Top #10 ❤️ Xem Nhiều Nhất Bài Thơ Xa Quê Hương Mới Nhất 10/2022 ❣️ Top Like | Chungemlachiensi.com

Bài Thơ Về Nỗi Nhớ Quê Hương Của Người Xa Xứ

Bài Văn Cảm Nghĩ Về Biển

Phát Biểu Cảm Nghĩ Về Bài Mùa Xuân Của Tôi Của Vũ Bằng

Về Tập Thơ Miền Quê Yêu Dấu Của Phan Duy Đường

Vietnamville :: Tin Tức :: Văn Hóa

1001 Bài Thơ Ngắn Hay & Ảnh Đẹp Về Thầy Cô Nhân Ngày 20

Tác giả: Kim Thanh Lâm

Ơi những chàng trai nước Việt xa xứ

Gói nỗi buồn cất bước chốn xa quê

Gắng học giỏi, chăm làm gửi tiền về

Nuôi cha mẹ, gia đình trong nổi nhớ

Mối tình đầu, anh xin đành khất nợ

Đêm hằng đêm vẫn thấy em trong mơ

Đôi vai run con tim hoen ố mờ

Bao nhọc nhằn, vết hằn in trên trán

Nỗí nhớ nhà, nhớ quê buồn tản mạn

Tấm hình em, anh chôn chặt vào tim

Nụ cười tươi … như vạn mũi châm kim

Anh đành lòng… buông em cho kẻ khác

Hỡi các chàng trai nước Việt phiêu bạt

Hãy đứng lên dũng cảm ngẩng cao đầu

Đừng gục ngã khi tình đang đớn đau

Người tương lai mới thật là yêu dấu..!

Bài thơ viết về người sắp phải xa quê

CHIỀU NHỚ

Tác giả: Chưa rõ

Chân trời đổi sắc gọi hoàng hôn

Lữ khách buồn vương ảo não hồn

Buốt dạ mây bay sầu viễn xứ

Se lòng gió lặng thảm hoài chôn

Bầy chim mỏi cánh tìm hồ hởi

Lũ dế kêu vang kiếm dập dồn

Vọng mãi miền quê chiều trải nắng

Xa rồi vẫn nhớ cảnh làng thôn

Những bài thơ viết về nỗi nhớ quê hương của người xa xứ

XA XỨ

Tác giả: Hoàng Trọng Lợi

Phận nghèo nên phải đi xa

Kiếm cơm kiếm áo cho con ta xài

Lang thang xa xứ lạc loài

Lai lưng làm lụng với hai tay trần

Sáng trưa chiều tối cơm phần

Được đem đóng hộp ăn dần qua loa

Tính ra trong tháng chi tiêu

Làm sao gửi được nhiều nhiều về quê

Thế nên mải miết thêm giờ

Tăng ca hết cỡ hết giờ thêm lương

Kẻo không rỗi rãi lại thương

Đàn con nhỏ dại phương xa quê nhà

Vài năm ta sẽ về mà

Ta lại xây nhà to nhất làng ta

Cả làng trầm trồ xuýt xoa

Nhà thằng cu tý kiều xa mới về.

Bài thơ nhớ về quê hương của người xa xứ

TÌNH VIỄN XỨ

Tác giả: Thuy Hao Dang

Bên kia đại dương là là quê hương yêu dấu

Đông năm nay tuyết nơi này như phủ hơn nhiều

Đã bao đông nơi miền đất hứa có lắm nhiêu khê

Người viễn xứ trái tim như nhỏ lệ

mỗi bước xa quê lòng đầy nổi nhớ

tiếng nấc tự tình trầm tư trăn trở

tiếng tơ lòng chẳng thể nối tình thâm

Không cùng sắc tộc chuyện tình rối rắm

ngẫm trắng sự đời chẳng chút đắn đo

ngoảnh tơ vương khi vầng trăng không tỏ

tự vấn lòng ta trở về tắm ao ta

Thôi thì ta đoan chính một mình băng giá

Ôm con nhỏ lệ mỗi khi Đông về

Cảm Nhận Khổ 3 4 Bài Thơ Sóng Của Xuân Quỳnh

Cảm Nhận Về Khổ 1 Và Khổ 2 Của Bài Thơ ” Đoàn Thuyền Đánh Cá” Của Huy Cận.

Văn Lớp 8 Cảm Nhận Tả Về Quê Hương Trong Thơ Của Tế Hanh

Đề Thi Học Sinh Giỏi Cấp Huyện Môn Ngữ Văn 8

Ôn Thi Bài Quê Hương Của Tế Hanh

Những Bài Thơ Viết Về Nỗi Nhớ Quê Hương Của Người Xa Xứ

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ 1001 Bài Thơ Quê Hương, Tình Yêu Làng Quê & Nỗi Nhớ

Chùm Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Của Người Tha Phương

Quê Hương Nghĩa Nặng Tình Sâu

Những Bài Thơ Hay Viết Về Cảnh Làng Quê, Quê Hương Tôi

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Chùm Thơ Lục Bát Quê Hương Hay Nhất

Tuyển chọn những bài thơ hay nói về tâm trạng buồn của những người con xa nhà, xa xứ, xa quê hương..

Đó là những vần thơ thể hiện tâm trạng nhớ nhung về vùng đất mà ta đã từng sinh ra và lớn lên với biết bao kỷ niệm. Cũng chỉ vì cuộc sống, vì tương lai nên mới phải xa nơi “chôn nhau cắt rốn” này..

NỖI LÒNG XA XỨ

Thơ: Tùng Trần

Xót xa thay những phận đời đen bạc

Vì mưu sinh phải lưu lạc xứ người

Gắng dằn lòng mà lệ cứ tuôn rơi

Thân cút côi nơi phương trời xa lạ

Nào oán than sao cuộc đời nghiệt ngã

Chỉ tủi thân buồn bã phận bọt bèo

Kiếp cơ hàn cứ quanh quẩn mang theo

Nên cuộc đời chữ nghèo luôn đeo đuổi

Thân viễn xứ mấy ai nào tránh khỏi

Ngày qua ngày mắt mòn mỏi đợi mong

Như thuyền con theo nước chảy xuôi dòng

Về quê hương sao bao ngày trông ngóng

Bước đi trên con đê dài ngã bóng

Nghe chim chiều ríu rít dưới hoàn hôn

Gió vi vu dịu mát tận tâm hồn

Quên những ngày đôi chân chồn gót mỏi

Ai xa quê mà lòng không khắc khoải

Lệ nhạt nhoà khi bóng tối vây quanh

Nhưng chỉ vì cuộc sống phải mưu sinh

Đành ngậm ngùi gởi thân nơi đất khách.

TÌNH THƠ VIỄN KHÁCH

Thơ: Nguyễn Hiếu

Lòng khắc khoải..nhớ đến quê da diết

Kể từ ngày..ta cách biệt người thân

Ngày và đêm..ta luôn mãi chuyên cần

Dù gian khó..cũng chưa lần gục ngã

Vì cuộc sống..vợ con là tất cả

Trả nợ tình..dù vất vả nệ chi

Bước chân đi..rủ bỏ tuổi xuân thì

Nơi đất khách..tâm khắc ghi từng chữ

Ai đã biết..của nỗi lòng lữ thứ

Sống xứ người..luôn mãi giữ chữ nhân

Kiếp tha hương..sớm tối cứ chuyên cần

Bao cay đắng..cũng lần lần trôi mất

Đời viễn khách..với bao năm tất bật

Chẳng hề phai..cái bản chất con người

Mỏi mệt nhiều..mà môi vẫn cười tươi

Cứ như thế..trên biển đời trôi nổi

Có mấy lúc..muốn cho mình được trội

Cố vương lên..nhưng tự hỏi cách nào

Biển đời nầy..nếu muốn được trèo cao

Chân phải vững..vượt qua bao gian khó

Đành an phận..số ai người nấy có

Hiểu thân mình..chỉ chừng đó mà thôi

Sống yên vui..và quyết chẳng đua đòi

Đời lữ thứ..sẽ đến hồi dừng lại..

NGƯỜI VIỄN KHÁCH

Thơ: Nguyễn Hiếu

Người viễn khách..ngày đêm vất vả

Sống tha phương..đất lạ quê người

Đôi lần khuôn mặt thiếu tươi

Vì hoài bận rộn, nụ cười bỏ quên

Màn đêm lạnh..giăng trên đất khách

Bình minh buồn..xoá sạch niềm vui

Tha nhân chẳng dám ngủ vùi

Mãi lo tìm kiếm, ngọt bùi cho con

Đôi khi thấy..mỏi mòn muốn nghỉ

Rồi nhiều lần..ý chí lung lay

Nhưng do phận số kiếp nầy

Nào đâu than oán, cùng mây với trời

Chân vẫn bước..những nơi gian khó

Tay vững chèo..sóng gió ngại chi

Vượt qua giông bão xá gì

Đời người lữ thứ, cứ đi đến cùng

Còn hơi thở..ung dung cứ tiến

Lo gia đình..vĩnh viễn chẳng than

Chỉ mong con trẻ thanh nhàn

Thân dù có mệt, vẫn càn mà đi

Gian truân khổ nhọc lo gì

Làm Cha là vậy, có chi phải rầu..

Trong trái tim những con người xa xứ

Quê hương còn trăn trở những đêm mơ

Hàng dừa xanh che mát khoảng trời thơ

Làn khói bếp lửng lơ trên mái lá.

Quê hương ơi bao ngày xa xôi quá

Nhớ thương từng gốc rạ với bờ tre

Tiếng võng đưa kẽo kẹt những trưa hè

Trên vòm lá nhạc ve ru rộn rã.

Giữa đồng xa có đàn cò bay lả

Con trâu già gặm cỏ dưới triền đê

Tiếng sáo diều hay khúc nhạc tình quê

Nghe lắng đọng đê mê niềm mong nhớ.

Đêm trăng sáng gái trai làng gặt lúa

Điệu hò khoan chan chứa giữa mênh mông

Giọt sương đêm thấm đôi má ửng hồng

Cô thôn nữ nghe lòng xao xuyến lạ.

Quê hương ơi dẫu đường đời muôn ngã

Đêm tha phương lã chã lệ sầu vương

Lòng mẹ hiền là lòng dạ quê hương

Đang rộng mở yêu thương và chờ đợi.

QUÊ HƯƠNG CÒN MÃI TRONG TIM

Thơ: Diệp Ly

Trong trái tim những người con viễn xứ

Gánh hành trang trĩu nặng chữ quê hương

Dù xa xôi dù cách trở dặm trường

Đêm trở giấc tình thương không phai nhạt.

Ký ức khơi những đêm trăng bàng bạc

Hương ân tình ngào ngạt khắp không gian

Mùi đất nồng mùi rạ mới tỏa lan

Sương lay động bên đàng ai tát nước.

Vị phù sa đẫm hồn không quên được

Con cua đồng lội ngược nước về sông

Cánh cò chao giữa đồng rộng mênh mông

Con đò nhỏ giữa dòng câu khoan nhặt.

Bóng quê hương trọn đời còn ghi khắc

Lời mẹ ru dào dạt giữa trưa hè

Con trâu nằm nhai cỏ cạnh bờ tre

Cha cất giọng hò vè bên ruộng lúa.

Tình quê hương vẫn đong đầy muôn thuở

Chẳng phụ ai dù ai nỡ phụ mình

Vẫn đợi chờ từng bước nhỏ phiêu linh

Về sưởi ấm ân tình qua dông bão.

Về đi anh một lần cho trọn đạo

Để quê mình thôi sầu não chờ trông.

MÙA ĐÔNG XA XỨ

Thơ: Quốc Phương

Nơi quê nhà ..có lạnh lắm không em

Anh nghe báo.. gió về thêm đợt mới

Nếu có thể..lòng anh đây xin gởi

Chút nắng hồng.. về với cả quê hương

Nơi quê nhà.. vẫn còn những vấn vương

Anh nhớ mãi chúng tôi đêm trường giá lạnh

Nơi ấy có.. dáng hình em mỏng mảnh

Vẫn đợi chờ ..từng ánh nắng mùa đông

Nơi xa xôi.. anh chỉ có tấm lòng

Gởi về em ..đỡ nhớ mong một thuở

Ở nơi ấy.. có bao điều nhung nhớ

Quê hương mình.. ở đó thật yêu thương.

LẠI MỘT MÙA THU VIỄN XỨ

Thơ: Nguyễn Hiếu

Thu cũng đã sắp về trên đất lạ

Mỗi lá vàng thường mang cả niềm đau

Chốn quê xưa cảnh sắc chẳng đậm màu

Sao nhớ quá đến nát nhàu tâm khảm

Chiều Thu vắng áng mây vàng như thảm

Khiến nỗi buồn như muốn chạm vào tim

Lối xưa ơi sao cứ mãi đến tìm

Làm đau nhói giống dao ghim vào thịt

Rồi những lúc khóm mây đen mù mịt

Cơn mưa chiều như chăm chít lòng ai

Khiến con tim rêm rĩ kéo thêm dài

Làm vết cứa vẫn chưa phai màu nhớ

Chiều Thu ấy vẫn trong tim muôn thuở

Nhớ thêm nhiều thì vết lở càng sâu

Cố quên đi những giây phút u sầu

Mà năm tháng mưa ngâu thời son trẻ

Tìm giây phút lặng yên cho tâm nhẹ

Giữ phận mình cho sức khỏe bền lâu

Sống an vui cho đến tuổi bạc đầu

Quên đi hết những nỗi sầu bi thảm

Ngồi đây ngắm áng mây chiều ảm đạm

Nên chạnh lòng và chạm đến hồn thơ

Nhớ chuyện xưa theo ta mãi từng giờ

Mùa Thu hỡi sao ngẩn ngơ trôi biệt.

NỖI LÒNG NGƯỜI VIỄN KHÁCH

Thơ: Nguyễn Hiếu

Năm tháng rộng sống nơi miền đất lạ

Mỗi ngày qua thường gói cả tâm tư

Có những khi thần trí cũng mệt nhừ

Rồi lại nghĩ chuyện thật hư thuở trước

Trong thực tế đã bao người hiểu được

Nơi xứ người cũng vẫn ước điều may

Vẫn mơ hoang trong cuộc sống mỗi ngày

Cũng khao khát nhìn mây bay lúc sáng

Luôn cố gắng cho con thơ chói rạng

Đừng như mình cứ cày hãng mỗi đêm

Để vợ con hay đợi ngóng bên thềm

Vào những lúc trời đổ thêm tuyết lớn

Bao kẻ nghĩ tánh tôi hay nói giỡn

Nhưng thiệt tình chẳng đùa cỡn gì đâu

Lắm khi vui cũng đôi lúc héo sầu

Vì cuộc sống luôn có câu hư, thật

Người Viễn xứ ai chẳng mơ vật chất

Nhưng phải cày và cũng thật là chăm

Muốn tương lai đẹp như ánh trăng rằm

Luôn chịu khó với hàng trăm vất vả

Nay mới thấu sống ở bên xứ lạ

Không gì bằng vốc tất cả bình sinh

Để ngày sau ngó lại bản thân mình

Đừng hối tiếc những lộ trình đã trải

Thân viễn xứ nào có chi quản ngại

Lo gia đình và con cái thành nhân.

THU THA HƯƠNG

Thơ: Nguyễn Hưng

Ôi mùa thu trong hồn người lữ thứ

Trĩu bàn chân viễn xứ đến nao lòng

Vọng cố hương biền biệt cánh nhạn mong

Đâu một thuở bên dòng sông ký ức ?

Lá vàng rơi ngập từng đêm thao thức

Khúc Tiêu Tương nức nở ánh trăng tàn

Lả cung sầu tiếng dế khóc than van

Đầy tâm tưởng gió ngàn thêm giá buốt.

Bao tủi hận vẫn nghẹn ngào cố nuốt

Thu hoang liêu trên suốt tháng năm dài

Màu kỷ niệm đã nhuốm ánh vàng phai

Nơi bến cũ có ai còn ngóng đợi ?

Đây nỗi niềm trong lòng ta vời vợi

Thời gian trôi đâu đợi khách ngập ngừng

Kìa sỏi đá mà sao thấy rưng rưng

Ngỡ mộng lòng đã ngưng thành giọt lệ.

Nơi đô thành như tựa miền hoang phế

Ngẫm cũng vì dâu bể bước chân đi

Bao nhiêu năm giờ có được những gì ?

Bao phù hoa cũng chỉ là gió thoảng.

Thu đâu chỉ mùa lá vàng lãng đãng

Khi hồn ta quá vãng một thuở xưa

Nơi tha hương buồn đếm mấy cho vừa

Sầu giăng lối… đường thưa đầy lá trút.

Vài Lời Về Bài: Trao Đổi Về “quê Nghèo” Với Cô Nguyễn Bích Thủy

“bài Thơ Quê Hương”, Một Bài Thơ Ít Biết Của Nguyễn Bính

Quê Hương Mỗi Người Chỉ Một

“…quê Hương Mỗi Người Chỉ Một/ Như Là Chỉ Một Mẹ Thôi…” Từ Những Câu Thơ Trên Viết Một Bài Văn Nghị Luận Bày Tỏ Suy Nghĩ Của Mình Về Vai Trò Và Ý Nghĩa Của Quê Hương Đối Với Cuộc Đời Mỗi Con Người

Hãy Nói Về Quê Hương Em Hoặc Nơi Em Đang Ở

Những Bài Thơ Về Quê, Thăm Quê Nhà Sau Bao Ngày Xa Cách

Du Thuyền Bài Thơ Junk Chuẩn 3 Sao

Những Bài Thơ Chế “”Bất Hủ”” Về Tiền

Thơ Vui :định Nghĩa Chồng Là Gì ??

Tu Là Cội Phúc, Tình Là Dây Oan

Hạnh Phúc Là Gì Anh Có Biết Không ?

BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG

Thơ: Bình Minh

Ta lại về nơi ấy tìm tuổi thơ

Tìm câu hát ầu ơ chiều võng mẹ

Quê hương ơi kỷ niệm ngày thơ bé

Được vui đùa theo nhẹ cánh diều bay

Thời gian trôi theo ta đếm từng ngày

Còn đâu nữa vui vầy bên quê lúa

Những con đường trải dài rơm như lụa

Giờ chỉ còn toàn đường nhựa bê tông

Tuổi thơ ơi những chiều tắt nắng hồng

Ta và bạn bên cánh đồng chạy nhẩy

Sao thời gian như con diều đưa đẩy

Muốn quay về quá khứ đấy mà xem

Tìm tuổi thơ khi chân đất lấm lem

Chỉ còn lại khi đem về cõi nhớ

Con sông ấy cánh đồng quê một thuở

Kỷ niệm nào nhắc nhở một làng quê.

BÀI THƠ: MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Về thăm quê vào một dịp cuối năm

Chiều mùa đông lạnh căm căm gió bấc

Cây rụng lá cành khẳng khiu gầy guộc

Lạnh run người cơn gió ngược tái tê

Chân thấp chân cao bước dọc chân đê

Con đò nhỏ dẫn ta về quá khứ

Mùa đông xưa áo ta không có đủ

Đi chăn trâu đội mũ khoác áo tơi

Đốt lửa đồng sưởi ấm bạn bè tôi

Thằng vơ rạ thằng lấy mồi châm lửa

Bới trộm khoai vùi tro không cần rửa

Khoai chín rồi ta bẻ nửa chia nhau

Bạn bè tôi giờ đang ở nơi đâu

Lũ bạn khờ trẻ chăn trâu ngày đó

Tớ về đây giữa bốn bề lộng gió

Không thấy trâu chỉ thấy cỏ mà thôi

Cỏ may níu chân bạn cũ đâu rồi

Thời gian qua như mây trôi nước chảy

Bao năm rồi sao không quên ngày ấy

Ta một thời cùng bay nhẩy chăn trâu.

THƠ VỀ QUÊ THĂM GIA ĐÌNH

Thơ: Thanh Trần

Hôm nay con lại về quê

Trên con đường nhỏ …triền đê bãi bồi

Chân đi nhưng dạ bồi hồi

Nhớ ngày còn bé…nhớ nồi canh cua

Nhớ cả những lúc ban trưa

Những ngày thơ dại năm xưa ùa về

Nhớ sao những nắng mùa hè

Nhớ cành phượng đỏ…tiếng ve năm nào

Nhớ hoa dâm bụt bờ ao

Nghiêng mình đón nắng lao xao gió lùa

Nhớ cả những lúc trời mưa

Mẹ ra đồng cấy đến trưa mới về

Chói chang cái nắng trưa hè

Như thiêu như đốt…mẹ ơi cháy lòng

Con nhỏ chỉ biết chờ mong

Làm mây che mẹ…cấy xong thửa cày

Mẹ ơi….con đã về đây

Giờ hình bóng mẹ..ngày ngày trong con.

Điểm) Doạn Thô Trên Câu 2 (5 Điểm) …

Bài Thơ Quê Hương : “Uống Nước Mưa Chừa Cặn” Của Nhạc Sĩ Mai Châu

Soạn Bài Tràng Giang

Hướng Dẫn Soạn Bài Từ Ấy

Hình Tượng Bác Hồ Trong “Sáng Tháng Năm” Của Tố Hữu

Yêu Quê Hương Qua Từng Trang Sách Nhỏ: Giang Nam Với Bài Thơ Quê Hương

Mạch Cảm Xúc Quê Hương

Những Bài Thơ Hay Về Tình Yêu Quê Hương, Đất Nước

+ 500 Bài Thơ Về Tình Yêu Quê Hương Đất Nước Con Người

Những Lời Chúc, Bài Thơ Và Bài Luận Tiếng Anh Về Chủ Đề Nhà Giáo ⋆ Sie.vn

Những Bài Thơ Hay Về Thầy Cô Cho Trẻ Mầm Non Nhân Ngày 20/11

    Bài thơ Quê hương nổi tiếng của Giang Nam từng được đưa vào sách giáo khoa và bao thế hệ học trò đã thuộc lòng từng câu, từng chữ…

    Ở đó, người đọc bị cuốn hút, ám ảnh bởi những tiếng cười khúc khích thật hồn nhiên để rồi bỗng thấy hụt hẫng khi nghe tin dữ…

    Ở phần mở đầu bài thơ: Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường/Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ/“Ai bảo chăn trâu là khổ?”/Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao…, có lẽ lúc hoài niệm về thời thơ ấu, trong ký ức của tác giả đã hiện lên thấp thoáng những câu hát của… Phạm Duy: Ai bảo chăn trâu là khổ?Chăn trâu sướng lắm chứ!Ngồi mình trâu phất ngọn cờ lau và miệng hát nghêu ngao… (Em bé quê). Bởi nếu không thì tác giả đã không để câu Ai bảo chăn trâu là khổ trong ngoặc kép. Tuy nhiên, dẫu có như vậy thì câu này cũng liền mạch với một tứ thơ hết sức trong trẻo, hồn nhiên: … Những ngày trốn học/Đuổi bướm cầu ao/Mẹ bắt được/Chưa đánh roi nào đã khóc!/Có cô bé nhà bên/Nhìn tôi cười khúc khích… Một điều chắc chắn rằng, sở dĩ bài thơ có sức hấp dẫn người đọc là bởi tuy tác giả sử dụng những câu chữ mộc mạc nhưng lại khéo dụng công ở những lần “cô bé nhà bên cười khúc khích”, tạo nên một ấn tượng khó quên…

“Cô bé” ấy là ai?

        “Cô bé” ấy tên thật là Phạm Thị Triều, sinh ra trong một gia đình có nghề làm mắm gia truyền ở Vĩnh Trường (Nha Trang). Nghề làm mắm cũng là để đóng góp kinh tài cho cách mạng. Cô bé Triều mới “trổ mã” đã theo chị gái lên căn cứ Đồng Bò. Gia đình thấy Triều còn nhỏ quá, cho người nhắn về nhưng cô nhất quyết không về. Khi mặt trận Nha Trang vỡ, Triều được điều về làm ở khối Dân chính của Tỉnh ủy Phú Khánh, đóng ở Đá Bàn. Chính nơi đây, cô đã gặp chàng trai sau này trở thành nhà thơ Giang Nam…

    Còn anh chàng Nguyễn Sung (tên thật của Giang Nam), mới 16 tuổi đã bỏ học giữa chừng vì nhà trường đóng cửa do thời cuộc (Nhật đảo chính Pháp tháng 8.1945). Cậu theo anh trai là nhà cách mạng Nguyễn Lưu tham gia Việt Minh ở mặt trận Phú Khánh. Khoảng đầu năm 1954, Nguyễn Sung được điều về căn cứ Đá Bàn và anh bộ đội trẻ đã “ngẩn ngơ” trong lần đầu gặp Phạm Thị Triều.

    Ít lâu sau anh biết thêm rằng không phải chỉ mình anh mà cả đám lính trẻ cũng thường tìm cớ này, cớ nọ để tạt vào cơ quan chỉ để… nhìn cô Triều một cái. “Bạo phổi” lắm thì cũng chỉ nói vu vơ một câu rồi… biến! Chuyện yêu đương, trai gái trong cùng tổ chức hồi ấy hầu như bị cấm nghiêm ngặt. Tuy nhiên, là một anh lính có “chút thơ văn” nên Nguyễn Sung vẫn nghĩ được cách tiếp cận người đẹp. Trước tiên, anh vận dụng khả năng thơ văn của mình để được giao nhiệm vụ chạy công văn. Và thế là mỗi lần đưa công văn đến cơ quan, anh lại kèm theo một lá thư (viết sẵn) cho nàng mà không nói năng, hỏi han gì thêm vì sợ lộ. Phải hơn một tuần sau lá thư thứ hai, anh mới “sướng rêm người” khi được nàng “ừ” (trong bức thư hồi âm)…

    Yêu nhau “kín đáo” như thế mà vẫn không giấu được ai, may mà cả anh lẫn chị đều được anh em thương mến nên trước ngày anh ra Bình Định tham gia Đoàn Sĩ quan liên bộ đình chiến, chuẩn bị cho việc ký kết Hiệp định Genève, cơ quan đã tổ chức đám cưới cho họ. Sống với nhau được hai đêm thì anh lên đường, còn chị trở lại Nha Trang… Từ buổi đó, đôi vợ chồng trẻ phải luôn chịu cảnh xa cách, gian truân…

    Sau Hiệp định Genève (tháng 7.1954), Nguyễn Sung vào hoạt động trong lòng địch, trong vai trò công nhân ở một xưởng cưa và âm thầm viết cho tờ Gió mới – là tờ báo hợp pháp ở Nha Trang. Tuy hoạt động cùng địa bàn nhưng đôi vợ chồng son vẫn không thể gặp nhau vì khác tuyến, phải tuân giữ kỷ luật khắt khe để không bị lộ… Mãi đến năm 1958, tổ chức chuyển vùng công tác cho họ vào Biên Hòa thì họ mới thật sự có những ngày hạnh phúc bên nhau, dù khoảng thời gian này cũng rất ngắn ngủi. Họ thuê một căn nhà nhỏ trong xóm lao động nghèo. Ông làm mướn cho một nhà thầu khoán, còn bà buôn bán lặt vặt…

    Một thời gian sau, tổ chức lại rút ông về lại Khánh Hòa, bà Triều ở lại một mình nuôi con. Mỗi đêm, nghe con gái khóc ngằn ngặt vì nhớ cha, bà Triều phải lấy chiếc áo cũ của chồng đắp lên người con để “có hơi của ông ấy cho nó nín khóc”. Sau này, ông đã mượn lời vợ, và mượn luôn sự cố khóc đêm của con để bày tỏ nỗi nhớ thương: Con nhớ anh thường đêm biếng ngủ/Nó khóc làm em cũng khóc theo/Anh gởi về em manh áo cũ/Đắp cho con đỡ nhớ anh nhiều… (Lá thư thành phố).

Quê hương ra đời trong hoàn cảnh nào?

    Trong hồi ký Sống và viết ở chiến trường, Giang Nam đã kể lại như sau: “Bài thơ Quê hương ra đời năm 1960, dưới chân núi Hòn Dù, cách chúng tôi Trang hơn 40 cây số về phía tây. Lúc ấy, tôi đang là Phó ban Tuyên huấn của Tỉnh ủy Khánh Hòa. Chiều hôm ấy, anh Phó bí thư Tỉnh ủy đã gọi tôi lên chỗ anh ở (một căn chòi nhỏ giữa rừng). Anh ân cần hỏi thăm tôi về tình hình công tác, sức khỏe… Tôi linh cảm thấy có điều gì không bình thường. Quả nhiên sau đó, anh nói thật: Tin của cơ sở trong thành vừa báo cho biết vợ và con gái tôi bị địch bắt trước đó hơn một năm đã bị chúng thủ tiêu… Tôi bàng hoàng, trời đất như sập xuống đầu mình… Trong nỗi đau đớn tột cùng, tôi ngồi trong căn chòi nhỏ, trước mắt là ngọn đèn dầu lù mù được che kín ba mặt, tôi đã viết một mạch xong bài thơ, không xóa sửa chút nào… Không phải tôi làm thơ mà là ghi lại những ký ức, những hình ảnh đã trở thành máu thịt trong tôi. Từng đoạn nước mắt tôi trào ra, nhất là ở hai câu cuối của bài: Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất/Có một phần xương thịt của em tôi”.

    Bài thơ được ký tên Giang Nam, bởi dạo còn đi học ông rất thích những câu thơ của Hồ Dzếnh: Tô Châu lớp lớp phủ kiều/Trăng đêm Dương Tử, mây chiều Giang Nam… Sau đó, ông gửi bài thơ theo đường giao liên cho Báo Thống Nhất (Hà Nội), vì chỉ có tờ báo này được chuyển vào chiến trường phía Nam. Khoảng tháng 8.1961, trên đường công tác qua huyện Khánh Vĩnh (Khánh Hòa), qua chiếc radio, ông nghe Đài phát thanh Việt Nam đọc bài thơ Quê hương và thông báo bài thơ này đoạt giải nhì của Báo Văn nghệ. Trong giây phút vui mừng đó, hình ảnh thân yêu của vợ con ông lại ùa về, ông bật khóc…

    Đinh ninh là vợ con mình đã chết, Giang Nam lao vào công tác, nhất là trên mặt trận văn hóa. Bỗng giữa năm 1962, vợ con ông được thả về vì địch không tìm được chứng cứ. Sum họp chưa được bao lâu, vợ ông lại bị bắt lần thứ hai (1968), đứa con gái cứ bám riết lấy mẹ nên cũng… bị tù. Mãi đến năm 1973 họ mới được trả tự do…

    Hiện nay, đôi “bách niên – đồng chí” đều đã qua ngưỡng tuổi 80, họ vẫn hạnh phúc bên nhau trong căn nhà số 46 đường Yersin (TP.Nha Trang).

Phân Tích Bài Thơ Quê Hương Của Giang Nam Chi Tiết

Bài Văn: Phân Tích Bài Thơ “Quê Hương”

Phân Tích Bài Thơ Quê Hương ( Tế Hanh )

“Bài Thơ Quê Hương”, Một Bài Thơ Ít Biết Của Nguyễn Bính – Nguyễn Đình Minh – Hội Nhà Văn Hải Phòng – Văn Hải Phòng – Văn Thơ Hải Phòng – Văn Học Hải Phòng

Quê Hương Mỗi Người Chỉ Một ?

🌟 Home
🌟 Top