Top 10 # Xem Nhiều Nhất Qua Bài Thơ Từ Ấy Em Rút Ra Bài Học Mới Nhất 1/2023 # Top Like | Chungemlachiensi.com

Phân Tích Khổ Thơ Đầu Trong Bài Thơ “Từ Ấy” Của Nhà Thơ “Tố Hữu”. Từ Đó, Em Rút Ra Cho Mình Bài Học Cần Thiết Trong Cuộc Sống

Trong bài “Câu chuyện thơ”, Tố Hữu đã viết như sau về bài thơ “Từ ấy”: “Từ ấy” là một tàm hồn trong trẻo của tuổi mười tám, đôi mươi, đi theo lí tưởng cao đẹp, dám sông, dám đấu tranh”. Và quả thực, có thể tìm thấy trong bài thơ tiếng reo ca của một người trong niềm hạnh phúc vô biên:

“Từ ấy trong tôi bửng nắng hạ

Mặt trời chân lí chói qua tim.

Hồn tôi là một vườn hoa lá

Rất đậm hương và rộn tiếng chim”

(Từ ấy – Tố Hữu)

Tố Hữu được giác ngộ và bắt đầu hoạt động cách mạng từ năm 1937. Tháng 7/1938 là thời điểm nhà thơ được kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương. “Từ ấy” chính là cái mốc đánh dấu thời điểm đó. Và khổ thơ đầu là khổ thơ diễn tả niềm vui sướng say mê khi gặp lí tưởng của đảng. Hai câu thơ đầu được viết theo bút pháp tự sự, nhà thơ kể lại một kỉ niệm không quên của đời mình. “Từ ấy” là cái mốc thời gian có ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong đời cách mạng và đời thơ của Tố Hữu, khi đó nhà thơ mới 18 tuổi. Cánh cửa “Từ ấy” trở nên kì diệu, thiêng liêng bởi nó mở ra những điều mới mẻ, lạ lẫm, bất ngờ chưa từng có trước đó. Nó trở thành thời điểm có ý nghĩa khai sinh, bước ngoặt. Và sau “Từ ấy”, tất cả mọi thứ đã thay đổi, tươi sáng. “Nắng hạ” và “mặt trời chân lí chói qua tim” là những hình ảnh ẩn dụ gắn liền với lí tưởng cách mạng. Nó được nhắc đến với một niềm xúc động thành kính thiêng liêng, là những hình ảnh gây ấn tượng mạnh với người đọc. Mặt trời gợi lên nguồn sáng ấm nóng, rực rỡ, bất diệt. Nắng hạ mãnh liệt dồi dào. Nhắc đến nắng hạ và mặt trời người ta thường nghĩ đến những sức mạnh có tác dụng sưởi ấm con người và tâm hồn của họ. Nếu mặt trời của đời thường toả sáng, hơi ấm và sức sống thì Đảng cũng là nguồn sáng diệu kì toả ra những tư tưởng đúng đắn, định hướng con người. Đó là một cách gọi thành kính, ân tình. Ta có thể bắt gặp hình ảnh này trong rất nhiều những bài thơ khác nữa của nhà thơ khi viết về lí tưởng. Lí tưởng cách mạng đến với nhà thơ như một nguồn ánh sáng chói loà xoá tan màn đêm tăm tối, chấm dứt những ngày tháng “không đổi nhưng mà trôi cứ trôi” của người thanh niên trí thức tiểu tư sản. Phút giây bắt gặp lí tưởng trở thành “bừng nắng hạ”, “chói qua tim”. Những động từ mạnh “bừng”, “chói” cho thây ảnh hưởng lớn lao của nguồn sáng chân lí mới đến với nhà thơ: ánh sáng chân lí đã xua tan sương mù trong ý thức người tư sản và mở ra trong họ những chân trời mới.

Mặt trời ánh sáng đem lại sự sông. Và tâm hồn nhà thơ đã hoá thành một khu vườn tưng bừng sức sông trong hình ảnh so sánh:

“Hồn tôi là một vườn hoa lá

Rất đậm hương và rộn tiếng chim”

Bút pháp lãng mạn cùng với biện pháp so sánh đã diễn tả cụ thể niềm vui sướng vô hạn của nhà thơ trong buổi đầu đến với cách mạng. Niềm vui hoá thành âm thanh rộn ràng như chim hót, thành sắc lá, sắc hoa tơi xanh, thành hương hoa lan toả ngọt ngào. Lối vắt dòng từ câu trước sang câu sau khiến cho ý thơ cũng như hình ảnh thơ như lan tràn, bao bọc khắp nơi. Và lời thơ trở thành một lời reo vui, phấn khởi tỏ bày. Đối với khu vườn, còn gì đáng quí hơn ánh mặt trời ấm áp chiếu sáng? Và đốì với tâm hồn người thanh niên, còn gì đáng quí hơn khi có một lí tưởng cao đẹp soi sáng, dẫn dắt? Phải hiểu hết tâm sự của nhà thơ trước thời điểm ẩy ta mới hiểu sâu sắc ý nghĩa của cuộc gặp gỡ làm thay đổi cuộc đời này đối với tác giả:

“Đâu những ngày xa tôi nhớ tôi

Băn khoăn đi kiếm lẽ yêu đời

Vẩn vơ theo mãi dòng quanh quẩn

Muốn thoát, than ôi, bước chẳng rời”.

Bao băn khoăn, “vẩn vơ”, bế tắc phút chốc được khai quang bởi “Mặt trời chân lí chói qua tim”, hoá thành niềm vui dạt dào bay bổng trên đôi cánh của trí tưởng tượng:

“Rồi một hôm nào, tôi thấy tôi

Nhẹ nhàng như con chim cà lơi

Say đồng hương nắng vui ca hát

Trên chín tầng cao bát ngát trời”

Đảng thực sự đã là một mùa xuân để mang lại mùa xuân cho bao tâm hồn khác. Niềm say mê, vui sướng của nhà thơ tù khi bắt gặp lí tưởng của đảng đó cũng chính là một lời biết ơn giành cho Đảng. Cách mạng với nghệ thuật mà trái lại, đã khơi dậy một sức sống mới, đem lại cảm hứng mới cho hồn thơ. Đảng đã cho không chỉ cái tôi ấy mà còn cả biết bao tâm hồn khác nữa được “sáng mắt, sáng lòng”.

Đọc khổ thơ cũng như cả bài thơ, mỗi chúng ta đều cảm thấy sâu sắc hơn ý nghĩa và vai trò của Đảng đối với lịch sử dân tộc, với cuộc sống và sự tiến bộ trong cuộc sống dân tộc mà thêm yêu, thêm tự hào và cố gắng phân đấu để luôn xứng đáng, để cho “mặt trời chân lí” ấy ngày càng toả sáng. Suy ngẫm về niềm hân hoan của người thanh niên trẻ tuổi, ta nhận lại cho mình nhiều bài học cần thiết và có ý nghĩa trong cuộc sống. Phải có một lí tưởng và thái độ sống đúng đắn người thanh niên kia mới có thể nhận ra được ánh sáng trên con đường cách mạng. Con đường ây dù hứa hẹn phía trước rất nhiều gian khổ nhưng con người vẫn vững tin vào một ngày mai tươi sáng. Đó là điều cần thiết trong mọi thời đại. Xã hội ngày càng phát triển cùng với nó là những biến ảo không ngờ. Là một người có bản lĩnh con người phải có ý thức phân biệt phải trái rõ ràng, sáng suốt nhận và và lựa chọn cho mình một con đường, một hướng đi đúng đắn. Cái “bừng nắng hạ” của Tố Hữu là một phút giây đốn ngộ huy hoàng. Tìm ra được lẽ sống đúng đắn cho mình, con người ta cũng sẽ có được những phút giây vui sướng như vậy. Đối với những người trẻ tuổi, hiểu được những điều ấy vô cùng ý nghĩa. Hơn thế nữa, đó còn là một bài học về cuộc đời. Cuộc đời chỉ thực sự đẹp và có ý nghĩa khi con người ta biết khám phá ra vẻ đẹp và biết cách để tận hưởng nó. Phải biết mở rộng lòng mình ra để đón nhận tất cả những vang động của cuộc đời, mở rộng lòng để thấy cuộc đời thật đẹp và luôn đầy ắp những điều đáng cho ta mơ ước, đáng cho ta phân đấu. Khổ thơ mang đến cho người ta ví dụ về một lối sống đích thực, một niềm vui sống khi có tìm được lí tưởng sống đúng đắn để ta biết cô gắng hơn trong cuộc sống hiện tại này.

“Từ ấy” là tâm nguyện của người thanh niên yêu nước được giác ngộ lí tưởng cộng sản. Niềm vui sướng của anh thể hiện ngay trong những dòng đầu của bài thơ là một niềm hạnh phúc vô bờ bến, là động lực để anh cống hiến và ngày càng cống hiến nhiều hơn cho Đảng, cho cuộc sống, để sự sống trở nên có ý nghĩa. Bài thơ mang lại cho mỗi người đặc biệt là thế hệ trẻ chúng ta bài học cần thiết trong cuộc sống, để cuộc sống của ta cũng trở nên có ý nghĩa hơn, để ta cũng sẽ được đón nhận những niềm vui như Tố Hữu từng đón nhận:

“Tâm hồn tôi là một vườn hoa lá

Rất đậm hương và rộn tiếng chim…”

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Bài Học Rút Ra Từ Bài Thơ Lượm

Lượm ơi, còn không?

1. Hoàn cảnh sáng tác của bài thơ.

Bài thơ Lượm được nhà thơ Tố Hữu sáng tác năm 1949, đây là giai đoạn kháng chiến chống Pháp. Thời điểm đó, quân ta đóng ở đồn Mang Cá một cứ điểm quan trọng của Huế. Trong một trận tấn công vào đồn giặc, Lượm hi sinh. Tác giả biết tin, vô cùng xúc động và đã sáng tác nên bài thơ này (1949).

2. Giá trị nội dung và giá trị nghệ thuật của bài thơ

Bài thơ là sự kết hợp giữa lối kể chuyện kết hợp với miêu tả nhằm khắc họa nên hình ảnh sinh động về chú bé Lượm – chú bé liên lạc hồn nhiên, vui tươi, hăng hái và dũng cảm.

Bài thơ Lượm, thuộc thể thể thơ bốn chữ, sử dụng nhiều từ láy có giá trị gợi hình và giàu âm điệu đã góp phần tạo nên thành công trong nghệ thuật xây dựng hình tượng nhân vật.

3. Phân tích bài thơ Lượm

Mở đầu bài thơ, tác giả dựng lại khung cảnh buổi gặp gỡ đáng nhớ giữa hai chú cháu:

Cuộc gặp gỡ của hai chú cháu diễn tra trong khoảng thời gian và không gian vô cùng đặc biệt. Thời gian đó là vào ngày Huế đổ máu, đó chính là ngày người dân Huế chiến đấu ác liệt để chống lại giặc Mỹ xâm lược. Địa điểm gặp đó là ở Hàng Bé. Một cuộc gặp gỡ tình cờ nhưng để lại những kí ức về một chú bé liên lạc vô cùng sâu đậm.

Những câu thơ tiếp đến là sự miêu tả hình ảnh Lượm:

Nhà thơ dành tình cảm đặc biệt của mình để miêu tả nhân vật Lượm, đó là dáng vẻ loắt chắt đã nhỏ lại gầy nhưng vô cùng nhanh nhẹn và tinh nghịch. Đầu nghênh nghênh, lúc nghiêng bên này, lúc nghiêng bên kia. Nhịp thơ nhanh gợi lên hình ảnh chú bé vui tươi, nhí nhảnh, yêu đời.

Sự miêu tả ngoại hình bền ngoài phần nào thể hiện được tính cach bên trong của Lượm. Ca lô không chịu đội thẳng mà đội lệch. Miệng luôn huýt sáo vang. Lượm chẳng khác nào như con chim chích bé nhỏ nhảy trên đường vàng.

Lượm kể chuyện với chú vô cùng hồn nhiên:

Những câu thơ diễn tả niềm vui, sự thích thú của Lượm khi được giao làm nhiệm vụ liên lạc. Cái vui của Lượm bắt đầu từ niềm vui của đất nước, của dân tộc.

Cháu cười híp mí

Má đỏ bồ quân

– “Thôi, chào đồng chí!”

Cháu đi xa dần…

Niềm vui của Lượm là niềm vui của lứa tuổi ấu thơ, vô cùng hiếu động đầy sức sống. Những câu thơ này là sự chia tay đối với người Chú ẩn chứa niềm vui nhưng vô cùng nghiêm túc của một người đồng chí tham gia kháng chiến.

Đoạn thơ dùng thể thơ bốn chữ, nhịp nhanh, cùng nhiều từ láy (loắt choắt, thoăn thoát, nghênh nghênh) góp phần thể hiện hình ảnh Lượm – một em bé liên lạc hồn nhiên, vui tươi) say mê tham gia công tác kháng chiến thật đáng mến, đáng yêu.

Câu chuyện của Lượm trong chuyến đi liên lạc cuối cùng được kể qua lời của người kể với những cảm xúc đau xót, tiếc thương, tự hào được biểu hiện trực tiếp và qua cả cách nhìn, cách miêu tả.

Khi nghe tin Lượm hi sinh, tác giả đau đớn thốt lên: Ra thế Lượm ơi!…

Kỉ niệm về cuộc gặp gỡ với chú bé liên lạc còn tươi nguyên trong lòng nhà thơ thì bỗng dưng có tin chẳng lành. Câu thơ bình thường bỗng nhiên bị ngắt làm đôi. Ám hiệu ngập ngừng và dấu chấm than thể hiện tâm trạng ngạc nhiên và xúc động đến bàng hoàng.

Tác giả hình dung ra tình huống hi sinh của Lượm thật cụ thể. Cũng như bao lần đi làm nhiệm vụ, Lượm dũng cảm, nhanh nhẹn, hăng hái và đầy quyết tâm, không nề nguy hiểm:

Chiến trường đầy khói lửa nhưng Lượm vẫn xông pha làm nhiệm vụ. Bỗng loè chớp đỏ, Thôi rồi Lượm ơi! Kể lại, hình dung lại sự việc mà tưởng chừng như tác giả đang tận mắt chứng kiến cái giây phút đau đớn ấy nên không kiềm chế được, tự đáy lòng bật thốt lên tiếng kêu đau đớn.

Câu thơ như tiếng nấc nghẹn ngào đầy xót thương và cảm phục của tác giả của chúng ta trước cái chết bất ngờ của người chiến sĩ nhỏ. Chú bé đã hi sinh anh dũng giữa tuổi thiếu niên hồn nhiên, tươi trẻ đầy hứa hẹn. Nhà thơ không dừng lâu ở nỗi đau xót mà ông cảm nhận rằng sự hi sinh của Lượm rất đỗi thiêng liêng, cao cả. Chú như một thiên thần bé nhỏ yên nghỉ trên cánh đồng quê hương. Lượm đã hoá thân vào đất mẹ:

Bao quanh Lượm là sự sống mơn mởn đang lên. Hương lúa thơm như mùi sữa mẹ. Sự hi sinh của Lượm vô cùng nhẹ nhàng, thanh thản. Câu thơ: Hồn bay giữa đồng khẳng định tinh thần bất tử của Lượm. Lượm đã chết cho quê hương xứ sở.

Câu thơ Lượm ơi, còn không? là một câu hỏi tu từ được tách ra thành một khổ thơ riêng có tác dụng nhấn mạnh, đặc tả nỗi đau đớn xót xa và niềm bâng khuâng, nhớ tiếc khôn nguôi của tác giả.

Hai khổ thơ cuối lặp lại như một điệp khúc khắc sâu hình ảnh đẹp đẽ của Lượm trong tâm hồn mọi người:

Phân Tích Ý Nghĩa Và Bài Học Rút Ra Từ Truyện Cười Treo Biển

Đề bài: Treo biển là câu chuyện nhiều ý nghĩa, vậy ý nghĩa và bài học rút ra từ câu chuyện này là gì? Em hãy trình bày ý kiến của mình về những bài học này.

Giới thiệu truyện cười “Treo biển”, nội dung, ý nghĩa: “Treo biển” Câu chuyện bên cạnh đem lại những tiếng cười sáng khoái cũng đồng thời là một bài học quý giá đối với những người đang có lối sống thiếu kiên định trong cuộc sống.

-Khái quát nội dung: Câu chuyện xoay quanh tấm biển “Ở đây có bán cá tươi” và sự góp ý những người đi đường

-Câu chuyện xoay quanh tấm biển “Ở đây có bán cá tươi” và sự góp ý những người đi đường

-Ý nghĩa tác phẩm

+ Góp ý thiếu tính thực tế, góp ý sai lệnh đi lại với nội dung thực thế, đồng thời là sự nghe theo những góp ý đó của ông chủ tiệm cá, dùng sự việc không thể xảy ra để xây dựng truyện.

+ Ý nghĩa châm biếm, phê phán người không có chính kiến, luôn làm theo lời nói của người khác dù không biết đúng hay sai.

– Bài học rút ra

+ Bài học rút ra qua sự góp ý của người đi đường: Thể hiện bộ mặt của xã hội, mỗi người một ý kiến riêng, hãy nên sống theo ý kiến của bản thân

+ Bài học rút ra từ nhận vật ông chủ tiệm cá: Nên nghe những đóng góp từ người khác để hoàn thiện bản thân nhưng cần biết tiếp thu một cách có chọn lọc.

Cảm nghĩ về câu chuyện: Câu chuyện “Treo biển” đem lại cho người đọc nhiều tiếng cười sảng khoái qua những tình tiết mà chỉ có ở trong truyện, đồng thời câu chuyện cũng để lại cho người đọc nhiều suy nghĩ, phần nào giúp những người đang sống không có bản lĩnh, không có chính kiến suy nghĩ lại phần nào về cách tiếp thu ý kiến từ bên ngoài và vận dụng thích hợp vào cuộc sống của bản thân.

II. Bài tham khảo

Trong cuộc sống không ít điều xảy ra, nhưng việc thích nghi một cách phù hợp thì không phải là dễ dàng, cũng giống như nhân vật ông chủ tiệm cá trong câu chuyện “Treo biển” Câu chuyện bên cạnh đem lại những tiếng cười sáng khoái cũng đồng thời là một bài học quý giá đối với những người đang có lối sống thiếu kiên định trong cuộc sống.

Câu chuyện xoay quanh vấn đề những chữ được viết trên biển của một tiệm cá mang tên “Ở đây có bán cá tươi”, đọc truyện chúng ta có thể thấy được tiếng cười xuất hiện ở chính trong những góp ý của người đi đường. Bốn người góp ý về nội dung tấm biển, người thì đề nghị bỏ chữ “Tươi” vì như thế chỉ thế hiện rằng trước đây cá ươn chứ không hiểu rằng chữ “Tươi” trong tấm biển là để thể hiện chủng loại của sản phầm mà tiệm kinh doanh.

Cùng với đó là sự góp ý về việc bỏ chữ “Ở đây” của người thứ hai bởi hàng cá thì sẽ bán cá, việc để hai từ đó là không cần thiết, rồi khi tấm biển chỉ còn ba chữ “Có bán cá” thì những người đi đường vẫn chưa vừa ý, người thứ ba cho rằng trưng bày cá ra thì tất nhiên là bán cá nên việc để chữ “Có bán” trong biển là không cần thiết, cuối cùng người thứ tư cho rằng từ đằng xa đã ngửi thấy mùi tanh của cá nên chẳng cần phải treo biển có chữ cá làm gì. Những góp ý không đâu vào đâu, những góp ý đi sai hoàn toàn với những nội dung thực tế trong cuộc sống thế nhưng ông chủ tiệm cá lại vì những góp ý đó mà thay đổi đi nội dung tấm biển và có thể tình huống đó chỉ diễn ra bên trong câu chuyện “Treo biển” chứ ngoài đời sẽ chẳng ai làm theo như vậy cả. Điều thú vị ở đây là nhân dân ta đã lấy thứ không thể xảy ra để xây dựng nên câu chuyện, qua đó châm biếm, phê phán những con người trong xã hội không có chính kiến, luôn làm theo lời nói của người khác dù không biết đúng hay sai.

Qua câu chuyện cũng giúp chúng ta hiểu được nhiều bài học quý giá từ những góp ý của người đi đường cũng như từ cách thay đổi nội dung tấm biển của ông chủ tiệm cá. Đối với những người đi đường góp là những ý kiến mà xã hội sẽ luôn đề cập đến xoay quanh cuộc sống của bạn, mỗi người một cái nhìn, mỗi người một ý kiến, mỗi người một quan điểm, mỗi người một nhận định, vậy nên việc sống sao cho phù hợp tất cả mọi người là rất khó, thay vào đó là hãy sống cho bản thân mình. Còn về phía ông chủ tiệm cá là hình ảnh phản chiếu của những người thiếu chính kiến riêng, thế nên qua đó mỗi người cần hiểu rõ rằng việc tiếp thu những ý kiến đóng góp là rất cần thiết, nhưng tiếp thu sao cho phù hợp sao cho có chọn lọc thì còn cần thiết hơn.

Câu chuyện “Treo biển” đem lại cho người đọc nhiều tiếng cười sảng khoái qua những tình tiết mà chỉ có ở trong truyện, đồng thời câu chuyện cũng để lại cho người đọc nhiều suy nghĩ, phần nào giúp những người đang sống không có bản lĩnh, không có chính kiến suy nghĩ lại phần nào về cách tiếp thu ý kiến từ bên ngoài và vận dụng thích hợp vào cuộc sống của bản thân

Theo chúng tôi

Ý Nghĩa Và Bài Học Rút Ra Từ Câu Chuyện Cậu Bé Tích Chu

Câu truyện cổ tích cậu bé Tích Chu là một câu truyện mang đầy ý nghĩa sâu sắc để giáo dục cho các bé biết quan tâm, yêu thương mọi người nhất là những người trong gia đình của mình, biết vâng lời người lớn, không được ham chơi. Qua đó còn cho các bé thấy được sức mạnh của tình cảm gia đình đã giúp cho cậu bé Tích Chu vượt qua rất nhiều khó khăn.

Tóm tắt câu truyện cậu bé Tích Chu

Chuyện kể về cậu bé Tích Chu vì ham chơi bỏ mặc người bà bị bệnh. Sau đó, cậu phải vất vả đi tìm nước tiên về cho bà. May mắn thay bà đã trở lại thành người.

Ngày xưa, có một cậu bé tên là Tích Chu. Bố mẹ của cậu bé Tích Chu mất sớm, nên cậu ở với bà của mình. Hàng ngày bà phải làm việc quần quật rất vất vả để kiếm tiền nuôi Tích Chu, có thức ăn nào ngon bà cũng nhường phần cho Tích Chu hết. Ban đêm khi cậu bé đã ngủ say giấc thì bà lại thức để quạt cho Tích Chu mát.

Thấy bà thương Tích Chu nhiều như vậy nên cậu đã nói với bà rằng lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời, rộng hơn biển, lớn lên chắc chắn Tích Chu sẽ chẳng bao giờ quên công ơn nuội dạy này của bà. Nhưng buồn thay khi Tích Chu lớn lên cậu lại chẳng thương bà. Bà thì phải đi làm việc vất vả kiếm tiền, còn cậu bé Tích Chu thì suốt ngày đi rong chơi với bạn bè, chẳng quan tâm gì đến người bà ở nhà của mình cả.

Vì làm việc quá mệt nhọc, ăn uống lại kham khổ nên bà đã bị ốm, bà lên cơn sốt cao nhưng chẳng có ai chăm sóc vì Tích Chu chỉ mãi đi chơi với bạn bè. Buổi trưa hôm nọ, trời rất nóng, cơn sốt lên cao, bà quá khác nước nên đã gọi Tích Chu lấy cho bà một ly nước nhưng không ngờ bà gọi Tích Chu đến ba lần nhưng vẫn không thấy cậu trả lời. Và đến khi Tích Chu trở về nhà thì đã muộn mất rồi, bà của cậu đã hóa thành chim bay lên trời.

Cậu bé Tích Chu ham chơi mặc bà bị bệnh

Cậu bé Tích Chu ham chơi mặc bà bị bệnh

Tích Chu hối hận lắm nhưng bà bảo rằng bà khát quá nên đành biến thành chim để đi tìm nước uống và sẽ không về với Tích Chu nữa đâu. Tích Chu buồn bã, hối hận òa khóc thì một bà Tiên hiện ra bảo với cậu rằng nếu muốn cứu bà thì phải đi lấy nước suối Tiên cho bà uống, đường đến suối Tiên rất xa. Nhưng cậu vẫn quyết định đi lấy để giúp bà trở lại thành người. Cậu hỏi bà Tiên đường đến suối Tiên và lập tức lên đường đi không chần chừ chút nào. Tích Chu đã phải vượt qua bao nhiêu rừng núi hiểm trở để đến được suối Tiên.

Cậu mang nước về cho bà uống, sau đó bà trở lại thành người, cậu mừng rỡ ôm lấy bà. Cậu xin lỗi bà và từ đó Tích Chu hết lòng yêu thương chăm sóc bà của mình.

Ý nghĩa câu truyện cậu bé Tích Chu

Qua câu truyện sẽ cho các bé thấy được tình cảm thiêng liêng của người bà một mực dành cho Tích Chu, dù già yếu nhưng bà vẫn cố gắng làm việc vất vả để nuôi nấng Tích Chu, có đồ ăn ngon đều nhường cho Tích Chu, khi Tích Chu chỉ biết mãi ham chơi không quan tâm đến bà nhưng bà vẫn không nói gì và vẫn tiếp tục làm việc để nuôi cậu bé.

Còn cậu bé Tích Chu vừa đáng khen vừa đáng trách. Đáng trách ở chỗ cậu chỉ biết mãi ham rong chơi cùng chúng bạn mà không quan tâm đến người bà phải làm việc vất vả ở nhà của mình, đến khi bà ngã bệnh nặng cậu vẫn không ở nhà trông nom chăm sóc cho bà. Cậu bé mới lớn nên ham chơi với bạn là điều dễ hiểu, cậu vẫn có thể rong chơi cùng chúng bạn lúc bình thường nhưng khi bà của mình bị bệnh thì cậu nhất định phải ở nhà chăm sóc bà chứ không được đi chơi mà không quan tâm bà đến mức bà phải hóa thành chim để đi tìm nước uống.

Đáng trách là vậy nhưng cậu bé Tích Chu vẫn rất đáng khen khi trở về nhà thấy bà hóa thành chim thì liền cảm thấy hối hận. Cậu òa khóa khi nghe chim nói rằng bà sẽ bay đi tìm nước và không trở về với cậu nữa. Cậu biết hối hận và buồn khi biết tin rằng bà sẽ đi mãi không về. Khi nghe bà Tiên bỏ có cách cứu bà bằng cách lấy nước suối Tiên cho bà uống thì cậu đã không hề ngần ngại chút nào liền lập tức lên đường đi tìm nước suối Tiên mặc dù đường đi rất xa và hiểm trở. Nhưng cuối cùng cậu vượt qua mọi khó khăn trắc trở để tìm nước Tiên cứu bà, bà của cậu đã trở lại thành người.

Câu truyện cậu bé Tích Chu đã giáo dục cho các bé một bài học rất sâu sắc rằng các bé nhỏ phải biết quan tâm, yêu thương mọi người trong gia đình, những người có công ơn nuôi nấng mình. Khi người lớn dạy bảo những gì các bé đều phải lắng nghe và vâng lời, không được ham chơi mà bỏ mặc người lớn khi bệnh hoạn.  

Cuối cùng bà đã trở về với cậu bé Tích Chu

Cuối cùng bà đã trở về với cậu bé Tích Chu

Nhưng đồng thời cậu bé Tích Chu cũng cho các bé thấy được rằng sức mạnh gia đình, tình yêu thương đối với ba mẹ, ông bà đã giúp Tích Chu vượt qua mọi khó khăn, trắc trở để đi đến được suối Tiên mang nước suối Tiên về cho bà với một mong ước rằng bà của mình sẽ trở lại thành người. Các bé còn phải học tập ở Tích Chu về việc nếu mình làm sai thì phải biết nhận lỗi và tìm cách sửa lỗi trước khi quá muộn màng.