Top #10 ❤️ Xem Nhiều Nhất Bài Thơ Mùa Xuân Của Bé Lâm Thị Quỳnh Anh Mới Nhất 10/2022 ❣️ Top Like | Chungemlachiensi.com

Anh Chị Hãy Phân Tích Bài Thơ Sóng Của Xuân Quỳnh

Cảm Nhận Bài Thơ Sóng Của Nhà Thơ Xuân Quỳnh

Phân Tích Bài Thơ Sóng Của Xuân Quỳnh Ngữ Văn 12

Phân Tích Bài Thơ Sóng Của Xuân Quỳnh Ngữ Văn 12 Tài Liệu Học Tập

“thơ Là Thơ, Nhưng Đồng Thời Là Họa, Là Nhạc, Là Chạm Khắc Theo Một Cách Riêng” (Sóng Hồng). Anh (Chị) Hiểu Ý Kiến Trên Như Thế Nào? Hãy Phân Tích Một Số Bài Thơ Đã Học Trong Sách Giáo Khoa Ngữ Văn 12 Nâng Cao, Tập Một Để Làm Sáng Tỏ Ý Kiến Đó

Soạn Bài Thơ Sóng Của Tác Giả Xuân Quỳnh

Xuân Quỳnh tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh sinh năm 1942, quê ở làng La Khê nổi tiếng với nghề trồng dâu dệt lụa thuộc huyện Hoài Đức, tỉnh Hà Tây, nay thuộc Hà Nội. Xuân Quỳnh yêu đời và ham hoạt động. Chị gắn bó máu thịt với cuộc kháng chiến chống Mĩ đau thương và anh dũng của dân tộc. Chị đi nhiều, viết nhiều, từng có mặt trong những thời gian dài ở tuyến lửa Vĩnh Linh, Quảng Bình và biên giới phía Bắc. Hiện thực sôi động, phong phú thấm sâu vào hồn thơ Xuân Quỳnh. Thơ chị tươi rói sự sống, thấm đượm tình yêu gia đình, bè bạn, con người, cuộc đời, đất nước,… Gần ba mươi năm cầm bút, chị đã sáng tác nhiều tập thờ có giá trị, tạo ấn tượng khó quên trong lòng người đọc, nhất là bạn đọc trẻ tuổi. Ngay từ tập thơ đầu tay Tơ tằm – Chổi biếc (in chung, 1963), thơ Xuân Quỳnh đã được chú ý vì phong cách mới mẻ. Xuân Quỳnh là nhà thơ nữ đã để lại cho đời nhiều bài thơ hay, nhất là thơ tình. Năm 2001, Xuân Quỳnh được tặng Giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật.

Thân bài: Phân tích bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh

Bài thơ Sóng sáng tác năm 1967, in lần đầu trong tập Hoa dọc chiến hào, xuất bản năm 1968. Với bài thơ này, Xuân Quỳnh thực sự khẳng định tài năng của mình trên thi đàn Việt Nam. Bài thơ viết theo thể năm chữ, rất phù hợp với việc gửi gắm tâm tư sâu kín, thể hiện những trạng thái phức tạp, tinh tế của tâm hồn. Tác giả nói với mình, nói với mọi người về tình yêu trẻ trung, nồng nhiệt gắn liền với khát vọng hạnh phúc muôn thuở của con người.

Đầu đề bài thơ là Sóng và cả bài thơ được dệt bằng hình tượng trung tâm ấy. Cùng với hình tượng sóng còn có một hình tượng nữa là em – cái tôi trữ tình của nhà thơ. Sóng là hình ảnh ẩn dụ nói về tâm trạng người con gái đang yêu, là sự hóa thân, phân thân của cái tôi trữ tình. Sóng và em tuy hai mà mà một, có lúc phân đôi để soi chiếu vào nhau, làm nổi toát sự tương đồng; có lúc lại hòa nhập vào nhau để tạo nên sự âm vang, cộng hưởng. Hai hình tượng này đan cài, quấn quýt với nhau như hình với bóng, song song tồn tại từ đầu đến cuối bài thơ, soi sáng, bổ sung cho nhau nhằm diễn tả một cách mãnh liệt, sâu sắc và thấm thía hơn khát vọng tình yêu đang cuồn cuộn trào dâng trong trái tim người con gái.

Mở đầu bài thơ là trạng thái tâm lí đặc biệt của một tâm hồn khao khát được yêu:

Dữ dội và dịu êm

Ồn ào và lặng lẽ.

Sóng không hiểu nổi mình

Sóng tìm ra tận bể.

Bắt đầu là hình ảnh sóng nước. Nghĩa tường minh là vậy. Không kể ở sống hay ở bể, lúc sóng cồn lên thì dữ dội, ồn ào, có thể làm lật thuyền, đắm tàu ; nhưng lúc trời yên gió lặng thì sóng lại dịu êm, lặng lẽ. Nhưng Dữ dội và dịu êm hay ồn ào và lặng lẽ thì cũng đều là sóng. Sóng luôn luôn biến đổi muôn hình muôn vẻ và hiện tượng đó cứ thường xuyên lặp đi lặp lại.

Tâm hồn của người con gái đang yêu cũng giống như sự tương phản giữa các hình thức của sóng. Đa dạng ở bên ngoài và khó hiểu ở bản chất bên trong ở cuối khổ thơ là sự bối rối, trăn trở của sóng muốn giãi bày lòng mình với bể.

Có thể thấy ngay trong khổ thơ đầu nét mới mẻ trong quan niệm về tình yêu của Xuân Quỳnh. Người con gái đang khát khao tình yêu muốn hiểu tận cùng bản chất của tình yêu. Sóng không hiểu nổi mình, Sóng tìm ra tận bể để đến với không gian cao rộng, bao la.

Chủ ý của nhà thơ là mượn sóng làm biểu tượng cho tình yêu. Miêu tả sóng với những đặc điểm đối nghịch đến kì lạ cũng là để nói tới cái đa dạng, phức tạp, khó giải thích của tình yêu. Như vậy sóng nước đã chuyển nghĩa sang sóng tình, sóng nước, sóng tình đan quyện vào nhau, bổ sung ý nghĩa cho nhau.

Giống như sóng, tình yêu cũng là một hiện tượng, một khái niệm khó lí giải cho rõ ràng. Một nhà thơ cổ điển Pháp từng nói: Tình yêu là điều mà con người không thể hiểu nổi. Khát vọng tình yêu xôn xao, rạo rực trong trái tim nhà thơ, trong trái tim tuổi trẻ cũng là khát vọng muôn đời của nhân loại. Cũng như sóng, nó mãi mãi trường tồn, vĩnh hằng với thời gian. Từ ngàn xưa, con người đã đến với tình yêu và mãi mãi vẫn là như vậy:

Ôi con sóng ngày xưa

Và ngày sau vẫn thế

Nỗi khát vọng tình yêu

Bồi hồi trong ngực trẻ.

Tình yêu và khát vọng tình yêu của con người muôn đời không thay đổi. Sóng nước cũng vậy mà sóng tình cũng vậy. Nếu như Trương Chi nổi sóng tình trước nhan sắc kiều diễm của Mị Nương thì Kim Trọng cũng đã từng rơi vào khoảnh khắc Sóng tình dường đã xiêu xiêu trước vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của Thúy Kiều. Đó là những giây phút thặng hoa của tình yêu.

Khát vọng tình yêu khác hẳn ước vọng tình yêu. Ước vọng chỉ mới là ước và mong, còn khát vọng thì đã là sự đam mê cháy bỏng, mãnh liệt, không giới hạn. Nét đặc trưng nhất của tình yêu là vậy. Tình yêu không bó hẹp trong phạm vi lứa tuổi nào nhưng khái niệm về tình yêu thường gắn liền với tuổi trẻ, cái tuổi tre non đủ lá và đào tơ mơn mởn. Ở lứa tuổi mùa xuân của đời người, tình yêu phát triển mạnh mẽ nhất và mang đầy đủ ý nghĩa nhất. Tình yêu tràn đầy cơ thể thanh xuân, làm bồi hồi trái tim trong ngực trẻ, khiến trái tim lúc nào cũng thổn thức nhớ mong. Như vậy, khát vọng tình yêu gắn liền với ngực trẻ và chỉ có ngực trẻ mới đủ chỗ chứa khát vọng tình yêu. Vì thế nhà thơ Xuân Diệu đã viết:

Hãy để trẻ con nói cái ngon của kẹo,

Hãy để tuổi trẻ nói hộ tình yêu.

Ở một bài thơ khác, Xuân Quỳnh viết:

Tiếng yêu từ những ngày xưa,

Vượt qua năm tháng bây giờ đến ta.

Tiếng yêu từ những ngày xa,

Trải bao cay đắng vẫn là vẹn nguyên.

(Những năm tháng không quên)

Tự nhiên như hơi thở, cần thiết như cơm ăn áo mặc hằng ngày, ấy thế mà tình yêu là gì thì không ai giải thích nổi. Sức quyến rũ ghê gớm của nó có lẽ là ở đó chăng? Xuân Quỳnh phân vân tự hỏi rồi tự giải đáp:

Trước muôn trùng sóng bể

Em nghĩ về anh, em

Em nghĩ về biển lớn

Từ nơi nào sóng lên?

Khi yêu, người ta thường có nhu cầu tự tìm hiểu và phân tích. Nhưng tình yêu là một hiện tượng tâm lí khác thường đầy bí ẩn, không thể giải thích hết được nguyên nhân và thời điểm bắt đầu của một tình yêu. Xuân Diệu băn khoăn: Làm sao cắt nghĩa được tình yêu? Còn Xuân Quỳnh lại bộc lộ nỗi băn khoăn của mình một cách hồn nhiên, dung dị. Tình yêu cũng giống như sóng biển, như gió trời, làm sao mà hiểu hết được. Nó cũng tự nhiên như quy luật thiên nhiên và cũng khó hiểu, chứa đựng nhiều bí ẩn như thiên nhiên vậy.

Nếu Sóng tìm ra tận bể để tự hiểu mình thì em cũng tìm đến tình yêu anh để hiểu sâu hơn về con người đích thực của em. Trước không gian bao la là biển cả, làm sao em không trăn trở với những câu hỏi từ ngàn xưa vốn là những băn khoăn, triết lí mang tầm vũ trụ. Bao câu hỏi cứ vương vấn trong tâm hồn em, làm cho em trăn trở, thao thức không nguôi:

Sóng bắt đầu từ gió Gió bắt đầu từ đâu?

Em cũng không biết nữa

Khi nào ta yêu nhau

Giữa đại dương mênh mông ấy, nơi nào là nơi bắt đầu của sóng? Khó mà trả lời cho chính xác, song vẫn có thể nói rằng: Sóng bắt đầu từ gió. Có gió mới có sóng, tất nhiên là vậy. Thế Gió bắt đầu từ đâu?Câu trả lời không dễ bởi nó đi vào phạm trù vô tận: vũ trụ này từ đâu mà có?

Thế là tuy đã ra tận bể mà sóng cũng vẫn chưa hiểu nổi mình. Em cũng đã hòa nhập vào biển lớn của tình yêu nơi anh mà nào em đã hiểu em? Em yêu anh từ đâu? Khi nào? Từ cái gì? Ánh mắt, nụ cười, giọng nói? Hay giống như nàng Kiều bắt đầu yêu chàng Kim từ sắc ngựa tuyết in, có pha màu áo? (Truyện Kiều).

Câu thơ Em cũng không biết nữa thể hiện sự hồn nhiên của người con gái. Thương biết bao nhiêu cái lắc đầu phân vân ấy. Mà biết để làm gì?! Truy nguyên cho chính xác để làm gì bởi em và anh chỉ cần hiểu rằng ta yêu nhau là đủ.

Tâm trạng của người con gái đang yêu ấy là điển hình chăng? Điều thiêng liêng nhất, tuyệt diệu nhất trong tình yêu là sự đồng cảm, hòa hợp sâu xa giữa hai tâm hồn, hai nửa cuộc đời tự nguyện gắn bó với nhau để tạo thành một chỉnh thể trọn vẹn, vĩnh viễn:

Con sóng dưới lòng sâu

Con sóng trên mặt nước

Ôi con sóng nhớ bờ

Ngày đêm không ngủ được

Lòng em nhớ đến anh

Cả trong mơ còn thức.

Yêu và nhớ là hai mặt của tình yêu. Yêu say đắm thì nhớ thiết tha. Nhà thơ vẫn mượn chuyện sóng để nói chuyện người. Anh ơi, tình yêu của em cũng là sóng và chính là sóng đó! Chỉ có sóng đại dương mênh mông mới có thể so sánh được với khát vọng tình yêu của em.

Con sóng dưới lòng sâu, Con sóng trên mặt nước là những cung bậc khác nhau của nỗi em nhớ anh. Sóng trên mặt nước dù có lớn cũng còn có thể lựa chiều mà vượt, chứ Con sóng dưới lòng sâu âm thầm khó nhận thấy mới thực sự dữ dội và khó lường. Nhưng trên mặt nước hay dưới lòng sâu, con sóng đều có bờ. Bờ là nơi đến của sóng, sóng có đối tượng để ve vuốt, vỗ về, có cái đích để đi đâu về đâu cũng nhớ, lúc nào cũng không quên, ngày cũng như đêm:

Ôi con sóng nhớ bờ,

Ngày đêm không ngũ được.

Nỗi nhớ có cái biểu hiện trên bề mặt mà cũng có cái ẩn chứa tận dưới lòng sâu. Vắng anh, em nhớ. Đó là nỗi nhớ thể hiện trên bề mặt. Giận anh mà nhớ mới là nỗi nhớ dưới lòng sâu, da diết, khắc khoải, thổn thức đến trào nước mắt, đến cắn chặt môi chảy máu chưa hẳn nguôi ngoai. Nó cuồn cuộn, dạt dào như những đợt sóng triền miên vô hồi, vô hạn. Nhịp thơ trong bài thơ này là nhịp sóng nhưng rõ nhất, dào dạt, náo nức và mãnh liệt nhất là ở đoạn thơ này.

Thức mà nhớ, không nói làm gì, trong mơ mà nhớ là nỗi nhớ không chịu ngủ yên. Ôi! Tình yêu là vậy! Em yêu anh, em là vậy: Lòng em nhớ đến anh, Cả trong mơ còn thức. Nỗi nhớ hiển hiện trong mọi không gian và thời gian, không chỉ tồn tại trong ý thức mà còn len lỏi vào tiềm thức, xâm nhập vào cả trong giấc mơ. Khao khát yêu thương của người con gái mãnh liệt nhưng cũng thật tự nhiên: sóng khao khát tới bờ, cũng như em luôn khao khát có anh. Tình yêu của người con gái ở đây vừa chân thành, tha thiết, vừa trong sáng, thủy chung.

Cách thể hiện tình cảm của Xuân Quỳnh như vậy có tự nhiên, sỗ sàng quá chăng? Liệu có phá vỡ nét đẹp cổ truyền của người con gái Việt Nam khi yêu là thẹn thùng, e ấp? Hoàn toàn không! Mượn hình tượng sóng, Xuân Quỳnh đã nói lên khát vọng tình yêu sôi nổi, mãnh liệt của mình. Điều đó hiếm thấy trong thơ ca Việt Nam trước đó.

Ở những đoạn thơ trên, nhân vật trữ tình nhờ lời sóng để che giấu tâm trạng, nhưng đến đây thì đã bỏ luôn cái vỏ nhân hóa vay mượn ấy đi để trái tim tự thốt nên lời. Trái tim em không chịu vòng vo, úp mở nữa mà nó đòi nói thật, bởi nó đang tràn đầy tình yêu anh và tình yêu ấy cũng đã chín muồi:

Dẫu xuôi về phương bắc

Dẫu ngược về phương nam

Nơi nào em cũng nghĩ

Hướng về anh – một phương.

Nỗi nhớ trong tình yêu còn được gắn liền với khái niệm thời gian vô tận và không gian vô biên. Với thời gian, nó không có ngày đêm. Với không gian, nó chẳng có nhiều phương hướng. Không gian có bốn phương Đông, Tây, Nam, Bắc, chứ tình yêu của em thì chỉ có một phương, đó là anh. Em yêu anh và chỉ biết có anh. Nếu tình yêu là một quy luật của cuộc sống thì sự thủy chung lại là quy luật của tình yêu. Lời thề nguyền của người con gái trong bài thơ này giản dị mà sâu sắc, xúc động: Nơi nào em cũng nghĩ, Hướng về anh – một phương. Những người đang yêu bao giờ cũng hướng về nhau. Họ là mặt trời suốt đời soi sáng và sưởi ấm cho nhau.

Tình yêu dù trong sáng, mãnh liệt, lãng mạn, bay bổng tới đâu chăng nữa cũng vẫn gắn chặt với đời thường, mà đời thường thì lại nhiều dâu bể. Vì thế, những người yêu nhau ngoài sự say mê còn phải có đủ nghị lực và lí trí để vượt qua mọi thử thách, giông bão của cuộc đời, với niềm tin cuối củng sẽ tới đích.

Trở lại chuyện sóng nước:

Ở ngoài kia đại dương

Trăm ngàn con sóng đó

Con nào chẳng tới bờ

Dù muôn vời cách trở.

Hãy nhìn những con sóng dại dương: dù gió xô bão giạt đến phương nào đi nữa, cuối cùng sóng vẫn trở về với bờ. Em cũng vậy, cho dù gặp bao khó khăn, thử thách em cũng vượt qua hết để đến với anh, bởi tình yêu anh đã cho em sức mạnh. Cũng như ông bà mình xưa:

Yêu nhau tam tứ núi cũng trèo

Ngũ lục sống cũng lội, thất bát cửu thập đèo cũng qua.

Quyết tâm ấy thiêng liêng như một lời thề vàng đá.

Niềm tin và nghị lực em đã tìm thấy ở sóng và ở chính mình. Khi đã yêu thực lòng, dù muôn vời cách trở, chúng mình vẫn đến được với nhau. Khẳng định như thế là muốn an ủi, động viên mình mà cũng là an ủi, động viên người yêu để có thêm ý chí, nghị lực trên con đường đến với hạnh phúc.

Gian nan, thử thách là điều không thể thiếu đối với tình yêu. Trong những bài thơ sau này, Xuân Quỳnh khẳng định tình yêu đẹp là tình yêu đã trải qua nhiều thử thách:

Tình ta như hàng cây

Đã qua mùa bão gió

Tình ta như dòng sông

Đã yên ngày thác lũ.

(Thơ tình cuối mùa thu)

Khi hai người đã thực sự yêu nhau thì không một trở lực nào ngăn cản nổi:

Tay ta nắm lấy tay người,

Dẫu qua trăm núi ngàn đồi cũng qua.

(Hát ru)

Đẹp là thế, thiêng liêng là thế nhưng tình yêu cũng thật ngắn ngủi, mong manh, khó giữ:

Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa.

Trong thực tế, tình yêu có khi chỉ là một khoảnh khắc:

Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn

Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi

(Nói cùng anh – Xuân Quỳnh)

Hoặc:

Anh đã thấy một điều mong manh nhất,

Là tình yêu, là tình yêu ngát hương.

(Để Trung Quân)

Bởi thế khi yêu, con người luôn khắc khoải và trăn trở. Tuy không hiện lên thành chữ thành lời trong đoạn thơ nhưng thấp thoáng đâu đó một chút lo âu rất chính dáng. Liệu tình yêu có thể vượt qua những quy luật tất yếu của cuộc đời chăng? Vì thế nên ngay trong lúc tình yêu say đắm nhất, nhà thơ vẫn không hoàn toàn thoát li hiện tại. Trong cái nồng nhiệt hết mình vẫn thấp thoáng dự cảm lo âu không dứt.

Mọi chuyện rồi sẽ qua đi: cuộc đời, năm tháng và mây kia thì cứ bay mãi vào cõi xa xăm, vô định. Tình yêu cũng thế, vì tình yêu bao giờ cũng gắn liền với một con người cụ thể, gắn liền với cái hữu hạn của đời người. Muốn vượt ra ngoài giới hạn đó, chỉ có một cách là hòa tan tình yêu vào thiên nhiên vĩnh cửu để ngàn vạn năm sau, những con sóng dại dương vẫn cất cao lời ngợi ca tình yêu bất diệt.

Nỗi trăn trở đến lúc này đã thành sự bức bách, thôi thúc:

Làm sao được tan ra,

Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

Để ngàn năm còn vỗ.

Tình yêu bùng lên thành khát vọng. Khát vọng sôi sục mà vẫn khiêm nhường, đầy nữ tính. Tình yêu bây giờ không còn bé nhỏ, đơn lẻ mà đã hòa quyện vào sóng nước đại dương vĩnh hằng. Mỗi chữ, mỗi câu trong đoạn thơ đều được tác giả chọn lựa, sắp xếp khéo léo nên có giá trị biểu cảm rất cao.

Kết bài: Bài văn phân tích bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh – bài văn hay lớp 12 chọn lọc đầy đủ nhất

Sóng là một bài thơ tình xinh xắn, duyên dáng, vừa mãnh liệt, sôi nổi; vừa hồn nhiên, trong sáng; vừa ý nhị, sâu xa. Người đọc yêu mến và nhớ mãi bài thơ Sóng vì nó không chỉ đơn thuần là thơ mà còn là những gì tinh tế nhất, huyền diệu nhất của một tâm hồn phụ nữ, một trái tim nhạy cảm luôn khao khát yêu thương. Thơ Xuân Quỳnh tiêu biểu cho phong cách của thế hệ nhà thơ trưởng thành trong thời kì chống Mĩ cứu nước, vẫn giữ được nét đẹp cổ điển của thơ ca dân tộc, đồng thời lại có những khám phá, sáng tạo nghệ thuật mới lạ và độc đáo. Nếu đánh giá Xuân Quỳnh là nhà thơ viết về tình yêu hay nhất trong đội ngũ các nhà thơ hiện đại thì chắc cũng không có gì là quá đáng.

Từ khóa tìm kiếm: Phân tích bài thơ sóng của xuân quỳnh Phân tích bài thơ sóng của nhà thơ xuân quỳnh ngữ văn 12 Phan tich bai tho song cua xuan quynh Phân tích sóng của xuân quỳnh Cảm nhận về bài thơ sóng của nhà thơ xuân quỳnh Cam nhan bai tho song cua xuan quynh Theo chúng tôi

Cảm Nhận 3 Khổ Cuối Bài Thơ Sóng

Cảm Nhận Về Hai Khổ Thơ Cuối Bài Thơ Sóng

Soạn Bài Mây Và Sóng Ngữ Văn 9 Đầy Đủ Hay Nhất

Suy Nghĩ Về Bài Thơ “mây Và Sóng”

Cảm Nhận Khi Đọc Tập Thơ: Sóng Ngầm Của Ngô Nguyễn

Bài Thơ Sóng Của Xuân Quỳnh

Khám Phá Những Bài Thơ Ngắn Hay Về Biển Xúc Động Nhất

Phân Tích Bài Thơ “Sóng” Của Xuân Quỳnh (Cực Hay)

Một Số Bài Thơ Dịch Ra Tiếng Anh

Giáo Án Môn Ngữ Văn Khối 12

Giáo Án Môn Ngữ Văn Lớp 12: Sóng

Sóng Xuân Quỳnh – Sóng bắt đầu từ gió – Bài thơ sóng của xuân quỳnh

“Xuân Quỳnh”

Nhà thơ Xuân Diệu đã từng viết rằng :

“Đố ai đinh nghĩa được tình yêu

Có khó gì đâu một buổi chiều.”

Tình yêu đối với nhà thơ Xuân Diệu nó lãng mạn và thi vị như một buổi chiều vậy. Dường như buổi chiều tà,khi ánh hoàng hôn buông xuống gợi cho con người những xúc cảm vô cùng đặc biệt .Với Xuân Quỳnh cũng thế.Buổi chiều cuối năm 1976 hôm đó ,có một người con gái rảo bước chân bên bờ biển Diên Điền đầy gió.Đứng nhìn những con sóng biển vỗ vào bờ rồi cuốn ra xa, nhà thơ Xuân Quỳnh bất chợt liên tưởng tới những con sóng cảm xúc khi yêu của người con gái .Để rồi bài thơ “Sóng” ra đời như là một khúc tâm tình về tình yêu lãng mạn và dào dạt của nhà thơ.

Xuân Quỳnh vốn đã rất nổi tiếng với chúng ta qua bài thơ “Thuyền và biển” –một trong những sáng tác về tình yêu hay nhất ,thi vị nhất trong nền thơ ca Việt Nam .Tuy nhiên ,bài thơ “ Sóng” gợi ra cho chúng ta những cảm xúc khác hơn ,đặc biệt hơn .Đó chính là những cung bậc khi yêu của người con gái.“Sóng” mở đầu bằng những câu thơ:

“Dữ dội và dịu êm

Ồn ào và lặng lẽ

Sông không hiểu nổi mình

Sóng tìm ra tận bể

Ôi con sóng ngày xưa

Và ngày sau vẫn thế

Nỗi khát vọng tình yêu

Bồi hồi trong ngực trẻ.”

Hình tượng “Sóng’ bao trùm và xuyên suốt bài thơ .Sóng là hiện thân của những gì sâu kín nhất trong tâm hồn của người con gái.Cũng là một con sóng, nhưng  khi có gió lại dữ dội,trào dâng. Lúc gió ngừng thổi thì sóng lặng yên .Có lúc lại cuộn trào từng cơn,ào ạt vỗ vào bờ .Nhưng có những lúc lại nằm uốn  mình lặng lẽ trôi. Điều gì tạo ra sự khác biệt và khó hiểu đó.Chính sóng không thể hiểu được bản thân mình. Để rồi từ con sông chật hẹp ,sóng muốn tìm ra biển lớn. Ở nơi bao la và bất tận đó ,con sóng hy vọng có thể tìm được câu trả lời của riêng mình .

Người con gái khi yêu cũng vậy ,cũng trải qua rất nhiều cung bậc : yêu ,giận ,nhớ ,ghen…Rất nhiều trạng thái tình cảm ngổn ngang tồn tại trong lòng .Bởi vậy nhà thơ tìm được ở “Sóng” những sự tương đồng .Từ xưa tới này ,dù ở muôn trùng xa xôi tới đâu ,dù có ngăn sông cách biển thế nào ,sóng vẫn tìm đến bờ để được vỗ về ,che chở .

Với con người cũng vậy ,dù ở thời đại nào ,hoàn cảnh nào cũng khao khát có được một tình yêu đẹp .Ai cũng mong tìm được một người để nhớ ,để thương .Cái cảm xúc bồi hồi khi con tim đập loạn nhịp ,khi được đắm chìm trong hương vị của tình yêu làm con người hạnh phúc và khát khao được chinh phục.Đứng trước biển chiều lộng gió ,giữa trăm ngìn con sóng vỗ bờ ,em- ở đây là nhà thơ bất chợt nghĩ tới tình yêu của chính mình.Bà viết:

“Trước muôn trùng sóng bể

Em nghĩ về anh, em

Em nghĩ về biển lớn

Từ nơi nào sóng lên?

Sóng bắt đầu từ gió

Gió bắt đầu từ đâu?

Em cũng không biết nữa

Khi nào ta yêu nhau.”

Một khung cảnh hiện lên thật lãng mạn, bức tranh ấy có biển ,có gió,có những con sóng vỗ bờ. Và rồi nhân vật em và anh cùng bước vào bức tranh nhiều màu sắc đó. Đứng trước biển,lòng em hỗn độn và ngổn ngang cảm xúc. Em bỗng nhớ về anh ,hình bóng của anh ùa về trong suy nghĩ của em .Em nhìn sóng và nghĩ tới tình yêu giữa hai chúng mình. Sóng có biết nơi nào sóng lên hay không ? Em hỏi sóng trong vô thức và cũng tự hỏi chính mình. Rằng từ lúc nào em lại yêu và nhớ về anh đến thế. Anh bước vào trái tim em tình cờ và nhiều duyên nợ lắm phải không ?

Có quá nhiều câu hỏi mà em muốn hỏi anh và hỏi chính lòng mình. Và lúc này đây giữa biển khơi rộng lớn, em đưa tâm tư của mình gửi vào những con sóng, Em muốn giãi bày tất cả.Lòng biển bao la và khoan dung đã trả lời cho em rằng: “Sóng bắt đầu từ gió”. Ra là sóng đã biết được cội nguồn của mình là từ đâu rồi.

Chính những cơn gió đã mang sóng từ ngoài khơi xa vào bờ.Thế nhưng “gió bắt đầu từ đâu?”. Liên tục những câu hỏi mà em đã đặt ra cho sóng . Em hỏi sóng hay chính lòng em cũng có quá nhiều trăn trở và băn khoăn. Em muốn biết cội nguồn những tâm tư trong lòng em từ đâu mà có .Và rồi câu trả lời “Em cũng không biết nữa .Khi nào ta yêu nhau”. Tình yêu là vậy ,thật khó để định nghĩa và giải thích rõ ràng.

“Con sóng dưới lòng sâu

Con sóng trên mặt nước

Ôi con sóng nhớ bờ

Ngày đêm không ngủ được

Lòng em nhớ đến anh

Cả trong mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương Bắc

Dẫu ngược về phương Nam

Nơi nào em cũng nghĩ

Hướng về anh – một phương.”

Ở khổ thơ này, nhà thơ dẫn dắt chúng ta tới trạng thái tình cảm đặc trưng nhất trong tình yêu đôi lứa đó là “nỗi nhớ”.Một sự liên tưởng thú vị khi con sóng nhớ bờ được nhà thơ so sánh với nỗi nhớ trong lòng người con gái. Sóng ngàn đời vẫn vỗ bờ dạt dào và khắc khoải.Còn trái tim của người con gái thì luôn luôn hướng về người mình yêu thương, nhớ nhung mỗi khi xa cách.Nỗi nhớ ấy da diết và thổn thức trong trái tim ,cồn cào ngay cả trong giấc ngủ.

Xa người mình yêu ,người con gái nhớ đến không ngủ được.Giấc ngủ chập chờn và chơi vơi ,ngay cả trong giấc mơ thì hình bóng của anh cũng xuất hiện.Còn nhớ thương nào cồn cào và da diết hơn.Bởi vì nhớ  nên dẫu đi đâu ,làm gì“xuôi về phương Bắc hay ngược về phương Nam”thì lòng em vẫn thủy chung và son sắt đợi chờ.

Ở câu thơ này có một sự chuyển động tưởng chừng là vô lý “xuôi Bắc ngược Nam” nhưng  thật ra lại vô cùng hợp lý với tâm trạng của người con gái khi yêu. Đó là sự bất chấp tất cả ,dù có đi ngược lại những lẽ thông thường thì tình cảm của em dành cho anh vẫn không hề thay đổi. Người con gái lúc nào cũng vậy, một khi đã yêu ai là họ dành hết tâm tư,tình cảm ,trái tim cho người mình yêu.

Chìm đắm giữa một biển lớn tình yêu đẹp và đắm say như thế ,nhưng người con gái vẫn có nhưng trăn trở trong lòng:

“Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa.”

Đời người tưởng dài nhưng lại thoáng qua như một cái chớp mắt. Năm tháng vẫn trôi qua, không có gì là mãi mãi cả ,mọi thứ rồi sẽ đổi thay. Hôm nay hứa sẽ bên nhau nhưng mai kia liệu có còn làm được. Hôm nay là yêu nhau say đắm và cuồng nhiệt nhưng có ai dám chắc sau này sẽ vẫn như thế không. Một sự trăn trở và lo lắng trong lòng của người con gái. Lo sợ thời gian sẽ làm tình yêu trở nên lạnh nhạt. Như biển bao la ,vô tận đến thế mà cũng không có thể níu giữ mây ở lại ,thì liệu rằng với trái tim nhỏ bé ,yếu đuối của em có thể sưởi ấm tình yêu này mãi được không?

Cảm giác chênh vênh ,vô định ấy khiến cho tâm hồn em càng thêm nhạy cảm. Vì yêu thương đó nên em muốn làm những điều phi thường để nắm giữ tình yêu của cuộc đời mình. Em muốn được “ tan ra thành trăm con sóng nhỏ”, để mãi mãi vỗ vào bờ không bao giờ ngừng lại. Một khát khao thật mãnh liệt,khát khao được sống hết mình trong tình yêu. Để tình yêu ấy vĩnh viễn và bất diệt như những con sóng “ngàn năm còn vỗ” .

Bài thơ “Sóng”đã khép lại nhưng bài ca về tình yêu lứa đôi mãnh liệt và trong sáng đó vẫn văng vẳng trong trái tim của chúng ta. Nhịp điệu của bài thơ biến đổi linh hoạt như âm thanh của những con sóng cuốn vào bờ. Lúc dữ dội ,lúc dịu êm ,lúc cuộn trào ,lúc thì sâu lắng.Bài thơ như là một lời khẳng định của nhà thơ Xuân Quỳnh về khao khát tình yêu từ ngàn đời. Với bà tình yêu không phải chỉ dành cho riêng người nào ,mà bất cứ một ai cũng có quyền yêu và được yêu.

Top Những Bài Thơ Về Trăng Hay Nhất 4 Chữ 5 Chữ 7 Chữ 8 Chữ Lục Bát

Thơ Chế Qua Đèo Ngang Cực Hài

Bài Thơ “quê Hương” Của Tế Hanh

Chùm Thơ Về Mẹ (Chọn Lọc)

Rung Động Trước Những Bài Thơ Đêm Buồn Nhớ Mẹ Sâu Sắc Chạm Đến Trái Tim Bạn Đọc

Bài Thơ Làm Anh (Phan Thị Thanh Nhàn)

Những Bài Thơ Tiếng Anh Hay Về Tình Yêu Lãng Mạn Nhất Mọi Thời Đại

Phân Tích Cơ Sở Hình Thành Tình Đồng Chí Qua Bài Thơ Đồng Chí Của Chính Hữu (Bài Làm Của Học Sinh Giỏi)

5 Bước Cơ Bản Để Viết Một Bài Luận Tiếng Anh

Mở Đầu Bài Thơ Đây Thôn Vĩ Dạ, Hàn Mặc Tử Viết: “sao Anh Không Về Chơi Thôn Vĩ?”. Đây Là Lời Của Ai? Có Người Cho Rằng Câu Hỏi Đó Đã Được Nhà Thơ Trả Lời Bằng 11 Câu Thơ Tiếp Theo Của Tác Phẩm. Ý Kiến Anh (Chị) Như Thế Nào? Hãy Phân Tích Bài Thơ Để Làm Sá

Thơ Áo Trắng Học Trò Hay, Chùm Thơ Ngắn Tuổi Hồng Tôi Yêu Và Nhớ Mãi

Phân tích bài thơ Làm Anh

Bài thơ Làm Anh của tác giả Phan Thị Thanh Nhàn được sáng tác dựa trên sự chứng kiến tình cảm của một người anh trai dành cho em gái mình. Sử dụng những từ ngữ nhẹ nhàng, êm tai với những hành động, thái độ thể hiện sự yêu thương, thấu hiểu của người anh trai đối với em gái mình. Cũng qua bài thơ, nhà thơ muốn nhắn nhủ với những người làm anh là phải biết yêu thương em gái mình, chiều chuộng đứa em gái bé bỏng của mình. Đó là tình cảm đùm bọc, tình thân, tình anh em ruột thịt.

Mở đầu của bài thơ là 4 cầu thơ:

Với cách sử dụng những từ ngữ tinh tế như “chuyện đùa”, tác giả cho thấy sự làm anh khi chăm sóc em gái là một chuyện vô cùng khó khăn không thể nào cho đó là một trò đùa. Đây là một thực tế mà nhiều người thường gặp phải. Tiếp đến tcs giả nói lên lên sự dỗ dành em gái của mình. Bằng các hình ảnh, em khóc phải dỗ dành, em ngã phải nâng niu nhẹ nhàng.

Với 4 câu thơ tiếp theo nhà thơ miêu tả cách Làm anh thì phải thật nhẹ nhàng, phải luôn là người yêu thương, dỗ dành em gái của mình. Khi em bá ngã thì phải nâng lên dịu dàng, khi em bé khóc thì phải dỗ dàng. Những từ ngữ đơn giản nhưng chứa đựng những tình cảm thật lớn lao. Những hành động yêu thương của anh đối với em gái rất thật và rất rõ nét.

Làm anh là phải biết chia phần bán, phần đồ chơi cho em, biết nhường em không tranh giành đồ chơi, đồ ăn của em. Với 4 câu thơ trên tác giả lại một lần nữa khẳng định tình cảm, sự yêu thương của người anh trai đối với người em gái.

4 Câu thơ cuối bài tác giả lại một lần nữa khẳng định chuyện làm anh thật khó, nhưng hơn hết lại thật vui. ác cả đều gói gọn trong tình yêu thương em gái của mình mà người anh làm được tất cả.

Bài thơ Làm anh với những câu thơ ngắn gọn, nhưng mang ý nghĩa vô cùng lớn lao thể hiện tình yêu thương của người anh dành cho người em. Và qua đây tác giả muốn khái quát lớn hơn nữa là sự yêu thương, đùm bọc của người làm bố, làm mẹ đối với con cái mình. Qua bài thơ tác giả khẳng định tình cảm, tình thương yêu của những người thân ruột thịt đều xuất phát từ sự yêu quý, thương yêu lẫn nhau. Có tinh thương, quan tâm lẫn nhau là sữ hiểu được nhau và làm vui lòng nhau.

Giáo Án Phát Triển Phát Triển Ngôn Ngữ

Bài Giảng Mầm Non Lớp 5 Tuổi

Đề Tài: Làm Anh (Thuộc Thơ)

Nghe Nhạc Mới Làm Anh Khó Đấy Về Điện Thoại

Nhạc Chuông Làm Anh Khó Đấy

5 Bài Thơ Hay Nhất Của Xuân Quỳnh

Sống Trong Đời Sống Cần Có Một Tấm Lòng. Để Làm Gì Em Biết Không? Để Gió Cuốn Đi, Để Gió Cuốn Đi…

Gió Đưa Cành Trúc La Đà

Kinh Nghiệm Du Lịch Eo Gió

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Top 20 Bài Thơ Hay Viết Về Khoảnh Khắc Giao Mùa Chuyển Từ Thu Sang Đông

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Thơ Tình Gió

Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, được biết đến rộng rãi trong làng thơ Việt bởi bút danh Xuân Quỳnh. Nữ thi sĩ sinh năm 1942 và qua đời vào năm 1988. Xuân Quỳnh thể hiện niềm đam mê với nghệ thuật ngay từ khi còn nhỏ. Cô từng là diễn viên múa từ năm 13 tuổi. Bài thơ đầu tiên của cô được đăng báo vào năm cô 19 tuổi. Xuân Quỳnh ‘chính thức’ trở thành nhà thơ chuyên nghiệp sau khi trải qua lớp bồi dưỡng của Hội Nhà Văn Việt Nam. Đây là lớp bồi dưỡng dành cho những người viết văn trẻ, và là khoá đầu tiên của Hội (1962-1964). Dù tuổi thọ, tuổi thơ không dài, nhưng Xuân Quỳnh được tôn vinh là nữ thi sĩ hàng đầu nửa cuối thế kỷ 20.

Đọc thơ Xuân Quỳnh, độc giả sẽ có một cảm nhận rất ‘lạ’. Cảm giác như thể cô không hề ‘chế tạo’ câu chữ, ‘gượng ghép’ thành thơ. Thơ Xuân Quỳnh giống như những dòng hồi ký, kể lại những gì chính tác giả đã sống, đã trải. So với lớp thi sĩ cùng thời, nét riêng của Xuân Quỳnh đã được lột tả rõ ràng bởi chính khía cạnh nội tâm đó.

Thơ Xuân Quỳnh đầy tâm trạng cá nhân chứ không phải thứ tháp ngà phi hiện thực, tách xa đời sống. Đọc thơ của cô, độc giả cảm nhận đời sống đích thực, như chính đời sống của nữ thi hào trong giai đoạn lịch sử đó. Giai đoạn này, Việt Nam vẫn đang bị chia cắt, chiến tranh vẫn hiện diện. Sự nghèo khó, gian truân, nỗi lo toan con cái, cơm áo gạo tiền phảng phất trong mỗi vần thơ. Xuân Quỳnh – một người phụ nữ làm thơ, ngược xuôi trên mọi ngả đường bom đạn.

Thời kỳ đó, rất nhiều bài thơ mang hơi hướng phản ánh sự kiện chính trị, xã hội. Một số nhà thơ đưa tâm trạng chung của xã hội vào thơ, chứ không hẳn là cảm xúc của bản thân. Xu hướng ‘vui buồn của thi sĩ hòa trong buồn vui chung của công dân’ dễ dàng được tìm thấy. Nhưng thơ Xuân Quỳnh thì hoàn toàn khác. Thơ của cô là vần thơ tâm trạng mang đúng chất Xuân Quỳnh. Tâm trạng đó nảy sinh từ đời sống của chính cô, từ hoàn cảnh của riêng cô chứ không phải ai khác.

Thơ Xuân Quỳnh khác lắm. Có bài thơ về chiến tranh, viết trên đường 20, nhưng lại mang nỗi lòng của cô gái đang yêu. Có bài thơ lại tràn đầy chi tiết hiện thực, giống như một ký sự. Nhưng đó không phải một ký sự về Hà Nội những ngày chống Mỹ, mà lại là những dòng thơ thấm đẫm nỗi lòng riêng của Xuân Quỳnh. Vần thơ viết ra theo dòng cảm xúc của cô gái, đã tạo nên một mạch trữ tình. Mạch trữ tình đó lại vô thức xâu chuỗi các chi tiết rời rạc của ngày thường, tổ chức nó thành kết cấu độc đáo của bài thơ.

Tinh tế, sâu sắc, đậm tình ý nhưng lẩn khuất phía sau những vần thơ Xuân Quỳnh lại là tư tưởng nhân văn, triết luận (Cơn mưa không phải của mình, Đồi đá ong và cây bạch đàn, Chuyện cổ tích về loài người, Những người mẹ không có lỗi…). Đó không phải những triết lý tư biện, viễn vọng, ‘vô phương ứng dụng’. Đó là những tâm tư đúc kết từ đời thực, đầy tính thực tiễn, giúp ích thật sự cho độc giả trên khía cạnh nhận thức và ứng xử trong cuộc đời.

Sự tinh tế trong quan sát có lẽ chính là khả năng thiên bẩm của Xuân Quỳnh. Cô quan sát không chỉ bằng thị giác, mà bằng tất cả giác quan và phong phú trong liên tưởng. Những chi tiết vốn gần gũi bỗng trở nên mới lạ, tạo ý vị đậm đà cho câu thơ.

Một màu cỏ mùa xuân:

“Cỏ bờ đê rất lạ

Xanh như là chiêm bao…” “Mưa trên cọ bàng hoàng rồi vụt tạnh…”

Hay tiếng mưa trên lá cọ:

Cũng có thể vì có tài quan sát mà ở một số bài Xuân Quỳnh ham tả, ham kể. Kể có duyên nhưng vẫn làm loãng chất thơ. Những bài thơ dài của Xuân Quỳnh thường dài vì quá dày chi tiết.

Một số tác phẩm tiêu biểu trong sự nghiệp của Xuân Quỳnh

Truyện:

– Bến tàu trong thành phố, NXB Kim Đồng, 1984

– Vẫn có ông trăng khác (tập truyện ngắn), NXB Kim Đồng, 1988

– Bao giờ con lớn (truyện tranh), NXB Kim Đồng, 1975

– Mùa xuân trên cánh đồng, NXB Kim Đồng, 1981

– Bầu trời trong quả trứng, NXB Kim Đồng, 2005

Thơ:

– Gió Lào cát trắng, NXB Văn học, 1974

– Hoa dọc chiến hào, NXB Văn học, 1968

– Tự hát, NXB Tác phẩm mới, 1984

– Lời ru trên mặt đất, NXB Tác phẩm mới, 1978

– Sân ga chiều em đi, NXB Văn học, 1984

– Truyện Lưu, Nguyễn (truyện thơ), NXB Kim đồng, 1983

– Thơ viết tặng anh Tp. Hồ Chí Minh, Văn nghệ Tp. Hồ Chí Minh, 1988

Dịch:

– Bố ơi, bố làm con sợ đi (truyện tranh, t/g: Tamara Đăngblông), NXB Kim Đồng, 1989

5 bài thơ hay nhất của nhà thơ Xuân Quỳnh

(Biển Diêm Điền, 29-12-1967)

1. Sóng

2. Thuyền và biển

Em sẽ kể anh nghe

Chuyện con thuyền và biển:

Nếu từ giã thuyền rồi

Biển chỉ còn sóng gió”

3. Tự hát

4. Thơ tình cuối mùa thu

chúng tôi

5. Chuyện cổ tích về loài người

Phân Tích 5 Câu Thơ Cuối Bài Thơ Bài Ca Nhà Tranh Bị Gió Thu Phá

Anh Và Bóng Nắng/ Thơ Gió Biển/ Lời Bình Ngân Triều

Thi Hoàng Và Những Tiếng Gọi Quyến Rũ Bằng Thơ

Hành Trình Thơ Thi Hoàng

Nhà Thơ Tago Đã Từng Nhận Xét: ”ngọn Gió Nhà Thơ Băng Qua Rừng, Băng Qua Biển Để Tìm Ra Tiếng Nói Của Riêng Mình”. Em Hiểu Câu Nói Trên Như Thế Nào. Hãy Tìm Tiếng Nói Riêng Của Xuân Diệu Và Hàn Mặc Tử Qua Bài Vội Vàng Và Đây Thôn Vĩ Dạ

🌟 Home
🌟 Top