Top 15 # Xem Nhiều Nhất Truyện Cười Giải Trí / 2023 Mới Nhất 12/2022 # Top Like | Chungemlachiensi.com

Giải Trí Vui Vẻ Với Truyện Cười Covid / 2023

Đọc những mẩu truyện cười giải trí vui vẻ mùa Covid-19.

Truyện cười Covid-19

Đàn bà dễ có mấy tay

Hôm ấy, đang trong giờ làm việc thì vợ gọi điện thoại đến giọng hốt hoảng: “Chồng ơi, chết rồi, hôm nay nhà mình bị trộm viếng thăm”.

Tôi vội vã hỏi: “Thế có bị mất gì không?”

Vợ mếu máo: “Nhà bị lục tung hết cả lên, 5 triệu trong tủ quần áo bị mất rồi. Em đang dọn dẹp xem có bị mất gì nữa hay không. Công an đến rồi, thằng trộm cùng lúc ăn trộm mấy nhà liền, đã bị bảo vệ bắt lại được, bây giờ đang ở đồn công an đối chất, em phải liệt kê xem mất những thứ gì”.

2 phút sau….

Vợ nói: “Em gỡ ảnh cưới xuống xem kỹ rồi, phía sau không có gì cả”.

Tôi hốt hoảng, tên trộm này quả thực rất khôn ngoan, mấy chỗ giấu tiền đấy vợ tôi còn chả biết mà sao nó lại biết được chứ? Mà 5 triệu bạc chứ có phải ít đâu, tôi đến phát điên lên mất.

5 phút sau, vợ gọi điện nhẹm ngào: “Không có đâu anh ơi, mất sạch rồi, hay anh nhớ nhầm chỗ”.

Tôi sẵng giọng: “Nhầm là nhầm thế nào, lúc sáng đi ị anh kiểm tra vẫn còn mà. Đó là tiền năm ngoái công ty thưởng Tết, anh đưa em một nửa còn một nửa giấu ở đấy”

Vợ hỏi dồn: “Chỉ có thế này thôi à, anh có quên chỗ nào nữa không?”

Tôi buồn bã: “Hết rồi, chỉ có 15 triệu đấy thôi!”

Vợ cười tươi, trả lời với giọng đắc thắng: “Được rồi, cảm ơn anh đã thể hiện một cách xuất sắc trong vụ diễn tập chống trộm của gia đình mình lần này”.

Tôi choáng váng mặt mày, ngước mắt nhìn trời, nước mắt tuôn trào thành sông…

Phụ nữ rốt cuộc là yêu tinh trá hình hay cái gì vậy Trời ơi..???

Bài thơ kỳ lạ

Tiếng Việt của chúng ta thật tuyệt vời! Phải nói là bái phục bài thơ lạ kỳ này. Bài thơ được chia sẻ từ nhà nghiên cứu Dân tộc học và Việt học Đinh Trọng Hiếu ở Paris đăng trên “Khuôn Mặt Văn Nghệ”.

Không biết tác giả là ai, nhưng khi đọc bài thơ này ta vô cùng khâm phục tác giả của bài thơ, càng thêm yêu quý và càng phải giữ gìn vẻ đẹp của tiếng Việt. Vậy mà có kẻ bày ra thứ trò cải tiến nhảm nhí và muốn phá hoại chữ nghĩa của bao thế hệ tổ tiên để lại.

Bây giờ ta hãy chiêm ngưỡng vẻ độc đáo của bài thơ này :

1. Bài thơ gốc: Ta mến cảnh xuân ánh sáng ngời Thú vui thơ rượu chén đầy vơi Hoa cài giậu trúc cành xanh biếc Lá quyện hương xuân sắc thắm tươi Qua lại khách chờ sông lặng sóng Ngược xuôi thuyền đợi bến đông người Xa ngân tiếng hát đàn trầm bổng Tha thướt bóng ai mắt mỉm cười. 2. Đọc ngược bài gốc từ dưới lên : Cười mỉm mắt ai bóng thướt tha Bổng trầm đàn hát tiếng ngân xa Người đông bến đợi thuyền xuôi ngược Sóng lặng sông chờ khách lại qua Tươi thắm sắc xuân hương quyện lá Biếc xanh cành trúc giậu cài hoa Vơi đầy chén rượu thơ vui thú Ngời sáng ánh xuân cảnh mến ta. 3. Bỏ 2 chữ đầu mỗi câu trong bài gốc (Sẽ có một bài ngũ ngôn bát cú, luật bằng vần bằng) : Cảnh xuân ánh sáng ngời Thơ rượu chén đầy vơi Giậu trúc cành xanh biếc Hương xuân sắc thắm tươi Khách chờ sông lặng sóng Thuyền đợi bến đông người Tiếng hát đàn trầm bổng Bóng ai mắt mỉm cười. 4. Bỏ 2 chữ cuối mỗi câu trong bài gốc, đọc ngược từ dưới lên, ta sẽ được bài (ngũ ngôn bát cú, luật bằng vần bằng) : Mắt ai bóng thướt tha Đàn hát tiếng ngân xa Bến đợi thuyền xuôi ngược Sông chờ khách lại qua Sắc xuân hương quyện lá Cành trúc giậu cài hoa Chén rượu thơ vui thú Ánh xuân cảnh mến ta. 5. Bỏ 3 chữ cuối mỗi câu trong bài gốc : Ta mến cảnh xuân Thú vui thơ rượu Hoa cài giậu trúc Lá quyện hương xuân Qua lại khách chờ Ngược xuôi thuyền đợi Xa ngân tiếng hát Tha thướt bóng ai. 6. Bỏ 3 chữ đầu mỗi câu trong bài gốc, ta đọc ngược từ dưới lên : Cười mỉm mắt ai Bổng trầm đàn hát Người đông bến đợi Sóng lặng sông chờ Tươi thắm sắc xuân Biếc xanh cành trúc Vơi đầy chén rượu Ngời sáng ánh xuân. 7. Bỏ 4 chữ đầu mỗi câu trong bài gốc : Ánh sáng ngời Chén đầy vơi Cành xanh biếc Sắc thắm tươi Sông lặng sóng Bến đông người Đàn trầm bổng Mắt mỉm cười. 8. Bỏ 4 chữ cuối mỗi câu trong bài gốc, ngược từ dưới lên : Bóng thướt tha Tiếng ngân xa Thuyền xuôi ngược Khách lại qua Hương quyện lá Giậu cài hoa Thơ vui thú Cảnh mến ta ./. (Khuyết danh)

Chuyện cán bộ tín dụng mùa dịch

Sáng buôn với đứa bạn làm tín dụng bank bảo dịch thế này chắc ít việc, nó than vãn “ít việc cái mẹ gì, bên vietnamairlines đang đòi 12.000 tỷ và giải ngân luôn tháng 4 kia kìa cướp đâu ra”.

Mình bảo uh không bay thì lỗ nên cần tiền để cấp cứu á!

– Nó bảo “tiền tiền, giờ ai cũng kêu tiền! Dịch này cán bộ tín dụng đi làm đâu có duyệt được món vay mới đâu, cả ngày ngồi đi xử lý nợ với giãn nợ và chuyển nhóm nợ thôi” đã thế ngồi dí trong phòng kín mít từ 8g sáng đến 8g tối bí thở stress lắm, sếp thì thỉnh thoảng lại lôi vào phòng họp mắng mà không dám kêu vì tụ tập

-Mình động viên nó “thôi giờ nghề nào cũng thất nghiệp, còn việc mà làm còn lương là tốt, nhiều nơi cắt giảm 20-50% lương kia kìa!

Ờ, nó lôi cặp lồng cơm nguội ngắt từ ngăn bàn ra, chụp ảnh gửi mình xong nó nhắn câu “ừ tao phải cố thôi, chiều nay còn gọi cho khách bảo bổ sung hồ sơ vay đây”

Tào lao xíu nào

1. Sau 1 tháng kiên cường chống dịch, hôm qua chúng ta có 1 ngày không có ca nhiễm mới, không khí Hà Nội trong xanh vắng lặng, hãy im lặng lắng nghe phó tt gửi lời cảm ơn Nhân dân vì đồng lòng.

Sau chiến dịch này mỗi người dân nằm im trên giường sửa soạn sạch sẽ sẵn sàng sung sướng có thể được phát giấy khen, huân chương… vì hành động này… Tuy nhiên dịch còn phức tạp nếu không có việc đừng ra đường kẻo ăn phạt.

2. Hồi xưa bịt mặt bước vào ngân hàng bị cả ngân hàng cảnh giác. Giờ vào ngân hàng mà quên bịt mặt cũng bị cả ngân hàng cảnh giác.

3. Đời khó nói và khó sống, xưa gặp không bắt tay thì chửi, bây giờ bắt tay nhiệt tình nó cũng chửi.

Ngày xưa yêu nước lên đường

Ngày nay yêu nước…lên giường đắp chăn hehe

Chuyện ăn uống, ở nhà mùa covid

Nàng thợ may và anh zai xứ huế

Chuyện là như ri:

Một anh thanh niên người Huế đem theo 1 xấp vải đến tiệm may nọ. Cô chủ bước ra chào đón bằng giọng Huế rất ngọt ngào:

– E Chào ăn (anh )! Ăn muống ( muốn) may ạo hay may cuần ạ ?

Anh ta trả lời :

– Tôi muộn May quần cô ạ!

Sau khi đo size quần cho anh ta !cô ta lấy thước đo xấp vải và hỏi :

– Anh cặc ( cắt) dài hay cặc ngắn ?

Cũng bằng giọng Huế anh ta nói :

– Cặc ngắn thì răng mà cặc dài thì răng cô chụ !

Cô chủ :

– Cặc ngắn thì đụ( đủ) 2 cại ! mà cặc dài thì chỉ đụ 1 cại thôi.

A ta noi tiếp:

– Tôi cặc dài cô ạ! cô có thể làm sao cho tôi đụ đc 2 cại đi cô !

Cô chủ :

– Dạ không anh , nệu anh đạ cặc dài như rựa ! thì e rạng lặm anh chỉ đụ 1 cại thôi, may ra còn dư 1 ịt

– Chừ a đạ cặc dài rồi mà a đòi đụ 2 cại thì không được mô nợ.

Anh ta bất lực đáp :

Ôi thôi thì cô làm răng thì làm ! miện tôi đụ được là ok.

Thật thà quá cũng không có tốt

Truyện cười dí dỏm học sinh thật thà

Mìn Cứt, nỗi ám ảnh của cựu binh Mỹ trong Chiến tranh Việt Nam

Cựu binh Mỹ hai mươi năm không dám động tay vào đất kể lại cho tôi chuyện về mìn của VC như thế này:

Tao được đào tạo là lính công binh dò mìn. Mỗi lần đội tuần tra rời căn cứ, đám dò mìn chúng tao phải đi đầu. Mày hỏi 1 năm ở VN của tao là gì á? Là toàn c ứt!

Cái bọn VC đó nghĩ ra một cái trò vô cùng bựa. Đó là chúng nó ỉa hoặc cho c ứt vào các vị trí chôn mìn rồi đắp đất lên. Và thế là sáng nào cũng vậy, tao sẽ nghe thấy máy báo là có kim loại. Thế là cả đoàn dừng lại. Thế là tao sẽ phải đào bằng tay quanh cái chỗ nghi là mìn đó. Đào sâu xuống một chút, tay tao sẽ chạm vào một đống c ứt người.

Móc hết chỗ đó lên, đào tiếp xuống phía dưới, tao sẽ đụng phải một cái vỏ lon hay đôi khi là một mảnh bom hay kim loại gì đó. Những thứ đó rất sắc và nếu mày đứt tay thì sẽ phải tiêm phòng uốn ván vì những thứ c ứt đ ái mà bọn nó phủ lên trên.

Lần nào cũng như lần nào, sau cái màn móc c ứt đó thì tao vẫy tay ra hiệu là an toàn. Đám tuần tra tiến lên, cố đi xa tao vì mùi c ứt trên tay tao. Mày hỏi tại sao tao lại không rửa tay hả? Một thằng bạn tao đã làm như thế. Sau khi móc c ứt xong, nó thấy một cái ao nhỏ gần đó và mò ra đó rửa tay. Bùm! VC cài lựu đạn ngay chỗ bờ ao. Sau đó thì không ai muốn dò dẫm suốt chặng đường ra chỗ rửa tay nữa vì ở phía trước sẽ còn hai hố c ứt nữa.

Cho đến khi tao về nước, tao vẫn không nhìn thấy tên nào hay một lần chạm súng với chúng. Và bây giờ mày hỏi tao là thời gian phục vụ của tao tại VN như thế nào, tao nói với mày là nó toàn mùi c ứt. Hai mươi năm sau khi từ VN về, tao mới trồng rau lại trong vườn nhà mình. Trước đó, mỗi lần chạm tay vào đất, tao lại thấy nguyên si lại mùi cứt mà tao từng ngửi ở VN. Đó là lý do suốt 20 năm sau đó tao không sờ vào đất.

Copy từ nhà LS Phạm Quang Biên

Rắm lạ

Hai cô bạn ngồi nói chuyện với nhau. Một cô kể: “Tao cho gã bạn trai lên đường rồi.”

Cô kia hỏi: “Sao thế? Tụi mày yêu nhau tha thiết lắm cơ mà?”

Cô này đáp: “Thì thế. Tao có tiếc gì nó đâu. Nó gạ đưa tao vô nhà nghỉ, tao cũng đồng ý. Dưng mà lúc sắp yêu nhau, tự nhiên nó… oánh một phát rắm.”

Cô kia bật cười: “Mày khó tính quá! Đánh rắm sinh lý bình thường thôi. Có thế mà mày cũng bỏ nó?”

Cô này cẩn thận ngó quanh, lát rồi thì thầm giải thích: “Không đâu. Rắm thằng này lạ lắm! Không phải rắm thường đâu! Nó oánh một phát rắm, bắn ra một cái bao cao su á!”

Híc híc… quả nhiên là rắm lạ!

Giãn nợ mùa covid

Ở một thị trấn nhỏ đìu hiu. Đang trong giai đoạn khó khăn, ai cũng nợ nần và phải mua vay bán chịu.

Bỗng đâu, một du khách giàu có tìm đến. Ông bước vào khách sạn duy nhất của thị trấn, đặt tờ 500k lên bàn lễ tân và lên lầu xem chọn phòng.

Chủ khách sạn cầm lấy tờ 500k và chạy đi trả nợ ngay cho anh hàng thịt heo mùa tăng giá.

Anh hàng thịt cầm tờ 500k, chạy đi trả cho ông nuôi heo.

Ông nuôi heo cầm tờ 500k, chạy đi trả cho người bán thức ăn chăn nuôi.

Người bán thức ăn chăn nuôi cầm tờ 500k, chạy đi trả cho cô cave – trong thời buổi khó khăn này thì ngay cả “dịch vụ” của cô cũng phải cho bán nợ.

Cô cave chạy đến khách sạn, mang theo tờ 500k để trả cho ông chủ khách sạn món nợ tiền thuê phòng trong những lần tiếp khách thời gian qua.

Chủ khách sạn đặt tờ 500k trở lại mặt quầy, y như ban đầu.

Đúng lúc đó, người khách từ trên lầu đi xuống, bảo rằng mình không tìm thấy được phòng nào vừa ý, sau đó lấy lại tờ 500k và rời khỏi thị trấn.

Chẳng ai kiếm được đồng nào cả. Thế nhưng, cả thị trấn giờ đã hết nợ nần và lạc quan nhìn về tương lai phía trước!!!

Trốn khỏi roi của mẹ

(Bạn đọc gửi)

Con: Chào mẹ con đi học về.😄

Mẹ: Hôm nay đi phát bài kiểm tra được mấy điểm con?☺️

Con: Lúc nãy có vụ tông xe đấy mẹ.😱

Mẹ: Mấy điểm?😠

Con: Hồi nãy có bà bán hàng chữi quá trời!😟

Mẹ: Mấy điểm?😠

Con: Hồi nãy có con mèo đi qua đường bị chết!😨

Mẹ: Tao hỏi lần cuối mấy điểm?😠

Con: Nãy con thấy ba đi chung với cô nào đó còn nói là “em yêu”-hihi😝

Mẹ: Cái thằng cha nó 🔥

Truyện Cười .Org sưu tầm và biên soạn

Giải Trí Tí Nào. Truyện Cười Funny Phần 1 / 2023

Mời bạn thưởng thức truyện cười hay nhất “Truyện ngắn giải trí hay nhất 2013 phần 1”

1. Bóp đâu rẻ nhất ? Ở chợ Đông Ba có một cô bán ví xách tay phụ nữ. Cô treo đủ loại ví, dãy trên dãy dưới và cô rao hàng như sau: -Bóp trên thì 2 ngàn -Bóp dưới thì 3 ngàn -Bóp da thì 5 ngàn -Bóp lông thì 8 trăm Có một anh khách cắt cớ hỏi cô: -Bóp ở mô thì rẻ nhứt cô ? Cô trả lời ngay: -Dạ, bóp tui là rẻ nhứt, không mô rẻ hơn!

2. Ăn không ? Ngày 8/3 Một chàng sinh viên chở bạn gái trên một chiếc xe đạp. Đang đi, bỗng nhiên chàng thắng lại cái “ké…é….ét” ngay trước một quán chè rồi quay ra sau hỏi: – Ăn không ??? Nàng: – Ăn !!! Chàng: – Có thế chứ ! Bộ thắng này mới thay hồi sáng đó! Nói rồi, chàng tiếp tục đạp xe đi. – !?!?!?!?!?!?!?

1. Cho chắc ăn 3. Chùm truyện cười ngăn ngắn về bác sỹ

Trong phòng mạch, cụ gìa khai bệnh: – Thưa bác sĩ, dạo này tôi hay bị lú lẫn , nói trước quên sau! 4. Lời khuyên tốt Trong phòng mạch, bà mẹ kể lể : 5. Đau ở đâu Bác sĩ: 6. Cũng huề thôi! Nha sĩ nổi quạu nói với khách hàng : 7. Giảm cân Một bà béo đến bác sỹ xin tư vấn giảm cân, ông bác sĩ khuyên tôi mỗi ngày nên cỡi ngựa chừng 4 tiếng đồngg hồ cho gầy bớt đi và quay lại sau 1 tuần! Một tuần sau: – Thế nào, kết quả tốt chứ ? – Dạ tốt lắm, vì chỉ trong vòng 1 tuần lễ mà con ngựa sút mất 10 ký lô – Tại sao lần trứơc ông trả cho tôi những 2 tờ bạc giả? Ông khách tỉnh bơ : – Thì cũng huề thôi, vì ông gắn cho tôi toàn là răng giả! – Ông đau ở đâu, chỉ cho tôi xem! Bệnh nhân: – Tôi đau ở đây, đây, chỗ này, chỗ này, này, chỉ ở đâu cũng đau hết… Bác sĩ: – Như vậy thì ông đau ở ngón tay rồi! – Cháu đêm thì tỉnh như sáo và lại hay nói xoen xoét như con vịt, nhưng ban ngày thì cứ ngủ gà ngủ gật, ho như quốc kêu mùa hè, thở khò khè như mèo hen… Bác sĩ : – Vậy thì tôi khuyên bà nên dẫn cháu đến bác sĩ thú y (!!!) Bác sĩ : – Thế thì xin cụ trả tiền trước cho tôi.

Truyện Cổ Tích: Dê Con Nhanh Trí / 2023

Trong ngôi nhà kia có Dê mẹ và một chú Dê con. Một hôm, trước khi ra đồng cỏ, Dê mẹ dặn Dê con:

Dê con vâng lời mẹ và hỏi thêm:

– Thế mẹ về thì làm sao con biết mà mở cửa?

Dê mẹ khen con thông minh và dặn con:

– Lúc nào mẹ về, mẹ sẽ nói: ” con chó Sói hung ác, đuổi cổ nó đi “, thế là con mở cửa cho mẹ.

Nhưng con Sói hung ác nấp gần đó đã nghe Dê mẹ dặn Dê con như thế rồi. Dê mẹ vừa đi khuất, con Sói hung ác đã chạy lại gõ cửa: ” Cạch, cạch , cạch! Con chó Sói hung ác, đuổi cổ nó đi “, Dê con ở trong nhà, nghe tiếng gõ cửa vội vàng chạy ra. Nghe đúng câu mẹ dặn, nó định mở cửa nhưng nghe tiếng ồm ồm, không giống tiếng mẹ, Dê con liền nghĩ ra một kế và bảo:

– Mẹ đấy ư? Sao hôm nay tiếng mẹ lại ồm ồm thế?

Con Sói sợ bị lộ nhưng vẫn khôn ngoan trả lời:

– Mẹ ra đồng bị cảm gió nên khản tiếng đấy.

Dê con vẫn còn ngại:

– Mọi lần mẹ về vẫn thò chân vào khe cửa cơ mà! Chân mẹ thon thon, con nhìn là biết ngay!

Con Sói lại tìm cách chống chế:

– Mẹ giẫm phải gai, sưng vù lên, thò vào khe cửa không vừa nữa. Con mở cửa cho mẹ vào!

Dê con cúi sát xuống đất nhìn qua khe cửa. Nó thấy cái chân lem luốc, đen sì. Nó bảo chó Sói:

– Thôi, anh Sói ơi! Chính anh rồi! Anh cút đi kẻo mẹ tôi về húc cho anh vỡ bụng ra đấy! Chân anh đen sì thế kia kìa! Ai còn lạ gì nữa!

Bị lộ, con Sói vội vàng bỏ đi. Nhưng nó vẫn nghĩ cách lừa Dê con. Nó chạy ngay đến một cửa hàng bánh. Chờ lúc người làm bánh đi vắng, nó liền thò chân vào thùng bột, bột dính đến đầu gối. Xong xuôi, nó chạy về gọi Dê con:

– Cạch cạch cạch! Con chó Sói hung ác, đuổi cổ nó đi!

Dê con vội chạy ra, ngó qua khe cửa, lần này nó thấy rõ ràng 4 chân trắng. Thôi, đích là mẹ đã về! Nhưng cái mũi thính của nó lại ngửi thấy mùi gì hôi hôi chứ không thơm như mùi sữa của mẹ. Dê con ngần ngại, khe khẽ bắt ghế trèo lên nghếch cổ nhìn qua khe tường. Nó thấy hai cái tai lem luốc và nhọn hoắt. Thôi đúng là tai Sói rồi, Dê con gọi chó Sói và bảo:

– Tai anh đen và nhọn, chẳng giống tai mẹ tôi đâu! Anh Sói hung ác ơi, cút ngay đi kẻo mẹ tôi về, mẹ tôi lại húc cho anh vỡ bụng đấy! Sừng mẹ tôi nhọn lắm.

Con Sói sợ bị lộ, vội vàng bỏ chạy. Nó cố hết sức tìm cách giấu đôi tai lem luốc và nhọn hoắt mà không được. Nó chưa dám trở lại thì Dê mẹ đã về gõ cửa ” Cạch, cạch, cạch! Con chó Sói hung ác, đuổi cổ nó đi! ” Dê con nghe đúng tiếng mẹ. Nó cúi nhìn qua khe cửa, đúng là chân mẹ. Nó trèo lên nhìn qua khe tường, đúng là tai mẹ. Nó mở ngay cửa cho mẹ vào và kể chuyện con Sói đến lừa cho mẹ nghe. Dê mẹ ôm con vào lòng và khen con giỏi. Dê mẹ cho Dê con bú một bữa sữa thơm và ngọt.

Những Truyện Cổ Tích Hay Nhất Về Trí Thông Minh / 2023

Truyện cổ tích ra đời trong hoàn cảnh xã hội có nhiều bất công. Tác giả dân gian không ngần ngại khi phơi bày thực trạng khốn cùng trong cuộc sống của mình. Song truyện cổ tích không hề gây cảm giác bi thương, bi luỵ bởi tinh thần lạc quan thấm đẫm trong các tác phẩm. Ca ngợi những phẩm chất tốt đẹp của người Việt Nam, đặc biệt là trí thông minh – công cụ giúp những người dân thấp kém thể hiện ví trí của mình trong xã hội.

Bài viết này Sách Hay 24H sẽ chia sẻ tới độc giả những câu chuyện đặc sắc và hay nhất về trí thông minh và nhân vật thông minh được tuyển chọn trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam và thế giới

1. Bác nông dân và con quỷ

Ngày xưa đất đai đều bị loài quỷ chiếm mất cả. Một hôm, có người nông dân vào rừng trồng củ cải. Anh đang cuốc đất thì có một con quỷ chạy lại và quát lên:

– Anh kia, ai cho vào rừng của ta?… Anh muốn chết à?

Người nông dân bình tĩnh nói:

– Quỷ ơi, đừng ăn thịt tôi. Quỷ để tôi gieo cải. Khi cây lớn lên, tôi chỉ lấy gốc thôi, còn ngọn xin nhường quỷ.

Thấy không phải làm gì mà lại được ăn, quỷ bằng lòng, bèn nói :

– Thế cũng được, nhưng anh phải giữ đúng lời hứa đấy. Nếu không đúng, đừng có hòng vào rừng này nữa.

Củ cải lớn, người nông dân dỡ lấy củ, để lại ngọn cho quỷ. Quỷ ăn thấy đắng, tức lắm không làm gì người được.

Sang mùa sau, người nông dân lại vào rừng tiếp tục trồng. Thấy vậy, quỷ lại đòi chia. Người nông dân hỏi:

– Thế quỷ định lấy gốc hay lấy ngọn?

Bực tức vì lần trước đã không được ăn, nên lần này quỷ đòi lấy gốc. Đến mùa lúa chín vàng, người nông dân gặt lấy ngọn gánh về, còn để gốc lại cho quỷ.

Gốc rạ không ăn được, quỷ tức giận, sùi bọt mép, đòi mùa sau ăn cả ngọn lẫn gốc. Quỷ nghĩ: “Cho người trồng gì đi nữa, kết quả thu hoạch lần này cũng về ta cả”. Nhưng không chịu thua quỷ, người nông dân đem ngô ra gieo. Vì ra sức chăm bón nên bắp ngô rất to. Mỗi cây có đến hai, ba bắp. Đến mùa người mang quang gánh, hối hả bẻ ngô, gánh về nhà, để lại cả ngọn lẫn gốc ngô cho quỷ.

Nhìn những thân cây ngô khô đét, không ăn được, quỷ đành hậm hực chạy về rừng mà không làm gì người được.

2. Cậu bé thông minh

Ngày xưa, có một ông vua muốn tìm người tài ra giúp nước. Vua hạ lệnh cho mỗi làng trong vùng nọ phải nộp một con gà trống biết đẻ trứng, nếu không có thì cả làng phải chịu tội.

Được lệnh vua, cả vùng lo sợ. Chỉ có một cậu bé bình tĩnh thưa với cha :

– Cha đưa con lên kinh đô gặp Đức Vua, con sẽ lo được việc này.

Người cha lấy làm lạ, nói rõ với làng. Làng không biết làm thế nào, đành cấp tiền cho hai cha con lên đường.

Đến trước cung vua, cậu bé kêu khóc om sòm. Vua cho gọi vào, hỏi :

– Cậu bé kia, sao dám đến đây làm ầm ĩ?

Muôn tâu Đức Vua – Cậu bé đáp – bố con mới đẻ em bé, bắt con đi xin sữa cho em. Con không xin được, liền bị đuổi đi.

Vua quát :

– Thằng bé này láo, dám đùa với trẫm ! Bố ngươi là đàn ông thì đẻ làm sao được !

Cậu bé bèn đáp :

– Muôn tâu, vậy sau Đức Vua lại ra lệnh cho làng con nộp gà trống biết đẻ trứng ạ ?

Vua bật cười, thầm khen cậu bé, nhưng vẫn muốn thử tài cậu lần nữa.

Hôm sau nhà vua cho người đem đến một con chim sẻ nhỏ bảo cậu bé làm ba mâm cỗ. Cậu bé đưa cho sứ giả một chiếc kim khâu, nói:

– Xin ông về tâu Đức Vua rèn cho tôi chiếc kim này thành một con dao thật sắc để xẻ thịt chim.

Vua biết là đã tìm được người tài giỏi, bèn trọng thưởng cho cậu bé và gửi cậu vào trường học để luyện thành tài.

3. Chú thỏ thông minh

Trong rừng kia có một chú Thỏ rất thông minh, các con vật khác đều phục tài nó, riêng có con Hổ vẫn chẳng phục ai cả.

Một hôm, Hổ đi chơi, gặp Thỏ đang ăn mật ong ở một hốc cây, Hổ đứng đón ở lối ra, trừng mắt bảo Thỏ:

Thỏ bèn làm kế hoãn binh:

– Ông làm ơn cho tôi đánh một hồi trồng rồi tôi xin ra để ông bắt tôi.

– Được, Hổ trả lời.

Chú Thỏ thông minh giơ tay làm điệu bộ đánh trống liên hồi vào tổ ong. Bấy giờ tiếng ong bay vù vù, văng vẳng có âm thanh phát ra làm cho Hổ nghe tưởng là trống thật. Thích thú quá, Hổ bảo Thỏ:

– Mày cho tao đánh với.

– Ông đánh cũng được thôi – Thỏ đáp – Nhưng có điều ông mà đánh thì tôi sẽ điếc tai, long óc mất. Vậy ông làm ơn để tôi đi thật xa đây đã, bao giờ không nghe tiếng hú của tôi nữa thì ông hãy đánh.

Thế là Hổ ta quên mất việc trị tội Thỏ, để cho Thỏ chạy trốn mất. Khi không còn nghe tiếng hú, Hổ mới vươn người vào hốc cây, giơ chân trước vào tổ ong. Tổ ong vỡ ra, cả bầy ong xông tới đốt cho Hổ tối mặt tối mày. Hổ đau điếng người. Nhưng ong vẫn không tha, Hổ chạy đến đâu, chúng đuổi theo đến đó, đốt cho mặt sưng húp mới chịu thôi. Hổ biết là mắc mưu Thỏ, giận bầm gan tím ruột.

Có một bác nông dân ngày ngày đều dắt trâu đi cày, trâu đi trước kéo một cái cày thật nặng theo sau, công việc rất cực nhưng trâu vẫn vui vẻ.

Một lần trong lúc nghỉ ngơi, bác nông dân đi uống nước, thì có một con cọp đến hỏi trâu tại sao trâu to xác mà để một người bé xíu đánh đập. Trâu trả lời:

“Tuy người bé nhỏ, nhưng họ có trí khôn”.

Lúc đó bác nông dân cũng đi ra, thì cọp bèn hỏi:

“Nghe trâu nói người tuy bé nhỏ nhưng có trí khôn, vậy trí khôn ở đâu, lấy ra cho ta xem”.

Bác nông dân đáp lại:

“Trí khôn tôi để ở nhà”.

Thì cọp bảo về nhà lấy trí khôn cho xem, bác nông dân đồng ý và phải có điều kiện là trói cọp lại vào gốc cây để cọp không ăn thịt trâu của bác nông dân. Sau khi trói cọp vào gốc cây, bác nông dân đã châm lửa đốt và nói với cọp:

“Trí khôn của ta đây”

Trâu thấy vậy không nhịn được cười, cười đến mức đập cả hàm vào mặt đất gãy mất hàm răng trên. Nên loài trâu sau này không có răng trên và cọp có sọc trên trên người do dấu tích của loài người đốt.

– Chọn rể hay chữ – Anh chàng khờ và cô vợ ngoan – Hai chú Cuội – Mua râu của phú ông – Em bé thông minh – Của ai quý hơn…

Xưa, có một người đàn bà làm nghề dệt vải. Nàng bản tính thông minh tháo vát, nhưng lấy phải người chồng đần độn không làm được nghề gì nên thân. Một hôm, vợ đưa cho chồng mấy tấm vải bảo mang ra chợ bán. Vợ dặn:

– “Nếu không được bốn quan mỗi tấm thì đừng có bán, nghe!”

Chồng mang vải ra chợ đi khắp nơi, rao khản cả cổ mà chả có ai mua cả. Mãi về sau có một ông cụ già mua cho hai tấm. Nhưng ông ta lại không mang tiền theo. Ông cụ bảo hắn:

Hắn hỏi:

– Nhà ông ở đâu?

– Tôi ở chỗ: “chợ đông không ai bán, chỗ kèn thổi tò le, chỗ cây tre một mắt”. Đến đó tôi sẽ trả tiền ngay.

Đến chiều hắn đi tìm người mua hàng chịu của hắn. Gặp ai hắn cũng hỏi thăm “chỗ chợ đông không ai bán, chỗ kèn thổi tò le, chỗ cây tre một mắt” là ở đâu, nhưng chẳng một ai biết thế nào mà trả lời.

Hắn đi loanh quanh mãi đến tối mịt không tìm được nhà, đành phải trở về ôm mặt hu hu khóc. Vợ hắn hỏi tại sao thì hắn kể cho vợ nghe tất cả câu chuyện.

Người vợ bảo:

– Cũng dễ tìm thôi! “Chỗ chợ đông không ai bán” là cái nhà trường, “chỗ kèn thổi tò le” là bụi lau vì khi gió thổi nghe như tiếng kèn sáo, “chỗ cây tre một mắt” là bụi hành hay tỏi gì đó. Vậy anh phải kiếm người đó ở một cái trường học, gần đó có bụi lau, trước cửa có vườn trồng hành tỏi.

Qua ngày sau, anh chồng lại cất bước đi tìm. Quả đúng như lời người vợ nói, hắn gặp ông lão hôm qua. Thấy hắn đến, ông đồ liền hỏi xem nhờ ai mách cho mà biết được chỗ ở của mình.

Hắn đáp: – “Tôi tìm ông suốt cả một buổi chiều hôm qua. May nhờ có vợ tôi mách cho đấy”.

Ông thầy nghĩ: -“Người đàn bà này hẳn là một cô gái thông minh tài trí, ít người sánh kịp”. Hôm đó nhân nhà có giỗ, ông đồ mời hắn ngồi lại ăn cỗ. Hắn ta cắm đầu chén một bữa no nê lại được ông đồ gửi phần về biếu vợ. Nhưng khi trả tiền, ông đồ còn gửi hắn một gói khác bảo đưa cho vợ. Trong đó chỉ có một cục phân trâu ở giữa có cắm một cánh hoa nhài. Hắn ta chẳng hiểu gì cả cứ việc cầm lấy về nhà.

Người vợ trông thấy, hiểu ý ông thầy muốn mỉa mai mình.

Càng ngẫm nghĩ về “gói quà”, nàng càng buồn bực, trách chồng dốt nát. Trong một cơn phiền muộn, nàng chạy ra bờ sông, toan nhảy xuống dòng nước trẫm mình cho rồi một đời.

Lại nói chuyện ông thầy dạy học, sau khi tiễn chân anh chàng bán vải ra khỏi cửa, nghĩ đi nghĩ lại thấy sự trêu chọc ác nghiệt của mình thật là không phải. Ông đâm ra lo câu chuyện đưa tới một kết quả không hay:

– “Không biết chừng người đàn bà ấy phẫn chí liều thân hoại thể thì ta sẽ có tội rất lớn với danh giáo”.

Nghĩ thế, ông đồ bèn đi mượn một cái giỏ đựng cá thủng trôn, rồi mang ra bờ sông cùng với chiếc cần câu làm bộ câu cá. Khi thấy một người đàn bà ngồi trên bờ vắng đang ôm mặt khóc thút thít, ông biết ý vội tiến đến gần, có ý chìa giỏ cho nàng thấy và nói:

– Chị này ngồi tránh đi chỗ khác cho tôi câu cá nào.

Nàng ngước mắt trông lên thấy có một người đàn ông đầu đã hai thứ tóc mà lại mang chiếc giỏ rách đi câu.

Nàng tự nghĩ:

– “Người nào đây ngu quá là ngu. Chồng mình tuy khờ dại nhưng cũng chưa đến nỗi này”.

Rồi nàng kết luận:

– “Vậy ra chồng mình vẫn còn có những chỗ hơn người”.

Nghĩ vậy, nàng bỏ ý định tự tử mà trở về nhà.