Top 6 # Xem Nhiều Nhất Thơ Hay Của Bùi Giáng Mới Nhất 1/2023 # Top Like | Chungemlachiensi.com

Những Bài Thơ Hay Nhất Của Nhà Thơ Bùi Giáng

1926 – được bà mẹ đẻ ra đời 1928 – bị té bể trán, vết sẹo còn nguyên kỷ niệm, hai năm trời chết đi sống lại 1933 – bắt đầu đi học a, b, c… trường làng tại Thanh Châu với Thầy Cù Đình Quý 1936 – học trường Bảo An với thầy Lê Trí Viễn 1939 – ra Huế học tư thục với những thầy Cao Xuân Huy, Trần Đình Đàn, Hoài Thanh, Nguyễn Đức Nguyên, Đào Duy Anh, vân vân 1940 – về Quảng Nam chăn bò 1942 – trở ra Huế, vì nhớ nhung gái Huế 1949 – nhập ngũ , bộ đội công binh. Hai năm sau giải ngũ 1952 – vào Sài gòn, 1955 (57) khởi sự viết về Nguyễn Du và một vài nhận xét về Truyện Kiều và một vài nhận xét về Bà Huyện Thanh Quan, một vài nhận xét về Chinh Phụ Ngâm … (TÂN VIỆT xuất bản) 1957 – TÂN VIỆT xuất bản: giảng luận về Tản Đà Nguyên Khắc Hiếu, giảng luận về Chú Mạnh Trinh, giảng luận về Tôn Tho Trường và Phan Văn Trì 1962 Tập thơ Mưa Nguồn Tư Tưởng Hiện Đại 1963 Lá Hoa Cồn (thơ) Ngân Thu Rớt Hột (thơ) Màu Hoa Trên Ngàn (thơ) Martin Heidegger và Tư Tưởng Hiện Đại (hai tập) (do đứa em ..) 1965 – nhà cháy mất trụi bản thảo In vội vàng Sa Mạc Phát Tiết (An Tiêm) Dialogue (viết Avantpropos (viết giúp cho Nhất Hạnh, Lá Bối) và Letre à René char) (Lá Bối in) Sa Mạc Trường Ca (An Tiêm in bản) 1968 – 68 Dịch Martin Heidegger Erlauteninger gu Heidergger dich. Giảng giải về thơ. (Lời, Cố Quận (An Tiêm) Lễ Hội Tháng Ba) (Quế sơn Võ Tánh) Con Đường Ngã Ba (An Tiêm) Bài Ca Quần Đạo (Nguyễn Đình Vương) 1969 – Bắt đầu điên rực rỡ 1970 1. Lang Thang Du hành Lục Tỉnh (Khách sạn Long xuyên Bà Chủ cho ở đầy đủ tiện nghi không lấy tiền) 2. Gái Châu Đốc Thương yêu và Gái Long Xuyên Yêu dấu 3. Gái Chợ Lớn Khiến bị bịnh lậu (bịnh hoa liễu) 1971 – 75 – 93 Điên rồ lừng lẫy chết đi sống lại vẻ vang Rong chơi như hài nhi (con nít) Được gia đình ông Phó Chủ Tịch (482) Lê Quang Định, Hội Đồng Thành Phố đối xử thơ mộng thênh. Kính dâng Kim Thúy, Kim Hồng, Kim Hoa, đôi lời rốt cuộc….. Bình sinh mộng tưởng vấp phải niềm thương yêu của Kim Cương Nương Tử, Hà Thanh Cố Nương và Mẫu Thân Phùng Khánh (tức Trí Hải Ni Cô) Do đâu mà ra được như thế ? Đáp: Có lẽ đầu tiên kỳ tuyệt là do ân nghĩa bốn bề thiên hạ đi về tập họp tại Già Lam, Vạn Hạnh và Long Huê và Tịnh Xá Trung Tâm và Pháp Vân và xiết bao Chùa Chiền Miền Nam nước Việt, không biết nói sao cho hết.

”Đừng Tưởng” Thơ Cụ Bùi Giáng

Thật thú vị làm sao! khi một ngày mình chợt nhận ra cuộc sống có bao nhiêu điều thú vị. Cứ mỗi lần nghĩ đến bỗng dưng cười nghiêng ngã mặc cho sự đời khốn khó vây quanh.

Đừng tưởng cứ núi là cao… Cứ sông là chảy, cứ ao là tù

Đừng tưởng cứ dưới là ngu… Cứ trên là sáng cứ tu là hiền

Đừng tưởng cứ đẹp là tiên… Cứ nhiều là được cứ tiền là xong

Đừng tưởng không nói là câm… Không nghe là điếc không trông là mù.

Đừng tưởng cứ trọc là sư… Cứ vâng là chịu cứ ừ là ngoan

Đừng tưởng có của đã sang… Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây

Đừng tưởng cứ uống là say… Cứ chân là bước cứ tay là sờ

Đừng tưởng cứ đợi là chờ… Cứ âm là nhạc cứ thơ là vần

Đừng tưởng cứ mới là tân… Cứ hứa là chắc cứ ân là tình

Đừng tưởng cứ thấp là khinh… Cứ chùa là tĩnh cứ đình là to

Đừng tưởng cứ quyết là nên… Cứ mạnh là thắng cứ mềm là thua

Đừng tưởng cứ lớn là khôn… Cứ bé là dại, cứ hôn… là chồng

Đừng tưởng giàu hết cô đơn… Cao sang hết ốm, tham gian hết nghèo

Đừng tưởng cứ gió là mưa… Bao nhiêu khô khát trong trưa nắng hè

Đừng tưởng cứ hạ là ve… Sân trường vắng quá ai khe khẽ buồn…

Đừng tưởng thu lá sẽ tuôn… Bao nhiêu khao khát con đường tình yêu.

Đừng tưởng cứ thích là yêu… Nhiều khi nhầm tưởng bao điều chẳng hay

Đừng tưởng đời mãi êm đềm… Nhiều khi dậy sóng, khó kềm bản thân.

Đừng tưởng cười nói ân cần… Nhiều khi hiểm độc, dần người tan xương.

Đừng tưởng trong lưỡi có đường… Nói lời ngon ngọt mười phương chết người

Đừng tưởng cứ chọc là cười… Nhiều khi nói móc biết cười làm sao

Đừng tưởng khó nhọc gian lao… Vượt qua thử thách tự hào lắm thay

Đừng tưởng cứ giỏi là hay… Nhiều khi thất bại đắng cay muôn phần

Đừng tưởng nắng gió êm đềm… Là đời tươi sáng hóa ra đường cùng

Đừng tưởng góp sức là chung… Chỉ là lợi dụng lòng tin của người

Đừng tưởng cứ tiến là lên… Cứ lui là xuống, cứ yên là nằm

Đừng tưởng rằm sẽ có trăng… Trời giăng mây xám mà lên đỉnh đầu

Đừng tưởng cứ khóc là sầu… Nhiều khi nhỏ lệ mà vui trong lòng

Đừng tưởng cứ nghèo là hèn… Cứ sang là trọng, cứ tiền là xong.

Đời người lúc thịnh, lúc suy

Lúc khỏe, lúc yếu, lúc đi, lúc dừng.

Bên nhau chua ngọt đã từng

Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau.

Ở đời nhân nghĩa làm đầu

Thủy chung sau trước, tình sâu, nghĩa bền.

Ai ơi nhớ lấy đừng quên…!

 

LIÊN HỆ NGAY VỚI CHÚNG TÔI ĐỂ BIẾT THÊM THÔNG TIN CHI TIẾT

ĐÀO TẠO NTIC  

Địa chỉ: Đường nguyễn lương bằng, P.Hoà Khánh Bắc, Q.Liêu Chiểu, Tp.Đà Nẵng Hotline: 0905540067 - 0778494857 

Email: daotaontic@gmail.com

Bài Thơ Một Mình Được Yêu Thích Nhất Của Nhà Thơ Bùi Giáng

Một mình lặng lẽ buớc điÂm thầm ước nguyện lâm li lạ lùngChút riêng thử chọn đá vàngBiết đâu vàng đá điêu tàn vàng thauMà toan gửi gắm vào đâuCan tràng rách rưới hồng đào rách bươmCậy em máu mủ ngọn nguồnThay lời non nước u buồn giấn thân

Nếu lấy năm 1975 làm ranh giới thì Bùi Giáng là một trong những nhà thơ đã sống và sáng tác ở cả 2 giai đoạn lịch sử đất nước: trước 1975, ở miền Nam – thời kỳ văn hoá nô dịch của đế quốc Mỹ và Nguỵ quyền Sài Gòn và sau 1975, khi đất nước hoàn toàn thống nhất. Do vậy, dựa trên những quan điểm, tư tưởng khác nhau mà thơ Bùi Giáng được nói đến ở 2 thời kỳ cũng có những điểm khác nhau.

1.Giai đoạn trước 1975

Sự xuất hiện của một loạt các tập thơ như “Mưa nguồn” (1962), “Màu hoa trên ngàn”(1963), “Ngàn thu rớt hột”(1963)… gắn cùng cái tên Bùi Giáng đã thu hút sự chú ý của độc giả và ngay sau đó bắt đầu có những bài viết về thơ và cả con người nhà thơ. Nam Chữ trong “Bùi Giáng, về cố quận” khen ngôn ngữ thơ Bùi Giáng là thứ “ngôn từ tài tử” đã góp phần “đánh dấu một bước chuyển mình của thi ca hôm nay”, bởi “những dung từ khó khăn nhất, những âm vận ngắn củn nhất…trở nên linh hoạt dị thường, đều trở nên nhẹ nhàng và âm điệu réo rắt”. Trần Tuấn Kiệt trong “Chung quanh vấn đề Bùi Giáng” khẳng định rằng: “Chúng ta muốn nói về thơ của Bùi Giáng chúng ta phải viết lại cả khu rừng văn học từ cổ chí kim” . Hay như Trần Hữu Cư với “Bùi Giáng, trên đường về cố hương” đã lưu ý đến yếu tố hồn quê trong thơ Bùi Giáng, tác giả này cho rằng: “Tất cả những gì ông đang làm… là làm một cuộc lên đường tìm lại một “màu hoa trên ngàn”, “một tinh thể quê hương”cho thời hiện đại…hoài vọng một “cõi” nào đó của xưa kia” …

Các đề tài về tình yêu và người đẹp đã trở thành một nội dung nổi bật trong thơ Bùi Giáng giai đoạn này, theo đó, các nhà ngiên cứu cũng đã dành cho nó sự lưu tâm đặc biệt. Cao Huy Khanh là một trong nhiều người quan tâm đến mảng đề tài này, ông cho rằng: “Mê gái là một vấn đề siêu hình ác liệt (gái chiêm bao ” trong thơ Bùi Giáng. Ngoài ra tác giả này cũng bước đầu nhận ra triết lý về cuộc sống của Bùi Giáng: “Văn chương Bùi Giáng là một nỗ lực giải quyết và thực hiện tư tưởng triết lí sinh tồn một cách sống động và thơ mộng (phố thị)”. Bên cạnh đó, việc xác định tư tưởng trong thơ Bùi Giáng cũng là một trong những vấn đề thu hút sự khám phá của nhiều người, với nhiều ý kiến khác nhau. Nam Chữ cho rằng thơ Bùi Giáng không “chịu ảnh hưởng của nền triết học u mặc phương Tây hay một thứ căn để mọi chủ thuyết siêu hình, càng không phải là một loại triết học hư vô nào đó, không có những yếu tố thần bí hoá hay phục dịch cho một thứ đường hướng rõ rệt, đứng ngoài hết mọi phái siêu hình, tượng trưng, phiếm thần hay thần bí” .Trên phương diện hình thức nghệ thuật, nhiều tác giả thể hiện rõ sự tâm đắc đối với cách sử dụng ngôn ngữ bình dân và thể loại lục bát của Bùi Giáng. Cao Huy Khanh nhận định rằng “Nhà thơ Bùi Giáng cốt yếu là một hiện tượng ngôn ngữ độc đáo, ngôn ngữ thành tựu từ mối đam mê nguồn thơ lục bát (đặc biệt là Truyện Kiều) phối hợp với âm điệu ca dao thuần túy dân tộc Nguyễn Đình Tuyển trong “Những nhà thơ hôm nay” khen “lời thơ thâm trầm, trang nhã mà không xa lời ca nơi đồng ruộng, thôn trang: bình dị mà tân kỳ

Tóm lại, thời kỳ này đã có nhiều bài phê bình về thơ Bùi Giáng, trong đó không ít tác giả đã thể hiện sự tìm tòi, phát hiện khá chính xác các giá trị thơ của Trung niên thi sĩ trên cả hai phương diện nội dung và hình thức. Tuy nhiên, bên cạnh đó nhiều bài viết cũng thể hiện thái độ khen, chê nhưng còn khá chung chung. Những lời khen thường ít đi kèm với các dẫn chứng cụ thể, mang đậm tính chủ quan của người nhận xét nên tính thuyết phục chưa cao. Không phủ nhận thơ Bùi Giáng hay nhưng vẫn còn không ít hạn chế mà các tác giả hoặc chưa nhận ra hoặc không muốn thừa nhận. Điều này, một phần xuất phát từ cách nhìn nhận của người đánh giá, mặt khác do độ lùi thời gian chưa đủ giúp các tác giả có cách nhìn nhận sâu sắc, thấu đáo về thơ Bùi Giáng.

2.Giai đoạn sau 1975

Thơ Về Ngày Lễ Giáng Sinh ( Noel ) Hay

Phố đã rộn ràng chào đón Giáng sinh Người ta dựng hang Belem, lót êm máng cỏ Những cây thông xanh treo từng chùm đèn đỏ Chuông gió đong đưa, khe khẽ reo mừng…

Một mùa Noel nữa sẽ tưng bừng Người người tìm nhau, bên nhau quây quần, hạnh phúc Bao yêu thương, nồng nàn trong lời chúc Gửi về nhau, trao nhau…

Những khúc thánh ca không vướng bận nỗi sầu đau Ngời ngợi đức tin, đẫm hồng ân của Chúa Tiếng đing đong vang trong lòng thành phố Trong Giáo đường… xoa dịu vết thương sâu…

Mùa Giáng sinh, mùa thắp những nguyện cầu Cho bạn, cho tôi, cho tất cả Xin hạnh phúc, niềm vui trải rộng trên đất lạ Để khô cằn sỏi đá cũng đơm hoa…

Noel Noel về

Mừng ngày Chúa giáng thế

Đèn hoa giăng tứ bề

Cây thông quà sum xuê.

Mừng ngày Chúa giáng sinh

Em tập làm Thần linh

Cô Thiên thần bé nhỏ

Chắp tay bên máng cỏ.

Bạn em làm mục đồng

Vờ ngủ gật đêm đông

Chợt chuông reo rộn rã

Mục đồng tỉnh giấc mơ

Thiên thần sáng rực rỡ

Mở lời phán bảo rằng:

“Ta báo tin vui mừng

Trẻ sinh chốn cơ bần

Là Giêsu Cứu Thế

Mau kính viếng tôn thờ”.

Quây quần bên máng cỏ

Đám trẻ nhỏ chúng con

Chẳng có gì dâng Chúa

Chỉ tấm lòng đơn sơ.

Giêsu Hài Đồng ơi

Con muốn làm bé thơ

Để làm Thiên thần nhỏ

Mỗi khi Noel về.

Đêm nay Noel về

Mẹ đưa con đi Lễ

Điện đèn lung linh sáng

Nhưng Chúa nhỏ cơ hàn.

Đứng chầu bên máng cỏ

Con thấy Chúa bé nhỏ

Không mảnh áo che thân

Chỉ có khăn Mẹ vấn

Sưởi hơi ấm bò lừa.

GiêSu Hài Đồng ơi

Cho con hỏi đôi lời

Vì sao Chúa xuống đời

Trong cảnh nghèo đơn côi?

Con được học biết rằng:

Chúa đến chỉ vì yêu

Trong mái tranh liêu xiêu

Giêsu yêu con nhiều.

Chúa lạnh cho con ấm

Chúa thiếu cho con đủ

Thành tâm con thủ thỉ

Cảm ơn Chúa vì con.

Con mong làm cỏ rơm

Chút hương thơm ấp ủ

Ru Chúa ngủ giấc nồng

Trong đêm đông lạnh giá.

Đêm nay sinh nhật Chúa

Quà con dâng Chúa đây

Tâm hồn con bé nhỏ

Xin bày tỏ tình son.

Đông sang nhắc nhớ bóng hìnhGiáng sinh năm ấy chúng mình bên nhauGiờ đây đã lỡ nhịp cầuTim đau nhức nhối tình sầu thênh thang…..

Quen rồi những noel buồn như thếỞ nơi nào tuyết đã phủ rất êmCó một người thắp những ngọn nến đêmTự sưởi ấp với muôn vàn điều ướcMột chút thôi liệu rằng có đượcGặp lại một lần giữa giấcchiêm baoMột lần thôi hỡi thượng đến tối caoMột điều ước có đâu là quá khó…….

có chàng trai gục đầu lên thánh giánước mắt chàng lại chảy vìai xano-el buồn bên sứ người xa lạthương tiếc cuộc tình mang trái đắng phôi phaôm một nắm mồ còn xanhsơ xácvội khắc tên người đã vĩnhviễn nằm sâuem mãi ra đi đề người buồn ở lạicố dấu tuyết rơi cho sương phủ qua ngày

chao ai lệ vương mí mắtgiờ đã ra đi khúc nhạc buồncầu duyên chi nữa thì cũng vậyngười đã quyên đi những ước thềcòn mình tôi ngồi đây cùng gióviết nỗi sầu sâu khuất trong timngười đã đến sao người còn đi vậyđể nhớ NoeL hay nhớ ngườitình xa mãi theo về nơi của giólời lạnh nhạt thổi tắt tráitim aicon tim đó giờ đây đã vỡvụnchờ một ngày ai đến ghép tim tôixin gửi chúa tình yêu con đã mấtcất đi rồi chúa đừng co lấy ralà đóa hoa hay ngàn gai đâm vậychúa lại về mang đẫm tình yêu con

Thêm một lần, ta lại đón NoelCùng với Chúa, không cùng người xa lạ.Cùng Chúa ư! sao lòng mình buồn quá!Phải chăng là Chúa cũng quá cô đơn!Noel này chắc hẳn sẽ buồn hơn.Buồn vì mình và buồn hơn vì.. ChúaBuồn vì mãi chẳng tìm ra một nửaCủa đời mình, nên Chúa cũ lặng câm

Em đứng đây giữa trời đông xứ lạ,Nỗi nhớ anh se sắt tận đáylòng.Nghe đài báo gió mùa Đông Bắc,Ở bên người…anh có mặc ấm không???