Top 2 # Xem Nhiều Nhất Bài Thơ Mùa Hè Của Tạ Vũ Mới Nhất 1/2023 # Top Like | Chungemlachiensi.com

Người Bạn Thơ Tạ Vũ

Tôi gặp nhà thơ Tạ Vũ và nâng chén với anh nhiều lần. Gặp trong các đại hội nhà văn. Gặp ở Chòi ngắm sóng Phùng Quán bên Hồ Tây. Gặp ở Huế. Anh Phùng Quán cũng kể cho tôi nghe nhiều ký ức thú vị về đứa em kết nghĩa Tạ Vũ…

Thời sinh viên ở Hà Nội những năm 1968- 1972, tôi đã nghe tiếng tăm Tạ Vũ. Anh là người Hà Nội “chính hãng”. Sau này, nhà thơ Phùng Quán kể, tôi mới biết, anh là công nhân thật, công nhân theo nghĩa đen. Tốt nghiệp cấp 3, thi đại học không đậu, Tạ Vũ vào Thanh Hóa đi làm thợ, vừa đi dạy học bổ túc văn hóa. Đó là năm 1959. Rồi làm công nhân đường sắt, công nhân cầu, rồi thợ quét vôi và nhiều nghề khác. Nhà thơ Võ Văn Trực kể: “Tạ Vũ làm việc hơn mười năm mà không được vào biên chế, lúc về không có lương hưu, mà chỉ được một ít tiền mất sức. Thời bao cấp vô vàn khăn khó ấy mà không vào được biên chế, đói là cái chắc. Đáng quý là khổ thế, đói thế nhưng anh không bỏ thơ.

Cũng chuyến đi Huế ấy, nhà văn Nguyễn Quang Hà rủ Tạ Vũ đi Nông trường Tân Lâm ở đường 9, Cam Lộ, Quảng Trị chơi. Hồi ấy Nguyễn Quang Hà đang yêu cô giáo Võ Thị Quỳnh (nay là vợ) đang dạy học ở nông trường này. Ra Tân Lâm, Tạ Vũ và Quang Hà thay nhau đọc thơ cho lãnh đạo và công nhân nông trường nghe. Mọi người phấn chấn lắm. Thị xã đã đi sơ tán / Những ngôi nhà / Như có dáng / Một người nhớ một người xa/…/ Tôi đi – Chào thầm bác thợ / Thị xã ơi như cũng có tâm hồn / Tôi bỗng thấy quen từng phố lạ / Như tôi đi trong thành phố quê hương (Trưa thị xã). Tạ Vũ đọc thơ rất cuốn hút. Giọng ồm vang, tay giơ lên chém xuống theo từng nhịp thơ như người múa phụ họa. Sau ba ngày “đọc thơ phục vụ nhân dân”, khi tạm biệt, lãnh đạo nông trường biếu nhà thơ hai tấm vải để về tặng vợ. (Hồi đó chưa có “tập tục” đưa phong bì). Thời bao cấp ăn bo bo ấy mà được thế là sang lắm. Đêm ấy, Tạ Vũ vào lại căn nhà tập thể của nhà thơ Hoàng Vũ Thuật ở đường Nguyễn Chí Diểu, Huế. Tôi, Mai Văn Hoan, Hải Kỳ đến thăm. Tạ Vũ nâng chén rượu chạm với mấy “nhà thơ đàn em”, rồi dặn: “Mấy chú em nên nhớ, thơ là quan trọng, nhưng vợ quan trọng hơn. Đi đâu cũng phải luôn nhớ đến vợ. Như anh đây, đi Nông trường Tân Lâm mấy ngày, thơ rượu mê tơi, còn kiếm cho chị Điều hai tấm vải may quần áo. Tử tế không? Tử tế không?…”

Hôm sau, tôi mời anh Tạ Vũ cùng các bạn thơ sang nhà tôi uống rượu. Gia đình tôi lúc đó sống ở căn nhà tập thể ở 13- Phan Đình Phùng, bên bờ sông An Cựu, phía nam sông Hương. Trước cửa nhà có cây hồng nhung cao xum xuê tán lá đang mùa quả. Vì nhà chật, nên tôi lấy chiếc chiếu trải dưới gốc hồng nhung để anh em ngồi nhâm nhi rượu dưới mùi hương hồng nhung cho thoải mái. Thời bao cấp ấy, lo được bữa nhậu bốn năm người, phải mất cả tháng tem phiếu thịt của gia đình. Nhưng tiếp nhà thơ Tạ Vũ, vợ tôi lo chu toàn. Vợ tôi làm món mồi nhậu, chai rượu Chuồn nổi tiếng xứ Huế để mấy anh em nâng chén, đọc thơ. Tạ Vũ bảo anh em chúng tôi đọc trước. Hải Kỳ (đã mất năm 2011) đọc bài thơ lục bát / Tôi và em với Thiên An, Hoàng Vũ Thuật đọc bài thơ Mùa dâu da viết ở Hội An, tôi đọc bài Ta có trong năm tháng bạn bè, bài thơ tặng bạn học cùng lớp xưa. Toàn những bài thơ tâm huyết của từng đứa. Tôi đang đọc, bỗng Tạ Vũ giơ tay ngăn lại. Anh hét lên: “Các chú định thách thơ với Tạ Vũ, “ông rau muống” này à”. Mấy anh em tôi ai cũng ngại, vì không ai biết ý Tạ Vũ nói gì. Nhưng chưa kịp thưa lời thì Tạ Vũ đã đứng lên, dạng chân, giơ tay đọc một lúc bốn bài thơ, giọng sang sảng. Đến bây giờ, tôi vẫn nhớ mấy đoạn, ý thơ anh đọc chiều tối gần 30 năm trước ấy: ” Tím lấp lánh trong đầm / Cơn mưa rào ập xuống / Cá rô rạch lên sân…”, nên trẻ con lối phố gọi nhà thơlà “ông rau muống. … Chào những anh thủy thủ / Tôi muốn làm sơn ca / Hót líu lo trên đồng / Chào những đường cày trong ánh đỏ bình minh / Tôi muốn làm cây cờ đập gió / Hát cùng anh thợ xây“…; ” Người bốc vác đi làm nhạc trong loa đánh thức / Những chiếc khăn như bình minh vắt vai”… Đây là lần đầu tiên tôi nghe Tạ Vũ “diễn thơ”. Thơ anh quá nhiều câu ám ảnh. Thơ của anh còn được đưa vào sách giáo khoa Tiếng Việt lớp 3, đó là bài “Mùa hè”: ” Mùa hè hoa rau muống

Một lần anh Phùng Quán đèo tôi đến thăm gia đình anh Tạ Vũ. Không biết chị Điều và các cháu đi đâu vắng, Tạ Vũ thì say ngủ, lay không tỉnh được. Anh Quán bảo tôi: “Thôi về, hôm khác lại đến”. Nhưng đó là lần đầu tiên và lần duy nhất cho đến hôm nay tôi được đến thăm nhà nhà thơ mà tôi yêu mến. Đêm về Chói ngắm sóng Phùng Quán, tôi không ngủ được. Nhắm mắt là nhớ cảnh nhà Tạ Vũ: … có một căn phòng đầy gió / ba bề phên liếp gảy đàn / khóc cười mỗi ngày giai điệu / góc giường xị đế gầy khan… / …ấy là gian phòng đêm đến / vợ thức làm thơ tặng chồng / anh chàng thợ xây khó tính / chuốc thơ say cả trời xanh…

Theo Báo Thừa Thiên Huế

Thơ Hay Về Mùa Hè

Những bài thơ hay về mùa hè

1. Mùa hè nào gặp gỡ…

Mùa hè nào gặp gỡ Mùa hè nào chia ly Mùa hè nào hội ngộ

Tôi cầm trên tay hai mùa hè rực rỡ Còn mùa hè cuối cùng rơi đi đâu?

Ai nhặt được mùa hè tôi đánh mất Xin trả lại cho tôi Xin trả lại cho tôi người yêu tôi Dẫu chỉ là xác con ve sầu chết khô Ấy chính là mùa hè của tôi Ngủ quên trong nách lá Những ngọt bùi tôi đã nếm trải Những đắng cay tôi đã nếm trải Những mùa hè bỏng rát sau lưng Còn mùa hè cuối cùng tôi gặp lại Trốn đi đâu ngoài tầm mắt tôi tìm?

Đây là bài thơ của tác giả Nguyễn Nhật Ánh. Nội dung bài thơ viết về mùa hè, nhưng thực sự ngụ ý của tác giả muốn nói đến sự chia ly khi mùa hè đến. Từng vần thơ, câu thơ đều lột tả lên nỗi nhớ nhung sâu sắc đến khoảng thời gian đẹp trước đây.

2. Mùa hè nồng cháy

Chỉ trong hai câu thơ hàm súc tác giả đã vẽ ra trước mắt người đọc một bức tranh mùa hè rực rỡ với những gam màu đậm, tươi tắn cùng những hình ảnh đặc trưng của mùa hè. Sự so sánh giữa mùa đông và mùa hè rất hay tạo ra sự khác biệt cho bài thơ

3. Bài học mùa hè

Nhà thơ đã đưa vào bức tranh của mình những hình ảnh vô cùng quen thuộc, gần gũi nhưng lại không đi theo khuôn sáo, lối mòn nào. Những hình ảnh con ve, cây phượng, bóng râm, … cho ta cảm nhận được sự hiện diện của mùa hè nơi đây.

4. Bất chợt mùa hè

Thường là nhớ khi tiếng ve chìm Anh nhớ em khi con chích chòe múa xòe đuôi xám Nhài ơi, không có bông lài ở rừng!

Ngay từ những câu thơ đầu tiên, tác giả đã dẫn chúng ta đến với một bức tranh thiên nhiên rực rỡ, tràn trề sự sống của mùa hè, đến với một không khí náo nhiệt, rộn ràng của cuộc sống thường nhật vẫn đang tiếp diễn.

5. Bên ngưỡng cửa mùa hè

Mênh mông hồ rượu say Bạt ngàn đêm với gió Mát lạnh cơn giông chiều Trăng lu và trăng tỏ Con mèo của anh ơi! Tất cả còn nguyên đó Chờ em đã từ lâu Xanh xanh từng thảm cỏ Một mùa xuân bỏ ngỏ Bâng khuâng từng lối đi…

Bài thơ trên miêu tả về cảnh mùa hè. Phải chăng chính nhà thơ đã mở rộng tâm hồn mình để cảm nhận cuộc sống, để phát hiện ra cái thế giới bên trong đang tuôn tràn của thiên nhiên, và cái vận động không ngừng trong tự nhiên.

6. Chợ mùa hè

Trong bài thơ này không chỉ có họa, có hương mà còn có cả những thanh âm muôn vẻ của cuộc sống thường nhật. Các bạn có thể cảm nhận được khi đọc qua từng câu thơ, những hình ảnh rất mộc mạc, giản dị và lôi cuốn.

7. Có một mùa hè

Có một mùa hè sẽ còn mãi trong em Thành phố biển, dòng sông, Bà Nà, núi Chúa

Bà Nà ơi, ôm lấy cuộc tình Giữa đêm hè nép vào anh đỡ lạnh Nụ hôn giờ đây mặn mòi vị đắng Xa nhau rồi xa xôi lắm người ơi!

8. Có một mùa hè như thế

Thiên nhiên không hề u ám, trầm lặng khi nắng chiều buông mà trái lại, rất rộn rã và sôi động khi 2 người gặp nhau ở biển Sầm Sơn. Trong cái nắng nóng oi bức đó là một tình yêu sét đánh “một mùa hè cháy đỏ”.

9. Dấu hiệu mùa hè

Lời thơ như diễn tả một cuộc sống đang sinh sôi, tiếp diễn ngay cả khi ngày sắp tàn, một khung cảnh thật êm đềm và thanh bình nơi làng quê. Cùng viết về mùa hè nhưng những cảm xúc trong mỗi bài thơ lại đem đến một mùa hè khác nhau.

10. Đầu mùa hè

Ve kêu một thứ âm thanh không xa lạ với mùa hè được ví như một cung đàn mùa hạ tấu lên một cách rộn ràng hòa chung với bản đàn rạo rực, hối hả của nhịp sống căng tràn trong thiên nhiên

11. Em yêu mùa hè

Bài thơ thể hiện tình yêu mùa hè của tác giả. Chỉ với 3 khổ thơ ngắn gọn, nhưng hàm ý lại bao quát, thể hiện rõ quan điểm yêu thích mùa hè như thế nào. Những như ảnh như hoa sim tím, dắt trâu, gió mát lưng đồi, cánh diều đã diễn tả lên được vùng quê thanh bình nơi đây.

12. Hoa khế mùa hè

Lại đến mùa khế đơm hoa tím Rắc đầy sân nỗi nhớ một thời…

Đọc bài thơ, ta không chỉ đơn thuần thấy được vẻ đẹp của thiên nhiên mùa hè rực rỡ, sống động mà còn cảm nhận được vẻ đẹp phong phú, thanh cao của hồn thơ. Đặc biệt là hình ảnh hoa khế vào mùa hè rất đẹp đẽ và sinh động.

13. Lớp học mùa hè

có một chùm một chùm những tiếng chim non có một chùm một chùm hoa nắng một chùm em thẩn thơ ô cửa mùa hè

lớp học của những kẻ mê man người thầy quay về sau bao năm bài giảng còn dang dở thầy bảo mình đã già các em thì quá trẻ

nào đừng lay thức giấc mơ phượng đỏ môi em đang đáp xuống ròng ròng mưa thẫm ngoài kia không tiếng động

sân trường chỉ còn khoảng trống trên tay em từng tia ban mai mảnh hơn sợi tóc khô dần từ lâu rồi hoàng hôn chẳng quay về phía ấy

phía có tàng cây lưu niên không giữ nổi thân mình phía có bức tường cách ngăn đến hồi sụp đổ vết dấu người đi dâng cỏ biếc trùng trùng

có một chùm một chùm câu chuyện cũ im lìm thư viện mốc meo im lìm bảng đen giấy trắng

may quá nơi này còn sót vài cơn mưa từ tốn đủ lạnh để rùng mình

Bài thơ miêu tả về cảnh lớp học vào mùa hè. Mùa hè là mùa các bạn học sinh được nghỉ ngơi giải trí sau một năm học tập vất vả, nhưng lại có một lớp học mùa hè làm cho sự giải trí đó tan biến đi. Và tác giả miêu tả về mùa hè của mình như vậy đấy.

14. Mùa hè

Cuộc sống muôn màu muôn vẻ đã được tác giả tái hiện một cách đầy chân thực và sinh động. Chính kết cấu đầu cuối tương ứng của hai câu lục ngôn ở đầu và cuối tác phẩm đã khép mở hai tâm trạng tạo nên mạch hàm ẩn của toàn bài thơ.

15. Mùa hè đang đến kìa Mùa hè đang đến kìa Hót vang lên chim cu! Hạt cây nảy mầm rồi, Và đồng cỏ mọc xanh, Hát vang lên chim cu!

Bài thơ được viết theo thể thở 5 chữ với nhịp thơ đa dạng và linh hoạt, đã tạo nên hình ảnh mùa hè rất đẹp trong mắt mỗi người.

16. Mưa Hạ

17. Hạ VỀ Trong Đáy Mắt Nâu

18. Cơn Mưa Hạ

19. Một Trời Phương Cũ

20. Màu Thời Gian

Cái tuổi thần tiên anh đàn em hát Biển gợi tình em tung tăng bờ cát Bài tình ca ngọt mãi đến bây giờ Anh vẫn đàn em mải miết làm thơ Tiếng tiêu ai vọng sang nương theo gió Em bối rối… lời yêu anh vừa ngỏ Má ửng hồng mong quả chín đừng rơi Phố ồn ào lòng biển lại đầy vơi Từng ngọn sóng ập vào rồi xa mãi Như tình yêu có bao giờ dừng lại Biển lặng rồi… mà sóng vẫn lao xao

21. Hạ Nhớ

22. Bâng khuâng mùa hạ

23. Ta mất nhau mùa hạ

24, Mùa hạ và sen hạ

25. Mưa cuối mùa hạ

Rồi em về. Mưa cuối mùa như thác đổ Em hốc hác bơ phờ Ngồi lặng thầm như hoá đá Bỗng nhiên dụi thuốc lá vào gạt tàn và ra ngoài bếp Em lại pha cà phê như những buổi chiều nào Khi uống cà phê em nói cùng anh: “Ngày mai chúng mình đi đón con bé về tội nghiệp”

Em chưa nói được lời xin lỗi Nhưng cái nhìn của em ân hận và bối rối Anh biết em đã thành thật và chín chắn hơn xưa…

26. Mưa đầu mùa hạ

Khẽ khàng rơi lên kính cửa anh biết rằng mưa trở về

Trong suốt giọt mưa đầu hạ tìm anh vào lúc rạng ngày

Giơ tay chỉ gặp ngọn gió mát lành như là có nhau

27. Mưa rào mùa hạ

“Vàng đấy, kìa vàng Trên trời rơi xuống!” Trẻ con la hét Đuổi theo mưa rào… – Trẻ con, thôi nào, Để chúng lại sau Ta sẽ cất mưa Vàng trời cho ấy Khi kho đã đầy Lúa mì thơm nức!

28. Nơi tiếng ve mùa hạ

Con ve vẫn cứ miệt mài Gọi ai không biết? Rạc rài thâu đêm…

Gọi từ buổi Hạ vừa nhen Tháng Năm chừ đã… Vẫn quen giọng sầu!

Gọi về thuở ấy ban đầu? Lá xanh, cành mới chớm màu tương tư

Gọi người một thoáng hồ như? Người bao năm đã tạ từ, chia ly…

Gọi tình bỏ nắng mà đi? Gọi duyên phận lỡ xuân thì, tóc tơ…

Gọi hoài có hết bơ vơ Có ai thương cảm… cùng chờ với không?

Thơ Hay Về Mùa Hè Gợi Nhớ Tuổi Học Trò

Bài thơ: Nhớ mãi hè ơi – Khuất Việt Hưng

Thẫn thờ giữa buổi trưa hè

Chạnh lòng thương những tiếng ve học trò

Phượng hồng nhớ đến ngẩn ngơ

Tuổi thơ trong sáng bây giờ lùi xa.

Nhớ sao ngày ấy đã qua

Trèo lên cây bẻ nhành hoa trong trường

Tặng người bạn gái yêu thương

Đến giờ còn đọng vấn vương trong lòng.

Rời tuổi thơ với phượng hồng

Gói vào nỗi nhớ mênh mông đường dài

Mang theo khát vọng tương lai

Giảng đường đại học miệt mài luyện chăm.

Thương ôi năm tháng khó khăn

Sinh viên toàn nói chuyện ăn suốt ngày

Trưa hè ngồi dưới hàng cây

Ngắm thềm nắng rải đong đầy vần thơ.

Mang lòng yêu đến ngẩn ngơ

Mà không dám nói phải nhờ cành hoa

Rợp bằng lăng tím chiều tà

Là tình yêu của riêng ta gửi nàng.

Ước gì quay ngược thời gian

Để mình lại được mơ màng trộm yêu

Thả hồn như những cánh diều

Chao nghiêng giữa lộng gió chiều mênh mang.

Bài thơ: Mùa hè bên đường

Tháng tư hạ chớm về rồi

Lắng nghe trong lá bồi hồi tiếng ve

Em về tập vở nghiêng che

Ta theo bước nhỏ lòng nghe thoáng buồn

Hạ ơi đừng khép cổng trường

Ve ơi đừng hát lòng đường bâng khuâng

Ngày mai trên vạn nẻo đường

Còn đâu tiếng trống tựu trường nôn nao

Còn đâu tiếng guốc xôn xao

Còn đâu ánh mắt người trao cho người

Còn đâu nữa những nụ cười?

Chỉ còn sót lại một thời nhớ thương

Tháng tư mùa hạ lên đường

Nắng vương vương nắng, buồn vương vương buồn.

Bài thơ: Hè đến – Vô Danh

Bây giờ ai đã quên chưa?

Màu hoa phượng nở khi Hè vừa sang

Bâng khuâng dưới ánh nắng vàng

Tặng nhau cánh phượng ai mang đi rồi

Ngày xưa chỉ có vậy thôi

Có ai biết được để rồi cách xa

Mùa Hè từng mùa Hè qua

Tiếc hoài cái tuổi ngọc ngà chẳng quên

Nỗi buồn không thể đặt tên

Nhẹ nhàng nhưng lại mông mênh trong lòng

Ai còn nhớ kỷ niệm không?

Ngày xưa, một cánh phượng hồng đã trao.

Bài thơ về mùa hề hoa phượng

Phượng vĩ đỏ báo mùa hè đã đến,

Như nhắn nhủ phút chia ly cận kề,

Trường lớp xa tóc thề chưa kịp nói,

Bạn xa tôi tim nhói kỷ niệm qua.

Ve rộn ràng trên nhành bàng gốc cảnh,

Tuổi học sinh nhí nhảnh cũng dần trôi,

Ôm sách vở bôi mờ thời gian đọng,

Cố hôm nay khỏi thất vọng ngày mai.

Tay trong tay những ngày vui đến lớp,

Cười vui đùa chớp nhoáng đựt quà nhau,

Phút dò bài thấp thỏm sợ lo âu,

Rồi vỡ oà trống thâu điểm tan học.

Trường đứng đó qua bao thời khó nhọc,

Dựng nhân tài bao bọc trí thức khôn,

Bên cửa sổ tâm hồn chợt khắc khoải,

Mới đó thôi sắp phải xa thật rồi.

Tâm lắng động bồi hồi nước mắt chảy,

Hợp rồi ly hết thảy phải xa thôi,

Còn giây phút tôi cùng ngồi bên bạn,

Tận hưởng đi khổ nạn ta xum vầy.

Từng bầy chim sắp tung cánh vươn ra,

Vào thế giới xa hoa đầy cám dỗ,

Có thất bại làm nên thành công đó.

Bài thơ: Trường xưa – Phạm Trung Kiên

Cứ ngỡ rồi đây xa lắm một mái trường

Ta không đủ sức níu thời gian gần lại

Mái ngói mờ rêu, tán lá bàng xa ngái

Những con đường, sỏi đá nhịp buồn tênh

Tháng năm rơi trên bậc thềm chênh vênh

Sân trường cũ, và bài thơ cũng cũ

Ô cửa sổ bốn mùa nắng rủ

Và cơn mưa trong trẻo mắt bạn bè

Một mùa xa hoa phượng chật vòng xe

Nét mực tím vương dấu tay mùa hạ

Màu xanh dịu thân thương trên vòm lá

Nhạt sắc trời, con chim sẻ nào bay…

Qua những mùa thu vương lối heo may

Hoa cỏ tím góc sân trường thầm lặng

Ai không nhớ những vòm trời mây trắng

Mùa tựu trường gom gió hát vu vơ…

Gốc bàng xưa im lặng đến bây giờ

Mong mỏi phía hành lang xa vời vợi

Chỉ một câu thơ cũng thành tiếc nuối

Chuyện giận hờn, viên sỏi nhỏ màu xanh

Ta cứ ngỡ rồi tất cả qua nhanh

Mái tóc xưa chắc giờ không còn ngắn

Đã đơn giản như ta từng ngộ nhận

Một điều gì, mà nào có gì đâu…

Bàn ghế xưa rưng rưng ngả màu

Mùa xưa cũ bâng khuâng như thần thoại

Hoa cỏ may buồn đi vào xa mãi

Kỷ niệm giăng đầy rợp một mái trường quê

Bạn bè xưa chẳng có lúc tìm về

Trái bàng chín nằm ngơ trong mùa cỏ

Giọng thầy khan, trầm ngâm trong gió

Mái tóc thầy điểm bạc hoa lau

Ta cứ ngỡ rồi tất cả qua mau

Tuổi thời gian nhòe lem như giọt mực

Thương nhớ ấy nhuộm màu mây ngũ sắc

Lá học trò vụng dại trốn nơi nao…

Ô cửa mùa thu mây trắng lại bay vào

Ta lại thấy mình những ngày thu lớp trước

Con đường mùa xa, bàn tay nào với được

Giấc mơ một mái trường màu ký ức phong rêu

Hiên lớp xưa lời thầy vọng đều đều

Bụi thời gian phủ đầy lên kỷ niệm

Bài thơ cũ đợi ta về viết tiếp

Tuổi vụng về hát gọi tháng năm ơi…

Ta bước đi tiếng trống giục bồi hồi..

Bài thơ: Mùa hè kỷ niệm

Sân trường văng vẳng tiếng ve

Kìa cây phượng vĩ hoa che kín cành

Xuân qua hè đến phải đành

Xa thầy xa bạn độc hành lẻ loi …..

Thời gian thoăn thoắt như thoi

Chợt đi chợt đến khiến tôi chạnh buồn

Hai mươi năm xa mái trường

Chưa ngày về lại cội nguồn tuổi thơ

Học trò đầy ắp mộng mơ

Nhưng đời như sỏi trơ trơ gót mòn!

Bài Thơ Lục Bát Về Mùa Hè

Bài thơ số 1:

Hạ đến gọi khúc chia xa

Hạ đến gọi phượng nở hoa gọi hè

Hạ đến rộn rã tiếng ve

Hạ đến gọi nắng trưa hè gắt gao

Hạ về vàng nắng hanh hao

Hạ về gọi nắng gió Lào nồng oi

Hạ về giọt nắng đưa thoi

Hạ về cây rủ bóng soi rũ cành

Hạ mang ta nắng vàng hanh

Hạ mang bằng tím trên cành rộ hoa

Hạ mang áo trắng chia xa

Hạ mang mơ mộng tình ta học trò

Hạ ơi ta nhớ phượng rơi

Hạ ơi ta nhớ cái thời trắng tinh

Hạ ơi trong nắng lung linh

Hạ ơi phượng lỡ dứt tình bay xa

Hạ rời ta mãi bôn ba

Hạ rời thu tới lá xa lìa cành

Hạ rời gọi tiết trời xanh

Hạ rời gọi mãi tình anh cùng nàng.

Bài thơ số 2:

Men theo vạt nắng ta đi

Xểnh tay rơi rớt những gì còn xuân

Hoàng hôn sao lắm trái ngang

Chiều chưa tắt nắng vội mang đêm về

Gọi em rung chuyển cơn mê

Ai ơi lẻ bạn tìm về cố nhân

Mai kia trả nợ sắc cầm

Hỏi phù sa chớ trách lầm dòng sông

Ai gọi kí ức phải không..?

Chỉ cho ta với.. yêu thương chỗ nào

Men về bước thấp bước cao

Tìm em nơi chốn ồn ào trường xưa

Ra sông gom mớ thực hư

Tưới vào gốc phượng coi như gọi hè.

(Gọi hè – Hải Phương)

Bài thơ số 3:

Hạ về, nghiêng nắng trên vai

Chợt mưa, chợt nắng từng ngày đi qua.

Trên cây lá thắm mượt mà,

Vi vu, gió thoảng hương hoa dịu dàng.

Nắng vàng toả nhẹ không gian,

Để cho Anh ước, mơ màng… Có nhau.

Phượng hồng đỏ thắm một màu,

Mênh mang điệp khúc ve sầu râm ran…

Mong sao tiếng nhạc, cung đàn

Câu thơ mộng ước chẳng màng đợi trông.

Lời thơ trải rất nhiều dòng,

Cũng không nói hết trọn lòng Anh đây.

Hạ về trên cả nhành cây,

Hoa đua nhau nở, làm ngây ngất lòng.

Anh ngồi ôm mộng ước mong,

Hôn môi thật nhẹ, hôn trong bóng chiều.

Trao em cả một trời yêu,

Trao em một chút nâng niu dỗ dành.

Mong sao mùa hạ qua nhanh,

Tình Anh ở lại kết thành keo sơn…!

(Hạ về – Liên Phạm)

Bài thơ hay về mùa hè số 4:

Hạ về phượng thắm hàng cây

Sân trường ngập nắng tung bay áo dài

Hẹn nhau lưu bút trao tay

Mùa vương vấn củ mắt ai lén nhìn

Hạ ơi mùa của chúng mình

Viết trang nhật ký tự tình chia xa

Luyến lưu rơi rớt giọt ngà

Phút giây bịn rịn rời xa không đành

Khi không gọi hắn bằng anh

Đường xưa từng bước song hành bên nhau

Vẫn thường gọi hắn mày tao

Bây giờ bẽn lẽn gặp nhau cuối đầu

Tiếng ve vang khúc nhạc sầu

Còn đâu mùa củ đưa vào câu thơ

Áo ai trắng mãi dại khờ

Để cho một kẻ ngẩn ngơ trong lòng

Với tay đón cánh phượng hồng

Bâng khuâng dừng bước phiêu bồng chiều nay

Tình thơ chưa kịp trao tay

Hạ ơi nổi nhớ vẫn đầy trong tim.

(Sắc đỏ hạ thương – Quý Phương)

Bài thơ 8 chữ về mùa hè số 5:

Tìm về Hạ cũ quanh co

Hỏi ngày xưa có buồn xo tháng ngày

Nắng vừa khẽ chạm bàn tay

Chợt mưa rơi đến ướt vai mất rồi

Nhớ hoài mùa cũ trong tôi

Áo em trắng mộng bồi hồi ngẩn ngơ

Chiều nay ngắm cánh phượng mơ

Bỗng đâu thấy lại bài thơ năm nào

Thẹn thùng viết – ngại ngùng trao

Để giờ năm tháng ngã màu thời gian!

Xa nhau buổi ấy hè sang

Tiếng ve gọi mãi theo hàng phượng đưa

Hạ ơi! thương mấy cho vừa

Nhớ ơi! còn đấy giọt thưa, giọt gầy

Về thăm niệm khúc chiều nay

Nghe chút rong ruổi theo ngày tháng xưa!

(Hè về – Lê Thanh Tâm)

Bài thơ số 6:

Trời xanh không gợn bóng mây

Hạ xưa để lại đong đầy nhớ thương

Hoàng hôn chải mái tóc buông

Gió kia cứ mãi vấn vương mây chiều.

Hạ ơi…tôi nhớ rất nhiều

Hạ cho tôi gửi bao điều tới anh

Tình ta chẳng thể mộng lành

Bài thơ dang dở thôi đành cất đi.

Nhủ lòng đừng có nghĩ suy

Nhưng khi hạ đến dạ thì nhớ thêm

Hạ à….tôi đã cố quên

Mà sao cứ thế gọi tên một người!

(Hạ thương – Nguyễn Minh Ngọc)

Bài thơ về mùa hè số 7:

Mùa xuân cất cánh bay rồi

Hạ đang rừng rực lên ngôi đất trời

Dát vàng rực rỡ muôn nơi

Ẩn trong trái chín, nhuộm ngời hương hoa.

Ve sầu ngân vọng khúc ca

Phượng hồng rực lửa chia xa bạn bè

Tháng tư mới chớm sang hè

Mà sao lòng bỗng nghe tê tái lòng.

Hạ về mây trắng thong dong

Rủ đàn ong mật dạo rong vườn nhà

Rủ cơn gió đến la đà

Rủ cơn mưa xuống cho ngà ngà say.

Hạ về chắp cánh diều bay

Tuổi thơ tỉnh giấc chợt lay mình về…!

(Hạ về – Phượng Loan)

Bài Thơ 4 Chữ Về Mùa Hè

Bài thơ: Cuối hè

Cuối hè mây trắng

Đi tìm ca dao

Mưa giông mưa rào

Đi tìm ruộng hạn

Trái bòng rám nắng

Đi tìm mắt em

Cành phượng im lìm

Đi tìm lá biếc

Dòng sông trong vắt

Tìm cánh buồm xa

Có bác trâu già

Đi tìm bóng mát

Gió buông câu hát

Đi tìm bờ tre

Mùa cạn ngày hè

Em mơ đến lớp.

Bài thơ: Hè về

Đàn chim se sẻ

Hót trên cánh đồng

Bạn ơi biết không

Hè về rồi đó

Chiều nay bạn gió

Mang nồm về đây

Ôi mới đẹp thay!

Phượng hồng mở mắt

Dòng sông trong vắt

Trườn lên bãi xa

Một chuyến đò qua

Mang theo lũ bướm

Cánh diều bay lượn

Thênh thang lúa đồng

Bạn ơi thích không?

Hè về rồi đó!

Bài thơ: Thả diều

Chiều dần tắt nắng

Gió bồng lên cao

Cánh đồng lúa chín

Hương thơm ngọt ngào

Bé vui hớn hở

Tung cánh diều lên

Diều bay trong gió

Giữa trời mông mênh

Diều bay cao vút

Gặp bạn mây xanh

Thỏa bao mơ ước

Diều bay vòng quanh

Bé thầm mong ước

Được như cánh diều

Bay vào vũ trụ

Khám phá bao điều.

Bài thơ: Em yêu mùa hè

Em yêu mùa hè

Có hoa sim tím

Mọc trên đồi quê

Rung rinh bướm lượn

Thong thả dắt trâu

Trong chiều nắng xế

Em hái sim ăn

Trời, sao ngọt thế

Gió mát lưng đồi

Ve ngân ra rả

Trên cao lưng trời

Diều ai vừa thả

Thơ Tình Mùa Hạ

Bài thơ: Những mùa hạ nắng – Huỳnh Minh Nhật

Em có thấy hạ về trong nắng muộn?

Khi tiếng ve đã mỏi cuối chân trời,

Và có thấy nắng loang đầy nỗi nhớ,

Giữa đêm gầy muôn vạn ánh sao rơi?

Tôi trở lại những nơi mình hò hẹn

Chợt giật mình ngơ ngác mắt buồn em

Chiều chập choạng chở người theo hoài niệm

Phố loay hoay gọi gió cuốn chân tìm…

Đêm mưa cuối đã thay lời hát cuối

Mùa hạ sang phượng cháy những con đường

Em có thấy hồn thơ ai đó gọi,

Như giận hờn một kẻ đã từng thương?

Hoàng hôn nay phố vắng ai buồn lắm!

Hạ về rồi em còn lạc nơi đâu?

Ve quạnh quẽ dưới ánh chiều vàng vọt

– Chợt bồi hồi, thảng thốt khóc tìm nhau…

Bài thơ: Mưa hạ

Mưa lại về trên những ngả đường quen

Rơi vội vã lên tóc người chờ đợi

Hạ độ này đã thơm mùi tháng mới

Vẫn ngập ngừng chới với thuở vào yêu

Gốc phượng xưa gục đổ dưới hiên chiều

Đứng liêu xiêu giữa màn mưa tầm tã

Bờ môi em ướp hương tình mùa hạ

Có nghe gầy trên những phiến chân qua?

Và em ơi… nơi ấy cuối trời xa,

Mỗi lần mưa có ngập tràn thổn thức;

Có thương quá những hôm chiều rạo rực;

Có bồi hồi… day dứt ở trong tim?

Những loài ve cứ mải miết đi tìm

Mà quên mất mình đã sầu da diết

Như trong mắt gã si tình em biết,

Tháng năm qua mưa có ngớt bao giờ…

Tôi đã già để viết những niềm mơ

Chỉ luyến thương cho một thời xa ngái

Lỡ mai đây bến đời không gặp lại:

– Có chạnh lòng… ái ngại nhớ về nhau?…

Bài thơ: Nỗi nhớ tháng tư – Huỳnh Minh Nhật

Tháng tư rồi, mùa hạ đã về chưa?

Mà bầu trời hôm nay nhìn rất lạ

Nắng thôi hát bản tình ca oi ả

Gọi mưa đầy trên những lối em qua

Tháng tư về đâu hỡi những mùa hoa?

Đâu nắng mưa, đâu một thời để nhớ?

Những cánh hoa ai ép vào cuối vở

Nay xác xơ một thuở đã xa vời…

Gió nghẹn ngào ru ký ức đầy vơi

Phố cô đơn nên chiều buông rất vội

Ta xót xa những điều chưa dám nói

Gói trong tim bao giấc mộng không thành

Hạ có về cho năm tháng mong manh?

Những trời xanh có đầy trong mắt biếc?

Dẫu đã biết xa nhau là vĩnh biệt,

Cớ sao lòng da diết mãi khôn nguôi…

Bài thơ: Cơn mưa hạ – Tuyết Trang

Mưa lại về trên con phố ngày xưa

Hàng liễu rủ như nỗi buồn ngơ ngác

Em xoè tay đón hạt mưa rào rạc

Lại một mùa mưa nữa chẳng cùng anh.

Em đi tìm trong quá khứ mỏng manh

Tìm trong gió, trong mây rồi trong nắng

Tìm về anh của một thời xa vắng

Của một thời hai đứa bước chung đôi.

Em hỏi gió thì gió chỉ cười thôi

Em gặp mây nhưng mây trôi lặng lẽ

Em hỏi nắng, nắng lắc đầu khe khẽ

Vậy nơi nào mới cất giấu hình anh?

Vâng! Đây rồi em đã gặp được anh

Là anh đấy, trong cơn mưa đầu hạ

Mưa trút xuống những hàng cây nghiêng ngả

Mái hiên xưa che ướt mối tình đầu.

Rồi một ngày tay hết nắm bàn tay

Em trả anh một mùa mưa trắng xoá

Trả lại anh con đường chia đôi ngả

Xa nhau rồi chỉ tội mái hiên xưa!

Bài thơ: Màu thời gian – Hoàng Mai

Phượng lại về khoe sắc với trời xanh

Cái oi bức nặng nề như ngộp thở

Người thành phố với khát khao chợt nhớ

Trận mưa rào tưới mát lúc hè sang

Nàng Xuân rời khi trời đất qua trang

Phượng rực rỡ khoe sắc màu đỏ thắm

Phượng đấy ư… này em… tuyệt lắm

Áo trắng sân trường được dịp ngừng bay

Biển hạ vàng ru hồn khách đắm say

Cái tuổi thần tiên anh đàn em hát

Biển gợi tình em tung tăng bờ cát

Bài tình ca ngọt mãi đến bây giờ

Anh vẫn đàn em mải miết làm thơ

Tiếng tiêu ai vọng sang nương theo gió

Em bối rối… lời yêu anh vừa ngỏ

Má ửng hồng mong quả chín đừng rơi

Phố ồn ào lòng biển lại đầy vơi

Từng ngọn sóng ập vào rồi xa mãi

Như tình yêu có bao giờ dừng lại

Biển lặng rồi… mà sóng vẫn lao xao

Bài thơ: Một trời phượng cũ – Huỳnh Minh Nhật

Hạ sang mùa, phượng đầy vai áo tôi

Nhớ chiều mưa thuở ấy đã xa rồi

Phượng trong tôi một trời loang máu đỏ

Phượng của người tình gõ nhịp trên môi

Cũng đã lâu sao tôi mãi chạnh lòng

Khi mùa về ráng đỏ bóng chiều phong

Tim se sắt cánh máu hồng tan vỡ

Phượng nhẹ nhàng nơi ấy biết hay không?

Tôi tưởng tình đã tàn theo tháng năm

Thời gian trôi bôi xóa vết thăng trầm

Đâu ai biết sóng cồn trong nỗi nhớ

Nắng hạ về tình giá buốt trong tâm

Tự ngày nào người – tôi thắt mối oan

Là bấy nhiêu nước mắt với mây ngàn

Phượng chiều nay sao xác xơ nhiều quá

Chắc tình xanh nay đã hóa võ vàng

Một lần thôi tôi xin cánh hoa xưa

Rồi mãi quên hình bóng của ngày mưa

Màu phượng cũ đã về khung trời mới

Phố chiều nay tan tác mảnh hoa thừa

Bài Thơ Về Mùa Hè Mầm Non

Bài thơ: Nắng mùa hè

Chuồn chuồn thấy nắng bay cao

Gà con trốn nắng, chạy vào bóng cây

Nắng mùa hè nóng lắm đây

Đi đâu cũng phải đội ngay mũ vào

Bé Bi dại dột làm sao

Phơi đầu ra nắng…sốt cao đùng đùng.

Bài thơ mùa hè – Trần Đăng Khoa

Trưa hè gió thổi

Hoa phượng lung lay

Cánh hoa rụng bay

Như bầy bướm lượn

Tiếng ve ca rộn

Nghe như tiếng đàn

Trưa hè liên hoan

Hoa bay ve hát.

Những bài thơ hay nhất về mùa hè với mọi cung bậc cảm xúc

1. Mùa hè nào gặp gỡ

Mùa hè nào gặp gỡ Mùa hè nào chia ly Mùa hè nào hội ngộ

Tôi cầm trên tay hai mùa hè rực rỡ Còn mùa hè cuối cùng rơi đi đâu?

Ai nhặt được mùa hè tôi đánh mất Xin trả lại cho tôi Xin trả lại cho tôi người yêu tôi Dẫu chỉ là xác con ve sầu chết khô Ấy chính là mùa hè của tôi Ngủ quên trong nách lá Những ngọt bùi tôi đã nếm trải Những đắng cay tôi đã nếm trải Những mùa hè bỏng rát sau lưng Còn mùa hè cuối cùng tôi gặp lại Trốn đi đâu ngoài tầm mắt tôi tìm?

2. Bài học mùa hè

3. Lớp học mùa hè

Có một chùm một chùm những tiếng chim non Có một chùm một chùm hoa nắng Một chùm em thẩn thơ ô cửa mùa hè

Lớp học của những kẻ mê man Người thầy quay về sau bao năm bài giảng còn dang dở Thầy bảo mình đã già các em thì quá trẻ

Nào đừng lay thức giấc mơ Phượng đỏ môi em đang đáp xuống ròng ròng Mưa thẫm ngoài kia không tiếng động

Sân trường chỉ còn khoảng trống Trên tay em từng tia ban mai mảnh hơn sợi tóc khô dần Từ lâu rồi hoàng hôn chẳng quay về phía ấy

Phía có tàng cây lưu niên không giữ nổi thân mình Phía có bức tường cách ngăn đến hồi sụp đổ Vết dấu người đi dâng cỏ biếc trùng trùng

Có một chùm một chùm câu chuyện cũ Im lìm thư viện mốc meo Im lìm bảng đen giấy trắng

May quá nơi này còn sót vài cơn mưa từ tốn Đủ lạnh để rùng mình.

4. Nhớ mãi hè ơi! (Khuất Việt Hưng)

5. Trường xưa (Phạm Trung Kiên)

6. Hè đến (Vô Danh)

Bây giờ ai đã quên chưa ? Màu hoa phượng nở khi Hè vừa sang Bâng khuâng dưới ánh nắng vàng Tặng nhau cánh phượng ai mang đi rồi Ngày xưa chỉ có vậy thôi Có ai biết được để rồi cách xa Mùa Hè từng mùa Hè qua Tiếc hoài cái tuổi ngọc ngà chẳng quên Nỗi buồn không thể đặt tên Nhẹ nhàng nhưng lại mông mênh trong lòng Ai còn nhớ kỷ niệm không? Ngày xưa, một cánh phượng hồng đã trao.

7. Phượng đỏ hè sang mênh mang nỗi nhớ (Hài Nhi Tóc Bạc)

8. Mùa hè bên đường

Tháng tư hạ chớm về rồi Lắng nghe trong lá bồi hồi tiếng ve Em về tập vở nghiêng che Ta theo bước nhỏ lòng nghe thoáng buồn Hạ ơi đừng khép cổng trường Ve ơi đừng hát lòng đường bâng khuâng Ngày mai trên vạn nẻo đường Còn đâu tiếng trống tựu trường nôn nao Còn đâu tiếng guốc xôn xao Còn đâu ánh mắt người trao cho người Còn đâu nữa những nụ cười? Chỉ còn sót lại một thời nhớ thương Tháng tư mùa hạ lên đường Nắng vương vương nắng, buồn vương vương buồn.

9. Mùa hoa phượng (Nguyễn Kim)

10. Mùa hè (Nguyễn Nhật Ánh)

Thơ tình mùa hè với cái nắng yêu thương

1. Mùa hè nồng cháy

2. Bên ngưỡng cửa mùa hè

Mênh mông hồ rượu say Bạt ngàn đêm với gió Mát lạnh cơn giông chiều Trăng lu và trăng tỏ Con mèo của anh ơi! Tất cả còn nguyên đó Chờ em đã từ lâu Xanh xanh từng thảm cỏ Một mùa xuân bỏ ngỏ Bâng khuâng từng lối đi…

3. Chợ mùa hè

4. Có một mùa hè

Có một mùa hè sẽ còn mãi trong em Thành phố biển, dòng sông, Bà Nà, núi Chúa

Bà Nà ơi, ôm lấy cuộc tình Giữa đêm hè nép vào anh đỡ lạnh Nụ hôn giờ đây mặn mòi vị đắng Xa nhau rồi xa xôi lắm người ơi!

5. Đón hạ (Sen Nguyễn)

Cơn gió nhẹ lung lay cánh phượng Thỏ thẻ lời nhắn những yêu thương Chân ai bước nhẹ vấn vương Sợ làm dao động giọt sương đêm tàn Bình minh gọi reo vang ngõ vắng Em nghiêng chao ánh nắng gọi mời Thì thầm vọng tiếng phượng ơi Lời em thánh thiện đánh rơi mùa hè Tình vẫy gọi lặng nghe tiếng phượng Dáng thiên thần vẫn ước khát khao Trong em là mãi tự hào Hạ về đón nhận em trao tình hồng.

6. Đầu mùa hè

7. Em yêu mùa hè

8. Nói cùng anh (Hoàng Mai)

9. Hoa khế mùa hè

Lại đến mùa khế đơm hoa tím Rắc đầy sân nỗi nhớ một thời…

10. Mùa hè đang đến kìa

Thơ mùa hè cô đơn đầy tâm trạng

1. Xa nhau mùa hạ (Tuấn Nguyễn)

2. Chào mùa hạ (Bình Minh)

3. Phố đổ rêu phong (Huỳnh Minh Nhật)

4. Mưa hạ

5. Một trời phượng cũ (Huỳnh Minh Nhật)

6. Hạ về trong đáy mắt nâu (Huỳnh Minh Nhật)

7. Chia tay mùa hạ (Đức Trung)

8.Hạ đi (Liên Phạm)

9. Vào hạ (Sa Sa)

Mùa hè đã tới thật rồi đây Gió hết vi vu nắng ngập đầy Mây trắng ngang trời thôi lả lướt Trên cành ve cất tiếng đinh tai Đôi mắt u buồn trông ngóng ai Đợi chờ tàn tạ vóc hình mai Xuân thì mải mốt đi xa mãi Mùa Hạ mang về chỉ gắt gay Những dòng kỷ niệm dù hoen úa Dấu vết ngày nào vẫn chẳng phai Theo bước thời gian về quá khứ Muộn sầu khắc khoải bám dằng dai. 10. Màu thời gian (Hoàng Mai)

Tuyển Chọn Những Bài Thơ 5 chữ Về Mùa Hè Đặc Sắc Nhất

Tiếng ve đầu mùa hạ

Vai nhỏ nghiêng tóc thề…

Giữa giấc hè liêu trai…

Ai nhờ ve nhắn gởi?

Thảng thốt nửa lòng tôi!

Chìm ngập trong thiên nhiên

Mà đây thác nước dội?

Thơ tặng người chưa quen

Để hương đừng bay xa.

Ta mất em mùa hạ

Tình ta dài sông Thương

Trăng nhiệm màu Đông phương

Chia tay mùa hạ

Em như vừa qua đây.

Thơm trong mắt chiều mong…

Khỏa sóng ngực trăng thề.

Mùa hè ngắn ngủi

Một mùa Hè ngắn ngủi?

Mỏng tang tang cánh chuồn

Ve ran. Mùa hè ơi!

Ơi mùa hè của em!

Trên cành những nhạc công

Ve học đâu không biết?

Trời hay là biển đây?

Sóng ở đây tội lắm

Trưa hóng cơn gió mát

Chiều choàng vai biển xanh

Hè đã đến bên thềm

Hương thơm còn thoang thoảng

Mành mành giăng thấp thoáng

Chập chờn mưa bóng mây…

Con mèo của anh ơi!

Bâng khuâng từng lối đi…

Tình yêu mùa hè Nga

Cho em buồn nhớ anh!

Bông tuyết trắng trong lành

Thời gian không ngừng trôi

Mong sao hết mùa đông

Để mùa hè Nga đầy tình ái

Ấm hoài trong băng giá của Mùa Đông!

Mưa nằm trên lá cỏ

Nhớ nhau trong nghìn trùng

Giờ đọng một vũng buồn.

Hạ buồn

Chiều nghiêng dài trên phố

Em bây giờ xa lạ

Có bao nhiêu giọt buồn.

“… Mùa hè hoa rau muống

Cảm Nhận Mùa Xuân Của Tôi Của Tác Giả Vũ Bằng

Cảm nhận “Mùa xuân của tôi” của tác giả Vũ Bằng

Mở bài:

Văn bản Mùa xuân của tôi được trích từ thiên tuỳ bút Tháng giêng mơ về trăng non rét ngọt trong tập “Thương nhớ mười hai” (1960 – 1971). Nhan đề Mùa xuân của tôi (tên bài do người biên soạn sách đặt) là đoạn đầu của thiên tuỳ bút Tháng giêng mơ về trăng non rét ngọt.

Thân bài:

Mùa xuân của tôi là một văn bản biểu cảm nói về tình cảm của con người với mùa xuân. Bằng giọng điệu trữ tình tha thiết và những hình ảnh, chi tiết đặc sắc, bài văn đã tái hiện một cách sinh động không khí sinh hoạt và cảnh sắc mùa xuân trong những ngày mùa xuân ở Hà Nội nói riêng và ở Bắc Việt nói chung qua sự cảm nhận và quan sát tinh tế của tác giả. Bài văn đã thể hiện tình yêu và nỗi nhớ quê hương tha thiết, lòng yêu cuộc sống và khát vọng thống nhất đất nước của nhà văn Vũ Bằng.

“Thương nhở mười hai” là một áng văn bất hủ viết về đất nước quê hương. Phải là một con người chất chứa một niềm đau không thé giãi bày cùng ai, gánh chịu một nỗi cô đơn khủng khiếp lắm mới tuôn ra được ngòi bút của mình những câu văn như có ma ám, từng dòng, từng dòng như một thế lực siêu nhiên vừa hành hạ, vừa chắp cánh cho tâm hồn, cho cõi lòng để bao nhiêu tài hoa biến thành niềm thương nhớ thấu trời, thấu đất” (Triệu Xuân). Ở đoạn đầu của văn bản, tác giả đã khái quát quy luật tự nhiên: Tình cảm của con người đối vói mùa xuân là một lẽ thường tình, là một quy luật tất yếu, “không có gì lạ hết” bằng một loạt những cặp ẩn dụ đối sánh: non – nước; bướm – hoa; trăng – gió; trai – gái; mẹ – con; cô gái còn son – chồng,..

Với những hình ảnh so sánh rất phong tình, gợi cảm, tác giả khảng định được tình cảm con người vói mùa xuân sâu sắc, mặn nồng, không thể khác được. Nhũng câu giả định láy đi láy lại “ai bảo được”, “ai cấm được”. Riêng chữ “thương” được nhắc đi nhắc lại 4 lần liên kết với chữ “yêu”. Chữ “nhớ” đã tạo nên trường thương nhớ mênh mang tràn ngập khắp các câu văn và giai điệu du dương trầm bổng như lời thơ, lời hát.

Phần tiếp theo, nhà văn Vũ Bằng đã thể hiện tình cảm tha thiết, nồng nàn của mình dối vói cảnh sắc và không khí mùa xuân đất Bắc. Để khẳng định tình cảm của mình với mùa xuân xứ Bắc, ông đã dùng biện pháp so sánh tăng cấp.

Tác giả dã gọi tên đối tượng yêu thương của mình rất cụ thể, rõ ràng “mùa xuân Bắc Việt – mùa xuân của Hà Nội”. Từ đó, những hình ảnh của mùa xuân đất Bắc cứ nối tiếp nhau tuôn trào trong nỗi nhớ mênh mang. “Mùa xuân của tôi – mùa xuân Bắc Việt, mùa xuân của Hà Nội là mùa xuân có mưa riêu riêu, gió lành lạnh, có tiếng nhạn kều trong đêm xanh, có tiếng trống chèo vọng lại từ những thôn xóm xa xa, có câu hát huê tình cùa cô gái đẹp như thơ mộng”.

Đến đây, ta bất giác chợt liên tường đến hình ảnh nàng thu trong thơ Xuân Diệu “Đáy mùa thu tới! Mùa thu tới! Với áo mơ phai dệt lá vàng”. Người giai nhân mùa thu trong thơ Xuân Diệu mang chiếc áo dột màu thời gian đang chuyển từ vàng mơ sang phai tàn. Còn xuân trong văn Vũ Bằng không lộng lẫy, kiêu sa như thế mà e ấp, nhẹ nhàng như một cô thôn nữ.

Vũ Bằng đã dùng chất liệu văn hóa dân gian Bắc Việt để gợi tả mùa xuân của mình. “Mưa riêu riêu” là cách viết rất tinh tế. Không phải “mưa xuân phơi phới bay”, cũng không phải “mưa lắc rắc rơi”. “Mưa riêu riêu” gợi hình ảnh mưa xuân như có dáng, có hình, thanh thanh, manh mảnh. Mưa vừa đủ độ bay nhưng cũng chưa đủ để làm ướt con đường, làm “lỡ làng các cô gái đến với hội chèo”.

Theo với mưa, gió cũng thế “gió lành lạnh”. Cái lạnh se sẽ, e ấp trong gió gợi phút mùa xuân mới chớm. Và trong không gian thơ mộng đó, những âm thanh của thiên nhiên của con người ngân lên đẹp như trong ca dao, cổ tích: “có tiếng nhạn kêu trong đêm xanh, có tiếng trổng chèo vọng lại từ những thôn xóm xa xa, có cáu hát huê tình của cô gái đẹp như thơ mộng”. Những âm thanh làng quê dân gian, của hội vui, của tình yêu vang lên tuy thấp thoáng xa xa nhưng tình tứ, thôi thúc, mời gọi xiết bao! Phút mùa xuân mới đến ban đầu với thời tiết, khí hậu và con người thật nhẹ nhàng, quyến rũ. Mùa xuân mang bóng hình thiếu nữ đất Bắc, thanh thoát, mảnh mai mà nhẹ nhàng, e ấp.

Đằng sau bức tranh mùa xuân ấy là điệu nhạc lòng mề dắm phiêu diêu của nhà văn. Ông đã chú trọng làm nổi bật sức sống của mùa xuân trong thiên nhiên và trong lòng người bằng những hình ảnh đặc sắc: “mở cửa đi ra ngoài tự nhiên thấy một cái thú giang hồ êm ái như nhung và không cán uống rượu mạnh cũng thấy lòng mình say sưa một cái gì đó – có lẽ là sự sống”. Người yêu cảnh không chỉ cảm nhận về cảnh bằng con mắt của một thi sĩ mà bằng chính điệu nhạc trong tâm hồn mình.

Phút chuyển mùa “trời đất mang mang”, con người cũng rạo rực một sức sống mênh mang, thôi thúc khiến ngưòi ta không thể ngồi yên phải lang thang đi ra ngoài để hòa mình trọn vẹn vào không khí mùa xuân. Cái cảm giác say sưa ấy cứ ngấm vào ta một cách ngọt ngào, nhẹ nhàng, êm ái.

Một loạt những hình ảnh so sánh đã thể hiện sức manh làm hồi sinh tâm hồn con người của mùa xuân. Nhựa sống trong người căng lén như máu căng lên trong lộc của loài nai, như mầm non cửa cây cối, nằm im mãi không chịu được, phải trồi ra thành những cái lá nhỏ li tì. Tim người dường như cũng trẻ lại hơn ra và dập mạnh hơn. Y như một con vật nằm thu hình nơi trốn rét thấy nắng ấm trở về thì lại bò ra nhảy nhót kiếm ăn, anh cũng sống lại và thèm yêu thương.

Điểm độc đáo của những biện pháp so sánh ấy là sự tương đồng của sức sống vạn vật, tâm hồn con người bừng nở, căng trào, sinh sồi, đẹp đẽ, thánh thiện. Xuân của đất trời và xuân của lòng người. Con người cũng như con nai, như mầm cây, như con vật trú rét được tiếp thêm dòng nhựa cuồn cuộn của mùa xuân. Những từ chỉ mức độ “phát điên lên, căng lên, không chịu được, trồi ra, trẻ ra, dập mạnh hơn, sống lại” diễn tả sức sống mãnh liệt không thể ngăn cản được của mùa xuân tràn trề tuôn chảy trong tâm hồn người.

Mùa xuân còn đem đến cho sinh hoạt gia đình một hơi ấm mới: “nhang trám, đèn nến, và nhất là bầu không khí gia đình đoàn tụ êm đềm, trên kính dưới nhường”. Giọng văn thành kính như hướng về cội nguồn, như lắng lại để con người đắm mình trong không khí ấm áp đoàn tụ của gia đình. Giây phút này sao mà thiêng liêng thế!

Khác với đoạn “mưa riêu riêu, gió lành lạnh” những câu văn ngắn như những vần thơ nhỏ diễn tả cảm xúc mới chớm nở khi xuân về còn nhẹ nhàng, e ấp. Đoạn văn này câu văn dài hơi hơn diễn tả mạch cảm xúc mạnh mẽ, tuôn trào hơn. Cảm xúc với mùa xuân của tác giả như tình yêu với giai nhân. Nó say sưa, mê đắm, chuếnh choáng. Nó xâm chiếm toàn bộ con người. Nó làm cho con người ta thèm khát yêu thương: “lòng cảm như có không biết bao nhiêu là hoa mới nở, bướm mới ra ràng mờ hội liên hoan”… Bời thế, Vũ Bằng đã tôn vinh nàng xuân của mình : “cái mùa xuân thần thánh của tôi”.

Nỗi nhớ tài hoa “thấu trời, thấu đất” về mùa xuân đất Bắc của Vũ Bằng khiến ta nhớ đến mối tình si của thi sĩ Xuân Diệu “Tháng giêng ngon như một cặp môi gần”. Nỗi nhớ ấy là chiếc lá non của tâm hồn phong tình, lãng mạn xiết bao!

Cũng giống như những câu văn mở đầu đoạn 2, câu vãn mở đầu đoạn 3 của nhà thơ cũng bắt đầu bằng một tiếng gọi về nàng xuân của mình: “Đẹp quá đi, mùa xuân ơi – mùa xuân của Hà Nội thản yêu, cùa Bắc Việt thương mến”. Câu văn cất lên như một điệp khúc yêu thương khẳng định tình cảm với mùa xuân đất Bắc của nhà văn là vĩnh hằng. Nó mang giai điệu da diết vì nó cất lên trong nỗi nhớ và khát khao cháy bỏng. Trong nỗi nhở ấy, tác giả đã tập trung miêu tả nét riêng của đất trời, không khí mùa xuân Hà Nội, mùa xuân Bắc Việt trong những ngày sau rằm tháng giêng âm lịch.

Bằng thủ pháp so sánh với cảnh thiên nhiên và sinh hoạt con người ở cuối đông đầu tiêng, Vũ Bằng đã cho ta thấy cái đặc sắc của cảnh:

Cuối đông đầu giêng, thiên nhiên tươi xanh, tràn trề sức sống với đào thắm, cỏ mướt xanh. Bầu trời nồm, mưa phùn. Nền trời đùng đục như màu pha lê mờ. Cuộc sống con người  cũng rộn ràng với món ăn ngày tết: thịt mô dưa hành. Khắp nơi tưng bừng vói các trò chơi ngày tết, lễ hội.

Sau rằm tháng giêng, đào hơi phai nhưng nhụy vẩn còn phong, cỏ nức một mùi hương man mác. Trời hết nồm mưa xuân. Nền trời trong trong, những làn sáng hồng hồng, những vệt xanh tươi… Lúc này, con người cũng trở vè với những bữa ăn giản dị ngày thường: cà om với thịt thăn, bát canh trứng cua. Cuộc sống êm đềm thường nhật: cánh màn điều treo ở đầu bàn thờ đã hạ xuống, các trò vui ngày Tết đã tạm thời kết thúc.

Nếu cảm xúc mùa xuân trong đoạn 2 là mạnh mẽ, say đắm thì cảm xúc mùa xuân trong đoạn 3 là sự chìm sâu, lắng đọng. Nếu ở đoạn 2, người yêu cảnh ngồi yên không chịu được thì ở đoạn này con người yêu cảnh thật thư thái, yên ả: “sáng dậy nằm dài nhìn ra cửa sổ, mình cảm thấy rạo rực một niềm vui sáng sủa”. Bởi thế, khác với cảnh thiên nhiên cuối đông đầu giêng, bức tranh thiên nhiên sau rằm hiện lên thật tươi sáng, tinh khôi. Còn sinh hoạt con người gợi nhịp sống êm đềm, bình yên, thanh khiết.

Cảnh sắc xuân chớm rộ và sự hồi sinh với hồn người nhưng kết thúc lại ở không khí gia đình đoàn tụ, êm đềm, trên kính dưới nhường. Sau những phút phiêu diêu trên trời dưới đất với cảnh, con người lại trở về điểm cuối cùng là bữa cơm giản dị của gia đình và nhịp sống nhẹ nhàng thường nhật. Như vây, gia đình với những sinh hoạt bình dị hàng ngày mới là điểm đến cuối cùng trong tâm hồn nhà văn. Điều đó thể hiện niềm tin yêu, trân trọng, sự nâng niu, khẳng đinh vẻ đẹp bình dị của tình người nồng ấm. Đó mới là những giá trị vĩnh hằng của cuộc sống. Đó mới là nét đẹp vĩnh cửu của mùa xuân – mùa xuân của tôi – mùa xuân Bắc Việt – mùa xuân của Hà Nội. Trong nỗi nhớ đau đáu và da diết của nhà văn, hình ảnh gia đình, hình ảnh mùa xuân đất Bắc chan chứa một khát vọng đoàn tụ, trở về, sum họp.

Tác giả Vũ Bằng có sự quan sát và cảm nhận tinh tế đã miêu tả được cảnh vật một cách sinh động, chân thực. Giọng điệu văn bản vừa sôi nổi, vừa tha thiết đã tạo nên sức truyền cảm mạnh mẽ. Ông sử dụng hình ảnh và từ ngữ đặc sắc, sử dụng các phép nghệ thuật độc đáo như phép so sánh, phép điệp ngữ, phép liệt kê… Lời văn giàu hình ảnh, giàu nhịp điêu và giàu sức biểu cảm. “Mùa xuân của tôi” của Vũ Bằng dù là văn xuôi nhưng tuôn chảy như một bài thơ chất chứa tâm trạng và sự tài hoa của người nghệ sĩ.

Kết bài:

“Mùa xuân của tôi” được viết theo thể tuỳ bút, trong cảm hứng của một người xa quê, nhớ về mùa xuân gợi cảm nơi đất Bắc với nỗi niềm nhớ thương da diết. Trong tâm trạng ấy, câu văn của Vũ Bằng dường như chất chứa nhiều tâm sự hơn. Nét nổi bật của bài viết này là việc tái hiện lại cảnh sắc tháng giêng của miền Bắc và sự rạo rực trong lòng người khi mùa xuân đến. Nỗi lòng thương nhớ da diết của tác giả ẩn chìm trong từng câu, từng chữ và được thể hiện bằng một ngòi bút tài hoa, tinh tế làm nao động lòng người.

Những Bài Thơ Hay Về Mùa Hè

Những bài thơ hay về mùa hè? Thơ mùa hè? Thơ mùa hè hay? Thơ mùa hè nóng nực? thơ mùa hè cho trẻ em?​

Có những bài thơ nào hay về mùa hè nhỉ?

Những bài thơ hay về mùa hè ​

1. Mùa hè nào gặp gỡ…

Mùa hè nào gặp gỡ Mùa hè nào chia ly Mùa hè nào hội ngộ

Tôi cầm trên tay hai mùa hè rực rỡ Còn mùa hè cuối cùng rơi đi đâu?

Ai nhặt được mùa hè tôi đánh mất Xin trả lại cho tôi Xin trả lại cho tôi người yêu tôi Dẫu chỉ là xác con ve sầu chết khô Ấy chính là mùa hè của tôi Ngủ quên trong nách lá Những ngọt bùi tôi đã nếm trải Những đắng cay tôi đã nếm trải Những mùa hè bỏng rát sau lưng Còn mùa hè cuối cùng tôi gặp lại Trốn đi đâu ngoài tầm mắt tôi tìm?

Đây là bài thơ của tác giả Nguyễn Nhật Ánh. Nội dung bài thơ viết về mùa hè, nhưng thực sự ngụ ý của tác giả muốn nói đến sự chia ly khi mùa hè đến. Từng vần thơ, câu thơ đều lột tả lên nỗi nhớ nhung sâu sắc đến khoảng thời gian đẹp trước đây.​

2. Mùa hè nồng cháy

Mùa hè nồng cháy Ở trên má em Mùa đông lạnh lẽo Ở trong tim em

Nhưng có một ngày Hỡi em! Mùa đông sẽ trên má Mùa hè sẽ trong tim.

Chỉ trong hai câu thơ hàm súc tác giả đã vẽ ra trước mắt người đọc một bức tranh mùa hè rực rỡ với những gam màu đậm, tươi tắn cùng những hình ảnh đặc trưng của mùa hè. Sự so sánh giữa mùa đông và mùa hè rất hay tạo ra sự khác biệt cho bài thơ​

3. Bài học mùa hè

Con ve mang phím dương cầm Trèo lên cây phượng thì thầm cùng nhau Rủ rê mùa hạ đến mau Cho từng cánh phượng đỏ au giữa trời

Bóng cây râm mát em ngồi Lật trang vở mới học bài rất ngoan Ve ve ve hát xênh xang Trời xanh ngơ ngác… một dàn đồng ca

Bầy chim lách chách bay qua Âm thanh tròn trịa rơi sà xuống sân Tiếng em lẫn tiếng chim ngân Hoà cùng hợp xướng xanh ngần tiếng ve

Ngước lên em gặp mùa hè Khi lũ ve đã leo về nhành cây Vừa gấp vở lại – dang tay Chạm chùm nắng đỏ rơi đầy tóc em

Nhà thơ đã đưa vào bức tranh của mình những hình ảnh vô cùng quen thuộc, gần gũi nhưng lại không đi theo khuôn sáo, lối mòn nào. Những hình ảnh con ve, cây phượng, bóng râm, … cho ta cảm nhận được sự hiện diện của mùa hè nơi đây.

Con ve mang phím dương cầmTrèo lên cây phượng thì thầm cùng nhauRủ rê mùa hạ đến mauCho từng cánh phượng đỏ au giữa trờiBóng cây râm mát em ngồiLật trang vở mới học bài rất ngoanVe ve ve hát xênh xangTrời xanh ngơ ngác… một dàn đồng caBầy chim lách chách bay quaÂm thanh tròn trịa rơi sà xuống sânTiếng em lẫn tiếng chim ngânHoà cùng hợp xướng xanh ngần tiếng veNgước lên em gặp mùa hèKhi lũ ve đã leo về nhành câyVừa gấp vở lại – dang tayChạm chùm nắng đỏ rơi đầy tóc emNhà thơ đã đưa vào bức tranh của mình những hình ảnh vô cùng quen thuộc, gần gũi nhưng lại không đi theo khuôn sáo, lối mòn nào. Những hình ảnh con ve, cây phượng, bóng râm, … cho ta cảm nhận được sự hiện diện của mùa hè nơi đây.

4. Bất chợt mùa hè

Tháng năm – một đám mưa hè Lô nhô búp đỏ Bích Chiêu hát ở bar Hòa Bình Một chút hương lài theo gió Ta đi bên nhau ở phố nào?

Ve rên ran ở góc rừng, cả khu rừng Bất kể mùa nắng, mùa mưa, mùa xuân, mùa hạ Bom tấn, bom bi, bom tọa độ Tô Lan Phương hát ở đây

Thường là nhớ khi tiếng ve chìm Anh nhớ em khi con chích chòe múa xòe đuôi xám Nhài ơi, không có bông lài ở rừng!

Bây giờ là tháng năm – đám mưa hè vội vã Không đủ ướt sũng những suy tưởng, hoài niệm Về một tiếng ve, một nụ hôn, một góc rừng, một cơn sốt, một loạt bơm rơi

Quá khứ lằng nhằng tia chớp. Tháng năm – đám mưa hè bất chợt Tôi loay hoay theo đám mưa này. Mưa xuân chưa tới… tôi còn nhớ ai?

Ngay từ những câu thơ đầu tiên, tác giả đã dẫn chúng ta đến với một bức tranh thiên nhiên rực rỡ, tràn trề sự sống của mùa hè, đến với một không khí náo nhiệt, rộn ràng của cuộc sống thường nhật vẫn đang tiếp diễn.​

5. Bên ngưỡng cửa mùa hè

Anh để dành chiếc hôn Cho những ngày chưa tới Cây cùng anh đứng đợi Lá bay đây hàng hiên

Hè đã đến bên thềm Bướm bay còn lơ đãng Hoa đã đỏ hết mình Hương thơm còn thoang thoảng Cây đắm mình trong nắng Bóng ngả nghiêng vơi đầy Mành mành giăng thấp thoáng Chập chờn mưa bóng mây…

Mênh mông hồ rượu say Bạt ngàn đêm với gió Mát lạnh cơn giông chiều Trăng lu và trăng tỏ Con mèo của anh ơi! Tất cả còn nguyên đó Chờ em đã từ lâu Xanh xanh từng thảm cỏ Một mùa xuân bỏ ngỏ Bâng khuâng từng lối đi…

Bài thơ trên miêu tả về cảnh mùa hè. Phải chăng chính nhà thơ đã mở rộng tâm hồn mình để cảm nhận cuộc sống, để phát hiện ra cái thế giới bên trong đang tuôn tràn của thiên nhiên, và cái vận động không ngừng trong tự nhiên.​

6. Chợ mùa hè

Trời lóe nắng, chợ vào đầy những nắng Đầy những người chen chúc họp…mồ hôi. Các mẹt bún bày ruồi không hở trắng. Các sàng dưa bán nhặng kín xanh tươi.

Đây, góc quán bà già ngồi rũ nóng. Kia, cửa lều ông lão quạt khăn tay. Chó le lưỡi ngồi thừ nhìn cũi đóng, Lợn trói nằm hồng hộc thở căng giây.

Trong khi ấy, tiếng rao mời nhớn nhác, Những hàng chè, hàng nước chạy va nhau. Nhưng đắt nhất có chị hàng bán quạt Ngồi trước đình không kịp đếm tiền xâu.

Trong bài thơ này không chỉ có họa, có hương mà còn có cả những thanh âm muôn vẻ của cuộc sống thường nhật. Các bạn có thể cảm nhận được khi đọc qua từng câu thơ, những hình ảnh rất mộc mạc, giản dị và lôi cuốn.​

7. Có một mùa hè

Có một mùa hè sẽ còn mãi trong em Thành phố biển, dòng sông, Bà Nà, núi Chúa

Gửi lại vòng tay nồng nàn như lửa Bờ môi hôn khao khát, dịu dàng…

Gửi biển đêm trăng sóng trắng bụi vàng chúng mình đùa vui như con trẻ vồng ngực anh phập phồng hơi thở dâng em lên, sóng biển bồng bềnh…

Bà Nà ơi, ôm lấy cuộc tình Giữa đêm hè nép vào anh đỡ lạnh Nụ hôn giờ đây mặn mòi vị đắng Xa nhau rồi xa xôi lắm người ơi!

Tình yêu của em tựa ánh sao rơi Xé tan màn đêm giọt sương buốt lạnh

Gửi lại cho anh sông Hàn lặng sóng chơi vơi đêm hè câu hát ru em.

Sẽ chẳng còn cãi vã, hờn ghen. Sẽ chẳng ngọt ngào làn môi, ánh mắt.

Anh là bình minh rọi trên mặt đất Chẳng bao giờ anh hiểu được em đâu…

Ta đã yêu nhau như thể mối tình đầu Cứ ngơ ngác, cứ dại khờ, nông nổi Dẫu mai này mỗi người mỗi lối Có một mùa hè sẽ còn mãi trong em!​

8. Có một mùa hè như thế

Chúng mình về biển gặp nhau Chân trời thẳm xa trước mắt Ngàn mây trắng vỗ trên đầu

Có một bài thơ như thế Đọc lên các bạn nghe cùng Để rồi chúng mình nhìn biển Đại dương đâu còn mênh mông

Có một mùa hè cháy đỏ Qua rồi hay vẫn chưa qua Sóng xanh Sầm Sơn vẫn vỗ Gió mặn còn trong làn da

Có một mùa hè vậy đó Ta về cùng biển và nhau Sắp sang thu rồi bạn nhỉ Nhớ Sầm Sơn một bến tàu

Thiên nhiên không hề u ám, trầm lặng khi nắng chiều buông mà trái lại, rất rộn rã và sôi động khi 2 người gặp nhau ở biển Sầm Sơn. Trong cái nắng nóng oi bức đó là một tình yêu sét đánh “một mùa hè cháy đỏ”.

Có một mùa hè như thếChúng mình về biển gặp nhauChân trời thẳm xa trước mắtNgàn mây trắng vỗ trên đầuCó một bài thơ như thếĐọc lên các bạn nghe cùngĐể rồi chúng mình nhìn biểnĐại dương đâu còn mênh môngCó một mùa hè cháy đỏQua rồi hay vẫn chưa quaSóng xanh Sầm Sơn vẫn vỗGió mặn còn trong làn daCó một mùa hè vậy đóTa về cùng biển và nhauSắp sang thu rồi bạn nhỉNhớ Sầm Sơn một bến tàuThiên nhiên không hề u ám, trầm lặng khi nắng chiều buông mà trái lại, rất rộn rã và sôi động khi 2 người gặp nhau ở biển Sầm Sơn. Trong cái nắng nóng oi bức đó là một tình yêu sét đánh “một mùa hè cháy đỏ”.

9. Dấu hiệu mùa hè

Gió cuộn trên cành cao Những ngày xuân đang vạm vỡ Hơi ẩm tan hết Cửa sổ mở toang mùa hè

Em trong tiếng chim tàng cây không ngừng nở tung Em trong lá khô đang cong trên mái dốc Ào xuống như mưa mặt đường Làm ướt đẫm những dự định

Không hồi ức Không viễn vọng Người như mùa ập đến xanh tốt Người là thời gian đang sinh nở phút này

Lời thơ như diễn tả một cuộc sống đang sinh sôi, tiếp diễn ngay cả khi ngày sắp tàn, một khung cảnh thật êm đềm và thanh bình nơi làng quê. Cùng viết về mùa hè nhưng những cảm xúc trong mỗi bài thơ lại đem đến một mùa hè khác nhau.​

10. Đầu mùa hè

Xuân đó mà nay đã hạ rồi, Bầu sen nghe có khí hương bay Nắng nung cỏ biếc, màu xanh nhạt, Gió xác hoa hồng, sắc đỏ phai. Lửa lựu đầu thềm phơi cánh bướm, Vườn hè núp bóng tỉnh hồn ve. Hy Hoàng giấc mộng kìa ai tá? Thời đại đâu xưa thế giới này!

Ve kêu một thứ âm thanh không xa lạ với mùa hè được ví như một cung đàn mùa hạ tấu lên một cách rộn ràng hòa chung với bản đàn rạo rực, hối hả của nhịp sống căng tràn trong thiên nhiên​

11. Em yêu mùa hè

Em yêu mùa hè Có hoa sim tím Mọc trên đồi quê Rung rinh bướm lượn

Thong thả dắt trâu Trong chiều nắng xế Em hái sim ăn Trời, sao ngọt thế

Gió mát lưng đồi Ve ngân ra rả Trên cao lưng trời Diều ai vừa thả

Bài thơ thể hiện tình yêu mùa hè của tác giả. Chỉ với 3 khổ thơ ngắn gọn, nhưng hàm ý lại bao quát, thể hiện rõ quan điểm yêu thích mùa hè như thế nào. Những như ảnh như hoa sim tím, dắt trâu, gió mát lưng đồi, cánh diều đã diễn tả lên được vùng quê thanh bình nơi đây.​

12. Hoa khế mùa hè

Lại đến mùa khế đơm hoa tím Những con sâu trong đất hoá thành ve Nắng mải lang thang trên những vỉa hè Để hoa khế rắc đầy sân nỗi nhớ.

Gió sẽ còn xôn xao trên vòm lá Trái bàng xưa chín đã sắp rơi rồi Sông mở lòng ra đón lũ trẻ xuống bơi Trên cánh đồng ai đi tìm châu chấu.

Có ai nhớ những ngày mưa tìm sấu Những trái vàng ươm ngọt nắng mùa hè Những buổi trưa râm ran những tiếng ve Đi đổ dế bên bờ đê cháy tóc…

Lại đến mùa khế đơm hoa tím Rắc đầy sân nỗi nhớ một thời…

Đọc bài thơ, ta không chỉ đơn thuần thấy được vẻ đẹp của thiên nhiên mùa hè rực rỡ, sống động mà còn cảm nhận được vẻ đẹp phong phú, thanh cao của hồn thơ. Đặc biệt là hình ảnh hoa khế vào mùa hè rất đẹp đẽ và sinh động.​

13. Lớp học mùa hè

có một chùm một chùm những tiếng chim non có một chùm một chùm hoa nắng một chùm em thẩn thơ ô cửa mùa hè

lớp học của những kẻ mê man người thầy quay về sau bao năm bài giảng còn dang dở thầy bảo mình đã già các em thì quá trẻ

nào đừng lay thức giấc mơ phượng đỏ môi em đang đáp xuống ròng ròng mưa thẫm ngoài kia không tiếng động

sân trường chỉ còn khoảng trống trên tay em từng tia ban mai mảnh hơn sợi tóc khô dần từ lâu rồi hoàng hôn chẳng quay về phía ấy

phía có tàng cây lưu niên không giữ nổi thân mình phía có bức tường cách ngăn đến hồi sụp đổ vết dấu người đi dâng cỏ biếc trùng trùng

có một chùm một chùm câu chuyện cũ im lìm thư viện mốc meo im lìm bảng đen giấy trắng

may quá nơi này còn sót vài cơn mưa từ tốn đủ lạnh để rùng mình

Bài thơ miêu tả về cảnh lớp học vào mùa hè. Mùa hè là mùa các bạn học sinh được nghỉ ngơi giải trí sau một năm học tập vất vả, nhưng lại có một lớp học mùa hè làm cho sự giải trí đó tan biến đi. Và tác giả miêu tả về mùa hè của mình như vậy đấy.​

14. Mùa hè

Những cây phượng đứng cầm bó đuốc Đàn ve cắm trại hát vang vườn Đường vắng áo dài và tiếng guốc Trời oi nồng như bởi thiếu hương.

Mặt trời như bóng đèn cao áp Chiếu sáng chang chang thấy rõ ngày Những bóng cây nép vào góc núp Những cánh tay nằm trong găng tay!

Và nụ cười ai vừa mới nở Nên kia nhà nghe cũng khô khô Tiếng ve như những niềm sầu nhớ Từ trong lưu bút vang mơ hồ.

Trời trưa hầm hập như cơn sốt Anh chòng chành trong nửa tỉnh mê Chợt cánh cổng kêu lên hoảng hốt Thư gửi trường em bị trả về!

Cuộc sống muôn màu muôn vẻ đã được tác giả tái hiện một cách đầy chân thực và sinh động. Chính kết cấu đầu cuối tương ứng của hai câu lục ngôn ở đầu và cuối tác phẩm đã khép mở hai tâm trạng tạo nên mạch hàm ẩn của toàn bài thơ.​

15. Mùa hè đang đến kìa

Mùa hè đang đến kìa Hót vang lên chim cu! Hạt cây nảy mầm rồi, Và đồng cỏ mọc xanh, Hát vang lên chim cu!

Cừu mẹ trả lời con, Bò mẹ nhường bê con, Bò mộng lồng quấy phá, Cừu đực quanh quẩn quanh, Hát vui lên chim cu!

Chim cu, ơi chim cu! Chim hót hay lắm cơ! Nào hót đi, chim cu! Hót đi, chim cu ơi!

Bài thơ được viết theo thể thở 5 chữ với nhịp thơ đa dạng và linh hoạt, đã tạo nên hình ảnh mùa hè rất đẹp trong mắt mỗi người.​

16. Mưa Hạ

Mưa lại về trên những ngả đường quen Rơi vội vã lên tóc người chờ đợi Hạ độ này đã thơm mùi tháng mới Vẫn ngập ngừng chới với thuở vào yêu Gốc phượng xưa gục đổ dưới hiên chiều Đứng liêu xiêu giữa màn mưa tầm tã Bờ môi em ướp hương tình mùa hạ Có nghe gầy trên những phiến chân qua? Và em ơi… nơi ấy cuối trời xa, Mỗi lần mưa có ngập tràn thổn thức; Có thương quá những hôm chiều rạo rực; Có bồi hồi… day dứt ở trong tim? Những loài ve cứ mải miết đi tìm Mà quên mất mình đã sầu da diết Như trong mắt gã si tình em biết, Tháng năm qua mưa có ngớt bao giờ… Tôi đã già để viết những niềm mơ Chỉ luyến thương cho một thời xa ngái Lỡ mai đây bến đời không gặp lại: – Có chạnh lòng… ái ngại nhớ về nhau?…

17. Hạ VỀ Trong Đáy Mắt Nâu

Gió mây trôi hững hờ bằng lăng tím Hạ lại về cho lòng ta tìm kiếm Em giấu gì đằng sau đáy mắt nâu? Hạ về rồi em còn lạc nơi đâu? Sao chẳng nói để ve sầu nức nở Mưa hạ về nghe như lời than thở Bụi thời gian bị bôi xóa lạnh lùng Ta chạnh lòng đơn lẻ vẽ chân dung Một hồn thơ cho những ngày xa vắng Gửi tặng em tiếng tự tình sâu lắng Tiếng yêu đầu thuở mười tám ngây ngô Giờ qua rồi thời áo trắng vu vơ Em vẫn thế, thờ ơ nào có biết Phượng vẫn rơi, và rơi không kể xiết Ngọn lửa tình còn thổn thức trong ta Hạ nay về ta nhớ hạ hôm qua Nhưng hạ hỡi, ta chẳng còn lo sợ Ngày hạ đi bỏ lại tình dang dở Nay hạ về, tình vẫn vậy, dở dang…

Cái nắng hè oi bức đổ mồ hôiGió mây trôi hững hờ bằng lăng tímHạ lại về cho lòng ta tìm kiếmEm giấu gì đằng sau đáy mắt nâu?Hạ về rồi em còn lạc nơi đâu?Sao chẳng nói để ve sầu nức nởMưa hạ về nghe như lời than thởBụi thời gian bị bôi xóa lạnh lùngTa chạnh lòng đơn lẻ vẽ chân dungMột hồn thơ cho những ngày xa vắngGửi tặng em tiếng tự tình sâu lắngTiếng yêu đầu thuở mười tám ngây ngôGiờ qua rồi thời áo trắng vu vơEm vẫn thế, thờ ơ nào có biếtPhượng vẫn rơi, và rơi không kể xiếtNgọn lửa tình còn thổn thức trong taHạ nay về ta nhớ hạ hôm quaNhưng hạ hỡi, ta chẳng còn lo sợNgày hạ đi bỏ lại tình dang dởNay hạ về, tình vẫn vậy, dở dang…

18. Cơn Mưa Hạ

Mưa lại về trên con phố ngày xưa Hàng liễu rủ như nỗi buồn ngơ ngác Em xoè tay đón hạt mưa rào rạc Lại một mùa mưa nữa chẳng cùng anh. Em đi tìm trong quá khứ mỏng manh Tìm trong gió, trong mây rồi trong nắng Tìm về anh của một thời xa vắng Của một thời hai đứa bước chung đôi. Em hỏi gió thì gió chỉ cười thôi Em gặp mây nhưng mây trôi lặng lẽ Em hỏi nắng, nắng lắc đầu khe khẽ Vậy nơi nào mới cất giấu hình anh? Vâng! Đây rồi em đã gặp được anh Là anh đấy, trong cơn mưa đầu hạ Mưa trút xuống những hàng cây nghiêng ngả Mái hiên xưa che ướt mối tình đầu. Rồi một ngày tay hết nắm bàn tay Em trả anh một mùa mưa trắng xoá Trả lại anh con đường chia đôi ngả Xa nhau rồi chỉ tội mái hiên xưa!​

19. Một Trời Phương Cũ

Nhớ chiều mưa thuở ấy đã xa rồi Phượng trong tôi một trời loang máu đỏ Phượng của người tình gõ nhịp trên môi Cũng đã lâu sao tôi mãi chạnh lòng Khi mùa về ráng đỏ bóng chiều phong Tim se sắt cánh máu hồng tan vỡ Phượng nhẹ nhàng nơi ấy biết hay không? Tôi tưởng tình đã tàn theo tháng năm Thời gian trôi bôi xóa vết thăng trầm Đâu ai biết sóng cồn trong nỗi nhớ Nắng hạ về tình giá buốt trong tâm Tự ngày nào người – tôi thắt mối oan Là bấy nhiêu nước mắt với mây ngàn Phượng chiều nay sao xác xơ nhiều quá Chắc tình xanh nay đã hóa võ vàng Một lần thôi tôi xin cánh hoa xưa Rồi mãi quên hình bóng của ngày mưa Màu phượng cũ đã về khung trời mới Phố chiều nay tan tác mảnh hoa thừa

Hạ sang mùa, phượng đầy vai áo tôiNhớ chiều mưa thuở ấy đã xa rồiPhượng trong tôi một trời loang máu đỏPhượng của người tình gõ nhịp trên môiCũng đã lâu sao tôi mãi chạnh lòngKhi mùa về ráng đỏ bóng chiều phongTim se sắt cánh máu hồng tan vỡPhượng nhẹ nhàng nơi ấy biết hay không?Tôi tưởng tình đã tàn theo tháng nămThời gian trôi bôi xóa vết thăng trầmĐâu ai biết sóng cồn trong nỗi nhớNắng hạ về tình giá buốt trong tâmTự ngày nào người – tôi thắt mối oanLà bấy nhiêu nước mắt với mây ngànPhượng chiều nay sao xác xơ nhiều quáChắc tình xanh nay đã hóa võ vàngMột lần thôi tôi xin cánh hoa xưaRồi mãi quên hình bóng của ngày mưaMàu phượng cũ đã về khung trời mớiPhố chiều nay tan tác mảnh hoa thừa

20. Màu Thời Gian

Phượng lại về khoe sắc với trời xanh Cái oi bức nặng nề như ngộp thở Người thành phố với khát khao chợt nhớ Trận mưa rào tưới mát lúc hè sang Nàng Xuân rời khi trời đất qua trang Phượng rực rỡ khoe sắc màu đỏ thắm Phượng đấy ư… này em… tuyệt lắm Áo trắng sân trường được dịp ngừng bay ocuaso.com/tag/bien – Biển hạ vàng ru hồn khách đắm say Cái tuổi thần tiên anh đàn em hát Biển gợi tình em tung tăng bờ cát Bài tình ca ngọt mãi đến bây giờ Anh vẫn đàn em mải miết làm thơ Tiếng tiêu ai vọng sang nương theo gió Em bối rối… lời yêu anh vừa ngỏ Má ửng hồng mong quả chín đừng rơi Phố ồn ào lòng biển lại đầy vơi Từng ngọn sóng ập vào rồi xa mãi Như tình yêu có bao giờ dừng lại Biển lặng rồi… mà sóng vẫn lao xao

21. Hạ Nhớ

Em về không mùa hạ sắp về rồi Cơn mưa rào tắm hàng cây trước ngõ Ve khan tiếng u sầu trong làn gió Chiều nhạt nhòa màu phượng đỏ ngày qua Hạ năm này không biết có còn xa? Hoàng hôn rớt bâng khuâng bằng lăng tím Khói thuốc rơi bờ môi anh ngọt lịm Ký ức buồn khắc khoải mãi không thôi Thấm thoắt đưa rồi cũng mấy hè trôi Người dưng đợi một người dưng không thấy Hạ dửng dưng đến rồi đi, thế mãi Bóng người xưa còn hun hút nơi nào Tình chênh vênh nên lệ mãi tuôn trào Lối ngày xưa chắc mình anh còn nhớ Hạ oi bức nặng nề tim ngạt thở Hay tại lòng cứ mãi đợi chờ em? Em về không mùa hạ sắp về rồi Em về không mùa hạ của tôi ơi…!?​

22. Bâng khuâng mùa hạ

Những cánh khuynh diệp lao xao Thả hương theo gió len vào hồn ai Đêm trầm như tiếng thở dài Trăng khuya lặng lẽ cài trên tóc thề Bây giờ mùa hạ trở về Con ve trong lá mải mê kéo đàn Ngập ngừng ngọn gió lang thang Bâng khuâng với ánh trăng vàng rụng rơi Qua đi lâu lắm một thời Mùa thi, hoa phượng, tơ trời vấn vương Qua đi để nhớ để thương Áo bay trắng xóa con đường chiều xưa Rồi chia tay, rồi tiễn đưa Ai đà có nhớ trường xưa một người Năm tháng đứng lặng bên đồi Và hoa phượng cũng rụng rời trong tim.​

23. Ta mất nhau mùa hạ

Ta mất nhau mùa hạ Nắng thôi vàng sân ga Chiều tương tư bóng lá Thấp thoáng một quê nhà.

Mà em đã bỏ lại Màu mắt biếc kiêu sa Một thời tình ngây dại Còn vướng vấp lụa là.

Tóc thề chia hai ngả Chắc gì đã phôi pha Nhánh buồn em gom giữ Để hương đừng bay xa.

Ta mất em mùa hạ Ta mất ta đời nhau Mai em thành người lạ Còn quen tóc tơ nhầu…​

24, Mùa hạ và sen hạ

Hạ đi Hạ có biệt mùa thu đang về thu đánh đắm phố phường trong lá rụng Với bóng người gánh cốm áo nâu kia

Sen tàn… như trăng khuya ấp ủ hạt thơm đêm trong vắt Hạ còn trên đầm thôn ta xa về thơm dìu dặt

Vì hạ không có lỗi Nên thu cứ cao vời Cắc cớ với Sen nở muộn Giở ra một lá xanh rơi…​

25. Mưa cuối mùa hạ

Cơn mưa lớn kéo về thành phố Em bỗng nhiên lại trở về nhà Sau ba năm xa cách Em bối rối ngồi lặng thầm hút thuốc

Trời đã mưa. Những giọt mưa đập vào cửa sổ Em hốc hác, bơ phờ Sao bao cuộc truy hoan triền miên đây đó Những điệu nhạc giật gân và rượu mạnh uống đến mềm môi

Để cố quên người chồng và quá khứ Em lăn xả vào ánh đèn những đèn đixcô xanh đỏ Anh vẫn chờ đợi em và đứa con chúng ta từ năm đó Anh mang nỗi buồn bất lực trong tim (Em mới ngoài đôi mươi, nông nổi? thường tình!)

Rồi em về. Mưa cuối mùa như thác đổ Em hốc hác bơ phờ Ngồi lặng thầm như hoá đá Bỗng nhiên dụi thuốc lá vào gạt tàn và ra ngoài bếp Em lại pha cà phê như những buổi chiều nào Khi uống cà phê em nói cùng anh: “Ngày mai chúng mình đi đón con bé về tội nghiệp”

Em chưa nói được lời xin lỗi Nhưng cái nhìn của em ân hận và bối rối Anh biết em đã thành thật và chín chắn hơn xưa…

Cơn mưa lớn kéo về thành phốEm bỗng nhiên lại trở về nhàSau ba năm xa cáchEm bối rối ngồi lặng thầm hút thuốcTrời đã mưa. Những giọt mưa đập vào cửa sổEm hốc hác, bơ phờSao bao cuộc truy hoan triền miên đây đóNhững điệu nhạc giật gân và rượu mạnh uống đến mềm môiĐể cố quên người chồng và quá khứEm lăn xả vào ánh đèn những đèn đixcô xanh đỏAnh vẫn chờ đợi em và đứa con chúng ta từ năm đóAnh mang nỗi buồn bất lực trong tim(Em mới ngoài đôi mươi, nông nổi? thường tình!)Rồi em về. Mưa cuối mùa như thác đổEm hốc hác bơ phờNgồi lặng thầm như hoá đáBỗng nhiên dụi thuốc lá vào gạt tàn và ra ngoài bếpEm lại pha cà phê như những buổi chiều nàoKhi uống cà phê em nói cùng anh:”Ngày mai chúng mình đi đón con bé về tội nghiệp”Em chưa nói được lời xin lỗiNhưng cái nhìn của em ân hận và bối rốiAnh biết em đã thành thật và chín chắn hơn xưa…

26. Mưa đầu mùa hạ

Khẽ khàng rơi lên kính cửa anh biết rằng mưa trở về

Từ kiếp luân hồi giọt nước theo dòng vô định em đi đã xanh màu xanh của sóng đã trắng màu trắng của mây

Trong suốt giọt mưa đầu hạ tìm anh vào lúc rạng ngày

Vội vàng mở tung cửa sổ tìm em nào thấy em đâu đầy hè trắng hoa sấu rụng lá non đãm ướt trên đầu

Giơ tay chỉ gặp ngọn gió mát lành như là có nhau​

27. Mưa rào mùa hạ

“Vàng đấy, kìa vàng Trên trời rơi xuống!” Trẻ con la hét Đuổi theo mưa rào… – Trẻ con, thôi nào, Để chúng lại sau Ta sẽ cất mưa Vàng trời cho ấy Khi kho đã đầy Lúa mì thơm nức!​

28. Nơi tiếng ve mùa hạ

Con ve vẫn cứ miệt mài Gọi ai không biết? Rạc rài thâu đêm…

Gọi từ buổi Hạ vừa nhen Tháng Năm chừ đã… Vẫn quen giọng sầu!

Gọi về thuở ấy ban đầu? Lá xanh, cành mới chớm màu tương tư

Gọi người một thoáng hồ như? Người bao năm đã tạ từ, chia ly…

Gọi tình bỏ nắng mà đi? Gọi duyên phận lỡ xuân thì, tóc tơ…

Gọi hoài có hết bơ vơ Có ai thương cảm… cùng chờ với không?