Top 18 # Xem Nhiều Nhất Bài Thơ Nói Về Quê Hương Ngắn / 2023 Mới Nhất 12/2022 # Top Like | Chungemlachiensi.com

Bài Văn Hay Nói Về Cảm Nghĩ Quê Hương / 2023

+ Hoàng hôn trên quê hương. Cảnh dẹp của quê hương. + Hồi tưởng lại ngày tôi còn nhỏ tuổi.

(Phát triển câu chuyện)

1) Mùa mưa. Nước lớn, tôi ra tắm trong làn nước mát của con sông quê.

2) Sau khi tắm, tôi ngồi lặng nhìn cảnh đẹp, đầy thơ mộng và lưu luyến của dòng sông, của những cánh cò, của những bờ tre.

3) Lặng buồn trước những mái tranh nghèo.

4) Xa quê đã lâu tôi vẫn không bao quên được những cảnh bình dị gửi gắm bao nhiêu kỉ niệm ấy.

+ Bất giác nhớ những câú thơ về quê hương.

BÀI LÀM

Trong hoàng hôn, làng quê tôi mơ màng…

Con sông uốn quanh từng rặng dừa xanh duyên dáng, lững lờ trồi về chân trời… Ngày ây, tôi còn là mọt đứa trẻ tám tuổi.

Vào mùa mưa, cứ mỗi buổi chiều khi con bìm bịp kêu nước lớn, tôi xin mẹ được ra sông tắm. Trong làn nước mát, tôi ngụp lặn thỏa thích cho đến khi ông mặt trời đã khuất hẳn rặng dừa bên sông. Vào những ngày nghỉ, tôi được tắm sớm hơn và như thế là tôi được tắm lâu hơn, khỏi lo gì trời tối. Những dịp ấy, sau khi vẫy vùng đã chán, tôi lặng nhìn cảnh quê hương trong buổi hoàng hôn. Chiều rồi, một đàn cò thả cánh lượn quanh cánh đồng, bóng hàng tre nghiêng nghiêng rủ ông mặt trời đi ngủ sớm. Chiều rồi, bao mai tranh ngheo, lăng le buồn trong không gian yên ắng, hàng cau thầm thì gọi những hạt nấng rong chơi mau trở về. Chiều rồi, dòng sông hiền hòa, lững lờ trôi mang thêm một kỉ niệm của tôi đi theo tháng ngày…

Năm nay, tôi đã mười ba tuổi, năm năm xa quê hương còn gì. Thời gian xóa nhòa đi nhiều kỉ niệm về làng quê năm nào nhưng không hê phai nhạt trong trí óc tôi về một dòng sông thật hiền hòa trôi mang bao kỉ niệm thời thơ ấu, một cánh đồng mơ màng buồn trong nắng hoàng hôn… Và bất giác, tôi thấm nhớ những câu thơ:

Quê hương là gì hở mẹ?

Mà cô giáo dạy phải yêu Quê hương là gì hở mẹ?…

Nguồn: chúng tôi

Hãy Nói Về Quê Hương Em Hoặc Nơi Em Đang Ở / 2023

Hãy nói về quê hương em hoặc nơi em đang ở – Bài làm 1

“Quê hương” là hai tiếng gọi thân thương nhất đối với mỗi một con người. Bởi đó là nơi chúng kiến ta sinh ra, lớn lên và trưởng thành. Đối với em cũng vậy, quê hương em thật đẹp và mỗi lần nhắc gọi quê hương em thấy trong lòng trào dâng bao cảm xúc khó tả.

Quê hương em là một làng quê rất trù phú. Những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay, những bãi ngô, nương dâu xanh tít tắp đến tận chân trời. Con đường làng ngoằn ngoèo, quanh co nhưng vô cùng sạch sẽ vì được làm bằng bê tông. Từ ngày có đường bê tông sạch sẽ, chúng em đi học không còn phải chịu cảnh lầy lội bùn đất như trước kia nữa.

Những ngôi nhà hai tầng mọc lên khang trang làm cho quê hương ngày càng mới mẻ. Bây giờ ở quê em không còn có nhà tranh nữa mà tất cả đều có nhà ngói cả rồi. Vì thế tháng 10 năm ngoái, quê em đã được đón nhận danh hiệu Nông thôn mới.

Tuy rằng cuộc sống đã khấm khá hơn nhưng ở quê em, mọi người vẫn sống với nhau rất chan hòa, tình cảm. Khi bắt đầu một ngày mới, các bác nông dân thường rủ nhau ra đồng. Các chị hàng xén đẩy xe đi chợ, nói chuyện về giá cả hôm nay. Còn chúng em thì í ới gọi nhau đi học, cười đùa và nói chuyện làm cho làng xóm nhỏ trở nên xôn xao và tràn đầy sức sống hơn. Những buổi tối liên hoan văn nghệ, các cụ ông cụ bà cũng hào hứng đi xem rồi tham giad đọc thơ, kể chuyện nữa.

Những cánh diều đủ màu sắc, đủ hình dáng bay lên cao, cao mãi trên triền đê lộng gió có lẽ là hình ảnh mà em thích thú nhất. Hy vọng những ước mơ của chúng em sau này cũng sẽ bay cao, bay xa như thế.

Diện mạo quê hương em đang thay đổi từng ngày và ngày một giàu đẹp hơn. Em rất yêu quê hương của mình. Chính vì thế sau này, dù có đi đâu xa đi nữa thì em vẫn luôn nhớ về quê hương.

Hãy nói về quê hương em hoặc nơi em đang ở – Bài làm 2

Quê hương là gì hả mẹ? Mà thầy cô dạy phải yêu nhiều Quê hương là gì hả mẹ? Mà ai đi xa cũng nhớ nhiều

Những câu thơ trên chứa đựng một tình cảm lớn lao đối với quê hương của mỗi người. Đó chính là nơi ta được sinh ra và lớn lên. Nó chở che ta những ngày ta còn thơ bé và luôn là chỗ dừng chân cho những người con xa quê đi làm ăn trở về sau những năm tháng bôn ba khắp mọi nơi.

Như một lẽ tất nhiên, các bạn ai cũng có quê hương và em cũng vậy. Trong trái tim em, quê em thật đẹp và em luôn tự hào về hai tiếng thiêng liêng ấy.

Quê em cũng như bao làng quê khác, có gốc đa, giếng nước, sân đình, có con sông quê hương chảy dài mang nước đến cho xóm làng, có cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay, có những đàn trâu tung tăng gặm cỏ và đặc biệt nơi đây có những con người chất phác, sống với nhau bằng tình cảm rất chân thành. Em yêu quê hương không phải vì nó giàu sang, trù phú mà chính vì nó gắn bó với cuộc sống của dân làng và với tuổi thơ của những đứa trẻ như em. Nhớ đến mùa thu hoạch lúa, trời nắng gay gắt, các bác nông dân trên người lấm tấm mồ hôi vì mệt nhọc nhưng trên mặt vẫn hiện lên nụ cười rạng rỡ mừng vì một vụ lúa bội thu, em lại nhớ đến câu ca dao:

Ai ơi bưng bát cơm đầy Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần”

Nhớ cả những quán nước chè dưới những gốc cây cổ thụ phục vụ những cô bác nông dân đi làm đồng về, nhớ hình ảnh quen thuộc của những đứa trẻ đi mò cua, bắt ốc. Quê hương còn gắn với tuổi thơ của chúng em bằng những buổi chiều chạy theo những anh chị lớn hơn đi thả diều trên cánh đồng lúa đã được thu hoạch xong chỉ còn trơ gốc rạ, rồi đến món khoai nướng, ngô nướng quen thuộc của bọn trẻ chăn trâu. Yêu quê hương là yêu luôn cả những điều bình dị, mộc mạc, đơn sơ đó bởi vì chính những hình ảnh này làm nên quê hương của mỗi người.

Quê hương mỗi người chỉ một Như là chỉ một mẹ thôi Quê hương nếu ai không nhớ Sẽ không lớn nổi thành người

Quê hương luôn là niềm tự hào trong tâm trí em, sau này dù có đi đến nơi đâu đi chăng nữa, thì hình ảnh quê hương luôn khắc sâu trong trái tim em vì ở nơi đó có những người thân và kỉ niệm gắn với một thời thơ ấu không thể nào quên.

Hãy nói về quê hương em hoặc nơi em đang ở – Bài làm 3

Lệ Thủy, đó chính là tên gọi của quê hương em, một vùng chiêm trũng nằm trên dải đất hẹp ven biển miền Trung, đẹp và trù phú lắm.

Vào vụ Đông Xuân, chim én bay về đây nhiều vô kể, có những thửa ruộng cùng một lúc có đến hàng trăm con én chao liệng trên tấm thảm nhung xanh. Dọc những bờ ruộng, cò trắng đứng thành hàng, im phăng phắc. Nhưng chỉ cần nghe tiếng động nào đó như tiếng khua đuổi cá của dân chài lưới thì những chấm trắng ấy vội bốc mình lên không trung, dang rộng hai cánh, trôi thành từng đàn về tận tít trời xa… Đứng ở giữa cánh đồng vào thời điểm lúa đang thì con gái, mới thưởng thức được vẻ đẹp rất nên thơ của cánh đồng. Đẹp nhất là ngắm nhìn những đợt sóng lúa đuổi nhau vội vàng, nhấp nhô lên xuống, giống hệt như một tấm thảm nhung xanh mà ai đó đang tung lên hạ xuống. Người làng em đi xa, mỗi lần về quê, không ai không dừng lại để ngắm đồng lúa quê mình, để tìm lại ở đây những kỉ niệm của một thời thơ ấu: đẹp, hồn nhiên và ấm áp hương đồng.

Từ khóa từ Google

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Những Bài Thơ Ngắn Hay Về Quê Hương Cảm Động Mới Nhất / 2023

Quê hương đẹp mãi trong tôi

Dòng sông bên lỡ bên bồi uốn quanh

Cánh cò bay lượn chòng chành

Đàn bò gặm cỏ đồng xanh mượt mà

Sáo diều trong gió ngân nga

Bình yên thanh đạm chan hòa yêu thương

Bức tranh đẹp tựa thiên đường

Hồn thơ trỗi dậy nặng vương nghĩa tình.

Quê hương trong bài thơ không chỉ đẹp mà còn thật yên bình. Nơi ấy có cánh cò bay lượn, đàn bò đang nhởn nhơ gặm cỏ và sáo diều ngân nga trong gió. Đây cũng là hình ảnh quen thuộc của các làng quê Việt Nam.

Bài thơ ngắn hay về quê hương: Còn mãi hương quê

Tóc dài em xõa ngang vai

Bóng quê hương đổ dặm dài phía sau

Bến sông đợi một nhịp cầu

Thênh thang đồng lúa một màu ngát xanh

Yêu quê tình mãi ngọt lành

Du dương khúc hát thanh bình ngân nga

Điệu hò xứ Huế vang xa

Gửi tình em với quê nhà đợi mong

Hè sang Phượng trổ sắc hồng

Người ơi ước hẹn tình nồng không phai!

Quê hương không chỉ đẹp bởi cảnh vật mà còn đẹp bởi con người. Nơi ấy có điệu hò quen thuộc, du dương. Nơi ấy còn có bóng dáng của người con gái với mái tóc dài xõa ngang vai. Tất cả khiến cho tác giả thêm vẹn chữ tình.

Bài thơ ngắn hay về quê hương: Quê hương

Quê hương tôi là những buổi trưa hè

Theo chúng bạn đi bắt ve về nghịch

Vị của bàng…chua chua…mà vẫn thích

Ánh mắt người khúc khích gọi mùa sang

Quê hương tôi là bông lúa chín vàng

Hàng dừa đứng mơ màng trong nắng sớm

Vườn trái cây sai trĩu cành mơn mởn

Có dáng cha đang đứng đợi con về

Từng đàn trâu thong thả chốn đường quê

Tiếng sáo trúc vỗ về trưa nắng hạ

Là dáng mẹ hòa trong từng gốc rạ

Giọt sương đêm trên cành lá gọi mời

Con sẽ về bên mẹ…mẹ hiền ơi

Để được khóc bên những lời an ủi

Được xuýt xoa củ khoai lang nướng củi

Được hòa mình trong khúc hát sông quê

Quê hương ơi…ta nhất định trở về!!!

Bài thơ là lời tâm sự của một người con xa quê lâu ngày. Nhớ về quê hương, tác giả nhớ đến những buổi trưa hè cùng đám bạn đùa nghịch, nhớ đến cánh đồng lúa chín thơm và hơn hết là nỗi nhớ mẹ với mong muốn một ngày được trở về bên mẹ.

Bài thơ ngắn hay về quê hương: Quê hương hoài nhớ

Quay gót trở về một lần với quê hương

Thương lắm anh ơi vấn vương bao nỗi nhớ

Ký ức tuổi thơ theo năm chờ tháng đợi

Ôm ấp vui buồn theo từng hạt mưa rơi

Hãy lại một lần về chốn cũ anh ơi!

Nơi bến sông xưa còn bên bồi bên lở

Lời hẹn năm nào đời này anh còn nợ

Trăn trở đêm buồn trăn trở khúc nhạc xưa

Hãy lặng nhớ về mùa hoa bưởi đong đưa

Dáng mẹ liêu xiêu nắng đùa trên mái lá

Có kỷ niệm về mối tình cha thắm đỏ

Ru mãi ngọt ngào tuổi thơ đã rời xa

Anh hãy quay về mùa cây lúa trổ hoa

Cánh đồng vàng ươm tình thương còn chan chứa

Cúm núm gọi đàn tiếng kêu còn dang dở

Điệp khúc quê mình còn đợi mãi tình anh.

Bài thơ là lời mời gọi chàng trai trở về thăm quê hương. Nơi ấy có ký ức tuổi thơ, có bến sông, có lời hẹn ước mà anh chưa thực hiện, có mùa hoa bưởi đong đưa, có dáng mẹ, tình cha,… Anh hãy về bởi vì quê mình vẫn luôn mong chờ anh.

Bài thơ ngắn hay về quê hương: Quê hương

Quê tôi đó có tình yêu tha thiết

Mỗi đứa con nơi biền biệt chưa về

Vẫn ngóng lòng nơi ấy mái tranh quê

Có dáng mẹ còn não nề thương nhớ

Quê tôi đó có câu hò mãi nợ

Một lời thề ngày rời bến yêu thương

Dù đi xa cách trở mấy dăm trường

Con tim nhỏ vấn vương hình bóng cũ

Quê tôi đó những mảnh đời vần vũ

Khói lam chiều ấp ủ sưởi lòng nhau

Giọt mồ hôi mằn mặn vẫn khát khao

Niềm hạnh phúc đang dâng trào nơi ấy

Quê tôi đó ngàn đời nay vẫn vậy

Vòng tay người che chở bước thơ ngây

Giờ quay về mái tóc nhuốm màu phai

Vẫn còn thấy đắm say ngàn nỗi nhớ

Quê tôi đó nghĩa ân tình thắm nở

Bạn đời ơi dầu năm tháng đợi chờ

Một ngày về tươi mãi khúc tình thơ

Lời quê mẹ tiếng tơ lòng ấm mãi.

Quê hương là nơi những người dù đi xa vẫn luôn nhớ về bởi nơi ấy có hình bóng của mẹ. Quê hương là nơi đã nuôi dưỡng tâm hồn của mỗi người, dù khi trở về thăm quê mái tóc đã hai màu thì tình cảm vẫn vẹn nguyên như vậy.

Bài thơ ngắn hay về quê hương: Hồn quê

Ta về nương gió đồng xanh

Nghe hồn cây cỏ dệt thành hồn quê..

Lắng nghe đất thở bộn bề

Lẫn trong hương lúa..hương quê nồng nàn

Tiếng đêm âm hưởng đồng hoang

Cuốc kêu gọi bạn, tiếng đàn dế giun..

Lấm lem chân mẹ lội bùn

Trĩu bông lúa chín vàng ươm trên đồng

Tạc vào giữa chốn mênh mông

Hao gầy dáng mẹ lưng còng liêu xiêu

Ta về tìm thủa dấu yêu

Bến sông bờ bãi những chiều xa xưa

Cánh diều no gió tuổi thơ

Lưng trâu cõng những ước mơ thủa nào

Đêm trăng lòng dạ nôn nao

Câu hò vang vọng cồn cào nhớ nhung

Đâu rồi thăm thẳm ánh nhìn..

Bờ môi hé nụ.. Nhịp tim chòng chành..

Bao nhiêu năm sống thị thành

Hồn quê vẫn đẫm ngọt lành trong tôi…!

Trở về quê hương bao giờ cũng khiến con người cảm thấy nhẹ lòng. Cảnh thôn quê yên bình với hương lúa, tiếng cuốc kêu, bông lúa chín. Đặc biệt là ở quê hương có vòng tay của mẹ sẵn sàng chở che con mỗi khi trở về.

Yêu quê hương nhớ một thời thơ dại

Tiếng ru hời vọng lại của ngày xưa

Đêm ba mươi nghe tiếng pháo giao thừa

Mùng một tết vào chùa đi lễ phật

Ta lớn lên giữa một thời chật vật

Bao khó khăn lật đật những vui buồn

Và cuộc đời cũng chẳng được sẻ suôn

Khi Đất Nước mang nỗi buồn chia cắt

Tình yêu thương con người luôn gắn chặt

Thấm đẫm buồn se thắt tiếng đạn bom

Nhìn em thơ trong đói rét gầy còm

Bao nỗi khổ mỏi mòn ta day dứt

Rồi tháng năm tiếng quân reo hừng hực

Thống nhất rồi đất nước rực cờ hoa

Tổ Quốc vui thay, xum họp một nhà

Ta vẫn nhớ kỷ niệm xa… ngày ấy.!…

Tác giả nhớ về thời thơ dại sống nơi quê hương. Ngày ấy đêm giao thừa được nghe tiếng pháo nổ. Chẳng lâu sau thì chiến tranh ập đến, người dân quê hương lại gắn kết với nhau hơn, yêu thương nhau nhiều hơn để cùng nhau vượt qua chiến tranh.

Bài thơ ngắn hay về quê hương: Quê Hương

Quê hương ơi chưa đi xa đã nhớ

Nhớ con sông thương bên lở bên bồi

Chợ quê mình nơi con nước chia đôi

Dòng ký ức gọi mời đêm thao thức.

Tuổi thơ ơi trong xanh như màu nước

Theo thời gian mơ ước cứ vời xa

Còn trong tim bao khát vọng thiết tha

Thương nhớ quá quê nhà bao kỷ niệm.

Chiều trên sông hoa lục bình nở tím

Hoàng hôn buông nhuộm tím cõi lòng ai

Nợ áo cơm lưu lạc tháng năm dài

Mái trường cũ chưa ngày về thăm lại.

Ai một thời ấp ôm tình vụng dại

Khoảng trời xưa sống lại giữa đêm mơ

Mắt mẹ quê sâu lắng nỗi đợi chờ

Vầng trăng hẹn chơ vơ miền ký ức.

Dòng lưu bút còn in sâu tiềm thức

Mối tình đầu day dứt cả tâm tư

Gửi hết tình lên giấy trắng thành thơ

Đêm viễn xứ thẫn thờ bao kỷ niệm.

Quê hương là nơi chưa đi xa người ta cũng cảm thấy nhớ bởi vì nơi ấy gắn với biết bao nhiêu kỉ niệm. Nhớ con sông với những bông hoa lục bình nở tím, nhớ mái trường xưa, nhớ mắt mẹ nhuốm màu chờ đợi và nhớ cả mối tình đầu.

Bài thơ ngắn hay về quê hương: Quê ơi

Vẳng đâu đây tiếng gà gáy canh khuya

Đêm trở giấc nghe sông quê quẫy sóng

Xóm yên bình chìm trong làn sương mỏng

Tiếng gọi đò…ai đó đợi bến xưa

Thương quê nhà bao vất vả sớm trưa

Theo mùa vụ.. lùa bát cơm nuốt vội

Đất nứt nẻ đường cày không lật nổi

Nắng gió lào thêm bỏng rát bàn chân

Mẹ còng lưng tạc vào cánh đồng xanh

Mồ hôi cha áo phai màu mưa nắng

Nỗi nhọc nhằn chắt chiu từ chát đắng

Kết tinh vào hạt gạo trắng cơm thơm

Ta lớn lên vững bước mọi nẻo đường

Trong hành trang nỗi nhớ quê khắc khoải

Chạm cuống rốn mẹ phơi thời non dại

Ta ghìm lòng..thổn thức gọi..quê ơi..

Nghe một tiếng gà gáy trong đêm khuya cũng khiến tác giả nhớ về quê hương. Kèm theo nỗi nhớ là tình thương của tác giả dành cho quê hương bởi cuộc sống của người dân quê vất vả, lam lũ. Đặc biệt là niềm nhớ thương mẹ còng lưng tạc vào cánh đồng xanh.

Bài thơ ngắn hay về quê hương: Quê mẹ

Kỳ nghỉ lễ tôi trở về quê mẹ

Cánh đồng làng lặng lẽ dưới chân đê

Tiếng Cuốc kêu như chào đón Hạ về

Cơn gió nhẹ vỗ về yêu thương lắm

Miền quê cũ in tình người sâu đậm

Thương Mẹ nghèo áo đẫm giọt mồ hôi

Những buổi trưa ru con ngủ ơ hời

Bên cánh võng ở nơi bờ tre nhỏ

Chiều nắng ngả Mẹ ra đồng kéo vó

Nơi cống làng Mẹ thả Đó, mò cua

Làn gió hôn lên trán mẹ như đùa

Mẹ nghe cả những mùa vui hạnh phúc…

Bao năm tháng dẫu dòng đời trong đục

Trái tim còn rạo rực những đam mê

Gạt lo toan trong cuộc sống bộn bề

Con trở lại miền quê – nơi có Mẹ…

Dịp nghỉ lễ tác giả trở về thăm quê mẹ. Nơi ấy bình yên và tình người thì sâu đậm. Người mẹ hiền vẫn tần tảo sớm hôm. Nhìn thấy con trở về, mẹ hạnh phúc đến vô cùng.

Bài thơ ngắn hay về quê hương: Về quê hương

Lâu lắm rồi..mới về với quê hương

Và dạo bước trên con đường xưa cũ

Hàng cây vẫn..âm thầm buông tán phủ

Trước cổng chùa..bóng cổ thụ còn in

Lâu lắm rồi..mới lại được ngắm nhìn

Ngôi đình cổ..có nghìn năm lịch sử

Ở nơi đó..bao điều trong quá khứ

Mà tuổi thơ..ai cũng giữ riêng mình

Lâu lắm rồi..về lại chốn tâm linh

Được gặp gỡ..siết chặt tình thân ái

Những ngày Tết..trên quê hương từng trải

Thật vui lòng..nghe lại khúc dân ca

Cũng lâu rồi..kể từ lúc bôn ba

Nay vẫn thấy..quê mình tha thiết thế

Một lời nhắc..cuộc đời dù dâu bể

Quê hương mình..như chẳng thể nào quên.

Bài thơ là cảm xúc của một người con xa quê hương đã lâu nay với được trở về thăm. Dường như quê hương không có gì thay đổi. Ký ức tuổi thơ ở nơi này cũng vẫn vẹn nguyên như vậy. Tác giả tự nhắc nhở mình dù thế nào thì cũng không được quên quê hương.

Ôi quê hương là đồng xanh, trái ngọt

Đất thấm mồ hôi trên những luống cày

Ba lớn lên mùi bùn còn bám gót

Hạt lúa thơm lừng đổi những đắng cay!

Ôi quê hương là cánh cò rợp trắng

Ai vẽ bức tranh diễm tuyệt, thanh bình

Cái nghĩa, cái tình nồng nàn sâu lắng

Bình dị nhưng mà quá đỗi lung linh

Cho con về đây thấy hình ảnh đó

Có bài học nào gần gũi thế không!?

Từ những bình thường khóm hoa, ngọn cỏ

Cũng đã làm con ghi khắc trong lòng

Nơi Ba đã từng chôn nhau cắt rốn

Gió nội hương đồng con thấy yêu không

Giữ cái bình dân để mà làm vốn

Dù sống ở đâu chẳng thẹn với lòng!

Bài học quê hương chỉ là như thế

Muối mặn gừng cay, bùi ngọt vô cùng

Khi gặp bạn bè thì con hãy kể

Có một nơi về quá đỗi bao dung!

Quê hương trong bài thơ là nơi người cha đã sinh ra và lớn lên. Khi con trở về thăm quê, cảm giác như được chứng kiến những hình ảnh của cha thuở bé. Quê hương chính là bài học lớn cho con về tình yêu thương.

Thu Thủy

Chùm Thơ Viết Về Quảng Ninh Hay, Thơ Ngắn Ca Ngợi Quảng Ninh Quê Hương / 2023

QUẢNG NINH QUÊ TÔI – Thơ: Lệ Thủy

Mời một lần bạn đến thăm quê tôiTỉnh Quảng Ninh nơi địa đầu Tổ quốc Dọc hành trình dài theo chều đất nước Đến tận cùng đầu chữ S thân yêu!

Quê hương mình biển đẹp lắm bạn ơi! Vịnh Hạ Long một kỳ quan thế giới Nước xanh trong dập dờn nghìn đảo biếc Lớn nhỏ quây quần tạo thế đứng rồng bay!

Đất mỏ quê mình vọng tiếng than reo Từ lòng đất nguồn vàng đen vô tận Bến cảng rộn ràng, tàu bè xuôi ngược Tiếng còi tằm náo nức giục vào ca!

Người quê mình yêu lắm mỗi địa danh Bạch Đằng Giang đã bao lần dậy sóng Cửa ải Vân Đồn vùi thây bao xác giặc Vẫn mượt mà như câu hát dân ca!

Đến quê mình cuộc sống thật bình yên Khi dừng chân ngồi thiền nơi cõi Phật Đỉnh non thiêng phù vân Yên Tử Giữa mây ngàn thông, trúc ngát màu xanh…

Về quê mình bạn sẽ thấy đắm say Hình đất nước bốn mùa thu nhỏ lại Nơi cảm hứng của thi, ca, nhạc, hoạ Mãi mãi thăng hoa, da diết đến tận cùng…

Đến đây rồi… Bạn chẳng muốn dời chân!!!

QUẢNG NINH CÓ CÒN EM – Thơ: Nguyễn Nhật

Vùng đất mỏ chiều nay tôi trở lại Vẫn Hạ Long con sóng hát đêm ngày Em gái nhỏ về đâu ta kiếm mãi Gió biển làm đôi mắt chợt cay cay

Về đất Phật linh thiêng Yên Tử ấy Gửi hồn mình nhẹ bước cõi hư vô Mong dập lửa tình đau âm ỉ cháy Để tâm an giữa cuộc sống xô bồ

Đêm lắng tiếng ì ầm con nước vỗ Giữa tỉnh mê ta chợt thấy bàng hoàng Sông xanh ấy ngỡ như vừa thắm đỏ Bởi ba lần dậy sóng Bạch Đằng Giang

Trong giấc mộng người xưa về thấp thoáng Vẫn thướt tha trong dáng dấp trang đài Miền hư ảo níu ta vào dĩ vãng Quảng Ninh còn giữ lại bóng hình ai?

MỜI BẠN ĐẾN VỚI QUẢNG NINH – Thơ: Bằng Lăng Tím

Mời bạn đến Quảng Ninh tươi đẹp Biển bao la… đất thép thành đồng Sử vàng ghi những chiến công Quảng trường lịch sử nắng hồng chiều vương

Cầu nối nhịp con đường gần lại Ta cùng về thăm bãi cát mơ Tuần Châu chờ đón từng giờ Bạn về ngắm cảnh nên thơ tuyệt vời

Hoàng bôn ngả nắng rơi đáy nước Từng đoàn thuyền xuôi ngược vui sao Cá tôm hải sản ngọt ngào Tình người đất Mỏ ta trao ấm nồng

Đây cửa Lục nơi sông gặp biển Đêm ngàn sao ẩn hiện cuối trời Từng đàn cá mực nhẹ bơi Ánh trăng soi sáng ta ngồi cắm câu

Quảng Ninh đẹp lại giầu bạn hỡi Than vừa ra đang đợi xuất hàng Còi tàu hú gọi ngân vang Những cô thợ trẻ dịu dàng áo xanh.

BẠN ƠI VỀ VỚI QUẢNG NINH – Thơ: Mai Yên

Bạn ơi về với Quảng Ninh Dừng chân ngắm cổng tỉnh mình nguy nga Sừng sững, lộng lẫy, kiêu sa Hiên ngang hoành tráng chở ta tháng ngày

Ai về lòng thiết tha đầyQuảng Ninh nay đã đổi thay từng giờ Hạ Long cảnh đẹp lên thơ Vàng đen vùng mỏ… Vui mùa khắp nơi

Đồng quê tiếng máy reo vui Yên tử lễ hội đông vui rộn ràng Phố phường điện sáng … phong quang Theo lời đảng, Bác… huy hoàng tương lai

Cổng cao vươn đẹp trang đài Ẩn trong sâu lắng tình người, tình quê Ai đi ,ai đến ,ai về Đem theo hồn cổng… miền quê Đông Triều…

VỀ QUẢNG NINH – Thơ: Duyên Nguyễn

Ai đã từng ngắm Hạ Long về đêm Đảo lớn nhỏ mặt nước êm nhẹ sóng Ở nơi đó có rất nhiều hang động Như Thiên Cung, Trinh Nữ rất tuyệt vời

Một bức tranh nhìn đẹp lắm người ơi Hang Sững Sốt, động Tam Cung, Đầu Gỗ Trời ban tặng một địa danh đồ sộ Thế gian này chỉ có ở đây thôi

Bãi Cháy kia sát bờ Vịnh được bồi Nửa ngàn mét ..rộng thời hơn trăm thước Nguyên Mông đó..Trương Văn Hồ xâm lược Trần Khánh Dư đuổi đốt hết tàu thuyền

Xã Yên Công Uông Bí một khuôn viên Núi Yên Tử nhiều chùa chiền di tích Sương bao phủ màn đêm rất tĩnh mịch Ngọn Bạch Vân nơi ấy có Chùa Đồng

Vùng Tuần Châu phía Tây Nam Hạ Long Đảo đất rộng duy nhất lưu phiến thạch Thảm cát trắng mịn ..nước trong xanh ngắt Rừng thông reo đàn chim hát vẫy chào

VỀ VỚI QUẢNG NINH – Thơ: Tạ Thăng Hùng

Anh về thăm thành phố biển mùa thuQuảng Ninh quê em mùa này đẹp quá Hạ Long ơi biển trời xanh êm ả Thăm thẳm trăng thanh gió hát ngọt ngào.

Thị xã Hòn Gai nỗi nhớ cồn cào Nay trở lại ngẩn ngơ cầu Bãi Cháy Lòng tha thiết muốn cùng em ở lại Ngắm mùa thu rơi xuống những con tàu.

Những mẻ than đầu hối hả về đâu Mà bến cảng xôn xao tàu qua lại Khi nắng sớm bình minh vừa thức dậy Hạ Long xanh tàu cá rủ nhau về.

Bãi Cháy, Tuần Châu du khách mải mê Tận hưởng mùa thu nồng nàn gió biển Thăm thắng cảnh Vịnh Hạ Long nổi tiếng Trên con tàu rẻ sóng trắng lao xao.

Đêm mọc lên trên biển những vì sao Là tàu anh, là tàu em rực sáng Đi bên nhau giữa biển trời bát ngát Thả tâm hồn nghe câu hát quê hương.

Muốn ở thật lâu thăm đảo thân thương Thăm Cẩm Phả, Quảng Yên và Móng Cái Thăm Hoành Bồ một thời ta ở lại Với màu xanh áo bộ đội năm nào.

Mỗi lần về lòng cứ thấy nao nao Quảng Ninh ơi, Quảng Ninh thơ mộng quá Mùa thu đến biển chiều rơi rụng lá Níu bước chân du khách chẳng muốn về…

Chiều nay tôi ghé Quảng Ninh Đi xem phong cảnh hữu tình nơi đây Ba Vàng quện dưới trời mây Vãng lai cầu nguyện những ngày cuối thu.

MIỀN QUÊ QUYẾN RŨ – Thơ: Phạm Quang Tuấn

Quảng Ninh giàu đẹp, nghĩa tình Trai thì hào phóng, gái xinh miễn bàn Đã yêu thì rất nồng nàn Đã chơi thì khó ai can…hết tầm

Quảng Ninh người rất thật tâm Trước sau như một, rộng lòng, chỉnh chu Ghét ai thì cũng chẳng thù Quý ai dẫu phải… vay Bu cũng chiều

Quảng Ninh nổi tiếng lãng phiêu Tâm hồn nghệ sĩ, rất nhiều tài hoa Bắc- Nam rạng tiếng danh ca Đến đâu cũng được mặn mà đón chân

Quảng Ninh được tiếng là dân Thông minh, tài giỏi, canh tân, dám làm Dẫn đầu cải cách Việt Nam Đàn ông mạnh mẽ, đảm đang

Quảng Ninh ai đã ghé qua Luyến lưu chẳng muốn dời xa ra về Đàn bà ước được làm thê Đàn ông dẫu bắt làm hề cũng vui

Quảng Ninh mảnh đất quê tôi Ai chưa ghé đến phí đời thanh xuân Dẫu đi khắp chốn tiên trần Chẳng bằng một phút được gần Quảng Ninh.

KỲ QUAN NƠI QUẢNG NINH Thơ: Phạm Quang Tuấn

“Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn”

“Ao nhà” hùng vĩ núi non Cỏ hoa ôm ấp, mây vờn nên thơ Ao nhà gương biếc thiên thu Dạt dào sóng hát hời ru đắm lòng

Ao nhà thẳm nước xanh trong Hoàng hôn sóng sánh ánh vàng nắng soi Ao nhà sương trắng buông lơi Mây trôi ngụp lặn giữa trời thanh thiên

Ao nhà lộng gió thoả thuyền Căng buồm mát mái lướt trên sóng ngàn Ao nhà cá lội kín đàn Ngân vang rộn tiếng dô khoan lưới đầy

Ao nhà ai hát mê say Khúc ca hò biển ngất ngây ấm lòng Ao nhà mỗi lúc đêm rằm Cuội, Hằng lặn xuống đáy dòng mẩn mê

Ao nhà cuốn hút bạn bè Năm Châu háo hức tìm về ngất ngây Ao nhà khiến khắp đó đây Vinh danh tuyệt tác trên đời kỳ quan

Ao nhà xưa ấy Phượng, Loan Rồng thiêng sà xuống hân hoan đắm mình Ao nhà ấy đất Quảng Ninh Ai chưa được đến thực tình tiếc ghê

Quảng Ninh mong đón bạn về Thăm quan ngắm cảnh hồn quê- đất, người Chia tay chắc chẳng muốn dời Ước sao gắn mãi kiếp đời nơi đây

Quảng Ninh giờ rất đổi thay Đã vươn chắc cánh vút bay đại ngàn Quảng Ninh hội tụ, toả lan Văn minh, tình nghĩa, nồng nàn, đáng yêu

Quảng Ninh trải thảm sẵn chiều Đón chào bạn đến thả diều ước mơ Quảng Ninh mảnh đất nên thơ Đến rồi sẽ thoả khát chờ ngàn năm

Nào còn gì nữa sao ko Về đây thoả ngắm Hạ Long diệu kì Quê tôi ai đã lần về Con tim yêu dấu khắc ghi suốt đời.CHIỀU THU QUẢNG NINH Thơ: Đức Triển

Ta về thăm đất Quảng Ninh Biển xanh mây trắng lung linh sắc trời Tuần Châu du lịch vui chơi Hạ Long vãng cảnh biển khơi sóng chiều

Ngày thu nắng trải phiêu diêu Hồn thơ lắng đọng giữa chiều sang thu..!QUẢNG NINH QUÊ HƯƠNG Thơ: Danh Tử

Bình minh ngả nơi đầu ngọn gió Để chồi non thảm cỏ tươi mầu Biển vờn với cánh hải âu Hạ Long vẫy gọi đoàn tầu ra khơi

Làn nước biếc xanh ngời cá lội Cảng Vân Đồn sóng nổi từ xa Bên bờ cát trắng hiền hoà Tưng bừng vũ điệu lời ca chẳng ngừng

Chùa Yên Tử không ngưng nắng trải Suối Giải Oan vọng lại tiếng chờ Chung lòng dệt mộng ý thơ Đường Tùng nâng gót sương mờ uốn quanh

Chiều biên giới ngọt lành Móng Cái Dòng Ka Long vẫn mãi dịu êm Đung đưa mái tóc suôn mềm Rượu tình ta uống say thêm đất trời.VẺ ĐẸP QUẢNG NINH Thơ: Phạm Quang Tuấn

Ai về mà ngắm quê tôi Ngắm nơi Rồng hạ, ngắm trời Phật tu Ngắm Vua lưu bút- Bài Thơ Ngắm Moong Cẩm Phả sững sờ vàng đen

Ngắm cầu Bãi Cháy- đàn then Ngắm mênh mông biển sao đêm ánh đèn Chưa đi nghe thấy đã thèm Đi rồi mãn thoả hoá nghiền tương tư

Dẫu tu có hoá thành sư Cũng mong phá giới thiên thu phàm trần.TỈNH QUẢNG NINH Thơ: Tấn Khoa Nguyễn

Tỉnh ven biển nằm thuộc vùng Đông Bắc Nhiều danh lam thật đặc sắc QUẢNG NINH Giáp Trung Hoa phía Đông Bắc biển khơi Tỉnh có cả đồng bằng, đồi núi, đảo.

Vùng du lịch nổi danh tầm thế giới VỊNH HẠ LONG đều muốn tới tận nơi Cảnh hài hoà đá, nước với bầu trời Nằm xem kẽ động, hang rồi bãi tắm.

Với BÃI CHÁY điểm vui chơi tuyệt lắm Bãi biển dài nhìn say đắm tuyệt thay HỒ YÊN TRUNG đồi thông với rừng cây Nơi mát mẻ của những ngày nắng nóng.

ĐẢO QUAN LẠN một màu xanh thông thoáng Biển đẹp xinh bờ cát mịn trải dài Với VÂN ĐỒN biển đảo tuyệt mê say LÀNG CỬU VẠN cảnh tràn đầy tuyệt mỹ.

Đến BÃI TẮM TUẦN CHÂU nơi giải trí ĐỘNG KIM QUY truyền thuyết sử Vua Lê ĐỘNG THIÊN CUNG những nhủ đá say mê Rất nhiều Động đẹp trăm bề thưởng thức.

Với YÊN ĐỨC nơi hợp thành 5 núi Vẫn con lưu bài thơ cổ khắc ghi ĐẢO ĐẦU BÊ, ĐẢO ĐẦU GỖ diệu kỳ Những thắng cảnh QUẢNG NINH là quá tuyệt..!TÂM LINH QUẢNG NINH Thơ: Nguyễn Hữu Lân

Ai ra đất mỏ Quảng Ninh Ghé thăm bao chốn tâm linh lâu đời Ngọa Vân đỉnh núi mây trời Hòa chung tuyến cáp tuyệt vời lên non

Chùa Đồng Yên Tử lối mòn Bước chân lên đỉnh đá hòn chênh vênh Hàng Tùng cổ thụ lênh khênh Ngàn năm còn đó bồng bềnh tán xanh

Hoa Yên, Một Mái đất lành Vua Trần thư thái tu hành chân kinh Một vùng đất phật tâm linh Chùa Lân thiền viện sư sinh tới thiền

Ba Vàng mái uốn cảnh tiên Đầu năm phật tử khắp miền về thăm Chùa Lôi thông đẹp quanh năm Vi vu thông hát bao quanh mặt hồ

Linh thiêng với các tín đồ Cửa Ông đền cổ tiếng hô diệt thù Tướng Trần vang vọng ngàn thu Đánh tan giặc bắc, lời ru thanh bình

Cái Bầu thờ các chiến bình Trấn ải đông bắc coi khinh quân thù Xã Tắc đền cổ ngoại ô Vùng đất Móng Cái bên bờ Ka Long

Tựa như cột mốc dân trồng Trấn yên biên ải coi trông nước nhà Chùa gần cho đến đền xa Mỗi nơi một vẻ đều là linh thiêng

Đầu xuân sắp xếp việc riêng Đi chùa vãn cảnh tổ tiên anh hùng.QUẢNG NINH Thơ: Nguyễn Hữu Lân

Ta lại đi về với Quảng Ninh Non sông gấm vóc đẹp thanh bình Đằng giang dậy sóng thù run hãi Bãi cọc chôn ngầm giặc thất kinh Yên tử linh thiêng là đất phật Thiên cung hoành tráng tựa cung đình Kìa ai ngắm cảnh say sưa thế Hay nhớ du thuyền lượn trắng tinh.SÓNG NƯỚC HẠ LONG Thơ: Bình An Linh Chi

Em về với đất Quảng Ninh Hạ Long non nước hữu tình anh ơi Xanh xanh một dải chân trời Nước trong soi bóng rạng ngời sắc hoa Cười tươi đẹp nét ngọc ngà Hữu tình non nước để mà…Nhớ nhau..!