Top 11 # Xem Nhiều Nhất Các Bài Thơ Ngắn Về Thầy Cô Giáo Mới Nhất 2/2023 # Top Like | Chungemlachiensi.com

Tổng Hợp Các Bài Thơ Hay Về Thầy Cô Giáo

Thời đã xa Trở lại sân trường Nắng ngẩn ngơ nhìn ta xa lạ Chùm phượng đỏ hôm nao Giờ chỉ xanh màu lá Vết chân xưa mưa nắng cũng nhoà!

Chỗ ngồi kia đâu phải của riêng ta

Lặng xuôi năm tháng êm trôi

Viên phấn nào trên tay

Đã lâu rồi không về thăm trường cũ

Con về thăm lại thầy xưa

Mà sao mọi vật ngả màu rêu phong?Xin đừng nhuộm tiếp mái đầu thầy tôi! Sân trường áo trắng trắng trong Bây giờ buồn tẻ vắng không bóng người…

(Đặng Thu Liên) Thầy nhìn con, nở nụ cười Nụ cười héo quá, khác mười năm qua: “Trường xưa, giờ của người ta Người ta lấy lại đó mà, con ơi!” Nỗi buồn trong mắt chưa vơi Cộng thêm nỗi khổ chốn đời dọc ngang Nên tóc thầy nối thời gian Và rồi bạc trắng với ngàn thương đau.

… Hỡi ơi những chuyện u sầu

Thầy là gương đời hy vọng

(Kính tặng các thầy giáo)

Thầy tôi đó, ngày xưa hình dáng đó

Vẫn thanh tao, dáng vẻ giống ngày nào Thương quý mến, tràn dâng nhiều kỷ niệm

Ngôi trường nhỏ, trách nhiệm thầy còn đó

Sâu thẳm trời xanh

Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai

Mãi mãi bên con tiếng của thầy vang vọng

Con gởi lòng mình thương kính đến thầy yêu.

(Hàn Hồng Hân)

Người Lái Đò Trên Dòng Đời

Một dòng đời – một dòng sông

Bầu trời ngàn sao lấp lánh

Con đứng nhìn dòng sông trôi êm

Nhớ Cô Giáo Trường Làng Cũ

Bao năm lên phố, xa làng

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy

Ngôi trường cũ nơi thị trấn cổ

Nay đã xa rồi yêu dấu ơi

Nhớ thầy cô nhớ….đến chơi vơi

Trường xưa cánh phượng ngày nao đã

Dõi theo ta để nghẹn muôn lời

Khi tôi ném bảng nằm ngang ngổn

Thầy đến bên tôi vẻ ôn tồn

Viết lên đôi chữ cười vui vẻ

Bảng cũng như ta cũng có ” hồn “…!

Bụi rớt rơi trên dáng hao gầy

Phấn chì bụi phủ tóc như mây

Rớt bay hồn phấn tan từng mảnh

Rơi xuống làm thêm bạc tóc thầy

Có phải thầy đang nảy hạt mầm ?

Hạt mầm thầy chăm bón quanh năm !

Bụi thời gian cứ bay theo gió

Nào biết ngày mai sẽ thăng trầm

Rơi như lá úa nay lìa cành

Trên đường gian khổ hóa mong manh

Bụt giảng ngày xưa thầy tôi đã

Giảng giải từng câu thiếu niên thành…………

Có biết ngày mai sẽ ra sao

Hạt mầm thầy nảy biết là bao

Bụi trần phấn toả mau phai thắm

Nào biết ngày sau sẽ thế nào !

Rơi rơi nắng gió sương mờ ảo

Trên mái trường xưa nhạt ngói màu

Tóc người xưa cũng chen sợi bạc

Thầy đó trường đây lệ cứ trào….

Con vẫn yêu sao những điểm 10

Yêu thầy trách phạt học mà chơi

Phút giây ngày ấy như sống lại

Này tuổi thơ ngây chẳng hết lời

Làm sao để trở lại ngày xưa

Có thể ngoan hơn chẳng nghịch đùa

Nào ai không nhớ mình ” hưởng ” phạt

Quên những trận đòn đã từng chưa?

Ngày nay con vẫn giữ ân tình

Xưa còn non trẻ đã miệt khinh

Thầy – Cô nâng sách tay dìu dắt

Dạy dỗ thành nhân giúp nước mình

Khi con cất bước xa mái trường

Tuổi người đã đủ để vấn vương

Còn lưu luyến Bạn – Thầy – Cô mãi

Thơ thẩn dăm câu thỏa sầu thương

Em – như lá vàng thoát cội Cô ơi….! sao cô cứ vội Xô vào em 1 thoáng lại.. bay xa…. Ngày qua…..ngày qua……ngày qua…. Lá vàng em , đã héo quá lâu rồi Từ bài Toán của đầu giờ Thờ ơ bài Ngữ Pháp Tờ nháp của bài Văn Chút nhọc nhằn trong môn Hóa

Và trong em những ngày tranh giỏi khá

Tôi đứng cao, không phải giữa cuộc đời

– “Các con yên nghe thầy nói vài lời”.Để lại trong con khoảng trống vô bờ. Con tự hỏi có điều gì vậy nhỉ? Mà trông thầy thoáng nét trầm tư. Thế là hết! Con khát khao bao lần nữa Được thấy thầy lên lớp giảng văn thơ Và mai sau – mai sau không bao giờ Con có thể quên lời thầy nói Giữa phút cuối cùng, trong tiếng trống trường tan.

(Trương Minh Sa) Và giọng thầy cất lên như mọi khi, Nhưng hơn nữa, có gì như trầm lắng. – “Thầy chuyển công tác…” con nghe lòng chết lặng – “… Ráng học hành cho giỏi, cho ngoan” Lời thầy khuyên thấm đượm giữa lòng con, Và con sẽ mang theo suốt tháng ngày còn lại. Rồi từ đây – ngày sau – và mãi mãi Con không còn nghe thầy giảng như xưa Con nghe lòng vừa phủ một mùa mưa…

Thầy bước đi như bao lần ra cửa.

Con gởi lòng mình thương kính đến thầy yêu.

(Hàn Hồng Hân)

Lời Ru Của Thầy Mỗi nghề có một lời ru

Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này Lời ru của gió màu mây Con sông của mẹ đường cày của cha Bắt đầu cái tuổi lên ba Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu! Thầy không ru đủ nghìn câu Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời Tuổi thơ em có một thời Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn

Phượng đổ ngổn ngang, mái trường tốc ngóiNụ cười vẫn nguyên vẹn như xưaHay Tây Ninh, Đồng Tháp ? Mặt bảng đen lỗ chỗ vết bom bi Thầy cầm súng ra đi Nhưng một bàn chân ko còn nữa Ôi bàn chân Bàn chân đạp xuống đầu lũ giặc Cho lẽ sống làm người Em lắng nghe thầy giảng từng lời Rung động bao điều suy nghĩ Nghe thầm vọng bàn chân đi đánh Mỹ Nghe âm vang tiếng gọi của chiến trường Em đi suốt chiều dài yêu thương Chiều sâu đất nước Theo những dấu chân người thầy năm trước

Và bàn chân thầy, bàn chân đã mất in lên cổng trường những chiều giá buốt In lên cổng trường những đêm mưa dầm Dấu nạng hai bên như hai hàng lỗ đáo Chúng em nhận ra bàn chân thầy giáo Như nhận ra cái chưa hoàn hảo Của cả cuộc đời mình

Bàn chân thầy gửi lại Khe Sanh Bài tập đọc dạy chúng em dang dở Hoa phượng Hoa phượng cháy một góc trời như lửa

Năm nay thầy trở về

Nếu ngày mai e sẽ chẳng làm thơ

Con đứng nhìn dòng sông trôi êm

Thơ Tặng Các Thầy Cô Giáo Trưng Vương Nghỉ Hưu

THƠ TẶNG CÁC THẦY CÔ GIÁO TRƯNG VƯƠNG NGHỈ HƯU 18 Tháng Mười Một 2009

Posted by nguyenkcuong in trackback

Posted by nguyenkcuong in Các bài viết của thầy

Truyền thống Trưng Vương có sự đóng góp của nhiều thầy cô giáo. Những câu thơ sau đây trích trong các bài thơ tặng các thầy cô giáo khi nghỉ hưu, là tình cảm gửi đến các thầy cô, là sự ghi nhận những cống hiến của các thầy cô cho sự nghiệp trồng người góp phần làm nên một Trưng Vương sáng chói.

Cô Lê Thị Ly (dạy toán – sinh)

Mỗi năm một lớp học sinh

Ra trường vẫn nhớ dáng hình của cô

Đã lên bà tự bao giờ

Thế mà vẫn trẻ dáng đi tiếng cười

Tóc vẫn đen, miệng vẫn tươi

Ra đường vẫn có… nhiều người nhìn theo…

1-2-1990

Cô Nguyễn Thị Tuyết (dạy sinh, Thư ký Công đoàn)

Chị làm thư ký bấy lâu

Công đoàn liên tiếp dẫn đầu thi đua

Việc công cho đến việc tư

Việc nào chị cũng chăm lo vẹn tròn

1990

Cô Vũ Thục Anh (dạy Toán, hóa)

Chia tay tiễn chị nghỉ hưu

Mà lòng lưu luyến dạt dào khôn nguôi.

Đã tròn ba chục năm trời

Giáo viên dạy giỏi mọi người ngợi ca.

Yêu nghề yêu trẻ thiết tha

Thương từng em nhỏ như là thương con.

Pa-ri từng đặt gót son

Nhiều cô gái Pháp vẫn còn kém xa…

19-3-1991

Cô Nguyễn Lệ Dung(hiệu trưởng nhà trường 1982-1991)

Với nghề gắn bó thiết tha

Với đồng nghiệp vẫn mặn mà thủy chung

Vô tư, thẳng thắn, công bằng

Công tư trọn vẹn, rõ ràng phân minh.

Trưng Vương truyền thống quang vinh

Còn ghi công chị tận tình dựng xây.

23-9-1991

Thầy Nguyễn Tiến Phát (dạy Lí)

Giáo viên dạy giỏi như anh

Về hưu thật tiếc nhưng đành vậy thôi!

Vào phòng lí lại nhớ người

Liên hoan lại nhớ tiếng cười trẻ trung.

Việc hiếu có anh lo cùng

Nghĩa tình bè bạn thủy chung vẹn toàn.

Anh về “giám đốc cửa hàng”

Mong sao khách đến ngày càng thêm đông.

Tiền đình giảm, tiền thu tăng

19-3-1991

Cô Nguyễn Bội Hiền (Bí thư chi bộ nhà trường 1981 – 1992)

Bí thư chi bộ suốt mười năm

Quản chi khó nhọc với gian nan

Quan tâm chu đáo từng đồng chí

Thẳng thăn phê bình, mạnh đấu tranh.

Khó khăn đón nhận, luôn đi trước

Quyền lợi xin nhường, nguyện hưởng sau.

Chị nghỉ hưu rồi còn để lại

Tấm gương cho những lớp người sau.

11-3-1993.

Cô Trịnh Tường Anh (dạy Toán)

Chị nghỉ hưu rồi, sớm vậy ư?

Làm trò đang học cứ ngẩn ngơ

Bạn bè trong tổ đều lưu luyến

Một tấm gương trong, chẳng chút mờ.

10-12-1993.

Cô  Nghiêm Minh Hưng (Phó hiệu trưởng nhà trường 1976 –1994)

Trưng Vương mười tám năm trời

Chị làm hiệu phó sáng ngời tấm gương.

Cao sang mà vẫn khiêm nhường

Chuyên môn, chỉ đạo, am tường cả hai.

Xin ghi nhớ mãi những ngày

Chị cùng chung sức dựng xây mái trường.

7-10-1994.

Cô Lê Bảo Ngọc (dạy văn, thư kí công đoàn)

Chị làm chủ nhiệm nổi danh

Lớp hư chị nhận cũng thành lớp ngoan.

Môn văn chị dạy vững vàng

Công đoàn chị cũng sẵn sàng tham gia.

Bao nhiêu thử thách vượt qua

Trước sau chị vẫn xứng là tấm gương.

1997 -1998

Cô Trần Ngọc Thúy (dạy tiếng Nga, tiếng Anh, chủ tịch Công đoàn)

Lên bà vẫn trẻ, vẫn hồn nhiên

Hát vẫn hay, mà nét vẫn duyên

Chủ tịch Công đoàn liền mấy khóa

Lo quà sinh nhật khắp đoàn viên.

Đến tuổi cho nên chị nghỉ hưu

Bóng hình cô vẫn mãi in sâu

Bao trò đạt giải Olimpic

Nhớ công cô dìu dắt buổi đầu.

Nghỉ hưu nhưng chị vẫn tới trường

Vẫn làm giám thị, giữ kỷ cương

Mỗi giờ lên lớp, trường yên tĩnh

Vẫn có bàn tay chị góp công.

12-1998

Cô Đoàn Nguyên Phương (dạy Toán)

…Sắc sảo, thông minh lại nhiệt tình

Giỏi nghề, giỏi quản lý học sinh

Học trò lớp lớp đều ghi nhớ

Cô giáo Nguyên Phương trọn nghĩa tình.

12-1998

Cô Lê Mộng Dung (dạy Toán, Sinh)

Một mình gánh vác việc nhà

Công đoàn chị vẫn tham gia hết mình

Dạy Sinh nên nét vẫn xinh

Học trò bao lớp, nghĩa tình bấy nhiêu.

12-1998

Cô Trần Thị Ngân (dạy Kỹ thuật – nữ công)

Khéo thêu may, khéo cắm hoa

Nữ công thành thạo, việc nhà đảm đang.

Quỹ giao rành mạch, rõ ràng

Thu chi chính xác, đàng hoàng phân minh.

Với trường, là cựu nữ sinh

Nên càng thắ     m mãi nghĩa tình Trưng Vương.

18-2-2000.

Cô Lưu Kim Liên (dạy Toán – sinh)

Vừa dạy Toán, vừa dạy Sinh

Tổ cần, chị rất nhiệt tình tham gia

Nữ công, gia chánh tài hoa

Đối nhân xử thế, đậm đà thủy chung.

18-2-2000

Thầy Vũ Hữu Định (Hiệu trưởng nhà trường 1991-2000)

Tới trường lúc sớm tinh mơ

Từ Vươn thở đến Tiếng thơ mới về.

Nhiệt tình gắn bó với nghề

Vì đàn em nhỏ, say mê suốt đời.

18-11-2000

Thầy Nguyễn Hoàng (dạy Địa)

Dạy Địa như anh, được mấy người?

Hiểu sâu, biết rộng, đến nhiều nơi.

Sa bàn, vi tính anh thành thạo,

Đến sang tận Mỹ, cũng sang rồi.!…

5-2003

Chùm thơ tặng 5 thầy cô giáo (*)

Tận tình và trách nhiệm cao

Được thầy dạy Toán, lớp nào cũng mong.

Sức khỏe ân cần hỏi han

Chị liền tư vấn, bệnh xoàng khỏi ngay!

Chỉ vì còn bốn hoa tay

Nếu còn đủ cả, có ngày…làm to.

Con thi Lí nhất quốc gia

Chồng là vụ trưởng, cả nhà xứng danh!

Với đồng nghiệp, sống chân thành

Công đoàn xuất sắc, có anh góp phần.

5-2003

(*)Mười câu thơ này lần lượt nói về các thầy cô giáo:

– Thầy Trần Đình Phương dạy Toán – Lý

– Cô Nguyễn Kim Thu dạy Toán

– Thầy Nguyễn Hoàng dạy Địa

– Cô Phạm Thị Thành dạy Toán

– Thầy Nguyễn Ngải dạy Văn, Chủ tịch Công đoàn.

Share this:

Twitter

Facebook

Thích bài này:

Thích

Đang tải…

Chùm Thơ Về Thầy Cô Giáo

Thầy

Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi

Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi … Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại Mái chèo đó là những viên phấn trắng Và thầy là người đưa đò cần mẫn Cho chúng con định hướng tương lai

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu …

Cô Giáo

có bao nhiêu mơ ước ở trên đời sao em lại ước mơ làm cô giáo bụi phấn cuối đời, em trên bục giảng xa thành thị em lên dạy vùng cao có nhiều lúc anh cứ hỏi tại sao? khi nhìn thấy nắng theo vàng suối tóc anh lên thăm, em rưng rưng nước mắt em nhớ nhà, nhớ cha mẹ, nhớ anh em gửi lại nơi đây cả tuổi xanh bởi ánh mắt học trò ngây thơ quá ngôi trường nhỏ xôn xao hàng mái lá em giảng bài trong tiếng gió xôn xao đi bên em, anh bỗng thấy tự hào khi mọi người gọi em là “cô giáo” dù với ai em là người khờ khạo nhưng với anh, em đủ ngát hương rừng

Khi thầy về nghỉ hưu

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp: “Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…” Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào Con nao nức bước vào trường trung học Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau? Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi? Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao Vai áo bạc như màu trang vở cũ Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

Không đề

Cầm bút lên định viết một bài thơ Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.

Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ Đâu là cha, là mẹ, là thầy… Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt… Biết bao giờ con lớn được, Thầy ơi !

Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen” Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”… Những con chữ đều đều xếp thẳng Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người .

Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh Cửa sổ xe ù ù gió mạnh Con đường trôi về phía chẳng là nhà…

Mơ màng nghe tiếng cũ ê a Thầy gần lại thành bóng hình rất thực Có những điều vô cùng giản dị Sao mãi giờ con mới nhận ra.

Thưa Thầy Thưa thầy, bài học chiều nay Con bỏ quên ngoài cửa lớp Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót Con hóa mình thành bướm và hoa

Thưa thầy bài tập hôm qua Con bỏ vào ngăn khóa kín Mải lượn lờ theo từng vòng sóng Cái ngã điệu đàng, sân trượt patin

Thưa thầy, bên ly cà phê đen Con đốt thời gian bằng khói thuốc Sống cho mình và không bao giờ mơ ước Mình sẽ là ai ? Tôi sẽ là ai ?

Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng Soạn bài trong tiếng ho khan

Thưa thầy, cho là nhận: điều giản đơn Sao con học hoài không thuộc Để bây giờ khi con hiểu được Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy

Người lái đò Một đời người – một dòng sông… Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ, “Muốn qua sông phải lụy đò” Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa …

Tháng năm dầu dãi nắng mưa, Con đò trí thức thầy đưa bao người. Qua sông gửi lại nụ cười Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

Con đò mộc – mái đầu sương Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày, Khúc sông ấy vẫn còn đây Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…

Lời ru của thầy

Mỗi nghề có một lời ru Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này Lời ru của gió màu mây Con sông của mẹ đường cày của cha

Bắt đầu cái tuổi lên ba Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đủ nghìn câu Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời Tuổi thơ em có một thời Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây Thầy ru hết cả mê say Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày Trong em hạt chữ xếp dày Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường Xin lời ru được dẫn đường em đi (Con đường thầy ngỡ đôi khi Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em Thì dù phấn trắng bảng đen Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình.

Chọn Lọc 100 Bài Thơ Về Thầy Cô Giáo Tự Sáng Tác Ngắn Hay Nhất

Bên cạnh những tấm thiệp chúc mừng, những bông hoa hay phần quà thêm ý nghĩa thì việc dành tặng thầy cô bài thơ về thầy cô giáo tự sáng tác ngắn, ý nghĩa và sâu sắc với câu từ cô đọng, ý nghĩa, đi vào lòng người. Chắc chắn đó sẽ là những món quà đáng nhớ nhất.

2 . Không Đề

Cầm bút lên định viết một bài thơ

Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo

Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo

Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.

Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ

Đâu là cha, là mẹ, là thầy…

Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…

Biết bao giờ con lớn được,

Thầy ơi !

Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”

Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…

Những con chữ đều đều xếp thẳng

Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người .

Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu

Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh

Cửa sổ xe ù ù gió mạnh

Con đường trôi về phía chẳng là nhà…

Mơ màng nghe tiếng cũ ê a

Thầy gần lại thành bóng hình rất thực

Có những điều vô cùng giản dị

Sao mãi giờ con mới nhận ra.

3. Thơ Tặng Thầy Cô 20-11

Em vẫn thường nhắc đến mùa thu

Bông cúc vàng cánh mềm như tuổi nhỏ

Bài tập đọc năm nao em còn nhớ

Dẫu bây giờ em đã biết làm thơ

Đọc chữ O cô dặn phải tròn môi

Chỉ vậy thôi, chao ôi, sao mà khó!

Lỗi tại con chuồn chuồn cánh đỏ

Mải rong chơi nên em chẳng thuộc bài

Chỉ mỗi chữ O em đọc sai

Dường như cô già đi mấy tuổi

Đến khi em hiểu điều đơn giản ấy

Cô giáo ơi, tóc cô bạc hết rồi!

Em hiểu, mỗi sợi tóc đổi màu kia

Là một lớp người lớn lên và biết sống

Mặt đất như trời xanh mơ mộng

Bông cúc vàng nên buổi sáng vô tư.

Khởi đầu cho một chuyến đi xa

Lối trường cũ thoảng hương cỏ mật

Bài tập đọc khóa bình minh thứ nhất

Cả cuộc đời cô dõi bóng theo em …

4. Người Lái Đò

Một đời người – một dòng sông…

Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,

“Muốn qua sông phải lụy đò”

Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa …

Tháng năm dầu dãi nắng mưa,

Con đò trí thức thầy đưa bao người.

Qua sông gửi lại nụ cười

Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

Con đò mộc – mái đầu sương

Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,

Khúc sông ấy vẫn còn đây

Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…

5. Nghe Thầy Đọc Thơ

Em nghe thầy đọc bao ngày

Tiếng thơ đỏ nắng, xanh cây quanh nhà

Mái chèo nghiêng mặt sông xa

Bâng khuâng nghe vọng tiếng bà năm xưa

Nghe trăng thở động tàu dừa

Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời…

Đêm nay thầy ở đâu rồi

Nhớ thầy, em lại lặng ngồi em nghe …

6. Bàn Tay Của Cô

Có một miền đất rất xa

Nơi bàn tay cô để lại

Bàn tay ngọt ngào hoa trái

Thành phố trên trang sách em

Cô ngồi soạn bài đêm đêm

Lung linh ánh đèn tỏa sáng

Mỗi ngày đứng trên bục giảng

Dắt em từng bước vào đời

Xôn xao âm thanh đất trời

Trên bàn tay cô đã dắt

Bàn tay lặng thầm dìu dắt

Cho em cả một bầu trời.

7. Nghĩ Về Thầy

Con đứng nhìn dòng sông trôi êm

Nắng rớt xuống hoàng hôn trên mặt nước

Xa xa, bóng một con đò giữa dòng nước ngược

Thấp thoáng chao nghiêng…

Khiến con chạnh nhớ về Người

Và câu chuyện năm xưa…

Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa

Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược

Khách sang sông tiếp hành trình phía trước

Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò?

Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ

Con muốn hiểu, thầy ơi – người đưa đò vĩ đại

Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy

Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương.

8. Nghe Thầy Đọc Thơ

Em nghe thầy đọc bao ngày

Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà

Mái chèo nghe vọng sông xa

Êm êm như tiếng của bà năm xưa

Nghe trăng thuở động tàu dừa

Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời

Thêm yêu tiếng hát mẹ cười

Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…

Trần Đăng Khoa

9. Bụi Phấn Xa Rồi

Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai

Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn

Một mình thơ thẩn đi tìm lại

Một thoáng hương xưa dưới mái trường Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương,

Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me

Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ

Bụi phấn xa rồi… gửi chút hương! Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm

Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!

Cuộc đời cũng tựa như trang sách

Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!! Nước mắt bây giờ để nhớ ai???

Buồn cho năm tháng hững hờ xa

Tìm đâu hình bóng còn vương lại?

Tôi nhớ thầy tôi, nhớ… xót xa! Như còn đâu đây tiếng giảng bài

Từng trang giáo án vẫn còn nguyên

Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo

Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!! Thái Mộng Trinh

10. Nhớ Cô Giáo Trường Làng Cũ

Bao năm lên phố, xa làng

Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê

Nhớ bài tập đọc a ê

Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ

Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.

Vở ngày thơ ấu lần xem

Tình cô như mẹ biết đem sánh gì. Tờ i nguệch ngoạc bút chì

Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề

Thương trường cũ, nhớ làng quê

Mơ sao được một ngày về thăm Cô !

Nguyễn Văn Thiên

11. Hoa Và Ngày 20-11

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy

Còn rung rinh sắc thắm tươi

20-11 ngày năm ấy

Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi Cô tôi mặc áo dài trắng

Tóc xanh cài một nụ hồng

Ngỡ mùa xuân sang quá

Học trò ngơ ngẩn chờ trông… Nụ hoa hồng ngày xưa ấy…

Xuân sang, thầy đã bốn mươi

Mái tóc chuyển màu bụi phấn

Nhành hoa cô có còn cài? Nụ hoa hồng ngày xưa ấy…

Tà áo dài trắng nơi nao,

Thầy cô – những mùa quả ngọt

Em bỗng thành hoa lúc nào.

12. Ươm Mầm

Học sinh như những trồi non

Nếu không chăm bẵm chỉ còn cây khô

May mà có các thầy cô

không quản khó nhọc chăm lo cho trồi

Giờ trồi đã lớn khôn rồi

Tình cô trồi sẽ trọn đời không quên.

Thơ về thầy cô giáo tự sáng tác ngắn của học sinh tiểu học mang đến niềm vui, sự hạnh phúc của những người thầy người cô khi được các bạn nhỏ kính mến và trân trọng. Món quà tinh thần nhỏ nhưng lại vô cùng quý giá mà ai cũng mong muốn nhận được.