đánh giá các sự vật, sự việc, hiện tượng xung quanh thì phải thận trọng, kĩ càng và toàn diện để tránh những đánh giá lệch lạc, sai lầm.

Truyện ngắn gọn nhưng rất hấp dẫn bởi hàng loạt các yếu tố đặc biệt của nó: tình huống đặc biệt, nhân vật đặc biệt, sự vật đặc biệt và cách cảm nhận sự vật của mỗi người lại càng đặc biệt. Có thể coi truyện ngụ ngôn này là một vở hài kịch nhỏ có đủ hoàn cảnh, nhân vật và mâu thuẫn kịch.

Mở đầu là cảnh năm thầy bói mù nhân buổi ế khách bèn túm tụm lại ngồi chuyện gẫu với nhau. Thầy nào cũng phàn nàn là chưa biết hình thù con voi ra sao. Tình cờ đúng lúc ấy, các thầy nghe người ta nói có voi đi qua, bèn chung nhau tiền biếu quản tượng, xin cho voi dừng lại để xem. Vì mù nên năm thầy cùng chung một cách xem voi là sờ bằng tay và mỗi thầy chỉ sờ được vào một bộ phận của con voi mà thôi.

Phần mở đầu ngắn gọn nhưng chứa đựng đầy đủ những thông tin cần thiết để thu hút và dẫn dắt người đọc. Nếu coi truyện là một màn kịch thì ở đoạn này, mâu thuẫn kịch đã bắt đầu hình thành và phát triển. Cách xem voi của năm thầy là dùng tay để sờ. Thầy thì sờ vòi, thầy thì sờ ngà, thầy thì sờ tai, thầy thì sờ chân, thầy thì sờ đuôi.

Thầy nào sờ được bộ phận nào thì nhận xét về hình thù “con voi” như thế. Thầy sờ vào vòi cho rằng voi sun sun như con đỉa. Thầy sờ vào ngà bảo voi chần chẫn như cái đòn càn. Thầy sờ vào tai khăng khăng voi bè bè như cái quạt thóc. Thầy sờ vào chân voi thì cãi: Nó sừng sững như cái cột đình. Bốn nhận định của bốn thầy khác xa nhau nên thầy này phủ nhận ý kiến của thầy kia. Thầy thứ năm sờ vào cái đuôi thì phủ nhận tất cả bốn thầy trước: – Các thầy nói không đúng cả. Chính nó tun tủn như cái chổi sể cùn.

Dựa trên thực tế mà mình “xem” được, mỗi thầy đều đưa ra nhận xét về hình thù con voi bằng hình thức ví von, so sánh. Điều đó làm cho truyện thêm sinh động và có tác dụng tô đậm sai lầm trong cách xem voi và lời “phán” về voi của các thầy. Mâu thuẫn càng lúc càng tăng, không ai chịu nghe ai vì người nào cũng cho rằng mình đúng. Tục ngữ có câu: Trăm nghe không bằng một thấy, Trăm thấy không bằng một sờ. Ở đây, các thầy đã sờ tận tay, thử hỏi còn sai vào đâu được? Do vậy, việc thầy nào cũng khẳng định rằng mình đúng là có cơ sở. Thầy nào cũng đúng nhưng khổ nỗi chỉ đúng với một bộ phận của con voi chứ không đúng với toàn bộ con voi.

Người xưa thật hóm hỉnh khi để các thầy bói mù xem một con vật khổng lồ là con voi. Các bộ phận của nó ở cách xa nhau (vòi, ngà, tai, chân, đuôi) mà các thầy đều bị mù, không thể đi lại dễ dàng. Mỗi thầy lại chỉ sờ được có một thứ nên mới dẫn đến chuyện đấu khẩu bất phân thắng bại.

Mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm khi thầy nào cũng khăng khăng bảo vệ ý kiến của mình. Cãi nhau mãi không xong tất dẫn đến cuộc ẩu đả quyết liệt, bởi vì cả năm thầy không ai chịu ai. Như vậy là cãi nhau không đi đến đâu, mà đánh nhau càng không thể dẫn đến chân lí khách quan. Cái sai nọ tất yếu dẫn đến cái sai kia. Người đọc tưởng tượng ra cảnh năm thầy bói mù gân cổ cãi nhau rồi quờ quạng đánh nhau mà cười ra nước mắt.Biện pháp phóng đại được sử dụng triệt để trong truyện để tô đậm cái sai về nhận thức của các thầy bói xem voi.

Năm thầy bói đều sờ vào voi thật và mỗi thầy đều tả đúng một bộ phận của voi, nhưng không ai nhận xét đúng về cả con voi. Sai lầm của họ là mỗi người chỉ sờ được vào một bộ phận của con voi mà đã nhất quyết cho rằng đó là con voi. Điều đáng buồn cười là các thầy đều sai nhưng ai cũng nhận mình là đúng. Thực ra họ đều sai lầm trầm trọng bởi vì ai đã lấy nhận xét chủ quan về một chi tiết của sự vật để khẳng định, đánh giá toàn thể sự vật và phủ nhận ý kiến của người khác.

Cả năm thầy đều chung một cách xem voi phiến diện, dùng bộ phận để khái quát toàn thể. Truyện không nhằm chế giễu cái “mù” về thể chất (đây chỉ là chi tiết cần có của tình huống truyện), mà muốn nói đến cái “mù” về nhận thức và phương pháp nhận thức của các thầy bói. Cao hơn thế, truyện có ý giễu cợt những người làm nghề xem bói (Thầy bói nói càn). Tiếng cười trong truyện nhẹ nhàng nhưng cũng rất thâm thúy.

Truyện là màn hài kịch ngắn nhưng chứa đựng một bài học bổ ích. Người xưa muốn thông qua truyện để nhắc nhở mọi người khi giao tiếp, vấn đề nào tìm hiểu chưa thấu đáo thì không nên thể hiện quan điểm của mình vì không thể nào có được một nhận xét đúng đắn về thực tế xung quanh (hiện tượng, sự việc, sự vật, con người) nếu chưa tìm hiểu đầy đủ, kĩ càng. Muốn kết luận đúng về sự vật thì phải xem xét nó một cách toàn diện. Những hiểu biết hời hợt, nông cạn, những suy đoán mò mẫm thiếu thực tế… chỉ dẫn đến nhận thức lệch lạc, sai lầm mà thôi.

Qua truyện, người xưa còn ngầm phê phán những kẻ thiếu hiểu biết nhưng lại hay tỏ ra thông thái. Ý nghĩa này được gói gọn trong câu thành ngữ: Thầy bói xem voi.

Xem Truyện, Đọc Truyên, Nghe Kể Truyện

Truyện cười

Xứ Sở Nụ Cười

Sau chuyến tham quan 33 ngày ở các nước có ngành du lịch phát triển, thị trưởng thành phố Hoa Biển quả quyết: “Ăn nhau ở con người, thành phố chúng ta sống nhờ vào du lịch, cần phát động phong trào toàn dân làm du lịch”.

Sau chuyến tham quan 33 ngày ở các nước có ngành du lịch phát triển, thị trưởng thành phố Hoa Biển quả quyết: “Ăn nhau ở con người, thành phố chúng ta sống nhờ vào du lịch, cần phát động phong trào toàn dân làm du lịch”.

Lệnh được ban ra, một cuộc họp quy tụ các chuyên gia của đủ thứ lĩnh vực từ du lịch đến văn hóa, văn nghệ, môi trường, đạo đức, kinh tế… được triển khai. Sau nhiều tranh căi nảy lửa, người ta đi đến kết luận: “Trong những thứ có thể thu hút khách du lịch thì con người là quan trọng nhất, và điều quan trọng nhất của cái quan trọng nhất đó chính là nụ cười”. Một nghị quyết nhanh chóng được đưa ra: biến thành phố Hoa Biển thành “thành phố nụ cười”.

Ngay ngày hôm sau, trên các đường phố xuất hiện nhiều băngrôn với các ḍng chữ: “Cười là yêu thành phố”, “Mỗi nụ cười là một viên gạch xây dựng thành phố giàu đẹp”, “Nụ cười, nền tảng của ngành công nghiệp không khói”…

Sau ba tháng phát động và treo băngrôn, ngành du lịch thống kê được rằng số khách du lịch tăng hơn một người so với cùng kỳ năm ngoái. Như vậy là có triển vọng. Hội nghị các chuyên gia lại được mở ra để đánh giá Tình hình.

Tất cả các nhân vật ưu tú nhất thành phố trong nhiều lĩnh vực đều thống nhất rằng các biện pháp tuyên truyền cần phải bình dân hơn một chút cho mọi người dễ hiểu. Các công việc cần thiết được triển khai ngay. Ngành truyền hình thuê hẳn mấy nhóm tấu hài cấp tốc dựng lên chương trình “Gặp nhau cuối ngày” với những tiểu phẩm hài hước dễ hiểu và dễ cười nhất.

Ví dụ như nhóm “Cù nhầy” với tiểu phẩm về một cô nàng bị chồng bỏ vìcái tội quá mê hát karaoke, nhờ hay cười với du khách đã được một ông Tây cưới làm vợ vìmê nụ cười rộng mở của nàng.

Nhóm “Lăng xẹt” lại có tiểu phẩm “Lọ Lem tân kỳ” kể về một cô bé nghèo khổ nhờ luôn nở nụ cười mà được một nhóm khách du lịch đang nhậu tặng một lon bia. Dưới nắp lon bia may mắn ấy là một giải thưởng trị giá cả tỷ đồng, thế là cô bé trở nên giàu có và cưới được một chàng hoàng tử đẹp trai như anh Long Vũ…

Ngành thông tin tuyên truyền cũng có những thay đổi đáng kể. Các băngrôn cũ được hạ xuống và thay bằng các khẩu hiệu khác hình tượng hơn như: “Hãy cười với những người đến từ phương xa”, “Hãy cười thân thiện với những người mũi cao, đeo balô, mặc quần soọc và áo thun ba lỗ”…

Ba tháng nữa trôi qua trong sự hồi hộp chờ đợi của những người có trách nhiệm. Kết quả là số khách nước ngoài tăng hơn hai người so với cùng kỳ năm ngoái. Ngành truyền hình cho biết lượng người xem tivi tăng vọt. Đặc biệt khoa cấp cứu bệnh viện tỉnh đã đón được số bệnh nhân nhiều gấp ba lần so với cùng kỳ năm ngoái, đa số là tai nạn giao thông do mải đọc các khẩu hiệu.

Các chuyên gia lại có dịp ngồi lại để trổ tài hùng biện. Có vị cho rằng các biện pháp tuyên truyền vẫn chưa cụ tahể, thiết thực. Có vị lại kể rằng dân Tình đã cười nhiều hơn nhưng họ chỉ cười khi xem các tiểu phẩm hài hoặc khi đọc các câu khẩu hiệu giăng đầy trên đường, còn khi gặp du khách thì họ lại chìa ra cái mặt như đưa đám. Vị này lắc đầu, chán nản bảo rằng trình độ dân trí của tỉnh ta còn thấp lắm, chịu thua thôi. Tốt nhất là đưa chương trình “Nụ cười cho du lịch” vào chương trình giáo dục ngay từ lớp mẫu giáo. Cuối cùng ư kiến của chuyên gia ngành kinh tế được mọi người đồng Tình nhất, vị này cho rằng tốt nhất là đưa ra chương trình “Nụ cười có thưởng”.

Chương trình “Nụ cười có thưởng” được thực hiện ngay lập tức. Mỗi người dân thành phố được phát một cuốn sổ. Đại khái là: Ngày… cười với ông S., người Anh, kư nhận. Ngày… cười với bà M., người Pháp, xác nhận… Đến cuối tháng đem sổ tới lĩnh thưởng. Quy định là mỗi nụ cười đổi được 10 kg cà phê hoặc một tạ muối, hay 6 kg đường hoặc một con cá ba sa 2,1 kg.

Chương trình này có hiệu quả ngay lập tức. Một đồn mười, mười đồn trăm, người tứ xứ đổ về ào ạt. Dân Tình khấm khá hẳn lên nhờ trúng thưởng. Riêng các ông chủ nhà hàng và khách sạn thì cười suốt ngày nên phần thưởng xài không hết liền đem góp ngay cho các quỹ từ thiện. Chỉ một rắc rối nho nhỏ là bệnh viện phải mở thêm khoa đặc biệt chuyên chữa sái quai hàm và ngộp thở do cười quá nhiều.

Bây giờ nếu giở cuốn sách hướng dẫn du lịch (in bằng tám thứ tiếng) ra xem thì các bạn sẽ thấy sáu ngôi sao to tướng (nghĩa là “nơi không thể không đến”) ở trang giới thiệu về thành phố Hoa Biển.

…Xem Tiếp »

Sự Tích Con Khỉ Truyện Cổ Tích, Truyện Cổ Tích Việt Nam

Sự tích con khỉ

( Sự tích con khỉ) Ngày xưa có một người con gái đi ở với một nhà trưởng giả. Nàng phải làm việc quần quật suốt ngày, lại bị chủ đối đãi rất tệ. Cái ăn cái mặc đã chả có gì mà thỉnh thoảng còn bị đánh đập chửi mắng. Vì thế, cô gái tuổi mới đôi mươi mà người cứ quắt lại, trông xấu xí bệ rạc hết chỗ nói. Một hôm nhà trưởng giả có giỗ, cỗ bàn bày linh đình, họ hàng đến ăn uống đông đúc. Trong khi đó thì cô gái phải đi gánh nước luôn vai không nghỉ. Lần gánh nước thứ mười, cô gái mỏi mệt quá ngồi lại ở bờ giếng. Tự nhiên cô thấy tủi thân, ôm mặt khóc. Lúc đó đức Phật bỗng hiện ra với trạng mạo một ông cụ già. ạng cụ có vẻ đâu từ xa lại, dáng điệu mệt nhọc đến xin nước uống. Nàng vội quảy gánh xuống giếng vực nước lên cho ông già giải khát. Ông cụ uống xong lại đòi ăn. Cô gái nhớ tới phần cơm của mình chưa ăn, bèn bảo ông cụ ngồi chờ rồi quảy gánh nước về. Lần sau ra giếng, cô lấy cơm trong thùng đưa cho ông già và nói:

– Họ dành phần cho con toàn cơm cháy cả, cụ ăn một bát này cho đỡ đói. Ăn xong, ông cụ bảo nàng: Sự tích con khỉ

– Hồi nãy làm sao con khóc? Cô gái ngập ngừng, cúi mặt xuống không trả lời.

– Ta là đức Phật,

– ông cụ nói tiếp,

– ta thấy con có lòng tốt.

Nếu con muốn gì, ta sẽ làm cho con vui lòng.

Cô gái ngạc nhiên mừng rỡ, kể nỗi lòng với đức Phật. Thấy điều ước muốn của người con gái chỉ là làm sao cho bớt xấu xí, ông cụ bảo nàng lội xuống giếng, hễ thấy bông hoa nào đẹp mút lấy thì sẽ được như nguyện. Khi xuống nước, cô gái chỉ mút mấy bông hoa trắng. Tự nhiên lúc lên bờ, nàng trở nên trắng trẻo xinh xắn, đồng thời quần áo cũng biến thành những thứ tốt đẹp.

Khi cô gái quảy gánh nước trở về, cả họ nhà trưởng giả vô cùng kinh ngạc. Nàng xinh đẹp đến nỗi họ không thể nào nhận ra. Nghe cô gái kể chuyện, ai nấy cũng muốn cầu may một tí. Họ lập tức đổ xô cả ra bờ giếng mong gặp lại đức Phật để được trẻ lại và đẹp ra. Thấy ông cụ già vẫn còn ngồi ở chỗ cũ, họ sung sướng như người được của. Họ đưa xôi thịt ra mời tới tấp:

– Này cụ xơi đi! Cụ xơi đi. Rồi cụ làm phúc giúp cho chúng tôi với! Đức Phật cũng bảo họ lội xuống giếng và dặn họ y như dặn cô gái lần trước. Dưới giếng lúc đó đầy hoa đỏ và hoa trắng. Ai nấy đều cho màu đỏ là đẹp nên khi lội xuống giếng đều tìm hoa đỏ mút lấy mút để. Nhưng không ngờ lúc lên bờ, họ không phải trẻ lại mà già thêm ra: mặt mũi nhăn nheo, người trông quắt lại, lông lá mọc đầy người, đằng sau lưng là cả một cái đuôi.

Những người đi gánh nước thấy vậy hoảng hồn: “Kìa trông con quỷ, nó cắn bà con ôi!”. Nhưng lại có những tiếng khác: “Đánh cho chết chúng nó đi! Sợ gì”. Lập tức mọi người cầm đòn gánh xông lại. Cả họ nhà trưởng giả kinh hoàng bỏ chạy một mạch lên rừng.

Thấy vậy cô gái và mọi người sợ quá, đêm đêm đóng cửa rất chặt. Họ bàn nhau tìm cách đuổi chúng. Họ bôi mắm tôm vào các cánh cửa, lại nung nóng rất nhiều lưỡi cày đặt rải rác ở cổng các nhà. Quả nhiên, một đêm nọ chúng lại mò về. Theo lệ thường, chúng đánh đu vào song cửa kêu rít lên. Nhưng lần này chúng vừa mó đến đã bị mắm tôm vấy đầy tay, rồi từ tay vấy khắp cả người, hôi hám không thể nói hết. Chúng kinh sợ dắt nhau ra ngồi trước cổng quen như thói cũ. Nhưng vừa đặt đít ngồi xuống các lưỡi cày thì chúng đã kêu oai oái, rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy lên rừng. Từ đó chúng kệch không dám về nữa.

Trong những khi lên rừng hái củi, người ta thỉnh thoảng vẫn gặp chúng. Thấy bóng người từ đàng xa, chúng liền chuyền theo nhánh cây, lủi nhanh thoăn thoắt. Người ta gọi chúng là những con khỉ. Ngày nay vẫn có nhiều người cho khỉ là thuộc nòi trưởng giả. Còn những con khỉ sở dĩ đỏ đít là vì chúng chịu di truyền dấu vết bỏng đít của tổ tiên.

Gửi bởi in Tags: Hà Vũ truyện cổ tích việt nam đọc truyện bé nghe, đọc truyện cổ tích việt nam chọn lọc, hay nhất, truyện cổ tích, truyện cổ tích việt nam chọn lọc, truyện cổ tích việt nam hay nhất, việt nam

Tuyển Tập Truyện Cổ Tích Hay Cho Bé

Chuyện từ rất lâu trước đây kể rằng có đôi vợ chồng cùng nhau đến gia đình của một phú ông vô cùng giàu có để làm người ở. Tuy cả hai đều sống rất hiền nhưng là tuổi cũng ngoài 50 rồi mà chẳng có được một mụn con nào cả.

Vào một ngày nọ, trời hôm ấy nắng rất gay gắt, nhưng người vợ vẫn phải vào rừng để mà kiếm củi phục vụ cho nhà phú ông. Sau một hồi kiếm củi vất vả, trời lại nắng quá nên bà rất khát nước, nhưng mà tìm mãi thì chẳng thấy có con sông cái suối nào cả. Cuối cùng vì không chịu được nữa nên bà liều mình lấy số nước trong cái sọ dừa ở ngay dưới gốc cây mà uống cạn. Và một điều kì lạ đã xảy ra, khi bà uống chỗ nước ở trong chiếc sọ dừa thì lại cảm thấy cơ thể khoan khoái vô cùng, ruột gan cũng mát hết cả. Cũng kể từ ngày ấy, bà phát hiện mình mang thai, tuy nhiên, chẳng bao lâu sau thì người chồng qua đời.

Bà mang thai chín tháng mười ngày và sinh được một cục thịt tròn lông lốc, hình dáng bên ngoài giống hệt như một cái sọ, tuy có đầy đủ mắt mũi, miệng, tai nhưng mà lại không có tay có chân Chồng thì đã mất, bây giờ lại sinh ra thứ quái thai như vậy khiến cho bà vô cùng phiền lòng, chán nản quá nên bà định bụng sẽ đem nó đi chôn sống. Nhưng đột nhiên cục thịt ấy lại cất tiếng gọi:

– Mẹ ơi mẹ! Dù sao con cũng vẫn là con người mà mẹ. Mẹ đừng đem con vứt đi mà tội cho con!

Người mẹ nghe vậy thì xúc động lắm, vội vàng ôm cục thịt ấy vào trong lòng mình, nâng niu nó và cho nó bú. Sau đó thì bà đặt tên cho con là Sọ Dừa.

Khi chuyện bà đẻ ra quái thai truyền đến tai của phú ông thì ông ta bắt bà phải đem nó đi chôn sống. Đương nhiên là đời nào bà chịu làm theo. Vì cớ đó mà phú ông lệnh cho bà phải ra chiếc lều tranh rách nát ngoài góc vườn và sinh sống ở đó. Tuy nhiên thì ông ta vẫn bắt bà ngày ngày phải làm việc cho nhà mình

Hằng ngày, khi đi làm về thì bà lại mang theo một nắm cơm về cho Sọ Dừa. Ngày lại qua ngày, Sọ Dừa cứ thế lớn rất nhanh, và càng thêm khôn ngoan và hiểu biết. Hàng xóm ở chung quanh lâu dần cũng quen và thêm thương yêu Sọ Dừa.

Mỗi ngày, chờ cho mẹ rời khỏi lều tới nhà phú ông làm việc, Sọ Dừa ở nhà lập tức biến thành cậu bé vô cùng xinh xắn, cậu quét dọn cửa nhà ngăn nắp, dọn dẹp mọi thứ, khi công việc xong xuôi thì cậu lại biến trở lại thành cái sọ dừa như cũ. Ban đầu thì người mẹ cũng cảm thấy kì lạ vô cùng, sau đó bà thử theo dõi nhưng không phát hiện ra điều gì bất thường, vì vậy cũng thôi.

Vào một ngày, người mẹ rất buồn rầu bảo Sọ Dừa là:

– Nhà của người ta, con được 7 – 8 tuổi thì đã biết đi chăn bò chăn trâu, nhưng con mẹ thì mẹ lại chẳng trông mong được điều gì! Nhà phú ông có đàn dê đang tìm người chăn dắt nhưng mẹ chẳng tìm được người nào cả.

Nghe mẹ nói vậy thì Sọ Dừa liền thưa:

– Mẹ ơi mẹ! Tưởng gì chứ chăn dê con cũng có thể làm được. Mẹ hãy đi bảo với phú ông để cho con đi chăn cho!

Vì thấy con mình quả quyết rằng có thể chăn dê tốt được nên người mẹ cũng mạnh dạn mà tới nhà phú ông để mà thưa chuyện. Lúc đầu thì phú ông cũng e ngại lắm, tuy nhiên về sau thì cũng miễn cưỡng mà đồng ý để Sọ Dừa thử chăn dắt vài bữa xem thế nào, nếu như làm tốt thì ông ta sẽ mướn.

Khi thấy phú ông đồng ý cho Sọ Dừa làm thử thì người mẹ vui mừng lắm. Quả nhiên là Sọ Dừa làm rất tốt công việc chăn dắt này, đàn dê của nhà phú ông được Sọ Dừa chăn thì con nào con nấy đều no căng bụng và càng ngày càng béo tốt hơn. Thấy vậy thì phú ông ưng lắm, đàn dê càng ngày lại càng béo hơn, mà Sọ Dừa ăn cũng rất ít, mỗi ngày chỉ ăn có hai nắm cơm nho nhỏ mà thôi.

Hằng ngày thì Sọ Dừa đều lùa đàn dê đến tận dãy núi xa làng để chăn, và phú ông phân công cho ba đứa con gái của mình thay phiên nhau để đem cơm đến cho Sọ Dừa. Hai người chị lúc nào cũng tìm cách để lánh xa Sọ Dừa, khi mang cơm tới thì để luôn ở gốc cây gần đấy rồi gọi, sau đó thì mặc kệ cho Sọ Dừa tự mình lăn tới mà ăn. Còn người con gái út thì khác, mỗi lần đem cơm tới thì cô lại mang tới tận chỗ Sọ Dừa.

Vào một ngày nọ, đến lượt của cô út đem cơm tới cho Sọ Dừa, lúc gần đến nơi mà Sọ Dừa thả dê thì cô bỗng nhiên nghe được có tiếng sáo văng vẳng đâu đây, lúc trầm lúc nhặt khiến cho cô thấy xuyến xao trong lòng. Cô út tìm mãi nhưng chẳng thấy Sọ Dừa ở đâu, mà chỉ trông thấy một chàng trai rất khôi ngô và tuấn tú ở đó, chàng trai tuổi cũng chỉ tầm mười bảy, nằm trên võng và mải mê thổi sáo.

Khi thấy có động thì chàng trai lập tức biến lại thành Sọ Dừa và lăn lông lốc ở đó. Kể từ ngày ấy thì cô út biết được Sọ Dừa chẳng phải là người trần, và cũng đem lòng yêu mến Sọ Dừa, mỗi khi có thức ăn ngon thì cô lại giấu đem thật nhiều cho Sọ Dừa.

Và rồi một hôm nọ, Sọ Dừa đột nhiên đòi mẹ mình phải đến nhà của phú ông để mà hỏi một trong số ba cô con gái của phú ông về làm vợ mình. Người mẹ lúc đấy đang uống nước, nghe vậy thì phì cười và bảo rằng:

– Con ơi con, con gái nhà phú ông đều rất xinh đẹp, làm sao mà người ta đồng ý gả cho mày được, trai làng tới hỏi đầy mà phú ông có ưng đâu.

Dù cho người mẹ có nói thế nào đi chăng nữa thì Sọ Dừa vẫn cứ tha thiết mà năn nỉ. Sau cùng, vì thương con nên bà cũng phải kiếm lấy buồng cau và liều mình để sang nhà phú ông hỏi thử.

Khi nghe bà nói xong thì Phú ông liền cười mỉa mà nói rằng:

– Nếu như mà nhà của mụ có thể sắm đầy đủ những thứ lễ vật ta yêu cầu, lúc ấy ta sẽ đồng ý mà gả một trong số ba đứa con gái của ta cho con trai của mụ. Lễ vật phải có đủ một chĩnh vàng cốm, có mười tấm lụa đào, có mười con heo béo và có mười thùng rượu tăm. Hơn nữa nhà mụ phải có được một ngôi nhà ngói năm gian cho con gái ta ở, chứ đời nào ta lại để cho con gái của ta phải ở trong cái túp lều tranh rách nát kia.

Khi đưa ra những yêu cầu ấy thì phú ông cũng đã tính hết cả rồi, ông ta chắc mẩm nói thách như vậy thì nhà Sọ Dừa có làm thuê cả đời thì cũng chả có đủ. Bà mẹ buồn rầu trở lại nhà và bảo con trai mình rằng:

– Con trai à, phú ông đòi đồ cưới cao lắm, làm sao mà nhà mình sắm đủ được chứ. Thôi thì con hãy bỏ ý định xin cưới con gái của phú ông đi.

Khi nghe hết về những lễ vật mà phú ông đòi thì Sọ Dừa liền nói:

– Mẹ hãy yên tâm đi, con sẽ tìm cách mà lo được đầy đủ những thứ lễ vật ấy.

Quả nhiên như đã nói, sáng hôm sau thì Sọ Dừa đã chuẩn bị xong xuôi hết tất cả những thứ lễ vật hôm trước phú ông thách cưới. Lúc người mẹ ngủ dậy nhìn thấy thì cứ ngỡ là mình nằm mơ. Bởi vì túp lều tranh rách nát đột nhiên biến mất, bây giờ ở đó là căn nhà ngói năm gian rộng rãi. Bà bây giờ cũng đang nằm ở trên chiếc giường rộng có chăn hoa và nệm gấm đầy đủ. Ở ngoài sân thì có đến mấy chục kẻ hầu người hạ mặc quần áo sặc sỡ đang đứng nghiêm sẵn sàng để đưa hai mẹ con Sọ Dừa sang bên nhà phú ông để hỏi cưới.

Phú ông cũng chẳng còn cách nào để mà từ chối cả, tuy nhiên thì trong bụng vẫn thầm nghĩ dù có đủ hết lễ vật đi chăng nữa thì mấy đứa con gái của ông cũng chẳng đứa nào chấp nhận lấy một thằng quái thai người không ra người mà ngợm cũng không ra ngợm ấy. Ông cho gọi cả ba cô con gái của mình ra và hỏi:

– Nào, con gái cả của ta, con đồng ý gả cho Sọ Dừa, đứa con trai của mụ ta làm vợ không?

Cô con gái lớn lập tức bĩu môi rồi quay ngoắt người đi thẳng vào trong phòng, chẳng thèm nói lấy nửa lời. Phú ông lại tiếp tục hỏi đến đứa con thứ hai của mình:

– Giờ thì đến lượt con rồi con gái, con đồng ý gả cho Sọ Dừa làm vợ chứ?

Người con gái thứ hai của phú ông cũng chẳng khác gì cô chị cả của mình, cô ta khinh bỉ cười một cái rồi nói:

– Cha à, con gái cha có điên đâu mà lại lấy thằng đấy làm chồng chứ.

Còn cô con gái út, phú ông cũng hỏi cô:

– Giờ thì chỉ còn một mình con thôi, vậy con đồng ý không nào?

Ngoài dự đoán của mọi người, cô con gái út rất nhỏ nhẹ mà đáp lời:

– Thưa cha, con gái đồng ý ạ!

Phú ông vô cùng ngạc nhiên, nghe con gái út nói vậy thì miệng cũng há hốc cả ra. Tuy nhiên thì ông ta không thể nào đổi ý được bởi vì Sọ Dừa đã đem đầy đủ lễ vật tới, con gái ông ta cũng đã đồng ý rồi.

Buổi chiều ngày hôm ấy thì Sọ Dừa tới và đón dâu về. Lễ cưới tổ chức rất linh đình, người trong làng đều được mời tới, từ trong nhà ra ngoài ngõ đều vang lên những tiếng nói cười vui vẻ.

Khi trời tối, nhà trên và nhà dưới đều được thắp sáng bằng những cây nến to, nhưng mọi người lại chẳng nhìn thấy Sọ Dừa ở đâu. Đột nhiên, từ trong phòng, một chàng thanh niên tuấn tú khôi ngô bước ra, khuôn mặt chàng sáng ngời, tay nắm chặt tay của cô dâu, chàng nói:

– Kính thưa các cụ, kính thưa các ông các bà, các anh các chị cùng quan viên hai họ, tôi chính là Sọ Dừa đây. Vợ chồng tôi cũng cám ơn tấm lòng của tất cả mọi người vì đã tới chung vui với chúng tôi ngày hôm nay.

Bà mẹ quá xúc động, ôm chầm cô con dâu của mình, trong lòng mừng rỡ đến mức không nói thành lời. Tất cả mọi người trong đám cưới cũng đều vui vẻ chúc mừng, mừng Sọ Dừa thành người, mừng cô út nhà phú ông cưới được chồng tốt. Tuy nhiên thì hai cô chị lại vô cùng bực tức và đố kị.

Cưới vợ xong, Sọ Dừa vô cùng chăm chỉ đọc sách để dùi mài thêm kinh sử, khi thi bảng, chàng đỗ được Trạng nguyên, nhà vua cũng vô cùng trọng dụng bởi tài trí hơn người của chàng.

Không lâu sau đó, người mẹ cũng đã tuổi cao sức yếu nên qua đời, quan trạng Sọ Dừa rời kinh đô để về quê chịu tang mẹ mình. Nhưng về chưa được bao lâu thì đã nhận chiếu chỉ nhà vua phái chàng đi sứ.

Trước lúc rời nhà, chàng lấy một con dao cùng một hòn đá đánh lửa, thêm hai quả trứng gà đưa cho vợ, còn dặn dò rất kĩ là phải luôn đem theo bên người phòng thân, rồi có khi sẽ phải dùng đến.

Hai cô chị gái vốn đã nuôi lòng đố kị, ghen ghét từ xưa vì thấy cô em út lấy được một người chồng tuấn tú, giỏi giang, lại có quyền chức. Nay thấy quan trạng phải đi xa bèn lập mưu tính kế để hãm hại em gái hòng cướp chồng.

Vào một ngày kia, hai cô chị đột nhiên tới và rủ cô út đi chơi thuyền ở ngoài biển, đợi cho thuyền đi ra xa thì hai cô liền cùng nhau giấu hết mái chèo và đẩy thuyền cô em út ra xa tít khiến cho chiếc thuyền chìm nghỉm.

Cùng lúc đó có con cá kình lớn bơi ngang qua liền nuốt trọn cả thuyền cả người vào bụng. Cô út nhớ đến những vật mà chồng đưa cho, lập tức lấy ra con dao và đâm liên tiếp vào bụng con cá kình, con cá đau đớn vùng vẫy hồi lâu, sau đó thì chết nổi lên trên mặt nước.

Sau đó xác của con cá kình dạt vào bờ của một hòn đảo hoang ngoài biển, cô út liền khoét bụng cá để chui ra ngoài. Sẵn có dao bên người, cô đem xẻ cá thành miếng, một phần đem phơi khô, một phần đem muối ăn dần. Vì có đá đánh lửa nên cô út có lửa để sưởi ấm, cũng có lửa để mà nấu thức ăn. Còn hai quả trứng gà thì đủ ngảy đủ tháng ở trong bọc liền nở ra một gà trống một gà mái.

Và ngày tháng cứ thế trôi qua, cô út cứ sống một mình ở trên hoang đảo ấy, con gà mái thì đẻ ra không biết bao nhiêu là trứng, vì thế nên đàn gà mỗi lúc lại đông dần lên. Vào một buổi chiều nọ, cô út bỗng nhiên nghe được tiếng con gà trống của mình gáy to:

– Ó… ò… o… o… phải thuyền quan trạng rước cô tôi về!

Cô út vội vàng chạy ra bờ biển và trông thấy có một chiếc thuyền rất lớn đang đi về phía mình. Cô hết sức mừng rỡ vì biết rằng mình sắp được trở về đất liền rồi. Thuyền lớn cứ mỗi lúc lại gần thêm, khi nhìn trên mui thuyền, cô út có thể nhận ra được ngay người đang đứng đó chính là Sọ Dừa chồng mình. Khi gặp nhau thì hai vợ chồng mừng rỡ ôm chầm lấy nhau, hạnh phúc đến mức nói không thành lời.

Sọ Dừa lập tức đón vợ lên thuyền và dong buồm trở về nhà. Khi chàng nghe vợ kể lại toàn bộ câu chuyện ngày trước thì vô cùng căm phẫn. Khi về tới nhà, Sọ Dừa liền giấu vợ trong phòng để không ai biết, sau đó thì sai người làm tiệc mừng linh đình, cho mời bà con lối xóm cũng như họ hàng gần xa tới mừng mình trở về.

Khi hai cô chị thấy người chồng của em gái mình trở về và mở tiệc mừng thì vội vàng lựa quần áo đẹp đẽ, trang điểm xinh đẹp tới ăn tiệc, mong muốn có thể lôi kéo được sự chú ý của chàng. Vừa lúc ngồi vào mâm thì cả hai liền thi nhau kể lại chuyện em gái út của mình chết đuối như thế nào, và cả chuyện bọn họ đã cố gắng ra sao nhưng đành lực bất tòng tâm.

Sọ Dừa chẳng nói chẳng rằng, vẫn chỉ cười cười nghe họ làm trò, đợi cho tiệc vào lúc vui thì Sọ Dừa liền đứng dậy xin phép được vào trong buồng để dẫn bạn mình ra chào tất cả mọi người có mặt trong bữa tiệc ngày hôm nay.

Từ trong buồng trong, cô út theo chồng bước ra ngoài trước sự ngạc nhiên đến ngỡ ngàng của mọi người. Hai cô chị trông thấy em gái mình thì chân tay bủn rủn hết cả, nhân lúc tất cả mọi người mừng rỡ chúc mừng cô út còn sống mà trở về, cả hai vội vàng lẻn ra ngoài và trốn biệt tăm kể từ đấy.