Top 2 # Xem Nhiều Nhất Viết Truyện Cười Về Ngày 20 Tháng 11 Mới Nhất 2/2023 # Top Like | Chungemlachiensi.com

Những Bài Thơ Chúc Hay Về Ngày 20 Tháng 11

Những bài thơ chúc hay về ngày 20 tháng 11, thơ chúc mừng ngày 20/11 hay nhất, thơ chúc ngày nhà giáo việt nam hay nhất, thơ chúc thầy cô giáo ý nghĩa nhất.

Vào dịp lễ trọng đại này, ngoài những bông hoa tươi thắm, những lời chúc ý nghĩa, hãy dành tặng người mẹ thứ 2 của mình những bài thơ 20/11 hay nhất, để thầy cô có một ngày thật ý nghĩa.

Ngày 20/11: Những bài thơ hay và ý nghĩa nhất về thầy cô giáo – Ảnh 1 Những vần thơ hay sẽ là lời chúc 20/11 ý nghĩa nhất dành tặng thầy cô.

1. Gửi về cô giáo dạy văn

Có thể bây giờ cô đã quên em

Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết

Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt

Vẫn nhớ lời tự nhủ: Sẽ về thăm.

Có thể bây giờ chiếc lá bàng non

Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm

Ai sẽ nhặt dùm em xác lá

Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ?

Ước gì… Hiện tại chỉ là mơ

Cho em được trở về chốn ấy

Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái

Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên

Em nhớ hoài tiết học đầu tiên

Lời cô dạy: “Văn học là nhân học”

Và chẳng ai học xong bài học làm người!

Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười

Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp

Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược

Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi

Những lúc buồn em nhớ quá – Cô ơi!

Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ…

2. Khi thầy về nghỉ hưu

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao

Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:

“Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…”

Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào

Con nao nức bước vào trường trung học

Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc

Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?

Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?

Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi

Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao

Vai áo bạc như màu trang vở cũ

Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ

Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

3. Bụi phấn

Nay đã xa rồi yêu dấu ơi

Nhớ thầy cô nhớ….đến chơi vơi

Trường xưa cánh phượng ngày nao đã

Dõi theo ta để nghẹn muôn lời

Khi tôi ném bảng nằm ngang ngổn

Thầy đến bên tôi vẻ ôn tồn

Viết lên đôi chữ cười vui vẻ

Bảng cũng như ta cũng có “hồn”…

Bụi rớt rơi trên dáng hao gầy

Phấn chì bụi phủ tóc như mây

Rớt bay hồn phấn tan từng mảnh

Rơi xuống làm thêm bạc tóc thầy

Có phải thầy đang nảy hạt mầm ?

Hạt mầm thầy chăm bón quanh năm!

Bụi thời gian cứ bay theo gió

Nào biết ngày mai sẽ thăng trầm

Rơi như lá úa nay lìa cành

Trên đường gian khổ hóa mong manh

Bụt giảng ngày xưa thầy tôi đã

Giảng giải từng câu thiếu niên thành…

Có biết ngày mai sẽ ra sao

Hạt mầm thầy nảy biết là bao

Bụi trần phấn toả mau phai thắm

Nào biết ngày sau sẽ thế nào!

Rơi rơi nắng gió sương mờ ảo

Trên mái trường xưa nhạt ngói màu

Tóc người xưa cũng chen sợi bạc

Thầy đó trường đây lệ cứ trào….

Con vẫn yêu sao những điểm 10

Yêu thầy trách phạt học mà chơi

Phút giây ngày ấy như sống lại

Này tuổi thơ ngây chẳng hết lời

Làm sao để trở lại ngày xưa

Có thể ngoan hơn chẳng nghịch đùa

Nào ai không nhớ mình “hưởng” phạt

Quên những trận đòn đã từng chưa?

Ngày nay con vẫn giữ ân tình

Xưa còn non trẻ đã miệt khinh

Thầy – cô nâng sách tay dìu dắt

Dạy dỗ thành nhân giúp nước mình

Khi con cất bước xa mái trường

Tuổi người đã đủ để vấn vương

Còn lưu luyến bạn – thầy – cô mãi

Thơ thẩn dăm câu thỏa sầu thương.

4. Lời ru của thầy

Mỗi nghề có một lời ru

Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này

Lời ru của gió màu mây

Con sông của mẹ đường cày của cha

Bắt đầu cái tuổi lên ba

Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em

Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm

Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đủ nghìn câu

Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời

Tuổi thơ em có một thời

Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn

Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây

Thầy ru hết cả mê say

Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm

Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày

Trong em hạt chữ xếp dày

Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường

Xin lời ru được dẫn đường em đi

(Con đường thầy ngỡ đôi khi

Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi

Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em

Thì dù phấn trắng bảng đen

Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình

5. Thầy cô

Thầy chính là những vì sao thắp sáng,

Là đèn đường soi rạng lối em đi.

Còn cô là người mẹ hiền phú quý

Mà trời dành để dạy dỗ chúng em

Mỗi năm chỉ có một lần

Hai mươi, mười một, ngày dành Thầy- cô

Học trò bao nét điểm tô

Khăn tơ, áo lụa, kéo vô chúc mừng

Trời thu nắng đẹp tưng bừng

Đứa thì hoa huệ, đứa thì cúc xinh

Tung tăng biểu lộ ân tình

Bao ngày mệt nhọc Thầy- Cô dỗ dành

Bây giờ, giờ phút mỏng manh

Chúng em họp lại, kính cô, kính thầy

Ngày vui nhà giáo sum vầy

Mong thầy- cô khỏe, trồng người tiếp sau.

Ngày 20/11: Những bài thơ hay và ý nghĩa nhất về thầy cô giáo – Ảnh 2 6. Xin lỗi các em

Tôi đâu phải người làm nông

Cày xong đánh giấc say nồng một hơi

Chuông reo tan buổi dạy rồi

Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên.

Trách mình đứng trước các em

Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi: Thầy!

Rụng dần theo bụi phấn bay

Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh

Dẫu là lời giảng của mình

Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngang

Dẫu là tiết học vừa tan

Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi!

Hiểu dùm tôi các em ơi

Giấu bao ám ảnh khôn nguôi từng giờ

Cảnh đời chộn rộn bán mua

Áo cơm nào dễ chi đùa với ai.

Vờ quên cuộc sống bên ngoài

Nhiều điều xa lạ nói hoài riết quen

Dở hay, yêu ghét, trắng đen

Còn bao sự thật đã nhìn thẳng đâu

Ai còn dằn vặt đêm sâu

Trong từng sợi tóc bạc màu truân chuyên

Thật lòng tạ lỗi các em

Hiểu ra khi đã lớn lên mai này!

7. Tri ân

Thu tàn trời đã sang đông

Bồi hồi tấc dạ nhớ mong cô thầy

Người trao khát vọng hôm nay

Chắp cho đôi cánh em bay vào đời

Bao chuyến đò lặng không lời

Ươm mầm xanh tốt rạng ngời tương lai

Bên trang giáo án miệt mài

Hao gầy tâm huyết năm dài tháng qua

Từng câu từng chữ ê a

Bao lời dạy dỗ thiết tha nồng nàn

Mõi mòn khuya sớm gian nan

Nhiều đêm tắt tiếng ho khan quặn lòng

Bao thế hệ đã sang sông

Thầy cô luôn mãi vọng trông theo cùng

Mặc cho mưa gió bão bùng

Vẫn âm thầm thắp sáng vùng trời mơ

Hôm nay kính dệt vần thơ

Tri ân hai tiếng… vô bờ khắc ghi

Nẻo đời dẫu có thịnh suy

Dù bao gian khó mãi ghi ơn dầy

Mừng ngày nhà giáo hôm nay

Kính dâng lời chúc cô thầy muôn nơi

An khang hạnh phúc rạng ngời

Gia can êm ấm trọn đời yêu thương

Dẫu cho cách trở ngàn phương

Lòng hoài khắc khoải vấn vương cô thầy.

8. Nghề giáo vinh quang

Nghề Nhà giáo muôn đời vẫn vậy

Tiễn trò đi là thấy vinh quang

Một nghề cao quý đàng hoàng

Mỗi năm một chuyến “đò ngang” gửi lòng

Mặc dù vậy không mong báo đáp

Chẳng ngại ngần bão táp mưa sa

Thương trò tình nghĩa ruột rà

Trồng cây chỉ muốn nở hoa đẹp đều

Mặc trời đất bao điều năng động

Sự biến thiên cuộc sống luân hồi

Đời người từ lúc nằm nôi

Đến khi nhắm mắt mới thôi học thầy

Chẳng so tính nơi đây nới đó

Yêu thầy cô để tỏ hiền tài

Kiến thức không của riêng ai

Chỉ cần chăm chỉ miệt mài tu nhân

Ngày hiến chương muôn lần ghi tạc

Nghĩa thầy trò không khác cha con

“Trăm năm bia đá thì mòn”

Ơn thầy dạy dỗ lòng son vững bền.

Yên An (Tổng hợp)

Những Truyện Cười Hay Và Độc Đáo Cho Báo Tường Ngày 20/11

Trong giờ địa lý, thầy giáo gọi Hà:

– Em hãy chỉ đâu là châu Mỹ?

– Thưa thầy, đây ạ! – Hà chỉ trên bản đồ.

– Tốt lắm! Nào, thế bây giờ trò Bi hãy nói cho thầy biết ai đã có công tìm ra châu Mỹ?

– Thưa thầy, bạn Hà.

Lý do con tới trường

Mẹ: Con trai, dậy thôi, con phải tới trường rồi

Con: Con không muốn tới trường đâu!

Mẹ: Con có thể đưa ra 2 lý do tại sao con không muốn tới trường không?

Con: Được ạ, đó là bọn trẻ ghét con và thầy cô giáo cũng ghét con.

Mẹ: Nhưng mẹ cũng có thể đưa ra 2 lý do mà con phải tới trường.

Con: Vâng, mẹ nói đi.

Mẹ: Thứ nhất, con đã 52 tuổi rồi, và thứ 2 con là hiệu trưởng

Thời facebook

Hai thầy trò ngồi nói chuyện với nhau.

– Em làm bài tập chưa Tí?

Thông cảm

Tý vừa khóc mếu máo vừa chạy về nhà, mách với bố:

– Thầy giáo trù dập con quá, bố ạ. Hôm nào thầy cũng gọi con lên trả bài. Thầy cố tình chọn những câu thật khó để con không trả lời được thì thầy phạt. Hôm nay con lại bị phạt cầm tai đứng ở cuối lớp.

– Bố Tý tức lắm. Hôm sau ông ta dẫn Tý, hầm hầm vào gặp thầy: Tôi nghe cháu nó nói thầy trù dập nó ghê lắm. Tại sao thầy lại đối xử với con tôi như vậy?

– Tôi trù dập con ông hồi nào đâu, nhưng ông xem, hôm nào tôi bảo nó lên bảng trả bài, nó cũng không trả lời được, kể cả câu hỏi dễ nhất.

– Tôi lại nghe cháu nó nói thầy toàn chọn câu khó thôi. Đâu, thầy cho tôi một ví dụ xem nào.

– Bố Tý ngẫm nghĩ một lúc, rồi đáp: Thôi, thầy cũng thông cảm cho cháu. Gia đình tôi là gia đình làm ăn buôn bán, lâu lâu coi báo thì xem tin tức chứ ai đi đọc cáo phó làm gì.

Đi trễ

Đã vào tiết học, Tí lúc này mới bước vào cổng trường. bác bảo vệ kêu lại và hỏi:

– Tại sao con đi trễ?

– Ước mơ của con là làm thầy hiệu trưởng, Tí trả lời.

– Tôi hỏi tại sao lại đi trễ mà? Bác bảo vệ nghiêm mặt.

– Vậy bác khi nào thấy thầy hiệu trưởng đi sớm chăng????

Ai lấy nỏ thần?

Thầy giáo hỏi học sinh: Ai lấy cắp nỏ thần của An Dương Vương?

Cả lớp im lặng. Thầy chỉ một trò:

– Em có biết ai lấy nỏ thần của An Dương Vương không?

– Dạ không phải em – trò sợ sệt đáp

Vừa lúc đó Hiệu trưởng đi qua, thầy giáo đang bực mình liền nói

– Anh xem, học trò bây giờ tệ quá, hỏi ai lấy cắp nỏ thần của An Dương Vương mà cũng không biết

Hiệu trưởng gật gù:

– Thôi, anh cứ bảo anh Vương làm báo cáo rồi tôi nói ban giám hiệu xuất quỹ đền cho, đừng làm rùm beng lên để mang tiếng chết!

Vào bài

Cả lớp đang chờ thầy giảng bài mới.

Thầy: “Thầy có việc bận, cả lớp ta được nghỉ tiết này.”

Nghe thầy nói xong, cả lớp sung sướng ra về.

Thầy: “Khoan đã. Các em đã được nghe thông tin nghỉ học. Vậy các em xử lý thông tin đó như thế nào?”

Trò: “Dạ, chúng em sẽ về nhà hoặc đi chơi ạ”

Thầy: “Tốt! Đó chính là một ví dụ về ‘Thông tin và xử lý thông tin’. Các em mở vở ra và học bài mới nào!”

Trò: ….

Thầy giáo pro

Thầy giáo bước vào lớp. Quần áo xộc xệch. Mặt hằm hằm. Cả lớp lo lắng. Vào cửa lớp, thầy rút chiếc dép phải ném bay vù xuống góc trái cuối lớp.

Cả lớp sợ. Thầy rút tiếp chiếc dép trái ra ném. Dép bay vèo xuống góc phải của lớp.

Cả lớp run. Tiến lại gần bảng, thầy hỏi:

– Thế nào, các cô, các cậu có sợ không, hả?

– Thưa thầy… sợ, sợ lắm ạ.

– Cả lớp đồng thanh.

– Thế vẫn chưa sợ bằng đại chiến thế giới lần thứ hai. Các em lấy bút, vở ra học bài mới: “Đại chiến Thế Giới lần thứ 2”

Không thể cho

Thầy giáo sau khi dạy cho học trò một bài học về lòng hiếu thảo liền hỏi trò Bi:

– Nếu em có hai cái nhà, ba em không có cái nào, em sẽ làm gì?

– Em sẽ cho ba một cái nhà.

– Giỏi lắm. Nếu em có hai cái xe, ba em không có cái xe nào, em sẽ làm gì?

– Em sẽ cho ba một chiếc.

– Giỏi lắm. Em hiểu rất rõ bài thầy giảng. Một câu hỏi chót: Nếu em để dành được 20.000 đồng, ba em lại không có đồng nào. Vậy em sẽ làm gì?

– Em sẽ không cho ba đồng nào.

– Ủa sao kỳ vậy. Em cho ba cái nhà, cho ba chiếc xe, sao em lại không cho ba đồng nào?

– Thưa thầy, tại vì thật sự em có để dành 20.000 đồng.

Gọi Tên Sự Vật

Giờ kiểm tra, thầy giáo dạy sinh vật đem đến một cái lồng, bên trong đựng đủ loại chim. Thầy lôi ra một con và giấu sau lưng, chỉ để cho học sinh thấy cái đuôi, và hỏi học sinh:

– Đây là chim gì?

– Thưa thầy, chim sáo ạ!

– Không đúng. Đây là chim gõ kiến. Cho em đoán một lần nữa…

Thầy giáo lại lôi ra một con khác và hỏi:

– Con này tên gì?

– Học sinh nọ lúng túng.

– Em nghĩ đó là con chào mào ạ!

– Không phải, đây là chim hoạ mi. Em không học bài! Tôi thật buồn phiền phải cho em điểm “Không”! Tên em là gì nhỉ?

– Em đố thầy biết đấy.

Thầy !!!

Từ trái nghĩa

Giờ học tại chức, thầy giáo giảng bài và nói với các em học sinh:

Học sinh lễ phép:

– Dạ vâng, thưa thầy!

– Đen.

Học sinh đồng thanh:

– Không đen.

– Nóng.

– Không nóng.

Thầy giáo đỏ mặt:

– Không đúng!

– Đúng!

Thầy giáo cáu tiết:

– Im lặng!

Học sinh vẫn khí thế:

– Không im lặng!

Thầy giáo không thể chịu nổi:

– Bọn mày sợ tao không?

Học sinh vẫn ung dung đọc từ trái nghĩa:

– Bọn tao không sợ mày!

– Hả?!

– Không hả!

Thấy giáo tỏ tình

Hôm nay cuối tuần, thầy giáo trẻ hẹn người yêu. Khi hai người thân mật nói chuyện, thầy chủ động:

Cô gái nhẹ nhàng:

– Dạ, “thưa… thầy”, em hiểu ạ!

– !?!

“Tôi cũng thế”

Thầy giáo nói:

– Thưa ông, trò Ngốc là một đứa lười không chịu học bài, chỉ chép lại của bạn ngồi bên cạnh.

Người cha hỏi:

– Làm sao thầy biết được?

Thầy giáo đáp:

– Đây, ông cứ coi bài kiểm tra Việt sử này thì rõ. Câu hỏi: Ai chiến thắng quân Thanh ngày mồng năm Tết? Trò Tèo ngồi kế bên trò Ngốc trả lời là: vua Quang Trung, trò Ngốc cũng trả lời y như vậy?

Người cha cãi:

– Nhưng đó là câu trả lời mà các em đã học.

Thầy giáo bình tĩnh nói:

– Mời ông xem câu thứ hai. Câu hỏi: Ai là chồng bà Trưng Trắc? Thì cả hai cùng trả lời là Tô Định.

Người cha lại nói:

– Có thể nó nhớ sai giống nhau.

Thầy giáo nói:

– Nhưng câu thứ ba thì ông nghĩ sao? Câu hỏi: Bình Định Vương lên ngôi ngày nào? Trò Tèo trả lời em không biết. Thế ông biết con ông trả lời sao không? Nó viết vô là: “Tôi cũng thế”.

– !!!

Bài văn tủ

Cô giáo cho học sinh tả về con vật mình yêu thích nhất. Cu Bin 7 tuổi về bắt một con rận nghiên cứu và tả rất chi tiết, tất nhiên là cô giáo không hài lòng, Cô bắt cu Bin làm lại bài văn là hãy tả con chó nhà em.

Cu Bin làm bài văn như sau: “Nhà em có một con chó, con chó có nhiều lông, đã nhiều lông thì ắt phải có rận, sau đây em xin tả con rận: ….”, và chú bắt đầu tả con rận.

Cô giáo đọc bài văn, rất bực mình, liền bắt cu Bin làm lại lần nữa, lần này là tả con cá.

Hôm sau cu Bin nộp bài như sau: “Nhà em có một con cá, con cá sống dưới nước nên nó có nhiều vảy. Nếu nó sống trên cạn chắc hẳn nó sẽ có nhiều lông, đã nhiều lông thì phải có rận, sau đây em xin tả con rận:….”.

Cáo phó

Tý vừa khóc mếu máo vừa chạy về nhà, mách với bố: “Thầy giáo toàn trù con, bố ạ. Hôm nào thầy cũng gọi con lên trả bài. Thầy cố tình chọn những câu thật khó để phạt con. Hôm nay con lại bị phạt cầm tai đứng ở cuối lớp”.

Bố Tý tức lắm. Hôm sau ông ta dẫn Tý, hầm hầm vào gặp thầy:

– Tôi nghe cháu nó nói thầy trù cháu ghê lắm. Tại sao thầy lại đối xử với con tôi như vậy?

– Tôi trù con ông hồi nào đâu. Ông thử nghĩ xem, hôm nào tôi bảo nó lên bảng trả bài, nó cũng không trả lời được, kể cả câu hỏi dễ nhất.

– Tôi lại nghe cháu nó nói thầy toàn chọn câu khó thôi. Đâu, thầy cho tôi một ví dụ xem nào.

Bố Tý ngẫm nghĩ một lúc, rồi đáp:

– Thôi, thầy thông cảm cho cháu. Gia đình tôi làm ăn buôn bán, lâu lâu coi báo để xem tin tức chứ làm gì có thời gian mà đọc cáo phó.

Chỉ sai một lỗi

Hai học sinh ngồi nói chuyện với nhau. Một học sinh than thở:

– Cô giáo tao thật không ra gì. Cả bài văn tao viết hay như thế, chỉ vì sai một lỗi chính tả mà cho tao ăn trứng.

– Thế mày viết sai chỗ nào?

– Thay vì viết “cô giáo em say mê trồng người”, tao viết nhầm thành “cô giáo em say mê chồng người”.

Nguyễn Đức Nhơn @ 14:34 15/11/2015 Số lượt xem: 502

Những Bài Thơ Về Ngày 20 – 11 Hay Dành Tặng Thầy Cô, Viết Báo Tường

Bài thơ về ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11

Những bài thơ về ngày 20 – 11 sâu sắc tri ân thầy cô

Bên cạnh những bó hoa tươi thắm, những tấm thiệp xinh xắn thì những bài thơ sâu sắc cũng là món quà ý nghĩa để chúc mừng thầy cô nhân ngày Nhà giáo Việt Nam. Đây sẽ là món quà tinh thần thay cho lời muốn nói mà các thế hệ học trò gửi tặng thầy cô.

Cảm ơn thầy cô

Em yêu bục giảng của thầy

Yêu luôn trang giấy với đầy chữ sai

Tuổi thơ chẳng biết mảy may

Nhờ thầy dạy dỗ mà nay nên người

Chính tả khi được điểm mười

Cô khen cô thưởng cho đôi bút chì

Bây giờ cô đang làm gì?

Khi em khôn lớn cô thì già nua

Cuộc đời đưa đẩy đẩy đưa

Trường xưa lối cũ em chưa lần về

Chiều đông sương lạnh tứ bề

Hai mươi, mười một tết nghề giáo viên

Chúc cho cô trẻ như tiên

Chúc thầy sức khỏe triền miên không già

Và xin chúc cho cả nhà

Đứng trên bục giảng ngập tràn vui tươi.

(Tác giả: Kim Huê)

Chúc mừng thầy cô

Hai mươi, mười một đến rồi

Thanh Trần xin gửi hoa tươi đón mừng

Gửi cô, thầy giáo đã từng

Khiêng những con chữ lên rừng vùng cao

Gửi thầy cô tận nơi nao

Ngoài khơi hải đảo biết bao nhọc nhằn

Gửi lời chúc thật chân thành

Chúc luôn tươi trẻ công thành vinh hoa

Chúc thầy cô ở nơi xa

Trên vùng biên giới nhạt nhòa sương bay

Có bao lời chúc thật hay

Thanh Trần gửi chúc các thầy các cô

Vùng nông thôn tới thành đô

Chung vui ngày lễ tri ân cô thầy.

(Tác giả: Thanh Trần)

Ký ức học trò

Hôm nay xúc động bồi hồi

Nhớ về kỷ niệm từ thời cấp hai

Trường em ngày đó sơ sài

Mái trường cấp bốn nằm ngoài ven đê

Nhớ hôm mưa bão tràn về

Thầy cô chủ nhiệm bộn bề lo toan

Lo sao cho các trò ngoan

Mưa không bị ướt an toàn được đây

Ngoài trời gió lớn đổ cây

Trong lớp mưa dột tràn đầy lòng cô

Làm sao che chở các trò

Bình an vô sự học cho thành tài

Tôn sư trọng đạo là truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam

Ngày ngày cứ mỗi sớm mai

Cô lên bục giảng dạy bài đức, nhân

Giọng cô êm ả ân cần

Dạy em đạo đức lấy nhân làm đầu

Từng dòng từng chữ từng câu

Lời cô giảng dạy thấm sâu lòng trò

Em luôn ghi nhớ lời cô

Bấy giờ gắng học, học cho thành người

Làm sao nói hết cô ơi

Bao nhiêu tình cảm cô thời cho em

Cô quên cuộc sống êm đềm

Dành cho em cả nỗi niềm mẹ cha

Hôm nay cả nước gần xa

Hiến chương nhà giáo nước nhà muôn hoa

Kính chúc thầy cô gần xa

Sức khỏe hạnh phúc thiết tha yêu nghề.

(Tác giả: Không rõ)

Kính thầy cô

Ngày cuối thu nhớ về trường cũ

Lệ tuôn lòng, ấp ủ gặp nhau

Ấu thơ ấp úng đôi câu

Nhờ cô giáo dạy, cái đầu thông minh

Sân trường cũ in hình năm tháng

Cây bàng già thi thoảng lá rơi

Bằng lăng tím biếc lòng người

Nhờ thầy cô dạy nên đời hôm nay

Bữa tái hợp lòng đầy quyến luyến

Tình thầy trò đã nguyện không phai

Nhờ thầy cô đã thành tài

Lòng trân trọng nghĩa tương lai sáng ngời

Xin kính chúc thầy cô mạnh khỏe

Dắt dìu bao lớp trẻ đi lên

Sự nghiệp giáo dục vững bền

Cháu con đời đời đáp đền non sông.

(Tác giả: Phạm Quang Thu)

Bài thơ ý nghĩa về người thầy giáo

Những bài thơ về ngày 20 – 11 tặng cô giáo chủ nhiệm

Cô giáo chủ nhiệm vừa là người truyền đạt kiến thức, vừa giống như người mẹ thứ 2 của các cô cậu học trò. Cô luôn tràn đầy nhiệt huyết với nghề, tâm huyết với học trò và dành những tình cảm yêu thương đặc biệt cho “những đứa con thơ” của mình.

Cô ơi!

Rời mái trường thân yêu

Bao năm rồi cô nhỉ?

Trong em luôn đọng lại

Lời dạy bảo của cô

Ngày ấy vào mùa thu

Bước chân em rộn rã

Cô không lời từ giã

Xa trường tự lúc nào

Em ngỡ như chiêm bao

Cô về đâu, chẳng biết?

Vẫn vang lời tha thiết

Từ giọng cô dịu hiền

 Thời gian bước triền miên

Cô chưa lần quay lại

Chúng em nhớ cô mãi

Mong thấy cô trở về

Lúc xưa cô vỗ về

Nay chúng em khôn lớn

Ngày rời trường gần đến

Bao giờ gặp lại cô?

(Tác giả: Khuyết Danh)

Bài thơ gửi tặng cô giáo chủ nhiệm 20 – 11

Người đưa đò

Những mùa thi qua đi

Lại những mùa thi tới

Giữa dòng đời chìm nổi

Lặng lẽ một con đò

Đưa bao lớp học trò

Qua dòng sông tri thức

Lửa thương yêu đỏ rực

Hừng hực cháy trong tim

 Lặng lẽ và bình yên

Đưa con đò tri thức

Nào quản chi khổ cực

Đưa đón những chuyến đò

Đã ai nhớ? Bao giờ

Người đưa đò ngày ấy

Con sóng đời đưa đẩy

Đến những bến bờ xa…

(Tác giả: Khuyết Danh)

Mừng cô tuổi 60

Ơn cô sánh tựa non cao

Tình cô sâu rộng khác nào biển Đông

Cô ơi em mãi ghi lòng

Những ngày sum họp ở trong mái trường

Công cô là người chỉ đường

Dành cho em trẻ tình thương đậm đà

Mỗi năm mỗi lớp đi qua

Rồi đây em sẽ đi xa mái trường

Lòng cô em mãi mến thương

Nhưng rồi phải chịu đôi đường chia tay

Em luôn nhớ mãi những ngày

Lời cô dạy dỗ công dày biết bao

Ơn này quý tựa non cao

Như vầng trăng sáng như sao trên trời

Hôm nay em có đôi lời

Chúc cho cô mãi sống đời bình an

Như trời trên mãi thế gian

Luôn đem ánh sáng đến ban cho người.

(Tác giả: Khuyết Danh)

Những vần thơ tri ân thầy giáo ngày 20/11

Những bài thơ 20 – 11 viết báo tường

Bạn đang muốn tìm một bài thơ hay về thầy cô để viết báo tường. Những vần thơ 20/11 sau đây nhất định sẽ giúp bạn giành được điểm số cao.

Nụ Hồng tặng thầy cô 20-11

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy

Còn rung rinh sắc thắm tươi

20-11 ngày năm ấy

Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi

Cô tôi mặc áo dài trắng

Tóc xanh cài một nụ hồng

Ngỡ mùa xuân sang quá

Học trò ngơ ngẩn chờ trông…

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy…

Xuân sang, thầy đã bốn mươi

Mái tóc chuyển màu bụi phấn

Nhành hoa cô có còn cài?

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy…

Tà áo dài trắng nơi nao,

Thầy cô – những mùa quả ngọt

Em bỗng thành hoa lúc nào.

Đây là một bài thơ 20-11 báo tường viết về những người cha, người mẹ thứ 2 của mỗi em học sinh. Tuổi 20 bắt đầu bước vào nghề, cống hiến cả tuổi xuân cho bảng phấn, mái trường, từng thế hệ học sinh. Những điều đó vẫn kéo dài mãi đến khi mái tóc thầy đã bạc trắng như màu bụi phấn.

Báo tường 20 – 11 đẹp

Vần thơ kính tặng thầy cô

Hôm nay nhân lễ hiến chương

Kính thầy, cô giáo thân thương vài dòng

Đơn sơ nhưng cả tấm lòng

Tôn sư trọng đạo vẹn tròn ý thơ

Bao năm kỷ niệm xa vời

Ơn thầy cô vẫn cả đời khắc ghi

Biết bao chuyến chở người đi

Bến bờ tri thức học kỳ nhiêu khê

Ân tình trải rộng bốn bề

Bước chân khởi nghiệp đi, về tương lai

Công lao dạy dỗ bao ngày

Nắn người, nắn chữ, miệt mài trò nên

Thầy cô như cha mẹ hiền

Nâng niu, dạy dỗ nghĩa tình bao la

Đã xưa cứ ngỡ hôm qua

Lời thầy, cô giảng bên tai nhớ đời

Thời gian là chuỗi ngày trôi

Vùng trời cổ tích cuộc đời bay cao

Nhìn thầy, cô lại nghẹn ngào

Nếp nhăn, tóc bạc đậm màu thời gian

Bao nhiêu khó nhọc gian nan

Chắp bao đôi cánh vững vàng tin yêu

Tuổi già đã xế tàn chiều

Nụ cười héo hắt, liêu xiêu thân gầy

Tuổi thơ trò trẻ thơ ngây

Đền đáp sao nổi công thầy với cô

Lớn khôn giờ đã nên người

Tìm trong ký ức một thời trôi nhanh

Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam

Chút lòng thành kính xin dâng thơ này

Chúc cô, thầy khoẻ mạnh hoài

Vui vẻ hạnh phúc tràn đầy an nhiên

Bỏ qua nặng nhọc ưu phiền

Công danh sáng đẹp tin yêu cuộc đời

Vần thơ đã nói lên lời

Trường niên kính mãi cả đời không quên.

(Tác giả: Hạnh Kim)

Lời kết

Bài thơ thể hiện niềm trăn trở của người học trò đối với công ơn lớn lao của thầy cô. Những lời chúc tốt đẹp, những lời tri ân sâu sắc được thể hiện rõ nét qua từng dòng thơ. Có thể nói đây là một trong những bài thơ về ngày 20 -11 sâu sắc và ý nghĩa nhất. Nếu bạn đang muốn viết báo tường thì đây là lựa chọn bạn nên cân nhắc.

Viết Về Những Ngày Tháng Không Thể Quên

.

Xác định văn học – nghệ thuật luôn có sức lan tỏa mạnh mẽ đến với công chúng, văn nghệ sĩ của cả nước nói chung và Đồng Nai nói riêng đã trở những chiến sĩ chống giặc Covid-19 có hiệu quả.

Văn nghệ sĩ chung tay phòng, chống Covid-19. Ảnh Minh họa: Đào Sỹ Quang

Bằng những tác phẩm thơ, văn, hội họa… sâu sắc và dí dỏm viết về những ngày tháng cách ly đáng nhớ, các nhà văn, nhà thơ đã kể những câu chuyện chân thực không thể quên trong dịch bệnh. Từ đó, cổ vũ cho toàn xã hội đoàn kết và có niềm tin cùng chung tay chiến thắng đại dịch.

* Dịch bệnh đi qua, thơ văn ở lại

Không tập trung giao lưu, tọa đàm thơ văn cho thiếu nhi, học sinh, sinh viên như những ngày trước mùa dịch, nhà văn Nguyễn Thái Hải thực hiện đúng quy định về cách ly xã hội theo Chỉ thị của Thủ tướng Chính phủ. Ngoài chơi đùa với cháu nội, chăm sóc vườn cây, ông thường xuyên vào internet cập nhật các tin tức thời sự trong nước và quốc tế, giao lưu với bạn bè. Thời gian còn lại, ông tập trung hoàn thành các tiểu thuyết, truyện ngắn đang dang dở.

Nhà văn Trần Thu Hằng, Chánh văn phòng Hội Văn học nghệ Đồng Nai cho biết: “Thời gian qua, Hội nhận được nhiều tác phẩm của hội viên có đề tài về dịch bệnh Covid-19. Điều đó khẳng định các hội viên luôn bám sát hơi thở cuộc sống. Hội tiếp tục động viên, khuyến khích các văn nghệ sĩ chắt lọc những hình ảnh, hình tượng từ cuộc chiến chống dịch này để sáng tác nên những tác phẩm có sức lay động”.

 “Những ngày vừa qua, tôi đã sáng tác được 2 truyện ngắn về tình trạng thực hiện cách ly xã hội. Với truyện Phố thời dịch dành cho người lớn, tôi kể về một gia đình cán bộ công chức, họ ở nhà để tuân thủ lệnh cách ly. Với truyện dành cho thiếu nhi, tôi kể về một học sinh lớp 9 phải nghỉ học dài ngày. Vì quá buồn, em đã trốn ra khỏi nhà. Tình cờ, em gặp nơi phát cơm miễn phí cho người nghèo nên đã xin tham gia, góp sức chung tay giúp đỡ hoàn cảnh khó khăn” – nhà văn Nguyễn Thái Hải chia sẻ.

Với quan điểm văn nghệ sĩ cũng là chiến sĩ trên mặt trận chống dịch, góp phần cổ vũ nhân dân vượt qua đại dịch, tác giả Đào Sỹ Quang đã sáng tác truyện ngắn Con gái và nước mắt. Truyện kể lại một cách chân thực cuộc sống của một gia đình lao động nghèo, người cha kiếm sống bằng nghề xem ôm và người mẹ làm kế toán của một khách sạn nhỏ. Theo lệnh cách ly xã hội, họ phải nghỉ làm. Thương cha mẹ, cô con gái những ngày nghỉ dịch ở nhà tự học bài và ôn bài. Tình cờ, người mẹ phát hiện ra trên bàn học của con có một bức tranh vẽ về bố và một bài văn nhỏ. Sau khi đưa cho chồng xem bức tranh và trang viết của con, người chồng chưa bao giờ nói một lời yêu thương cũng phải bật khóc…

Với bài thơ Chỉ sợ vaccine, tác giả Lê Liên kể câu chuyện Covid-19 làm cuộc sống của cả hành tinh lỗi nhịp. Từ việc trường học vắng tanh, bệnh viện không còn đủ giường và máy thở đến việc công nhân không thể vào nhà xưởng, công ty… Theo tác giả, Covid-19 chính là phép thử, thách thức tình thương và trí tuệ con người. “Covid vô tình nhắc nhở/Em là giặc vô hình/Thắng cả bom nguyên tử/Em chỉ thua vaccine/Đó là tình thương và trí tuệ quyền”.

* Lan tỏa nguồn năng lượng tích cực

Chị Huỳnh Thị Nga (P.Tân Biên, TP.Biên Hòa) chia sẻ: “Mỗi ngày, các phương tiện truyền thông đều đặn đăng tải thông tin về công tác phòng, chống dịch bệnh, trong đó có nhiều tác phẩm văn học nghệ thuật. Những bài thơ, truyện ngắn, bức tranh hay ca khúc viết về dịch bệnh thời điểm này rất ý nghĩa. Không chỉ tôi mà người thân và bạn bè của tôi đều chia sẻ, cùng đọc, nghe và thấu hiểu. Cách truyền tải này dễ hiểu, dễ nhớ, giúp mọi người thoải mái, bớt căng thẳng hơn”.

Văn nghệ sĩ giữ khoảng cách mùa Covid-19

Còn anh Phạm Văn Bình (xã Tây Hòa, H.Trảng Bom) cho biết: “Việc nghe, đọc các bài thơ, truyện ngắn về dịch bệnh trên mạng xã hội đã tiếp thêm tinh thần lạc quan cho tôi trong thời gian giãn cách xã hội vừa qua. Tôi và gia đình đã hạn chế các sinh hoạt cộng đồng. Tôi hy vọng thời gian tới, các văn nghệ sĩ sẽ có nhiều hơn những sáng tác mới về dịch bệnh, lan tỏa để cổ vũ niềm tin, vượt qua đại dịch”.

Bên cạnh sự hy sinh thầm lặng của đội ngũ y bác sĩ, lực lượng vũ trang, những tình nguyện viên ở tuyến đầu chống dịch còn là tinh thần đoàn kết, sẻ chia của người dân, sự chung sức, đồng lòng của toàn xã hội. Hòa trong dòng chảy thời sự ấy, văn nghệ sĩ Đồng Nai cũng đã có những tác phẩm thơ văn, nhạc họa đầy cảm xúc, ca ngợi và góp phần truyền cảm hứng cho cộng đồng cùng chung tay đẩy lùi dịch bệnh.

Ly Na