Top #10 ❤️ Xem Nhiều Nhất Câu Chuyện Bác Sĩ Ơi Hãy Mỉm Cười Mới Nhất 10/2022 ❣️ Top Like | Chungemlachiensi.com

Bác Sĩ Ơi, Hãy Mỉm Cười

【Top 10 Truyện Cười Về Động Vật Hay Nhất】Danhsachtop.net

Những Chuyện Hiểu Nhầm Nực Cười Về Công Nghệ

Sơ Đồ Tư Duy Bài Tây Tiến Dễ Hiểu Nhất

Đến Với Bài Thơ Hay: Đồng Chí

Bình Giảng Bài Thơ Quê Hương Của Tế Hanh

Bố tôi là một bác sĩ phẫu thuật giỏi, ông đã từng phẫu thuật cho rất nhiều người, có những người rất bình thường, có những người nổi tiếng, có những người giàu có và cả những người nghèo. Có người nhiều năm sau vẫn đến cảm ơn cha tôi vào những ngày lễ tết, có những người không bao giờ gặp lại. Trong số những người không bao giờ quay lại có một cậu bé mà cha tôi luôn nhắc đến mỗi khi nhớ lại những kỷ niệm về nghề nghiệp của mình với tất cả tình âu yếm.

Trong một năm liền, cứ ba lần một tuần cậu đến chỗ bố tôi và bố cắt bỏ hết những chỗ thịt bị hư hại, rồi bôi thuốc, băng bó mà không lấy tiền. Bố nói rằng ước muốn của bố là có thể cứu được đôi chân của cậu bé mù đó bởi bố đoán rằng trong cuộc sống cậu đã gặp khá nhiều thiệt thòi và bất hạnh, bố không muốn phải cưa chân cậu. Nhưng rồi bố thất bại, vết hoại thư đã lan rộng đến mức không cắt bỏ nhanh chóng cậu bé sẽ chết. Bố rất buồn vì điều đó, thậm chí cảm thấy thất vọng về bản thân mình.

Rồi ngày phẫu thuật cũng đến. Bố đứng bên cạnh cô y tá gây mê khi cô ta làm công việc của mình, lặng nhìn cơ thể bé nhỏ ấy đang chìm dần vào giấc ngủ. Sau đó ông chầm chậm giở miếng vải phủ chân cậu bé lên, và ở đó, trên ống chân gầy gò của cậu, bố nhìn thấy một hình vẽ mà cậu đã mò mẫm vẽ trong bóng tối của mình để tặng bố, đó là một gương mặt hay đúng hơn là một hình tròn có hai mắt, hai tai, một cái mũi, một cái miệng đang mỉm cười, ở bên cạnh là một dòng chữ nguệch ngoạc: “Bác sĩ ơi, hãy mỉm cười”.

Trong cuộc sống hiện đại này hi vọng rằng mỗi chúng ta sẽ không phải là người chỉ quan tâm đến việc thoả mãn những mong muốn và lợi ích của bản thân mà quên đi việc giữ gìn và mang lại niềm vui cho những người bên cạnh.

Truyện Cười Bác Sĩ: Khám Bệnh

Cười Đau Bụng Với 10 Mẫu Chuyện Vui Ngày 8

Bí Quyết Hẹn Hò Cho Các Nàng Kém “may Mắn” Trong Tình Yêu

Những Cử Chỉ Đầy Quyến Rũ Trong Tình Yêu

Những Câu Chuyện Hay Về Tình Bạn

Câu Chuyện :quả Táo Của Bác Hồ

Những Bài Thuốc Hay Từ Quả Táo Mèo

Dấu Ấn Quảng Bình Trong Thơ Lê Thị Mây

Độc Đáo Mới Lạ Với Những Bài Thơ Con Cóc Được Yêu Thích Nhất

Cherry Mỹ, Bán Cherry Mỹ, Bán Cherry Mỹ Tại Hà Nội Uy Tín Giá Rẻ

Bán Cherry Úc, Bán Cherry Úc Tại Hà Nội Uy Tín Chất Lượng Giá Rẻ

Năm 1946, Bác Hồ sang thăm nước Pháp. Nhân dân và thiếu nhi Pháp rất vui mừng phấn khởi. Họ tụ tập, vẫy tay và hoan hô Bác tại các nơi Bác đi qua hay đến thăm. Có một câu chuyện mà cho đến ngày nay nhân dân và thiếu nhi Pháp vẫn còn nhắc nhở với tất cả tấm lòng trìu mến, cảm phục. Đó là câu chuyện quả táo.

Hôm ấy, tòa thị chính Pari mở tiệc lớn đón mừng Bác. Tiệc tan, mọi người ra phòng lớn uống nước, nói chuyện. Bác vui vẻ đứng dậy và cầm một quả táo đem theo. Nhiều người ngạc nhiên, nhiều con mắt tò mò chú ý. Tại sao vị khách quý như Bác lúc ăn tiệc xong lại còn lấy quả táo đem theo. Nhiều người chú ý xem Bác sẽ làm gì…

Bác ra đến ngoài cửa thì có một đám thiếu nhi ríu rít chạy tới chào. Bác tươi cười bế một em gái nhỏ lên hôn và đưa cho một quả táo. Mọi người bấy giờ mới vỡ lẽ và rất cảm động trước cử chỉ yêu thương của Bác. Ngày hôm sau, câu chuyện “Quả táo của Bác Hồ” được các báo đang lên trang nhất. Các báo chí còn kể lại rằng: Em bé gái sau khi nhận quả táo thì giữ khư khư trong tay, ai xin cũng không cho. Lúc về nhà em để quả táo lên bàn học. Cha mẹ bảo: “con ăn đi, kẻo để lâu sẽ hỏng không ăn được”. Nhưng em nhất định không ăn. Em nói: “Đó là quả táo Bác Hồ cho con, con sẽ giữ thật lâu để làm kỷ niệm”.

(Phỏng theo Chuyện Quả táo của Bác Hồ,Tuyển tập thơ văn cho thiếu nhi)

Tưởng Tượng Em Là Cô Bé Trong Câu Chuyện Quả Táo Của Bác Hồ

Biểu Cảm Về Cây Vú Sữa

Tả Cây Vú Sữa Trong Vườn Nhà

Câu Đố Về Cây Trái

Nhạc Chuông Góc Nhỏ Trong Tim

Bác Sĩ Lê Trung Ngân

Bài Thơ : Giọt Nắng

Suy Ngẫm Những Lời Bác Dạy Về Bốn Đức : “cần

Tôi Yêu Hai Bài Thơ Huy Cận

Phân Tích Và Bình Bài Thơ “Mưa Đêm Nay” Của Trường Anh

Khám Phá Chùm Thơ Về Cơn Mưa Bất Chợt Đầy Đặc Sắc Nhất

Chút nắng mùa Đông

Những ngày mùa đông, ngày ngắn đêm dài, chưa cười đã tối, những tờ lịch rơi dần. Thời gian vẫn gõ nhịp đều không ngừng trôi. Tháng 12 với gió mùa sắt se giá lạnh. Tâm hồn mình như chùng xuống, hụt hẫng và một chút nhói đau: “ôi, tiếng buồn rơi đều, nhìn lại mình đời đã xanh rêu…”. Trời sáng dần, vẫn còn phủ màn sương lạnh. Ngoài đường người lại qua đông đúc, những vòng xe hối hả, đường phố đẹp thêm bởi màu sắc của những chiếc áo len xanh, đỏ, tím, vàng; của những áo manto kín cổ; của những khăn choàng điệu đàng làm tăng thêm cái lạnh.

Nhất là vào những buổi chiều, khi cơn gió nhẹ êm như một làn hơi thở khẽ lùa qua mấy kẽ lá sót lại của mùa. Đó là khi ta chìm trong những bước chân thảnh thơi đã khơi dậy từ nỗi mong nhớ của hoài niệm. Cảm giác lúc này cứ san sẻ man mát như ngày xưa tụ tập bạn bè ngồi ăn kem giữa một góc quán mùa Đông, làm cho tâm trạng cứ mãi là sự bồng bềnh khó tả. Như phiến rêu rong nghìn năm kết mảng trên người. Như loài cỏ hoang bên vỉa hè của niềm ngẫm nghĩ. Như cánh đồng cỏ lau lộng lẫy những giấc mơ đang giờ ngủ muộn. Đó cũng là sự phiêu du lăn dài và buông nghiêng theo bao nhiêu trí nhớ rồi lại chợt đổ xuống cái ấm áp của buổi chiều là lạ, khiến cho mỗi bước đi là mỗi bước ta đi sâu vào một miền hồi ức miên man. Đâu đó, từ một quán cà phê nho nhỏ góc phố lại vang lên âm thanh của một bản nhạc buồn, một sự buồn buồn man mác không bàng bạc không biết có kéo được ta về tìm lại được cái hoang dại của bản thể, hay lại tiếp tục đưa ta đến miền ngỡ ngàng của cái nắng mùa Đông.

Mùa Đông bây giờ chẳng còn thấy cái quen thuộc của vẻ ngoài già nua xấu xí ẩm ướt, cái khẳng khiu trơ trọi cành khô vẽ lên nền trời xám xịt, mà mùa Đông cũng chẳng còn thấy thực sự như một bức tranh trừu tượng đầy sắc màu, hình nét. Mùa Đông những ngày xưa cũ như một khúc hoan ca trong những cuộc vui nồng nàn với bóng dáng mình xưa cũ không thể nào lãng quên… Ký ức hiện về cảnh đan những ngón buốt vào nhau cho cơn run sẽ qua. Tình cờ, chút nắng mùa Đông cho tôi biết một điều thật giản dị, con người ta vẫn mỏi mong được sưởi ấm lòng mình dù chỉ là một chút thôi, dù là chỉ trong khoảnh khắc, là tiếng cái khao khát của nhịp đập con tim mình.

Mùa đông về, trong giá rét vẫn thấy lòng ấm lại với tình thân. Một cốc cafe đắng ngọt bên nhau, một điã khoai lang, chuối luộc, những câu chuyện vui, một lời thăm hỏi của tình thân bạn hữu, những câu chuyện không đầu không cuối, hài hước làm niềm vui vỡ òa.

Chút nắng mùa Đông cho tôi một ý nghĩ vỡ òa: Ở tuổi hoàng hôn chỉ còn chút tình bạn – có bạn ở gần thường gặp nhau, có bạn ở xa nhưng thắm tình bằng hữu – tình bạn trong veo, hỏi thăm nhau mỗi khi đau ốm, tâm sự với nhau những điều rất riêng trong cuộc sống – gởi cho nhau chút tình tri ngộ. Sống vui trong khoảng đời còn lại, không giận hờn, không oán trách dù cuộc đời không cho mình tất cả “sống là cho – đâu phải nhận riêng mình”.

Vậy các bạn của tôi ơi! Xin làm chút nắng mùa đông dù le lói để gởi cho nhau tia nắng ấm áp của ngày đông lạnh tháng 12.

Chia sẻ:

Facebook

Twitter

Thích bài này:

Thích

Đang tải…

Mẹ Ta Trả Nhớ Về Không * – Huy Hoang Design

Mẹ Tơm – Tố Hữu – Tao Đàn

Vài Mẩu Chuyện Vui Về Bài Thơ “mẹ Suốt” Của Nhà Thơ Tố Hữu

Cảm Nhận Lời Ru Xưa

Thơ Lâm Văn Bảnh

Ếch Xanh Tìm Bác Sĩ

Truyện Cổ Tích: Hoàng Tử Ếch Xanh

Chú Gà Trống Khôn Ngoan

Hai Chú Gấu Tham Ăn

Chuyện Voi Hổ Thỏ Và Khỉ

Chú Lính Chì Dũng Cảm

Ếch mẹ tìm thấy một thung lũng có phong cảnh rất đẹp, liền đẻ trứng xuống con suối nhỏ trong thung lũng, chờ đến khi những quả trứng nở thành Nòng nọc, nó mới rời khỏi nơi đó.

Cạnh dòng suối nơi những chú Nòng nọc đang sinh sống, không biết từ lúc nào bỗng mọc lên một dãy nhà, từ trong những ngôi nhà đó thường phát ra những âm thanh rất kì quái, lại còn thải nước đen xuống dòng suối trong vắt nữa. Nước thải bẩn khiến cho các chú Nòng nọc rất tức giận. Chúng muốn mình lớn thật nhanh, trở thành những chú Ếch con khỏe mạnh và nhảy ra khỏi dòng suối bị ô nhiễm đó. Vào một buổi tối mùa xuân ấm áp, những chú Nòng nọc đen đã trải qua sự biến đổi thần kì để thành những chú Ếch xanh đáng yêu. “Ộp oạp, vui quá, chúng ta có thể nhảy ra khỏi con suối này rồi!” Tất cả Ếch con đều rất vui mừng, chỉ có một chú không nhảy múa, cũng không ca hát mà ngồi bệt trên hòn đá giữa dòng nước. “Em làm sao thế? Sao lại buồn bã vậy?” Các chú Ếch con ngừng nhảy múa và hỏi chú Ếch con kia, nhưng không thấy chú ta nói gì cả.

Cho đến khi trời sắp sáng, những tia nắng vàng đã lấp ló phía chân trời, các chú Ếch con mới phát hiện, thì ra chú Ếch nhỏ ngồi buồn một mình có tới năm cái chân.

Chẳng phải Ếch chỉ có bốn chân thôi hay sao! Các anh chị em đều rất thương chú Ếch kém may mắn này và khuyên nó đi tìm một bác sĩ thật tài giỏi, nhờ bác sĩ chữa trị giúp để trở nên có bốn chân giống như các anh các chị. Chú Ếch năm chân nghe lời các anh chị và lên đường tìm bác sĩ.

Ếch con đến một bãi cỏ, nhìn thấy những bụi Cỏ Bướm đang nhảy múa, nó liền hỏi: “Các chị xinh đẹp ơi, các chị có thể nói cho em biết phải đi đâu để tìm một bác sĩ giỏi không?”

Cỏ Bướm dừng khiêu vũ, chỉnh lại nhụy hoa vừa bị gió cuốn tung lên và nói: “Các loài hoa cỏ chúng tôi khi bị bệnh thường đến tìm anh Bọ rùa, anh ta là một bác sĩ rất giỏi đấy.”

Ếch con cảm ơn các chị Cỏ Bướm và vội vã chạy đi tìm bác sĩ Bọ rùa. Đến tận tối hôm đó, nó mới tìm thấy Bọ rùa đang làm việc trên một bông hoa Cúc chi. Bọ rùa nói với Ếch con rằng, nó chỉ có thể chữa bệnh cho các loại hoa cỏ, bắt sâu hại trên thân cây thôi, còn bệnh của Ếch con thì Bọ rùa không chữa được.

Vậy là Ếch con lại tiếp tục đi tìm bác sĩ khác. “Anh Ké đầu ngựa ơi, anh có thể chỉ cho tôi chỗ nào có bác sĩ giỏi không?” Ếch con nhìn thấy hai anh Ké đầu ngựa khắp người mọc đầy gai dài, liền hỏi. Ké đầu ngựa vừa mới có một chuyến du lịch trên người của Thỏ con, chúng nghe Thỏ con nói trong rừng có một bác sĩ rất giỏi tên là Chim Gõ kiến, bèn nhiệt tình mách cho Ếch con. Thế là, chú Ếch con năm chân lại tiếp tục đi vào rừng.

Rừng rộng quá, Ếch con phải mất mấy ngày mới tìm thấy cô Chim Gõ kiến sống trên một cây du cổ thụ.

“Cô Chim Gõ kiến ơi, chào cô! Cô có thể chữa bệnh cho cháu được không ạ?” Ếch con nhảy lên nhảy xuống dưới gốc cây, lòng tràn đầy hi vọng. Chim Gõ kiến cúi xuống nhìn Ếch con và nói: “Đáng thương quá, nhưng cô chỉ biết trị bệnh cho cây thôi.” Nói xong, Chim Gõ kiến đục thân cây và bắt được một con sâu béo ú.

Ếch con thất vọng, chỉ còn cách tiếp tục lên đường, nó đã đi qua rất nhiều nơi mà vẫn không tìm được một bác sĩ giỏi. Vừa mệt, vừa buồn, Ếch con ngồi bệt xuống gốc một cái cây nhỏ. “Ối, tại sao lại có một chú ếch năm chân thế này nhỉ?” Một chàng thanh niên đeo kính phát hiện ra Ếch con.

Hóa ra, chàng thanh niên đeo kính đó chính là một nhà sinh vật học, chú mang Ếch con về phòng thí nghiệm của mình và làm phẫu thuật tách chân cho nó. Phẫu thuật thành công, chú Ếch con có năm chân giờ chỉ còn bốn chân thôi! Ếch con rất vui mừng, nó vội vã nhảy chân sáo đi tìm các anh chị của mình.

Thế giới tự nhiên thật kì diệu, có rất nhiều bác sĩ giỏi nhưng có bác sĩ chỉ có thể chữa bệnh cho các loài hoa, có bác sĩ chỉ có thể chữa bệnh cho các loài cây mà thôi. Chỉ có bác sĩ con người là tài giỏi nhất, ngoài chữa bệnh cho người, bác sĩ còn có thể chữa khỏi bệnh cho các loài động thực vật nữa, đúng không nào?

Truyện Cổ Tích Hoàng Tử Ếch

Truyện Cổ Tích Ếch Xanh Tìm Bác Sĩ

Sự Tích Chú Cuội Cây Đa

Sự Tích Chú Cuội Cung Trăng (Truyện Cổ Tích Chú Cuội Ngồi Gốc Cây Đa)

Câu Chuyện Chị Hằng, Chú Cuội Và Thỏ Ngọc Vào Ngày Tết Trung Thu

🌟 Home
🌟 Top