Top 19 # Xem Nhiều Nhất Anh Bài Thơ Nói Với Em / 2023 Mới Nhất 12/2022 # Top Like | Chungemlachiensi.com

Cảm Nhận Của Em Về Bài Thơ Nói Với Con / 2023

Đề bài: Cảm nhận của em về bài thơ “Nói với con”

Bài làm

Cảm nhận của em về bài thơ “Nói với con” – Gia đình là tổ ấm, là nơi mà ai cũng mong muốn được trở về. Ở đó, ta nhận được tình yêu, sự quan tâm, chăm sóc chân thành từ những người thân yêu nhất. Tác phẩm “Nói với con” của Y Phương là một bài thơ xúc động thể hiện tình cha con thiêng liêng đồng thời từ đó nói lên tình yêu quê hương, đất nước, yêu cội nguồn, dân tộc.

Mở đầu bài thơ, tác giả vẽ lên một bức tranh gia đình vô cùng thân thuộc với những tiếng cười nói ấm áp, hạnh phúc.

Chân phải bước tới cha

Chân trái bước tới mẹ

Một bước chạm tiếng nói

Hai bước tới tiếng cười

Từ những ngày còn thơ bé, con được lớn lên trong vòng tay yêu thương của cha mẹ. Mẹ dạy con bi bô tập nói, cha dạy con chập chững những bước đi đầu đời. Dù con có vấp ngã cũng được nâng đỡ, chở che bởi vòng tay cha mẹ. Cuộc đời con trôi qua êm đềm trong tình yêu thương, trong tiếng cười giòn tan bên mái ấm gia đình.

Người đồng mình thương lắm con ơi!

Đan lờ cài nan hoa, vách nhà ken câu hát

Rừng cho hoa, con đường cho những tấm lòng

Cuộc sống của những người nông dân trôi qua từng ngày trong tình cảm gắn bó thân thiết. Họ cùng nhau chăm chỉ làm ăn, cùng giúp đỡ nhau những ngày gian khó. Cùng hát ca niềm vui hân hoan. Cái chữ người đồng mình nghe sao thật gần gũi, mến thương. Họ không phải chỉ là những gia đình đơn lẻ, cái tình cảm chân thành keo sơn đã gắn kết những gia đình ấy thành một gia đình lớn hơn với tên gọi “quê hương”. Con không chỉ lớn trong tình thương của gia đình, của xóm làng mà mẹ thiên nhiên cũng là cái nôi nuôi con khôn lớn. Rừng núi với thác với ghềnh, với cây với cỏ đã nuôi dưỡng con cả về thể chất lẫn tâm hồn. Rừng cho con hoa thơm trái ngọt. Sự hiền hòa bao dung của núi rừng nuôi dưỡng tâm hồn con trở nên nhân hậu, dịu hiền.

Tác giả muốn mượn lời nói với con để ngợi ca vẻ đẹp của những người con quê hương, đồng thời nói lên lòng biết ơn đối với những khổ cực, gian lao mà họ trải qua để xây dựng nên sự bình yên cho xóm làng.

Người đồng thô sơ da thịt

Chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con

Người đồng mình tự đục đá kê cao quê hương

Còn quê hương thì là phong tục

Người đồng mình với biết bao phẩm chất tốt đẹp. Họ cùng nhau vượt qua gian khó để bám trụ, để xây dựng quê hương ngày càng phát triển. Những con người mộc mạc ấy tuy bé nhỏ về thể lực nhưng mà ý chí, sức mạnh của họ lại không hề nhỏ bé. Nó mạnh mẽ và kiên cường, bất kì khó khăn nào cũng không thể quật ngã. Họ dựng xây quê hương và giữ gìn những truyền thống, những phong tục tốt đẹp của quê hương mình bằng một lòng tựu hào và tôn kính.

Tình yêu của người cha không chỉ thể hiện ở sự chăm sóc, nuôi dưỡng mà nó còn được bộc lộ qua những lời nhắc nhở, những mong ước chân thành.

Sống trên đá không chê đá gập ghềnh

Sống trong thung không chê thung nghèo đói

Sống như sông như suối

Lên thác xuống ghềnh

Không lo cực nhọc

Cha mong con sống ngay thẳng, chính trực, phải biết yêu thương và những con người nơi đây. Dù quê hương có nghèo có đói thì đó vẫn là cội nguồn, là nơi mà con lớn lên. Con không được chê bai, không được nản lòng mà phải biết tự hào về quê hương. Con phải biết trèo đèo lội suối, biết vượt qua gian nan, thử thách, không được bỏ cuộc trước sóng gió và những cực nhọc của cuộc đời. Con phải sống xứng đáng với tình yêu của mẹ cha, của người đồng mình.

Với lời thơ nhẹ nhàng, chan chứa tình cảm, tác giả Y Phương qua bài thơ “Nói với con” không chỉ thể hiện được tình cảm cha con thiêng liêng mà còn bộc lỗ rõ nét lòng tự hào về quê hương, lòng tự tôn dân tộc. Bài thơ như muốn răn dạy con người, đặc biệt là thế hệ trẻ phải biết yêu, biết quý và tự hào về quê hương nơi mình sinh ra. Để từ đó sống và cống hiến hết mình vì sự giàu đẹp của quê hương, đất nước.

Seen

Nói Về Tuổi Thơ Bằng Tiếng Anh Với Chủ Đề Ielts / 2023

TỪ VỰNG IELTS nói về tuổi thơ bằng tiếng anh

upbringing – nuôi dưỡng – Cách nuôi dạy trẻ

Bring up/brought up – nuôi nấng / nuôi nấng – quá trình nuôi dạy một đứa trẻ

have good manners – có cách cư xử tốt – lịch sự và cư xử đúng mực

lasting impression – điều gì đó ảnh hưởng sâu sắc đến bạn

takes me back – làm cho tôi nhớ lại một cái gì đó từ quá khứ

flooding back – để đột nhiên nhớ rất chi tiết

Quan trọng nhất, mặc dù, bạn cần một loạt các thì. Nói về thời thơ ấu rõ ràng đòi hỏi phải nhìn vào quá khứ, và thường yêu cầu kể chuyện. Để làm điều này với độ chính xác, bạn cần có khả năng phân biệt giữa các thời điểm trong quá khứ.

Nhìn vào câu chuyện này:

I remember coming home from school one time and seeing my brother covered in mud in the garden. He had been playing with the hose while mum and dad were out. I helped him get cleaned up, but he had gotten mud everywhere and it wasn’t easy. When mum and dad got home, they quickly figured out what had happened, but they found it funny. We still laugh about it today.

Tôi nhớ một lần đi học về và thấy anh tôi phủ đầy bùn trong vườn. Anh ấy đã chơi với cái vòi trong khi mẹ và bố ra ngoài. Tôi đã giúp anh ấy dọn dẹp , nhưng anh ấy đã vấy được bùn ở khắp mọi nơi và dọn dẹp nó thật không dễ dàng. Khi mẹ và cha có nhà, họ nhanh chóng tìm ra những gì đã xảy ra , nhưng họ tìm thấy nó buồn cười. Chúng tôi vẫn cười về nó ngày hôm nay.

Lưu ý cách các thì của động từ giúp người nghe hiểu thứ tự của các sự kiện. Một số trong những hành động này xảy ra bây giờ trong hiện tại (nhớ, cười) và những hành động khác tại các điểm khác nhau trong quá khứ. Bằng cách nói rằng “had been playing”, chúng tôi đánh dấu hành động này là xảy ra trước “coming home from school.”

CÂU HỎI: PHẦN MỘT

Q: What is your most vivid childhood memory?

Q: Ký ức tuổi thơ sống động nhất của bạn là gì?

A: I remember going out walking with my friends one day. We often used to go walking in the countryside near my home, and this time we walked really far over the fields. It started to rain really heavily, so we hid under a big tree, but then there was a thunderstorm, and you really shouldn’t stay under a tree when there’s lightning. It was really scary.

A: Tôi nhớ một ngày đi dạo với bạn bè. Chúng tôi thường đi dạo ở vùng quê gần nhà, và lần này chúng tôi đi bộ rất xa trên cánh đồng. Trời bắt đầu mưa rất to, vì vậy chúng tôi trốn dưới một cái cây lớn, nhưng sau đó có giông bão và bạn thực sự không nên ở dưới gốc cây khi có sét. Nó thật sự đáng sợ.

Q: Are you still in touch with your childhood friends?

Q: Bạn vẫn còn liên lạc với những người bạn thời thơ ấu của bạn?

A: Not really, no. We drifted apart over the years. I still get together with my best friend from primary school maybe once every year or two, but that’s all. I suppose I see what people are up to on Facebook.

A: Không thực sự, không. Chúng tôi trôi dạt qua nhiều năm. Tôi vẫn gặp bạn thân từ thời tiểu học có thể một hoặc hai năm một lần, nhưng chỉ thế thôi. Tôi cho rằng tôi thấy những gì mọi người đang làm trên Facebook.

Q: What was your favourite toy when you were a child?

Q: Đồ chơi yêu thích của bạn khi còn nhỏ là gì?

A: Hmm… Let me think… I was really into dinosaurs when I was a child, I suppose my favourite toy would have been a dinosaur. Honestly, though, I can’t remember that much.

A: Hmm lòng Hãy để tôi nghĩ rằng tôi thực sự thích khủng long khi tôi còn nhỏ, tôi cho rằng đồ chơi yêu thích của tôi sẽ là một con khủng long. Thành thật mà nói, tôi không thể nhớ được nhiều như vậy.

Q: Is it important for children to have fun? Why?

Q: Có quan trọng để trẻ vui chơi không? Tại sao?

A: Well, yes, of course. As you get older, life tends to get more and more stressful. There are so many social and economic pressures that trouble us, so I think people should be allowed to enjoy their childhoods. I mean, just look at children. They are so innocent and carefree by their nature. Why should we spoil for them? Let them have fun.

A: Vâng, vâng, tất nhiên. Khi bạn già đi, cuộc sống có xu hướng ngày càng căng thẳng. Có rất nhiều áp lực kinh tế và xã hội gây rắc rối cho chúng tôi, vì vậy tôi nghĩ mọi người nên được phép tận hưởng tuổi thơ của mình. Ý tôi là, chỉ cần nhìn vào trẻ em. Họ rất hồn nhiên và vô tư bởi bản chất của họ. Tại sao chúng ta nên chiều chuộng họ? Hãy để họ vui vẻ.

PHẦN HAI: THẺ CUE

Describe a happy childhood memory.

Bạn nên nói:

sự cố bạn nhớ xảy ra khi nào và ở đâu

người bạn với

chuyện gì đã xảy ra

và giải thích tại sao nó là một kỷ niệm vui.

PHẦN BA: CÂU HỎI

Q: Do you think people often idealise their childhoods?

Q: Bạn có nghĩ rằng mọi người thường lý tưởng hóa thời thơ ấu của họ?

A: Of course. I think that most people look back on their own childhoods with a sense of nostalgia. They remember that sense of innocence and freedom that they had, and how much that has been lost in adulthood. They also tend to look at today’s youth and feel that their own childhood was somehow better because they are now so detached from modern young people.

A: Tất nhiên rồi. Tôi nghĩ rằng hầu hết mọi người nhìn lại thời thơ ấu của chính họ với cảm giác hoài cổ. Họ nhớ cảm giác hồn nhiên và tự do mà họ có, và mất bao nhiêu ở tuổi trưởng thành. Họ cũng có xu hướng nhìn vào giới trẻ ngày nay và cảm thấy rằng tuổi thơ của họ bằng cách nào đó tốt hơn bởi vì bây giờ họ đã tách ra khỏi những người trẻ hiện đại.

Q: How does a person’s childhood influence what kind of adult they become?

Q: Tuổi thơ của một người ảnh hưởng đến loại người lớn như thế nào?

A: Well, it probably influences them in many ways, some of which are subtle and some obvious. For one example, if you have a happy, healthy childhood, you are probably more likely to become a well-adjusted adult. However, if you were subjected to bullying and abuse, you may replicate that behaviour as an adult.

A: Vâng, nó có thể ảnh hưởng đến họ theo nhiều cách, một số trong đó là tinh tế và một số rõ ràng. Một ví dụ, nếu bạn có một tuổi thơ hạnh phúc, khỏe mạnh, có lẽ bạn có nhiều khả năng trở thành một người trưởng thành được điều chỉnh tốt. Tuy nhiên, nếu bạn bị bắt nạt và lạm dụng, bạn có thể sao chép hành vi đó khi trưởng thành.

Q: When does a child become an adult in your view?

Q: Khi nào một đứa trẻ trở thành người lớn theo quan điểm của bạn?

A: Oh wow, that’s a difficult question. I suppose legally we are adults at 16 in my country, but more traditionally you are an adult at 21. For some things, you are also considered an adult at 18. However, I think growing into adulthood is more complex and inexact process. Some people mature very early and others very late, and there is probably no point at which any person could be said to have switched from childhood to adulthood.

A: Ồ wow, đó là một câu hỏi khó. Tôi cho rằng về mặt pháp lý chúng tôi là người lớn ở tuổi 16 ở đất nước tôi, nhưng theo truyền thống hơn, bạn là người trưởng thành ở tuổi 21. Đối với một số điều, bạn cũng được coi là người trưởng thành ở tuổi 18. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng việc trưởng thành vào tuổi trưởng thành là quá trình phức tạp và không chính xác. Một số người trưởng thành rất sớm và những người khác rất muộn, và có lẽ không có điểm nào mà bất kỳ người nào có thể nói là đã chuyển từ thời thơ ấu sang tuổi trưởng thành.

PHẦN KẾT LUẬN

Cảm Nhận Của Em Về Khổ Thơ Đầu Bài: “Nói Với Con” Của Y Phương. / 2023

Thơ của Y phương rất dễ nhận ra, ông thường viết về tình cảm gia đình, quê hương, đất nước. Thơ của ông thể hiện tâm hồn chân thật, mạnh mẽ trong sáng, cách tư duy giàu hình ảnh của người miền núi. Từ những đề tài quen thuộc đó, Y Phương đã cho ra một bài thơ về tình phụ tử “Nói với con”. Một cách diễn đạt mộc mạc, chân chất của người miền núi những lời tâm tình thiết tha, những lời dặn dò ân cần, chia sẻ của người cha đối với con lòng tự hào về con người và quê hương yêu dấu của mình.

Mở đầu của bài thơ là khổ thơ thứ nhất của bài. Khổ thơ đầu là lời nhắn nhủ của cha đối với con về gia đình, quê hương, đất nước, nghĩa tình:

Chân phải bước tới cha

Chân trái bước tới mẹ

Một bước chạm tiếng nói

Hai bước tới tiếng cười

Người đồng mình yêu lắm con ơi

Đan lờ cài nan hoa

Vách nhà ken câu hát

Rừng cho hoa

Con đường cho những tấm lòng

Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới

Ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời.

Con được sinh ra và lớn lên trong tình yêu thương của cha mẹ, trong lao động và trong thiên nhiên thơ mộng nghĩa tình của quê hương. Gia đình quê hương là cái nôi êm của đời con.

Đoạn thơ mở ra mới hình ảnh gia đình ấm êm, hạnh phúc:

Chân phải bước tới cha

Chân trái bước tới mẹ

Một bước chạm tiếng nói

Hai bước tới tiếng cười

Người đồng mình yêu lắm con ơi

Bằng những hình ảnh cụ thể giản dị, Y phương đã gợi tả hình ảnh gia đình ấm êm, hạnh phúc. Đó là hình ảnh con đang chập chững bước đi. Tiếng nói, tiếng cười của con đều do ba mẹ ban tặng. Con lớn lên từng ngày trong vòng tay yêu thương của gia đình, trong sự nâng niu và mong chờ của cha mẹ. Những hoạt động bình dị của dân tộc Tày “Đan lờ”, “Ken”.

Ba chữ “Người đồng mình” Y Phương gọi tên người cùng làng thân mật đầy giản dị, bộc lộ tình cảm quê hương, gắn bó. “Người đồng mình” tuy cuộc sống vật vã nhưng họ có ý chí mạnh mẽ, khoáng đạt, nghĩa tình gắn bó với quê hương, dẫu quê hương có nhiều khó khăn. “Người đồng mình” là người quê mình, là những biểu tưởng cho vẻ đẹp của quê hương.

Bài thơ thể hiện tình yêu thương thắm thiết của cha mẹ dành cho con cái, tình yêu và niềm tự hào về quê hương đất nước. Bài thơ còn thể hiện lòng yêu thương con cái, ước mong thế hệ sau nối tiếp xứng đáng truyền thống của tổ tiên, dân tộc, quê hương.

Bài thơ “Nói với con” của Y Phương bằng những cách nói, cách nghĩ, những hình ảnh mộc mạc, cụ thể của người dân tộc Tày, tác giả cho người đọc hiểu được sự nuôi dưỡng, che chở của cha mẹ đối với con và mong con sống xứng đáng với quê hương.

Các Dạng Đề Bài Thơ: Nói Với Con / 2023

– Y Phương tên khai sinh là Hứa Vĩnh Sước, dân tộc Tày, sinh năm 1948, quê ở huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Y Phương ra nhập ngũ ngăm 1968, phục vụ trong quân đội đến năm 1981, chuyển công tác về Sở văn hoá Thông tin Cao Bằng. Từ năm 1993, ông được bầu là Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật Cao Bằng. Thơ Y Phương thể hiện tâm hồn chân thật, mạch mẽ và trong sáng, cách tư duy hình ảnh của con người miền núi.

2. Tác phẩm

– Bài thơ “Nói với con” rất tiêu biểu cho hồn thơ Y Phương: yêu quê hương, làng bản, tự hào và gắn bó với dân tộc mình.

– Mượn lời nói với con, nhà thơ gợi về cội nguồn sinh dưỡng của mỗi con người, gợi về sức sống mạnh mẽ, bền bỉ của quê hương mình.

– Bố cục:

+ Đoạn 1: ( từ đầu đến “ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời”): Con lớn lên trong tình yêu thương, sự nâng đỡ của cha mẹ, trong cuộc sống lao động nên thơ của quê hương.

+ Đoạn 2: (phần còn lại): Lòng tự hào với sức sống mạnh mẽ, bền bỉ, với truyền thống cao đẹp của quê hương và niềm mong ước con hãy kế tục xứng đáng truyền thống ấy.

⇒ với bố cục này, bài thơ đi từ tình cảm gia đình mà mở rộng ra tình cảm quê hương, từ những kỉ niệm gần gũi mà nâng lên thành lẽ sống. Bài thơ đã vượt ra khỏi phạm vi gia đình để mang một ý nghĩa khái quát: Nói với con nhưng cũng là để nói với mọi người về một tư thế, một cách sống.

Đề 1: Cho hai câu thơ a. Hai câu thơ trên nằm trong tác phẩm nào? Tác giả? Trình bày hoàn cảnh ra đời của bài thơ. Trả lời:

Hai câu thơ nằm trong tác phẩm “Nói với con” của Y Phương. Hoàn cảnh ra đời của bài thơ:

Bài thơ sáng tác năm 1980 khi đất nước gặp nhiều khó khăn do vừa thoát khỏi chiến tranh. Bài thơ như lời tâm sự với đứa con gái về những giá trị về tình người và văn hóa.

b. Chép chính xác 9 câu thơ tiếp để hoàn chỉnh đoạn thơ có chứa hai câu thơ trên. Nêu nội dung của đoạn thơ đó. Trả lời: c. Em hiểu “người đồng mình” là gì? Cách gọi “người đồng mình” của tác giả có gì sâu sắc? Trả lời:

“Người đồng mình” là cách gọi thân thương, chân thành và giản dị của tác giả về người cùng quê, cùng bản với mình.

d. Phân tích giá trị của hai câu thơ: Trả lời:

Tác giả là người am hiểu về phong tục tập quán, đời sống của “người đồng mình”.

Nhà thơ đã vẽ lên khung cảnh sinh hoạt văn hóa mang tính cộng đồng của dân tộc mình. Hai câu thơ gợi lên khung cảnh lao động của người dân miền núi.

+ Đan lờ cài nan hoa: hình ảnh miêu tả trực quan, từ động tác mềm mại của bàn tay những chàng trai, cô gái Tây, nan tre trở thành những bông hoa đẹp đẽ.

+ Vách nhà ken câu hát là câu thơ đầy chất thơ mộng, đây là những yếu tố văn hóa phi vật thể.

Hai câu thơ thi vị bởi trong lao động, người ta vẫn lạc quan, vui vẻ tận hưởng cuộc sống, và sống hạnh phúc bởi bàn tay lao động.

e. Con lớn lên trong tình yêu của cha mẹ và sự đùm bọc của bọc hương. Nội dung ấy được thể hiện như thế nào trong khổ thơ đầu tiên (từ đầu đến Ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời) của bài thơ? Trả lời:

Người cha nhắc cho đứa con nhớ về tình cảm gia đình. Cái nôi nuôi dưỡng con trưởng thành.

Con lớn lên hằng ngày trong sự thương yêu, trong sự nâng đỡ và mong chờ của cha mẹ.

– Bằng cách nói cụ thể, bốn câu thơ đầu tạo được không khí gia đình ấm áp, tràn đầy tiếng nói, tiếng cười và niềm hạnh phúc của cha mẹ khi nâng đỡ, dìu dắt đứa con

– Các điệp ngữ chân phải – chân trái; một bước – hai bước; tới cha – tới mẹ, tiếng nói – tiếng cười vừa diễn tả được bước đi chập chững của con, vừa diễn tả được tình cảm nâng niu, chở che của cha mẹ.

– Đứa con còn được lớn lên trong sự nuôi dưỡng, đùm bọc của quê hương: “Người đồng mình yêu lắm con ơi – Đan lờ cài nan hoa – Vách nhà ken câu hát”.

– Người cha hãnh diện, ngập tràn hạnh phúc khi nói về ngày “hạnh phúc nhất trên đời” – ngày cưới – của mình, và con, chính là kết quả của hạnh phúc đó.

– Người cha nhắc cho con biết quê hương mình không chỉ cần cù, chăm chỉ lao động mà còn là tài hoa, khéo léo, gửi cả tâm hồn vào việc làm, những sản phẩm trong cuộc sống hằng ngày của họ.

→ Con lớn lên trong tình yêu thương của cha mẹ, người cha muốn nhắc con nhớ tới cội nguồn sinh dưỡng của mình. Thông qua các hình ảnh cụ thể, tác giả muốn gợi không khí ấm áp, quấn quít của gia đình.

– Cuộc sống lao động cần cù tươi vui của người đồng mình được tác giả gợi lên thông qua các câu thơ thật đẹp:

+ Đan lờ cài nan hoa: dụng cụ bắt cá của người miền núi.

+ Vách nhà ken câu hát: cuộc sống hòa với niềm vui.

+ Các động từ “cài, ken” diễn tả cụ thể khéo léo hoạt động lao động của con người, cũng là sự lạc quan trong lao động.

– Con lớn lên trong sự đùm bọc, che chở của quê hương và núi rừng.

+ Hình ảnh thiên nhiên, rừng quê thơ mộng, trữ tình, nuôi dưỡng tâm hồn và lối sống của đứa con.

+ Thiên nhiên nuôi dưỡng, che chở con người cả về tâm hồn, lối sống.

+ Rừng mang lại vẻ đẹp ban tặng cho con người.

+ Con đường cho những tấm lòng là vẻ đẹp của tình người.

→ Người cha muốn nhắc con nhớ về quê hương là một vùng quê giàu truyền thống văn hóa và nghĩa tình.

⇒ Người cha muốn con nhớ rằng con không chỉ lớn lên bằng tình yêu của cha mẹ, làng quê mà con còn lớn lên giữa thiên nhiên bao la, giàu truyền thống văn hóa, giàu tình nghĩa.

Đề 2. Nhà thơ đã ca ngợi những tình cảm tốt đẹp nào của “người đồng mình” qua lời nói của người cha với con? Trả lời:

Người cha nói với con về những đức tính cao đẹp của “người đồng mình” từ đó nhắc con những điều cần nhớ:

– “Người đồng mình thương lắm con ơi”: Nhắc đứa con hiểu và đồng cảm với nỗi khổ cực nhưng giàu tình thương và đáng tự hào của người đồng mình.

+ Người đồng mình lấy cái cao của trời đất làm thước đo nỗi buồn của mình, lấy cái xa của đất để đo chí lớn.

+ Người cha muốn con lấy hiện trạng thiếu thốn, khó khăn khi dân tộc mình đang nghèo đói để làm động lực sống.

+ Con phải biết sống “như sông như suối” dùng chính nội lực của mình để trải qua gian nan, thử thách.

→ Thể hiện chí hướng, tầm vóc, sức sống của ý chí con người, quê hương.

– “Người đồng mình thô sơ da thịt” nhưng “chẳng mấy ai nhỏ bé” là lời khẳng định chắc chắn rằng sự.

– “Người đồng mình tự đục đá kê cao quê hương/ Còn quê hương thì làm phong tục”: người đồng mình giàu lòng tự tôn dân tộc, có ý thức về dân tộc cũng như nền văn hóa, phong tục riêng biệt độc đáo. Trân trọng phong tục, tập quán, hướng về cội rễ chính là cách “người đồng mình” tự hào về quê hương.

→ Tác giả khẳng định phẩm chất của người đồng mình, phẩm chất của quê hương, bởi sức sống của quê hương do người đồng mình tạo ta, bằng lời nói mộc mạc, giản dị, giàu tình yêu thương, sự gần gũi.

Đề 3. Nét đặc sắc là lối tư duy và cách diễn đạt giàu hình ảnh mang bản sắc dân tộc miền núi. Hãy làm sáng tỏ điều đó. Trả lời:

Nét đặc sắc của bài thơ chính là lối tư duy và cách diễn đạt giàu hình ảnh bản sắc dân tộc miền núi, bởi lẽ:

– Tác giả tư duy bằng chính lối suy nghĩ của người miền núi, thẳng thắn, mạnh mẽ và chân thành.

+ Nhắc đứa con hiểu rằng gia đình luôn bên cạnh, nâng đỡ, bảo vệ con.

+ Cho con thấy vẻ đẹp của quê hương, niềm vui của lao động để đứa con thấy bản thân may mắn vì được sinh ra ở đây.

+ Tác giả cũng nêu ra hiện thực khó khăn, thiếu thốn của những con người sống ở miền núi, vốn quý nhất của họ là cơ thể “tuy thô sơ da thịt” nhưng “xa nuôi chí lớn”.

+ Người đồng mình với nhiều phẩm chất quý báu là điều người con cần kế thừa, gìn giữ: tình cảm với thiên nhiên, với nơi mình sinh ra lớn lên, niềm tin vào lao động…

Đề 4: Phân tích tình cảm cha con trong bài thơ : “Nói với con” Trả lời: A. Mở bài:

Tình cảm gia đình, tình yêu đối với quê hương xứ sở là những tình cảm nguyên sơ nhưng cũng thiêng liêng nhất của con người Việt Nam. Lòng yêu thương con cái, ước mong thế hệ sau nối tiếp xứng đáng truyền thống của tổ tiên, dân tộc, quê hương là sự thể hiện cụ thể của tình cảm cao đẹp đó. Nhiều nhà thơ đã giãi bày những sắc thái tình cảm ấy lên trang giấy. Chúng ta bắt gặp trong bài thơ “Nói với con” của tác giả Y Phương một cách diễn đạt mộc mạc, chân chất của người miền núi những lời tâm tình thiết tha, những lời dặn dò ân cần, chia sẻ của người cha đối với con lòng tự hào về con người và quê hương yêu dấu của mình.

B. Thân bài: Luận điểm 1: Mở đầu bài thơ, bằng những lời tâm tình với con, Y Phương đã gợi về cội nguồn sinh dưỡng của mỗi con người.

Mở đầu bài thơ, bằng những lời tâm tình với con, Y Phương đã gợi về cội nguồn sinh dưỡng của mỗi con người.

Cội nguồn của hạnh phúc con người chính là gia đình và quê hương – cái nôi êm để từ đó con lớn lên, trưởng thành với những nét đẹp trong tình cảm, tâm hồn. Phải chăng đó là điều đầu tiên người cha muốn nói với đứa con của mình.

– Ngay từ bốn câu thơ đầu tiên người cha đã gợi ra một hình ảnh đầm ấm của gia đình qua cách nói thật lạ:

Chân phải/ bước tới cha

Chân trái/ bước tới mẹ

Một bước / chạm tiếng nói

Hai bước / tới tiếng cười.

Nhịp thơ 2/ 3, cấu trúc đối xứng, nhiều từ được láy lại, tạo ra một âm điệu tươi vui, quấn quýt: chân phải – chân trái , rồi một bước – hai bước , rồi lại “tiếng nói – tiếng cười”…. Ta rất dễ hình dung một hình ảnh cụ thể thường gặp trong đời sống: đứa con đang tập đi, cha mẹ vây quanh mừng vui, hân hoan theo mỗi bước chân con. Từng bước đi, từng tiếng nói, tiếng cười của con đều được cha mẹ chăm chút, nâng niu, đón nhận. Cả ngôi nhà như rung lên trong “tiếng nói, tiếng cười” của cha, của mẹ. Tuy nhiên, đằng sau lời nói cụ thể đó, tác giả muốn khái quát một điều lớn hơn: con sinh ra trong hạnh phúc (cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới. Ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời) và lớn lên bằng tình yêu thương, trong sự nâng đón, vỗ về, mong chờ của cha mẹ. Những hình ảnh ấm êm với cha và mẹ, những âm thanh sống động, vui tươi với tiếng nói tiếng cười là những biểu hiện của một không khí gia đình đầm ấm, quấn quýt, hạnh phúc tràn đầy. Hình ảnh ấm lòng này muôn thuở vẫn là khát vọng hạnh phúc của con người. Đó sẽ là hành trang quý báu đối với cuộc đời, tâm hồn con.

– Bên cạnh tình cảm gia đình thắm thiết, hạnh phúc, quê hương thơ mộng nghĩa tình và cuộc sống lao động trên quê hương cũng giúp con trưởng thành, giúp tâm hồn con được bồi đắp thêm lên.

+ Ở khổ thơ tiếp theo này, tác giả đã sử dụng những cách nói, những hình ảnh của người miền núi – nơi sinh dưỡng của chính mình – để nói những điều chân thực về quê hương rừng núi:

+ Y Phương có cách gọi rất độc đáo về những con người quê hương: “người đồng mình”, một cách gọi rất gần gũi và thân thương. Cách gọi ấy gắn liền với lời đối thoại tha thiết “con ơi”.

+ Người cha đã có cách lí giải rất cụ thể của người dân tộc khiến người con có thể hiểu được: Người đồng mình đáng yêu như thế nào. Họ sống rất đẹp. Cuộc sống lao động cần cù và tươi vui của “người đồng mình” – người bản mình – người buôn làng mình được gợi lên qua các hình ảnh đẹp, đậm sắc màu dân tộc. Họ làm một cách nghệ thuật từ các dụng cụ lao động để bắt cá thường ngày : “đan lờ cài nan hoa”. Trong căn nhà của họ, lúc nào cũng vang lên tiếng hát: “vách nhà ken câu hát”. Những động từ “đan, ken, cài” rất gợi cảm bên cạnh giúp cho người đọc hình dung được những công việc cụ thể của con người trên quê hương còn gợi ra tính chất gắn bó, hoà quyện, quấn quýt của con người và của quê hương, xứ sở.

+ Cuộc sống lao động ấy, sinh hoạt gia đình đầy niềm vui ấy được đặt trong cả một quê hương giàu đẹp, nghĩa tình. Quê hương của “người đồng mình” với hình ảnh rừng, một hình ảnh gắn liền với cảnh quan miền núi:

Nếu như hình dung về một vùng núi cụ thể, chắc hẳn mỗi người có thể gắn nó với những hình ảnh khác cách nói của Y Phương: là thác lũ, là bạt ngàn cây hay rộn rã tiếng chim thú hoặc cả những âm thanh “gió gào ngàn, giọng nguồn thét núi”, những bí mật của rừng thiêng….. Nhưng Y Phương chỉ chọn một hình ảnh thôi, hình ảnh “hoa” để nói về cảnh quan của rừng. Nhưng hình ảnh ấy có sức gợi rất lớn, gợi về những gì đẹp đẽ và tinh tuý nhất. Hoa trong “Nói với con” có thể là hoa thực – như một đặc điểm của rừng – và khi đặt trong mạch của bài thơ, hình ảnh này là một tín hiệu thẩm mĩ góp phần diễn đạt điều tác giả đang muốn khái quát: chính những gì đẹp đẽ của quê hương đã hun đúc nên tâm hồn cao đẹp của con người ở đó. Quê hương còn hiện diện trong những gì gần gũi, thân thương với con. Đó cũng chính là một nguồn mạch yêu thương vẫn tha thiết chảy trong tâm hồn mỗi người, bởi “con đường cho những tấm lòng”. Điệp từ “cho” mang nặng nghĩa tình. Thiên nhiên đã che chở, nuôi dưỡng, bồi đắp tâm hồn cũng như lối sống của con người.

⇒ Bằng cách nhân hoá “rừng” và “con đường” qua điệp từ “cho”, người đọc có thể nhận ra lối sống tình nghĩa của “người đồng mình” Quê hương ấy chính là cái nôi để đưa con vào cuộc sống êm đềm.

Luận điểm 2: Lòng tự hào về vẻ đẹp của “người đồng mình” và mong ước của người cha.

– Người đồng mình không chỉ “yêu lắm” với những hình ảnh đẹp đẽ, giản dị gợi nhắc cội nguồn sinh dưỡng tâm hồn, tình cảm, lối sống cho con người mà còn với những đức tính cao đẹp, đáng tự hào. Trong cái ngọt ngào kỉ niệm gia đình và quê hương, người cha đã tha thiết nói với con về những phẩm chất cao đẹp của con người quê hương.

+ Tổ hợp từ “người đồng mình” được lặp lại ba lần đã gây ấn tượng không phai mờ về con người quê hương. Lời gọi con thật tha thiết, lời nhắn nhủ thật chân thành: “Người đồng mình thương lắm con ơi!”

Đoạn thơ bắt đầu bằng cảm xúc “thương lắm con ơi”, đó là tình cảm yêu thương, yêu thương một cách xót xa. Người cha đã lần lượt ngợi ca những phẩm chất dễ thương của “người đồng mình” với cách nói vừa rất cụ thể của người dân miền núi: “Cao đo nỗi buồn. Xa nuôi chí lớn” vừa mang sức khái quát. Lấy sự từng trải (buồn) để đo chiều cao, lấy chí lớn để đánh giá độ xa.

+ Những hình ảnh cụ thể của thiên nhiên như : “sông, suối, thác, ghềnh” đã được người cha dùng với tính chất biểu trưng cho khó khăn, gian khổ và sức mạnh vượt khó khăn gian khổ của những con người của quê hương.

+ Người đồng mình không sợ gian khổ, nghèo đói. Sự chấp nhận gian khổ ấy thể hiện trong điệp ngữ “không chê”, “không lo” và cách nói tha thiết: “vẫn muốn”. Và ông đã tự ví “người đồng mình”mạnh mẽ, hồn nhiên như sông như suối qua các hình ảnh cụ thể “đá, thung, những thác những ghềnh …, dù có lên thác, xuống ghềnh vẫn không nhụt chí khí. Cặp từ trái nghĩa “lên, xuống” đã làm mạnh thêm sự diễn đạt này. Dù quê hương vất vả, nhọc nhằn, dù “người đồng mình” có thể có nỗi đau buồn rất lớn nhưng những người con của quê hương không bao giờ quay lưng lại với nơi mình đã từng chôn rau, cắt rốn, cha mẹ đã từng cáy xới vun trồng. Và phải chăng chính cuộc sống nhọc nhằn đầy nỗi khổ đau ấy lại khiến cho “chí lớn” thêm lên, thêm mãnh liệt?

– Gửi trong những lời tự hào không dấu giếm đó, người cha ước mong, hy vọng người con phải tiếp nối, phát huy truyền thống để tiếp tục sống có tình có nghĩa, thuỷ chung với quê hương đồng thời muốn con biết yêu quý, tự hào với truyền thống của quê hương.

– Phẩm chất của con người quê hương còn được người cha ca ngợi qua cách nói đối lập tương phản giữa hình thức bên ngoài và giá trị tinh thần bên trong nhưng rất đúng với người miền núi:

+ Đó là những con người sống giản dị mà mạnh mẽ, hồn nhiên mà mộc mạc. Người miền núi tuy có thể mộc mạc, thô sơ da thịt, có thể không biết nói khéo, không biết nói hay… nhung ý nghĩ của họ, phẩm chất của họ thì thật là cao đẹp. Chính cái hồn nhiên mộc mạc ấy lại chứa đựng sức sống mạnh mẽ của dân tộc ; giàu chí khí, niềm tin, không hề nhỏ bé về tâm hồn, về ý chí và đặc biệt là khát vọng xây dựng quê hương. Ý chí và mong ước ấy được cô đúc trong hai câu thơ vừa có hình ảnh cụ thể lại vừa hàm chứa ý nghĩa sâu sắc:

+ Việc ” đục đá” là khó, là đòi hỏi nghị lực, nhưng người quê hương ta đã làm,vẫn làm để làm rạng rỡ quê hương. Chính những đức tính tốt đẹp cùng với sự lao động cần cù, nhẫn nại hàng ngày đã tạo nên sức mạnh để làm nên quê hương với truyền thống với phong tục tập quán tốt đẹp. Người cha đã tâm sự với con về tất cả những gì tốt đẹp nhất của người quê hương, nơi con đang sinh sống, cái nôi đang nuôi con khôn lớn, trưởng thành.

* Nói với con là lời thủ thỉ tâm tình của người cha với con về quê hương, một quê hương nhọc nhằn vất vả đã nuôi dưỡng chí lớn cho những đứa con. Quê hương với sức sống giản dị mà mãnh liệt, hồn nhiên mà mạnh mẽ. Tất cả được thể hiện qua thể thơ tự do với những từ ngữ, hình ảnh mộc mạc, cụ thể nhưng lại có sức khái quát sâu sắc.Gửi trong những lời tự hào không dấu giếm đó, người cha ước mong, hy vọng người con phải tiếp nối, phát huy truyền thống để tiếp tục sống có tình có nghĩa, thuỷ chung với quê hương đồng thời muốn con biết yêu quý, tự hào với truyền thống của quê hương.

– Không chỉ gửi mong ước của mình đầy tự hào, kết thúc bài thơ, người cha còn bộc lộ trực tiếp niềm mong ước này trong lời thủ thỉ dặn dò con thiết tha, chân tình, trìu mến trong tiếng gọi “con ơi!” và lời nhắn nhủ “nghe con”. Song cái điều người cha nói với con thì thật là ngắn gọn, hàm súc mà sâu sắc, đồng thời lại có chút nghiêm nghị của mệnh lệnh trái tim:

Câu thơ ngắn lại như khắc sâu, có câu chỉ có hai tiếng. Điều mà người cha muốn khuyên con qua cách nhắc lại một phẩm chất của người đồng mình đã nêu ở trên: nghĩa là phải sống cho cao đẹp. Trong những lời thơ cuối cùng ấy, người cha dặn dò con cần tự tin mà vững bước trên đường đời, tiếp nối những truyền thống tốt đẹp của “người đồng mình”.Con sống được như thế chính là con phát huy được truyền thống tốt đẹp của cha ông, của quê hương yêu dấu.

C. Kết luận:

Bài thơ “Nói với con” của Y Phương giúp chúng ta cảm nhận vẻ đẹp của một áng thơ về tình cha con cao quý, xúc động, góp thêm một tiếng nói yêu thương của cha mẹ đối với con cái cũng như những kì vọng lớn lao, mong muốn thế hệ sau sẽ kế tục, phát triển những truyền thống quý báu của quê hương. Bằng cách diễn đạt mộc mạc, thô sơ, bằng những hình ảnh cụ thể mà giàu sức khái quát bài thơ đã thể hiện một cách độc đáo mà cũng thật thấm thía về tình cảm thiết tha sâu sắc nhất của con người : tình cảm gia đình và tình yêu quê hương xứ sở. Trong lòng ta như ngân lên câu hát: “Ba sẽ là cánh chim. Cho con bay thật xa…. Ba sẽ là lá chắn. Che chở suốt đời con….”.