Top 11 # Xem Nhiều Nhất Viết Bài Thơ Tả Về Thầy Cô Giáo Mới Nhất 2/2023 # Top Like | Chungemlachiensi.com

Viết Một Bài Văn Về Thầy Cô Giáo

Ngày xửa ngày xưa, trái đất tưới thắm hót ca chào mừng một cô giáo tương lai ra đời…Thiên sứ đã giao nhiệm vụ cho cô giáo ấy phải đưa những cô, cậu bé lần lượt lên đò sang bờ bên kia của kiến thức và đỉnh cao của thành đạt…. Đều đặn hằng năm cô giáo ấy lại đón rồi đưa, lại chắp thêm đôi cánh cho mấy đứa nhóc tẹo vừa ngoan vừa dễ thương và hãy còn ngây ngô khờ khạo bay vào trời xanh…

Thế đấy các bạn ạ…Thầy cô của chúng ta hàng năm đều thầm lặng đưa đò, đưa chúng ta đến đỉnh cao của thành đạt…nhưng có bao giờ khi thành đạt xong chúng ta đã quay lại thăm hỏi thầy cô chưa? Phần lưu bút ở trên là của cô giáo lớp 5 viết cho mình…bạn sẽ không biết được niềm vui của những người thầy, người cô khi thấy học trò mình thành đạt…và bạn sẽ càng không thể biết được cảm giác hạnh phúc của thầy cô khi thấy những chuyến đò đã qua sông rồi nhưng vẫn luôn nhớ đến chuyến đò năm cũ…

Vượt gió, vượt mây

Vượt ngàn đại dương

Con đến bên Người……những chuyến đò thầm lặng….

“Nhất tự vi sư… bán tự vi sư…”

Quay tới quay lui, lại một mùa 20/11 nữa về.

Từ giảng đường thênh thang bâng khuâng nhìn lại mái trường xưa… Cuộc đời em là mười hai mùa 20/11, 12 mùa mưa nắng, 12 mùa buồn vui.. còn thầy chỉ là cả đời đưa đò thầm lặng..

Em biết khóc, biết cười trước những cảnh đời biết đứng lên khi té ngã.. biết nhặt lấy cây gai trên đường để bảo vệ bàn chân những người đi sau.

Em biết thế nào là hy sinh, thế nào là cuộc sống…biết yêu gia đình và yêu quê hương…

Thầy dạy em biết quý thời gian, trọng chữ tín, biết giữ lòng trong sạch… để ngẩn cao đầu với bạn bè..

Cuộc đời thầy đưa biết bao nguời qua dòng sông tri thức..

Dòng sông vẫn cứ êm trôi… tóc thầy bạc đi, mắt thầy nheo lại nhưng vẫn luôn vững tay chèo và hết lòng vì thế hệ trẻ… bao nhiêu người khách đã sang sông ? bao nhiêu khát vọng đã vào bờ ? bao nhiêu ước mơ thành sự thực… ? Có mấy ai sang bờ biết ngoái đầu nhìn lại thầy ơi..

Xin dành riêng nơi đây để chúng em nhìn lại dòng sông xưa, nhìn lại thầy, nhìn lại chính bản thân mình. Và gởi tới thầy cô lời biết ơn trân trọng nhất.

Viết Về Thầy Cô Giáo Của Em

Đề bài: Viết về thầy cô giáo của em

Từ khi mở mắt chào đón cuộc đời, tôi đã cảm nhận được tình cảm thiêng liêng vô giá của cha, của mẹ. Năm tháng qua đi, những tình thương ấy nuôi nấng tôi nên người và lúc ấy, tôi tưởng rằng trong cuộc đời này chỉ có cha mẹ là những người dành cho mình tình yêu thương cao đẹp nhất. Nhưng không, từ khi hòa nhập với xã hội và nhất là từ khi chập chững bước vào môi trường học tập, tôi mới biết trong cuộc đời này, những người đồng hành cùng tôi trong suốt một quãng đời không chỉ có cha mẹ, mà còn có những người thầy, người cô.

Phải, thầy cô đã dìu dắt tôi từ những năm đầu tiên của cuộc đời đi học. Thầy cô đã chắp cánh ước mơ, hoài bão tươi đẹp về tương lai, đã cho tôi những giấc mơ về sự thành đạt, về công danh, sự nghiệp và cả niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Phải chăng những điều hay lẽ phải, những nét đẹp trong tâm hồn của mỗi con người đều được khơi nguồn từ tay những người hướng đạo. Vâng, họ đã dành một phần cuộc đời mình để trau chuốt, dẫn dắt người học sinh từng bước đi trên con đường còn bao chông gai phía trước. Đã có ai đó nói rằng: “Nghề giáo như nghề chèo đò, phải đưa những con đò đến được bờ bên kia.” Thật đúng như vậy. Để làm tròn sứ mệnh cao cả của mình, “người đưa đò” phải cố gắng giữ làm sao cho đò được vững chắc. Mà có ai biết được rằng, trong suốt chặng đường ấy, họ phải vượt qua bao nhiêu gian nan vất vả. Phải, “người đưa đò” phải dùng hết sức lực của bản thân để chống chọi những khi có “mưa to”, “gió lớn”. Rồi khi đã đưa được khách qua sông, ” người đưa đò” lại quay về bến bên kia để tiếp tục thực hiện sứ mệnh cao cả ấy. Và cứ thế, cứ thế, những người thầy đã dành cả cuộc đời để dạy dỗ cho tất cả những đứa con thân yêu của họ, không quản khó khăn, mệt mỏi. Cho dù phải thức khuya để miệt mài soạn giáo án, cho dù ngày qua ngày họ chỉ mãi lặp đi lặp lại những công thức, những bài giảng hàng nghìn, hàng vạn lần nhưng họ vẫn không buồn chán, bởi vì trong trái tim họ chỉ có duy nhất một khát khao – uốn nắn, dạy dỗ lớp trẻ hôm nay thành người.

Thầy cô không chỉ hi sinh công sức và thời gian của mình mà còn dành trọn cả tình yêu thương và sự bảo bọc cho những đứa trẻ non nớt vẫn còn bỡ ngỡ trước cái xã hội rộng lớn này. Những đứa trẻ ấy ngơ ngác nhìn ra cuộc đời với sự dẫn dắt và tình yêu thương của thầy, của cô. Vâng, thầy cô đã truyền cho tôi niềm tin và nghị lực để tôi có đủ sức mạnh và lòng tin, chạm lấy những ước mơ, khát vọng và biến chúng thành hiện thực. Thầy cô đã tận tụy, đã dồn tất cả công sức vào bài giảng, làm chúng thêm sinh động để dễ dàng ăn sâu vào tâm trí của từng học sinh. Nếu như không có lòng yêu thương dành cho học sinh của mình, thì liệu họ có tận tình, hi sinh nhiều như vậy được không? Phải, công việc hằng ngày của những người thầy, người cô xuât phát từ trái tim yêu thương của người cha, người mẹ dành cho chính đứa con ruột thịt của mình. Tình yêu ấy luôn cháy bỏng trong tim mỗi người thầy, người cô, sẵn sàng sưởi ấm những sinh linh bé nhỏ vẫn còn chập chững bước đi trên đường đời.

Cuộc sống có biết bao biến đổi nhưng nào đâu làm phai mờ đi tình cảm của người thầy người cô dành cho học dành cho học sinh thân yêu. Tình cảm ấy thiêng liêng, cao quý biết nhường nào. Tình yêu thương ấy đã sưởi ấm tâm hồn của biết bao người học sinh trong suốt cả cuộc đời đi học. Nếu một mai tôi không còn là một đứa trẻ, nếu một mai tôi rời khỏi sự ủ ấp của gia đình và nhà trường để tiếp tục bước đi và thử thách mình trên quãng đường còn lại, thì tôi sẽ không quên đâu! Không bao giờ quên công ơn sâu nặng và tình cảm bao la của thầy cô dành cho tất cả học sinh của mình- những đứa con mà họ coi như máu thịt, như một phần của cuộc đời.

Những Bài Thơ Hay Viết Về Thầy Cô Giáo Vùng Cao

Tuyển chọn những bài thơ hay viết về các thầy cô giáo hiện đang công tác tại các vùng cao, vùng sâu, vùng xa, nơi đang gặp rất nhiều khó khăn..

BÀI THƠ: TÔI LÀ GIÁO VIÊN VÙNG CAO

Tác giả: Nguyễn Đắc Hải

Tự hào giáo viên vùng cao,

Tình nguyện đi những chỗ nào khó khăn.

Chẳng chút do dự boăn khoăn,

Sẵn sàng cống hiến chẳng lăn tăn gì!

Cuộc đời toan tính làm chi,

Dễ đua nhau chọn, khó thì dành ai.

Tương lai còn rộng, còn dài,

Đừng quá suy nghĩ ngày mai thế nào.

Khổ nhưng cuộc sống thanh cao,

Đời không nên quá ước ao xa vời.

Tránh điều không phải gọi mời bản thân.

Nơi nào gian khổ đặt chân,

Khó khăn,vất vả sẽ dần trôi qua.

Đường vinh quang chẳng trải hoa,

Bước chân đến đích mới là thành công.

Đường đời đâu chỉ màu hồng,

Nhiều quãng đứt đoạn còn lồng màu đen.

Vui buồn, sướng khổ đan xen,

Nơi nào náo nhiệt, bon chen thì đừng.

Đường đời khó chẳng nên dừng,

Việc quá thuận lợi cũng đừng sớm vui.

Cay đắng, sướng khổ trải mùi,

Công thành, danh toại thì vui muộn gì!

BÀI THƠ: CÔ GIÁO VÙNG CAO

Tác giả: Hoa Huệ

Em làm cô giáo vùng cao núi đồi

Bàn tay chăm sóc vào đời bé thơ

Ngày qua tháng lại hững hờ

Em quên má phấn đợi chờ điểm trang

Tương lai tươi sáng chẳng màng thời gian

Tuổi xuân mơ ước ngỡ ngàng

Hy sinh cô giáo lặng thầm ngày đêm

Tuổi thơ đến lớp hồn nhiên bạn bè

Vai gầy gánh nặng tình quê

Học trò chăm sóc say mê nồng nàn

Gian lao khốn khổ chẳng màng

Bên đàn em nhỏ lòng tràn thương yêu.

BÀI THƠ: EM LÀ CÔ GIÁO VÙNG CAO

Tác giả: Võ Thanh Phong

Hai mươi cái xuân xanh đẹp tựa trăng rằm

Giã từ áo trắng em chọn nghề gõ đầu trẻ!

Ôm hoài bão lớn mọi thứ đều xem nhẹ

Sở phân công em về ngôi trường rất xa…

Bốn phía là rừng quanh năm đầy hoa

Học sinh nghèo nên đầu trần chân đất!

Dãy phòng nội trú mốc meo dột nát

Đêm nằm chỉ nghe tiếng ếch nhái kêu om…

Lý tưởng chọn rồi, nào tính lẽ thiệt hơn

Không lập gia đình vẫn có đàn con nhỏ!

Mặt mày lem luốt và những đôi mắt nhớ

Đã bao năm rồi cứ níu bước chân em…

Nghề dạy học cần đến hai trái tim

Một yêu bản thân mình, một để yêu lũ trẻ!

Khi dưới gối chiếc có vài giọt lệ

Đời sẽ hiểu rằng trái tim ấy còn trinh.

BÀI THƠ: THƯƠNG CÔ GIÁO VÙNG CAO

Tác giả: Duy Kế

Thương em, thương cả vùng cao

Tuổi xuân chan chứa má đào trẻ trung

Lên đây em dạy sống chung đồng bào

Sáng chiều mây phủ núi cao

Mùa đông buốt giá ai nào đủ chăn

Nói chi sách vở áo khăn đến trường

Đêm hoang mưa ướt mặt đường

Cô đơn nhìn gió giỡn sương mà buồn

Việc xong chỉ biết nằm giường

Vùng cao xa vắng ra đường mà chi

Rồi ai cũng nghĩ xuân thì

Còn em dứt khoát bước đi theo nghề

Mặc cho duyên số nó kia thế nào.

BÀI THƠ: THẦY GIÁO VÙNG XA

Tác giả: Cư-Nguyễn

Thương Thầy giáo ở miệt vùng xa

Núi lạnh đâu sờn vẫn thiết tha

Gánh chữ băng đèo sương buốt dạ

Mang đèn lội suối gió tê da

Yêu đàn trẻ dại ngoan hiền quá!

Chạnh đám em thơ chất phác là…

Lễ đến hương rừng thay của lạ

Mời Cô nải chuối gọi làm quà!

THƠ LỤC BÁT: ÂN TÌNH CÔ GIÁO VÙNG CAO Tác giả: Dương Huỳnh

Thương em cô giáo vùng cao

Rời xa phố thị, em vào Tây nguyên

Cuộc đời nhà giáo triền miên

Sống nơi xa thẳm cao nguyên núi đồi

Đem lòng nhiệt huyết , đắp bồi tình thương

Cô trò chung sống mái trường

Tranh tre mái lá, bốn phương gió lùa

Sớm chiều hai buổi, đón đưa cô trò

Khăn bông quấn cổ, em lo soạn bài

Nhiều hôm yếu sức mệt nhoài

Nhưng vì yêu trẻ không hoài tiếc công

Tình yêu đôi lứa mặn nồng

Nhưng rồi lỗi hẹn, em không ngày về

Sống nơi rừng núi sơn khê

Chim ca, sáo hót tràn trề lạc quan

Quên đi phố thị huy hoàng

Bon chen cuộc sống muôn vàn lợi danh

Em mang ước nguyện chân thành

Sống bên ‘con trẻ’ như cành măng non

Truyền thêm sức mạnh tâm hồn

Dạy thêm trí thức, để con nên người..

BÀI THƠ: PHẬN GIÁO VIÊN VÙNG CAO Tác giả: Thầy giáo Hải

Ngày kỷ niệm một gói quà không có,

Lĩnh đồng lương trừ khoản nọ, khoản kia.

Bữa liên hoan bổ đầu giáo viên chia

Nghĩ mà tội cô thầy vùng cao quá!

Ôi! Cái nghề cao sang hơn tất cả,

Ngày qua ngày vất vả nào ai hay?

Đủ thứ việc lại phải đến đôi tay,

Mong đổi thay nhưng nào đâu có dễ.

Đấy, xã hội vẫn thường hay như thế.

Thấy bất công kể lể lại tự nghe.

Cảnh giáo viên thì trên búa dưới đe,

“Chỗ nào thủng họ che cho bằng kín”.

Nhiều vấn đề bức xúc thôi đành nhịn,

Lên án thì phải nhìn kỹ xem ai.

Họ có quyền dù họ có làm sai,

Vẫn cứ đúng chuyện bi hài giáo dục.

Bao thầy cô cả năm ròng trên bục,

Ngày của mình lại thôi tự chúc nhau.

Những tiếng cười sẽ vơi bớt nỗi đau!

Nghề nó bạc, đùm bọc nhau mà sống.

Thực tế buồn chẳng như mơ, như mộng.

Ừ cũng đành, vẫn cống hiến biết sao?

Đã trót rồi theo cái nghiệp thanh cao,

Chả như ước như ao thôi đành chịu…

THƠ LỤC BÁT: CÔ GIÁO VÙNG CAO

Tác giả: Phương Lý

Một miền sơn cước đẹp thay cảnh tình

Yêu thương chất chứa lòng mình

Nguyện thành cô giáo chân tình bảo ban

Ngắm nhìn đứa bé trên ngàn

Khó khăn thiếu thốn vô vàn xót thương

Hàng ngày vượt suối đến trường

Mong manh tấm áo ngấm sương đông về

Bảo ban dạy dỗ thành nghề tương lai

Dựng xây đất nước ngày mai

Hy sinh tuổi trẻ nơi này xa xôi

Thương cha mong mẹ bồi hồi xứ xa

Tiện nghi thiếu thốn bỏ qua

Suốt đời vì trẻ ,thiết tha yêu nghề.

BÀI THƠ: THẦY CÔ VÙNG CAO

Tác giả: Cẩm Chi Châu

Thày cô gùi chữ lên nương

Trồng người dạy chữ tình thương cuộc đời

Bám trường, bám bản, bám trời

Bám bùn, bám đá, bám người, bám dân

Học sinh như những người thân

Thày cô đâu ngại xa gần nắng mưa

Tình yêu biết mấy cho vừa

Chở đò suốt sáng tới trưa nhọc nhằn

Đồng lương cố gắng tiện tằn

Mua đường mua kẹo mời ăn trước giờ

Nhiều khi cũng thấy bơ phờ

Quanh năm khó nhọc bạc phơ mái đầu

Cái cầu tri thức từ mầu trắng tinh

Bắt đầu từ buổi bình minh

Đến khi chập choạng lặng thinh bốn bề

Đã yêu, thương lấy cái nghề

Tình yêu dạy trẻ chẳng hề đổi thay

Bám trường, bám bản mê say cuộc đời.

Các Bài Thơ Viết Về Thầy Cô

Cảm nghĩ về ngày nhà giáo việt nam 20-11

Nhắc đến ngày nhà giáo việt nam là nhắc đến một ngày trọng đại, ý nghĩa nhất trong những ngày ý nghĩa. Là ngày để toàn nhân loại hướng về các thầy cô-những người lái đò âm thâm, lặng lẽ, những người ươm mầm xanh cho đất nước.

Là những học sinh đang ngồi học dưới mái trường xã hội chủ nghĩa, là những chủ nhân tương lai của đất nước, tập thể lớp 8C chúng em đã, đang và sẽ phấn đấu ra sức rèn luyện tài đức để trở thành những người công dân có ích cho xã hội, để không phụ lòng mong mỏi của các thầy cô, để 8C là một khóm hoa đẹp trong mái trường …………..là một khóm hoa đẹp. Điều đó được thể hiện qua từng giờ học, sự tiến bộ qua các tuần học của lớp, phấn đấu thi đua giành những bông hoa điểm 8 tươi thắm nhất dâng tặng thầy cô nhân ngày 20-11.Và hơn nữa, chúng em đang ấp ủ trong mình những ước mơ, hoài bão, đó cũng là một động lực giúp chúng em vươn lên.Với cá nhân em, em luôn có một ước mơ cháy bỏng là trở thành cô giáo để đem ánh sáng văn hoá về thắp lên những tâm hồn bé nhỏ của các em thơ tại bản làng em, tiếp bước các thầy cô dìu dắt những em nhỏ trở thành ngưòi có ích cho xã hội. ….

NGƯỜI LÁI ĐÒ

Nghe thầy đọc thơ

Em nghe thầy đọc bao ngày Tiếng thơ đỏ nắng, xanh cây quanh nhà Mái chèo nghiêng mặt sông xa Bâng khuâng nghe vọng tiếng bà năm xưa Nghe trăng thở động tàu dừa Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời… Đêm nay thầy ở đâu rồi Nhớ thầy, em lại lặng ngồi em nghe …

Hoa Và Ngày 20-11

Bầu trời ngàn sao lấp lánh Lung linh ước vọng học trò Mái trường long lanh mắt sáng Ngời ngời ước vọng thầy cô…

Trường ơi, là dòng sông mát Giọt trong kiến thức loài người Cho em tắm trong sự thật Lớn dần nhân nghĩa – tinh khôi.

Trường ơi, mái nhà em đấy Tuổi thơ gởi mãi nơi này Bảng đen nở dòng chữ trắng Tay thầy vẫy ước mơ bay.

Thầy chưa từng dang tay đánh Búp hoa còn giấu trong cành Tuổi thơ cần nhiều cá tính Cho đời đủ sắc tươi xanh

Cô ơi dang đôi tay rộng Ôm em siết chặt vào lòng Để đôi mắt em ngấn lệ Long lanh hạt ngọc tình thương

Cô ơi ngọt ngào giọng nói Bây giờ đời thiếu tiếng ru Tình thương chảy trên trang giấy Vào đời rửa sạch nỗi đau

Thầy cô cùng nhau thắp sáng Niềm tin trong mắt học trò Ngàn sao giữa trời ước vọng Sáng ngời ánh mắt nên thơ.

KHO” THAY ngỡ chừng rất giản đơn mà đâu ngờ khó vậy thơ viết tặng thầy đấy sao chẳng thể mở lời

viết về 1 vòng tay thân thương luôn mở rộng thầy vượt muôn ngàn sóng đón đưa trò sang sông

hay kể 1 tấm lòng rộng sâu hơn trời biển con bao giờ hiểu hết để viết lên thành lời

con đọc bao thơ hay cũng nghe nhiều bài giảng nhưng viết thư tặng thầy sao ngập ngừng khó vậy

bài thơ này dang dở con viết suốt 1 đời như cỏ vườn mắc nợ mãi mang màu xanh thôi.

trò văn và thầy toán giá con số biến thành thơ thầy nhỉ thì trò văn có lẽ chẳng nhức đầu và thầy toán chẳg phải cầm thước kẻ khj cô trò cứ mãi ngó đi đâu

câu hỏi ấy dẫu ko la vô nghiệm đừng trách em ấp úng chẳng nên lời sao thầy cứ nghiêm như là định lí vì tất cả chỉ tương đối thầy ơi

thầy lắc đầu chắc các em quậy lắm phút lặng yên trên bục giảng thầy buồn chắc môn toán và trò văn trái dấu trò học hoài nhớ mỗi thước thầy thôi…..