Top 10 # Xem Nhiều Nhất Nên Học Ở Cần Thơ Hay Sài Gòn Mới Nhất 1/2023 # Top Like | Chungemlachiensi.com

Nơi Yên Tĩnh Để Học Bài Ở Sài Gòn Cho Học Sinh, Sinh Viên

Địa chỉ nơi yên tĩnh để học bài ở Sài Gòn cho học sinh, sinh viên miễn phí không tốn tiền như thư viên AC, tổng hợp..các quán cà phê yên tĩnh giá sinh viên Mylife, Open cafe.

1/ Thư viện American Center Lầu 8 – Diamond Plaza, 34 Lê Duẩn, Quận 1 Thư viện American Center là địa chỉ quen thuộc của các bạn sinh viên khi muốn trau dồi tiếng Anh. Với không gian bài trí đẹp, lịch sự và rất nhiều dịch vụ miễn phí dành cho bạn đọc như: làm thẻ thư viện, mượn sách, DVD về nhà, mượn máy xem phim. Tất cả hoàn toàn miễn phí.

Giờ mở cửa: Thứ 3 – Thứ 6: 8h30 – 17h (riêng Thứ 5: mở đến 19h)

Vào cửa & mượn sách: Hoàn toàn miễn phí cho tất cả dịch vụ thư viện cung cấp. Mách nhỏ: Hàng tuần thư viện luôn tổ chức những buổi hội thảo, chiếu phim, những khóa học dạy kỹ năng,… rất hay và vô cùng thú vị, đặc biệt dành cho các bạn sinh viên

2/ Thư viện tổng hợp: 69 Lý Tự Trọng, Phường Bến Thành, Quận 1

Thư viện có không gian học tập rộng lớn, luôn đủ chỗ cho tất cả mọi người vào ngồi học, đọc sách. Tại đây, có lưu trữ sách ở tất cả thể loại: từ điển, ngôn ngữ, xã hội, kinh tế, kỹ thuật và cũng thường xuyên cập nhật các sách, truyện mới phát hành.

Giờ mở cửa: Thứ 3 – 6: 7h30 – 19h Thứ 7, Chủ Nhật: 9h – 17h Vào cửa & mượn sách: Để có thể vào và mượn sách, bạn phải làm thẻ thư viện (30.000VNĐ/năm) hoặc (500.000VNĐ/năm – thẻ doanh nhân) để có không gian yên tĩnh – lịch sự hơn, có điều hòa, Wi-Fi. Mách nhỏ: Thư viện bán vé để truy cập Wi-fi (5000VNĐ/ngày) nhưng vào lúc được lúc không và khá chậm, nhưng cũng có thể xem đó là cơ hội giúp bạn “cách ly” với thế giới để tập trung học hiệu quả.

3/ Thư viện Idecaf – Viện trao đổi văn hóa Pháp Idecaf

Thư viện dành cho những bạn yêu thích và học tiếng Pháp. Không gian thư viện được bày trí rất đẹp, có những góc nhỏ yên tĩnh dành cho việc đọc sách và có phòng sách truyện thiếu nhi cũng vô cùng dễ thương.

Không gian thư viện được bày trí rất đẹp và chuyên nghiệp.Giờ mở cửa: Thứ 3 – 5: 13h30 – 18h Thứ 6 – 7: 9h30 – 17h Vào cửa & mượn sách: Vào cửa, đọc sách tự do và phải làm thẻ thư viện (sinh viên: 200.000VNĐ/năm, người lớn: 400.000VNĐ/năm) nếu mượn sách.

Mách nhỏ: Thư viện bố trí nhiều ghế sofa nên thích hợp ngồi đọc sách & khá ít bàn – ghế để ngồi học, vào giờ cao điểm thường hết bàn.

Địa chỉ các quán cà phê yên tĩnh học bài

Cafe Copen (đường Trương Quốc Dung, Phú Nhuận),

+ Mylife đường NQC, đường Võ Văn Tần nữa (bên Võ Văn Tần hồi trước, mình thấy có 1 anh đẹp trai làm ở đó vào buổi sáng mà giờ ko thấy ảnh đâu, hihi)

+ Trung Nguyên đường Phạm Văn Hai, hoặc là ngay ngã ba Trần Quốc Toản w Hai Bà Trưng

+ Coffee Bean đường Thái Văn Lung (quán này khá mắc, cafe thì đầy, uống no luôn)

+ Effoc bên đường Trần Quốc Toản, Nguyễn Hiền (nhạc thì lúc nhẹ, lúc dập, hì hì

Quán cà phê sách ở Sài Gòn

Nếu bạn cần một nơi yên tĩnh để đọc sách, nghiên cứu, viết bài luận… thì cà phê sách, với không gian rộng, thoáng, có máy lạnh, nhạc nhẹ êm ả, Wi-Fi “vi vút” và với hàng dãy kệ dài gồm rất nhiều sách thuộc các lĩnh vực sẽ là lựa chọn lý tưởng mà bạn không nên bỏ qua. Ở đây, bạn có thể ngồi nhâm nhi ly cà phê và đọc những quyển sách mà bạn yêu thích hay lướt web.

Nếu bạn đang ở trong Làng Đại học Thủ Đức thì thư quán sinh viên, nằm trong khu dịch vụ công cộng của ĐHQG TP. HCM hay quán cà phê Tre, thư quán đối diện trường ĐH KHXH&NV sẽ là những lựa chọn thích hợp. Chỉ cần gọi một ly cà phê, bạn có thể ngồi cả ngày với quạt máy, hệ thống phun hơi nước làm mát và mạng Internet không dây.

Còn ở khu vực nội thành thì bạn có thể đến những địa chỉ cà phê sách nổi tiếng như: Ciao Book (Ngô Đức Kế, Q. 1), HUB (đường Cộng Hòa, Q. Tân Bình), SnowBell (đường Đoàn Thị Điểm, Q. Phú Nhuận), New Rich (số 6, đường số 10, Chu Văn An, P. 26, Q. Bình Thạnh)…

Ngoài ra, hệ thống PNC Book, thuộc nhà sách Phương Nam với khá nhiều chi nhánh đang hoạt động cả ở khu vực trung tâm Q. 1, Q. 3… lẫn các vùng ven thành phố như khu Phú Mỹ Hưng (Q. 7), khu Thảo Điền (Q. 2), đường Nguyễn Oanh (Q. Gò Vấp)… PNC Book được các bạn sinh viên ưa chuộng bởi giá cả phải chăng, phục vụ lịch sự. Đặc biệt, cách thiết kế – trưng bày sách trang trọng, bắt mắt. Quán có cả các dãy bàn dài dành cho nhóm sinh viên. Ở đây có nhiều loại sách, từ tiểu thuyết tình cảm cho đến sách nghiên cứu. Có cả những quyển mới xuất bản, vừa được giới thiệu nóng hổi trên mặt báo.

Nguồn: http://danhsach.biz/

Những Bài Thơ Sài Gòn Về Đêm Hay Nhất

Tổng hợp những bài thơ viết về Sài Gòn về đêm hay nhất. Thơ ca ngợi vẻ đẹp, cuộc sống, con người thành phố Sài Gòn khi đêm đến.

CHÙM THƠ LIÊN QUAN: ♥ Chùm thơ hay viết về Sài Gòn thành phố tôi yêu ♥ Chùm thơ tâm trạng về đêm buồn, cô đơn nhất

BÀI THƠ: ĐÊM SÀI GÒN KHÔNG NGỦ

Tác giả: Quý Phương

Sài Gòn ơi đêm dài ta thức trọn

Bởi nhớ người không hẹn ước trăm năm

Yêu làm chi ? Rồi cứ khóc âm thầm

Đêm dài lắm ôi… năm canh thao thức

Viết tin nhắn gửi vào miền ký ức

Giữ trong tim những khúc mắc cuộc đời

Đêm thật dài với nổi nhớ chơi vơi

Chẳng điểm tựa nên chông chênh khao khát

Viết bài thơ êm đềm như khúc nhạc

Gửi tặng người trong tin nhắn trử lưu

Vội vã nồng nàn… phút chốc tiễn đưa

Vội vã bước đi.. xa xôi tầm với

Sài Gòn ơi bao lâu ta chờ đợi

Bước cùng người trong sương lạnh đêm khuya

Tựa bên nhau vòng tay ấm giao mùa

Đêm lạnh lắm bởi mình ta thao thức

Gởi nổi nhớ cho người không hẹn ước

Chẳng ai hay nên ta nhận riêng mình

Năm canh rồi lại thấy ánh bình minh

Trong phút chốc tình tan như bọt biển.

BÀI THƠ: SÀI GÒN ĐÊM

Tác giả: Tấn Bảo Huỳnh

Sài Gòn đêm Công viên buồn bã Ánh đèn khuya Nghiêng ngả Bóng hồng đen.

Sài Gòn đêm Không tìm gặp người quen Những cánh cửa im lìm Khóa chặt.

Sài Gòn đêm Khốc khô lời rao bán Người li hương tần tảo kiếp lầm than Bước chân về gõ nhịp cũng khô khan Đứa trẻ bán hoa cạnh vũ trường hào nhoáng.

Sài Gòn đêm Có những cuộc vui thâu đêm suốt sáng Những gương mặt già non Hốc hoác, thâm quầng.

Sài Gòn đêm Khu phố Tây đèn nhấp nháy vây quanh Không huyên náo chỉ đủ vừa nhộn nhịp Những điệu nhạc du dương, mặt người thiêm thiếp Chìm trong mộng mị ru hồn.

Sài gòn đêm Hẻm sâu chìm ngõ tối Người điên ngồi ôm nỗi nhớ không tên.

Sài Gòn đêm Và những mảnh đời đêm Một bức tranh lập thể Những mảng màu trắng đen.

BÀI THƠ: SÀI GÒN KHÔNG NGỦ

Tác giả: Sinh Hoàng

Sài Gòn đêm nay không ngủ

Phố phường cũng thức cùng ta

Đèn đường chênh chao hắt bóng

Hàng cây nghiêng ngả nhạt nhòa

Sương đêm dường như quên ngủ

Là đà đậu trên ghế đá

Bước chân khuya nào vội vả

Khua vang mặt đá vĩa hè

Sài Gòn đêm nay không ngủ

Đôi nhân tình dìu lối qua

Tình yêu giữa lòng thành phố

Hoa Quỳnh nhà ai nở hoa

Sài Gòn đêm nay quên ngủ

Sao trời đang thức cùng ta

Ánh đèn nhà em vẫn sáng

Cùng thức vì ta nhớ…ta.

BÀI THƠ: THÀNH PHỐ TÔI YÊU

Tác giả: Thu Trúc

Sài Gòn về đêm rộn ràng từng con phố

Chuông giáo đường chìm lẫn giữa dòng xe

Gánh hàng rong vội vã trên vỉa hè

Bao mơ ước mở ra ngày khép lại

Đêm sáng đèn người xe như dòng chảy

Chút mộng mơ còn sót lại trong gió chiều

Khẽ lướt nhanh qua đôi má người yêu

“Em về nhanh, kẹt xe gần ngã sáu”…

Sài Gòn về đêm bao phận đời ẩn náu

Những Kiều thơm nuốt nước mắt vào lòng

Những đèn mờ không sáng nổi long đong

Cánh hoa bay trong giấc mơ cổ tích

Sài Gòn khuya vẫn không chút tịch mịch

Tiếng rao mỏi mòn trôi nổi giấc mơ con

Tiếng ru nào như hòa khúc nỉ non

“Ngủ đi con, khuya rồi trời sắp sáng…”

Sài Gòn chứa bao điều lãng mạn

Tóc ai dài, lá xanh thẳm vòm me

Phượng vĩ rơi đỏ rực những trưa hè

Chút se lạnh…chuyển mùa bao thơ nhạc

Sài Gòn vẫn du dương như bài hát

Khúc bổng trầm thăng giáng những yêu thương

Sài Gòn tươi từ những con đường

Sài Gòn yêu từ những điều rất nhỏ…

BÀI THƠ: SÀI GÒN ĐÊM TRỞ GIÓ

Tác giả: Nguyễn Văn Minh

Đêm ngỡ quay về từ chốn hồng hoang

Gió lan man như chưa từng như thế

Bóng tối cô đơn ngập tràn ngạo nghễ

Sài Gòn lên đèn lệ ướt tàn canh

Em thoảng buồn đếm ngày tháng mong manh

Nhặt nhạnh heo may giữa từng cơn gió

Xác lá mù tung ào bay trước ngõ

Tự hỏi đâu về chuyến gió bay ngang

Trời đã sang mùa gió gửi tình tang

Em mãi lang thang qua từng con phố

Xào xạc hàng sao dấu chân lá đổ

Thả hồn mình lắng ngộ chút thinh không

Gió đông huyền mắt ướt mi cong

Tà áo nhẹ rơi đỏ hồng lấp lánh

Giọt sương đa đoan mơ đời chắp cánh

Đôi guốc mộc hành một cõi hư vô.

Đêm, Nhớ Trăng Sài Gòn

Thủ bút của nhạc sĩ Phạm Đình Chương

Sau ba năm lưu lạc nơi xứ người, bài thơ Đêm, Nhớ Trăng Sài Gòn của nhà thơ Du Tử Lê sáng tác năm 1978, mang nỗi buồn xót xa của kẻ mất quê hương, nhớ lại hình ảnh xa xưa với bao kỷ niệm đã in sâu trông tâm khảm. Sau giờ tan sở ca hai ở hãng Rockwell International tại Costa Mesa, lái chiếc xe cà rịch cà tang trên đường về nhà giữa đêm trăng thanh gió mát cùng nỗi buồn thê lương nơi đất lạ quê người, thay vì buông tiếng thở dài, nhâm nhi dòng suy tưởng trong ý thơ hiện về “theo bánh xe lăn”. Và, Đêm, Nhớ Trăng Sài Gòn.

“đêm về theo vết xe, lăn tôi trăng viễn xứ hồn thanh niên, vàng tìm tôi đèn thắp hai hàng lạc nhau cuối phố sương quàng cổ cây ngỡ hồn tu xứ mưa bay tôi chiêng trống gọi mỗi ngày mỗi xa đêm về theo bánh xe, qua nhớ tôi Xa Lộ; nhớ nhà Hàng Xanh nhớ em kim chỉ khíu tình trưa ngoan lớp học chiều lành khóm tre nhớ mưa buồn khắp Thị Nghè nắng Trương Minh Giảng. lá hè Tự Do nhớ nghĩa trang: quê bạn bè nhớ pho tượng lính buồn se bụi đường đêm về theo vết xe, lăn tôi trăng viễn xứ, sầu em bến nào?”.

Năm 1979, nhạc sĩ Phạm Đình Chương vượt biển, năm 1981 định cư tại Hoa Kỳ. Tình cờ bắt gặp bài thơ Đêm, Nhớ Trăng Sài Gòn trên trang báo, ông biến ngôn ngữ trong thi ca vào cung bậc và ca khúc mang tựa đề bài thơ trở thành ca khúc tuyệt vời. Khởi đầu với tiếng hát Lệ Thu, trong thời điểm đó, mịt mù xa cách, ngậm ngùi với thân phận, cho hồn quyện vào giai điệu và lời ca. Và, theo dòng thời gian, nơi nắng ấm Cali, tiếng hát Thái Thanh, Quỳnh Giao, Tuấn Ngọc, Ý Lan, Vũ Khanh, Trần Thái Hòa, Lê Hồng Quang… đưa ca khúc vào tâm hồn người thưởng ngoạn trên mọi miền đất nước. Phạm Đình Chương là một trong những nhạc sĩ tài hoa phổ thơ, để lại cho đời nhiều tình khúc quen thuộc, bất tử. Tuyển tập Mộng Dưới Hoa gồm 20 Bài Thơ Phổ Nhạc của Phạm Đình Chương do trưởng nam của ông, ca sĩ Phạm Thành ấn hành tại Hoa Kỳ năm 1985.

Khởi đầu với ca khúc Mộng Dưới Hoa – thơ Đinh Hùng, từ năm 1957. Và, từ đó với Màu Kỷ Niệm – thơ Nguyên Sa, Nửa Hồn Thương Đau, Dạ Tâm Khúc, Bài Ngợi Ca Tình Yêu – thơ Thanh Tâm Tuyền, Người Đi Qua Đời Tôi – thơ Trần Dạ Từ, Đôi Mắt Người Sơn Tây – thơ Quang Dũng, Mưa Sài Gòn Mưa Hà Nội – lời Hoàng Anh Tuấn… Với dòng thơ của Thanh Tâm Tuyền, ca khúc Đêm Màu Hồng còn mang tên phòng trà nổi tiếng tại Sài Gòn vào năm 1967, hằng đêm, được mở đầu và kết thúc chương trình. Bóng dáng ca sĩ Hoài Bắc (Phạm Đình Chương) vừa nghệ sĩ, vừa phong trần, trong ánh đèn màu, trong men nồng, cất tiếng hát trầm ấm… thu hút người thưởng ngoạn lạc vào nơi chốn xa xăm. Cuộc tao ngộ giữa thơ và nhạc với Du Tử Lê và Phạm Đình Chương như định mệnh. Ca khúc đầu tay khi định cư tại Cali với Đêm, Nhớ Trăng Sài Gòn và ca khúc cuối cùng với Quê Hương Là Người Đó cho đến ngày từ trần vào tháng Tám năm 1991.

Khởi đầu với ca khúc Mộng Dưới Hoa – thơ Đinh Hùng, từ năm 1957. Và, từ đó với Màu Kỷ Niệm – thơ Nguyên Sa, Nửa Hồn Thương Đau, Dạ Tâm Khúc, Bài Ngợi Ca Tình Yêu – thơ Thanh Tâm Tuyền, Người Đi Qua Đời Tôi – thơ Trần Dạ Từ, Đôi Mắt Người Sơn Tây – thơ Quang Dũng, Mưa Sài Gòn Mưa Hà Nội – lời Hoàng Anh Tuấn… Với dòng thơ của Thanh Tâm Tuyền, ca khúc Đêm Màu Hồng còn mang tên phòng trà nổi tiếng tại Sài Gòn vào năm 1967, hằng đêm, được mở đầu và kết thúc chương trình. Bóng dáng ca sĩ Hoài Bắc (Phạm Đình Chương) vừa nghệ sĩ, vừa phong trần, trong ánh đèn màu, trong men nồng, cất tiếng hát trầm ấm… thu hút người thưởng ngoạn lạc vào nơi chốn xa xăm. Cuộc tao ngộ giữa thơ và nhạc với Du Tử Lê và Phạm Đình Chương như định mệnh. Ca khúc đầu tay khi định cư tại Cali với Đêm, Nhớ Trăng Sài Gòn và ca khúc cuối cùng với Quê Hương Là Người Đó cho đến ngày từ trần vào tháng Tám năm 1991.

Bài thơ Đêm, Nhớ Trăng Sài Gòn được ấn hành trong Thơ Tình Du Tử Lê là tập thơ đầu tay ở hải ngoại trong năm 1984, và cũng là thi phẩm thứ sáu. Kể từ năm 1957 đến nay, tròn nửa thế kỷ, Du Tử Lê cho ra đời khoảng mười lăm tập thơ. Nhiều bài thơ đã được các nhạc sĩ Anh Bằng, Phạm Duy, Từ Công Phụng, Trần Duy Đức, Phan Ni Tấn, Đăng Khánh, Ngọc Trọng, Hoàng Thanh Tâm, Lê Văn Thành, Phan Nguyên Anh, Hoàng Đình Bình, Nguyên Ngọc… phổ nhạc. Và, nhiều bài viết nói về tác giả, tác phẩm của Du Tử Lê ở hải ngoại vì vậy chỉ đề cập về bài thơ qua dòng nhạc của Phạm Đình Chương.

Năm 1971, Phạm Đình Chương phổ thơ Du Tử Lê với ca khúc Khi Cuộc Tình Đã Chết và đúng 10 năm sau, nhạc sĩ bắt gặp dòng thơ mang cùng tâm trạng với nhau để dệt thành ca khúc. Du Tử Lê cho biết, là nhạc sĩ tài hoa với tài nghệ phổ thơ nhưng bài thơ Đêm, Nhớ Trăng Sài Gòn nằm trên chiếc dương cầm những sáu tháng. Bài thơ theo thể lục bát nên muốn phá thể cái âm điệu đó để chuyển sang giai điệu khác nên “dây dưa” như vậy. Nhà văn Mai Thảo thấy vậy, nói, vất mẹ nó đi, Phạm Đình Chương đáp, biết mẹ gì về âm nhạc mà nói. Và, sau đó, đứa con được chào đời. Tác giả giữ được hồn và câu thơ cho ca khúc. Chỉ có vài lời được biến đổi để phù hợp với cung bậc. Câu thơ “đêm về theo vết xe, lăn – tôi trăng viễn xứ, sầu em bến nào?” chuyển thành “Đời tan, tan nát chiêm bao…”. Câu thơ “nhớ nghĩa trang: quê bạn bè – nhớ pho tượng lính buồn se bụi đường” được chuyển thành “Nhớ nghĩa trang xưa, quê hương bạn bè…”. Với bài thơ lục bát nầy, có nhạc trong thơ, nhưng nhạc sĩ biến âm điệu thăng hoa, bay bổng theo từng cung bậc để thơ và nhạc “xe tơ kết tóc”.

Nỗi nhớ trong thơ và nhạc của Du Tử Lê và Phạm Đình Chương, có lẽ, trong giây phút nào đó nơi chốn nầy, cũng là tâm trạng của nhiều người. Nắng ấm Cali, đất lành chim đậu… nghe thật dễ thương, quyến rũ như thôi thúc con người ly hương. Hơn một nghìn năm về trước, hình ảnh mà nhà thơ Hạ Tri Chương bày tỏ khi “nắng hạ gặp mưa rào, đất khách gặp người quen” luôn luôn ám ảnh trong lòng mọi người. Với đấng mày râu, hai câu thơ của ông “Mạc mạn sầu cô tửu, nang trung tự hữu tiền” trong bài thơ thất ngôn tứ tuyệt Hồi Hương Ngẫu Hứng quá chí lý, tội gì ngồi nhâm nhi đơn chiếc, có chút đỉnh tìm bạn cùng vui, không còn gì bằng vùng đất nầy. Thế rồi, ngày qua ngày, đất lành biến thành dữ, mất tên Sài Gòn rộng lớn ở quê hương, tạo dựng tiểu Sài Gòn nơi đất khách. Và, không biết ai đặt cho hỗn danh “chốn gió tanh mưa máu” nghe mà ớn lạnh.

Ai đã quen với một thời bom đạn, ai đã từng cam chịu cảnh nghiệt ngã tang thương, quằn quại dưới ách thống trị của chế độ độc tài, đảng trị thì dưới bầu trời tự do, sá gì với cái hỗn danh đó mà ngao ngán? Nếu cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm ngày trước có mỉa mai cũng đành cam chịu vì đã “đi một đàng, học một sàng khôn” rồi thì làm người khôn luôn để “ở chốn xao xao” cho khỏi cảm thấy cô đơn trống vắng khi “lạc nhau cuối phố sương quàng cổ cây”, không làm thơ mà làm thinh thì buồn đứt ruột. Sinh hoạt ở Sài Gòn ồn ào, xô bồ cả ngày lẫn đêm. Ở tiểu Sài Gòn nầy lại khác. Khi màn đêm buông xuống mang theo sinh khí sôi động, náo nhiệt chìm dần vào bóng đêm. Đêm rằm tháng Bảy, cùng Du Tử Lê, Hoàng Sỹ, ngồi nhâm nhi ly cà phê ở Café de Paris trên đại lộ Bolsa, tiểu Sài Gòn. Nhìn vầng trăng tròn, nghe ca khúc Đêm Nhớ Trăng Sài Gòn, bỗng nhớ lại ngày tiễn biệt nhạc sĩ Phạm Đình Chương về cõi xa xăm cách đây 16 năm.

Ban ngày oi bức, buổi tối trăng thanh gió mát, ngồi dưới mái hiên phì phà điếu thuốc, trò chuyện cùng bằng hữu, nghe nhạc, ngắm trăng, tìm lại hình ảnh xa xưa… Du Tử Lê trầm ngâm như ôn lại hình ảnh ba thập niên về trước. Anh tâm sự, lúc đó, không bao giờ nghĩ sẽ có ngày trong khung cảnh như vậy cùng bằng hữu. Bao nhiêu thay đổi, kẻ mất người còn, còn mang hơi thở, còn sống với kỷ niệm. Và, Sài Gòn hình ảnh của Sài Gòn năm xưa vẫn là Sài Gòn muôn thuở. Thi phẩm cuối cùng ở trong nước Đời Mãi Ở Phương Đông, hình ảnh Sài Gòn và xa lộ:

“Sầu người kéo bước tôi lui Ngày trên núi gởi về xuôi mắt rừng” (Khi Ở Pleiku Nhớ Sài Gòn)

“Ở Đây, người có thiên đường Có ngôi mộ nhỏ, có hồn vấn vương Có đau đớn khắc trên tường Có tôi đã gởi thịt xương sang người” (Khi ở Xa Lộ)

Chỉ vài ngày xa cách Sài Gòn, Du Tử Lê đã gởi niềm thương nhớ và ở xa lộ “có hồn vấn vương” vì vậy khi lưu lạc nên nầy bờ đại dương, mịt mù xa cách, làm sao quên được? Sau ngày nhạc sĩ Phạm Đình Chương vĩnh viễn ra đi, tập thi phẩm “Đi Với Về, Cũng Một Nghĩa Như Nhau” của Du Tử Lê, bài “Thơ ở Phạm Đình Chương”, như lời tâm sự:

“có dễ chưa một thời đại nào lại mang nhiều hạt mầm hoan lạc và khổ đau như thời đại chúng ta… … sách vở chẳng bao giờ tìm được tung tích đại bàng cất cánh về hư vô chói lọi… … đã thuộc về ngoại sử sự mất tích của Hoài Bắc. như dấu chấm hết nơi cuối những nhạc phẩm Phạm Đình Chương một ngày trong tháng tám”.

Với, Đêm, Nhớ Trăng Sài Gòn. Với, mối lương duyên giữa thơ và nhạc, người về cõi mây trời, người còn lại nơi dương thế, và, một ngày nào đó chỉ còn lại hồn thơ nét nhạc lưu lại trần gian. Tròn nửa thế kỷ, từ những bài thơ đầu đời như Thú Tội năm 1957 đến nay Du Tử Lê đã sáng tác trên một nghìn bài thơ, và Đêm, Nhớ Trăng Sài Gòn được in lại trong tuyển tập Thơ Du Tử Lê toàn tập 2 (1975-1993), tác phẩm 46, đánh dấu 50 năm sáng tác thi ca của anh. Mười hai thế kỷ về trước, bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt Tĩnh Dạ Tư của Lý Bạch đã để lại hậu thế hai câu thơ trác tuyệt:

“Cử đầu vọng minh nguyệt, Đê đầu tư cố hương”

Trăng và cố hương trong thơ Du Tử Lê và dòng nhạc của Phạm Đình Chương cùng nỗi niềm và tâm trạng của người xưa có lẽ gắn liền với “giai đoạn lịch sử” của đất nước.

Vương Trùng Dương

Little Saigon, 8-2007

Nguồn: https://www.dutule.com/p128a2441/dem-nho-trang-sai-gon

Những Bài Thơ Viết Về Nỗi Nhớ Sài Gòn

Tác giả: Sinh Hoàng

Tạm biệt Sài Gòn ta vào miền cát nắng

Nỗi nhớ em mỗi bước mãi giăng hàng

Nhớ Sài Gòn cơn mưa chiều bất chợt

Bay bay qua đẫm ướt áo em xanh

Nhớ Sài Gòn nhớ đôi mắt long lanh

Chợt nhìn anh thẹn thùng em khẽ nói

Anh anh ơi đường đời muôn vạn lối !

Đừng bao giờ anh nhé nói xa nhau

Nhớ Sài Gòn lá me bay trên đầu

Đậu trên tóc em lung linh trong nắng

Anh yêu em, yêu em nhiều lắm

Nắng Sài Gòn sóng sánh giọt yêu thương

Sài Gòn ơi! Tạm biệt nhé lên đường

Đời sương gió trót vương thân lữ thứ

Nhớ Sài Gòn dẫu ngày mai, quá khứ

Sài Gòn và em nỗi nhớ muôn đời.

Tác giả: Phạm Văn

Sài Gòn chợt nắng chợt mưa

Gió đung đưa rớt câu thơ giữa hè

Tuổi đời thổn thức lắng nghe

Tiếng thời gian bước mà se sắt lòng

Sài Gòn thả nỗi hoài mong

Ngóng người xa xứ sao không thấy về

Từng con hẻm nhỏ đèn le lói buồn

Quán hàng khuya lắc hãy còn đợi nhau

Người xưa có thấu không mau trở về

Sài Gòn chợt phố chợt quê

Câu thơ lục bát gieo về phương xa.

Thơ: Nguyễn Nhật

Sài Gòn vẫn hết mưa rồi lại nắng

Ghế công viên tựa ngắm lá vàng bay

Ngả nghiêng rơi để sợi nắng thêm gầy

Từng cánh mỏng chao xa chiều lộng gió

Trên phố cũ âm vang đều nhịp gõ

Đếm thời gian lẳng lặng bước chân quen

Xuống hoàng hôn lộng lẫy những hoa đèn

Nghe văng vẳng bản tình ca nức nở

Trong quán nhỏ nhạc buồn như gợi nhớ

Giữa Sài Gòn đứng ngắm giọt mưa rơi

Để sông mưa uốn lượn tận phương trời

Mang bóng dáng người yêu xa khuất mãi

Em rời bước bỏ Sài Gòn ở lại

Với những chiều hò hẹn thả tình bay

Thoảng mùi hương của mái tóc ai dài

Làm Hoa cỏ nép mình không dám ngẩng

Đêm thác loạn Sài Gòn sao trống vắng

Tiếng cười ai khúc khích dậy trời yêu

Thiếu người xưa nên góc phố tiêu điều

Cành phượng rũ đong đưa buồn héo hắt

Sài Gòn hỡi đến bao giờ gặp mặt

Kỷ niệm xưa len lén gọi hồn tôi

Nỗi khát khao như thúc giục bồi hồi

Để mưa nắng Sài Gòn luôn bất chợt !