Top 5 # Xem Nhiều Nhất Viết Cảm Nghĩ Về Bài Thơ Bánh Trôi Nước Mới Nhất 2/2023 # Top Like | Chungemlachiensi.com

Cảm Nghĩ Bài Thơ Bánh Trôi Nước

Cảm nghĩ bài thơ Bánh trôi nước

sẽ có nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau trong bài thơ này mà Kiến Guru muốn sẻ chia với các bạn học sinh đang muốn tìm hiểu thêm cảm nhận về tác phẩm nay.

Tác phẩm là một trong những bài thơ nổi tiếng lưu lại tới tận bây giờ của thi sĩ Hồ Xuân Hương – người được mệnh danh là Bà Chúa Thơ Nôm. Bài thơ Bánh trôi nước vừa thể hiện vẻ đẹp và số phận người phụ nữ ở trong xã hội cũ, đồng thời với đó cho thấy được tấm lòng nhân văn đầy cao cả của bà: dành niềm yêu thương, trân trọng người phụ nữ.

I. Tìm hiểu chung để đưa ra cảm nghĩ bài thơ Bánh trôi nước

1. Tác giả

-  Hồ Xuân Hương (1772-1822) sinh ra tại Nghệ An.

-  Hồ Xuân Hương là nữ thi sĩ rất nổi tiếng của nước ta vào cuối thế kỉ XIX – đầu thế kỉ XX.

-   Bà được mệnh danh là “Bà chúa thơ Nôm”.

               

2. Tác phẩm

–  Thơ Hồ Xuân Hương thường được viết theo phong cách thất ngôn tứ tuyệt hoặc thất ngôn bát cú.

– Những tác phẩm nổi tiếng: Thơ tự tình, Canh khuya, Lấy chồng chung, Đánh đu, Đánh chồng.

– Bài thơ Bánh trôi nước là một trong rất nhiều tác phẩm chữ Nôm nổi tiếng và đặc sắc của tác giả, bà mượn hình ảnh chiếc bánh trôi nước để kín đáo thể hiện thân phận bị phụ thuộc, nhưng phẩm giá lại cao đẹp của người phụ nữ Việt Nam.

Hình: Bài thơ Bánh trôi nước của Hồ Xuân Hương

II. Cảm nghĩ bài thơ Bánh trôi nước

1. Hình ảnh bánh trôi nước và quá trình làm bánh

– Hình dáng bên ngoài chiếc bánh: trắng, tròn

Hình: Bánh trôi nước

– Nguyên liệu làm bánh: vỏ bánh ở ngoài được làm bằng bột nếp, nhân bên trong làm bằng đường đỏ

– Quá trình luộc bánh : luộc bánh trong nước sôi, bánh chìm nổi vài lần là chín.

2. Vẻ đẹp, thân phận của người phụ nữ Việt Nam

– Tác giả đã mượn những đặc điểm đặc trưng của bánh trôi nước để miêu tả vẻ đẹp và số phận của người phụ nữ Việt Nam:

+ Vẻ đẹp về hình thể: xinh đẹp, trong trắng

“Thân em vừa trắng lại vừa tròn”

Mở đầu bài thơ Bánh trôi nước, mô típ khá quen thuộc trong văn học dân gian được Hồ Xuân Hương sử dụng là “Thân em”. Hai chữ thân em gợi lên nỗi đau về thân phận của những người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa. Tiếng thơ của Hồ Xuân Hương làm ta liên tưởng đến tiếng hát than thân trong câu ca dao:

    “Thân em như tấm lụa đào,

    Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai”.

    “Thân em như hạt mưa sa

    Hạt vào đài các, hạt ra ruộng cày”

Hình: Người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa

Việc Hồ Xuân Hương sử dụng các ngữ liệu dân gian vừa khiến cho thơ bà gần gũi, mềm mại với đời sống, mặt khác làm cho tiếng thơ trở nên da diết, thấm đầy chất nhân bản, trở thành tiếng thơ của bao người.

+ Số phận: long đong, lận đận, chìm nổi, sống phụ thuộc và không có quyền quyết định cuộc đời mình:

“Bảy nổi ba chìm với nước non”

 Lẽ ra với vẻ đẹp trắng trong như thế, nàng hẳn phải có một cuộc đời sung sướng. Nhưng lại không, cuộc đời của nàng phải trải qua quá nhiều vất vả, phiêu dạt, chìm nổi đâu chỉ một lần giữa cuộc đời rộng lớn dù là phận nữ nhi:

+ Vẻ đẹp tâm hồn: sự trong trắng, một lòng thuỷ chung, son sắt:

“Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn

Mà em vẫn giữ tấm lòng son”

III. Kết luận về cảm nghĩ bài thơ Bánh trôi nước

1. Nghệ thuật

– Thể thơ độc đáo thất ngôn tứ tuyệt

– Các nghệ thuật tu từ được sử dụng linh hoạt như so sánh, đảo ngữ,…

– Ngôn ngữ thơ mộc mạc, bình dị nhưng mang nhiều lớp nghĩa

– Sử dụng thành ngữ và mô-típ dân gian.

2. Nội dung

Bài thơ Bánh trôi nước dưới ngòi bút nữ thi sĩ Hồ Xuân Hương sáng tác viết nên thân phận và cũng là vẻ đẹp của người phụ nữ dưới chế độ phong kiến một thời. Đọc bài thơ của bà, ta cảm thấy thương thay cho số phận lênh đênh, đau khổ, rẻ rúng của thân gái nhỏ bé nhưng cũng lại vô cùng cảm phục và trân trọng vẻ đẹp son sắt, thủy chung, đáng quý của họ.

Phát Biểu Cảm Nghĩ Về Bài Bánh Trôi Nước

“Bà chúa thơ Nôm” Hồ Xuân Hương là một hiện tượng lạ trong nền văn học Việt Nam. Những bài thơ của bà giản dị, mộc mạc mà sâu xa, thâm thúy. “Bánh trôi nước” là một ví dụ điển hình. Nhà thơ đã mượn hình ảnh chiếc bánh trôi để nói lên thân phận của người phụ nữ trong xã hội phong kiến đầy bất công, đầy áp bức.

Mở đầu bài thơ, tác giả dùng câu giới thiệu về chiếc bánh trôi, cũng là giới thiệu về vẻ bề ngoài, vẻ đẹp của người phụ nữ thời xưa:

“Thân em vừa trắng lại vừa tròn”

“Thân em…” là mô típ câu mở đầu của nhiều câu ca dao thời xưa nói về thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến. Hồ Xuân Hương giới thiệu bánh trôi “vừa trắng lại vừa tròn”, mượn hình ảnh mộc mạc từ chiếc bánh trôi để nói lên vẻ đẹp thời trẻ trung, son sắc của người phụ nữ. Họ đẹp, đẹp từ hình thức “tròn” đến nhân phẩm “trắng”. Chỉ qua một câu thơ đầu, tác giả đã cho ta thấy được giá trị thực sự của người phụ nữ trong xã hội phong kiến.

“Bảy nổi ba chìm với nước non”

Đây là quy trình nấu bánh trôi nước. Khi nấu, bánh trôi chìm nổi rất nhiều chứ không nằm im một chỗ. Ở đây, tác giả thật tài tình trong cách ví von. Câu trước là sắc đẹp, nhân phẩm. Đến câu thứ hai lại nói ngay về cuộc đời “bảy nổi ba chìm”. Một câu tục ngữ được sử dụng hợp lý, rất hay để nói về số phận long đong, lận đận của họ. Trong xã hội cũ, người phụ nữ không có gì cả, họ thậm chí còn không được quyết định số phận củ mình, chỉ biết sống vì người khác, vì chồng, vì con. Cuộc sống của họ long đong, chìm nổi y như bánh trôi nước vậy.

Câu thơ thứ ba:

“Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn”

Ở đây, Hồ Xuân Hương sử dụng biện pháp đảo ngữ rát tài tình, để từ “rắn nát” lên đầu câu nói lên sự phụ thuộc của người phụ nữ. Dù số phận có thế nào thì họ vẫn phải cam chịu, họ cũng sẽ không được phản kháng, chống cự. Đó là một đạo lý trong xã hội cũ nhằm trói buộc những người phụ nữ chân yếu tay mềm.

“Mà em vẫn giữ tấm lòng son”

Câu thơ cuối tạo sự lắng đọng trong tâm trí người đọc. Dù phải cam chịu, sự bất công luôn hiện hữu, nhưng những người phụ nữ vẫn luôn đẹp, đẹp từ tính cách cho đến tâm hồn, một nét đẹp đậm chất người phụ nữ Việt Nam. Giọng thơ đầy tự hào nói lên tấm lòng son sắc của biết bao thế hệ phụ nữ Việt, và cũng là hồi chuông cảnh titnh những người đàn ông phải biết trân trọng những giá trị quý báu mà mình có được.

“Bánh trôi nước” là một bài thơ sâu sắc của Hồ Xuân Hương. Đọc bài thơ, ta có thể cảm nhận được sự lên án sâu sắc của tác giả đối với xã hội cổ hủ xưa. Đồng thời cũng nói lên sự cảm thông, niềm tự hào với những đức tính quý báu của người phụ nữ Việt.

Phát Biểu Cảm Nghĩ Về Bài Thơ Bánh Trôi Nước Hay Nhất

BÀI 1 PHÁT BIỂU CẢM NGHĨ VỀ BÀI THƠ BÁNH TRÔI NƯỚC LỚP 7 HỒ XUÂN HƯƠNG

Được mệnh danh là bà chúa thơ Nôm, ắt hẳn Hồ Xuân Hương đã để lại cho thời đại mình và cho lịch sử văn học nước nhà những bài thơ tuyệt tác. Quả thực là vậy, thơ bà vừa sắc xảo mặn mà, vừa thấm đẫm những trái ngang, những ngậm ngùi mà xã hội dồn đẩy lên người phụ nữ mà bài thơ “Bánh Trôi Nước” là tiêu biểu. Bài thơ là lời ngợi ca về vẻ đẹp của người phụ nữ dù cho họ luôn bị dòng đời vùi dập, qua đó cũng thể hiện vẻ đẹp tâm hồn của nữ sĩ Hồ Xuân Hương.

Bánh Trôi Nước là một bài thơ đa nghĩa với các lớp hình ảnh ẩn dụ nối tiếp nhau. Thoạt đầu mới đọc, chúng ta chỉ nghĩ rằng đây là một bài thơ nói về bánh trôi nước bình thường. Nhưng đặt nó trong hoàn cảnh và giai đoạn mà Hồ Xuân Hương sống và sáng tác – một thời kì với xã hội phong kiến cổ hủ đi cùng tư tưởng trọng nam khinh nữ, một xã hội kim tiền bại hoại đã gây nên đau khổ cho biết bao người dân, đặc biệt là phụ nữ. Bánh Trôi Nước giờ đây không còn là một sáng tác chỉ đơn giản nói về công đoạn làm bánh trôi mà đó còn là những lời thơ vừa cay đắng, tha thiết, vừa tự hào, ca ngợi vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam trước những bất công mà dòng đời xô đẩy.

Câu thơ mở đầu tác phẩm đã gợi lên hình dáng của những chiếc bánh trôi trắng ngần và tròn trịa, đồng thời ẩn dụ cho nét đẹp của người phụ nữ: “Thân em vừa trắng lại vừa tròn.” Cụm từ “…vừa…vừa…” làm tăng tiến hơn và nhấn mạnh hơn vào vẻ đẹp của người phụ nữ. Không phải thân hình mảnh khảnh như cành mai hay lông mày như lá liễu, không phải cách miêu tả quen thuộc mà các thi nhân trung đại vẫn dùng để sánh với vẻ đẹp người con gái, Hồ Xuân Hương chỉ dùng duy nhất hai từ “trắng” và “tròn” mà đã gợi lên thật cụ thể và rõ nét vẻ đẹp đầy đặn, nõn nà, mềm mại nhưng cũng đầy mặn mà, đằm thắm của người phụ nữ. Đó là những từ gợi lên vẻ đẹp ngoại hình của họ, nhưng cũng phần nào gợi lên cái thắm thiết của con người họ. Nhưng cuộc đời lại nhiều bất công, tuy họ đẹp đến thế nhưng sống dưới xã hội phong kiến trọng nam khinh nữ, người phụ nữ cũng chỉ mang thân phận con tơ cái kiến, chỉ là những người thấp cổ bé họng bị dòng đời xô ngã, vùi dập: “Bảy nổi ba chìm với nước non” Lời thơ đâu còn đơn giản là những lời tường thuật lại giai đoạn luộc bánh trôi mà nó đã trở thành lời ngậm ngùi, cây đắng trước số kiếp bấp bênh của người phụ nữ. Họ không được làm chủ cuộc đời mình, họ phải chịu sự an bài, sắp xếp của số kiếp. Câu thơ gợi ta nhớ đến những câu ca dao như:

“Thân em như trái bần trôi

Gió dập sóng vùi biết tấp vào đâu.”

Hay bài:

“Thân em như hạt mưa rào,

Hạt rơi xuống giếng, hạt vào vườn hoa.

Thân em như hạt mưa sa,

Hạt vào đài các, hạt ra ruộng cày.”

Quả thực, sống giữa xã hội phong kiến đầy bất công ấy, họ chỉ là những người thấp cổ bé họng, chỉ như một trái bần trôi dạt, chịu sự xô đẩy của dòng đời mà thôi. Câu thơ tiếp theo là sự nối tiếp của những cay đắng, ngậm ngùi trong cuộc đời cười phụ nữ: ” Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn.” Lời thơ như có phần cam chịu hơn, nhưng cũng có phần phớt lờ, mặc kệ. Dường như đối mặt những bất công ấy, họ đã quen rồi, họ đã chấp nhận nó vì họ không thể thay đổi hiện thực. Họ sống chỉ nhờ vào sự định đoạt của người khác: “Tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử.”(Ở nhà thì theo cha, xuất giá thì theo chồng, chồng mất thì nghe con). Quả thật số phận của người phụ nữ cũng giống như hình ảnh tấm lụa đào trong lời thơ:

“Thân em như tấm lụa đào

Phất phơ ngoài chợ biết vào tay ai’

Tuy vậy, trong lời thơ cũng có chút ý tứ nào như sự phản kháng của họ, câu thơ có thể hiểu là sự chấp nhận nhưng cũng có thể hiểu là sự mặc kệ, phớt lờ, thái độ không quan tâm của nữ sĩ với những xô đẩy, bất công ấy. Câu thơ không còn là lời thuyết minh về cách nặn bánh mà đó còn là lời thơ về số phận của người phụ nữ xưa. Câu thơ cuối là một lời thơ Hồ Xuân Hương viết để khẳng định vẻ đẹp son sắt của người phụ nữ, khẳng định vẻ đẹp tâm hồn của họ: “Mà em vẫn giữ tấm lòng son.” Đúng vậy, dù rắn dù nát thì bên trong lớp vỏ trắng ngần của chiếc bánh trôi vẫn là lớp nhân đường đỏ son một màu, dù người phụ nữ có “bảy nổi ba chìm”, dù họ có bị “sóng dập gió vùi” thì bên trong con người họ vẫn là vẻ đẹp son sắt, là vẻ đẹp của thủy chung tình nghĩa, là vẻ đẹp của cái hồn nồng đượm, mặn mà, tha thiết.

Bài thơ ‘Bánh Trôi Nước’ là một bản đàn tuyệt tác để ca lên những âm hưởng về vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam. Dù cho cuộc đời có xô đẩy con người tới đâu thì bên trong họ vẫn luôn vẹn nguyên vẻ đẹp và lòng son sắt, đó cũng là lời gửi gắm của nữ sĩ Hồ Xuân Hương, đồng thời cũng là tiếng lòng của bà trước một xã hội đầy bất công, oan trái.

Hồ Xuân Hương là một hiện tượng văn học đặc biệt và là một trong những nhà thơ nổi tiếng của văn học trung đại nói tiêng, văn học dân tộc nói chung. Trong các sáng tác của bà, bài thơ em yêu thích nhất và ấn tượng nhất là bài thơ “Bánh trôi nước”.

Câu thơ đầu là hình ảnh của chiếc bánh trôi nước dưới con mắt của thi nhân.

“Thân em vừa trắng lại vừa tròn”

Chiếc bánh trôi nước được miêu tả ưa hai nét ngắn gọn mà cụ thể “trắng, tròn”. Nó diễn tả được hình dáng đầy đặn và màu sắc đẹp đẽ của chuieecs bánh trôi. Cụm từ “thân em” mở đầu khiến bài thơ có mô típ giông như ca dao than thân của văn học dân gian. Từ đó mà gợi nhắc ta về lớp nghĩa sâu xa của cái thơ đầu. Nó phải chăng còn là hình ảnh ẩn dụ cho vẻ đẹp bên ngoài của người phụ nữ đương thời. Trong văn học trung đại xua thường tránh đề cập đến sắc nhưng tác giả đã không ngần ngại mà miêu TQR sắc đẹp tròn đầy, khỏe mạnh của người phụ nữ với một thái đôi trân trọng goiej ca hết mực. Đó là sự nhân đạo của Hồ Xuân Hương.

Nhưng sắc đẹp vẫn không thể thay đổi vai trò, vị thế của người phụ nữ trong xã hội ấy. Họ sinh ra đã là người mang thân phận nhỏ bé, phụ thuộc.

“Bảy nổi ba chìm với nước non

Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn”

Thành ngữ “bảy nổi ba chìm” cùng phép đăng đối hài hòa của hai câu thơ đã góp phần khắc họa nỗi vất vả, chìm noiir lênh đênh của số phận người con gái. Họ bị cuộc đời dày vò vùi dập, thậm chí ngay cả cuộc đời mình “rắn” hay “nát” thì vẫn phải dựa vào người khác. Chiếc bánh trôi kia cũng phải trải qua bao nhiêu đau đớn, chịu bao gian truân khổ ải thì cũng là cuộc đời của người phụ nữ. Họ luôn bị phụ thuộc, không có quyền gì đối với cuộc đời của mình. Qua đó, tác giả bày tỏ lòng cảm thương sâu sắc và lên tiếng tố cáo xã hội phong kiến bất nhân, tước quyền làm người của những người phụ nữ. Nhưng mặc dù bị vùi dập bị bẻ nát thì trong tâm hồn họ vẫn giữ đước vẻ đẹp truyền thống của người phu nữ đẹp.

“Mà em vẫn giữ tấm lòng son”

Tấm lòng son ở đây là tấm lòng trong sáng và đẹp đẽ. Dù hoàn cảnh có khắc nghiệt, tàn nhẫn đến mức nào đi chăng nữa tâm hồn người phụ nữ vẫn luôn được giữ gìn và làm phát triển hơn. Người phụ nữ đẹp cả về cốt cách lẫn bên ngoài, từ đó khẳng định phụ nữ là vẻ đẹp của tạo hóa và họ là những người vẫn đáng thương vừa đáng ngưỡng mộ, ngợi ca. Từ đó, Hồ Xuân Hương thể hiện niềm tự hào phái nữ và lên tiếng đòi quyền tự chủ cho những người phụ nữ.

Bài thơ ngắn gọn cô đọng hàm súc lời ít ý nhiều nhưng lại mở ra một bức tranh toàn vẹn về vẻ đẹp của người phụ nữ. Qua đó ta thêm hiểu hơn và trân trọng tài năng, tâm huyết của thi nhân dành cho người phụ nữ.

Hồ Xuân Hương là một người phụ nữ tài hoa, thông minh của nền văn học Trung đại Viêt Nam. Chính nhờ sự tài hoa đó bà được mệnh danh là Bà chúa thơ Nôm với một loạt các tác phẩm nổi tiếng nói về tiếng lòng, giá trị, nhân phẩm người phụ nữ trong xã hội xưa. Một trong những tác phẩm chữ Nôm đặc sắc của bà là Bánh trôi nước. Bài thơ phải ánh cuộc sống đâu khổ tột cùng của người phữ đồng thời ca ngợi tấm lòng son sắt và thủy chung của những người phụ nữ ấy.

Thân em vừa trắng lại vừa tròn

Bảy nổi ba chìm với nước non

Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn

Mà em vẫn giữ tấm lòng son.

Với những người dân Việt, chắc hẳn không còn xa lạ với loại bánh trôi nước. Món bánh này xuất phát từ vùng đồng bằng Bắc Bộ với công thức đơn giản nhưng rất dễ ăn. Với màu trắng tinh khiết của bánh người xưa quan niệm đây là thứ bánh tinh khiết, được sử dụng dâng lên bàn thờ tổ tiên để thể hiện lòng thành kính. Xuất thân từ nữ giới, sống

vào cuối thế kỉ XVIII, đầu thế kỉ XIX khi chế độ phong kiến ở giai đoạn suy tàn, bộc lộ mặt trái đầy xấu xa, tiêu cực Hồ Xuân Hương đã cảm nhận rõ sự phức tạp của xã hội, số phận bất hạnh của con người, nhất là phụ với thân phận đau khổ, phụ thuộc:

Thân em vừa trắng lại vừa tròn,

Bảy nổi ba chìm với nước non.

Bánh trôi nước có vỏ ngoài trắng, tròn, nhân bên trong đỏ son. Dùng nước để luộc chín bánh, khi bánh sống thì chìm sâu dưới đáy, khi chín thì nổi lên mặt nước. Với biện pháp tu từ so sánh “thân em” như bánh trôi nước để nói lên thân phận nhỏ bé, heo hắt của người phụ nữ trong xã hội xưa. “Thân em vừa trăng lại vừa tròn” làm nổi bật ý nghĩa: cũng giống như chiếc bánh trôi vừa trắng, vừa tròn, thật đẹp đẽ, đáng yêu, người phụ nữ trong xã hội xưa luôn là phái đẹp, là tinh hoa cả tạo hóa, trong trắng. Nhưng ẩn sau vẻ đẹp đó là sự “bảy nổi ba chìm với nước non”. Với biện pháp đảo ngữ “Bảy nổi ba chìm” đã khắc họa đậm nét hình ảnh chiếc bánh trôi lênh đênh, phiêu dạt với nước non. Từ đó, cho ta những suy nghĩ xót xa về số phận bảy nổi ba chìm trong xã hội trọng nam khinh nữ đầy bất công. Chính lễ giáo phong kiến của xã hội cũ đã tước đoạt quyền tự do của người phụ nữ, buộc họ phải sống lệ thuộc vào người khác. Không chỉ có Hồ Xuân Hương lên tiếng về thân phận người phụ nữa mà Nguyễn Du cũng có những đồng cảm với họ:

Đau đớn thay phận đàn bà

Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung!

Dường như bất lực với số phận, người phụ nữ trong xã hội xưa dường như buông xuôi, phó mặc cho số phận:

Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn

Mà em vẫn giữ tấm lòng son

Vẫn là mượn hình ảnh bánh trôi nước để nói về thân phận phụ nữ. Khi không được quyết định số phận, làm chủ cuộc đời của mình, người phụ nữ khác chi chiếc bánh trôi ngon hay dở là do tay kẻ làm ra nó bởi người phụ nữa xưa đâu được tự lựa chọn chồng cho mình mà phải theo ý cha mẹ, không được wlwaj chọn công việc để làm mà phải theo ý chồng,… Để rồi “Bảy nổi ba chìm” với nước non như thế, bánh trôi nước vẫn giữ được màu đỏ sẫm của đường thẻ. Khi bánh chín, lớp vở bằng bột nếp có màu trắng trong, nhìn thấy rõ màu của nhân. Khi tác giả so sánh nhân bánh như tấm lòng son thì cái ẩn ý mà tác giả muốn gửi gắm đã kín đáo bộc lộ rằng dù có bị chà đạp, vùi dập, bị lệ thuộc đến đâu chăng nữa thì người phụ nữ Việt Nam vẫn giữ nguyên vẹn phẩm giá cao quý của mình. Mặc dù thân phận nhỏ bé nhưng người phụ nữ có một ý chí kiên định biết chừng nào. Đồng thời đây như một lời thách thức ngấm ngầm mà quyết liệt với cả xã hội phong kiến bạo tàn. Để rồi, đến ngày nay, trải qua bao nhiêu năm của bề dày lịch sử, người phụ nữ Việt Nam vẫn luôn giữ gìn được cốt cách thanh cao, giá trị trong trắng của bản thân. Chính nhờ cốt cách này đã làm nên vẻ đẹp của phụ nữ Việt, giúp phụ nữ Việt tự tin khẳng định giá trị bản thân với phụ nữ khắp thế giới. Để từ đó, ngày nay xã hội đã công nhận giá trị và tôn vinh vẻ đẹp, cốt cách của người phụ nữ Việt

Dù ở chế độ, xã hội nào đi chăng nữa người phụ nữ Việt Nam luôn đẹp. Qua bài thơ đã thể hiện tư tưởng tiến bộ, đầy nhân văn của Hồ Xuân Hương với nghệ thuật thơ sắc sảo, điêu luyện. Điều đó khiến thơ của bà sống mãi trong lòng người đọc.

Nêu Cảm Nghĩ Về Bài Thơ “Bánh Trôi Nước” Của Hồ Xuân Hương

[Văn 7] Nêu cảm nghĩ về bài thơ “Bánh trôi nước” của Hồ Xuân Hương

BÀI LÀM

Hồ Xuân Hương là một nhà thơ Nôm nổi tiếng với cá tính thơ độc đáo và mới mẻ. Những sáng tác của bà luôn đề cập đến nỗi bất hạnh của người phụ nữ trong xã hội cũ với một số tác phẩm tiêu biểu của như “Quả mít”, “Cái quạt”, “Con ốc nhồi”… và đặc biệt không thể không kể đến bài thơ “Bánh trôi nước” – một tác phẩm hay và ý nghĩa, không chỉ phản ánh thân phận đau đớn của người phụ nữ mà còn ca ngợi vẻ đẹp và phẩm chất đáng quý họ.

“Bánh trôi nước” là một món bánh dân dã của người Việt Nam với hình dáng tròn trịa như mặt trăng đêm rằm, có vị dẻo của bột gạo nếp, vị thơm của gừng, vị ngọt bùi của đậu xay nhuyễn. Bánh trôi nước được người xưa xem là biểu tượng của sự tinh khiết, là một món ăn không thể thiếu để dâng lên trời phật, tổ tiên trong những ngày rằm âm lịch. Hồ Xuân Hương đã mượn hình ảnh này để nói lên thân phận của người con gái thông qua cách nói dân gian:

” Thân em vừa trắng lại vừa tròn,

Bảy nổi ba chìm với nước non.”

“Thân em” chính là mô-típ của những bài ca dao than thân. Ngay bản thân từ “thân em” đã gợi lên sự xót xa của người phụ nữ vì bị xã hội coi khinh, ruồng bỏ:

“Thân em như tấm lụa đào Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai”

Và Hồ Xuân Hương cũng thế, cũng ví người con gái với những nét đẹp từ cuộc sống. Nhưng cách ví von của bà thật độc đáo. Bà ví người phụ nữ tựa chiếc bánh trôi, “vừa trắng lại vừa tròn”, vừa đẹp đẽ, trắng trong vừa vẹn trò, đầy đặn. Thế nhưng chính chiếc bánh trôi ấy cũng phải chịu sự hắt hiu, lặn hụp, không làm chủ được cuộc đời của mình:

“Bảy nổi ba chìm với nước non”

Cái “nổi” – “chìm” ấy đã gợi cho thấy thấy sự truân chuyên của người phụ nữ bị lễ giáo phong kiến tước đoạt quyền tự chủ, tự do, bị coi kinh, ruồng bỏ, sống bấp bênh phụ thuộc vào người khác. Quan niệm của nho giáo dường như đã ăn sâu vào tâm thức con người Việt Nam: “Tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử”. Nghĩa là khi ở nhà phải thực hiện theo sự chỉ bảo của cha, lúc lấy chồng phải theo ý chồng định đoạt, chồng qua đời, người phụ nữ lại tiếp tục lệ thuộc vào con. Chẳng có một hướng đi nào cho họ, cũng chẳng có cách giải thoát nào ngoài sự trong chờ vào số phận đẩy đưa. Nói chính xác hơn, số phận họ bị đặt vào tay kẻ khác, bị định đoạt bởi niềm vui và nỗi buồn của người khác:

“Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn.”

Từ “mặc dầu” chính là một cách nói khác thay cho sự bất lực, buông xuôi, không kháng cự. Thế nhưng dù bất lực, dù buông xuôi, dù phó thác vận mệnh vào những trang nam tử, người phụ nữ trong xã hội phong kiến vẫn giữ gìn phẩm giá của mình:

“Mà em vẫn giữ tấm lòng son “

“Tấm lòng son” chính là màu nâu sẫm của đường thẻ làm nhưng bánh trôi. Đó cũng là hình ảnh ẩn ý để nói về phẩm chất cao đẹp của người phụ nữ, là lời khẳng định vẻ đẹp trong tâm hồn luôn kiên định trước những vùi dập của cuộc đời. Cách nói khiêm nhường nhưng cứng rắn, gửi gắm sự xót xa, tự thán nhưng cũng là lời thách thức xã hội trong nam khinh nữ đầy rẫy những bất công.

Bằng thể thơ tứ tuyệt với bốn câu thơ ngắn gọn nhưng nữ sĩ Xuân Hương đã gửi gắm vào đó biết bao tình cảm cao đẹp, quan điểm tiến bộ và cái nhìn nhân văn vào bức chân dung có sắc và có hồn của người phụ nữ. Chính điều đó đã mang “Bánh trôi nước” đến gần với người đọc, mang Hồ Xuân Hương lên vị trí đỉnh cao của tác giả thơ Nôm trung đại và ngự trị trong lòng độc giả yêu thơ.