Top 2 # Xem Nhiều Nhất Bài Thơ Oan Nghiệt Mới Nhất 1/2023 # Top Like | Chungemlachiensi.com

Lời Bài Thơ Oan Nghiệt (Nguyễn Bính)

Hôm nay bắt được thư Hà NộiCho biết tin Dung đã đẻ rồiGiờ Sửu, tháng ngâu, ngày nguyệt tậnBao giờ tôi biết mặt con tôi?Nào xem thử đoán tên con gáiOanh, Yến, Đào, Trâm, Bích, Ngọc, Hồi?Tôi biết vô tình Dung lại muốnCon mình mang lấy nghiệp ăn chơi.Ngọc nữ trót sinh vào tục lụyĐời con rồi khổ đấy con ơi!Mẹ con đeo đẳng nghề ca xướngNuôi được con sao, trời hỡi trời!Mẹ con chỉ đợi hồng đôi máChỉ đợi chiều xuân kia thắm tươiHôn con một chiếc, hay là khócRồi gửi coh người thiên hạ nuôi.Mẹ con nịt vú cho tròn lạiChiều cái hoang đàng lũ khách chơi.Đời cha lưu lạc quê người mãiKiếp mẹ đêm đêm bán khóc cười.Có mẹ, có cha mà đến nỗiMiệng đời mai mỉa gái mồ côi.Vài ba năm nữa, con khôn lớnUốn lưỡi làm sao tiếng “mẹ ơi!”Đời em xuống dốc, tôi lên dốcNào có vui gì, khổ cả đôi.Sương chiều, gió sớm, bao đơn chiếcBướm lại, ong qua, mấy ngậm ngùi ?Sắt son một chuyến trăng còn sángTâm sự đôi dòng nước chảy xuôi.Cỏ bồng trở lại kinh kỳ đượcHoa đợi hay bay xứ khác rồi.Vô khối ngọc trong the thắm đấyDung còn chung thủy nữa hay thôi?Rồi có một đêm, màn rủ thấpNgã vào tay một khách làng chơi.Em có nghĩ rằng trong hắt hủiCon mình trằn trọc cánh tay ai?Em có nghĩ rằng trong quán trọĐầu tôi lại gối cánh tay tôi?

Cha mẹ đã không nuôi dạy đượcCon là phận gái, hạt mưa saChân bùn, tay lấm hay hài hánHay lại Bình Khang, lại nguyệt hoaCành đưa, lá đón theo đòi mẹPhách ngọt, đàn hay tục xướng caCha lo ngại lắm là con gáiChẳng có bao giờ biết mặt chaCon mười sáu, bảy xuân đương độCha bốn, năm mươi chửa trót già.Cha buồn tiễn khách hơi thu quạnhCon thẹn che đàn nửa mặt hoa.Chàng chàng, thiếp thiếp, vui bằng đượcBố bố, con con, chẳng nhận raMột lứa lên trời chung lận đậnThương nhau, cha soạn khúc Tỳ bàÁo xanh mà ướt vì đêm ấyTội nghiệp đời con, xấu hổ cha.“Khóm cúc tuôn đôi dòng lệ cũ“Con thuyền buộc một mối tình nhà …”

Giờ đây cha khóc mà thương nhớGửi vọng về con một chiếc hôn.Tiền, cha không đủ hoàn lương mẹCòn lấy đâu mà nuôi nấng con?Thôi cha cầu chúc cho con gáiMắt chớ lưu cầu, môi chớ sonCàng tài sắc lắm càng oan nghiệt“Bảy nổi ba chìm với nước non”Nhất kiêng đừng lấy chồng thi sĩNghèo lắm, con ơi! Bạc lắm con!Ở đây, cha khóc mà thương nhớĐất Huế dầm mưa mấy tháng tròn..

Huế, 1941

Bài Thơ “Oan Nghiệt ” Của Nhà Thơ Nguyễn Bính

Hôm nay bắt được thư Hà NộiCho biết tin Dung đã đẻ rồiGiờ sửu, tháng ngâu, ngày nguyệt tậnBao giờ tôi biết mặt con tôi?Nào xem thử đoán tên con gáiOanh, Yến, Đào, Trâm, Bích, Ngọc, Hồi?Tôi biết vô tình Dung lại muốnCon mình mang lấy nghiệp ăn chơi.

Ngọc nữ trót sinh vào tục lụyĐời con rồi khổ đấy con ơi!Mẹ con đeo đẳng nghề ca xướngNuôi được con sao, giời hỡi giời!Mẹ con chỉ đợi hồng đôi máChỉ đợi chiều xuân kia thắm tươiHôn con một chiếc hay là khócRồi gởi cho người thiên hạ nuôiMẹ con nịt vú cho tròn lạiChiều cái hoang đàng lũ khách chơiĐời cha lưu lạc quê người mãiKiếp mẹ đêm đêm bán khóc cườiCó mẹ có cha mà đến nỗiMiệng đời mai mỉa gái mồ côiVài ba năm nữa con khôn lớnUốn lưỡi làm sao tiếng “mẹ ơi”Đời em xuống dốc tôi lên dốcNào có vui gì, khổ cả đôiSương chiều gió sớm bao đơn chiếcBướm lại ong qua mấy ngậm ngùiSắt son một chuyến giăng còn sángTâm sự đôi dòng nước chảy xuôiCỏ bồng trở lại kinh kì đượcHoa đợi hay bay xứ khác rồi.Vô khối ngọc trong the thắm đấyDung còn chung thủy nữa hay thôi?Rồi có một đêm màn rủ thấpNgã vào tay một khách làng chơi.Em có nghĩ rằng trong hắt hủiCon mình trằn trọc cánh tay ai?Em có nghĩ rằng trong quán trọĐầu tôi lại gối cánh tay tôi?Cha mẹ đã không nuôi dạy đượcCon là phận gái hạt mưa saChân bùn tay lấm hay hài hánHay lại bình khang lại nguyệt hoa?Cành đưa lá đón theo đời mẹPhách ngọt đàn hay tục xướng caCha lo ngại lắm là con gáiChẳng có bao giờ biết mặt chaCon mười sáu bảy xuân đương độCha bốn năm mươi chửa trót giàCha buồn tiễn khách hơi thu quạnhCon thẹn che đàn nửa mặt hoaChàng chàng thiếp thiếp vui bằng đượcBố bố con con chẳng nhận raMột lứa bên giời chung lận đậnThương nhau cha soạn khúc Tì bàÁo xanh mà ướt vì đêm ấyTội nghiệp đời con, xấu hổ cha“Khóm cúc tuôn đôi dòng lệ cũ“Con thuyền buộc một mối tình nhà…”Giờ đây cha khóc vì thương nhớGửi vọng về con một chiếc hônTiền cha không đủ hoàn lương mẹCòn lấy đâu mà nuôi nấng con?Thôi cha cầu chúc cho con gáiMắt chớ lưu cầu môi chớ sonCàng tài sắc lắm càng oan nghiệp“Bảy nổi ba chìm với nước non”Nhất kiêng đừng lấy chồng thi sĩNghèo lắm con ơi! bạc lắm con!Ở đây cha khóc mà thương nhớĐất Huế dầm mưa mấy tháng tròn…

Huế 1941

Mở Bài Bài Thơ Bếp Lửa

Các em cùng tìm hiểu cách viết Mở bài bài thơ Bếp lửa, một bài thơ thấm đẫm tình cảm gia đình của nhà thơ Bằng Việt để qua đó trau dồi, nâng cao hơn nữa kĩ năng viết mở bài cho bài văn của mình thêm hoàn thiện, ngắn gọn và mang tính thuyết phục hơn.

Một số cách mở bài bài thơ Bếp lửa hay, đặc sắc.

5 cách Mở bài bài thơ Bếp lửa

Trong cuộc đời này ai cũng trải qua những năm tháng tuổi thơ ngây ngô, hồn nhiên và trong sáng, tuổi thơ ấy gắn liền với bao kỉ niệm vui buồn, chính những kỉ niệm tuổi thơ là hành trang không thể thiếu khi ta trưởng thành bước trên đường đời. Bằng Việt khi viết bài thơ “Bếp lửa” cũng đang là một cậu sinh viên, ở độ tuổi mới trưởng thành người cháu nhớ về những kỉ niệm ấu thơ bên bà, mỗi ngày cùng bà nhóm bếp lửa. Những năm tháng tuổi thơ sống bên bà đã cho Bằng Việt cảm nhận được tình yêu thương vô bờ, sự hy sinh cao cả của bà, hơn thế là tình cảm bà cháu thiêng liêng, sâu đậm.

Bài thơ “Bếp lửa” – một trong những sáng tác đầu tay của nhà thơ Bằng Việt được ra đời khi tác giả đang là sinh viên tại nước ngoài, ở độ tuổi trưởng thành lại phải xa quê hương, Bằng Việt dường như không thể kìm nén được sự nhớ thương về người bà nơi quê nhà. Bài thơ được viết nên bằng những hồi tưởng về kỉ niệm thơ ấu của cháu bên bà, những dòng suy ngẫm về tình cảm của bà và tình bà cháu thiêng liêng, sâu nặng, hình ảnh bếp lửa trong bài thơ trở thành một điểm tựa khơi gợi những kỉ niệm, cảm xúc và suy nghĩ của nhà thơ về tình bà cháu và gia đình, xa hơn đó là những suy nghĩ về tình yêu quê hương, đất nước của một người con xa quê.

Bài thơ ‘Bếp lửa” của nhà thơ Bằng Việt là một bài thơ hay viết về tình cảm bà cháu nhưng lại được chan hòa với tình yêu quê hương đất nước. Có thể nói trong bài thơ “Bếp lửa” của Bằng Việt có bóng dáng của biết bao tâm hồn tuổi thơ như chúng ta, tuổi thơ của tác giả gắn với hình ảnh người bà kính yêu, tần tảo, hy sinh, gắn với hình ảnh bếp lửa nồng đượm. Bài thơ không chỉ cho chúng ta cảm nhận được những cảm xúc chân thành của tác giả đối với người bà và ca ngợi tình cảm bà cháu thiêng liêng mà còn nhắc nhở về vai trò của tình cảm gia đình trong cuộc sống.

Trong cuộc sống của chúng ta không thể thiếu đi tình cảm gia đình, đó có thể là tình bà cháu, cha con, anh em ruột thịt, có trưởng thành và bước ra ngoài cuộc sống hay rời xa quê hương ta mới càng thấu rõ sự thiêng liêng, trân quý của tình cảm gia đình. Bằng Việt viết bài thơ “Bếp lửa” trong hoàn cảnh xa nhà, xa quê hương đã cho người đọc được cảm nhận những dòng hồi tưởng xúc động, những suy ngẫm đầy triết lí về người bà và tình cảm của hai bà cháu. Đọc thơ của Bằng Việt ta như được sống lại với những năm tháng tuổi thơ với biết bao kỉ niệm đáng nhớ, có người bà tần tảo sớm hôm, có bếp lửa bập bùng sớm tối.

Bài Hát, Bài Thơ – Sóng

Chào các bạn,

Mới đây, bài thơ Sóng của thi sĩ Xuân Quỳnh được một nhóm sinh viên trường Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch (TP HCM) phổ nhạc.

Bài hát phỏng thơ này có giai điệu trẻ trung, trong sáng và đáng yêu, so với giai điệu nồng nàn và nhiều khao khát trong thơ nguyên mẫu.

Có một câu trong bài hát và trong thơ nguyên mẫu mà hồi đi học mình đọc thấy bình thường nhưng bây giờ thì thấy hơi hơi hiểu. Đó là câu: “Cả trong mơ còn thức”.

(Nguyên văn đoạn thơ:

“Con sóng dưới lòng sâu Con sóng trên mặt nước Ôi con sóng nhớ bờ Ngày đêm không ngủ được Lòng em nhớ đến anh Cả trong mơ còn thức”

Do bài hát có một số thay đổi về lời và cấu trúc của bài thơ nên chỉ có câu cuối cùng được giữ nguyên mẫu.)

Chà, yêu đến thế nào mà “cả trong mơ còn thức” nhỉ? 🙂

Thu Hương

***

Sóng

Lặng lẽ và ồn ã, liệu sóng có hiểu mình Mạnh mẽ và diệu êm, sóng vẫn ra biển khơi Nỗi khát vọng tình yêu, rực cháy trong tim xanh Em nghĩ về biển lớn, ở nơi nào sóng lên

Sóng bắt đầu từ gió, gió bắt đầu từ đâu Cũng không thể biết khi nào ta đã yêu nhau Sóng đi giữa lòng sâu, sóng đùa trên mặt nước Giữa muôn trùng cách trở sóng có đến nơi bờ Từng con sóng ngày đêm nhớ mong tiếng gọi bờ Cả đến trong mơ còn thức, làm sao tan thành muôn tiếng yêu qua biển rộng Để đến trăm năm còn vỗ, giữa cuộc đời

Ngược bắc hay về nam, mình anh em nghĩ về Con sóng vỗ ngày xưa, và mãi đến muôn đời sau Ngày tháng tuy dài thế, đại dương vẫn sâu rộng Cuộc sống vẫn vội vã, mây vẫn bay đi xa

Sóng bắt đầu từ gió, gió bắt đầu từ đâu Cũng không thể biết khi nào ta đã yêu nhau Sóng đi giữa lòng sâu, sóng đùa trên mặt nước Giữa muôn trùng cách trở sóng có đến nơi bờ Từng con sóng ngày đêm nhớ mong tiếng gọi bờ Cả đến trong mơ còn thức, làm sao tan thành muôn tiếng yêu qua biển rộng Để đến trăm năm còn vỗ, giữa cuộc đời

1 ,2, 3, go…. Dữ dội và dịu êm này thì là ồn ào và lặng lẽ Ừ thì sóng không hiểu nổi mình Và rực sóng thì tìm ra tận bể Trước muộn trùng sóng biển Em nghĩ về anh nghĩ về em Em nghĩ về biển lớn Từ nơi nào sóng đã đi lên Sóng bắt đầu từ gió Này thì gió bắt đầu từ đâu Ờ em cũng chẳng biết nữa Từ khi nào ta đã yêu nhau Dẫu xuôi về phương bắc hay dẫu có ngược về phương nam Ở nơi nào em cũng nghĩ chỉ một anh một phương mà thôi mà thôi

Sóng bắt đầu từ gió, gió bắt đầu từ đâu Cũng không thể biết khi nào ta đã yêu nhau Sóng đi giữa lòng sâu, sóng đùa trên mặt nước Giữa muôn trùng cách trở sóng có đến nơi bờ Từng con sóng ngày đêm nhớ mong tiếng gọi bờ Cả đến trong mơ còn thức, làm sao tan thành muôn tiếng yêu qua biển rộng Để đến trăm năm còn vỗ, giữa cuộc đời Làm sao tan thành muôn tiếng yêu qua biển rộng Để đến trăm năm còn vỗ, giữa cuộc đời

Thi sĩ Xuân Quỳnh. Ảnh: tư liệu

Sóng (Xuân Quỳnh) – Ngâm thơ: Minh Ngọc

Sóng Xuân Quỳnh

Dữ dội và dịu êm Ồn ào và lặng lẽ Sông không hiểu nổi mình Sóng tìm ra tận bể

Ôi con sóng ngày xưa Và ngày sau vẫn thế Nỗi khát vọng tình yêu Bồi hồi trong ngực trẻ

Trước muôn trùng sóng bể Em nghĩ về anh, em Em nghĩ về biển lớn Từ nơi nào sóng lên?

Sóng bắt đầu từ gió Gió bắt đầu từ đâu? Em cũng không biết nữa Khi nào ta yêu nhau

Con sóng dưới lòng sâu Con sóng trên mặt nước Ôi con sóng nhớ bờ Ngày đêm không ngủ được Lòng em nhớ đến anh Cả trong mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương bắc Dẫu ngược về phương nam Nơi nào em cũng nghĩ Hướng về anh – một phương

Ở ngoài kia đại dương Trăm nghìn con sóng đó Con nào chẳng tới bờ Dù muôn vời cách trở

Cuộc đời tuy dài thế Năm tháng vẫn đi qua Như biển kia dẫu rộng Mây vẫn bay về xa

Làm sao được tan ra Thành trăm con sóng nhỏ Giữa biển lớn tình yêu Để ngàn năm còn vỗ

Biển Diêm Điền, 29-12-1967

Nguồn: 1. Hoa dọc chiến hào, Xuân Quỳnh, NXB Văn học, 1968 2. Thơ Xuân Quỳnh, Kiều Văn chủ biên, NXB Đồng Nai, 1997

Share this:

Facebook

Email

Thêm

In

Twitter

Reddit

Thích bài này:

Thích

Đang tải…