Top 19 # Xem Nhiều Nhất Bài Thơ Chào Xuân 61 / 2023 Mới Nhất 12/2022 # Top Like | Chungemlachiensi.com

60 Năm Bài Ca Xuân 61 / 2023

Thời đó! Mỗi độ Tết đến, Xuân về, lòng người xao xuyến, bồi hồi, lâng lâng nhiều cảm xúc. Trong cái hồi hộp đón chờ, có việc đón thơ chúc Tết của Bác Hồ, của nhà thơ Tố Hữu những năm đó… Bây giờ hồi tưởng lại, vẫn cứ thấy tươi mới đến lạ… Trong kho tàng cả nghìn bài thơ của nhà thơ lớn Tố Hữu, có khoảng 50 bài viết về Xuân, về Tết… “Tiếng hát sang Xuân”, “Xuân sớm”, “Chào Xuân 67”, “Bài ca xuân 71”… Nhưng hơn tất cả, đó là trường ca – “Bài ca Xuân 61”. Xuân này -Xuân Tân Sửu, tác phẩm thơ đi cùng năm tháng này cũng đã tròn 60 tuổi… Tố Hữu – nhà thơ cách mạng với Thái Nguyên là vô cùng sâu đậm. Những “Sáng tháng 5”, “Hoan hô chiến sỹ Điện Biên”, “Ta đi tới”, đặc biệt là trường ca “Việt Bắc” … mang hồn cốt, tình cảm của nhà cách mạng, thi sỹ với mảnh đất này… Nhân 60 năm tuổi một thi phẩm bất hủ, nhắc nhớ bài thơ, nhà thơ âu cũng là việc nên làm.

“Tôi viết bài thơ Xuân Nghìn chín trăm sáu mốt Cành táo đầu hè rung rinh quả ngọt Nắng soi sương rọt long lanh… Rét nhiều nên ấm nắng hanh Đắng cay lắm mới ngọt lành đó chăng?”

Bài thơ viết đêm 21/1/1961, mở đầu dung dị, mộc mạc nhưng đã mang trong ý và tứ triết lý của quy luật tự nhiên, cuộc sống và thời đại… Thơ Tố Hữu mang hơi thở nóng hổi của cuộc đấu tranh cách mạng mà Đảng và nhân dân của ông đang thực hiện; nói cách khác là ông luôn đưa hiện thực cuộc sống vào thơ.

Chúng ta cùng trở “Cái nền vật chất” đã làm nên hồn cốt bài thơ: Đại hội Đảng Toàn quốc lần thứ II họp tại Chiến khu Việt Bắc năm 1951, Chủ tịch Hồ Chí Minh xác định: “Dù có phải đốt cháy Trường Sơn cũng phải giành bằng được độc lập, tự do cho dân tộc”… Kháng chiến chống Pháp thành công, đất nước vẫn chưa liền một dải. Cách mạng miền Nam chìm trong máu lửa… Năm 1960, bằng phong trào Đồng khởi, bằng Nghị quyết 15 với nội dung Giải phóng miền Nam phải bằng con đường vũ trang cách mạng. Sau gần 10 năm, năm 1960, lần đầu tiên trong lịch sử, Đại hội Đảng Toàn quốc lần thứ III được họp giữa Thủ đô Hà Nội, đã xác định nhiệm vụ cho Cách mạng miền Nam là đấu tranh lật đổ chế độ tay sai và đuổi can thiệp Mỹ ra khỏi bờ cõi. “Cách mạng dân tộc, dân chủ, nhân dân ở miền Nam có vai trò quyết định trực tiếp đối với sự nghiệp Giải phóng miền Nam”. Miền Bắc hậu phương lớn của miền Nam xây dựng Chủ nghĩa Xã hội với nhiều định hướng đột phá… “Cách mạng XHCN ở miền Bắc có vai trò quyết định đối với sự phát triển của cách mạng cả nước”. Cùng với đó là những thắng lợi của 5 năm sau chiến thắng và Kế hoạch 3 năm (1958-1960), “Miền Bắc khôi phục kinh tế, hàn gắn vết thương chiến tranh”… Trong cái mạch xúc cảm đó, Tố Hữu đã tạc vào thơ: Năm năm với bấy nhiêu ngày/Mà trông trời đất đổi thay đã nhiều ( Ba mươi năm đời ta có Đảng – 1960). Rồi trong bối cảnh cả miền Bắc như một công trường rộn ràng xây dựng; bằng cảm hứng thi nhân, Tố Hữu lại khéo léo đưa vào “Bài ca Xuân 61” những định hướng, mục tiêu lớn của Kế hoạch 5 năm lần thứ nhất ( 1961-1965) mà Nghị quyết Đại hội Đảng lần thứ III đã đề ra.

“Bài ca Xuân 61”, với 7 đoạn, 122 câu, Tố Hữu đã đạt đỉnh cao của thi sỹ + sử thi. Sau đoạn mở đầu rất Việt Nam “Dã từ năm cũ bâng khuâng? Đã nghe xuân mới lâng lâng lạ thường”… Rồi tiếp theo là đoạn 12 câu thơ duyên dáng như một tiểu cảnh thơ tình đã giúp cho toàn bài thơ trở nên lãng mạn: “Chào Xuân đẹp có gì vui đấy/Hỡi em yêu mà má em đỏ dậy?/Như buổi đầu hò hẹn say mê”… 27 câu tiếp theo mang âm hưởng trường ca sử thi, sâu sắc, cao đẹp, lay động tâm hồn. “Chào 61 đỉnh cao muôn trượng/Ta đứng đây mắt nhìn bốn hướng/Trông lại nghìn xưa, trông tới mai sau/Trông Bắc, trông Nam, trông cả địa cầu/Trải qua một cuộc bể dâu/Câu thơ còn đọng nỗi đau nhân tình/Nổi chìm kiếp sống lênh đênh/Tố Như ơi! Lệ chảy quanh thân Kiều/Nghe hồn Nguyễn Trãi phiêu diêu?/Tiếng gươm khua, tiếng thơ kêu xé lòng?/Ôi tiếng của cha ông thuở trước/Xin hát mừng non nước hôm nay/Một vùng trời đất trong tay/ Dẫu chưa toàn vẹn, đã bay cờ hồng”… Nhìn về triết lý chuyện xưa, người xưa, nhà thơ đề cao những phẩm chất cao đẹp, phương châm sống cho hôm nay: “Có gì đẹp trên đời hơn thế/Người yêu người, sống để yêu nhau/Đảng cho ta trái tim giầu/Thẳng lưng mà bước, ngẩng đầu mà bay” …

Những câu thơ tiếp theo, Tố Hữu đưa vào “Bài ca Xuân 61” bức tranh đẹp của công cuộc xây dựng đất nước: “Xuân ơi xuân em mới đến dăm năm/Mà cuộc sống đã tưng bừng ngày hội/Như hôm nay giữa công trường đỏ bụi/Những đoàn xe vận tải nối nhau đi/Hồng Quảng, Lào Cai, Thái Nguyên, Việt Trì/ Trên đất nước reo vui bao tiếng gọi…” Ca ngợi cuộc sống xây dựng miền Bắc, Tố Hữu cũng như 17 triệu đồng bào miền Bắc luôn hướng về miền Nam ruột thịt, lo cho đồng bào phải sống trong kìm kẹp của Mỹ Ngụy, mừng cách mạng miền Nam có những thắng lợi mới. “Mấy hôm nay như đứa nhớ nhà/Ta vẩn vơ hoài, rạo rực vào ra/Nghe tiếng mõ và nghe tiếng súng/Miền Nam dậy, hò reo náo động”…

60 năm đã qua, nhà thơ lớn Tố Hữu rồi cả những nghệ sỹ tài danh Châu Loan, Trần Thị Tuyết đã thể hiện bài thơ “Bài ca Xuân 61” hào sảng, lay động hàng triệu con tim, lời ru bao giấc ngủ con trẻ giờ đang phiêu diêu miền cực lạc. Nhưng câu thơ kết của “Bài ca xuân 61” thì vẫn còn đó là mục tiêu phấn đấu “Hòa bình – Ấm no – Cho Con người – Sung sướng – Tự do”.

Hữu Minh

Chùm Thơ Lục Bát Chào Đón Mùa Xuân Về Hay Nhất / 2023

Tuyển chọn những bài thơ lục bát viết về mùa Xuân hay nhất. Đó là những vần thơ vui tươi, rộn ràng đón chào một mùa Xuân mới lại đến.

“Xuân về rồi đấy anh ơi, mùa xuân trong trẻo rợp trời heo may. Mây xanh trên những tàn cây, xua đi đông lạnh hây hây ửng hồng. Xuân sang cúc thắm vàng bông, lộc non nhú nụ xuân nồng biết bao. Mẹ may một dải yếm đào, cho em áo mới vẫy chào mùa Xuân.” (Nguyễn Thị Tuyết)

THƠ LỤC BÁT: XUÂN VỀ

Tác giả: Lãng Du Khách

Xuân về gọi gió mưa dầm sương bay

Xuân về nắng gọi bàn tay dịu mềm

Xuân về xum họp bên thềm đoàn viên

Xuân về nở nụ cười hiền thắm duyên

Xuân về gọi nắng dịu hiền

Xuân về gọi gió ru miền xanh tươi

Xuân về màu lá xanh tươi ngập tràn

Xuân về thăm thú cảnh quan thế trần

Xuân về đổi kiếp trầm luân

Xuân về kết dính xa gần thăm nhau

Xuân về xanh ngắt một màu

Xuân về mai nở trắng phau núi rừng

Xuân về chim hót tưng bừng

Xuân về gọi gió ngập ngừng tiễn đông

Xuân về hạnh phúc ấm nồng

Xuân về giá buốt của đông lụi tàn

Xuân về sức sống căng tràn thật xuân.

BÀI THƠ: XUÂN SANG

Tác giả: Liên Phạm

Xuân về rực thắm cánh đào

Đung đưa trong nắng đón chào tết sang.

Hương hoa toả ngát mênh mang đất trời…

Lao xao tiếng gió chơi vơi,

Nắng xuân toả nhẹ, đất trời reo ca.

Dịu dàng trìu mến thiết tha

Anh trao em cả chan hoà niềm yêu.

Xuân sang nói hộ bao điều,

Khát khao nồng cháy những chiều giá đông.

Thẹn thùng đôi má ửng hồng,

Ánh mắt say đắm, hôn nồng trao anh!

Xuân về thắm cả trời xanh,

Ngọt ngào giọng nói yến oanh dịu dàng.

Nụ cười rạng rỡ hân hoan,

Xuân ơi! Xuân đến chứa chan ân tình…!

BÀI THƠ: XUÂN VỀ

Tác giả: Hoàng Trọng Lợi

Để quất sai trái để nhà đoàn viên

Xuân về ru mộng thần tiên

Để mai đào nở đông liền mau qua

Em mặc áo mới thật là xinh tươi

Nắng xuân ấm áp tiếng cười

Của bầy em nhỏ vui chơi trong chiều

Xuân mới mang đến bao điều

Công danh sự nghiệp đạt nhiều ước mơ

Xuân về dệt mộng tình thơ

Lứa đôi hạnh phúc duyên tơ thắm nồng

Già trẻ trai gái trong lòng sướng vui

Đàn chim ríu rít trong trời mùa xuân.

LỤC BÁT MÙA XUÂN VỀ

Tác giả: Liên Phạm

Xuân về nắng toả ngọt ngào

Dịu dàng, âu yếm gửi trao ân tình

Môi hồng đón gió càng xinh

Tóc bay nhè nhẹ hương tình càng say…

Xuân về hoa lá cỏ cây vui cười,

Hương thơm tỏa khắp muôn nơi

Đâu đâu cũng thấy ngập trời sắc xuân.

Giọt sương óng ánh trong ngần

Niềm vui dào dạt, hân hoan đón chờ.

Đời đẹp như những giấc mơ

Du dương bản nhạc, lời thơ rộn ràng…

BÀI THƠ: GIÓ MÙA XUÂN

Tác giả: Võ Thanh Phong

Gió Xuân đang thổi qua lòng

Tưởng như sống lại tuổi hồng ngày xưa!

Tần ngần đứng trước rèm thưa

Nhớ em, cứ ngỡ như vừa…mới yêu…

Hoa bay dưới ánh nắng chiều

Một lời hẹn ước gây nhiều vấn vương!

Đêm qua mơ khúc Nghê Thường

Thiếu đôi cánh nhỏ, Uyên Ương xa đàn…

Chuyện đời hết hợp lại tan

Sao lòng vẫn cứ mơ màng em ơi!

Nhớ em chẳng dám nửa lời thở than…

Bên song nguyệt khuyết hoa tàn

Con tim vẫn cứ mơ màng người xa!

Tình Xuân đang muốn vỡ òa trong anh..

Cố công dệt mãi sẽ thành lụa xinh!

Gió Xuân đang cuốn theo tình

Nụ hôn trao vội để mình đừng xa…

THƠ LỤC BÁT MÙA XUÂN

Thơ: Toàn Tâm Hòa

Mùa Xuân về trước hiên nhà

Khoác màu áo mới điệu đà thanh tân

Gió xuân hây hẩy trong ngần trinh nguyên

Mùa Xuân là cả một miền lung linh

Mái nhà chăm chút thêm xinh

Có đầy hơi ấm và tình yêu thương

Nhớ từng buổi sớm tinh sương

Chở em trên khắp phố phường… tìm Xuân

Em mang về những vui mừng

Cho ngôi nhà nhỏ tưng bừng rộn vang

Bàn thờ sắp đặt nghiêm trang

Đầy hương vị tết ghé ngang nhà mình

Du dương khúc nhạc Xuân tình

Từ trong ánh mắt chợt nhìn long lanh

Xuân qua, xuân lại thật nhanh

Vẫn còn rạo rực mộng lành như xưa

Xuyến xao chờ phút giao thừa

Bàn tay nắm chặt đong đưa mắt cười.

LỤC BÁT XUÂN VỀ

Thơ: Anh Minh Lê

Xuân sang trong nụ cười em

Ấm từng sợi nắng êm đềm trời quê

Xuân tươi xang mướt triền đê

Dập dờn đóa thắm lòng mê bồi hồi

Môi xinh thủ thỉ nhấp lời tháng giêng

Hoa xuân dõi mắt lung liêng

Tình xuân giục giã gọi miền yêu thương

Vui nghe vọng khúc phố phường

Nhạc xuân réo rắt gieo vương xuân ngời

Tay em duyên dáng búp đời

Mang mùa xuân đến thắm vời bên ta.

BÀI THƠ: XUÂN

Thơ: Đỗ Lan

Trăm hoa đua nở ngất ngây lòng người

Xuân cho Lộc nẩy chồi tươi

Xuân tô nét thắm nụ cười trẻ thơ

Ban mai điểm giọt sương mờ

Chào Xuân diễn lệ bên bờ cỏ xanh

Xuân ươm nụ biếc trên cành

Đợi tia nắng ấm an lành trổ bông

Gió lùa khe khẽ hương nồng nhẹ bay

Xuân đem hạnh phúc trao tay

Xuân về rực rỡ trời mây sắc hồng.

THƠ LỤC BÁT: SẮC XUÂN Thơ: Châu Lê

Nàng xuân bước đến cận kề.

Sắc màu tươi thắm bên lề yêu thương.

Tiễn mùa đông chút vấn vương.

Trăm hoa đua nở khắp đường đẹp tươi.

Ô kìa..nao nức mọi người.

Đón chào năm mới miệng cười thêm yêu.

Gió nhè nhẹ gửi rất nhiều.

Lời vui chúc phúc ngàn điều đến ta.

Nô đùa trẻ hát ngân nga.

Mùa xuân của bé mãi là trời mơ.

Mai vàng đào thắm nên thơ.

Điểm trang tô đẹp đợi chờ khắc giao.

Thanh bình đất nước dạt dào.

Niềm vui mãi trọn ngọt ngào tim say.

Anh lành hạnh phúc điềm may.

Làng quê thành thị dang tay đón mừng.

Xin Chào, Ngày Xưa Ấy Quyển 2 / 2023

“Ai cũng nói dối hết”

Edit: 洋紫月 [Dương Tử Nguyệt]

Beta: Đậu Đậu + Pi sà Nguyệt

Ba mẹ tớ bảo tớ cách xa cậu một chút.

Ba mẹ tớ bảo tớ đừng chơi với cậu.

Trước khi Dư Châu Châu gặp Bôn Bôn, trước khi nhà bé chưa chuyển đi, khi ký ức hồi bé còn mơ hồ đó bé đã nghe hai câu này rất nhiều lần. Đứa trẻ là bóng phản chiếu qua gương của người lớn, bọn họ luôn học dáng vẻ của người lớn, dùng cách tránh xa ôn dịch để thể hiện sự trắng tinh của mình, sau đó còn vỗ ngực thở dài, làm ra vẻ sống sót qua tai nạn khó khăn.

Hai câu nói này và nụ cười của hàng xóm khi đứng một bên nhìn mẹ bé ra sức dập lửa cho đồ gỗ lúc chuyển nhà khắc sâu trong đầu Dư Châu Châu. Lúc đó bé chỉ cảm thấy sợ hãi, sự sợ hãi đó xuất phát từ bản thân, nhưng vì khi ấy chưa hiểu chuyện nên không đau lòng hay gì cả. Nhưng từ khi trưởng thành, bé càng lúc càng hiểu chuyện, mỗi lần nhớ lại ký ức này, lòng bé đều đau như bị kim đâm.

Hiểu chuyện. Hiểu được mọi chuyện đau lòng mà Thượng Đế đã dùng sự mơ hồ hồi bé che đậy.

Nếu như trước đây, bé đau vì người khác dùng đao đâm bé, thì sự tổn thương bây giờ là vì hiểu những câu nói kia.

Vì không có mối quan hệ nào với bé, nhưng bé không thể thoát khỏi nó.

Dư Châu Châu ngồi xổm ở bên lề, không khóc nổi. Bé dùng sức cả ngày nhưng nước mắt không chảy ra.

Bé không cảm thấy tức giận, cũng không thầy buồn lòng, bé chỉ nhìn chăm chăm một chỗ bằng đôi mắt vô hồn. Trước kia, ông chú bị mất ngón tay trỏ ở cạnh nhà Bôn Bôn rất hiền. Bọn nhỏ hay đến sau nhà chú nhặt ván gỗ và mạt cưa để chơi. Dư Châu Châu từng hỏi chú, lúc đứt tay chú có đau không? Chú nói, chỉ một nhát đã đứt, lúc chú chưa kịp phản ứng thì ngón tay đã rơi xuống rồi. Chỗ đứt chỉ có màu trắng, không chảy máu.

Chú ấy nói dối. Đan Đan nói nhỏ, chẳng qua là nói bậy để thể hiện mình không đau thôi.

Chú ấy nghe thấy nhưng chỉ cười, chú nói với bé, vì quá đột nhiên nên không kịp phản ứng. Đợi khi phản ứng được, nó rất đau, máu chảy rất nhiều, đau đến mức chú suýt ngất đi.

Dư Châu Châu thức tỉnh trong hỗn độn, bé ngẩng đầu nhìn ánh hoàng hôn theo bản năng, phát hiện mặt trời đã lặn từ khi nào, bầu trời như bị mực đen thấm đẫm, chỉ còn một đường phấn hồng mơ hồ.

Về nhà thôi, trời đã tối rồi.

Gương mặt bé vô cảm, bé cầm hộp cơm nhỏ, cất đĩa game vào cặp đi về nhà. Lúc ăn cơm lại bắt đầu cướp thịt trong đĩa đồ xào, sau đó chép các từ mới mười lần – hôm nay cô Vu đã khen bé và ba bạn nhỏ khác, bảo chữ của bốn người viết rất ngay ngắn. Lúc xem phim hoạt hình với Dư Kiều xong, bé về phòng nhỏ của bé và mẹ. Dư Kiều đi theo sau, đòi lại đĩa game của mình, Dư Châu Châu lại cầm quyển truyện cổ tích Grim đưa cho Dư Kiều.

“Em có thể đổi quyển khác không? Quyển nào không ấu trĩ ấy?” Dư Kiều bực bội giở mấy trang sách, “Một người đẹp trai hào hoa như anh mà phải xem truyện cổ tích Grim à?”

Đợi Dư Kiều nói một loạt những từ mà Dư Châu Châu nghe không hiểu xong, bé chấp nhất nói, “Quyển này rất hay.”

“Hay chỗ nào? ‘Từ đây họ sống với nhau hạnh phúc’… Lừa người à? Truyện cổ Grimm đã chứng minh rồi, hôn nhân là một nấm mồ, tình yêu là đường chết…”

Dư Châu Châu nghe đến ngu người, bé ngơ ngác nhìn Dư Kiều… bị bác cả xách lỗ tai ra ngoài phòng khác.

Nó nhàm chán vậy à?

Chẳng hạn như cô gái nhỏ nhà nghèo, có một giọng nói hay, cô đứng ở ven lề bán hoa và hát dạo, hấp dẫn chàng hoàng tử đi ngang qua, hoàng tử không để ý lời phản đối của người khác mà cưới cô gái đó làm vợ, sau đó bọn họ có kết thúc đẹp.

Dư Châu Châu ôm chặt quyển truyện, nhắm mắt lại, cố gắng dùng hết sức để đóng vai cô gái đó.

Bé xoay tròn, nhảy lên, nhấc làn váy giả và nở nụ cười đưa cho đứa trẻ một đóa hồng để nó mang tặng người mẹ ốm yếu – là một cô gái lương thiện vô cùng- Dư Châu Châu nở nụ cười rụt rè, đối mặt với sự tán thưởng và thưởng thức của mọi người xung quanh, sau đó lơ đãng nhìn một con ngựa trắng dừng trước mắt.

Sau đó bé cảm thấy ánh đèn rất chói mắt.

Đây là lần đầu tiên, thế giới nhỏ của riêng bé bị phá hủy.

Dư Châu Châu hoảng hốt, bé bắt đầu lại từ đầu, bé xoay tròn lần nữa, tưởng tượng mình đang mặc bộ váy bồng bềnh – nhưng nó không hiện ra, thế thì dùng chăn quấn vậy, sau đó lại xoay tròn. Tốt lắm, lần này bé có thể cảm nhận đươc làn váy ở mắt cá chân, bé lại có cảm giác mình đang là một cô bé bán hoa bên đường, sau đó bé hát, bé nhảy, ngón trỏ, ngón cái nhẹ nhàng cầm cây viết chì, sau đó hét lên một tiếng – đáng ghét, gai của hoa hồng đâm vào ngón tay rồi, đang định cúi đầu mút ngón tay dính máu, đột nhiên thấy một con ngựa trắng dừng bên người.

Dư Châu Châu ngẩng đầu lên.

Ánh đèn quá chói mắt.

Gương mặt Dư Châu Châu trắng bệch, bé biết vấn đề xảy ra ở đâu rồi.

Kính chiếu yêu của mẹ Tưởng Xuyên đã thu hết phép thuật của bé rồi.

Phản ứng của Dư Châu Châu trì độn, lúc này bé đã tỉnh giấc rồi, nỗi đau sắc bén và máu đỏ tươi làm bé biết, thì ra, bé đã bị tổn thương rồi.

Bé đặt quyển truyện cổ tính Grimm lên giá sách.

Chiều thứ năm, lớp 1/1 và lớp 1/7 có tiết sinh hoạt chung.

Sân trường không có Lâm Dương.

Dư Châu Châu và bốn, năm bạn học khác chơi chung với nhau, hôm nay bé chạy trốn rất nhanh – thật ra thân thể và tâm linh của bé kết hợp với nhau chặt chẽ hơn bé tưởng, có một số tâm trạng có thể tiết bằng mồ hôi. Dư Châu Châu nhỏ tuổi không biết nhiều đạo lý và kỹ xảo, nhưng bé có bản năng tự vệ.

Lúc sắp tan học, Dư Châu Châu nghe được giọng nói quen thuộc.

“Dư Châu Châu!”

Lúc đó Dư Châu Châu rất vui vẻ. Bé biết mình vẫn luôn chờ đợi, tuy bé luôn ra vẻ bình tĩnh không có gì xảy ra. Bé không biết tại sao mình lại ra vẻ chẳng có gì xảy ra.

Vui vẻ chính là vui vẻ, không vui là không vui, thích cười thì cười, thích khóc thì khóc.

Dư Châu Châu không biết, bé đã mất đi đặc quyền tốt nhất của một đứa trẻ.

“Châu Châu, tớ…” Lâm Dương đặt tay lên đầu gối, thở hồng hộc, “Thầy của tớ bảo tớ chạy đi làm việc cho thầy nên tớ không đến học tiết này, tớ khó lắm mới…”

“Ồ…” Bé gật gù.

Lâm Dương thở hổn hển, lúc này mới phát hiện Dư Châu Châu có gì không ổn.

Không ổn ở đâu?

Cậu ấy giống như… bình tĩnh hơn trước kia?

Nhưng đó là không ổn à?

Thì ra là thế. Dư Châu Châu cảm thấy gánh nặng trong lòng biến mất, một giây sau, sự thông minh của bé nói cho bé biết, có gì đó không đúng.

Giống như hôm qua, Tưởng Xuyên bảo, “Ba mẹ tớ “cũng” muốn tớ cách xa cậu một chút.”

Dư Châu Châu nghiêng đầu hỏi, “Ba mẹ cậu nói thế nào?”

“Ba mẹ tớ?”

“Cậu nói tớ muốn ngồi chung xe về nhưng ba mẹ cậu có đồng ý không?”

Môi Lâm Dương co giật, sau đó im lặng.

Lâm Dương nhớ đến hôm qua mẹ bị cậu quấn đến mức bực bội, quát cậu, “Sao hôm nay con lắm chuyện thế nhỉ? Im lặng một chút không được hả?”

Mà ba vẫn giữ giọng nói dịu dàng, nhưng lại bảo, “Dương Dương, hai ngày nay Xuyến Xuyến và Tưởng Xuyên muốn tới nhà học piano với con, sau này ba sẽ có thể sẽ đón ba đứa về, sợ là không đủ chỗ. Hơn nữa, nhà mình không quen nhà Châu Châu, nếu tùy tiện đón cô bé về thì ba mẹ cô bé sẽ có ý kiến đó.”

Hình như cũng đúng nhỉ? Nhưng sao có gì đó không ổn thỏa.

Lâm Dương cảm thấy ba mẹ cậu không thích Châu Châu, nhưng mà cậu có thể nói với Châu Châu điều này ư? Huống chi, ba mẹ cậu tốt như thế, họ sao có thể làm sai việc gì chứ? Cho nên… Cho nên… Lâm Dương cảm thấy thế giới nhỏ của cậu đảo loạn, cậu chỉ có thể chạy đến nói với Dư Châu Châu, cho dù chuyện này rất rắc rối, nhưng ít nhất…

Ít nhất lòng của cậu sẽ không rối bời.

Sự im lặng của Lâm Dương khiến lòng Dư Châu Châu đau đớn.

Quả nhiên là muốn cậu cách tớ xa một chút, đúng không?

“Mẹ tớ sẽ đến đón tớ.” Bé nói, “Lâm Dương, cảm ơn lòng tốt của cậu”

Cảm ơn cậu, Dư Châu Châu nghĩ. Cậu có thể tới tìm tớ là tốt rồi.

Đã tốt lắm rồi.

“Châu Châu… Cậu nói dối.”

“Tớ không có.”

“Cậu nói dối.”

Dư Châu Châu im lặng nhìn Lâm Dương, gương mặt không cảm xúc của bé làm Lâm Dương thấy sợ. Cậu chưa từng thấy Dư Châu Châu như vậy lần nào.

“Lâm Dương, tất cả mọi người đều nói dối.”

Lâm Dương chỉ thấy một cảm giác chua xót dâng lên trong lòng, cậu chưa bao giờ thấy nguy cơ lớn như thế.

“Đúng rồi, cậu đợi tớ một lát.”

Dư Châu Châu chạy về lớp, móc đĩa game từ trong cặp ra.

“Tặng cậu.”

Nếu Dư Kiều biết nhất định sẽ khóc thảm thiết cho coi… Dư Châu Châu lắc đầu, xóa hình tượng ông anh đang khóc rống trong lòng đi.

“… Tớ không thể lấy được… Cảm ơn cậu, tớ chơi xong sẽ trả lại cho cậu, nếu không chúng ta đổi đĩa với nhau, một người chơi một tuần được không?” Lâm Dương vui vẻ ra mặt – chỉ là sự vui sướng này không thuần túy như trước nữa mà xen lẫn một chút sợ hãi và lấy lòng.

“Không cần.” Châu Châu để tay ra sau lưng, bé đứng trên tầng cấp, nhìn Lâm Dương ở bên dưới.

“Lâm Dương, tớ không muốn chơi với cậu nữa.”

Quả bóng bay màu đỏ được cột bên cửa sổ đã bắt đầu xì hơi. Dư Châu Châu tháo nó ra, đặt vào trong hộp bánh quy nhỏ.

Bé chạy đến phòng bà ngoại xem bình truyền một lát rồi đi gọi mẹ, nên rút rồi.

Dư Châu Châu đứng ở cạnh nhìn mẹ lấy bình nước muối ra khỏi giá, đặt lên bàn.

Chiếc lọ trống trơn, bên trong từng có chất lỏng màu vàng.

Dư Châu Châu bỗng nhớ đến nước thánh, bé đã dùng chiếc lọ này đựng nước máy, sau đó vượt qua núi Ma giới, đi cứu vớt vị thần xuân hạ và thần thu đông.

Bé nhớ tới Lâm Dương từng hỏi bé, sau đó thì sao?

Sau đó ư?

Sau đó bọn họ ở cùng nhau ư?

Có lẽ là… Không…

Tại sao?

Không có tại sao…

Những Bài Thơ Hay Chào Đón Noel, Giáng Sinh An Lành / 2023

ĐÊM NOEL

Tác giả: Ho Nhu

Đêm nay nhớ Chúa giáng sinh

Trời buông giá rét lòng mình rét hơn

Chạm vào sâu thẳm nỗi niềm

Làm sao được nhỉ? buồn phiền bạn tôi

Còn ai lặng lẽ đứng ngồi không yên

Rét lòng đâu phải tự nhiên

Rét trời ấy cũng đã phiền rồi chăng

Xin đừng bỏ mặc ai cùng chờ ai

Thức lâu mới biết đêm dài

Sa chân vớt được, sa lời thì sao

Không thông ai biết làm sao trí tài

Thôi thì chờ tháng năm dài

Hiểu ai, ai hiểu một mai cậy nhờ.

Thánh lễ Noel sắp đến rồi

Lung linh lấp lánh phố nhà tôi

Bốn phía đèn hoa giăng ngập lối

Hai hè quán xá sánh hàng đôi

Tiếng nhạc du dương thiên thần nhỏ

Hào quang toả sáng chúa ba ngôi

Khắp chốn về đây xem hang đá

Dòng người lũ lượt vẫn đang trôi.

MÙA GIÁNG SINH

Tác giả: Đoàn Việt

Lập đông sương lạnh gió lùa

Cỏi lòng trống trải nhớ mùa giáng sinh

Đèn sao ánh sáng lung linh

Chấp tay khấn nguyện thầm xin trong lòng

Ngôi Hai nhập thể Hài Đồng

Giáng Sinh cứu thế giữa dòng nhân gian

Cuộc đời con lắm gian nan

Mong cho lòng được ngập tràn niềm tin

Từng đêm con đọc lời kinh

Cầu cho cha được hiển linh cỏi trời

Giáng sinh sắp đến mẹ ơi!

Mẹ đâu đi lể tuổi đời quá cao

Một ngày nào đó được vào bên cha

Dốc lòng khấn nguyện thiết tha

Quỳ bên máng cỏ chan hòa yêu thương..

TIẾNG CHUÔNG NGÀY LỄ NO EN

Tác giả: Phan Độ

Nhà thờ, chuông đã ngân vang.

Giáng sinh ngày chúa, vẻ vang ra đời.

Hào quang, tỏa khắp đất trời.

Vinh quanh nhân thế, chói ngời ánh dương.

Em về, lễ hội dâng hương.

Đẹp như công chúa, mùa thương hẹn về.

Bên anh, chân chúa em thề.

Trọn lời ước nguyện, mình về bên nhau.

Tình duyên, em ước ngàn sau.

Dâng muôn ước nguyện, lên bài thánh ca.

Nước non, ngàn dặm vang xa.

Tình duyên đôi lứa, như hoa dưới trời.

Xây quê hương, rạng muôn đời.

Ngàn đời khoe sắc, đời đời nức hương.

Yêu nhau, say đắm ngàn thương.

Thánh ca con ngủ, tình thương vô bờ.

Ngày mai, đất nước trông chờ.

Vào muôn thế hệ, kế thờ nước non.

Con ơi, khôn lớn lòng son.

Giáng sinh đại lễ, giang sơn sáng ngời.

Yêu anh, em hé nụ cười.

Thánh ca em hát, ngàn lời thương anh.

Ngày mai, đất nước vang danh.

Giáng sinh đại lễ, có anh có nàng.

Bên nhau, chuông thánh ngân vang.

Ngày vui bên chúa, ngàn vàng tiếng yêu!

QUÀ NOEL

Tác giả: Ho Nhu

Cho dù chẳng phải phận con chiên

Vẫn mong quà đến như lần khác

Quà quý nhất rồi.. đó tình em

Anh đợi, chờ, mong nhận món quà

Tỏ lòng thành kính Chúa giáng sa

Ghi lại ngày nào cùng chung bước

Bên nhau nồng thắm tình hai ta

Anh đợi, anh mong xao xuyến lòng

Tuần lộc kia ơi! có rét không

Mang quà, mang cả niềm may mắn

Mang đủ tình thương trái tim hồng

Ngoài trời đông giá mùa Noel

Nhà thờ rực rỡ đủ sắc đèn

Không xua hết được lòng băng giá

Bởi vì nơi ấy vắng bóng em

Quà nhớ, quà thương vẫn còn xa

Ngoại đạo vẫn xin Chúa phước mà

Xoa dịu nỗi lòng sầu thương nhớ

Đợi nắng Xuân về hưởng sắc hoa.

Gió thổi Đông hàn đã chợt gieo

Ngàn mây giá lạnh tỏa lưng đèo

Ngày an cõi Chúa âm thầm ngự

Buổi ấm Thiên Thần lặng lẽ theo

Cứu rỗi trần gian nhiều hạn khổ

Gìn yên dưới hạ những phen nghèo

Thanh bình vạn nẻo vang lời hát

Hạnh phúc muôn đời thỏa mãn reo.

LỜI KHẤN ƯỚC ĐÊM NOEL

Tác giả: Dạ Thế Nhân

Giáng sinh này bao mùa rồi người hỡi

Những thương yêu hứa hẹn có còn không

Để từng ngày ta dạ nhớ hồn mong

Ôm khắc khoải từng đêm tràn nỗi nhớ

Niềm thương sầu phải đâu là vô cớ

Cứ quắt quay trong dạ, mãi dày vò

Lạc lõng chim bay…lặng lẽ thân cô

Ta như bóng con đò trên bến đợi

Sóng yêu thương cứ đêm ngày xô dội

Ngóng mây chiều trôi nỗi tận phương nao

Hỡi mây ơi dùm ta một sớm nào

Đưa ta đến cùng người trong cơn mộng

Để tình ta ngát hương trần gió lộng

Để không còn viễn vọng những đêm mơ

Để hình thân không xơ xác bơ phờ

Để sầu nhớ không xéo dày hồn trí

Ta yêu người…tội gì? Ta đâu nghĩ

Cớ sao tình mãi để lụy lòng ta

Cứ bao mùa hạ đến..gió đông qua

Xuân trở lại ta héo mòn trông ngóng

Giáng sinh về…chuông Thánh đường vang động

Gợi nhắc ta mùa thương vọng đang về

Mà sao ta hồn trí mãi u mê

Muôn sầu nhớ mãi tràn lê tấc dạ

Mùa yêu thương trải dài trên phố xá

Khắp nẻo đường, trên hoa lá đồng xanh

Ta nguyện cầu cho tình chẳng mong manh

Cho hạnh ngộ kết thành duyên hai đứa

Mùa NOEL cầu xin tình chan chứa

Câu hứa thề ngày hai đứa ước trao

Xin ân trao duyên rực rỡ tươi màu

Tình thắm thiết tuôn ngọt ngào ân điển.

NOEL RỒI ANH VỀ VỚI EM KHÔNG?

Thơ: Dung Kim

Noel rồi có về với em không ?

Đêm giáng thế mơ vòng tay anh tặng

Ôi ấm áp tựa bờ vai văng vẳng

Tiếng chuông kìa ngọt lắng bản tình ca

Nhớ khúc nhạc trăng tà mong nẻo ấy

Mình mơ mãi ân nồng trao là vậy

Bởi giấc tình thức dậy những yêu thương

Noel về ngấn lệ gọi buồn vương

Chỉ còn thấy má hường thêm phai nhạt

Mây vẫn cuộn đầu non chờ khúc hát

Đón sao trời dào dạt thấy chơi vơi

Mong anh nhiều trong tĩnh lặng đơn côi

Nhìn trai gái chẳng dời mà hoen lệ

Chỉ còn mộng giáo đường không đơn lẻ

Có người bên vui vẻ ước nguyện cùng

Noel về chúng tôi gọi …chốn hư không….!

Noel về nơi đó lạnh không anh

Nhớ quàng ấm khăn mềm như tay nhỏ

Lời ước hẹn ngày nao vẫn còn đó

Thật diệu kỳ một giỏ đoá hồng tươi

Noel về nơi gió lộng chẳng vơi

Anh nhớ giữ đừng rời như biển lặng

Em xin nhận tình anh ôi ngọt lắng

Trái tim này sâu nặng chẳng hề xa

Hãy hiểu rằng tình em chẳng bao la

Như ngàn sóng luôn chà cho cát phẳng

Chỉ mong mãi âm thầm như giọt nắng

Gửi về anh dù vắng vẫn dạt dào

Noel về ao ước một ngày nao

Nhành lam tím ngọt ngào em chờ đợi

Nụ hôn nồng hẹn thề anh mang tới

Tiếng chuông kìa chúng tôi sợi nhớ ngàn yêu.