Top #10 ❤️ Xem Nhiều Nhất Bài Thơ Còn Chút Gì Để Nhớ Mới Nhất 10/2022 ❣️ Top Like | Chungemlachiensi.com

Còn Một Chút Gì Để Nhớ – Tập Thơ Vũ Hữu Định

.::trường Thpt Lịch Hội Thượng ::.

Đêm, Nhớ Trăng Sài Gòn

Đông Về, Nhớ Lắm Bà Ơi!

Lắng Đọng Trước Những Bài Thơ Về Cuộc Sống Xa Nhà Cảm Động

Tuyển Tập Những Bài Thơ Về Ông Bà Ngoại Hay Nhất Bạn Đọc Yêu Thích

Một buổi trưa năm 1973 trong căn phòng bề bộn ở đường Nguyễn Trãi trong thành Ô Ma, tôi đang dọn dẹp thì có một người đi thẳng vào, dáng thấp, đậm, bận áo chemie dài tay, trán cao, cười rạng rỡ :

– Mày là Phạm thanh Chương? Tao Vũ hữu Định, nhà còn cơm không?

Vũ hữu Định ngồi xuống sàn nhà, cởi áo, ăn cơm tự nhiên:

– Mày có biết Hạc thành Hoa nói “làm người mà được ăn cơm thì có hạnh phúc gì bằng” chứ?

Câu nói ấy cứ ám ảnh tôi mãi suốt những năm tháng sau này. Buổi chiều tôi giao căn phòng cho Vũ hữu Định, anh tắm giặt, viết rồi nằm lăn ra ngủ. Chiều tối trở về tôi không thấy Vũ hữu Định đâu cả, anh đến rồi đi bất chợt như một cơn mưa giông ở Saigon.

Bẵng đi hơn tuần lễ, một buổi sáng Vũ hữu Định đến tìm tôi :

– Sáng nay mày làm gì? Gần đây có cái quán nào không?

– Chi vậy ?

– Đi uống với tao chai bia.

– Sao hôm nay chơi “sộp” vậy ?

– Tao vừa ghé VĂN nhận nhuận bút bài thơ của Hạc thành Hoa.

Tôi với Vũ hữu Định vào cái quán nhỏ trong khuôn viên thành Ô Ma, Vũ hữu Định nói mỗi đứa uống 1 chai thôi nhưng cứ vừa uống hết anh lại kêu thêm chai nữa… và cứ như vậy cho đến lúc nhuận bút bài thơ của Hạc thành Hoa bay theo những chiếc vỏ chai nằm lổn ngổn dưới góc bàn anh mới chịu ra về.

“Chiều khó thở ta ngồi bên quán xép.

Một miếng khô một xị rượu nồng

Nhai là nói với đời lận đận

Uống là nghe sầu cháy long đong”

Vũ hữu Định mất năm 1981, mười lăm năm sau, năm 1996 Trần từ Duy đứng ra quyên góp anh em trong giới văn nghệ, tập hợp bản thảo để in cuốn CÒN MỘT CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ. Sách in trang nhã, do Nguyễn việt Hải (hoạ sĩ báo Tuổi trẻ một hoạ sĩ tài hoa trình bày thật ấn tượng. Việt Hải mất khi còn rất trẻ năm 2003 trên đường đi viếng tang lễ nhà thơ Thu Bồn). Tập thơ hình thành như một nén nhang tưởng nhớ anh. Sự đóng góp tuy nhỏ nhoi và khiêm tốn của đông đủ bạn bè đó cũng là cách biểu hiện sự trân trọng và quí mến của tình bằng hữu, những người đã một thời cùng sống hay quen biết Vũ hữu Định.

Anh mất để lại một lượng thơ khá lớn in rải rác trên các tạp chí và tản mác trong bạn bè. Và, anh cũng để lại trong lòng người yêu thơ nỗi nhớ tiếc khôn nguôi.

Hơn ba mươi năm sau, đọc lại thơ Vũ hữu Định bên cạnh những ngổn ngang và lo toan cuộc sống, vẫn thấy dòng thơ anh nhẹ nhàng, mộc mạc đến độ hồn nhiên như chính anh chẳng hề vướng bận điều gì :

” Con đường đất cỏ màu xanh bữa nọ

Cây bên đường màu lá lục hôm kia.

Con chim bỏ đi có bận quay về

Cất tiếng hát chào niềm vui của gió.

Anh ra đứng sau hè để ngó

Không thấy chim mà thấy tiếng kinh chiều”.

Anh thấy “tiếng kinh chiều” giữa khoảng không gian bát ngát, giữa cái vô cùng của thời gian và trong cái ngắn ngủi của kiếp người không biết anh có cảm nhận được điều gì? Nhưng chắc chắn một điều là lòng anh sẽ buồn man mác, vì :

“Vui trong lòng anh đã bước chân theo.

Em có nói là em không trở lại”

“Không trở lại” là một điều mất mát mà trong mất mát bao giờ cũng đi kèm theo đó một nỗi buồn.

Con đường đất, bãi cỏ, dòng sông, luỹ tre làng hình ảnh quen thuộc của tuổi thơ, những hình ảnh quen thuộc đến nỗi không còn rỏ nét mỗi khi nhớ lại, đó cũng là cách nói hết sức tự nhiên của một tâm hồn phóng khoáng ;

” Cây bên đường, cỏ bụi, hàng tre

Quen đến nỗi không nhớ gì tha thiết”

Đôi khi những hình ảnh quá quen thuộc không còn làm ta để ý đến những tiểu tiết, nhưng có một lúc nào đó ta chợt nhận ra :

” Con chim nhỏ có nằm trong vạt cỏ.

Bữa hôm nay anh mới thấy cỏ vàng”.

Vũ hữu Định đã sống một quãng đời lang bạt, anh đã từng “bụi đời” như một gã giang hồ chính hiệu .

” Ta có những ngày đi vất vưởng

Những buổi chiều ngồi chẳng đợi ai quen”.

Tài hoa thì mệnh yểu, không biết câu này có đúng với trường hợp Vũ hữu Định hay không? Anh làm thơ như một nhu cầu bức xúc, như hơi thở, như tiếng nói tự đáy lòng mình. Chân chất, mộc mạc nhưng đầy ấn tượng :

“Phố núi cao phố núi trời gần

Phố xá không xa nên phố tình thân.

Đi dăm phút đã về chốn cũ…”

Anh mất không phải …CÒN MỘT CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ…mà còn biết bao điều để nhớ về anh :

” Xin cám ơn thành phố có em

Xin cám ơn một mái tóc mềm..”

Xin được cám ơn những bài thơ anh đã viết, những bài thơ bao giờ cũng thấp thoáng một nỗi ngậm ngùi như cuộc đời ngắn ngủi của anh.

Saigon, mùa Giáng sinh

Phạm thanh Chương

Share this:

Twitter

Facebook

Thích bài này:

Thích

Đang tải…

Tân Nhạc Vn – Thơ Phổ Nhạc – “Còn Chút Gì Để Nhớ” – Vũ Hữu Định & Phạm Duy

Thi Sĩ Nhất Tuấn, “Truyện Chúng Mình” Và Bài Thơ – Bài Hát Hoa Học Trò: “Bây Giờ Còn Nhớ Hay Không…”

Top Những Bài Thơ Hay Về Cha (Thơ Về Bố) Hay Nhất Ý Nghĩa

Phân Tích Bài Ca Dao Khăn Thương Nhớ Ai?

Tác Phẩm: Ca Dao Than Thân Và Ca Dao Yêu Thương, Tình Nghĩa

Em Còn Nhớ Hay Em Đã Quên

Em Còn Nhớ Hay Em Đã Quên — Trinh Cong Son

“Nhớ Lời Di Chúc, Theo Chân Bác”

Hành Trình “Tuổi Trẻ Bình Dương Nhớ Lời Di Chúc Theo Chân Bác” Và Phát Động Đợt Thi Đua Cao Điểm “Tuổi Trẻ Bình Dương Sắt Son Niềm Tin Với Đảng”

Mùa Thu Nhớ Bác

Bài Thơ Anh Đi Anh Nhớ Quê Nhà – Nỗi Nhớ Mong Quê Hương Vô Bờ

EM CÒN NHỚ HAY EM ĐÃ QUÊN

Phạm Văn Phúc

(viết trên nền bài hát cùng tên của Cố Nhạc Sĩ TRỊNH CÔNG SƠN )

NÓI LỐI:

Em đã xa rồi .. Còn nhớ hay quên ?

Nắng Sài Gòn hàng me nghiêng bóng đổ ,

Nhớ lối xưa quen giữa lòng thành phố,

Nhớ ngọn đèn đường cứ thao thức chơ…

PHỤNG HOÀNG:

…. vơ.

Nhớ chiều Sài Gòn chợt mưa, chợt nắng,

Phố xá thênh thang, hàng me xanh thẳm…

Có nhớ tiếng ve buồn, 

Rộn rã sân trường, ngàn cánh phượng tung bay…

….Còn nhớ những chiều say, 

Nắng mơn nhẹ tóc mây, 

Để lòng ai thương nhớ vô bờ,

Bóng nhỏ ngây thơ, thẹn thùng duyên dáng,

Có nhớ bạn , nhớ trường,

Nhớ đến phố phường trong những buổi chiều mưa ?….

…..Em còn nhớ ngày xưa…

Ai đón ai đưa , ai chung lối đi – về..

Mình tay trong tay vai sát vai kề,

Hay em đã quên đi, 

Ghế đá công viên, con đường xưa kỷ niệm…

Có lá hát ru mềm,

Hạt nắng êm đềm, mơn trớn trên vai,

Góc phố hôm nay,

Vẫn lá me bay, hàng cây gió lộng.

Bướm vẫn lang thang trong nắng ban chiều.

Em còn nhớ hay quên, 

Khi tôi, vẫn nhớ em nhiều …

VỌNG CỔ:

1./ Nhớ không em những năm tháng xa xưa bên khung trời kỷ niệm, trường lớp thân quen có gợi về bao lưu luyến, và mỗi lúc hè sang còn nhớ tiếng ve …sầu .

Em còn nhớ hay quên những kỷ niệm ban đầu.

Thưở đôi mình đi về chung một lối, trên con đường chiều vời vợi lá me bay.

Gió dịu dàng khe khẽ vuốt tóc mây, đôi má đỏ hây hây tà áo trắng thiên thần.

Tuổi học trò bao xao xuyến bâng khuâng, em còn nhớ hay chăng những ngày xa xưa ấy…

(nói lối) 

…Buổi chiều trên phố em qua,

Sài Gòn vẫn đẹp những tà áo bay …

2./ Sài Gòn hôm nay vẫn chợt mưa chợt nắng, vẫn lá me bay trên phố vắng đêm buồn.

Vẫn ngọn đèn khuya thao thức với con đường.

Ghế đá công viên nơi chúng mình thường hò hẹn, vòm lá vẫn xanh màu ghi kỷ niệm đôi ta.

Em đã quên rồi những tháng ngày qua, một góc trời thương quê nhà tôi vẫn nhớ .

Nhớ tiếng gà trưa vùng ngoại ô thành phố, nơi có một người đang vò võ đợi chờ em …

NÓI LỐI:

Em ra đi nơi này vẫn thế…

Vẫn có nắng vàng buông nhẹ xuống vai tôi

Vẫn guốc ngựa thồ đêm gõ nhịp xa xôi

Vẫn tiếng gà trưa vọng về nơi xóm vắng…

Rồi chiều nay một mình tôi thơ thẩn, lạc bước trong chiều nghe trống vắng buồn ….

NGỰA Ô NAM :

….tênh.

Ở nơi nào em còn nhớ hay quên..

Đường thêu hoa gấm, 

Lối em về phố nhỏ quen tên,

Hai mùa mưa nắng triền miên..

Con phố Duy Tân chiều nghiêng nắng nhẹ.

Một mình tôi lặng lẽ đi về, 

Nồng cay khóe mắt não nề …

Mùa Xuân về, con én đưa tin

Mai vàng khoe sắc lung linh, 

Nhưng lòng tôi chẳng thấy Xuân tràn,

Tìm trên lối cũ mơ màng…

Tà áo dịu dàng bay trong gió lộng

Hỏi rằng em còn nhớ hay quên ?

VỌNG CỔ :

5./ Sài Gòn chiều nay có cánh én đưa tin có mai vàng khoe sắc, phố nhỏ lang thang nghe buồn thương cao ngất, chợt nhớ đến ngày xưa tôi đánh mất em …rồi.

Dĩ vãng chìm theo bao sóng gió cuộc đời .

Nhìn cánh hoa tươi mà lòng như chợt tím, mùa Xuân đã không về cho lưu luyến dài thêm.

Mùa Xuân này lại biền biệt bóng em, vẫn còn nhớ hay quên hỡi người em gái nhỏ.

Nắng chiều Xuân đang ngập tràn nơi thành phố, mà sao tôi nghe như mưa đổ trong lòng .

ĐOẢN KHÚC LAM GIANG :

…Phố vắng không em , nắng chiều buồn…

Nồng cay đôi mắt ưu tư,

Gót chân mềm năm tháng,

Lá me rơi đều, trên lối mòn nhạt nhòa đìu hiu,

Con phố xưa…

6./ …Sương xuống chiều đưa nhạt nhoà nơi phố vắng, Xuân đến ơ thờ thầm lặng bước đơn côi.

Ngọn đèn đường vàng vọt đứng chơi vơi, gợi nhớ trong tôi những ngày xưa thân ái.

Kỷ niệm chưa phai mà sao người đi mãi, còn nhớ hay quên xin em hãy quay về..

Ngàn lá me bay não nề rơi rụng, như rớt xuống đời niềm tuyệt vọng , em ơi !

Chờ em héo hắt cuộc đời,

Nơi góc biển chân trời em còn nhớ hay quên ? ….

 

Tác phẩm này được bảo vệ bản quyền nội dung trên internet bởi DMCA, chúng tôi nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức. Vui lòng tôn trọng bản quyền tác phẩm, công sức và sự sáng tạo của chúng tôi.

Thơ Viết Ở Biển (Hữu Thỉnh) Và Biển, Nỗi Nhớ Và Em (Phú Quang)

Giá Trị Và Vị Trí Tập Thơ “việt Bắc” Trong Hành Trình Thơ Tố Hữu

5 Bài Văn Mẫu Tóm Tắt Người Lái Đò Sông Đà Của Nguyễn Tuân

Cuộc Đời Và Sự Nghiệp Nhà Thơ Thế Lữ

Cách Học Thuộc Văn Nhanh Trong 5 Phút

Sheet Nhạc Bài Em Còn Nhớ Hay Em Đã Quên

Lời Bài Hát Em Còn Nhớ Anh Không

Kết Nối Yêu Thương Phát Sóng 11

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Chìm Đắm Trước Những Bài Thơ Đêm Lạnh Cô Đơn Buồn Bã Đặc Sắc Nhất

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Stt Nhớ Em Nhiều Lắm

Hãy Phân Tích Đoạn Thơ Sau Trong Bài Thơ “tiếng Hát Con Tàu” Của Chế Lan Viên: Anh Bỗng Nhớ Em Như Đông Về Nhớ Rét… Bữa Xôi Đầu Còn Tỏa Nhớ Mùi Hương

1. Em còn quên ?

Nhớ Sài nắng

Nhớ phố xưa chân

Nhớ đèn thức

Sáng che xanh

Em còn quên ?

Bên hàng thăm

Có hai về

đường mưa

Em ra xanh trên con đường ru

Có tiếng em trong trưa

Em còn quên ?

Nhớ đường nối

Nhớ những con sông

Nhớ ngựa vắng

Nỗi xôn đêm

Em còn quên ?

Trong lòng chân

Dưới hiên tràn

là quanh

2. Em còn quên ?

Nhớ Sài gió

Lá hát như đi

Có mặt gấm

Có không lên

Em còn quên ?

Khi chiều lên

Én nô nhà

vàng đi

Em ra em trong tim của mơ

Vẫn sống thiết hoa đi

Em còn quên ?

Nhớ Sài gỡ

Nhớ món ăn thơm

Nhớ bạn tiếng

Phố em tên

Em còn quên ?

Quê nhà em

Có bóng hò

đò đi

* Em còn quên ?

Có Bao Giờ Anh Chợt Nhớ Em Không

Chùm Thơ Tình Âm Dương Cách Biệt, Nhớ Người Yêu Đã Mất

Lời Bài Thơ Việt Bắc (Tố Hữu)

Sơ Đồ Hệ Thống Kiến Thức Bài Việt Bắc

Hướng Dẫn Cảm Thụ Văn Học Bài Nhớ Việt Bắc

Sống Trong Đời Sống Cần Có Một Tấm Lòng. Để Làm Gì Em Biết Không? Để Gió Cuốn Đi, Để Gió Cuốn Đi…

Gió Đưa Cành Trúc La Đà

Kinh Nghiệm Du Lịch Eo Gió

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Top 20 Bài Thơ Hay Viết Về Khoảnh Khắc Giao Mùa Chuyển Từ Thu Sang Đông

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Thơ Tình Gió

Tập Thơ ” Gửi Hương Cho Gió” Của Xuân Diệu

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi…”

DÀN Ý:

Mở bài: Giới thiệu triết lí sống “sống trong đời sống cần có một tấm lòng” hay cụ thể chính là tấm lòng yêu thương giữa con người với con người.

Thân bài:

– “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” đó là tiêu chuẩn đánh giá tư cách làm người.

– Tình thương: là tấm lòng yêu thương chân thành và trong sáng, là tình cảm chỉ trao đi mà không cần nhận lại, không vụ lợi, không toan tính. Có thể nói, tình thương là một thứ tình cảm đẹp đẽ luôn tồn tại trong bản chất của mỗi con người.

– Trao đi yêu thương một cách tự nhiên, chúng ta sẽ nhận lại hạnh phúc xứng đáng. Bởi: khổ đau được san sẻ sẽ vơi đi còn hạnh phúc được sẻ chia sẽ nhân đôi.

– Tình yêu thương cũng không nằm ngoài định luật bảo toàn năng lượng của ngành vật lí: nó ví như một dạng năng lượng bất biến, tình yêu thương chỉ truyền từ nơi này sang nơi khác, chuyển từ dạng này sang dạng khác mà thôi. Những người trao tặng và đón nhận tình yêu thương cũng đang làm một sứ mệnh chuyển giao như thế. Người trao tặng yêu thương và ban phát tình thương nhận về mình niềm vui, niềm hạnh phúc khi được cảm thông, thấu hiểu, giúp đỡ những người khó khăn hơn mình, đó có thể không phải là sự giúp đỡ về vật chất mà là những giá trị về tinh thần, điều còn quý giá hơn gấp bội.

– Chuyện xúc động kể lại cuộc đời của một người đàn ông có tên là Mark. Câu chuyện đó được in trong cuốn “hạt giống tâm hồn” của Martin Luther king, như một bài thánh ca cho sự hiện hữu của tình thương luôn tràn ngập.

– Nhà tỷ phú Bill Gate hiến toàn bộ gia tài của mình làm từ thiện.

c) Bài học nhận thức: Học cách yêu thương từ những điều đơn giản xung quanh ta; trân trọng tình yêu thương mà ta nhận được từ mọi người.

Kết bài: tình thương làm đẹp cuộc sống, làm đẹp con người.

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi…” . Lời bài hát với âm điệu du dương của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã nhẹ nhàng đi vào lòng người như một lời nhắc nhở đầy chân thành và ấm áp, cái ấm áp của tình người, tình đời… Đối với tôi, lời nhắc nhở ấy chính là một quan niệm sống, một triết lí sống quý báu.

Mỗi con người sinh ra trên thế gian này đã là một niềm hạnh phúc lớn lao. Nhưng sinh ra để sống trong vô nghĩa thì cái diễm phúc lớn lao kia lại trở thành một thứ bi kịch chua xót. Ý nghĩa cuộc sống – điều làm nên hạnh phúc thực sự, để hạnh phúc tồn tại lâu bền nhất lại chỉ vang lên nhịp đập của nó khi được nuôi dưỡng bởi suối nguồn của tình yêu thương. Dường như quy luật ấy đã trở thành muôn thuở và là chân lý của cuộc sống. Cũng bởi thế mà đã có ý kiến cho rằng: “Tình thương là hạnh phúc của con người.”

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” đó là tiêu chuẩn đánh giá tư cách làm người.Yêu thương ở đây nghĩa là sống phải có tình thương. Dù mơ hồ hay rõ ràng, tôi nghĩ rằng ai trong chúng ta cũng có thể nhận ra tình thương là những tình cảm đẹp đẽ và nồng nhiệt của con người, gắn kết những trái tim đồng cảm. Nó có thể là tình cảm lứa đôi, tình cảm gia đình, bè bạn và cao hơn cả là tình người nói chung. Đó có thể là những tình cảm bình dị nhất, gần gũi nhất từ sự quan tâm, chăm sóc nhau trong cuộc sống đến những tình cảm lớn lao hơn mang tính cộng đồng.

Tình thương là tấm lòng yêu thương chân thành và trong sáng, là tình cảm chỉ trao đi mà không cần nhận lại, không vụ lợi, không toan tính.Có thể nói, tình thương là một thứ tình cảm đẹp đẽ luôn tồn tại trong bản chất của mỗi con người. Tình thương mang lại một sức mạnh kì diệu và nhiệm màu, nó được ví như loại thảo dược mọc ở tất cả nơi đâu có dấu chân con người, một cây nấm linh chi quý giá và bổ dưỡng cho tất cả mọi can bệnh nan y, một củ nhân sâm khó tìm giữa cuộc đời vốn bao quanh là đầy rẫy những củ nhân sâm hình người giả. Và kết quả của sự yêu thương đó là sự thỏa mãn của con tim: cái được gọi là niềm hạnh phúc. Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản và bình dị thế thôi.

Trao đi yêu thương một cách tự nhiên, chúng ta sẽ nhận lại hạnh phúc xứng đáng. Bởi: khổ đau được san sẻ sẽ vơi đi còn hạnh phúc được sẻ chia sẽ nhân đôi. Đúng vậy, được yêu thương là một hạnh phúc, nhưng yêu thương người khác còn là một hạnh phúc lớn hơn. Tình yêu thương cũng không nằm ngoài định luật bảo toàn năng lượng của ngành vật lí: nó ví như một dạng năng lượng bất biến, tình yêu thương chỉ truyền từ nơi này sang nơi khác, chuyển từ dạng này sang dạng khác mà thôi. Những người trao tặng và đón nhận tình yêu thương cũng đang làm một sứ mệnh chuyển giao như thế. Người trao tặng yêu thương và ban phát tình thương nhận về minh niềm vui, niềm hạnh phúc khi được cảm thông, thấu hiểu, giúp đỡ những người khó khăn hơn mình, đó có thể không phải là sự giúp đỡ về vật chất mà là những giá trị về tinh thần, điều còn quý gia hơn gấp bội.

Tôi đã từng đọc một câu chuyện xúc động kể lại cuộc đời của một người đàn ông có tên là Mark. Câu chuyện đó được in trong cuốn “hạt giống tâm hồn” của Martin Luther king, nó như một bài thánh ca cho sự hiện hữu của tình thương luôn tràn ngập. “Trong một đêm mưa tầm tã, Mark đã quyết định chấm dứt cuộc đời mình. Mark không có vợ, chưa từng tìm thấy niềm hạnh phúc bên cạnh gia đình, làm một công việc bất đắt dĩ và dường như trên thế gian này không còn ai quan tâm đến sự tồn tại của ông nữa. Mark đi dọc những con phố, thẫn thờ đến nỗi không để ý đến một câu bé đang cầm tờ hai đô la đứng bên một hàng truyện. Cậu bé ngay cả đến sau nay Mark cũng không biết tên, nhìn thấy ông ướt sũng và khuôn mặt buồn rầu đang thất thần đi tới giữa ngã tư. Cậu bé bối rối nhìn Mark một chặp rồi từ bỏ ý định mua truyện để thay vào đó dùng một đô la mua một cây viết. Cậu bé chạy lại bên ông già Mark khốn khổ và đặt vào lòng bàn tay ông một đô la còn lại của mình và ôm Mark một cái thật nhanh. Cậu bé bỏ đi mà không biết rằng cuộc đời Mark đã thay đổi từ đó. Thật khó tin những điều đơn giản ấy thôi lại có thể thay đổi được cả cuộc đời của một con người đã sống trong sự cô đơn gần suốt hai mươi năm qua. Trên tờ một đô la ấy là dòng chữ nguệch ngoạc của cậu bé kì lạ “còn có ai đó yêu thương ông mà”. Martin Luther King đã nói đúng, mỗi người đều có thể trở nên vĩ đại, chỉ cần trái tim chan chứa lòng khoan dung và tâm hồn luôn tràn ngập một tình yêu thương. Cậu bé với trái tim bằng vàng là một ánh cầu vồng phản chiếu bản năng yêu thương có sẵn của con người. Bản năng ấy cứu vớt cuộc đời, đưa những người trao tặng yêu thương đến một thế giới của tâm hồn đẹp và cũng mở ra cho những con người đón nhận tình yêu thương một chân trời mới không còn sự cô đơn và lạc lõng.

Còn nhiều lắm những con người mong muốn đem đến hạnh phúc cho mọi người. “Tôi không cần được nhớ đến” đó là câu nói của tỷ phú Mỹ Bill Gate, người đã đem hết của cải kếch xù của mình để làm từ thiện. Ông muốn đem đến cho những con người nghèo khổ, bệnh tật đang ngày ngày đấu tranh giành giật cuộc sống với tử thần một cuộc sống tốt đẹp hơn…

Nơi đánh mất tình thương, đó là một địa ngục. Nơi chất chứa tình yêu, một thiên đường đã mở ra trước mắt. Nếu cuộc sống với những hạnh phúc và khổ đau làm nên hai bến bờ thì chính tình yêu thương là cầu nối hai bến bờ ấy, để hạnh phúc kia xoá tan mọi đau khổ và hiềm khích.

5 Bài Thơ Hay Nhất Của Xuân Quỳnh

Phân Tích 5 Câu Thơ Cuối Bài Thơ Bài Ca Nhà Tranh Bị Gió Thu Phá

Anh Và Bóng Nắng/ Thơ Gió Biển/ Lời Bình Ngân Triều

Thi Hoàng Và Những Tiếng Gọi Quyến Rũ Bằng Thơ

Hành Trình Thơ Thi Hoàng

🌟 Home
🌟 Top