Top 10 # Xem Nhiều Nhất Những Câu Chuyện Cười Tuổi Học Trò Mới Nhất 2/2023 # Top Like | Chungemlachiensi.com

Một Số Câu Chuyện Cười Về Tuổi Học Trò Hay Nhất

Trong một kỳ thi vượt cấp, cô giáo nói với học sinh:– Đề bài văn của các em hôm nay là: ‘Em hãy tả hay viết về khả năng đặc biệt của em mà em cho là tuyệt nhất’.Các học sinh cắm cúi làm bài. Sau 5 phút, Tèo lên nộp bài với nội dung là: ‘Em có khả năng là đoán trước được tương lai, em đoán là kỳ thi này em sẽ trượt’.Cô giáo nhận được bài của Tèo xong liền hỏi:– Tèo, bài làm của em có vậy thôi sao?- Vâng, thưa cô! – Tèo liền gật đầu.Sáng hôm sau, cô giáo liền lên văn phòng tìm gặp thầy hiệu trưởng, rồi cô hỏi:- Thầy đã xem bài làm của học trò Tèo chưa ạ?Thầy hiệu trưởng thở dài đáp:- Rồi cô ạ! Nhưng tôi chả biết chấm điểm như thế nào cả. Nếu như cho Tèo trượt thì bài văn của em ấy đúng, mà bài văn đúng thì phải cho em ấy đỗ. Mà cho em ấy đỗ thì bài văn của em ấy sai, một bài văn sai thì làm sao cho đỗ được. Thật là tiến thoái lưỡng nan. Giờ tôi chả biết làm như thế nào cả cô ạ! Tôi đau đầu hôm qua đến giờ vì việc này đây.Cô giáo nghe xong cũng chóng mặt.

Học trò ăn điểm kém vì trả lời quá đúng

– Như các em đã biết, con người chúng ta có 4 nhóm máu: nhóm A, nhóm B, nhóm AB và nhóm O. Người nhóm máu A có thể tiếp nhận máu từ người nhóm máu A hoặc O; người nhóm máu B có thể tiếp nhận máu từ người nhóm máu B hoặc O.Thấy Tèo mải mê nói chuyện, thầy giáo bực mình gọi:– Tèo, em có thể cho các bạn biết ai có thể tiếp nhận tất cả các nhóm máu không?Tèo giật mình, gãi đầu rồi run rẩy nói:– Dạ thưa thầy, là con muỗi ạ!– !!!

Không chép hết

Trong giờ trả bài kiểm tra , thầy giáo nói với Hoa.

– Thầy : Hoa, em đã chép bài của Hằng phải không?– Hoa (đỏ mặt, đứng dậy): Dạ, em có chép nhưng không phải chép hết ạ.– Thầy: Thế chỗ nào em không chép ?– Hoa: Dạ, tên bạn ấy em không chép ạ.– Thầy: ???

Ngu

Tiến: Ê, Mai. Stupid dịch sang tiếng Việt là gì thế?Mai: NGU !Tiến: Ơ hay. Sao bảo tôi ngu !Mai: Tôi có bảo ông ngu đâu !Tiến: Bà chẳng vừa nói tôi ngu còn gì !Mai: Không ý tôi nghĩa của từ stupid là ngu.Tiến(quay mặt về phía Mai) : Stupid !!!Mai: Ơ. Sao ông bảo tôi ngu.Tiến: Đâu có ! Tôi chỉ đang luyện phát âm cho chuẩn thôi ! Stupid, stupid, stupid…Mai(tức xịt khói lỗ tai)

Biết là ai không?

Một sinh viên đến muộn giờ thi viết. Sau khi cố nài nỉ ông giám thị, cậu ta được chấp nhận vào thi với lời cảnh cáo nghiêm khắc rằng sẽ không nhận bài nộp trễ sau 5 phút.

Tại sao biết?

Tại sao biết?

Trong giờ học:

– Thầy giáo: Con chuột chũi ham ăn. Mỗi ngày nó ăn một lượng bằng trọng lượng của nó.

– Tèo (giơ tay có ý kiến): Thưa thầy, nhưng làm con chuột chũi biết được trọng lượng của nó nặng bao nhiêu ạ?

– Thầy: !!??

Còn mấy cái?

– Tí: Đố cậu, trong một cái hộp có chín cái bánh. Đem chia cho chín người mỗi người một cái hỏi còn mấy cái?

– Tèo: Hết, không còn cái nào .

– Tí: Sai rồi !

– Tèo: Thế còn mấy cái ?

– Tí: Còn một cái … hộp !

– Tèo: !!!?

Đông quá

– Thầy: Nhà em có mấy anh chị em?– Dạ! Nhà em có 5 anh chị em. Đầu tiên là em, sau đó đến em em, em rồi đến em em em, rồi đến em em em em, cuối cùng là em em em em em ạ!– Thầy: ?!?

Ai là người tìm ra châu Mỹ?

– Em hãy chỉ cô biết đâu là châu Mỹ?

Hà chỉ trên bản đồ.

– Thưa cô, đây ạ!

Cô giáo gật đầu:

– Tốt lắm! Nào, thế bây giờ trò Tí hãy nói cho cô biết ai đã có công tìm ra châu Mỹ?

– Thưa cô, bạn Hà ạ.

– !?

Đi trễ

Đã vào tiết học, Hùng lúc này mới bước vào cổng trường.Bác bảo vệ kêu lại và hỏi:- Tại sao con đi trễ?Hùng: – Ước mơ của con là làm thầy hiệu trưởngBảo vệ: – Tôi hỏi tại sao lại đi trễ mà?Hùng: – Vậy bác khi nào thấy thầy hiệu trưởng đi sớm chưa????

Thơ Hay Về Tuổi Học Trò, Học Sinh

Hoàng Nhuận Cầm là một nhà thơ nổi tiếng, vì ông có nhiều bài thơ được độc giả thuộc lòng hoặc chép vào Sổ tay yêu thơ như Sông Thương tóc dài; Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến; Viên xúc xắc mùa thu; Vào mặt trận lúc mùa ve đang kêu,… Ai yêu thơ mà không thuộc những dòng sau đây của tác giả Thư mùa thu (giải nhất cuộc thi thơ báo Văn nghệ,1972-1973):

– Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồi… …Ta đã chán lời vu vơ giả dối Hót lên! Dù đau xót một lần thôi. – Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé Sáu mặt đời lắc cắc tiếng thơ anh. – Mai đành xa sông Thương thật thương Mắt nhớ một người, nước in một bóng Mây trôi một chiều, chim kêu một giọng Anh một mình – náo động – một mình anh.

​Chiếc lá đầu tiên của Hoàng Nhuận Cầm đã được nhiều thế hệ học sinh, sinh viên yêu thích, bầu chọn là một những bài thơ hay nhất viết về tuổi học trò. Bài thơ như sau: Em thấy không, tất cả đã xa rồi Trong hơi thở của thời gian rất khẽ Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say. Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước Con ve tiên tri vô tâm báo trước Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu. Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu Bài hát đầu, xin hát về trường cũ Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ Sân trường đêm – Rụng xuống trái bàng đêm. Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi? “Có một nàng Bạch Tuyết, các bạn ơi Với lại bảy chú lùn rất quấy” “Mười chú chứ, nhìn xem trong lớp ấy” (Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao). Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy Mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy Trên trán thầy, tóc chớ bạc thêm. Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi! Em đã yêu anh, anh đã xa vời Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi Anh nhớ quá! Mà chỉ lo ngoảnh lại Không thấy trên sân trường – chiếc lá buổi đầu tiên.

​ Dòng chảy của bài thơ là lời tự tình của một người lính trẻ vừa rời ghế nhà trường, trên đường ra trận với người yêu là cô bạn gái cùng lớp. Như vậy, xuất phát từ tứ thơ chiếc lá đầu tiên – chiếc lá bàng của buổi hẹn hò đầu tiên giữa hai người, bài thơ ngỡ như chủ yếu viết về tình yêu lứa đôi và nỗi nhớ của họ (và đó là điều có thực) lại bỗng nhiên bùng nổ ở một phương diện khác: kỉ niệm đầy ắp về tuổi học trò và mái trường thân yêu. Thật vậy, ngay bắt đầu bài thơ, bằng một câu hỏi tu từ, Hoàng Nhuận Cầm đã khiến ta bất ngờ: ngoảnh lại nói với người yêu nhưng không nói về kỉ niệm tình yêu của hai người mà chỉ gợi lên nỗi tiếc nuối bâng khuâng đến ngạc nhiên về một tuổi thơ ra đi không trở lại. Tuổi học trò với tất cả những kỉ niệm thiêng liêng đột nhiên xa ngái đến thảng thốt, khiến tác giả coi sự ra điấy như một hành vi cao ngạo đầy bất ngờ và đáng yêu.

​phương diện mà Hoàng Nhuận Cầm quan tâm đặc tả trong bài thơ này. Gần như tất cả màu sắc hoa lá, cỏ cây của ngôi trường gắn bó với tuổi học đã được tác giả mô tả, khơi gợi nhưng không trên cơ sở của thao tác liệt kê thuần túy mà căn cứ vào khả năng liên tưởng, kết nối của dòng kí ức. Nếuhoa súng tím là bởi đáy mắt tuổi học trò đã bắt đầu lấp lánh niềm mê say tình yêu thì hoa phượng hồng là do bàn tay yêu dấu run rẫy đánh rơi nó trong giây phút ban đầu ngập ngừng, bối rối. Nếu hình ảnh mái tóc bạc trên trán thầy hiện ra trong niềm mong mỏi của những đứa học trò về một sự trẻ trung vĩnh cửu cho người thầy kính yêu thì hình ảnh bím tóc trắng ngủ quên hiện ra trong nỗi tiếc nhớ về những tháng ngày đi học với biết bao câu chuyện buồn vui đáng nhớ của bạn bè trang lứa. Âm thanh đầu tiên về tuổi học trò được tác giả đặc tả trong bài thơ là âm thanh tiếng ve. Đối với thơ Hoàng Nhuận Cầm, dường như tiếng ve đã trở thành một ám ảnh nghệ thuật và cũng làm nên một thương hiệu nghệ thuật có một không hai.

​ Ve thăm thẳm, tiếng ve ngày thơ ấu; Thành sợi dây nối chúng mình cái ngày bé cỏn con (Thư mùa thu); Mùa khô ơi, mùa khô thân yêu; Dẫu hòn bi lăn hết vòng tuổi nhỏ; Nhưng trong những ba lô kia, ai bảo là không có; Một hai ba giọng hát chú ve kim? (Vào mặt trận lúc mùa ve đang kêu)… Ở bài thơ này, khi trực tiếp viết về mái trường và tuổi học trò, âm thanh tiếng ve đương nhiên được ưu tiên hàng đầu và quả nhiên nó ngân lên hết sức độc đáo. Tiếng ve sầu mùa hạ với giai điệu và tiết tấu gợi buồn bỗng nhiên trở nên tươi tắn kì lạ – trong trẻo, khỏe khoắn đến mức sắc ngọt: Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước. Vì sao xuất hiện cảm nhận có thể coi là trái khoáy này? Tất cả được lí giải: Con ve tiên tri vô tâm báo trước; Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu. Cái thời khắc ban đầu của tình yêu cậu học trò cấp 3 đã khiến mọi cảnh vật được lạ hóa – mới mẻ, khác thường, hấp dẫn và cuồng nhiệt như một tiên tri. Một âm thanh đáng quan tâm nữa ngân vang trong bài thơ đó là tiếng cười tuổi học trò: Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao. Ở vùng tuổi ấy, tiếng cười dường như không bao giờ đơn lẻ, mà phải là những trận cười hồn nhiên của biết bao bè bạn mỗi ngày.Ở vùng trờicủa tuổi học trò, dường như không có phiên trực tuyến của sự cô đơn. Tất cả ùa đi trong niềm vui tinh khôi và hợp âm tiếng cười trong sáng.

​ Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ Sân trường đêm – Rụng xuống trái bàng đêm Thủ pháp lặp là một trong những thủ pháp được Hoàng Nhuận Cầm sử dụng thường xuyên và đắc địa trong thơ mình. Ở đây cũng vậy, cả bài thơ là những từ, cụm từ, cấu trúc ngữ pháp…được lặp đi lặp lại – một mặt tạo ấn tượng sâu đậm về những kỉ niệm thiêng liêng của tuổi học trò, một mặt tạo cảm giác về một sự xúc động trào dâng, khi nghĩ về tuổi học trò, khiến ngôn từ chen nhau bật ra dào dạt, nhấn nhá, trùng lặp. Khổ thơ sau đây là một điển hình về dụng công nghệ thuật đó: Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi? Và cái lối diễn đạt lặp: Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu hayNhững chuyện năm nao, những chuyện năm nào… ngỡ như là lối nói đặc trưng của tuổi học trò: tưng tửng, bâng quơ nhưng hàm lượng thông tin là vô cùng đậm đặc, đa chiều.

​ Em đã yêu anh anh đã xa vời; Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi trong một tâm trạng: Anh nhớ quá! Mà chỉ lo ngoảnh lại thì anh cũng không nhận ra ngay trên sân trường lung linh kỉ niệm tình yêu qua hình ảnh biểu trưng chiếc lá đầu tiên mà dường như tất cả nỗi nhớ và tình yêu ấy đã hòa đằm, thấm đẫm vào mênh mông nỗi nhớ và tình yêu với mái trường, với tuổi học trò. Không một tình yêu nào ở tuổi học trò không xuất phát từ tình bạn. Vì vậy, kỉ niệm và nỗi nhớ tình yêu ở đó đầy ắp hình ảnh, âm thanh, màu sắc…của mái trường và tuổi học trò. Mối tình đầu ở học đường đẹp một cách gần gũi, hồn nhiên mà trong sáng, thánh thiện. Nó mãi như chiếc lá bàng được định vị trong buổi đầu hò hẹn của hai người nhưng vẫn mướt xanh và lẫn khuất đâu đó trên cành cao, chẳng dễ gì mới ngước nhìn qua mà nhận ra ngay. Bài thơ là một giai điệu đẹp về tuổi học trò, được diễn tấu bằng guitare theo phong cách flamenco, mở đầu bằng một hợp âm trưởng lảnh lót, chơi vơi và kết thúc bằng một gam thứ lắng đọng, day dứt. Cuối cùng, xin mạnh dạn đề xuất: các nhà cải cách giáo dục sắp tới nên tuyển chọn và trân trọng đưa bài thơ Chiếc lá đầu tiên của Hoàng Nhuận Cầm vào chương trình Ngữ văn cấp trung học phổ thông bởi tất cả sự hay ho và phù hợp của nó. Không cho học sinh được học những tác phẩm văn học đích thực cùa đất nước cùng những áng văn chương hay hiếm hoi về tuổi học trò, khiến các em mày mò tìm đọc và tự tôn vinh, vả chăng những người làm giáo dục đã bị qua mặt một cách đáng tiếc?

của Hoàng Nhuận Cầm đã được nhiều thế hệ học sinh, sinh viên yêu thích, bầu chọn là một những bài thơ hay nhất viết về tuổi học trò. Bài thơ như sau:Dòng chảy của bài thơ là lời tự tình của một người lính trẻ vừa rời ghế nhà trường, trên đường ra trận với người yêu là cô bạn gái cùng lớp. Như vậy, xuất phát từ tứ thơ- chiếc lá bàng của buổi hẹn hò đầu tiên giữa hai người, bài thơ ngỡ như chủ yếu viết về tình yêu lứa đôi và nỗi nhớ của họ (và đó là điều có thực) lại bỗng nhiên bùng nổ ở một phương diện khác: kỉ niệm đầy ắp về tuổi học trò và mái trường thân yêu.Điều này lí giải vì sao bài thơ này lúc đầu được tác giả đặt tên là. Có lẽ, nỗi nhớ tình yêu còn đậm đặc tình bạn ấy của một anh lính trẻ đã không thể vượt khỏicủa nỗi nhớ sâu sắc về mái trường và kỉ niệm tuổi học trò.Thật vậy, ngay bắt đầu bài thơ, bằng một câu hỏi tu từ, Hoàng Nhuận Cầm đã khiến ta bất ngờ: ngoảnh lại nói với người yêu nhưng không nói về kỉ niệm tình yêu của hai người mà chỉ gợi lên nỗi tiếc nuối bâng khuâng đến ngạc nhiên về một tuổi thơ ra đi không trở lại. Tuổi học trò với tất cả những kỉ niệm thiêng liêng đột nhiên xa ngái đến thảng thốt, khiến tác giả coi sựấy như một hành vi cao ngạo đầy bất ngờ và đáng yêu.mà Hoàng Nhuận Cầm quan tâm đặc tả trong bài thơ này.Gần như tất cả màu sắc hoa lá, cỏ cây của ngôi trường gắn bó với tuổi học đã được tác giả mô tả, khơi gợi nhưng không trên cơ sở của thao tác liệt kê thuần túy mà căn cứ vào khả năng liên tưởng, kết nối của dòng kí ức. Nếulà bởi đáy mắt tuổi học trò đã bắt đầu lấp lánh niềm mê say tình yêu thìlà do bàn tay yêu dấu run rẫy đánh rơi nó trong giây phút ban đầu ngập ngừng, bối rối.Nếu hình ảnhhiện ra trong niềm mong mỏi của những đứa học trò về một sự trẻ trung vĩnh cửu cho người thầy kính yêu thì hình ảnhhiện ra trong nỗi tiếc nhớ về những tháng ngày đi học với biết bao câu chuyện buồn vui đáng nhớ của bạn bè trang lứa.Âm thanh đầu tiên về tuổi học trò được tác giả đặc tả trong bài thơ là âm thanh tiếng ve. Đối với thơ Hoàng Nhuận Cầm, dường như tiếng ve đã trở thành một ám ảnh nghệ thuật và cũng làm nên một thương hiệu nghệ thuật có một không hai.(Thư mùa thu);(Vào mặt trận lúc mùa ve đang kêu)…Ở bài thơ này, khi trực tiếp viết về mái trường và tuổi học trò, âm thanh tiếng ve đương nhiên được ưu tiên hàng đầu và quả nhiên nó ngân lên hết sức độc đáo. Tiếng ve sầu mùa hạ với giai điệu và tiết tấu gợi buồn bỗng nhiên trở nên tươi tắn kì lạ – trong trẻo, khỏe khoắn đến mức sắc ngọt:Vì sao xuất hiện cảm nhận có thể coi lànày?Tất cả được lí giải:Cái thời khắc ban đầu của tình yêu cậu học trò cấp 3 đã khiến mọi cảnh vật được- mới mẻ, khác thường, hấp dẫn và cuồng nhiệt như một tiên tri.Một âm thanh đáng quan tâm nữa ngân vang trong bài thơ đó là tiếng cười tuổi học trò:Ở vùng tuổi ấy, tiếng cười dường như không bao giờ đơn lẻ, mà phải là những trận cười hồn nhiên của biết bao bè bạn mỗi ngày.Ở vùng trờicủa tuổi học trò, dường như không có phiên trực tuyến của sự cô đơn. Tất cả ùa đi trong niềm vui tinh khôi và hợp âm tiếng cười trong sáng.Thủ pháplà một trong những thủ pháp được Hoàng Nhuận Cầm sử dụng thường xuyên và đắc địa trong thơ mình. Ở đây cũng vậy, cả bài thơ là những từ, cụm từ, cấu trúc ngữ pháp…được lặp đi lặp lại – một mặt tạo ấn tượng sâu đậm về những kỉ niệm thiêng liêng của tuổi học trò, một mặt tạo cảm giác về một sự xúc động trào dâng, khi nghĩ về tuổi học trò, khiến ngôn từ chen nhau bật ra dào dạt, nhấn nhá, trùng lặp. Khổ thơ sau đây là một điển hình về dụng công nghệ thuật đó:Và cái lối diễn đạt lặp:hayngỡ như là lối nói đặc trưng của tuổi học trò: tưng tửng, bâng quơ nhưng hàm lượng thông tin là vô cùng đậm đặc, đa chiều.trong một tâm trạng:thì anh cũng không nhận ra ngay trên sân trường lung linh kỉ niệm tình yêu qua hình ảnh biểu trưngmà dường như tất cả nỗi nhớ và tình yêu ấy đã hòa đằm, thấm đẫm vào mênh mông nỗi nhớ và tình yêu với mái trường, với tuổi học trò.Không một tình yêu nào ở tuổi học trò không xuất phát từ tình bạn. Vì vậy, kỉ niệm và nỗi nhớ tình yêu ở đó đầy ắp hình ảnh, âm thanh, màu sắc…của mái trường và tuổi học trò. Mối tình đầu ở học đường đẹp một cách gần gũi, hồn nhiên mà trong sáng, thánh thiện. Nó mãi như chiếc lá bàng được định vị trong buổi đầu hò hẹn của hai người nhưng vẫn mướt xanh và lẫn khuất đâu đó trên cành cao, chẳng dễ gì mới ngước nhìn qua mà nhận ra ngay.Bài thơ là một giai điệu đẹp về tuổi học trò, được diễn tấu bằng guitare theo phong cách flamenco, mở đầu bằng một hợp âm trưởng lảnh lót, chơi vơi và kết thúc bằng một gam thứ lắng đọng, day dứt.Cuối cùng, xin mạnh dạn đề xuất: các nhà cải cách giáo dục sắp tới nên tuyển chọn và trân trọng đưa bài thơcủa Hoàng Nhuận Cầm vào chương trình Ngữ văn cấp trung học phổ thông bởi tất cả sự hay ho và phù hợp của nó. Không cho học sinh được học những tác phẩm văn học đích thực cùa đất nước cùng những áng văn chương hay hiếm hoi về tuổi học trò, khiến các em mày mò tìm đọc và tự tôn vinh, vả chăng những người làm giáo dục đã bị

Thai Sắc(Dân trí)​

Sưu Tầm Những Bài Thơ Về Tình Bạn Tuổi Học Trò Đầy Xúc Cảm

Thời đi học có rất nhiều thứ tình cảm sen lẫn như tình thầy trò, tình yêu tuổi học trò, tình cảm bạn bè thân thiết,… Bài viết này chúng tôi muốn nhắc đến nhiều hơn đến tình cảm bạn bè. Để thể hiện sự đẹp đẽ trong tình bạn chúng ta thường dùng những bài hát hay bài thơ. Và đây là những bài thơ về tình bạn tuổi học trò mà chúng tôi sưu tầm được.

Thơ về tình bạn tuổi học trò hay và ý nghĩa

Nhớ xưa áo trắng tinh khôi

Học tan ở lớp sóng đôi đi về

Đôi bạn hẹn ước cùng thề

Thi vào đại học ta về trường chung

Sắp ngày đại học trường xa

Bạn xinh nên có người ta hỏi trầu

Thẹn thùng ngúng nguẩy vài câu

Rồi bạn cũng phải gật đầu người ta

Còn tôi tiếp tục học xa

Đến khi về lại bạn đã hai con

Gặp nhau nước mắt nỉ non

Ôn bao kỷ niệm thời còn hoa niên

Nhìn cảnh bạn cũng điền viên

Vui mừng hai đứa triền miên nói cười

Nhìn bạn lòng tôi bồi hồi

Mỗi người mỗi cảnh một thời vấn vương.

(Tác giả: Trương Thị Anh)

Bài thơ đã thể hiện sự vĩnh cửu của tình bạn tuổi học trò. Hai người bạn cùng đi học với nhau, cùng nhau cắp sách tới trường. Thế nhưng cuộc sống mỗi người khác nhau, một quãng thời gian dài sau gặp lại, hai người bạn vẫn vui mừng rớt nước mắt. Cùng ngồi ôn lại kỷ niệm cũ nhưng mà tình cảm vẫn không như ngày còn đi học.

Tôi luôn nghĩ chúng ta là bạn

Thế nên tôi thường mạnh dạn nói ngay

Việc làm của bạn thế này

Thật là sai trái không hay chút nào

Tốt cho bạn mà sao chẳng hiểu

Chơi với nhau từ tiểu học mà

Khó khăn cứ việc nói ra

Bạn ơi tôi chẳng nề hà điều chi

Bạn hãy hiểu điều tôi nói ?

Đừng vội vàng đối chọi với nhau

Hãy nên xét lại từ đầu

Chuyện gì cũng có trước sau bạn à

Tôi luôn muốn ta sẽ mãi

Sống ở bên nhau như lái với thuyền

Dù cho sóng gió truân chuyên

Đôi ta vẫn cứ vẹn nguyên thâm tình.

(Tác giả: Voi Con Lon Ton)

Hai người bạn chơi với nhau có những kỷ niệm của tuổi học trò, trong quãng thời gian dài tuy thân thuộc những lại có một sự hiểu lầm. Bài thơ muốn nhắn nhủ với người bạn kia rằng đừng quên những kỷ niệm cùng nhau đến trường, hãy gạt bỏ hiểu lầm, gặp nhau nói chuyện lại và rồi tình cảm bạn bè sẽ được thắt chặt lại thêm bền lâu.

Mình không gặp bạn hiền yêu dấu,

Hai đứa thân, từ thuở lớp ba.

Bây giờ bạn lấy chồng xa

Con thơ bận quá đôi ta khó gần.

Tôi khuya sớm chuyên cần làm việc

Và còn đang học miết bạn ơi

Về nhà mình chẳng nghỉ ngơi

Chồng con lo lắng đứng ngồi không yên.

Nhiều khi muốn hàn huyên một lúc

Nhưng quá xa bạn thức khuya cùng

Trên dòng lưu bút mình dùng

Viết lên nỗi nhớ ngày chung đến trường.

Kể sao hết tình thương ngày ấy

Bạn với tôi đều thấy niềm vui

Nụ cười luôn thắm trên môi

Đi đâu hai đứa sóng đôi chuyện trò.

Giờ xa bạn muốn cho gần lại

Để gặp nhau nhắc mãi tuổi thơ

Ngày xưa đôi bạn như mơ

Giờ đây xa cách mịt mờ nhớ nhung…

(Tác giả: Hương Giang)

Bài thơ là tất cả tâm tư tình cả của người bạn học cũ, mỗi người một hoàn cảnh số phận khác nhau. Người bạn thì đã sớm tất bật chuyện chồng con ít có điều kiện gặp nhau. Người bạn này rất hiểu cho hoàn cảnh của bạn mình làm một bài thơ viết nên xúc cảm mong muốn giúp đỡ cho bạn.

Vừa rồi là những bài thơ về tình bạn tuổi học trò, những bài thơ nói về nỗi nhớ hoài niệm của những người bạn thân từ thủa còn cắp sách tới trường. Cám ơn các bạn đã theo dõi!

Chùm Thơ Nhớ Về Kỷ Niệm Tuổi Học Trò Thật Hay

BÀI THƠ: GIÃ TỪ ÁO TRẮNG THƠ NGÂY

Tác giả: Huyền Thư

Giây phút cuối, xa rời ngôi trường cũ

Xa bạn bè, nơi ấp ủ niềm thương

Tuổi học trò, lưu luyến mộng yêu đương

Giờ cách trở, nỗi buồn vương…khóe mắt

Chân bước mãi, biết lòng đau như cắt

Chẳng dám nhìn, chỉ cúi mặt….quay đi

Lệ chảy đầy, tuôn ướt cả bờ mi

Ôm kỷ niệm, bẽ bàng…khi tiễn biệt

Màu Phượng đỏ, tiếng ve sầu da diết

Đành chôn vùi, những tha thiết…từ đây

Thôi giã từ, bao ước vọng thơ ngây

Thôi khép kín, chuỗi ngày….mơ với mộng

Tôi đứng giữa, bầu trời cao lồng lộng

Mắt dõi nhìn, khoảng xa rộng…thênh thang

Tự hỏi lòng, ngày tháng sẽ dần tan

Hay nhớ mãi, dẫu thời gian….chẳng đợi.

BÀI THƠ: NHỚ TUỔI HỌC TRÒ

Tác giả: Đỗ Thị Kim Hoa

Đã bao mùa nhìn phượng vỹ đơm hoa

Đã bao năm xa rời trường lớp cũ

Bạn bè xưa biết có còn đông đủ ?

Thầy cô xưa biết ai mất ai còn ?

Đứa đường đời công danh trải thênh thang

Đứa vắn số vùi sâu ba tất đất

Đứa bạo bệnh đếm từng ngày lay lất

Đứa cuộc đời nhẹ tựa khói sương bay

Bao nhiêu năm ngày ấy buổi chia tay

Trang lưu bút bao nhiêu điều gói ghém

Chút vấn vương chưa một lần hò hẹn

Cánh phượng hồng trao vội phút chia ly

Ai ngập ngừng che giấu mối tình si

Ai vô tư hay giả vờ không biết

Sợ nước mắt nhoè trang thơ ly biệt

Miệng mĩm cười sao khoé mắt cay cay ….

Tuổi học trò đẹp tựa những áng mây

Màu trắng muốt trên nền trời xanh thắm

Bạn bè ơi trong lòng yêu yêu lắm

Có một thời cháy bổng những đam mê ….

BÀI THƠ: ÔI! THỜI ĐI HỌC

Tác giả: Nguyễn Thành

Vẫn nhớ thời xưa chuyện mái trường

Trăm trò nghịch dại.. Ấy mà thương

Vào nhìn lớp lại nhanh chân bước

Đến điểm danh xong nhẹ gót chuồn

Buổi thực hành thì tâm phấn khởi

Hôm thi cử bỗng mặt u buồn

Bao năm cũng đã già thêm tuổi

Vẫn nhớ thời xưa chuyện mái trường.

BÀI THƠ: TÌNH BẠN HỌC

Tác giả: Nguyễn Thị Liên

Anh có nhớ thuở còn đi học

Hai đứa mình,…bạn chọc ghép đôi.

Chiều chiều tan lớp, lên đồi

Hái từng trái chín, đưa môi nhem thèm.

Ghét anh quá ! Làm em phải tức !

Trái đang ăn cũng giựt cho đành..

Đường đồi đá sỏi loanh quanh

Đuổi nhau mà chạy,..tranh giành trái ngon.

Kỷ niệm ấy vẫn còn trong trí

Lớn lên rồi để ý anh thương !

Sao còn ngại lối, e đường

Bây giờ mang nỗi vấn vương trong lòng.

Khi xa cách thầm mong tương hội

Gặp lại rồi…bối rối như xưa

Lòng anh biết nói sao vừa

Yêu em nhiều lắm mà chưa tỏ tình…!!!

Thôi ! Thì cứ lặng thinh như vậy !

Để cho ta không thấy ngượng ngùng

Giữ hoài một chút nhớ nhung

Chẳng ai hay biết,..Bạn cùng học thôi.

Những mơ ước, của hồi thơ dại

Mãi không quên hương trái đầu mùa

Vị đời ngọt ngọt, chua chua…

Như bao câu nói..thật, đùa khó quên….!

BÀI THƠ: THƯƠNG LẮM TUỔI HỌC TRÒ

Tác giả: Chưa rõ

Tuổi học trò ơi, thương lắm mái tóc mây

Em đạp xe qua phố dài phượng vĩ

Nghe trong gió, lời ai thủ thỉ

Cho mình về cùng lối với cậu nghe!

Tuổi học trò ơi, thương lắm tiếng ve

Cánh phượng ép đỏ trang sách nhỏ

Lời thầy cô thân thương còn đó

Cả bụi phấn nào rơi trắng ước mơ.

Tuổi học trò ơi, thương lắm những vần thơ

Cũng vụng dại, ngu ngơ thời đang lớn

Có cánh cò, chở giấc mơ cha trĩu nặng

Có ánh mắt người, sao lén nhìn ta.

Thương biết bao, những ngày tháng đã xa

Trong trẻo quá, chẳng bao giờ thấy lại

Con tàu đã qua, sao qua mãi mãi

Có chuyến tàu nào cho tôi trở lại, tuổi thơ tôi?

BÀI THƠ: KỶ NIỆM THỦA HỌC TRÒ

Tác giả: Trăng Trần

Em may quá đã kịp bước lên tầu

Để cùng anh ngược về thời nông nổi

Kỷ niệm tuổi thơ vẫn còn nguyên nóng hổi

Cái nhìn nhau bối rối cuối sân trường !

Kỷ niệm một thời áo trắng thật dễ thương

Ta tung tăng đi đến trường rảo bước

Sải bước chân trên con đường ngập nước

Cơn mưa rào bất chợt ướt áo em !

Mưa tuy lạnh nhưng em lại ấm thêm

Bởi bên em có người hùng che chở

Một bài thơ vẫn còn đang viết dở

Nhưng để lại trong nhau những nỗi nhớ vô bờ !

Em trách anh sao lại quá dại khờ

Không nói hết câu để bây giờ nuối tiếc

Ta xa nhau xa khoảng trời xanh biếc

Nghĩ về nhau mà tiếc mãi ngày xưa….!

MỘT CHÚT HOÀI NIỆM TUỔI HỌC SINH

Tác giả: Quê Hương

Qua rồi cái tuổi học sinh

Qua rồi cái tuổi chúng mình ngây thơ

Tung tăng cắp sách đón chờ tương lai

Qua rồi những buổi sớm mai

Áo dài phấp phới cùng ai tới trường

Tinh khôi như những giọt sương

Hoa phượng đỏ thắm rợp đường tuổi thơ

Qua rồi những buổi ban trưa

Tan trường ai đón ai đưa đi về

Vi vu trên quãng đường đê

Áo dài phấp phới tóc thề ngang vai..

Qua rồi những tháng năm dài mộng mơ

Cho ta hoài niệm thẫn thờ trong tâm./.

BÀI THƠ: TUỔI HỌC TRÒ

Tác giả: Nguyễn Mây

Lặng nhìn chiếc lá bàng rơi

Làm em nhớ lại cái thời học sinh

Tuổi thơ trọng nghĩa nặng tình

Thầy cô bè bạn chúng mình bên nhau!

Bảng đen trang giấy trắng phau

Bút chì-thước kẻ – sáp màu nhỏ xinh

Với tà áo trắng khiết tinh

Thướt tha trong gió dáng hình thanh tao!

Mày, tao,cậu,tớ dạt dào niềm vui

Thầy cô bè bạn mỗi nơi một người!

Hỏi rằng bạn có nhớ tôi?

Thầy cô ngày ấy bây giờ ở đâu?

Tóc xanh giờ cũng điểm màu

Phai theo năm tháng dãi dầu nắng mưa!

Vững tay chèo lái để đưa học trò

Bên trang giáo án mong trò học nên!

Thầy cô dạy chữ lớn lên xây đời!!!!!!!

BÀI THƠ: DÒNG LƯU BÚT

Tác giả: Quốc Phương

Dòng lưu bút…sổ tay còn đó

Hè lại về… phượng đỏ sân trường

Người nay tóc đã điểm sương

Mà bao kỉ niệm vấn vương trong lòng

Có những lúc… ước mong trở lại

Cái thời mà… dưới mái trường xưa

Cùng nhau đùa nghịch sớm trưa

Thương thầm nhớ trộm đón đưa cuối chiều

Tình khờ dại… cô liêu lẻ bóng

Chỉ đơn phương…ca vọng khúc tình

Rằng người thiếu nữ dáng xinh

Yêu mà không dám tỏ tình là sao

Dòng lưu bút… đi vào tâm trí

Bao năm rồi.. ngự trị trong tim

Nổi trôi cuộc sống kiếm tìm

Mỗi mùa phượng nở đắm chìm nhớ nhung.