Top 9 # Xem Nhiều Nhất Bài Thơ Anh Chủ Nhiệm Của Nhà Thơ Hoàng Trung Thông Mới Nhất 1/2023 # Top Like | Chungemlachiensi.com

Nhà Thơ Hoàng Trung Thông (1925

Gọi ông là nhà thơ có lẽ chưa đủ, nhưng ông chỉ thích được gọi như thế. Hồi giữ chức Viện trưởng viện Văn học (1975 – 1985), ông đã thẳng thừng từ chối việc chuẩn bị hồ sơ để được phong học hàm Giáo sư, vì cho rằng ” làm một nhà thơ là đủ lắm rồi “. Thật ra ông còn là một học giả uyên bác, một nhà quản lý văn nghệ tài năng, tâm huyết. Đang làm Vụ trưởng Vụ Văn nghệ Ban Tuyên huấn Trung ương, ông được trên điều về thay thế Giáo sư Đặng Thai Mai nghỉ hưu ở tuổi 73, để giúp Viện Văn học hoàn thành tốt nhiệm vụ cầm cân nẩy mực đường lối văn nghệ của Đảng trong những năm đầu sau khi đất nước thống nhất.

2.Tính ông nghiện rượu. Bà Hồ Thị Hoa – người vợ hiền thục của ông luôn sắm sẵn cho chồng đủ loại rượu ngon trong nhà, kể cả thuốc giã rượu. Ấy nhưng ông lại thích đi uống ở ngoài, nơi có nhiều người đông vui. Hồi còn làm ở Viện Văn học, bạn bè và nhân viên cũ kể là mỗi sáng ông thường tạt qua 91 Bà Triệu uống rượu trước khi vào cơ quan. Buổi chiều tan sở đã thấy ông ở đó. Họa sĩ Hoàng Phượng Vĩ, con trai út nhà thơ cho biết, lúc nghỉ hưu, ông thường dậy từ 4 giờ sáng, đạp xe lọc cọc ra bến xe, ga tàu để có chỗ mua rượu và để có người cùng uống. Ông uống hết sức rề rà, cốt mượn rượu để trò chuyện. Mà chuyện của ông thì đủ thứ đông tây kim cổ, nhất là chuyện thơ Đường, thơ Tống…Nhiều lần ông uống say mèm, bạn bè phải dìu về tận nhà. Những lần đó trông nhà thơ thật tội nghiệp.

Ai cũng bảo rượu hủy hoại sức khỏe nhà thơ, rượu làm cho ông sớm già trước tuổi. Ngay từ những năm ngoài 50 tuổi, tóc ông đã bạc nhiều, ngoài 60 thì râu tóc đều trắng như tuyết. Bị bệnh cao huyết áp, ông vẫn không chịu chừa rượu. Ông thật thà nói về mình và bạn thân của mình: ” Chế Lan Viên chưa bao giờ khen thơ tôi mà khi viết thường nói thơ tôi phải say hơn nữa. Tôi cố uống rượu để cho thơ say mà thơ tôi vẫn tỉnh như mọi người đều nói“. ” Uống rượu để cho thơ say” chỉ là một cách nói! Là người quản lý giới văn nghệ, hẳn ông phải chịu nhiều sức ép. Nhiều lúc phải làm những việc mình không muốn, ông lại tìm đến rượu. Có người nói: hồi làm Tổng biên tập báo Văn nghệ, đâu như năm 1968, ông phải ký duyệt những bài đánh tùy bút Tình rừng của Nguyễn Tuân mà mắt cứ rưng rưng lệ. ” Cũng từ độ ấy, khi đời sống văn chương ngày mỗi thêm nhiều vụ việc, nhiều chuyện trái chiều, bệnh rượu của ông ngày môĩ thêm nặng ” (1)

3. Gs Phan Ngọc, người bạn cùng tuổi, cùng quê Nghệ An nói Hoàng Trung Thông là ” nhà thơ của những con người nhỏ bé“, ” Không có một Hoàng Trung Thông giáo dục ai trong thơ. Chỉ có một Hoàng Trung Thông nhỏ bé, không hài lòng với chính mình. Đó là cái lớn của Hoàng Trung Thông“(2). Phải chăng vì viết cho ” những con người nhỏ bé” nên thơ ông bao giờ cũng giản dị, dễ hiểu? Nhưng thơ ông dễ hiểu, dễ mến mà không hề dễ dãi, như trong các bài: Bao giờ trở lại, Bài ca vỡ đất, Anh chủ nhiệm, Những cánh buồm, Đọc thơ Bác... Tuy đôi khi hơi nhiều lời, nhưng có lúc thật cô đúc như bài Tứ tuyệt : Tôi muốn uống rượu trong/Lại phải uống rượu đục/Ôi sông cũng như người/ Có khúc và có lúc. Hay như đoạn kết bài Đọc thơ Bác:

Còn bài Bao giờ trở lại thì thật trữ tình đằm thắm. Khi được nhạc sĩ Lê Yên phổ nhạc đổi tên là Bộ đội về làng thì lời ca lại càng ” bịn rịn” mãi trong lòng quần chúng: ” Hoa cau thơm ngát đầu nương/ Anh đi là giữ tình thương dạt dào“…hay ” Mẹ già bịn rịn áo nâu/ Thương đàn con ở rừng sâu mới về ”

4. Hoàng Trung Thông có một người vợ thảo hiền với năm người con ngoan, và vợ chồng ông yêu thương tin tưởng nhau rất mực đến trọn đời.(Bà Hồ Thị Hoa vừa vào cõi vĩnh hằng đầu xuân 2011 này). Không thuộc dạng người đẹp trai nhưng khi ông tung hoành ngọn bút lông trên tờ giấy hồng điều viết những dòng chữ Hán đẹp như phượng múa rồng bay tặng bạn bè, biết bao người thán phục. Nhiều nữ sĩ trẻ tình nguyện mua bút lông và mài mực cho nhà thơ để xin chữ, xin câu đối! Mà họ không chỉ mê thư pháp họ Hoàng, họ còn mê thơ ông.

Hoàng Trung Thông viết Lời giới thiệu cho Tuyển tập Xuân Diệu (Nxb Văn học, H.1984) có những nhận xét tinh tế chứng tỏ ông rất hiểu bạn, hết sức khách quan và Xuân Diệu thật biết chọn mặt gửi vàng: ” Anh bồng bột, nhưng sự sôi nổi của anh có lúc hơi quá lời, anh viết nhiều nhưng cũng có lúc hơi tham, anh có kiến thức rộng nhưng cũng có lúc hơi lạm dụng…Cái quý ở anh là sự trung thành, lòng chân thật, sức lao động không mệt mỏi và luôn luôn không muốn trở lại đường mòn “.

Đôi câu đối ông tặng nhạc sĩ Đỗ Nhuận nói đúng tính cách bạn và cả tính cách mình:

Có lẽ nhà thơ Xuân Sách đã vẽ đúng chân dung Hoàng Trung Thông :

Nguyễn Thị Minh Kiên @ 09:14 23/07/2011 Số lượt xem: 1321

Bài Văn Cảm Nghĩ Về Cô Giáo Chủ Nhiệm

Cô giáo chủ nhiệm là người thường được học sinh quý mến vì cô luôn quan tâm và giúp đỡ những học sinh của mình khi gặp khó khăn.

Không chỉ là những học sinh còn ngồi trên ghế nhà trường, mà khi những học sinh khi đã ra trường vẫn nhớ mãi về hình ảnh cô giáo chủ nhiệm của mình luôn dịu dàng, ân cần với những em học sinh nhỏ.

Bài 1. Bài văn cảm nghĩ về cô giáo chủ nhiệm của em Phạm Khang An:

Có lẽ trong cuộc đời mỗi con người đều có những thầy cô giáo mà đi suốt cả cuộc đời có lẽ ta không bao giờ tìm thấy những người như họ. Họ là những người tận tâm tận tụy với nghề lúc nào cũng chỉ nghĩ đến những học sinh yêu quý của mình. Tôi cũng có một giáo viên chủ nhiệm như thế và có lẽ trong suốt cuộc đời tôi sẽ không thể nào quên được cô.

Đó là cô An một cô giáo còn rất trẻ, cô dậy môn văn. Ngày đầu tiên khi cô vào dậy lớp tôi cô mặc một chiếc áo dài màu trắng trông cô thật trẻ trung và năng động. Cô dành một tiết đầu tiên để làm quen với lớp và tự giới thiệu về bản thân mình. Ngay từ những tiết học đầu tiên cô đã cho tôi một quan niệm hoàn toàn khác về môn văn. Môn văn đối với tôi từ trước cho đến nay là một môn cực kì khó nuốt nhưng mỗi lời cô giảng giải khiến tôi như được bước vào một thế giới khác một thế giới mà tôi có thể thỏa sức tưởng tượng và cho tôi biết thêm về tình yêu thương về tình cảm về mọi mặt trong xã hội. Cô không hắt hủi hay chê bai những đứa học kém như tôi mà thậm chí cô còn luôn quan tâm chỉ bảo một cách tận tình.

Trước đây sinh hoạt có lẽ là giờ mà bọn tôi sợ nhất nhưng kể từ khi có cô thì nó không còn đáng sợ như vậy nữa, nó là giờ mà chúng tôi lại tiếp tục được giao lưu bên cạnh đó thì cô cũng khuyên những bạn còn học kém phải phấn đấu hơn. Nhiều lúc tôi đã từng nghĩ nếu như suốt đời học sinh của tôi được học văn cô được cô làm chủ nhiệm thì hay đến mấy và có lẽ đó cũng là hy vọng của tất cả đám học trò chúng tôi. Có lẽ điều làm tôi không thể nào quên được ở cô còn là một kỉ niệm khiến tôi nhớ mãi. Đó là một lần thi cuối lì môn văn tôi được một con hai tròn trĩnh và cô yêu cầu tất cả lớp phải mang về cho bố mẹ kí vào. Điều này đối với tôi như một tiếng sét ngang tai bởi vì tôi đã hứa với ba mẹ là lần này điểm thi sẽ trên trung bình. Không thể để cho bố mẹ biết điều này được và trong đầu của một đưa trẻ no nót như tôi nảy lên một suy nghĩ sai trái.

Tôi quyết định đi lục lọi lại những quyển sổ mà bố tôi đã kí và học theo nét đó rồi kí lại. Tuy không được giống cho lắm nhưng tôi vẫn mạnh tay kí bừa ra sao thì ra. Hôm sau tôi vẫn nộp như bình thường và không thấy cô nói gì nên trong lòng tôi cảm thấy lâng lâng vui sướng. Tan trường tôi đang rảo bước thì bỗng nghe tiếng ai đó hỏi đằng sau “Khánh ơi đợi cô với”. quay lại đằng sau thì ra đó là cô An. Thì ra cô đã biết đó không phải là chữ kí của ba tôi. Tôi không nói gì mà chỉ biết khóc òa lên vì sợ hãi. Cô ôm tôi vào lòng không một lời trách phạt. Cô nói sẽ không để chuyện này cho bố mẹ tôi biết với một điều kiện là trong kì thi cuối kì tôi phải đạt được điểm khá. Điều này đối với tôi thật khó nhưng vì sợ ba nên tôi đàng gật gù đồng ý.

Chẳng mấy chốc kì thi cuối kì đã gần tới tôi đang không biết xoay xở thế nào thì chiều hôm đó cô đến với một số tài liệu trên tay và cô nói sẽ kèm tôi học. Kì thi cuối kì đã tới và một tuần sau cô An thông báo điểm, tôi đã thực sự rất bất ngờ và không tin nổi vào mắt mình là một điểm chín đỏ chói. Tôi cảm ơn cô rất nhiều và từ đó trở đi tôi môn văn trở thành một môn mà tôi rất thích. Cô chính là người mẹ thứ hai của tôi và nếu không nói quá thì cô chính là người mang đến cho tôi một cuộc sống mới hoàn toàn khác. Cô không phải là người sang trọng hay quý phái gì mà cô rất gần giũ, giản dị như chính những đứa học sinh mà cô đang dậy vậy và chính điều đó đã khiến cho những đứa học sinh nghèo như chúng tôi cảm thấy yêu thương cô đến kì lạ. Cô cũng có một cuộc sống không mấy khấm khá gì khi con phải nuôi một người em đang học đại học nhưng mỗi khi chúng tôi nghỉ phép cô luôn đến thăm động viên an ủi và luôn đem theo khi là hộp bánh khi là hộp sữa. Cô giáo tôi là như thế đấy chân thành và mộc mạc đến lạ thường.

Những bài học lời dăn dạy của cô tôi sẽ không bao giờ quên được. Hình ảnh cô và những lời nói ân cần cô chỉ bảo chúng tôi sẽ luôn khắc ghi trong tâm trí tôi.

Bài 2. Bài văn cảm nghĩ về cô giáo chủ nhiệm của Đinh Ngọc Loan:

Ngày xửa ngày xưa, trên trái đất xinh tươi có một đàn chim ca hót chào đón cô giáo chủ nhiệm mới… Thiên sứ đã giao nhiệm vụ cho cô giáo ấy phải đưa những cô, cậu bé lần lượt lên đò sang bờ bên kia của kiến thức và đỉnh cao của thành đạt…. Đều đặn hằng năm cô giáo ấy lại đón rồi đưa, lại chắp thêm đôi cánh cho những khóa học trò vừa ngoan vừa dễ thương và hãy còn ngây ngô khờ khạo bay vào bầu trời xanh…Và giờ đây khi những năm cũ đã qua, năm nay cô giáo đó lại tiếp tục đưa tôi – một đứa học trò nhỏ đến bến bờ vô tận của tri thức.

Chắc các bạn đang thắc mắc không biết cô giáo mà mình muốn nói đến là ai phải không? không phải để các bạn phải chờ lâu đâu. Đó chính là giáo viên chủ nhiệm lớp 11A4 – cô Hồ Thị Thanh Tịnh – người mẹ thứ hai mà thiên sứ đã mang đến cho chúng tôi .

Ấn tượng đầu tiên của tôi về cô là nụ cười dễ mến, cô cực kỳ dễ thương, và ấn tượng khi nhìn ngoài không ai có thể đoán được tuổi thật của cô! Tôi đã nghe các anh chị khóa trước kể lại cô giảng bài rất hay và rất gần gũi với học trò, ngày đầu tiên học cô thì tôi đã chứng thực ngay được điều đó. Cô giảng bài rất có hồn cùng với nhiều ví dụ khá là thú vị đã như cuốn hút tôi vào bài văn cô giảng. Đó là những ấn tượng ban đầu, để rồi từ những ấn tượng này đến ấn tượng khác tôi lại càng hiểu và dành nhiều tình cảm cho cô hơn. Không biết là cô có cảm nhận được những tình cảm mà tôi dành cho cô không nhỉ? Chắc là không đâu. Tình cảm đó là sự biết ơn từ những bài học cô đã dạy cho tôi, là lòng kính trọng, là sự ngưỡng mộ về sự nhiệt huyết và trái tim yêu nghề của cô…Cũng là tình cảm của một đứa con gái dành cho người mẹ của mình. Tình cảm đó cứ mãi ấp ủ trong tôi rất nhiều, nhiều tới nỗi tôi không biết phải bắt đầu từ đâu và kết thúc như thế nào nữa…

Tôi không phải là một học sinh giỏi môn văn, nhưng những bài văn tôi viết ra có thể được coi là khá nếu không nói là quá tệ. Dù trong lòng tôi có rất nhiều tình cảm dành cho cô nhưng tôi vẫn không thể viết ra một bài văn hay bất cứ cái gì có thể gọi là hoàn chỉnh để có thể nói hết được tình cảm của tôi dành cho cô được. Việc duy nhất mà tôi có thể làm được là bây giờ ngồi đây, viết lên những dòng chữ này để có thể nói lên tất cả tình cảm , suy nghĩ xuất phát từ tận trái tim tôi .

Từ trước tới giờ tôi là một con bé không thích môn văn, tôi có thể đọc các tác phẩm văn học và tiểu thuyết dài tập nhưng đối với tôi môn văn là môn gắn liền với những cái ngáp dài ,ngáp ngắn, một cách ngán ngẩm. Nếu bạn bảo tôi kể lại một cuốn sách, một tiểu thuyết dài tập thì dù có phải ngồi suốt suốt cả một ngày hay lâu hơn thế nữa thì tôi vẫn có thể kể cho bạn nghe với toàn bộ những gì mà tôi đọc được bằng tất cả lòng say mê. Nhưng nếu bạn bắt tôi phải đọc và hiểu về một bài thơ hay viết ra những bài văn thì quả là một cực hình đối với tôi, tôi thích sự thực tế, thích những cái gì đơn giản có thể chứng minh, và có sẵn một kho tàng công thức để giải quyết như môn toán, lý, hóa. Có lẽ vì vậy mà môn văn đối với tôi là quá khó.Thường thì người ta đâu có thể làm tốt những gì mà người ta không thích, và tôi cũng vậy. Mẹ tôi là một họa sĩ , một nhà thơ, yêu thơ văn một cách lạ lùng. Mẹ thường nói tôi là một con người quá đỗi khô khan và thực tế. Khi nghe mẹ nói như vậy tôi chỉ cười mà không hề phủ nhận diều đó, vì bản chất con người tôi vốn dĩ là như vậy. Thơ văn dường như là một cái gì quá xa xỉ đối với tôi. Tôi chỉ thích là người đọc những cuốn sách hay chứ không thích là người viết ra những cuốn sách đó.

Rồi một ngày có một thiên sứ đã mỉm cười với tôi và Người đã mang cô đến, khi đó thì mọi việc đã đổi khác. Cô thường nói với chúng tôi “mỗi em nên tìm và thuộc một câu thơ mà mình thích, như vậy tâm hồn sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn” , tôi không hiểu câu nói đó của cô cho lắm tôi không thể tìm cho mình được một câu thơ mà tôi yêu thích cũng như việc bắt tôi phải yêu thơ là hoàn toàn không thể. Nhưng giờ đây, tôi đã có thể hiểu và cảm nhận được một phần nào đó của những bài thơ qua lời giảng của cô. Sự nhiệt tình, nhiệt huyết của cô đã truyền cảm hứng vào con người vốn khô khan của tôi. Những bài viết văn sau đó đối với tôi không còn là quá khó, mà trôi qua thật dễ dàng khi những lời giảng của cô vẫn còn văng vẳng bên tai.

Không chỉ là cô giáo đối với tôi, cô Thanh Tịnh còn là một người “mẹ” luôn luôn lắng nghe và luôn cho tôi những lời khuyên để tôi có thể biết mình làm gì. Đã có nhiều lần tôi nói chuyện, tâm sự với “mẹ”, qua những lần nói chuyện, tâm sự ấy tôi thấy mình trưởng thành lên nhiều lắm. Ở “mẹ” có những điều mà tôikhông hề có và tôi biết là tôi phải học ở mẹ nhiều thứ lắm. Đó là sự lạc quan, vui vẻ, tấm lòng vì người khác và quan trọng nhất là phải luôn luôn sống thật với lòng mình.

Cuối bài viết này, tôi không thể quên nói lên lời tri ân đối với cô chủ nhiệm của tôi cùng với các thầy cô giáo đang đứng trên bục giảng trồng người. Tôi kính chúc quý thầy cô có nhiều sức khỏe, hạnh phúc và gặt hái nhiều đóa hoa tươi thắm trong sự nghiệp của mình.

Bài Thơ: Cô Dạy Con (Chủ Đề Giao Thông)

Mẹ! mẹ ơi cô dạy Khi ngồi trên tàu xe Bài phương tiện giao thông Không thò đầu cửa sổ Máy bay – bay đường không Đến ngã tư đường phố Ôtô chạy đường bộ Đèn đỏ con phải dừng Tàu thuyền, ca-nô đó Đèn vàng con chuẩn bị Chạy đường thủy mẹ ơi Đèn xanh con mới đi Con nhớ lời cô rồi Lời cô dạy con ghi Khi đi trên đường bộ Không bao giờ quên được Nhớ đi trên vỉa hè

Bùi Thị Tình (Nghệ An)

Vợ Của Nhà Thơ (Nhà Khoa Học, Nhà Dân Chủ, Nhà Dấn Thân, Nhà Nhà…)

“Nuôi đủ năm con với một chồng”

(thơ Tú Xương)

1.

Mấy năm trước, trong bài viết “Trò chuyện với hoa thủy tiên” gây xôn xao dư luận, nhà văn Nguyễn Huy Thiệp, để chứng minh “nhà thơ đồng nghĩa với sự chập cheng, hâm hấp, quá khích, vớ vẩn, thậm chí còn lưu manh nữa” đã dẫn ra 1 câu thơ không nêu tên tác giả:

Vợ tôi nửa tỉnh nửa mơ

Hôm qua nó bảo dí thơ vào l.,

Vợ tôi nửa dại nửa khôn

Hôm nay nó bảo dí l. vào thơ.

Bài thơ này bảo hay thì không phải, nhưng ngộ ngộ vui vui, đọc lên có người tủm tỉm cười, có người đỏ cả móng tay vì ngượng.

Mãi gần đây Cavenui mới biết tác giả của nó là nhà thơ Bùi Hoàng Tám, tất nhiên bản Nguyễn Huy Thiệp là 1 dị bản có khác vài chữ so với bản gốc. Ông Bùi Hoàng Tám đưa lên blog của mình ngày 12/11/2008 kể lại tỉ mỉ xuất xứ bài thơ. Muốn đọc toàn văn bài viết, các bác vào địa chỉ này:

http://bhoangtam.vnweblogs.com/post/8785/107344

Đối với những bác lười kích chuột, Cavenui xin rút trích cái đoạn gay cấn nhất, khiến ông hoàng Tám phải tức cảnh sinh tình làm mấy vần thơ động giời kia:

Ông Tám lần đầu trong đời có thơ được đăng báo Văn Nghệ, hí hửng đem khoe với vợ:

“Sáng hôm sau, chờ cho mụ vợ chuẩn bị hòm hòm hàng họ, tôi mới thẽ thọt: – Anh có bài đăng báo Văn nghệ…

– Cái gì…?

– Anh có bài đăng báo Văn nghệ…

–  Bài gì? Mụ vợ cao giọng hỏi, kèm theo cái nhìn sắc như dao hoạn lợn. – Bài… THƠ! – Dí L… vào, Dí L… vào. Thơ với chả thẩn. Đi làm hàng cho tôi bán hàng. Tôi như người đang lên cơn sốt xuất huyết bị dội nước lạnh. Toàn thân giận run lên. Thế mà cả đêm qua, tôi cứ tưởng tượng ra cái khuôn mặt tươi như hoa mào gà của mụ khi tôi báo tin này. Thế mà… Ức thật, thế này thì ức thật. Ức hơn Chí Phèo chờ Thị Nở cái đêm ở bờ sông. Chả lẽ nhà thơ, lại chửi bậy chửi bạ như ánh Chí. Đành nuốt cả “một mối căm hờn trong cuống họng”. Đi nhậu. Khi chai rượu đã vơi đi già nửa, tôi chợt phì cười. Ơ, với cái mụ vợ này thì đến thằng đẻ ra thơ là mình thì mụ cũng dí L… vào từ đỉnh đầu đến gót chân chứ nói gì đến “đứa con tinh thần với chả tâm thần có tên là THI CA?”. Và bật cười. Và làm thơ.

Thơ rằng: Vợ tôi dở dại dở khôn – Ngày năm bảy bận dí L… vào thơ”.

Tiếp đó cái câu thơ dí l. vào thơ đó được ông Tám xuất bản miệng với bạn bè làm thơ, bạn bè góp thêm vài câu, sửa dăm ba chữ chữ thành 1 bài dài dài vui vui. Ông Tám mỗi lần đọc lại hẳn là đắc ý lắm.

Và khi kể lại câu chuyện trên blog của mình, ông Tám vẫn tiếp tục đắc ý lắm.

2.

Đọc những gì ông Tám viết, Cavenui lại thấy ái ngại cho bà vợ của ông, dù cũng hiểu ông không cố ý bôi bác vợ mình.

Muốn sao thì sao, rõ ràng người đọc như Cavenui buộc phải nhận ra rằng, trong khi người chồng lãng mạn, bay bổng với tình yêu thi ca thánh thần như thế thì người vợ thật là trần tục, thô thiển, giản đơn, thiếu văn hóa và tầm nhìn nông cạn, không nhìn xa hơn cái phản thịt nhà mình. Phải chi ông Hoàng Tám chưa hề có vợ và toàn bộ câu chuyện bịa ra cho dzui sẽ không làm hại ai, còn nếu đúng ông có vợ, vợ ông đúng là có bán thịt như ông kể thì câu chuyện có thể là thật có thể là bịa trên blog sẽ xô đẩy người đọc đến những nhận xét không thật hay về vợ ông

Nhưng ông Tám không coi chuyện đó là quan trọng, cũng như hầu hết các đức ông chồng tài ba người Việt Nam ta không coi đó là quan trọng.

Biết bao câu chuyện về mụ vợ nhà tớ, con sư tử hà đông nhà tớ, mụ già thần nanh mỏ đỏ nhà tớ có thật có bịa có một chút thật nhưng được cường điệu lên… được các nhân tài giai Việt xuất bản trong các quán bia hơi hay thì thào với các nàng thơ (ký) chân dài trong các quán karaoke những lúc tiếp “thanh tra trên Bộ” nên về muộn.

Trong khi các đức ông chồng say sưa với thơ ca, nghệ thuật, khoa học, công nghệ thông tin, các vấn đề về lạm phát và tăng trưởng, môi trường và phát triển ổn định, chủ quyền lãnh thổ, nền dân chủ, tương lai dân tộc Việt Nam, hay ít ra thì cũng bận tâm vấn đề Manchester United với Arsenal, nói chung là những vấn đề trọng đại cao cả, người quan tâm đến các vấn đề này rất có thể sẽ là 1 vị cứu tinh cho thơ ca, nghệ thuật, khoa học, công nghệ thông tin, nền kinh tế hay nền dân chủ Việt Nam thì hỡi ôi, những mụ vợ nhà, những con sư tử hà đông nhà, chỉ biết có…, …. và …..

Những tình huống như vậy các bác gặp chưa? Những câu chuyện như vậy các bác đã kể cho chiến hữu nghe chưa các bác giai của em?

3.

Ở 1 đất nước từng có câu thơ rằng “Học trường anh Nguyễn Văn Du/ Làm thơ không bị đi tù là may”, hiển nhiên có rất nhiều án văn tự.

Những nhà văn nhà thơ bị dính án văn tự, đôi người lâm nạn kiểu như đang ngồi nhà bị xe điên tông phải, nhưng hầu hết thực sự dũng cảm dấn thân vì những gì cao cả, đương nhiên là những nhân vật đáng kính trọng.

Nhưng Cavenui cho rằng, những người vợ của họ, chia sẻ sự khổ nạn của họ, còn đáng kính trọng hơn họ nhiều lần.

Vì anh nhà văn nhà thơ trời cho anh chút tài, chút nhạy cảm để sớm nhìn nhận ra một số thứ, sự dấn thân là trách nhiệm của anh, sự khổ nạn là sứ mạng của anh, không thể khác được.

Còn vợ anh nhà văn nhà thơ, không hiểu những gì anh viết ra, không biết gì về thời cuộc, họ không có trách nhiệm nào cả, họ không có sứ mạng nào cả. Nhưng họ vẫn chia sẻ những khổ đau tủi nhục cùng anh, họ gặp khó khăn trong cuộc sống vì có anh chồng là anh, họ cắn răng chịu đựng những đau đớn mà lẽ ra họ không phải chịu. Những người phụ nữ như họ đáng tôn vinh hơn nhiều.

Người vợ nhà thơ nói: “Tôi biết chồng tôi là người yêu nước, những gì ông ấy viết ra không có gì là chống lại đất nước dân tộc, tôi sát cánh với chồng tôi chịu mọi khổ đau” là 1 phụ nữ đáng kính trọng.

Người vợ 1 nhà thơ khác thỉnh thoảng trách chồng trong bữa ăn: “Ông thấy tay B tay C kém tài ông bao nhiêu, thế mà chỉ vì hắn khéo đối xử một tí mà đi tây đi tàu vợ con đỡ khổ. Còn ông ngang ngạnh nên tôi giờ thế này con cái giờ thế kia”. Trách vẫn trách nhưng không bỏ chồng, vẫn nuôi chồng nuôi con, vẫn nuôi chồng để chồng làm thơ ngầm, đến thời đổi mới thì xuất bản. Bà vợ không hiểu rõ công việc của chồng, không chia sẻ những lý tưởng xa vời về thơ ca (tương tự: nghệ thuật, khoa học, công nghệ, dân chủ…) nhưng can trường ở bên chồng chỉ vì đó là chồng bà, đơn giản thế thôi, còn đáng kính trọng hơn cả bà vợ ở trên nữa.

4

Không hiểu sao em cứ tin rằng những bà vợ dí l.vào thơ như bà vợ nhà thơ Bùi Hoàng Tám sẽ là những bà vợ không bỏ rơi chồng lúc người chồng gặp hoạn nạn, khó khăn.

Bác nào không đồng ý xin giơ tay phát biểu ý kiến.

Share this:

Twitter

Facebook

Thích bài này:

Thích

Đang tải…