Top #10 ❤️ Xem Nhiều Nhất Những Nhận Xét Về Bài Thơ Nhớ Rừng Mới Nhất 9/2022 ❣️ Top Like | Chungemlachiensi.com

Dàn Ý Cảm Nhận Bài Thơ “nhớ Rừng”

Phân Tích Bài Thơ Nhớ Rừng Của Thế Lữ (Có Dàn Ý Chi Tiết)

Gia Sư Sinh Viên Tphcm Viết Cảm Nhận Bài Thơ Nhớ Rừng

Thuyết Minh Về Nhà Thơ Thế Lữ Và Bài Thơ Nhớ Rừng

Phân Tích Bài Thơ Nhớ Rừng Của Nhà Thơ Thế Lữ Để Thấy Được Những Đặc Sắc Về Nội Dung Và Nghệ Thuật Của Bài Thơ

Tìm Hiểu Chi Tiết Văn Bản: Nhớ Rừng

II. Thân bài 1. Khổ 1

– Tâm trạng của con hổ khi bị nhốt trong cũi sắt được biểu hiện qua những từ ngữ: Gặm một khối căm hờn trong cũi sắt, bị nhục nhằn tù hãm, làm trò lạ mắt, đồ chơ i . Đang được tung hoành mà giờ đây bị giam hãm trong cũi sắt, bị biến thành thứ đồ chơi, nỗi nhục bị ở chung với những kẻ tầm thường, thấp kém, nỗi bất bình.

– Từ “gậm”, “Khối căm hờn” (Gậm = cắn, dằn … , Khối = danh từ chuyển thành tính từ) trực tiếp diễn tả hành động, và t­ư thế của con hổ trong cũi sắt ở vườn bách thú. Cảm xúc hờn căm kết đọng trong tâm hồn, đè nặng, nhức nhối, không có cách nào giải thoát, đành nằm dài trông ngày tháng dần qua, buông xuôi bất lực

– Nghệ thuật tương phản giữa hình ảnh bên ngoài buông xuôi và nội tâm hờn căm trong lòng của con hổ thể hiện nỗi chán ghét cuộc sống tù túng, khao khát tự do.

2. Khổ 2

– Cảnh sơn lâm ngày x­ưa hiện nên trong nỗi nhớ của con hổ đó là cảnh sơn lâm bóng cả, cây già, tiếng gió gào ngàn, giọng nguồn hét núi,thét khúc trường ca dữ dội… Điệp từ ‘ ‘với”, các động từ chỉ đặc điểm của hành động gợi tả sức sống mãnh liệt của núi rừng đại ngàn, cái gì cũng lớn lao phi thường, hùng vĩ, bí ẩn chúa sơn lâm hoàn toàn ngự trị…

– Trên cái nền thiên nhiên đó, hình ảnh chúa tể muôn loài hiện lên với tư thế d õng dạc, đường hoàng, lượn tấm thân …Vờn bóng … đều im hơi. Từ ngữ gợi hình dáng, tính cách con hổ (giàu chất tạo hình) diễn tả cảm xúc vẻ đẹp vừa uy nghi, dũng mãnh vừa mềm mại, uyển chuyển của chúa sơn lâm. Tâm trạng hổ lúc này hài lòng, thoả mãn, tự hào về oai vũ của mình

3. Khổ 3

– Cảnh rừng ở đây đ­ược tác giả nói đến trong thời điểm: đêm vàng, ngày mưa chuyển bốn phương ngàn, bình minh cây xanh bóng gội, chiều lênh láng máu sau rừng thiên nhiên rực rỡ, huy hoàng, tráng lệ

– Giữa thiên nhiên ấy con hổ đã sống một cuộc sống đế vương: – Ta say mồi … tan- Ta lặng ngắm …Tiếng chim ca …- Ta đợi chết … điệp từ “ta’ ‘: con hổ uy nghi làm chúa tể. Cảnh thì chan hoà ánh sáng, rộn rã tiếng chim, cảnh thì dữ dội. … cảnh nào cũng hùng vĩ, thơ mộng và con hổ cũng nổi bật, kiêu hùng, lẫm liệt. Đại từ “ta” đ­ược lặp lại ở các câu thơ trên thể hiện khí phách ngang tàng, làm chủ, tạo nhạc điệu rắn rỏi, hào hùng.

– Điệp ngữ, câu hỏi tu từ: nào đâu, đâu những, tất cả là dĩ vãng huy hoàng hiện lên trong nỗi nhớ đau đớn của con hổ và khép lại bằng tiếng than u uất “Than ôi!”. Con hổ bộc lộ trực tiếp nỗi nhớ tiếc cuộc sống tự do của chính mình.

4. Khổ 4

– Cảnh vườn bách thú hiện ra dưới cái nhìn của con hổ chỉ là hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng, giải nước đen giả suối … mô gò thấp kém, … học đòi bắt chước cảnh đáng chán, đáng khinh, đáng ghét. Tất cả chỉ là người tạo, do bàn tay con người sửa sang, tỉa tót nên nó rất đơn điệu, nhàm tẻ, giả dối, tầm thường chứ không phải thế giới của tự nhiên, mạnh mẽ, bí hiểm – Giọng thơ giễu nhại, sử dụng một loạt từ ngữ liệt kê liên tiếp, ngắt nhịp ngắn, dồn dập thể hiện sự chán chường, khinh miệt, đáng ghét…, tất cả chỉ đơn điệu, nhàn tẻ không thay đổi, giả dối, nhỏ bé, vô hồn.

– Cảnh vườn bách thú tù túng đó chính là thực tại xã hội đương thời được cảm nhận bởi những tâm hồn lãng mạn. Thái độ ngao ngán, chán ghét cao độ đối với cảnh vườn bách thú của con hổ cũng chính là thái độ của họ đối với xã hội. Tâm trạng chán chường của hổ cũng là tâm trạng của nhà thơ lãng mạn và của người dân Việt Nam mất nước trong hoàn cảnh nô lệ nhớ lại thời oanh liệt chống ngoại xâm của dân tộc

5. Khổ 5

– Giấc mộng ngàn của con hổ hư­ớng về một không gian oai linh, hùng vĩ, thênh thang nhưng đó là không gian trong mộng (nơi ta không còn được thấy bao giờ) – không gian hùng vĩ. Đó là nỗi nhớ tiếc cuộc sống tự do. Đó cũng là khát vọng giải phóng của người dân mất nước.Đó là nỗi đau bi kịch. Điều đó phản ánh khát vọng được sống chân thật, cuộc sống của chính mình, trong xứ sở của chính mình. Đó là khát vọng giải phóng, khát vọng tự do.

III. Kết bài

– Bài thơ tràn đầy cảm hứng lãng mạn: mạch cảm xúc sôi nổi, cuồn cuộn tuôn trào thể hiện tâm trạng chán ghét của con hổ trong cảnh ngộ bị tù hãm ở vườn bách thú, qua đó thể hiện khát vọng về cuộc sống tự do, cao cả chân thật. Đó cũng là tâm trạng của thế hệ con ng­ười lúc bấy giờ.

4 Mẹo Giúp Con Thuộc Nhanh Và Hiểu Sâu Về Thơ Trong Môn Văn

Cách Nhớ Bài Nhanh Nhất Ngay Cả Khi Mai Thi Rồi!!!

Cách Học Bài Mau Thuộc Chỉ Qua 1 Lần Đọc

Cảm Nhận Về Bức Tranh Tứ Bình Trong Bài Thơ Nhớ Rừng Của Thế Lữ

Cảm Nhân Về Bài Thơ Nhớ Rừng Của Thế Lữ

Cảm Nhận Về Khổ Thơ Thứ 3 Bài Nhớ Rừng Của Thế Lữ

Thuyết Minh Bài Thơ Nhớ Rừng

Thuyết Minh Về Tác Giả, Tác Phẩm Nhớ Rừng

Bài 14. Viết Bài Tập Làm Văn Số 3

Nghị Luận Và Nhận Xet Bài Thơ Nhớ Rừng Rất Hay

Phân Tích Hình Tượng Con Hổ Trong Bài Thơ Nhớ Rừng Của Thế Lữ

Đề bài: Hãy nêu cảm nhận về khổ thơ thứ 3 bài Nhớ rừng của tác giả Thế Lữ trong văn 8. chúng tôi xin hướng dẫn các em học sinh làm đề bài này đúng cách và có kết quả cao trong bài viết.

Bài văn cảm nhận về khổ thơ thứ 3 bài Nhớ rừng

Bài cảm nhận số 1

Thế Lữ tác giả nổi tiếng trong phong trào thơ mới và được nhiều người phong tặng là “đệ nhất thi sĩ”, bài thơ Nhớ rừng của ông in trong tập “May vần thơ” xuất bản vào năm 1935 nói về sự tù túng, căm hờn, niềm khát khao được tự do của con người. Bài thơ còn toát lên bức tranh tứ bình vẻ đẹp tuyệt trần của thiên nhiên.

“Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối

Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan

Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn

Ta lặng ngắm giang san ta đổi mới

Đâu những bình minh cây xanh nắng gội

Tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng

Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng

Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt”.

Khổ thơ thứ 3 là những hồi ức uy nghi, lẫm liệt của “chúa sơn lâm” trong rừng xanh, đó là những kí ức không thể nào quên. Khung cảnh thiên nhiên hiện ra đẹp với cảnh trăng, rừng, mặt trời.

Hai câu thơ đầu nói về “đêm vàng”, ánh trăng sáng quá như biến mọi vật thành màu vàng, trong đêm trăng đó đứng bên bờ suối ngắm nhìn thiên nhiên tuyệt đẹp. Trong khung cảnh đó con hổ ăn no rồi còn thưởng thức cả “ánh trăng tan”. Một hình ảnh nhân hóa vô cùng đẹp, chủ thể hòa quyện vào cả thiên nhiên.

Đi qua sự yên bình là những cơn mưa lớn như làm rung chuyển cả núi rừng, điều đó thể hiện ở 2 câu thơ tiếp theo, nhưng chúa sơn lâm vẫn không hề e sợ mà vẫn “lặng ngắm giang sơn”. Hình ảnh đó thể hiện sự bản lĩnh và sức mạnh trước thiên nhiên.

Kỷ niệm về thời kì huy hoàng tiếp tục hiện về khung cảnh bình minh. Vương quốc tràn ngập trong màu xanh và ánh nắng. Hổ nằm ngủ ngon lành trong khúc nhạc của tiếng chim muôn. Bức tranh trên hiện ra đầy màu sắc và âm thanh, màu hồng bình minh, màu vàng nhạt nắng sớm, màu xanh cây rừng, âm thanh vui nhộn của đàn chim. Tất cả đều tạo ra một không gian nghệ thuật, cảnh sắc hệt như xứ sở thần tiên.

Nhưng than ôi tất cả chỉ còn là kí ức huy hoàng, quá khứ càng oanh liệt nỗi tiếc nuối, hoài niệm càng đau đớn. Các cụm từ trước mỗi câu thơ như “nào đâu”, “đâu những”, càng cho thấy niềm nuối tiếc khôn cùng, sự xót xa trong chính con hổ. Bức tranh tứ bình đã khép lại, chỉ còn lại hình ảnh hiện thực tối tăm, gian cầm, tù túng và sự khát khao mãnh liệt được tự do.

Bài cảm nhận số 2

Trong số những tác giả nổi tiếng của phong trào thơ mới, không thể không kể đến nhà thơ Thế Lữ. Ông được coi là ngôi sao sáng nhất trên bầu trời Thơ mới lúc bấy giờ. Và tác phẩm ghi dấu ấn cho một hồn thơ trữ tình phải kể đến là bài thơ “Nhớ rừng”. “Nhớ rừng” là lời tự bộc bạch của một con hổ trong vườn bách thú, cũng là tiếng lòng của chính nhà thơ. Trong khổ thơ thứ ba, tác giả đã làm nổi bật lên bức tranh tứ bình đẹp đẽ, tuyệt mĩ:

“Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối

Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan

Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn

Ta lặng ngắm giang san ta đổi mới

Đâu những bình minh cây xanh nắng gội

Tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng

Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng

Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt”.

Nói đến Thế Lữ, là nói đến một thời “Nhớ rừng” oanh liệt và vang dội của một chúa Sơn lâm. Trong những năm tháng mà đất nước chìm đắm trong vòng nô lệ, bị dày vò bởi ách nô lệ, Thế Lữ cảm nhận được cái ngột ngạt bí bách đó. Đây cũng chính là nguồn cảm hứng cho nhà thơ sáng tác nên bài thơ này. Nhưng nỗi uất hận đó không được bộc bạch một cách trực tiếp. Bởi thời lúc bấy giờ, thực dân quá tàn bạo và dã man. Chúng muốn đẩy lùi ý chí của nhân dân ta, chúng cấm sáng tác văn chương trên mọi lĩnh vực. Bởi vậy, Thế Lữ đã mượn lời của con hổ – đại diện cho một thế lực hùng mạnh. Con hổ ấy bị nhốt trong lồng sắt, nó cảm thấy chán ghét, khinh thường khi mọi thứ đập vào mắt nó chỉ toàn là giả dối, tầm thường. Tâm trạng của hổ cũng chính là tâm trạng của nhà thơ trước một xã hội ngột ngạt, từ túng và khát khao tự do, chiến thắng.

Tiếp tục với dòng trạng thái ấy, hổ nhớ lại quá khứ vàng son oanh liệt của mình nơi rừng xanh bất tận. Cuộc sống của nó trải qua nơi đại ngàn tuyệt đẹp biết bao. Cuộc sống tự do, hổ cũng đã từng ngắm trăng, ngắm mưa rừng, ngắm bình minh và cả hoàng hôn tươi đẹp. Hai câu thơ đầu là mảnh ghép đầu tiên của bức tranh tuyệt đẹp ấy: cảnh đêm trăng:

“Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối

Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan”

“Nào đâu” là tiếng lòng của “hổ” tiếc nuối khi nghĩ về thời đã qua. Cảnh đêm trăng tuyệt đẹp biết bao “đêm vàng bên bờ suối” – một cảnh tượng lãng mạn, huyền ảo. Ánh trăng vàng ruộm như soi sáng mọi cảnh vật, in bóng xuống bờ suối, khiến cho hổ phải “say”. Trong đêm trăng ấy, hổ say đắm ngắm nhìn cảnh vật để thấy được hết những rực rỡ của thiên nhiên. Hành động của hổ không chỉ là “say mồi” vì được ăn no là còn say vì “uống ánh trăng tan”. Cảnh đêm trăng ấy ta cũng từng bắt gặp trong thơ Tố Hữu: “Rừng thu trăng rọi hòa bình/ Nhớ ai tiếng hát ân tình thủy chung”. Nhưng trăng của Tố Hữu lại khác trăng của Thế Lữ. Nếu đêm trăng kia có âm thanh là tiếng hát của con người thì đêm trăng này lại vô cùng yên tĩnh. Điều đó càng làm nổi bật lên sự hoang sơ của núi rừng, sự uy nghi làm chủ đại ngàn của chúa sơn lâm.

Bức tranh tuyệt đẹp dần được hé lộ với mảnh ghép của những cơn mưa rừng. Đúng là núi rừng đại ngàn, những cơn mưa của nó cũng thật mãnh liệt và xối xả:

“Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn

Ta lặng ngắm giang san ta đổi mới”

“Mưa chuyển bốn phương ngàn” tác giả sử dụng động từ mạnh để miêu tả những cơn mưa rừng như trút, như xối xả. Chúng mạnh mẽ, dữ dội có thể làm “chuyển bốn phương ngàn”, làm muôn hoa, muôn thú phải gầm lên vì sợ hãi. Nhưng đúng là bản lĩnh của một người đứng đầu, hổ không hề tỏ ra sợ hãi mà chỉ yên lặng “lặng ngắm giang san”. Thế giới này, núi rừng này, giang sơn này là của “ta”, “ta” không hề sợ hãi bởi “ta” là chúa tể muôn loài. “Ta” đã sống và chứng kiến biết bao sự thay đổi của nó. “Lặng ngắm” tưởng chừng như ung dung, buồn bã nhưng lại vô cùng dũng mãnh và đĩnh đạc.

Sau những cơn mưa dữ dội như lay chuyển đất trời, núi rừng lại trở về vẻ rộn rã và thanh bình của nó. Bình minh lại đến như bao ngày trên núi từng đại ngàn:

“Đâu những bình minh cây xanh nắng gội

Tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng”

Lại một lần nữa hổ thể hiện cái tự do, phóng khoáng của mình. “Bình minh” trên đại ngàn hoang sơ cũng có cây xanh, ánh nắng và tiếng chim hót. Đối lập với hình ảnh dữ dội của mưa thì cảnh bình minh lại yên bình và tươi đẹp hơn nhiều. Sự sống lại tiếp tục, lại reo vang, còn hổ sau một đêm thức cùng vũ trụ cũng trở nên mệt mỏi và chìm vào “giấc ngủ tưng bừng”. Tiếng chim hót đắm say làm cho giấc ngủ của hổ thêm ngon hơn. Quả thật xứng đáng với một chúa sơn lâm có thể chi phối mọi vật, tự do tự tại và phóng khoáng.

Thời khắc khép lại bức tranh hoàn mỹ cũng là mảnh ghép mãnh liệt nhất xuất hiện. Nó mang đậm sắc màu và khắc sâu vào tâm trí người đọc: cảnh hoàng hôn cuối chiều:

“Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng

Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt”

Màu sắc chủ đạo của mảnh ghép trong bức tranh tứ bình này lại là màu đỏ. Màu đỏ của ánh mặt trời và còn là màu đỏ của máu. Từ láy “lênh láng” được tác giả sử dụng có sức tạo hình gây ám ánh tột độ. “Lênh láng” làm con người ta thấy ghê rợn và sợ hãi. Cuối chiều tà, “mảnh mặt trời gay gắt kia” dần lịm xuống, ánh nắng cũng không còn chói chang nữa mà thay vào là một màu đỏ chói. Hổ đang chờ giây phút bóng tối xuất hiện để chế ngự thế giới. Đó là một khát vọng thực sự táo bạo và có phần khinh thường đối thủ. Khi nhắc đến mặt trời còn người ta thường nghĩ đến một vũ trụ to lớn nhưng với hổ thì không nó chỉ là “mảnh mặt trời” mà thôi. Quả thật xứng danh là một chúa tể muôn loài.

Đoạn thơ là bộ tranh tứ bình đẹp đẽ nhất mà tác giả đã kì công dựng nên. Mượn lời của hổ, những đắm say về một thời đã qua cũng là tâm trạng của tác giả. Đoạn thơ đã sử dụng các nghệ thuật đặc sắc góp phần làm nên giá trị nội dung cho đoạn thơ nói riêng và cho toàn bộ bài thơ nói chung.

Gợi Ý Phân Tích Bài Thơ Nhớ Rừng (Ngữ Văn 8) Chi Tiết.

Qua Hai Bài Thơ Nhớ Rừng Của Thế Lữ Và Quê Hương Của Tế Hanh Em Hãy Chứng Minh Rằng “tình Yêu Quê Hương Đất Nước Một Khoảng Rộng Trong Trái Tim Của Thơ Mới”

Nhà Phê Bình Văn Học Hoài Thanh Có Nhận Xét Về Thơ Thế Lữ: “đọc Đôi Bài, … Mệnh Lệnh Không Thể Cưỡng Được”. Em Hiểu Thế Nào Về Ý Kiến Đó, Qua Bài Thơ Nhớ Rừng, Hãy Chứng Minh

Tìm Hiểu Chi Tiết Văn Bản: Nhớ Rừng

Phân Tích Bài Thơ Nhớ Rừng Của Nhà Thơ Thế Lữ Để Thấy Được Những Đặc Sắc Về Nội Dung Và Nghệ Thuật Của Bài Thơ

Gia Sư Sinh Viên Tphcm Viết Cảm Nhận Bài Thơ Nhớ Rừng

Thuyết Minh Về Nhà Thơ Thế Lữ Và Bài Thơ Nhớ Rừng

Phân Tích Bài Thơ Nhớ Rừng Của Nhà Thơ Thế Lữ Để Thấy Được Những Đặc Sắc Về Nội Dung Và Nghệ Thuật Của Bài Thơ

Tìm Hiểu Chi Tiết Văn Bản: Nhớ Rừng

Nhà Phê Bình Văn Học Hoài Thanh Có Nhận Xét Về Thơ Thế Lữ: “đọc Đôi Bài, … Mệnh Lệnh Không Thể Cưỡng Được”. Em Hiểu Thế Nào Về Ý Kiến Đó, Qua Bài Thơ Nhớ Rừng, Hãy Chứng Minh

Qua Hai Bài Thơ Nhớ Rừng Của Thế Lữ Và Quê Hương Của Tế Hanh Em Hãy Chứng Minh Rằng “tình Yêu Quê Hương Đất Nước Một Khoảng Rộng Trong Trái Tim Của Thơ Mới”

Gia sư sinh viên tphcm nhắc đến phong trào thơ Mới, không thể không nhắc đến nhà thơ Thế Lữ, ông là một trong những ngọn cờ đầu của phong trào này. Thế Lữ sinh năm 1907, mất năm 1989, tên khai sinh là Nguyễn Thứ Lễ, quê ở tỉnh Bắc Ninh. Là một nhà thơ nổi tiếng của xứ Kinh Bắc, ông để lại nhiều tác phẩm nổi tiếng, trong đó không thể không kể đến tác phẩm “Nhớ rừng”, đây được xem là bài thơ tiêu biểu cho phong cách nghệ thuật của nhà thơ này.

Bài thơ “Nhớ rừng” là tâm trạng của con hổ bị giam cầm trong vườn bách thú:

” Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt

Ta nằm dài trông ngày tháng dần qua

Khinh lũ người kia ngạo mạn ngẩn ngơ

Giương mắt bé diễu oai linh rừng thẳm

Nay sa cơ bị nhục nhằn tù hãm

Để làm trò lạ mắt thứ đồ chơi

Chịu ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi

Với cặp báo bên chuồng vô tư lự”

Gia sư dạy kèm tphcm nhận thấy hai câu thơ đầu tiên đã nói lên được tâm trạng của con hổ, vốn là chúa sơn lâm của vùng rừng sâu nước thẳm, nay lại bị giam cầm ở một nơi nhỏ bé, khiến cho hổ ta chẳng thể làm gì, chỉ có thể gậm nỗi căm hờn trong lòng và nằm chờ cho tháng ngày qua đi trong tuyệt vọng. Những câu thơ tiếp theo toát lên một vẻ coi khinh những con người nhỏ bé dám chế giễu chúa tể của muôn loài, chẳng qua là vì sa cơ lỡ vận nên mới bị vào đây làm thứ trò tiêu khiển cho con người cùng với những loài động vật thấp hèn.

Và bởi bị giam hãm trong cũi sắt, nên hổ nhớ lại những ngày tháng tươi đẹp trước đây của mình:

” Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ

…………………………………………..

Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu!”

Hổ nhớ đến rừng già, đến nơi gọi là nhà của mình. Nó nhớ rõ mồn một từng chiếc lá, bông hoa, từng cái gai hay còn suối, và nó càng nhớ thì nó càng tiếc nuổi cho một thời oai hùng đã trôi qua, nay nó chỉ là một thứ mua vui cho con người cùng các loài động vật khác mà thôi. Những vẻ đẹp của nơi rừng xanh được tác giả miêu tả một cách chi tiết và tỉ mỉ, đến độ ta có thể cảm nhận ngay được rằng con hổ đang nằm dài trong cũi sắt kia đã từng là chủ nhân của chốn hùng vĩ ấy.

Gia sư anh văn tphcm thấy khi nhớ đến rừng sâu bóng cả, nó nhìn lại những cảnh trí trong sở thú và cho đó là những thứ tầm thường:

” Nay ta ôm niềm uất hận ngàn thâu

Ghét những cảnh không đời nào thay đổi

Những cảnh sửa sang, tầm thường, giả dối

Hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng

Dải nước đen giả suối, chẳng thông dòng

Len dưới nách những mô gò thấp kém

Dăm vừng lá hiền lành, không bí hiểm

Cũng học đòi bắt chước vẻ hoang vu

Của chốn ngàn năm cao cả, âm u”

Bằng biện pháp nghệ thuật liệt kê được sử dụng liên tục, tác giả đã kể ra hết những cảnh vật giả tạo ở vườn bách thú và không sao có thể bằng được những cảnh vật ở chốn sơn lâm, hổ coi thường, căm ghét từ những động vật tầm thường và cả cảnh vật giả dối nơi đây. Từ đó mà hổ chỉ có một ước mơ duy nhất đó chính là ước mơ về “giấc mộng ngàn”

” Hỡi oai linh, cảnh nước non hùng vĩ

Là nơi giống hùm thiêng ta ngự trị

Nơi thênh thang ta vùng vẫy ngày xưa

Nơi ta không còn được thấy bao giờ

Có biết chăng trong những ngày ngao ngán

Ta đương theo giấc mộng ngàn to lớn

Để hồn ta được phảng phất ở gần ngươi

Hỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơi!”

Các trung tâm gia sư uy tín tại tphcm nhận ra nỗi lòng của hổ cũng chính là nỗi lòng của Thế Lữ trước thời cuộc, chàng thanh niên ấy mơ về cuộc sống tươi đẹp đã từng có trong quá khứ, và còn mang theo một khát khao mãnh liệt rằng muốn sống cho chính mình. Đây cũng là tình cảnh chung của các nhà văn, nhà thơ thời bấy giờ, khao khát được chứng minh bản thể trong những rối ren, phức tạp của xã hội trong sự giao thoa, giằng co giữa cái cũ và cái mới. “Nhớ rừng” là một tiếng nói cất lên từ tận đáy lòng tác giả với những giá trị còn mãi đến tận bây giờ.

Tham khảo từ khóa tìm kiếm bài viết từ google :

cảm nhận bài thơ nhớ rừng

viết đoạn văn cảm nhận của em về bài thơ nhớ rừng

cảm nhận về khổ thơ thứ 1 bài nhớ rừng

cảm nhận của em về khổ thơ 4 bài nhớ rừng

nêu cảm nhận của em về nhớ rừng

cảm nhận về khổ thơ thứ 4 bài nhớ rừng

cảm nhận về hình ảnh con hổ trong nhớ rừng

nhận xét về bài thơ nhớ rừng

nghị luận về bài thơ nhớ rừng

Các bài viết khác…

Phân Tích Bài Thơ Nhớ Rừng Của Thế Lữ (Có Dàn Ý Chi Tiết)

Dàn Ý Cảm Nhận Bài Thơ “nhớ Rừng”

4 Mẹo Giúp Con Thuộc Nhanh Và Hiểu Sâu Về Thơ Trong Môn Văn

Cách Nhớ Bài Nhanh Nhất Ngay Cả Khi Mai Thi Rồi!!!

Cách Học Bài Mau Thuộc Chỉ Qua 1 Lần Đọc

Nhại Thơ Thế Lữ “Hổ Nhớ Rừng “

Viết Đoạn Văn Từ Dfrac 2

Nhớ Rừng (Thế Lữ) – Bài Học Sinh

Cảnh Rừng Việt Bắc Trong Thơ Bác. Thanh Thản

Phân Tích Bức Tranh Tứ Bình Trong Bài Nhớ Rừng (Dàn Ý + 4 Mẫu)

Bức Tranh Tứ Bình Trong Bài Thơ “Nhớ Rừng ” Của Thế Lữ

Thư giản :

Khuyết danh

https://donghuongkontum.files.wordpss.com/2014/07/buon-ngoclan_fqm5.mp3

Đọc bài thơ của tác giả cũng một thời “Hổ Nhớ Rừng” như Thế Lữ, tôi không khỏi xúc động cảm thương; nhưng nghĩ lại tâm trạng của tác giả cũng là của chính tôi, nên một chút gì đó ngậm ngùi thân phận chiến sĩ thua trận nên hết thời.

Văng vẳng tiếng gọi the thé từ trong bếp: nhà không quét, không hút bụi, chén không rữa, suốt ngày ôm điện thoại rù rì với mấy thằng cha YAMAHA hoặc ôm ti vi xem mấy chục thằng giành nhau một trái banh.(!)

Dù cọp già bảy bó gập, nhưng chưa bị lột da, bẻ móng, hay gom xương làm cao hổ cốt, thì ta vẫn hy vọng một ngày về, “chưa biết ai thắng ai”?

T10T

Ôi ! Thời oanh liệt nay còn đâu !!!

Ngậm một khối u hoài bên cạnh vợ ,

Ta lờ khờ và lớ ngớ ngu ngơ

Giận vợ già quá ngạo mạn khó ưa .

Giương mắt ….lão nhìn ta như con trẻ

Nay già rồi chịu gông cùm lép vế

Để mụ già nổi hứng mụ hành chơi !

Chịu ngang bầy cùng lũ chó dở hơi ,

Thường đẩy xe sau mỗi lần đi chợ

Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ ,

Thưở tung hoành hống hách những ngày xưa .

Đất Saigon nhớ biết mấy cho vừa ,

Phố xá rộn ràng gái trai dìu dặt .

Ngoài chiến trận ta vẫy vùng ngang dọc ,

Thật kiêu hùng quyết bảo vệ quê hương .

Có toàn dân và em gái hậu phương ,

Nàng ngưỡng mộ tôn ta làm thần tượng

Đi bên ta nàng nhẹ như cánh phượng ,

Nép vào ta nhờ che chở chở che

Ta hiên ngang dìu em dưới hàng me

Hoặc trốn nắng vào ci nê hú hí

Chiều công viên cùng nàng mừng cho có !

Hoặc đêm về ngồi ngắm ánh trăng trong .

Nàng hiền khô yếu đuối gọn trong lòng .

Để từ đó yêu nàng vô bờ bến …

Đâu những yêu kiều dịu dàng thương mến

Tiếng thu ca ru giấc ngủ êm đềm ,

Đâu những chiều có chỗ đứng bên thềm .

Ta chết cứng trong tóc mềm môi ướt .

Để ta chiếm lấy phần riêng bí mật .

Than ôi ! Thời oanh liệt nay còn đâu !!

Để giờ đây ta ngậm một mối sầu ,

Ghét thế sự con người nhiều thay đổi .

Những cảnh đời nhiều tầm thường giả dối .

Bao bon chen bao gian dối lọc lừa .

Nàng của ta cũng thay đổi bao mùa ,

Hay đanh đá hay chanh chua quát tháo !

Mắt nai tơ giờ trợn trừng thao láo !

Đôi môi mềm cong cớn hết tươi cười ,

Mỗi cuối tuần lãnh check bảo “Đưa tôi”

Ta ngửa mặt “Thế thời thời phải thế” !!!!!

Nơi xứ Mỹ thôi ta đành lép vế

Đành ngu ngơ đành nhẫn nhục chờ thời ,

Nhưng càng lâu ta càng thấy ..hết thời ,

Cho đến lúc tự nhiên đâm ra nhát

Để giờ đây những đêm trường ngao ngán

Ta lâu ngày… phở tái vẫn thèm ăn,

Vẫn đợi chờ gió đến để ..bẻ măng ,

Nằm phục kích ..chờ nai vàng nộp mạng ????

Ta nhớ lại những ngày xưa ngang dọc

Mà giờ đây ôm hận suốt đêm thâu

Hãy vùng lên có chỗ đứng ngẩng đầu

Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt.

Hãy vươn lên dù chỉ còn chút sức,

Hãy la to cho chằng lửa giật mình…

………………………………………………….

Nói cho đã rồi sao lại nín thinh

Vì vợ mới kêu ta ….đi rửa chén

Thì rửa thôi (Dzậy thâu)!!!

Tác gỉả:  không Biết

PHỤ LỤC

Nhớ Rừng

Tác giả:

Thế Lữ

Tặng Nguyễn Tường Tam

(Lời con Hổ ở vườn Bách thú)

Gặm một khối căm hờn trong cũi sắt,

Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua.

Khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ,

Giương mắt bé riễu oai linh rừng thẳm

Nay sa cơ, bị nhục nhằn tù hãm

Để làm trò lạ mắt, thứ đồ chơi.

Chịu ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi,

Với cặp báo chuồng bên vô tư lự.

Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ,

Thủa tung hoành, hống hách những ngày xưa.

Nhớ cảnh sơn lâm, bóng cả, cây già,

Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi,

Với khi thét khúc trường ca dữ dội

Ta bước chân lên, dõng dạc, đường hoàng,

Lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng,

Vờn bóng âm-thầm, lá gai, cỏ sắc.

Trong hang tối, mắt thần khi đã quắc

Là khiến cho mọi vật đều im hơi.

Ta biết ta chúa tể muôn của loài

Giữa chốn thảo hoa, không tên không tuổi.

Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối,

Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan?

Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn

Ta lặng ngắm giang san ta đổi mới?

Đâu những bình minh cây xanh nắng gội

Tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng?

Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng

Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt

Để ta chiếm lấy riêng phần bí mật?

Than ôi! thời oanh liệt nay còn đâu?

Nay ta ôm niềm uất hận ngàn thâu

Ghét những cảnh không đời nào thay đổi,

Những cảnh sửa sang, tầm thường, giả dối:

Hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng;

Giải nước đen giả suối, chẳng thông dòng

Len dưới nách những mô gò thấp kém;

Dăm vừng lá hiền lành không bí hiểm

Cũng học đòi bắt chước vẻ hoang vu

Của chốn ngàn năm cao cả, âm u.

Hỡi oai linh, cảnh nước non hùng vĩ!

Là nơi giống hùm thiêng ta ngự trị,

Nơi thênh thang ta vùng vẫy ngày xưa

Nơi ta không còn được thấy bao giờ!

Có biết chăng trong những ngày ngao ngán

Ta đang theo giấc mộng ngàn to lớn

Để hồn ta phảng phất được gần ngươi

Hỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơi!

1936

THẾ LỮ

Share this:

Twitter

Facebook

Thích bài này:

Thích

Đang tải…

Chuyện Tình Của Lớp 9B

Bài Soạn Lớp 10: Nhàn

Ii Phần Làm Văn (7 Điểm) Phân Tích …

Nghệ Thuật Thiền Qua Bài Thơ Cảnh Nhàn Của Nhà Nho Nguyễn Bỉnh Khiêm

Đọc Hiểu Văn Bản: “Nhàn” Của Nguyễn Bỉnh Khiêm

🌟 Home
🌟 Top