Top #10 ❤️ Xem Nhiều Nhất Bài Thơ Hay Về Hội Khoá Mới Nhất 10/2022 ❣️ Top Like | Chungemlachiensi.com

Top 9 Bài Thơ Hay Về Hội An

Top 21 Bài Hát Tiếng Anh Hay Nhất Mọi Thời Đại

+221 Bài Thơ Hay Buồn Ý Nghĩa, Đong Đầy Cảm Xúc

Những Bài Thơ Buồn Tình Yêu Hay Nhất

99+ Bài Thơ Tình Buồn Hay Nhất

Tuyệt Kỹ Mua Sim Số Đẹp Rẻ Hơn 5Oo% Với Web Bán Sim

Bài thơ: Hội An chiều không em – Tôn Công Thành

HỘI AN CHIỀU KHÔNG EM

Tác giả: Tôn Công Thành

Thể thơ: Song thất lục bát

Khu phố cổ chiều nay hoang vắng

Sông Thu Bồn lẳng lặng êm trôi

Đâu rồi hình bóng em tôi

Chiều mưa kỷ niệm, phai phôi nhạt nhòa.

Anh trở lại vườn hoa góc phố

Nhặt hương thầm, tìm chỗ yêu xưa

Lệ nhòa trong buổi tiễn đưa

Anh rời phố hội, chiều mưa hôm nào.

Trên đỉnh dốc lao xao mưa phớt

Cầu Cẩm An rơi rớt tiếng cười

Nghịch đùa nét ngọc xinh tươi

Đèo vai anh cõng, đưa người sang sông!

Con sáo sậu sổ lồng sang bến

Quên người xưa, lời hẹn câu thề

Chùa Cầu trầm mặc ủ ê

In hình đáy mộ, nẻo về hư không!

Góc phố cổ nghiêng lòng con nước

Chiều không em anh bước độc hành

Tìm em đâu, giấc mộng lành

Soi chung bóng nước sông xanh Thu Bồn!

Bài thơ: Hội An mùa không em – Nguyễn Lan Hương

Hội An mùa không em

Tác giả: Nguyễn Lan Hương

Có nỗi nhớ giục em về Cửa Đại

Gặp mênh mang mặt nước sông Hoài

Có câu hát gọi em về phố Hội

Đêm đèn lồng mời gọi bóng hình ai.

Vòm cửa nhỏ khép hờ bên hiên vắng

Tiếng rao hàng rộn rã phía chợ đêm

Bà lão bán hàng rong cười móm mém

Tiếng nước ngoài nghe cụ nói thật êm.

Cầu Nhật bản im lim soi bóng nước

Khách thập phương bước mòn ván Chùa Cầu

Anh có đợi bên kia đường La Hối

Bóng chiều tàn ngơ ngẩn bước về đâu?

……………..

Nghe đài báo nước về dâng phố Hội

Hàng bằng lăng bỗng xơ xác tiêu điều

Con sông Hoài oằn mình trong nước xiết

Ánh đèn lồng tắt vụt mấy mùa yêu.

……………

Có nỗi nhớ gọi em về phố Hội

Gửi cho anh một chút nắng quê nhà

Cho ấm lại bát mì thơm xứ Quảng

Thắp lại ngọn đèn lồng khi mùa bão đi qua…

6-11-2017

bài thơ: Tình em xứ Quảng – Lê Hương

TÌNH EM XỨ QUẢNG

Tác giả: Lê Hương

Em đến quê anh xứ biển Hội an

Đất miền trung mưa dầm và nắng chan mặt đất

Nơi xóm chài quanh năm tất bật

Giàu mỗi nụ cười luôn chân thật trên môi

Mới gặp mà thương như đã lâu rồi

Đôi tay trần xạm đen màu của nắng

” Thuyền ra khơi xa, tìm luồng cá lặn “

Con cá tình người chát mặn mồ hôi

Em đến từ vùng đất xa xôi

Đâu phải lần đầu em xốn xang với biển

Nhưng đất quê anh thật là đáng mến

Thương cái thật thà, chất phác lạ như quen

Em chỉ cười không hiểu mấy giọng Quảng nơm ( Quảng nam )

Nhưng đoán được cái ngọt ngào của tình anh trong đó

Hương biển xôn xao trong chiều nắng đổ

Lời thì thầm trong gió, nhớ Hội An…

Bài thơ: Một thoáng Hội An _ Phan Huy Hùng

MỘT THOÁNG HỘI AN

Tác giả: Phan Huy Hùng

Phố đo được bằng bước chân

Nhà đếm được từng ngôi một

Sao đi mấy ngày không hết

Mắt ta ai vẽ thêm đường?

Lối này ngõ phố rêu phong

Nhà cổ cột lim nhẵn bóng

Lối kia hoa văn Hội Quán

Đến rồi đâu dễ dời đi.

Chùa Cầu thương cảng ngoài kia

Nơi người xưa từng hội nhập

Vươn xa mà đâu có mất

Những gì muôn thuở trời Nam?

Xuôi làng nghề cổ Hội An

Tinh hoa bao đời truyền lại

Đâu bàn tay vàng thuở ấy

Dựng cung đình Huế huy hoàng?

Dừng chân bên dãy quán hàng

Cao lâu đượm mùi Trà Quế

Điện Bàn ngọt thơm đường mía

Mát lòng du khách đường xa.

Mấy ngày cưỡi ngựa xem hoa

Dùng dằng nửa đi nửa ở

Ngoái trông dòng xanh Hoài Phố

Buồn như giã biệt người thương…

Bài thơ: Về Hội An – Phạm Hồng Giang

VỀ HỘI AN

Tác giả: Phạm hồng Giang

Anh chưa từng đặt chân đến Hội An

Chiều nắng rạn nghe điệu hò xứ Quảng

Sông Thu Bồn mây mù giăng lãng đãng

Nhớ con đò buổi sáng ấy sang sông.

Biển An Bàng cát còn trắng hay không

Đêm vào hội đỏ đèn lồng phố cổ

Tường rêu phong tháng năm dài loang lổ

Chuông chùa Cầu vừa đổ một hồi xa.

Anh hãy về kẻo tháng bẩy sắp qua

Nắng miền trung nhạt nhoà miền gió cát

Biển Cửa Đại chưa bao giờ hết khát

Cái gió Lào bỏng rát gót chân ai.

Bánh mì Phượng du khách xếp hàng dài

Hai mươi phút chờ hoài chưa đến lốt

Đường La Hối anh ơi đừng dại dột

Lạc chân qua chờ em đốt lồng đèn.

Anh hãy về phố Hội với bon chen

Chiều xứ Quảng….

Nắng mưa chèn….

Nhung nhớ!

06/07 /2018 Hồng Giang.

Bài thơ: Vọng – Lê Viết Hòa

Vọng

Tác giả: Lê Viết Hòa

Tháp Chàm, Tháp Chàm thành quách cũ

Dây giăng mối dợ hận Đồ Bàn

Bao hồn vất vưởng trên đất rũ

Vọng cõi xa vời tiếng cuốc kêu

Hội An,

Hội An màu rêu phủ

Ruộng hạn đồng khô xót một thời

Phố xưa trơ trọi ngàn năm khóc

Còn lại Tháp Chàm đứng chơi vơi…

Bài thơ: Nỗi niềm Hội An – Bùi Thế Uyên

NỖI NIỀM HỘI AN

Thơ: Bùi Thế Uyên

Nick fecabook: Tony Bui

Khoảnh khắc bên nhau em nhớ chăng

Cầm tay nguyện ước kết kim bằng

Hội An* ngày đó hoa đầy ngõ

Kỷ niệm An Bàng ngắm biển sao.

Nụ hôn ngọt thắm buổi duyên trao

Chiều trên phố cổ nhớ ngày nào

Sánh bước cùng em thăm hội quán*

Ghé lại Tân Kỳ dạ nao nao.

Lặng lẽ Chùa Cầu thầm ước ao

Mộng được bên em gió động dào

Văn Lầu lạnh lẽo sầu cô quạnh

Mọng ngày hội ngộ thỏa khát khao.

Warszawa 06/07/2018

Bài thơ: Tản mạn lịch sử Hội An – Hoàng Minh Tuấn

TẢN MẠN LỊCH SỬ HỘI AN

Tác giả: Hoàng Minh Tuấn

Hội An thương cảng một thời

Con đường tơ lụa rạng ngời Chăm Pa (1)

Thương thuyền Ả rập, Ba Tư

Đi về nơi ấy, tên là Phố Lâm (2)

Từ Trung quốc đến Trung đông

Con đường gốm sứ viếng thăm nơi này.

Kinh doanh phồn thịnh lâu nay

Từ Âu sang Á qua đây chào hàng

Bồ, Pháp, Nhật đến Hà Lan

Ba trăm năm một Hội An thương trường. (3)

Kinh doanh cũng lắm bất thường

Hội An bỏ cảng thông thương ra ngoài (4)

Nét nguyên cổ kính trang đài

Hội An Di Sản người người viếng thăm (5)

…………….

Khi đất nước có ngoại xâm

Hội An dân chúng đồng lòng đấu tranh

Đoàn kết quyết chí bền gan

Anh Hùng lực lượng vũ trang nhận về. (6)

Trong lao động rất say mê

Anh hùng lao động thời kỳ kinh doanh (7)

Đôi điều tản mạn loanh quanh

Hội An như thể bức tranh muôn màu!

Hà nội, 5/7/2018.

(1) Thời ấy Hội An thuộc Chăm pa thế kỷ 9-10;

(2) Phố Lâm còn gọi Lâm ấp Phố;

(3) Hội An là cảng thị sầm uất từ thế kỷ 16 đến thế kỷ 19;

(4) Đà nẵng thay thế Hội an là thương cảng nên Hội An không bị tác động đô thị hoá nên giữ được nét cổ kính như ngày nay;

(5) Hội An được công nhận là di sản văn hoá thế giới vào ngày 4/12/1999;

(6) Hội An được phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân năm 1998;

(7) Hội An được phong tặng danh hiệu Anh hùng lao động thời kỳ đổi mới năm 2000;

Bài thơ: Phố cổ về đêm – Thanh Trang

PHỐ CỔ VỀ ĐÊM

Tác giả: Thanh Trang

Phố lên đèn đánh thức cả trời đêm

Thướt tha quá ngọt mềm như làn gió

Cây đưa đẩy bên đèn lồng trước ngõ

Hội An cười như có bóng người thương.

Tiếng rao đêm như giọng hát mật đường

Hàng ăn nhỏ tỏa mùi hương thật nhẹ

Như mời gọi, như vẫy chào anh ghé,

Ghé tìm em cô bé mộng của trời.

Hội An giờ bình yên lắm em ơi

Khuya con phố gói lời anh gửi đến

Bước thật nhẹ ta mình cùng hò hẹn

Ngắm phố khuya tim anh bén chút tình.

Đẹp lắm thay cô nàng nhỏ xinh xinh

Thướt tha quá để cho mình đắm mãi

Say giọng hát, say mùi hương mềm mại

Phố cổ, em duyên dáng tự buổi nào.

06/07/2018. Thanh Trang

Hội An luôn là một địa điểm khiến du khách muốn quay trở lại. Và mỗi lần đi và đến đó luôn để lại trong lòng du khách những kỉ niệm khó phai. Hi vọng đọc những bài thơ hay về Hội An sẽ khiến cho độc giả thêm yêu mảnh đất này.

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Top 10 Bài Thơ Hay Về Hội An

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Những Bài Thơ Hay Về Anh Em Trai , Chị Em Gái Hay Nhất

Những Bài Thơ Ngắn Hay Về Tình Anh Em Cảm Động Nhất

Các Bài Thơ Hay Về Tình Anh Em, Tình Cảm Bạn Bè Hay Và Ý Nghĩa

Chùm Thơ Hay Cho Bé 3 Tuổi Tìm Hiểu Thế Giới Xung Quanh

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Top 10 Bài Thơ Hay Về Hội An Mới Nhất

Top 9 Bài Thơ Hay Về Hội An

Top 21 Bài Hát Tiếng Anh Hay Nhất Mọi Thời Đại

+221 Bài Thơ Hay Buồn Ý Nghĩa, Đong Đầy Cảm Xúc

Những Bài Thơ Buồn Tình Yêu Hay Nhất

99+ Bài Thơ Tình Buồn Hay Nhất

Bài thơ: Hội An chiều không em – Tôn Công Thành

HỘI AN CHIỀU KHÔNG EM

Tác giả: Tôn Công Thành

Thể thơ: Song thất lục bát

Anh trở lại vườn hoa góc phố

Nhặt hương thầm, tìm chỗ yêu xưa

Lệ nhòa trong buổi tiễn đưa

Anh rời phố hội, chiều mưa hôm nào.

Bài thơ: Hội An mùa không em – Nguyễn Lan Hương

Hội An mùa không em

Tác giả: Nguyễn Lan Hương

Vòm cửa nhỏ khép hờ bên hiên vắng

Tiếng rao hàng rộn rã phía chợ đêm

Bà lão bán hàng rong cười móm mém

Tiếng nước ngoài nghe cụ nói thật êm.

Cầu Nhật bản im lim soi bóng nước

Khách thập phương bước mòn ván Chùa Cầu

Anh có đợi bên kia đường La Hối

Bóng chiều tàn ngơ ngẩn bước về đâu?

……………..

Nghe đài báo nước về dâng phố Hội

Hàng bằng lăng bỗng xơ xác tiêu điều

Con sông Hoài oằn mình trong nước xiết

Ánh đèn lồng tắt vụt mấy mùa yêu.

……………

Có nỗi nhớ gọi em về phố Hội

Gửi cho anh một chút nắng quê nhà

Cho ấm lại bát mì thơm xứ Quảng

Thắp lại ngọn đèn lồng khi mùa bão đi qua…

6-11-2017

bài thơ: Tình em xứ Quảng – Lê Hương

TÌNH EM XỨ QUẢNG

Tác giả: Lê Hương

Mới gặp mà thương như đã lâu rồi

Đôi tay trần xạm đen màu của nắng

” Thuyền ra khơi xa, tìm luồng cá lặn “

Con cá tình người chát mặn mồ hôi

Bài thơ: Một thoáng Hội An _ Phan Huy Hùng

MỘT THOÁNG HỘI AN

Tác giả: Phan Huy Hùng

Bài thơ: Về Hội An – Phạm Hồng Giang

VỀ HỘI AN

Tác giả: Phạm hồng Giang

Anh chưa từng đặt chân đến Hội An

Chiều nắng rạn nghe điệu hò xứ Quảng

Sông Thu Bồn mây mù giăng lãng đãng

Nhớ con đò buổi sáng ấy sang sông.

Biển An Bàng cát còn trắng hay không

Đêm vào hội đỏ đèn lồng phố cổ

Tường rêu phong tháng năm dài loang lổ

Chuông chùa Cầu vừa đổ một hồi xa.

Anh hãy về kẻo tháng bẩy sắp qua

Nắng miền trung nhạt nhoà miền gió cát

Biển Cửa Đại chưa bao giờ hết khát

Cái gió Lào bỏng rát gót chân ai.

Bánh mì Phượng du khách xếp hàng dài

Hai mươi phút chờ hoài chưa đến lốt

Đường La Hối anh ơi đừng dại dột

Lạc chân qua chờ em đốt lồng đèn.

Anh hãy về phố Hội với bon chen

Chiều xứ Quảng….

Nắng mưa chèn….

Nhung nhớ!

06/07 /2018 Hồng Giang.

Bài thơ: Vọng – Lê Viết Hòa

Hội An,

Bài thơ: Nỗi niềm Hội An – Bùi Thế Uyên

NỖI NIỀM HỘI AN

Thơ: Bùi Thế Uyên

Nick fecabook: Tony Bui

Khoảnh khắc bên nhau em nhớ chăng

Cầm tay nguyện ước kết kim bằng

Hội An* ngày đó hoa đầy ngõ

Kỷ niệm An Bàng ngắm biển sao.

Nụ hôn ngọt thắm buổi duyên trao

Chiều trên phố cổ nhớ ngày nào

Sánh bước cùng em thăm hội quán*

Ghé lại Tân Kỳ dạ nao nao.

Lặng lẽ Chùa Cầu thầm ước ao

Mộng được bên em gió động dào

Văn Lầu lạnh lẽo sầu cô quạnh

Mọng ngày hội ngộ thỏa khát khao.

Warszawa

06/07/2018

Bài thơ: Tản mạn lịch sử Hội An – Hoàng Minh Tuấn

TẢN MẠN LỊCH SỬ HỘI AN

Tác giả: Hoàng Minh Tuấn

Hội An thương cảng một thời

Con đường tơ lụa rạng ngời Chăm Pa (1)

Thương thuyền Ả rập, Ba Tư

Đi về nơi ấy, tên là Phố Lâm (2)

Từ Trung quốc đến Trung đông

Con đường gốm sứ viếng thăm nơi này.

Kinh doanh phồn thịnh lâu nay

Từ Âu sang Á qua đây chào hàng

Bồ, Pháp, Nhật đến Hà Lan

Ba trăm năm một Hội An thương trường. (3)

Kinh doanh cũng lắm bất thường

Hội An bỏ cảng thông thương ra ngoài (4)

Nét nguyên cổ kính trang đài

Hội An Di Sản người người viếng thăm (5)

…………….

Khi đất nước có ngoại xâm

Hội An dân chúng đồng lòng đấu tranh

Đoàn kết quyết chí bền gan

Anh Hùng lực lượng vũ trang nhận về. (6)

Hà nội, 5/7/2018.

(1) Thời ấy Hội An thuộc Chăm pa thế kỷ 9-10;

(2) Phố Lâm còn gọi Lâm ấp Phố;

(3) Hội An là cảng thị sầm uất từ thế kỷ 16 đến thế kỷ 19;

(4) Đà nẵng thay thế Hội an là thương cảng nên Hội An không bị tác động đô thị hoá nên giữ được nét cổ kính như ngày nay;

(5) Hội An được công nhận là di sản văn hoá thế giới vào ngày 4/12/1999;

(6) Hội An được phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân năm 1998;

(7) Hội An được phong tặng danh hiệu Anh hùng lao động thời kỳ đổi mới năm 2000;

Bài thơ: Phố cổ về đêm – Thanh Trang

PHỐ CỔ VỀ ĐÊM

Tác giả: Thanh Trang

Hội An giờ bình yên lắm em ơi

Khuya con phố gói lời anh gửi đến

Bước thật nhẹ ta mình cùng hò hẹn

Ngắm phố khuya tim anh bén chút tình.

06/07/2018. Thanh Trang

Bài thơ: Hội An, Ta Còn Em Trở Lại – Bùi Văn Tạo

Hội An, Ta Còn Em Trở Lại

Tác giả: Bùi Văn Tạo

Hội An ơi mấy trăm năm tuổi và bao lần người đến!

Ngõ nam hoàng thành Huế thuở kinh đô

Những phố xá người Hoa, người Việt

Văn hóa làng, Đông Tây, Nam Bắc,… điểm tô

Nước sông Hoài triều lên xuống đường trăng

Trăm nỗi nhớ thương lòng cứ băn khoăn

Cầu Cẩm Nam chiều nhìn xuôi nhìn ngược

Ta đời ta rong ruổi cánh chim bằng!

Mang theo em bay về vùng cửa Đại

Qua rặng dừa Bảy Mẫu cuối hoàng hôn

Chiều bảng lảng để tình yêu say mãi

Giữa lặng yên trống ngực cứ đổ dồn!

Đường bên sông, phố đêm ánh đèn khuya

Cầu Thân Tuất vầng trăng nghiêng sẻ chia

Em hờn dỗi đường nào anh sai đúng

Kỷ niệm còn mai mốt nữa thế kia…

Gốc rơm ra đường Duy Xuyên – phố Hội

Vườn cau xanh níu giữ phía ngoại thành

Năm tháng đổi chỉ tình em không đổi

Gió đường xa yêu nhớ cõi riêng dành!

Hội An luôn là một địa điểm khiến du khách muốn quay trở lại. Và mỗi lần đi và đến đó luôn để lại trong lòng du khách những kỉ niệm khó phai. Hi vọng đọc những bài thơ hay về Hội An sẽ khiến cho độc giả thêm yêu mảnh đất này.

Theo chúng tôi

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Những Bài Thơ Hay Về Anh Em Trai , Chị Em Gái Hay Nhất

Những Bài Thơ Ngắn Hay Về Tình Anh Em Cảm Động Nhất

Các Bài Thơ Hay Về Tình Anh Em, Tình Cảm Bạn Bè Hay Và Ý Nghĩa

Chùm Thơ Hay Cho Bé 3 Tuổi Tìm Hiểu Thế Giới Xung Quanh

99+ Những Bài Thơ Hay Về Cuộc Sống Và Tình Yêu

Thơ Về Hội An – Vẻ Đẹp Mộc Mạc, Bình Dị

Bài Thơ Tiếng Anh Mình Thích Nhất – A Great Place For Language Lovers, And More…

Những Bài Thơ Hay Nhất Của Nhà Thơ Bùi Giáng

Bài Thơ Một Mình Được Yêu Thích Nhất Của Nhà Thơ Bùi Giáng

Tìm Hiểu Mẫu Sim Số Đẹp Dành Cho Khách Hàng Tại Phú Thọ

Tổng Hợp Những Câu Chào Tương Tác Hay Bán Hàng Online 2022

CHÙM THƠ VỀ HỘI AN

Ngõ phố tôi yêu – Phố cổ ơi? xa em rồi mãi nhớ

Ngõ nhỏ ngàn năm anh vẫn thầm mơ

Mỗi lần thấy nghĩ mình đang ở đó

Mặn mà ơi? ngõ nhỏ xé lòng đêm

Bao nỗi nhớ dồn hết về ngõ nhỏ

Thấp thoáng hồn lớ ngớ lạc tháng năm

Hội An ơi ? Ta mơ mãi trăng rằm

Lung linh phố chờ bánh bao bánh vạc

Đêm về khuya vắng người lác đác

Ta nhập hồn trong ngõ phố lang thang

Bận bịu cuộc đời chưa bao giờ dám hứa

Nhưng mãi tấm lòng vẫn ơn huệ người xưa

Nước mắt yêu chẳng nói nổi vì thừa

Du khách trú mưa mà lòng vời vợi tiếc

Mảnh trăng khuya sông Hoài ai mắt liếc

Cháy lòng chàng lưu luyến cả trăm năm

Cứ mặn mòi mà ghi dấu như săm

Tạc vào lòng anh bao điều trăn trở

Phố cổ thân yêu làm tôi bỡ ngỡ

Cù Lao yêu em đẹp đến vô ngần

Hội An ơi? tôi đã đặt chân

Không tả nổi vì tình người chân chất

Tôi đã say vì men yêu ngây ngất

Chẳng bao giờ quên nổi ngất ngây em.

Tác giả: Đặng Quang Thắng

Anh đưa em đến hòn Dài dấu yêu

Hòn Chồng gió thổi liêu xiêu

Thì anh đưa đến bến yêu bãi Làng

Âu thuyền trú bão bãi hoang

Đơn sơ như chính tim nàng yêu thơ

Bây giờ thương gió ngẩn ngơ

Biển xanh cát trải đến mơ hang Bà

Mây xanh vờn sóng hiền hòa

Nhớ người con gái mặn mà Dương châu

Rang cơm vàng sậm bên lầu

Thả hồn theo mũi con tàu Hòn Lao

Anh đứng Hòn Yến ước ao

Có em bên cạnh thì thào đêm nay

Cù lao Chàm nối tình dài

Du dương bãi Yến thương hoài tháng năm

Trở về Phố Hội đêm rằm

Trong hoa đăng vẫn thắm đằm bãi Hương

Tình ơi ,sao mãi tơ vương

Mong sao trở lại vườn ươm tình nồng

Lên chùa Hải Tạng linh không ?

Mong cầu được giấc mơ hồng đêm mai..

Tác giả: Đặng Quang Thắng

Hội An – Anh muốn kể em nghe

Thăm ngõ nhỏ, tường hoa, mái ngói rêu phong

Giếng Bá Lễ, Chùa Ông, Đình Phô, Hội quán

Trong những câu ca dao cổ tích thơm nồng

Anh muốn kể những người con Hội phố

Đằm thắm, trong veo quán cóc ven đường

Sáng sớm tinh sương bát chè xanh nóng hổi

Mì Quảng, cao lầu , tình mến, tình thương

Anh muốn kể Lai Viễn Kiều Hội phố

Đón đợi người sang nghiêng bóng sông chiều

Mái gỗ cầu cong sơn son chạm trổ

Mấy trăm năm rồi ngói vẫn ấm màu rêu

Anh muốn kể những đêm rằm Hội phố

Huyền ảo, lung linh muôn ánh đèn lồng

Mạt chược, bài chòi .. ta như về xưa cũ

Gió chở trăng ngời một dải Hoài thương

Anh thầm mong một lần nơi Hội phố

Trăng rượu và em lóng lánh đầy vơi

Con thuyền nhỏ chở tình yêu hai đứa

Xuôi dải sông Hoài vùng vẫy biển khơi…!

Tác giả: Trần Hương Đại

Phố cổ Hội An

Phố trăng hiền dịu trên đầu

Phố không đèn…phố muôn màu lung linh

Phố vừa u tịch soi mình

Phố vừa nhộn nhịp rung rinh bước người

Hồn thơ phố rụng sông Hoài

Đèn lồng lấp lánh sao mai xuống trần

Đẫm thơ trong nét điêu tàn

Đậm thơ trong nét rêu phong ngã màu

Thời gian lắng đọng nơi đâu?

Ngàn xưa hoà điệu ngàn sau phố buồn…

Tác giả: Tóc Mai

Phố cổ tích

Gió vẫn qua phố mỗi ngày

Thổi hương cổ tích ngất ngây phiến lòng

Thời gian vàng ánh một dòng

Ủ trong hoài niệm mênh mông đất trời

Trên không còn vọng tiếng cười

Pha lê khúc khích rạng ngời môi em

Giọng hò mái đẩy êm êm

Đêm trăng mười bốn rượi mềm hồn ai

Lung linh màu sắc sông Hoài

Rung rinh trăng rụng đèn phai nhạt rồi…

Tác giả: Tóc Mai

Đêm Hội An

Trầm tư rêu ngói chùa Cầu

Nghìn năm sâm sẫm một màu tơ trăng

Loanh quanh ngõ phố vĩnh hằng

Tìm ai mà gửi chút băn khoăn này

Sông Hoài đêm dệt bằng mây

Thuyền sương còn đậu bến này rưng rưng

Gió khuya hay gót ngập ngừng

Mắt xưa hay ánh đèn lồng nghiêng nghiêng

Phố khuya mỏi gót ưu phiền

Vẳng đâu đây tiếng chuông thiền Triều Châu

Ngõ xưa rớt chút hương nhàu

Lời xưa thinh lặng mấy câu vọng hoài

Ngẩng đầu một thoáng mây bay

Rất khuya hay đã đầu ngày đấy ư?

Bóng mình nối gót tâm như

Vầng trăng linh hiển tiếng ru ngọt ngào.

Tác giả: Nguyễn Lãm Thắng

Hội An trăng tháng giêng

trăng tháng giêng

Hội An ngời sáng

phố cổ đèn vàng

thêu áo lụa bay bay

trăng lung linh theo em

chìm ngõ vắng

lạc phương nào

căng mắt trắng đêm nay.

trăng theo em

cuối phố cầu Nhật Bản

từ chùa cầu tới hội quán Triều Châu

bên số chẵn

nhẩm ra năm hội quán

hoa trăng vàng

trải thảm nhịp cầu lầu.

đình cẩm phô

uy nghi con phố cổ

mà em đâu

thất lạc giữa trận đời

bến nước sông thu

Bạch Đằng lộng gió

trăng mơ màng

trăng nghe chơi vơi

ta – lữ khách xa khơi

cuối trời tổ quốc

nương theo mây

tìm lại nước non này

Faifo một thời

người xưa lẩn khuất

trăng đợi chờ

trăng hò hẹn đâu đây.

trăng tháng giêng

Hội An lấp lánh

ánh đèn lồng

rực sáng

đất Quảng Nam

bên giếng cổ

xưa gánh thùng nước lạnh

cô gái Hội An

rạng rỡ đêm rằm!

Tác giả: Thiên Hà

Một thoáng Hội An

Rời thánh địa Mỹ Sơn, tôi về phố cổ

(Vì một nửa của đời tôi từng có mặt ở nơi này)

Quảng Nam đón tôi bằng cơn mưa không hẹn trước

Nên tôi thèm hơi ấm một bàn tay

Ôi thời gian có thể làm biển cả hoá nương dâu và ngược lại

Nhưng vẫn giữ cho ta một Hội An – di sản của muôn đời

Nghìn cây số xa xôi, em làm sao biết được

Chiều nay có một người ngơ ngác giữa Hội An

Tác giả: Đõ Quang Vinh

Bài Thơ Bé Tập Đi Xe Đạp – Bai Tho Be Tap Di Xe Dap – Thiếu Nhi Vui Nhộn

Những Bài Thơ Về Rượu – Thơ Nguyên Lạc

Hình Ảnh Người Phụ Nữ Xưa Qua 2 Bài Bánh Trôi Nước Và Thương Vợ

Khóc Đủ Rồi, Đi Tìm Hạnh Phúc Mới Thôi!

Top Những Bài Thơ Về Gia Đình Hay Nhất Ý Nghĩa

Nghị Luận Xã Hội Về Bài Thơ Tràng Giang Của Huy Cận

Nghị Luận Văn Học: Phân Tích Bài Thơ Tràng Giang Của Huy Cận

Nghị Luận Văn Học: Tràng Giang Của Huy Cận Là Bài Thơ Mang Vẻ Đẹp Vừa Cổ Điển Vừa Hiện Đại. Anh/ Chị Hãy Phân Tích Bài Thơ Tràng Giang Để Làm Sáng Tỏ Nhận Xét Trên

Làm Quen Với Văn Học Thơ Trăng Sáng

Phát Triển Ngôn Ngữ: Thơ: Trăng Sáng

Từ Ý Nghĩa Bài Thơ “ánh Trăng” Của Nguyễn Duy, Suy Nghĩ Về Đạo Lí “uống Nước Nhớ Nguồn” Của Dân Tộc

* Lập dàn ý:

– Giới thiệu về cảm hứng sáng tác bài thơ Tràng Giang của Huy Cận.

– Hoàn cảnh sáng tác – xuất xứ: Bài thơ được khơi nguồn cảm hứng bởi thiên nhiên sông nước chiều hoàng hôn khi Huy Cận đang dạo trên bến Chèm, sông Hồng. Bài thơ được viết vào buổi chiều thu năm 1939, in trong tập thơ Lửa thiêng(1940).

+ Cảm nhận về nét đẹp của thiên nhiên

+ Đánh giá, nhận xét chung về bài thơ

– “Tràng giang” là một bài thơ sông nước mang một vẻ đẹp trang trọng, cổ kính nhưng lại mới mẻ.

– Từng câu thơ đều mang một nỗi buồn da diết. Cảnh buồn, người buồn, cho đến cả âm điệu và nhạc thơ cũng buồn mênh mang, sâu lắng

– Tâm trạng của con người buồn nên cảnh vật cũng trở nên buồn tẻ. Đứng trước Tràng giang mênh mang đất trời bao la, thi nhân cảm thấy “rợn ngợp”: con người thì bé nhỏ, hữu hạn còn vũ trụ thì vô tận, vô cùng. Xuyên suốt bài thơ là một cảm giác cô đơn, trống vắng,buồn tẻ, chông chênh đã tạo nên nét buồn riêng của Huy Cận trong Tràng giang

– Không âm thanh cuộc sống, không sự vật, con người, không biểu tượng, gia đình, quê hương… không có bất cứ một thứ gì cả! Hình ảnh ẩn chứa xuyên suốt bài thơ là một thi nhân chưa tìm được hướng đi cho mình, lại mần cảm trước thiên nhiên và cuộc đời, làm sao lại không có nỗi buồn như thế được?

– Người đọc như hiểu được nỗi lòng Huy Cận, trân trọng “nỗi buồn thế hệ” của nhà thơ vì đằng sau nỗi buồn ấy là một tâm sự yêu nước thầm kín, một con người với tình yêu quê hương, đất nước to lớn và nỗi nhớ nhà thăm thẳm.

Bài văn mẫu nghị luận xã hội bài thơ Tràng Giang của Huy Cận

Tràng Giang không chỉ là một trong những bài thơ tiêu biểu của nhà thơ Huy Cận mà còn là một tác phẩm nổi tiếng thể hiện rõ nét về tâm trạng buồn của thi nhân khi thấy mình thật nhỏ bé trước thiên nhiên rộng lớn. Huy Cận cũng đã nhiều lần kể cảm xúc khi sáng tác bài thơ. Xuất phát cảm hứng từ phong cảnh sông nước vùng Chèm Vẽ ngoài ngoại thành Hà Nội. Bây giờ nơi này đã phát triển, dân cư đông đúc với nhiều nhà cao tầng, biệt thự nhưng vào thời Huy Cận viết Tràng giang cho đến nhiều năm sau, nó vẫn là nơi đìu hiu sông nước, vắng lặng, đẹp và buồn đúng như trong bài thơ đã tả.

Nghị luận xã hội về bài thơ Tràng Giang ta thấy rõ cảm xúc của tác giả khi đứng trước sông Hồng mênh mông, bao la và khi nhìn thấy sự kì vĩ của thiên nhiên, khiến tác giả cảm thấy cuộc sống hiện tại của mình cũng thật nhỏ bé, không biết sẽ như thế nào trước cuộc đời rộng lớn này. “Tràng Giang” mang một vẻ đẹp cổ điển, như được chấm phá bằng các nét vẽ linh hoạt của các nghệ sĩ trước bức tranh thủy mặc sơn nước hữu tình.

Hai chữ “Tràng Giang” vốn là hai từ hán việt ghép vào nhau mà tạo thành. “Tràng” mang ý nghĩa là mênh mông, trải rộng, còn “Giang” là sông. Đây là một âm mở, cứ thế nếu cứ ngân dài hai chữ này thì mãi mãi không có kết thúc.Nghe 2 từ “Tràng Giang” người đọc tưởng tượng đến một quang cảnh trải dài, trải dài miên man. Đầu đề chỉ là 2 chữ đó thôi mà toàn bài thơ lại lấy được cảm xúc của độc giả nhiều đến như vậy. Ngòi bút của Huy Cận trong miêu tả khúc sông rộng mênh mông thật tài tình và thể hiện trong suốt những câu từ của bài thơ. Đứng trước cảnh tượng thiên nhiên hùng vĩ như thế, lòng ông lại dấy lên một nỗi buồn mơ hồ, không hiểu rõ là gì và bắt nguồn từ đâu. Nhưng trước cảnh đất trời, con người trở nên nhỏ bé, cảnh vật khiến ta ngẫm nghĩ và chiêm nghiệm về những gì đã xảy ra và những gì đang tới.một nỗi buồn vô cớ, nhưng cái cớ đó lại cho chúng ta những phút giây trải nghiệm và tìm ra câu trả lời cho chính bản thân mình.

“Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp

Con thuyền xuôi mái nước song song,

Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả;

Củi một cành khô lạc mấy dòng”

Hai câu thơ đầu mang một vẻ mênh mông và một nỗi trống vắng mênh mang của dòng sông và trong chính tâm hồn thi sĩ. Cái hay của bài thơ là ở chỗ, mặc dù những từ ngữ được sử dụng rất đơn giản nhưng chính nó lại được sử dụng đúng chỗ nên càng làm tăng thêm vẻ đẹp và chiều sâu ý nghĩa cho bài thơ. Từ ” điệp điệp” là từ láy dùng để miêu tả những gợn sóng trên sông, nhưng nó lại kết hợp với từ buồn khiến chúng ta liên tưởng đến nỗi buồn điệp điệp,đến từng đợt trong lòng thi sĩ. Xuất hiện giữa dòng sông là hình ảnh con thuyền,nhưng dường như nó cũng là con thuyền cô độc, hai từ ” song song” được Huy Cận sử dụng như nói tới cảnh không có điểm chúng. Nhưng có lẽ câu thơ hay nhất trong bài thơ phải kể đến câu “Củi một cành khô lạc mấy dòng”. Tác giả sử dụng hình ảnh “cành củi khô” chứ không phải hình ảnh của một chiếc lá xanh hay một sự vật khác đầy sức sống. Nó đã trở thành một thứ mà trên dòng nước ấy, bị trôi dập không biết về nơi đâu lại với cọm từ” lạc mấy dòng” càng tỏ ra sự đời trôi nổi, không có đích đến, không có lựa chọn. Đứng trước cuộc đời bao nhiêu ngã rẽ, biết đâu là nơi mà mình có thể đi tiếp, cũng như hình ảnh củi khô kia mặc cho gió táp sóng dạt mà vẫn cuộn tròn giữa dòng xoáy của cuộc đời.

“Bèo dạt về đâu, hàng nối hàng;

Mênh mông không một chuyến đò ngang.

Không cầu gợi chút niềm thân mật.

Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng Lớp lớp mây cao đùn núi bạc…

Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa

Lòng quê dợn dợn vời con nước,

Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.

Nghị luận xã hội về bài thơ Tràng Giang người đọc còn liên tưởng sự trôi nổi, bấu víu qua hình ảnh bèo dạt, mây trôi. Không biết từ bao giờ bèo trôi về mặt sông, về chỗ bắt đầu bài thơ “Bèo dạt về đâu, hàng nối hàng”. Giờ đây, khi ngắm cảnh dòng sông phẳng lặng, mênh mông tác giả chỉ còn thấy có bèo, duy nhất bèo, hàng nối hàng. Không đò ngang, không cầu bắc, không thấy một hình ảnh hay công trình nào mang dáng dấp con người, chỉ lặng lẽ có thiên nhiên với thiên nhiên.

Khi nghị luận xã hội về bài thơ Tràng Giang, người đọc đã cảm nhận được những phút chới với trong cảnh sắc của thiên nhiên với vẻ buồn bã cô độc, mọi thứ trải dài theo chiều sâu và chiều rộng nhưng nó càng làm cho sự mênh mang thêm sâu sắc. Cảm xúc “Tức cảnh sinh tình” của nhà thơ đã khiến lòng người xao động, cảnh khiến người ngậm ngùi và cũng chính là lúc khiến con người nhận ra bản thân mình nghĩ gì. Có lẽ vì thế Huy Cận tự giới thiệu: “Tràng giang là bài thơ tình và tình gặp cảnh, một bài thơ về tâm hồn”.

Tìm Hiểu Về Bài Thơ Tràng Giang Đầy Đủ Nhất

Hình Ảnh Thiên Nhiên Trong Các Bài Thơ Tràng Giang (Huy Cận) Và Đây Thôn Vĩ Dạ (Hàn Mặc Tử).

Cảm Nhận Về Bài Thơ “tràng Giang” (4)

Phân Tích Bức Tranh Phong Cảnh Thiên Nhiên Trong Bài Tràng Giang Của Huy Cận

Cảm Nhận Về Khổ Thơ Đầu Bài Thơ Tràng Giang Ngữ Văn 11

🌟 Home
🌟 Top