Top 5 # Xem Nhiều Nhất Tình Yêu Trong Bài Thơ Sóng Mới Nhất 2/2023 # Top Like | Chungemlachiensi.com

Cảm Nhận Hình Tượng Sóng Và Khát Vọng Tình Yêu Trong Bài Thơ Sóng

Giữa bom đạn của chiến tranh tàn khốc, “Sóng” xuất hiện như một bông hoa lạ giữa rừng thơ kháng chiến, thổi vào đó luồng gió mới mẻ của tình yêu lứa đôi. Là kết quả của chuyến đi thực tế lên biển Diêm Điền năm 1967, bài thơ đã được thai nghén qua bàn tay của một nữ sĩ đã trải qua cả những ngọt ngào và cay đắng của tình yêu, nhưng “Sóng” vẫn tha thiết và tràn đầy khát vọng. Trước Xuân Quỳnh, ca dao đã từng dùng sóng để nói về tình yêu:

“Sóng sậm sình lưng chừng ngoài bể bắc

Giọt mưa tình rỉ rắc chốn hàng hiên”

Hay Chế Lan Viên từng tha thiết:

“Anh xa cách em như đất liền xa cách biển

Nửa đêm sâu nằm lắng sóng phương em

Em thân thuộc sao thành xa lạ thế

Sắp gặp em rồi sóng lại đẩy xa thêm”

Có thể nói rằng, Xuân Quỳnh không phải là người đầu tiên mượn sóng để nói lời thương yêu. Vì vậy mà có ý kiển cho rằng: “Sóng đã thể hiện một tình yêu truyền thống như tình yêu muôn đời”, một tình yêu gắn với những cung bậc cảm xúc, tình cảm rộng lớn, quy luật muôn đời. Đó là những cung bậc cảm xúc vừa thống nhất vừa đối lập trong tình yêu:

“Dữ dội và dịu êm

Ồn ào và lặng lẽ”

Sóng mang trong mình những đối cực. Các tính từ vừa diễn tả trạng thái khác nhau của sóng trong lòng đại dương, vừa thể hiện những cung bậc cảm xúc khác nhau của người con gái đang yêu. Khám phá những đối cực của sóng, Xuân Quỳnh nhận ra quy luật muôn thuở: tình yêu cũng giống như sóng, đó không phải trạng thái tâm lí thuần nhất mà là sự hòa kết những trạng thái tâm lí khác nhau, giống như những thăng trầm trong bản tình ca đôi lứa.

Hình tượng sóng thể hiện tình yêu truyền thống, bởi nó diễn tả khát vọng tình yêu và những điều không thể cắt nghĩa và lí giải:

“Giữa muôn trùng sóng bể

Em nghĩ về anh, em

Em nghĩ về biển lớn

Từ nơi nào sóng lên?”

“Em cũng không biết nữa

Khi nào ta yêu nhau?”

Nhân vật trữ tình nghĩ về sóng là đang suy tư về tình yêu, nương theo sóng để bắt đầu hành trình tìm kiếm nơi khởi nguồn của tình yêu lí giải tình yêu. Câu trả lời vừa là sự thú nhận về sự bất lực của con người trên hành trình tìm kiếm cội nguồn tình yêu, vừa là sự thức nhận sâu sắc về tình yêu là điều huyền diệu của cuộc sống. Con người chỉ có thể cảm nhận chứ không thể truy tìm nơi khởi nguồn cũng như không thể cắt nghĩa được tình yêu một cách rõ ràng minh bạch. Khát vọng tình yêu xưa nay luôn thế, nó đến một cách rất tự nhiên và mãnh liệt như chưa bao giờ từng có:

“Làm sao cắt nghĩa được tình yêu

Có khó gì đâu một buổi chiều

Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt

Bằng mây nhè nhẹ gió hiu hiu”

(Xuân Diệu)

Hình tượng sóng luôn song hành cùng nỗi nhớ, sóng biến thành chủ thể của những trái tim yêu nồng nàn:

“Con sóng dưới lòng sâu

Con sóng trên mặt nước

Ôi con sóng nhớ bờ

Ngày đêm không ngủ được

Lòng em nghĩ đến anh

Cả trong mơ còn thức”

Điệp từ “sóng” xuất hiện liên tiếp vừa gợi hình những con sóng dâng lên dào dạt, vừa gợi ra nhịp điệu dào dạt, sôi trào mà miên man, sâu lắng của nỗi nhớ thương. Sự tương phản “trên – dưới”, “ngày – đêm” khiến nỗi nhớ bao trùm không gian từ tầng sâu cho đến mặt nước, từ ngày dài sang đêm ngắn. Xuân Quỳnh đã phá vỡ các giới hạn để dẫn độc giả vào thế giới vô biên của tâm hồn. Sóng thủy chung như chính tình yêu bất tử của đôi lứa:

“Nơi nào em cũng nghĩ

Chỉ mình anh – một phương”

Nếu không gian địa lí có bốn phương tám hướng khiến con người dễ lạc lòng thì trong không gian tình yêu, em chỉ biết đến một phương duy nhất là phương anh. Đó là bản chất của tình yêu chân chính: nếu sóng chỉ hướng đến bến bờ thì cuộc đời em chỉ mình anh là đủ, tình cảm đó sẽ mãi mãi đi theo em trong suốt cuộc đời. Đó là những sắc thái của tình yêu muôn thuở: có nhớ nhung, có thủy chung, có mâu thuẫn đối lập, tất cả chỉ bởi vì đó là tình yêu – thứ tình cảm bí ẩn bậc nhất của loài người.

Hình tượng sóng không chỉ thể hiện tình yêu truyền thống mà còn “mới mẻ, hiện đại như tình yêu hôm nay”. Đó là bởi con sóng của Xuân Quỳnh đã táo bạo, chủ động dấn thân để đi tìm tình yêu:

“Sông không hiểu nổi mình

Sóng tìm ra tận bể”

Vượt thoát khỏi không gian hẹp của con sông, sóng – người con gái đã chủ động vươn mình để tìm tới biển rộng, để tìm bằng được tình yêu chân chính. Phải chăng con người muốn tới tình yêu phải vượt qua những giới hạn cá nhân chật hẹp để tìm ra biển lớn, kiếm tìm sự đồng điệu và sẻ chia? Không những thế, con sóng ấy còn rất mực mãnh liệt trong việc bày tỏ nỗi nhớ và tình yêu của chính mình:

“Lòng em nhớ đến anh

Cả trong mơ còn thức”

Hai câu thơ như con sóng xuyên qua cõi mộng và cõi thực, nỗi nhớ không chỉ ẩn hiện trong ý thức mà còn sâu trong tiềm thức để hiện ra trong mỗi giấc mơ. Cái dào dạt, sôi trào của nỗi nhớ như khiến cảm xúc tràn bờ, như dồn dập để biểu đạt cho trọn tình yêu. Cảm xúc ấy gặp gỡ với lời tự bạch của nữ sĩ trong “Tự hát”:

“Em trở về đúng nghĩa trái tim em

Là máu thịt, đời thường ai chẳng có

Biết ngừng đập một đời không thể nữa

Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi”

Dẫu vậy nhưng tình cảm nhiều khi khó nói, trái tim dẫu có giàu lòng trắc ẩn đến đâu cũng khó tránh khỏi những lo âu:

“Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa”

Bên cạnh sự nồng nàn, tha thiết, thơ Xuân Quỳnh thoáng dự cảm về những điều bất trắc: “Hôm nay yêu mai có thể xa rồi”. Nhà thơ nhận thấy cuộc đời tuy dài nhưng vẫn có điểm kết thúc, biển cả tuy rộng mà vẫn có bờ và tình yêu con người không phải vĩnh viễn. Nó có thể biến đổi, nhạt phai trong dòng chảy thời gian. Nhưng khát vọng tình yêu lại kéo nữ sĩ về với niềm tin trong sáng và trọn vẹn về tình yêu: hàng nghìn con sóng vẫn vượt qua khoảng cách để đến bờ, đám mây mong manh vẫn xuyên qua năm tháng và sự rộng dài của biển cả đã xây dựng niềm tin về tình yêu – là hành lí con người mang theo suốt cuộc đời để phá vỡ mọi giới hạn trong cuộc sống. Niềm tin đó không xuất phát từ sự ảo tưởng, bồng bột mà là sự thức nhận sâu sắc về những quy luật của đời sống, cho nên nó tha thiết và cháy bỏng để tình yêu trở nên trọn vẹn.

Hình tượng sóng là một sáng tạo đặc sắc của nữ sĩ với một vẻ đẹp toàn diện. Sóng không được vẽ ra bằng đường nét, hình ảnh mà được tái hiện qua âm điệu độc đáo với vần thơ năm chữ, lối gieo vần dãn cách, lối ngắt nhịp linh hoạt (2/3, 3/2, 1/2/2) gợi những đợt sóng liên tiếp nhau. Mang vẻ đẹp nữ tính, mọi đặc điểm và tính cách của sóng được quy chiếu về tính nữ, hướng tới cắt nghĩa và cảm nhận tình yêu bằng cái nhìn của người phụ nữ. Nó mang dấu ấn của tâm hồn Xuân Quỳnh – một người phụ nữ có cuộc đời ngược xuôi tất bật, một trái tim đa cảm nhưng tâm hồn dạt dào niềm tin và khát vọng sống. Vì vậy, “Sóng” là một phức điệu của những trạng thái vừa nồng nàn, mãnh liệt vừa đằm thắm, sâu sắc, vừa chân thành vừa suy tư.

Nhà phê bình nổi tiếng người Pháp J.M.Maulpoix từng nói: “Thơ là tự truyện của một khát vọng”. “Sóng” chính là tự truyện của nhà thơ Xuân Quỳnh về khát vọng của một tình yêu chân chính.

Cảm Nhận Về Tình Yêu Của Cô Gái Trong Bài Thơ Sóng

Xuân Quỳnh là một nữ thi sĩ nổi bậc nhất trong nền văn học Việt nam thế kỷ 20. “Sóng” là một bài thơ tiêu biểu cho phong cách thơ của Xuân Quỳnh. Bài thơ là tiếng lòng của một tâm hồn đắm say, tha thiết hồn nhiên, trong sáng, thủy chung trong tình yêu của Xuân Quỳnh.

Mở đầu bài thơ Xuân Quỳnh đã mượn hình ảnh “sóng” để thể hiện những tính chất khác nhau của tình yêu. Trạng thái của sóng cũng là trạng thái tâm lí của tình yêu:

Dữ dội và dịu êm Ồn ào và lặng lẽ

Sóng vừa dữ dội và vừa dịu êm, vừa ồn ào và lặng lẽ. Trong tình yêu cũng vậy, lúc ào ạt mãnh liệt lúc lại bình yên, lặng lẽ đầy mơ màng thể hiện chiều sâu của nỗi nhớ và lòng mong đợi.

Điều này đã thể hiện sự chiêm nghiệm sâu sắc của Xuân Quỳnh vào tình yêu. Tình yêu lúc nào mà không có sóng gió. Tình yêu không có sóng gió thì còn gì để người ta khao khát, để ngày đêm mong nhớ. Và mỗi con sóng nhỏ đó đều mang một khát khao lớn:

Sông không hiểu nỗi mình Sóng tìm ra tận bể…

“Sóng” không thể ở trong một môi trường chật hẹp, khi “sông” không hiểu được mình, “sóng” sẵn sàng từ bỏ để tìm ra biển rộng bao la. Tâm hồn người phụ nữ trong tình yêu cũng vậy, khi yêu họ luôn trăn trở khao khát khám phá bản thân, và luôn tìm cho mình một tình yêu đích thực không tầm thường, nhỏ hẹp và cam chịu. Người phụ nữ sẵn sàng thoát khỏi nơi nhỏ bé chật hẹp, tầm thường để tìm đến một nơi có trái tim đồng điệu với mình.

Để rồi từ đó mà nói lên nỗi nhớ của người con gái trước hình tượng sóng:

Trước muôn trùng sóng bể em nghĩ về anh, em Em nghĩ về biển lớn Từ nơi nào sóng lên? Sóng bắt đầu từ gió Gió bắt đầu từ đâu? Em cũng không biết nữa Khi nào ta yêu nhau

Từ bao đời nay, tình yêu vẫn mãi chỉ là một ẩn số. Tác giả đã mượn hình ảnh sóng để cắt nghĩa cho sự bí ẩn của tình yêu. Với điệp từ “em nghĩ” cùng giọng thơ trầm lắng, tác giả đã thể hiện được sự trăn trở, khắc khoải của người con gái trong tình yêu. Câu hỏi tu từ “Từ nơi nào?”, “Từ đâu?” đã gợi tả nên tâm trạng của người phụ nữ suy tư.

Tình yêu giống như sóng biển vậy, đầy bí ẩn thì làm sao có thể hiểu hết được. Vì vậy mà câu hỏi căn nguyên về tình yêu là một câu hỏi không ai có thể giải đáp. Đến Xuân Diệu- Ông hoàng của thơ tình còn phải thốt lên “Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!”.

Con sóng dưới lòng sâu Con sóng trên mặt nước Ôi con sóng nhớ bờ Ngày đêm không ngủ được Lòng em nhớ đến anh Cả trong mơ còn thức

Từ nỗi suy tư trăn trở, tình yêu đã biến thành nỗi nhớ như đang chực trào, mãnh liệt khôn nguôi. Nỗi nhớ của cô gái trong tình yêu cũng như những con sóng nào cũng nhớ bờ ngày đêm thao thức không thể tài nào ngủ được.

Nhịp thơ vẫn dạt dào nhưng đã có đôi chút náo nức, mãnh liệt hơn với một sự thú nhận gây bất ngờ và đầy táo bạo:

Lòng em nhớ đến anh Cả trong mơ còn thức

Cũng như những con sóng ngày đêm vỗ bờ, nỗi nhớ của em dành cho anh cũng cồn cào và mãnh liệt đến như vậy. Nỗi nhớ ấy như trở thành nỗi nhớ trong tiềm thức chứ không còn là ý thức nữa, nó như ngự trị sâu thẳm trong nỗi tâm hồn.

Dẫu xuôi về phương bắc Dẫu ngược về phương nam Nơi nào em cũng nhớ Nhớ về anh một phương

Hình ảnh đối lập giữa “phương bắc” và “phương nam”, giữa “ngược” và “xuôi” gợi cho chúng ta liên tưởng về một không gian xa xôi cách trở. Nhưng có một điều không bao giờ thay đổi được đó là tình cảm của em dành cho anh. Em luôn hướng về “phương anh”.

Từ quy luật tự nhiên của con sóng, dù cho bao trắc trở vẫn chảy về bờ, tác giả liên tưởng đến sức mạnh của tình yêu cũng giống như sức mạnh và quy luật của sóng. Khi có tình yêu chân chính thì tình yêu sẽ cập bến bờ dù cho bao nhiêu sóng gió của cuộc đời:

Ở ngoài kia đại dương Trăm ngàn con sóng đó Con nào chẳng vào bờ Dù muôn vời cách trở

Tình cảm ở đây đã trở thành niềm tin mãnh liệt vào tình yêu chân chính, đích thực của Xuân Quỳnh. Cách nói thật mạnh mẽ thiết tha, thật đằm thắm nhưng cũng giàu nữ tính.

Làm sao được tan ra Thành trăm con sóng nhỏ Giữa biển lớn tình yêu Để ngàn năm còn vỗ

Nói tóm lại qua hình ảnh sóng, người đọc có thể cảm nhận được sức sống mãnh liệt trong tình yêu của tâm hồn người phụ nữ. Xuân Quỳnh đã mạnh dạn bày tỏ những khát khao rung động chân thành của con tim mình đang dào dạt và say đắm trong tình yêu.

“Sóng” là một tác phẩm thành công của nữ sĩ Xuân Quỳnh. Bài thơ đã thể hiện tất cả những cung bậc cảm xúc trong tình yêu, từ nỗi băn khoăn đến nỗi nhớ khôn nguôi và cuối cùng thể hiện tình cảm son sắt, niềm tin, khát vọng vào tình yêu cao cả. Xuân Quỳnh đã góp một hơi thở đắm say, một tiếng sóng tình đẹp đẽ làm tươi thắm lên cho thi đàn thơ tình hiện đại Việt Nam.

Cảm Nhận Về Tình Yêu Thương Của Mẹ Trong Bài Mây Và Sóng Và Bài Thơ Con Cò

Đề bài: Trình bày cảm nhận của em về tình yêu thương của mẹ trong bài thơ của Ta-go và bài thơ Con cò của Chế Lan Viên.

I. Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

Giới thiệu hai tác phẩm: “Mây và sóng” của Ta-go và biểu tượng lòng mẹ, sự dìu dắt, nâng niu qua hình ảnh con cò trong bài thơ “Con cò” của Chế Lan Viên.

2. Thân bài

-Tình cảm của mẹ trong tác phẩm “Mây và sóng”

+ Tình mẫu tử bất diệt, một thứ tình cảm không có gì có thể thay thế được, tình cảm mà cậu bé dành cho mẹ rất sâu đậm

+ Một cậu bé mong muốn được rong chơi, được tìm hiểu về thế giới xung quanh là điều tuyệt vời nhất, nhưng không thể dời xa mẹ để đi chơi

+ Tình cảm mà mẹ dành cho cậu đã khiến cho cậu bé đã níu giữ bước chân cậu trước những lời mời từ mây, sóng.

-Tình cảm của mẹ trong bài thơ “Con cò”

+ Người mẹ ở đây nuôi con bằng dòng sữa ngọt ngào, là người tạo dựng tinh thần cho con bằng những lời ru nhẹ nhàng, êm ái, ấm áp

+ Lời ru chứa đựng nỗi sót thương qua thân phận vất vả, khó khăn, nhọc nhằn, dành những điều tốt đẹp nhất cho con cái.

+ Người mẹ là mong cho con mình khôn lớn, trưởng thành, làm nên sự nghiệp

+ Cánh cò chỉ giúp con chìm vào giấc ngủ sâu, nhưng cánh cò luôn che chở cho con, bảo vệ con và là động lực cho con bước đi mạnh mẽ trên quãng đường đời

+Mẹ là vậy, thầm lặng nhưng vô cùng bao la

3. Kết bài

Cảm nghĩ về hai bài thơ: Qua hai bài thơ với hai tác giả khác nhau, hai thời đại khác nhau, hai phương trời khác nhau nhưng người đọc có thể thấy được tình mẫu tử trên thế gian này là quý giá như thế nào, chính vì nó luôn hiện diện và sống trong lòng mỗi con người nên những tác phẩm viết ra vô cùng da diết, sâu lắng

II. Bài tham khảo

Tình mẫu tử thiêng liêng bao đời nay vẫn là mạch cảm xúc để các nhà văn nhà thơ lấy cảm hứng sáng tác, trong mỗi tác phẩm tình yêu thương lại được thể hiện một cách khác nhau khiến cho nội dung của mỗi tác phẩm đều có nét đặc trưng và nổi bật riêng. Chẳng đâu xa lạ đó là tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt trong bài thơ “Mây và sóng” của Ta-go và biểu tượng lòng mẹ, sự dìu dắt, nâng niu qua hình ảnh con cò trong bài thơ “Con cò” của Chế Lan Viên.

Qua những câu chuyện li kì, hài hước của cậu bé ở tác phẩm “Mây và sóng” người đọc đã thấy được một tình mẫu tử bất diệt, một thứ tình cảm không có gì có thể thay thế được, người dành tình cảm sâu đậm, dành hết tình yêu thương dành cho cậu bé khiến cậu luôn hướng bản thân mình về phía mẹ, từ những lời mời gọi thú vị của mây và sóng mời cậu đi chơi, mời cậu vui đùa suốt cả ngày, ca hát từ bình minh cho đến lúc hoàng hôn ” Bọn tớ chơi từ khi thức dậy đến lúc chiều tà. Bọn tớ chơi với bình minh vàng, bọn tớ chơi với vầng trăng bạc” “Bọn tớ ca hát từ sáng sớm cho đến hoàng hôn. Bọn tớ ngao du nơi này nơi nọ mà không biết từng đến nơi nao “, rồi hướng dẫn cậu cách để đến với mây, với sóng.

Với cương vị là một cậu bé thì việc được rong chơi, được tìm hiểu về thế giới xung quanh là điều tuyệt vời nhất, chẳng ai có thể cưỡng lại những lời mời tuyệt vời như vậy thế nhưng khi chuẩn bị nghĩ đến việc đi chơi xa thì hình ảnh người mẹ lại hiện lên, và việc đó khiến cậu do dự, trong cậu bé lúc nào nghĩ làm sao để đi chơi khi mẹ còn đang chờ ở nhà “Mẹ mình đang đợi ở nhà” để rồi tự cậu nghĩ ra những trò chơi mới, trò chơi bên cạnh mẹ, được vui chơi mà không phải rời xa người mẹ của mình. Chính tình cảm mà mẹ dành cho cậu đã khiến cho cậu bé trở nên hôn nhiên, đáng yêu như vậy, tình cảm đó đã níu giữ bước chân cậu trước những lời mời từ mây, sóng. Tình mẫu tử trong “Mây và sóng” thể hiện thật tuyệt vời thì sang đến “Con cò” của Chế Lan Viên tình cảm lại được bộc lộ qua phương diện tình yêu thương của mẹ rõ ràng hơn.

Người mẹ ở đây nuôi con bằng dòng sữa ngọt ngào, là người tạo dựng tinh thần cho con bằng những lời ru nhẹ nhàng, êm ái, ấm áp qua hình ảnh con cò mò mẫm kiếm ăn, mở đầu tác phẩm hình ảnh con cò hiện lên là lời ru quen thuộc của bất cứ bà mẹ Việt Nam nào, rồi đến những đêm lặn lội, đương đầu với khó khăn để nuôi con. Lời ru chứa đựng nỗi sót thương qua thân phận vất vả, khó khăn, nhọc nhằn, quên đi bản thân mình để dành những điều tốt đẹp nhất cho con cái. Tiếp đến Chế Lan Viên đã đề cập đến quy luật tự nhiên không thể thay đổi, tâm lí chung của người mẹ là mong cho con mình khôn lớn, trưởng thành, làm nên sự nghiệp, chỉ những thứ đó thôi cũng làm cho người mẹ có thêm động lực trong cuộc sống và dù cho con có ra sao đi nữa người mẹ vẫn luôn mong con của mình không bao giờ quên đi cội nguồn của bản thân.

“Lớn lên, lớn lên, lớn lên… Con làm gì? Con làm thi sĩ Cánh cò trắng lại bay hoài không nghỉ Trước hiên nhà Và trong hơi mát câu văn”

Cánh cò trong câu hát rủ con có thể không hiểu khi còn nằm trong nôi, cánh cò chỉ giúp con chìm vào giấc ngủ sâu, nhưng cánh cò luôn che chở cho con, bảo vệ con và là động lực cho con bước đi mạnh mẽ trên quãng đường đời của con sau này, dù sau này con có cuộc sống riêng thì tình yêu thương mà người mẹ dành cho con sẽ không bao giờ thay đổi.

” Dù ở gần con

Dù ở xa con Lên rừng xuống bể Cò sẽ tìm con Cò mãi yêu con Con dù lớn vẫn là con của mẹ

Đi hết đời, lòng mẹ vẫn theo con “

Mẹ là vậy, thầm lặng nhưng vô cùng bao la, đọc qua những câu thơ đó chẳng ai là không xúc động trước những gì mà mẹ đã làm cho con, ban cho con cuộc sống trên cuộc đời này rồi dùng tất cả tình thương mẹ có dành cho con. Mỗi bài thơ mang một nội dung riêng nhưng chung quy lại đều thể hiện tình thương mà mẹ dành cho con là lớn lao đến nhường nào và chẳng có điều gì trên thế gian này có thể thay thế được tình cảm đó của mẹ.

Qua hai bài thơ với hai tác giả khác nhau, hai thời đại khác nhau, hai phương trời khác nhau nhưng người đọc có thể thấy được tình mẫu tử trên thế gian này là quý giá như thế nào, chính vì nó luôn hiện diện và sống trong lòng mỗi con người nên những tác phẩm viết ra vô cùng da diết, sâu lắng.

So Sánh Khát Vọng Tình Yêu Trong Bài Thơ Sóng Của Xuân Quỳnh Và Vội Vàng Của Xuân Diệu

So sánh khát vọng tình yêu trong bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh và “Vội vàng” của Xuân Diệu

Xuân Diệu và Xuân Quỳnh là hai thi sĩ lớn của nền văn học Việt Nam thế kỉ 20. Nếu thơ Xuân Quỳnh là tiếng lòng của một tâm hồn phụ nữ nhiều trắc ẩn, vừa hồn nhiên tươi tắn vừa chân thành đằm thắm và luôn da diết với khát vọng hạnh phúc đời thường thì thơ Xuân Diệu là tiếng lòng đắm say, khát vọng sống mãnh liệt trong tình yêu và với cuộc đời. Ở họ, có sự gặp gỡ lớn trong cách thể hiện khát vọng tình yêu của tuổi trẻ.

Khát vọng tình yêu trong bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh(Sóng – Xuân Quỳnh) :

Đoạn thơ trong bài Sóng của Xuân Quỳnh thể hiện cái tôi đầy khao khát. Khát vọng được hòa thành trăm con sóng nhỏ, khát vọng được tan thành trăm con sóng nhỏ là khát vọng được cho đi và dâng hiến bởi có một nghịch lí trong tình yêu là “Hạnh phúc thật sự chỉ đến khi bạn dám mạnh dạn cho đi chứ không phải nắm giữ thật chặt” (Christopher Hoare).

Khát vọng tình yêu trong Vội vàng của Xuân Diệu: (Vội vàng – Xuân Diệu)

Khát vọng muốn hòa nhập tình yêu của mình để ngàn năm còn vỗ . Đây là khát vọng muốn được vĩnh cửu hóa, bất tử hóa tình yêu. Trong quan niệm tình yêu của Xuân Quỳnh ta thấy được một tư tưởng nhân văn : ” yêu và sự hiến dâng” , chữ ” hiến dâng” không được hiểu theo nghĩa thông tục . Tình yêu của cá nhân không tách rời cộng đồng. Đặt bài thơ trong hoàn cảnh năm 1968 khi đất nước đang có chiến tranh ta càng hiểu một cách thấm thía và sâu sắc về tình yêu và những khát vọng của những con người trong thời đại ấy.

Đoạn thơ trong bài thơ Vội Vàng của Xuân Diệu bộc lộ một cái tôi sôi nổi, vồ vập và giàu khát vọng. Khát vọng của Xuân Diệu là khát vọng tắt nắng và buộc gió. “tắt nắng ” để màu hoa không tàn, “buộc gió” để hương đừng bay đi.

Nắng và gió, hương và hoa ở đây chính là mùa xuân của đất trời với bạt ngàn hoa thơm cỏ lạ. Đó là “hoa đồng nội xanh rì”, “là cành tơ phơ phất”, là “khúc tình si của yến anh”, là “mây đưa gió lượn” ….mùa xuân ấy thật thanh tân diễm lệ đầy quyến rũ như bờ môi thiếu nữ “tháng giêng ngon như một cặp môi gần” .

“Hương” với “màu” ở đây là những ẩn dụ để nói đến tuổi trẻ của đời người. Xuân Diệu là người luôn lo sợ về thời gian , về tuổi tác vì theo nhà thơ :

“Xuân đương tới nghĩa là xuân đương quaXuân còn non nghĩa là xuân sẽ giàMà xuân hết nghĩa là tôi cũng mấtLòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ chậtKhông cho dài thời trẻ của nhân gianNói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoànNếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại”

Cho nên Xuân Diệu khát vọng chiếm lấy quyền năng của tạo hóa để vũ trụ ngừng quay, thời gian ngừng trôi , để thi nhân tận hưởng những phút giây đẹp nhất của đời người. Đây cũng chính là một khát vọng rất nhân văn.

Khát vọng trong Sóng là khát vọng của tình yêu lứa đôi, là khao khát dâng hiến đến tận cùng. Còn trong Vội Vàng thì thể hiện một quan niệm sống : sống vội vàng, sống giục giã, cuống quýt, phải tận hưởng vì thời gian đi qua tuổi trẻ sẽ không còn.