Đề Xuất 2/2023 # Top Những Bài Thơ Hay Nhất Của Du Phong # Top 5 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 2/2023 # Top Những Bài Thơ Hay Nhất Của Du Phong # Top 5 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Top Những Bài Thơ Hay Nhất Của Du Phong mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Du Phong có những bài thơ nào hay nhất?

Top những bài thơ hay nhất của Du Phong

Thơ của Du Phong 1: Dỗ Dành

Cô gái à, em không ổn đúng không? Nói tôi biết đừng để lòng băng giá Người ta đến rồi mang đi tất cả Em thấy mình đã đủ đáng thương chưa?

Cô gái à, đừng theo dấu vết mưa Lật tung hết bốn mùa năm tháng ấy Em có chờ đợi, thiết tha đến mấy Người ấy cũng không lưu luyến nhớ mong gì…

Cô gái à, đừng khóc nữa nín đi Vấn vương vì những điều không xứng đáng Tự nhốt mình vào nỗi buồn vô hạn Sẽ được gì ngoài tiếc nuối không nguôi?

Cô gái à, đến lúc phải buông xuôi Trả em về lại niềm vui như cũ Hãy để dại khờ phía sau giấc ngủ Bước tiếp thôi hạnh phúc đang chờ.

Đọc bài thơ ta có cảm nhận chung là hơi u ám, khuếch đại nỗi buồn và sự cô đơn. Bởi vậy, chàng trai muốn mang tới cảm giác ấm áp hơn mà vẫn gần gũi, dung dị, chạm đến trái tim, sự đồng cảm của người con gái, nhưng có thêm chút lạc quan, tươi sáng.

Thơ của Du Phong 2: HẠNH PHÚC ĐẾN THẾ NÀY THÌ BIẾT PHẢI LÀM SAO?

Hạnh phúc đến thế này thì biết phải là sao? Chúng mình cứ yêu nhau ngọt ngào như thanh kẹo Chúng mình cứ bên nhau êm đềm như câu truyện Công chúa ngủ trong rừng yêu… Hoàng tử Cóc “đẹp trai”

Chúng mình cứ hạnh phúc thế này hoài, Anh có chán không anh? Em thì chưa thấy chán… Thêm một chút hiểu lầm, giận dỗi để yêu hơn?

Hạnh phúc đến thế này, việc quái gì phải chơi với Cô đơn Chỉ cần được cạnh nhau, kệ vui buồn, anh nhỉ? Có những ngày bước bên anh, em nghĩ: “Cuộc sống cứ vậy hoài thì viên mãn biết bao!”

Hạnh phúc này là điều cả đời em mong muốn, ước ao Hứa với em, đừng bao giờ để tình yêu cũ kỹ Hứa với em, suốt đời này anh chỉ Yêu mãi mãi một người, là Công chúa nhỏ của anh thôi!

Và em cũng yêu Hoàng từ của em nhất trên đời!

Câu hỏi mà Du Phong thường xuyên nhận được là “Vì sao là đàn ông lại viết bằng giọng văn phụ nữ nhiều thế?”. Du Phong chia sẻ lý do đơn giản là đàn ông nói về bản thân nhiều chẳng để làm gì, mà nên thể hiện mọi thứ bằng hành động.

Thơ của Du Phong 3: ANH DẮT EM VỀ

Anh dắt em về thưa chuyện với ông bà, Về nhưng tháng năm mình cùng nhau gắn bó Về giấc mơ có một gia đình nhỏ Về nguyện ước suốt đời yêu mãi chẳng lìa xa… Anh dắt em về xin phép mẹ cha Dù bão tố phong ba, cũng nguyện là đôi uyên ương bước cùng đường, chung lối Cùng nắm tay đi qua hết tháng năm dài nông nổi Đến cuối bến cuộc đời vẫn hạnh phúc dù tóc bạc da ngăm… Anh dắt em về tính chuyện trăm năm…

Đây là một bài thơ tình của Du Phong. Viết về việc muốn dắt người yêu về nhà “thưa chuyện với ông bà” và tính đến “chuyện tram năm”. Du Phong cho ta thấy được hình ảnh một người đàn ông chung thủy và yêu thương người yêu cũng như gia đình hết mực.

Thơ của Du Phong 4: THẾ GIỚI NÀY MÌNH EM LO, LÀ ỔN!

Em chẳng phải người yếu đuối đâu anh! Khái niêm “Lụy tình” trong em không tôn tại, Vỉ em hiều chằng có gì là mãi mãi Chỉ có một điều là em phải thương em!

Em tự rách ròi giới hạn của yêu – tin: Đến khi nào thì không nên níu nữa Đến khi nào thì nên buông bỏ Và chẳng bao giờ đau khổ vì những chuyện không đâu…

Chỉ là chúng mình chẳng phải thuộc về nhau! Quá khứ đã qua rồi em sẽ không hôi hận, Đường song song tách dài thành vô tận Em sẽ mỉm cười chấp nhận vàbước một mình vui.

Em thấy mình vẫn tươi trẻ đấy thôi! Có bao điều đợi chờ em phía trước. Cũng chằng phải vì nhớ anh mà quay ngược, Những kí ức êm đềm thì để gió cuối đi…

Vậy bây giờ anh hãy tự lăn đi Thế giới này mình em lo là ổn Chúc anh về tới nơi tới chốn, Hạnh phúc em này chắc cũng chằng còn xa…

Bài thơ này là nỗi niềm của một người con gái. Du Phong đặt mình vào hoàn cảnh người con gái đang thất tình. Đọc bài thơ ta có thể thấy được sự đau khổ và tổn thương tột cùng của người con gái “những kí ức êm đềm thì để gió cuốn đi”.

Thơ của Du Phong 5: NGÀY MAI EM SẼ THÀNH CÔ DÂU

Ngày mai em sẽ thành cô dâu, Khoác trên mình chiếc váy cưới trắng tinh đính cườm màu ngọc bích. Em sẽ như thiên sứ lung linh với giày búp bê và tóc buộc lệch, Cô gái của anh sẽ hạnh phúc nhất trên đời!

Ngày mai thôi giữa những tiếng nói cười, Giữa muôn hoa tươi và lời chúc tụng, Em của anh sẽ ôm lấy vị hôn phu bằng vòng tay mở rộng… Trao cho chồng mình một nụ hôn chứa đựng những khao khát đê mê.

Ngày mai thôi cô gái của anh sẽ là vị hôn thê. Anh sẽ đến lễ cưới của em nhưng không làm chú rể, Em sẽ sánh bước cùng chồng em giữa trung tâm buổi lễ, Anh mỉm cười, ngồi lặng thầm chúc phúc ở hàng ghế thứ mươi hai…

Ngày mai… …. chúng ta phải quên đi những tháng năm dài… Bao nhung nhớ yêu thương tưởng chừng không có đáy, Vậy mà một ngày vẫn phải xa nhau đấy, Lười ước hẹn “Yêu đến suốt cuộc đời” có dịp thực hiên đâu…

Đâu phải cứ yêu nhau thì sẽ mãi mãi thuộc về nhau… Số phận và duyên trời nhiều khi tàn nhẫn lắm! Cuộc đời dài mà vòng tay quá ngắn, Cái ôm ngọt ngào chưa ấm đã phải xa…

Ngày mai em sẽ thành con dâu nhà người ta! Ngày chúng mình yêu nhau bố mẹ anh vẫn bảo: “Cô bé này sẽ thành dâu hiền, dâu thảo!” Chỉ tiếc bây giờ em gọi bố mẹ người khác là bố mẹ chồng thôi…

Ngày mai em sẽ bước sang trang mới của cuộc đời Làm vợ đảm đang, làm mẹ hiền của một đàn con nhỏ. Em sẽ chăm lo cho một gia đình nho nhỏ, Em sẽ tự tay xây đắp một mái ấm hạnh phúc màu hồng…

Mỗi sáng thức dậy em sẽ thắt cà vạt cho chồng, Nấu những bữa cơm ngon rồi cả nhà nhồi ăn trong tiếng cười rộn rã… Em sẽ cuốn xoay vào dòng đời hối hả, Để đôi khi quên mất chính cả bản thân mình…

Và em ơi, những khi ức về một cuộc tình, Em đừng lấy ra xem rồi ngậm ngùi luyến tiếc… Những kỉ niệm đã xa, hãy mỉm cười và nói lời từ biệt Đừng để quá khứ qua rồi ám ảnh hạnh phúc gia đình mình nghe em…

Anh sẽ không ép mình phải quên… Anh trân trọng tất cả những yêu thương từng dành trọn cho một người con gái. Người con gái anh đã yêu trong suốt những tháng năm mê mải, Yêu đến chết giấc, yêu đến quặn thắt cả trái tim và một nủa cuộc đời…

Anh cũng sẽ không mộng tưởng xa vời… Em không thuộc về thế giới của anh, và đó là sự thật! Anh sẽ tự lay cho mình tỉnh giấc, Anh sẽ đi tìm một nửa lạc mất, của riêng anh…

Rồi nỗi buồn chắc cũng qua nhanh, Chúng mình cùng nhau lần cuối cùng thực hiện một lời hứa: “Anh và em sẽ hạnh phúc bên một nửa!” Một nửa của hai ta là hai mảnh khác tách rời…

Rồi ai cũng có hạnh phúc cả thôi! Lời cuối anh chúc cô-gái-của-người-ta một cuộc đời yên ấm…. “Xin lỗi…Anh Yêu Em Nhiều lắm! Vợ-của-anh, vợ…của..riêng…anh…”

Khác với những bài thơ về tình yêu tan vỡ, thì bài thơ này Du Phong cho ta thấy được một kết thúc có hậu, một chuyện tình đẹp, lãng mạng, như một giấc mơ. Tựa đề bài thơ “ngày mai em sẽ thành cô dâu” cũng đủ làm cho chúng ta hiểu được ngụ ý của Du Phong.

Bài thơ của Duy Phong 6: CÓ NHỮNG NGƯỜI…

Có những người chẳng là gì của nhau, Nhưng vẫn thấy đau khi thấy người kia đi bên ai khác! Có những người vẫn quan tâm dù biết chắc Người ẫy vẫn chẳng bận lòng…

Có những người vẫn tự nhủ có thực sự đáng không? Khi cứ mãi ngóng trông vào những điều chẳng bao giờ thành sự thật. Có những người mải chạy theo người kia, rồi vô tình quên mất Tìm một nửa hạnh phúc cho riêng bản thân mình…

Có những người cứ ngốc nghếch lặng thinh Khi được hỏi, đến bao giờ thì tình yêu mới tới. Chỉ đơn giản có những điều muốn nhưng không thể nói, Có những người muốn, nhưng không thể níu với, hay cất bước lại gần…

Có những người khao khát được một lần Được thuộc về nhau, trọn vẹn… Có những người chưa bao giời ước hẹn, Có lẽ, chẳng bao giờ…

Đọc nhiều bài thơ của Du Phonh như thấy được hình bóng của chính mình. Ở đây Du Phong nói về một chuyện tình cảm không tốt đẹp. Đây là bài học cho những ai đang sống trong mộng ảo.

Bài Thơ của Du Phong 7: HỨA VỚI ANH!

Hứa với anh! Đừng bao giờ quên mất Em luôn là cô gái hạnh phúc nhất Trren khắp thế gian này…

Hứa với anh! Người em chọn để nắm lấy bàn tay, Phải là người biết chở che em quatháng ngày mưa nắng, Là người mang đến cho em sự bình yên phẳng lặng, Trong sâu thẳm tâm hồn…

Hứa với anh! Khi em thấy cô đơn, Không bao giờ vùi mình vào bóng đêm rồi nấc lên trong tuyệt vọng, Khi em thấy mình run lên vì lạnh cóng, Không bao giờ tự đóng cửa trái tim, cấm kẻ khác lại gần.

Hứa với anh! Dù có tiếc thương quá khứ đến trăm lần, Thì cũng phải cất đi, vì tương lai mới là điều đáng giá, Không ai thương em bằng chính em thương mình cả, Đừng dằn vặt xót xa, để trôi qua những khoảnh khắc quý giá của đời mình…

Hứa với anh! Sẽ luôn cười thật xinh, Dẫu cuộc sống trái ngang có đem đến cho em muôn vàn cay đắng, Có thẻ một ngày em thấy cuộc đời chẳng còn bình lặng, Hãy mạnh mẽ lạc quan, cứng rắn để đương đầu…

Hứa với anh! Hết kiếp này và cho cả kiếp sau Mãi mãi là chính em- cô gái anh đã yêu từ ánh mắt đầu đến giấy phút cuối… Và sẽ không bao giờ tiếc nuối vì đã sống hết mình trọn vẹn tháng năm qua…

Qua bài thơ này Du Phong muốn nhắn nhủ với chúng ta rằng: “Ngay cả khi không ai yêu cần bạn phải hứa, thì vẫn hãy cứ thực hiện nó đi. Thực hiện lời hứa với chính bản thân mình.”

Bài Thơ của Du Phong 8: Chuyện của cát

Mây lơ lửng êm đềm Trò chuyện với ánh trăng Trăng sáng tỏ vô ngần Kể chuyện tình của cát

Ngày xưa sóng dịu mát Vui vầy cùng biển khơi Tới tận nơi chân trời Nơi bình yên, hạnh phúc

Sóng dịu dàng chân thật Ôm lấy cát lẻ loi “Mình cứ mãi muôn đời

Cát mỉm cười khe khẽ Nhìn ánh mắt dịu êm “Mình cứ mãi êm đềm Bên nhau thôi, sóng nhỉ!”

Những ngọt ngào âm ỉ Trôi mãi cùng thời gian Niềm hạnh phúc bạc vàng Tưởng muôn đời có thật!

Có ngờ đâu, vụt mất… ….Một ngày gió lả lơi Cuốn xa tận chân trời Ngày bình yên của cát

Ở một miền sa mạc Xương rồng nằm lẻ loi Gió vô tình, lả lơi Đặt cát ngay xuống đó

Sóng gầm như thác đổ Cát đau khổ khóc òa Mà vẫn mãi chia xa Mối tình đầu tha thiết

Gió đùa vui ác thiệt Sao nỡ tách xa rời Sao mỗi đứa một nơi… Nước mắt hòa…… đắng chát

Cát thẫn thờ ngơ ngác Xương rồng buồn sẻ chia Giọt nước mắt đầm đìa Cát ngồi ôn chuyện cũ

Xương rồng buồn ủ rũ An ủi bạn mới quen: “cát hãy sống êm đềm

Xương rồng cười vui vẻ Đời đã bớt lẻ loi… Còn nơi tận chân trời Gió vô tâm bay mãi….

Chỉ còn sóng ở lại Gào thét mãi muôn đời Một nỗi nhớ chơi vơi… Yêu…muôn đời là thế!!!

Bài thơ của Du Phong 9: Tháng giao mùa

Tháng giao mùa…em có thấy cô đơn? Mưa đã tuôn trên từng con phố nhỏ, Chiếc lá vàng thả hờ theo ngọn gió, Đêm chập chờn thao thức tỉnh mê…

Tháng giao mùa…em có bước quay về Góc công viên, ô gạch rêu xanh đỏ, Nét chữ mờ bên trái tim còn đó? Mãi chẳng đành theo gió tan đi…

Tháng giao mùa…em còn giữ lại chi, Ngoài bức thư ngày chia tay viết vội? Cứ âm thầm lìa xa nhau chẳng nói Ngày qua ngày day dứt mãi không nguôi…

Tháng giao mùa…em có thấy chơi vơi? Kỷ niệm xưa có về cùng nỗi nhớ thương dai dẳng? Cuộc đời dài, mà yêu thương quá ngắn! Đôi tay mềm chưa nắm, đã vội buông…

Tháng giao mùa…em có thấy chợt buồn? Nếu như đừng trẻ con, hay vì kiêu hãnh quá! Để bây giờ hai kẻ dưng xa lạ Chỉ biết gượng cười khi nhớ đến người kia…

Tháng giao mùa…em có thấy không kìa! Đôi tình nhân nép bên nhau dưới mái hiên màu tím, Bờ môi tìm bờ môi ngọt lịm, Mặc kệ bên ngoài sấm chớp mưa giông…

Tháng giao mùa…em có nhớ tôi không ???…

Bài thơ này của Du Phong đã chạm tới trái tim người đọc.. thời gian, không gian và hoài niệm.. rất hợp với khoảnh khắc này. Tháng giao mùa là bài thơ hay va mang nhiều kỷ niêm, một nỗi buồn man mác giông thời gian.

Bài thơ của Du Phong 10: Tặng cho những tình yêu xa…

Chúng mình yêu nhau mà vẫn thấy cô đơn! Sao thế anh? Cả hai đều chẳng ai có lỗi… Có phải Yêu Xa là mang tội? Đừng lặng im để em lạc lõng hoang hoải giữa ngã ba đường…

Anh đừng để em thơ thẩn một mình với nỗi nhớ đơn phương… Em cũng muốn nắm tay anh ra đường như người ta lắm chứ! Em cũng muốn rúc vào lòng anh để nghe nhịp thở, Cũng muốn cảm nhận nụ hôn ấp áp khi gió hanh hao về…

Nhưng em chẳng biết làm gì để chống lại nỗi nhớ lê thê… Khi chúng mình chỉ biết gửi yêu thương qua sợi dây bắc ngang hai bờ tường ngăn cách. Em giận hờn và ghen tuông, trẻ con và ngờ nghệch, Chỉ biết giấu nỗi buồn trong tim bởi có nói cũng không đành…

Vì tình yêu chúng mình đôi lúc quá mong manh,Em thì chỉ biết tin, còn anh thì hững hờ như chẳng giữ… Vì anh quá vô tâm hay tình yêu anh chẳng đủ, Cùng em sống với những yêu thương trong xa cách dày vò…

Em đã rất nhiều lần tự hỏi và đắn đo… Có nên tiếp tục một tình yêu trong khi khoảng cách xa xôi cứ đầy theo năm tháng? Xa cách bởi không gian là nỗi buồn ngắn hạn, Nhưng xa cách bởi lòng người mới khiến trái tim chai sạm đến quên đau…

Em chẳng muốn tình yêu mình kết thúc thế này đâu… Mong anh hiểu rằng dẫu chẳng có người mình yêu bên cạnh, Nhưng những quan tâm dù là nhỏ nhặt cũng khiến trái tim em ấm áp đập từng hồi…

Chỉ là em vẫn tin vào một Hạnh Phúc xa xôi….

Bài thơ này Du Phong viết dành tặng riêng cho những người yêu xa. Bài thơ cho thấy được tình cảnh yêu xa rất khó khăn của các cặp đôi, không thể chia sẽ những khi cần, không thể gặp mặt mỗi lúc nhớ, không thể yêu những khi cô đơn.

Thơ hay Du Phong 11: Hay chúng mình là-gì-đó của nhau !!!!

Không ngọt ngào như tình bạn… Chẳng lãng mạn giống tình yêu… Chỉ lơ đãng bước bên nhau những chiều, Hoàng hôn nhạt dần, bóng mờ che phủ. Hay chúng mình tạm quên đi chuyện cũ, Quên hôm qua, quên cả mãi sau này. Chỉ dịu dàng tay nắm lấy bàn tay, Siết nhẹ thôi, cho lòng thêm ấm lại… Hay chúng mình ở bên nhau mãi mãi Chỉ sánh đôi, không chút thề nguyền Chỉ âm thầm, lặng lẽ ở bên Không ghen tuông hay muộn phiền, giận dỗi… Hay chúng mình đừng âu lo tội lỗi Ai khi yêu chẳng gian dối vài phần Ai cũng có những giờ phút phân tâm Chới với lòng khi trái tim đi lạc Hay chúng mình đừng đợi chờ gì khác Chỉ êm đềm đứng cạnh nhau thôi Ánh nhìn kia đã hiểu thấu nhau rồi Mong chi nữa những điều không có thật… Hay chúng mình đừng lay nhau thức giấc…

Bài thơ là như một lời yêu cầu đối phương tiến đến mối quan hệ trên mức tính bạn, tức là tình yêu. Nhưng ở đây Du Phong không nói ra, mà dùng lời thơ để trải lòng mình.

Thơ hay Du Phong 12: Nếu một ngày

Nếu một ngày em muốn khóc thật to, Những chất chứa trong tim chẳng muốn chờ thời gian để vỡ tan thành muôn ngàn giọt nước, Nếu một ngày em gồng mình nhưng chẳng được, Chỉ muốn thét muốn gào cho thỏa hết những ưu tư… Nếu một ngày em muốn đứng một mình dưới mưa, Cho giọt nước mắt hòa rơi trong tiếng khóc của trời mà trôi đi hết… Nếu một ngày em muốn hét lên đến sức tàn lực kiệt, Rồi ngủ giấc thật dài không vướng bận hôm qua… Nếu một ngày em chẳng thể đong thêm nữa những xót xa, Em chỉ muốn khóc òa để quên đi cái mím môi bao lâu rồi, rất chặt… Nếu một ngày em chẳng còn muốn giấu buồn nơi thẳm sâu đáy mắt, Mà chỉ muốn bật khóc, Mặc kệ ánh nhìn ngơ ngác xung quanh… Đó là ngày hạnh phúc, phải không anh? Khi em cất tiếng khóc ngon lành để trở về là em của ngày nào anh biết… Khi cô gái trong gương mỉm cười và nói lời từ biệt Chiếc mặt nạ đáng thương để lại làm cô gái dễ khóc, yếu mềm… Mong là khi đó có một người vẫn còn chờ đợi em…

Bài thơ nói về sự đau khổ của một người con gái, và lời an ủi từ người con trai dành cho người con gái yêu thương của mình. Cụm từ “nếu một ngày” được lặp lại rất nhiều lần trong bài thơ, cho thấy được cái hay của Du Phong và khuyên chúng ta luôn phải lạc quan trong cuộc sống.

Thơ hay Du Phong 13: Bài thơ cuối cho em

Bài thơ cuối anh gửi tặng cho em Có chút đắm say trong ánh nhìn vội vã… Có chút bâng quơ trong nụ cười hối hả, Và chút nao lòng của khoảng lặng mông lung…. Buồn quá không em, thế giới rộng vô cùng, Thế nhưng anh và em không còn là hai nửa Mà tình yêu vẫn muôn đời, muôn thuở Khiến trái tim mình ngây dại, cuồng si… Em hãy mỉm cười, và em hãy quên đi Chút ký ức ngọt ngào của những tháng ngày đắm đuối…. Hãy thổn thức một lần, “ngày yêu cuối”! Yêu tha thiết một lần, nhớ để mà quên….. Để những nụ hôn, những nỗi nhớ êm đềm Trôi lặng lẽ…ngủ yên vào đêm tối. Để những nỗi đau, chút nghẹn ngào, bối rối Hòa với màu đêm, tan trong gió, trôi xa….. Để một ngày khi tất cả phôi pha Ta chợt nhớ: “mình không quên được!” Một ánh mắt bờ môi, một nụ cười thân thuộc Bờ vai dịu dàng vẫn thổn thức từng đêm… Thì khi ấy….thôi đừng ép mình quên!!! Bởi tình yêu có khi là bất tử Khi cố ru mà không thể ngủ, Hãy mở cửa trái tim, cho hạnh phúc ùa về……. Anh sẽ không hứa hẹn ước thề, Bởi tương lai là điều không báo trước! Khi hai kẻ không sao quên nhau được Thì phép màu có lẽ sẽ hiện ra… Có một ngày nào đó, rất xa…….

Đây là một “bài thơ cuối tặng cho em”. Du Phong viết ra bài thơ này rất phù hợp với con người hiện tại. Con người hiện tại cần phải nhanh chóng quên đi những đau buồn mà hướng đến một tương lai tươi sáng hơn.

Thơ hay Du Phong 14: Chúng tôi đã từng yêu rất đậm sâu!

Chúng tôi đã từng yêu rất đậm sâu, Từng hứa bước cạnh nhau tới cùng trời cuối đất… Tuy đường đời nhỏ chật, Mà vẫn lạc mất nhau… Chúng tôi đã từng thề nguyện dù năm tháng đổi thay màu Vẫn nắm chặt tay nhau chẳng khi nào buông bỏ Nhưng cuộc đời nhiều ngả Bàn tay cũng thả rời… Chúng tôi đã từng nghĩ sẽ thức dậy bên nhau mỗi ngày mới trong đời Chỉ thế thôi, là đủ Vậy mà…khi tỉnh ngủ Chẳng tìm thấy nhau đâu…

Bài thơ là nỗi niềm của một người “đã từng yêu rất sâu đậm” một người. Nhưng nay đã trôi vào dĩ vãng, chỉ còn những ký ức, kỷ niệm khi xưa. Nhưng 2 câu cuối của bài thơ Du Phong cho ta thấy được tinh thần lạc quan, chỉ cần “khi tỉnh ngủ” thì mọi việc sẽ qua đi.

Thơ hay Du Phong 15: Thư gửi người yêu cũ đi lấy vợ

Chúc mừng anh ngày lễ tân hôn! Em ước gì ngày hôm nay không đến Bởi giữa chúng mình có bao lời thề nguyện Chỉ tiếc bây giờ em chẳng phải cô dâu.. Chúng mình đã yêu nhau mê dại mối tình đầu, Yêu đến tưởng chừng thiếu nhau không sống nổi Thế mà chẳng hiểu vì thế gian thay đổi Hay bởi đắm say nhiều nên lạc lối xa nhau. Chúng mình cũng đã im lặng rất lâu Trước khi bắt đầu quan tâm nhau như là người quen cũ. Tưởng năm tháng êm đềm khiến trái tim quên ngủ, Ai có biết đâu rằng em vẫn cứ đợi yêu. Em vẫn nhớ về anh rất nhiều, rất nhiều Vẫn không quên từng tiếng yêu, lời ước hẹn. Nhưng anh bây giờ không phải anh trong hoài niệm, Anh bây giờ là chồng sắp cưới của người ta! Em mỉm cười nheo đôi mắt lạ xa “Em ổn mà, người yêu em tốt lắm! Chúng ta đều là người may mắn Đều tìm được bàn tay ấm để nâng niu!” Anh ngốc khờ, chẳng hiểu được bao nhiêu… Sự thật là chỉ riêng anh có người yêu mới, Sự thật là người em yêu sắp làm đám cưới, Anh ấy hạnh phúc rồi, hạnh phúc cả phần em! Chúc anh chị một đời mãi ấm êm. Em sẽ tiếp tục quên mối tình đầu dai dẳng Bằng những tháng năm sau này đằng đẵng, Bằng cả những ngọt ngào của dĩ vãng hằn sâu… Tại em chẳng thể yêu ai như vậy được nữa đâu!

Đây là bài thơ Du Phong viết dành tặng cho những người yêu cũ sắp lên xe hoa. Mặc dù chúng ta có khi sẽ không cùng tâm trạng nhưng thật sự mà nói thì thơ của Du Phong luôn cuốn ta vào trong cảm xúc của anh. Bài nào cũng nhẹ nhàng sâu lắng và thực tế

Thơ hay Du Phong 16: Thì ra em vẫn ở đây

Thì ra em vẫn ở đây! Để anh tìm hoài mọi nơi mọi chỗ, Để anh gọi vang trên từng con ngõ nhỏ, Cứ tưởng em trốn đi đâu… Thì ra là tại cơn mưa ngâu! Mưa rả rích thật lâu giấu em vào tận cùng nỗi nhớ… Em quên ô…Để anh đợi chờ trong ngôi nhà luôn luôn mở cửa… Cứ sợ em quên cả đường về… Thì ra em trú ẩn trong quá khứ ngủ mê! Em mải nằm mơ rồi quên trở mình thức giấc, Để anh chẳng biết tìm đâu giữa hư hư thực thực, Ảo ảnh vào mông lung… Thì ra em chẳng đi đâu xa dẫu thế giới rộng vô cùng! Chỉ là phút giây anh trót vô tình, hững hờ không để ý… Khi biết được thì…nỗi buồn giấu em quá kỹ! Làm anh tìm hoài chẳng ra… May quá! Em vẫn chưa thuộc về người ta! Dẫu anh biết sự lơ là của anh đã khiến em thất vọng, Dẫu anh biết có một người quan tâm đã khiến em rung động, Nhưng anh đã kịp tìm về…kịp nắm chặt bàn tay! Thì ra em vẫn ở đây… …ngay bên ngực trái anh này…

Thơ hay Du Phong 17: Đám cưới

Em luôn nghĩ về đám cưới của chúng ta, Một đám cưới toàn loài hoa em thích! Hôm nay không mơ, chẳng phải là cổ tích. Có phải vậy không anh? đám cưới của chúng mình…! Em bước bên anh cười rạng rỡ thật xinh, Anh khẽ bảo “Hôm nay em đẹp nhất!” Váy trắng tinh khôi, một ngày trời rót mật. “Em là cô dâu hạnh phúc nhất trên đời…!” Anh dắt tay em đi giữa biết bao người, Bạn bè gửi lời thành tâm chúc phúc. Cha mẹ, họ hàng mừng vui hết mực, Trao những món quà làm của hồi môn. Thử hỏi trên đời còn gì mãn nguyện hơn Giây phút chúng mình đều đáp rằng: “…Đồng ý” Kỉ vật kết đôi, trái tim và lý trí… Tất thảy giây phút này, mình đã thuộc về nhau. Chẳng cần hứa rằng đầu bạc…với nhau đâu! Chỉ cần nguyện lòng bên nhau mãi mãi. Đến cuối cùng vẫn nắm tay ở lại, Chỉ vậy mà thôi….em hạnh phúc lắm rồi! Đám cưới chúng mình, đám cưới của niềm vui, Của những mong chờ, những tháng ngày háo hức, Của những khát khao- của những gì rất thực, Duy nhất mà thôi, Duy nhất cả cuộc đời….!

Thơ hay Du Phong 18: Sao anh không về bên cạnh em đi

Sao anh không về bên cạnh em đi… Em chẳng nhớ gì ngày hôm qua đã cũ Em quên hết rồi…phía sau cơn mê ngủ Anh hiện lên, nắng phủ như ngày đầu… Sao mình không trở về bên cạnh nhau… Quá khứ đã khắc sâu những vết hằn tội lỗi! Cứ ngỡ chẳng bao giờ tha thứ nổi, Vậy mà cô đơn bảo: “Nếu có khao khát hãy cứ tìm về”… Sao mình không tiếp tục thực hiện lời thề? Chẳng biết có hay không sai lầm và phản bội… Em tha thứ rồi, cả hai ta đều là người có lỗi, Sao mình không thử trân trọng lại nhau? Anh rất buồn và em cũng rất đau! Có đáng không anh, những ngày sau hả hai đều âm thầm day dứt? Sao chúng mình không trở về hiện thực… Sửa lại quá khứ buồn, cho một tương lai vui? Em chỉ cần anh về bên cạnh em thôi! Em quên hết rồi, anh cũng đừng bận tâm quá khứ… Đừng hàn gắn nữa anh một tình yêu đã vỡ, Em sẽ cùng anh xây đắp lại từ đầu. Rồi chúng mình sẽ lại hạnh phúc bên nhau…

Thơ hay Du Phong 19: Có một thời

Có một thời đôi trai gái đã từng yêu, Hẹn hò nhiều, ước mong nhiều, rồi chia cắt. Không phải bởi lửa tình yêu lụi tắt, Mà bởi đời người nhiều bước ngoặt trái ngang. Bỗng một ngày tim chợt thấy hoang mang Không cảm nhận sự an toàn bên cạnh, Cái nắm tay chỉ còn toàn nguội lạnh, Ngoái xung quanh đầy rẫy những nghi ngờ. Tình chẳng còn hạnh phúc giống trong mơ, Họ làm khổ nhau bằng mập mờ, ngộ nhận. Một người vô tâm còn một người im lặng, Khoảng cách yêu thương cứ thế tách xa dần. Họ lặng lẽ về bên cái kiếp độc thân, Dẫu trong tim ngàn lần mong quay lại. Nỗi nhớ nhung cứ đêm ngày khắc khoải, Nhưng can đảm không nhiều nên cứ mãi khổ tâm… Thời gian phủ đời người qua bao lớp rêu phong, Mỗi lần nhớ đến nhau, họ nghe lòng hơi chạnh. Có một thời họ coi nhau như định mệnh, Có một thời, đôi trai gái “đã từng” yêu…

Thơ hay Du Phong 20: Phía sau một cô gái

Phía sau một cô gái Là gì anh biết không? Là những tổn thương và cay đắng chất chồng …thành câm lặng… Phía sau một cô gái Là vệt nước dài chạm môi vị mặn, Là những nụ cười tít mắt như không, Là tiếng hát vang nghe nhói tận trong lòng, Nhìn như vậy mà thật không phải vậy… Phía sau một cô gái Là khát khao dựa vào một bờ vai tin cậy, Muốn yên bình than thản mà yêu, Chẳng ước cao xa hay hy vọng quá nhiều, Nhưng hạnh phúc ở đời thích chơi trò cút bắt… Phía sau một cô gái Là cái siết tay thật chặt, Là những hờn ghen, ích kỷ, hẹp hòi, Chỉ vì yêu quá mà thôi, Sợ lạc mất rồi không tìm lại được chính mình lần nữa… Phía sau một cô gái Là cái mím môi cho những lần thất hứa, Cố tự mình bào chữa thanh minh: “Anh ấy vẫn rất yêu mình!” Dẫu biết tự lâu rồi chỉ riêng mình ngộ nhận. Phía sau một cô gái Là những nỗi buồn lắng sâu thành tủi phận, Là những nỗi niềm chẳng biết tỏ cùng ai, Là những mông lung cứ chạy mãi chạy hoài …thành vô tận… Nếu có thể cảm nhận Nhữngkhoảng trống rất dày cô gái giấu phía sau, Anh sẽ hiểu vì sao Suốt cuộc đời Cô ấy tìm một nụ cười đúng nghĩa.

Thơ hay Du Phong 21: Hay em làm một nửa của anh đi

Hay em làm Em Gái của anh đi! Cho em dỗi hờn trẻ con đỏng đảnh, Cho em nghịch ngợm đùa trêu ranh mãnh, Cho em thút thít để anh dỗ dành… Nhưng mà như thế quá tội cho anh, Khi một ngày em tìm được Hoàng Tử của đời em mãi mãi. Em sẽ quên và vô tình bỏ lại. Ông anh trai với một tay gấu, một tay búp bê, Thơ thẩn hát một mình…. Hay em làm Bạn Thân của anh đi! Để anh làm cái thùng phuy cho em trút vui buồn trong cuộc sống, Để em tìm đến anh những ngày mùa đông lạnh cóng, Mình sẽ chơi…”đấm nhau”, sưởi ấm cái giá rét vây lấy hai kẻ cô đơn… Nhưng mà như thế cũng chẳng khá hơn, Rồi em sẽ yêu, sẽ lấy chồng rồi sinh con đẻ cái, Anh sẽ bị bỏ lại. Một mình đấm nhau với cái gối chẳng biết chơi đùa… Chẳng biết để em làm gì cho bớt nghĩ hơn thua, Để em làm gì để bên anh dài lâu ngày này qua tháng khác… Để em làm gì để tình cảm giữa chúng ta chẳng bao giờ phai nhạt… Để em làm gì để em không đi lạc… …anh chẳng biết phải để em làm gì….

Thơ hay Du Phong 22: Một mình

Sống một mình, vẫn ổn quá đấy thôi! Chẳng lạnh lẽo, đơn côi như người ta ca thán. Khi trái tim và tâm hồn chai sạn, Chui vỏ ốc suốt đời có lẽ lại hóa hay. Sống một mình chẳng bao giờ cần vịn lấy tay ai, Chẳng sợ bất ngờ bị buông, rồi mất đà, rồi ngã, Sống một mình, chẳng trông chờ vào bờ vai xa lạ, Chẳng sợ giật mình, lạc lõng chẳng biết tựa vào đâu… Sống một mình, có lẽ không bao giờ bị đau, Không bao giờ phải khóc suốt đêm thâu vì người đến sau, người đến trước… Bởi không ai lại gần, nên quen dần việc sống không phụ thuộc, Thứ hạnh phúc “tự mình” là hạnh phúc bền lâu. Sống một mình, không cần phải “vì anh”, “vì em” hay “vì nhau”. Tự mình có thương nổi mình đâu mà trao trái tim cho người khác giữ! Bao nhiêu nước mắt, nụ cười trôi qua nhưng chẳng đủ Giữ hạnh phúc bên mình… Thì cứ âm thầm sống suốt đời như kẻ vô hình, Cứ lầm lũi mà vui, lặng lẽ thế thôi nhưng yên bình, thanh thản, Chẳng bao giờ cần “mạnh mẽ” hay “can đảm” Để sống trọn vẹn một kiếp người… Có lẽ suốt đời này chỉ cần một mình thôi!

Top 7 Bài Thơ Hay Của Nhà Thơ Du Tử Lê

Nhà thơ Du Tử Lê (1942-) tên thật là Lê Cự Phách, sinh năm 1942 tại Hà Nam, miền Bắc Việt Nam. Sau Hiệp định Genève, 1954, ông di cư vào Nam cùng với gia đình. Đầu tiên ông định cư ở Hội An, Quảng Nam, sau đó là Đà Nẵng. Đến năm 1956, ông vào Sài Gòn và theo học trường Trần Lực, Chu Văn An, sau cùng là Đại học Văn Khoa. Ông làm thơ từ rất sớm, khi đang còn học tại trường tiểu học Hàng Vôi tại Hà Nội. Sau khi di cư vào Sài Gòn, Du Tử Lê bắt đầu sáng tác nhiều tác phẩm dưới nhiều bút hiệu khác nhau. Bút hiệu Du Tử Lê được dùng chính thức lần đầu tiên vào năm 1958 cho bài Bến tâm hồn, đăng trên tạp chí Mai. chúng tôi xin giới thiệu những bài thơ hay của ông.

Bài thơ: Ơn em

Ơn em

ơn em thơ dại từ trời,theo ta xuống biển, vớt đời ta trôi.ơn em dáng mộng mưa vời,theo ta lên núi, về đồi yêu thương.ơn em ngực ngải môi trầm,cho ta cỏ mặn, trăm lần lá ngoan.ơn em hơi thoáng chỗ nằm,dấu quanh dấu quẩn nỗi bi hùng một nơi.ơn em tình như mù loà,như con sâu nhỏ bò qua giấc vùi.ơn em hồn sớm ngậm ngùi,kiếp sau xin giữ lại đời cho nhau.tạ ơn em… tạ ơn em…

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Từ Công Phụng phổ nhạc thành bài hát Giữ đời cho nhau.

Bài thơ: K. Khúc riêng chàng

K. Khúc riêng chàng

tôi xa người như xa núi sôngem bên kia suối? – bên kia rừngem bên kia nắng? – bên kia giótôi một dòng sương, lên, mênh mông

tôi xa người như xa biển đôngchiều lên lênh láng chiều, giăng hàngnhững cây ghi dấu ngày em đếnđã chết từ đêm mưa không sang

tôi xa người xa đôi môi thamem biết: rồi em như chim ngànthôi còn khua động làm chi nữahồn tôi vốn đã là tro than

tôi xa người xa đôi mắt ngoanvườn tôi trăng lạnh đến hoang tànem xa xôi quá làm sao biếtvốn liếng tôi còn: những ngổn ngang

tôi xa người xa trên sân bayhồn tôi cồn cát dấu chân bầyem vui đời khác làm sao hiểutôi sống lặng lẽ lặng lẽ như cỏ cây

tôi xa người xa hơi thuốc cayngày mai tình sẽ bỏ tim nàychiều em không đến hàng cây cũngnghiêng xuống tôi: từng ngọn heo may

tôi xa người xa bàn tay, vuibàn tay có ngón đã chôn đờibàn tay có ngón không đeo nhẫncó ngón dành riêng cho môi tôi

tôi xa người xa miền thiết thahoa xuân đã héo rụng, hiên nhàphố xưa em buộc đôi hàng bímnay tóc về đâu? – hồn ở đâu?

tôi xa người xa niềm mê oanhồn tôi khô xác sợi giây đànmáu tôi đã gửi trong con chữdẫu chết, còn nguyên lời oán than

tôi xa người xa một mùi hươngbãi khuya, hồn ốc, lạc thiên đườngnhớ ai bi hùng ngất trên vai áomưa ở đâu về? – như vết thương

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Đăng Khánh phổ nhạc thành bài hát K. Khúc của Lê.

Bài thơ: Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biểnđời lưu vong không cả một ngôi mồvùi đất lạ thịt xương e khó rãhồn không đi sao trở lại quê nhà

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biểnnước ngược dòng sẽ đẩy xác trôi đibên kia biển là quê hương tôi đórặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rì

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biểnvà nhớ đừng vội vuốt mắt cho tôicho tôi hướng vọng quê tôi lần cuốibiết đâu chừng xác tôi chẳng đến nơi

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biểnđừng ngập ngừng vì ái ngại cho tôinhững năm trước bao người ngon miệng cáthì sá gì thêm một xác cong queo

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biểncho tôi về gặp lại các con tôicho tôi về nhìn thấy lệ chúng rơitừ những mắt đã bi hùng hơn bóng tối

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biểnvà trên đường hãy nhớ hát quốc caôi lâu quá không còn ai hát nữa(bài hát giờ cũng như một hồn ma)

Khi tôi chết nỗi bi hùng kia cũng hếtđời lưu vong tận tuyệt với linh hồn.

12-77

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Phạm Đình Chương phổ nhạc thành bài hát cùng tên.

Bài thơ: Khúc Hạnh Tuyền, núi sông

Khúc Hạnh Tuyền, núi sông

chẻ đôi sông núi: đêm bưng mặtmưa quấn khăn vào sâu ấu thơchẻ đôi thân thế mù tăm tíchta nghĩa trang nào? chôn cất nhau?

chẻ đôi tâm thất kênh, mương cạnhương tóc truy tầm vai thất tungtưởng ai oan khuất vừa quay gótxương, thịt, đời sau, máu rất buồn

chẻ đôi con gió: cây ly biệttim chấn thương cùng môi tháng, nămphạt ngang ký ức rừng thao thiếtdòng suối trăm năm bỗng mất nguồn.

1993

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Trần Duy Đức phổ nhạc thành bài hát Dòng suối trăm năm.

Bài thơ: Khúc Thuỵ Du

Khúc Thuỵ Du

1.như con chim bói cátrên cọc nhọn trăm nămtôi tìm đời đánh mấttrong vụng nước cuộc đời

như con chim bói cátôi thường ngừng cánh bayngước nhìn lên huyệt lộbầy quạ rỉa xác người(của tươi đời nhượng lại)bữa ăn nào ngon hơnlàm sao tôi nói được

như con chim bói cátôi lặn sâu trong bùnhoài công tìm ý nghĩacho cảnh tình hôm nay

trên xác người chưa rữatrên thịt người chưa tantrên cánh tay chó gặmtrên chiếc đầu lợn thatôi sống như người mùtôi sống như người điêntôi làm chim bói cálặn tìm vuông đời mình

trên mặt đất nhiên lặngkhông tăm nào sủi lên

đời sống như thân nấmmỗi ngày một lùn đitâm hồn ta cọc lạiai làm người như tôi?

2.mịn màng như nỗi chếthoang đường như tuổi thơchưa một lần hé nởtrên ngọn cờ không bayđôi mắt nàng không khépbàn tay nàng không thưalọn tóc nàng đêm tốikhư khư ôm tình dài

ngực tôi đầy nắng lửahãy nói về cuộc đờitôi còn gì để sốnghãy nói về cuộc đờikhi tôi không còn nữasẽ mang được những gìvề bên kia thế giớithuỵ ơi và thuỵ ơi

tôi làm ma không đầutôi làm ma không bụngtôi chỉ còn đôi chânhay chỉ còn đôi taysờ soạng tìm thi thểquờ quạng tìm trái timlẫn tan cùng vỏ đạndính văng cùng mảnh bomthuỵ ơi và thuỵ ơiđừng bao giờ em hỏivì sao mình yêu nhauvì sao môi anh nóngvì sao tay anh lạnhvì sao thân anh rungvì sao chân không vữngvì sao anh van emhãy cho anh được thởbằng ngực em rũ buồnhãy cho anh được ômem, ngang bằng sự chết

tình yêu như ngọn daoanh đâm mình, lút cánthuỵ ơi và thuỵ ơi

không còn gì có nghĩangoài tình anh tình emđã ướt đầm thân thể

anh ru anh ngủ mùiđợi một giờ linh hiển

(03-68)

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Anh Bằng phổ nhạc thành bài hát cùng tên. Về tên gọi của bài thơ, Thuỵ là tên riêng của bà Thuỵ Châu, vợ cũ của tác giả, còn Du lấy từ bút danh của ông.

Nguồn: Thơ Du Tử Lê (1967-1972), Gìn Vàng Giữ Ngọc xuất bản, Sài Gòn, 1972

Bài thơ: Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi

Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi

chỉ nhớ người thôi đủ hết đờichim về góc biển. Bóng ra khơilòng tôi lũng thấp. tâm hiu quạnhchẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi.

chỉ nhớ người thôi đủ hết đờibuổi chiều chăn, gối thiếu hơi ai!em đi để lại hồn thơ dạitôi, vó câu bi hùng sâu sớm mai.

chỉ nhớ người thôi đủ hết đờiem còn gương lược dấu đường ngôi?nằm mơ thấy tóc thơm vai hẹnvà, khoảng trời xanh đến rợn người.

chỉ nhớ người thôi đủ hết đờibàn tay dư mấy ngón chia phôi!(tặng nhau chính ngón không đeo nhẫn)và những tàn phai đầy tuổi tôi.

chỉ nhớ người thôi đủ hết đờinhư trời nhớ đất (rất xa xôi.)nắng mưa nhớ mãi hàng hiên đợithư nhớ hồi âm. Lệ nhớ môi.

*

chỉ nhớ người thôi sông đủ cạnnói gì kiếp khác với đời sau.đôi khi nghe ấm áp trên da, thịtnhư thể ai đi mới trở về.

2.1990

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Trần Duy Đức phổ nhạc thành bài hát Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời.

Bài thơ: 67, Khúc thêm cho Huyền Châu

67, Khúc thêm cho Huyền Châu

Hạnh phúc tôi từ những ngày nước lớnTrời mưa mau tay vuốt mặt khôn cùngBầy sẻ cũ hom hem chiều ngói xámTrời xanh xao chân ngỏ cũng không vềCây mộng nở từng ngón tay lá nõnNôi tương tư cỏ ấm áp thịt da người

Tôi hiu hắt từ mắt em ngắt tạnhMôi thâm khô từ thuở định xin hônNgày tháng hạ khi không mà trở rétEm khi không mà trở mặt điêu ngoaTay trông ngón hương đưa mùi tóc mạNgọn me xa theo ký ức rì ràoChiều qua đó chân ai còn ríu rítLời ai say cho trời đất lại gầnKỷ niệm tôi từ những ngày vỡ tiếngNhẩn nha gom từng cọng thiết tha rơi

Con dế nhỏ lớn lên đăm tiếng hátKhi đêm về ru giọng đớn đau hơnCây niên thiếu cũng thui mầm trong sángLá oan khiên lả tả mái hiên ngườiTôi èo người từ những người cả gióCon dế bi hùng tự tử giữa đêm sươngBầy sẻ cũ cũng qua đời lặng lẽNgọn me xưa già khọm tiếc thương hờ

Em ở đó bờ sông còn ẩm cátCon sóng tình vỗ mãi một âm quên.

1967

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Từ Công Phụng phổ nhạc thành bài hát Trên ngọn tình sầu.

Chia Sẻ Bài Viết Với Bạn Bè

TwitterFacebookLinkedInPin It

Có thể bạn thích:

Mã giảm giá Shopee Mới Nhất

[coupon so_luong=”3″ nha_cung_cap=”60826″ xem_them_url=”https://topchuan.com/ma-giam-gia-shopee/”]

Top Những Bài Thơ Hay Nhất Của Tố Hữu

Tố Hữu có những bài thơ nào hay?

Top những bài thơ hay nhất của Tố Hữu

Thơ Tố Hữu 1: Từ Ấy

Từ ấy trong tôi bừngnắnghạ Mặt trời chân lý chói qua tim Hồn tôi là một vườn hoa lá Rất đậm hương và rộn tiếng chim… Tôi buộc lòng tôi với mọi người Để tình trang trải với trăm nơi Để hồn tôi với bao hồn khổ Gần gũi nhau thêm mạnh khối đời Tôi đã là con của vạn nhà Là em của vạn kiếp phôi pha Là anh của vạn đầu em nhỏ Không áo cơm, cù bất cù bơ…

Bài thơ đã thể hiện được một cách sâu sắc, tinh tế sự thay đổi nhận thức, tư tưởng, tình cảm của một thanh niên ưu tú khi được giác ngộ lí tưởng cách mạng và được vinh dự đứng trong hàng ngũ lãnh đạo của Đảng. Bài thơ cũng thể hiện những nhận thức mới về lẽ sống, đó là lẽ sống gắn bó hài hòa giữa cái tôi riêng với cái ta chung của mọi người.

Thơ Tố Hữu 2: Khi Con Tu Hú

Khi con tu hú gọi bầy Lúa chiêm đang chín trái cây ngọt dần Vườn râm dậy tiếng ve ngân Bắp rây vàng hạt đầy sân nắng đào Trời xanh càng rộng càng cao Đôi con diều sáo lộn nhào từng không… Ta nghe hè dậy bên lòng Mà chân muốn đạp tan phòng, hè ôi. Ngột làm sao, chết uất thôi Con chim tu hú ngoài trời cứ kêu!

Nhan dề “khi con tu hú” của bài thơ không chỉ nói đến thời gian mà còn ẩn ý là một thời điểm bừng lên của thiên nhiên tạo vật bên cạch đó chỉ khát khao hoạt động cách mạng cảu con người. Tiếng chim tu hú có tác động mạnh mẽ đến nhà thơ bởi lẽ nó báo hiệu một mùa hè đến và là biểu tượng cho sự bay nhảy được tự do , do đó có ảnh hưởng lớn đến nhà thơ khi đang bị giam cầm.

Thơ Tố Hữu 3: Lượm

Ngày Huế đổ máu, Chú Hà Nội về, Tình cờ chú cháu, Gặp nhau Hàng Bè. Chú bé loắt choắt, Cái xắc xinh xinh, Cái chân thoăn thoắt, Cái đầu nghênh nghênh, Ca-lô đội lệch, Mồm huýt sáo vang, Như con chim chích, Nhảy trên đường vàng… – “Cháu đi liên lạc, Vui lắm chú à. Ở đồn Mang Cá, Thích hơn ở nhà!” Cháu cười híp mí, Má đỏ bồ quân: – “Thôi, chào đồng chí!” Cháu đi xa dần… Cháu đi đường cháu, Chú lên đường ra, Ðến naytháng sáu, Chợt nghe tin nhà. Ra thế, Lượm ơi! Một hôm nào đó, Như bao hôm nào, Chú đồng chí nhỏ, Bỏ thư vào bao, Vụt qua mặt trận, Ðạn bay vèo vèo, Thư đề “Thượng khẩn”, Sợ chi hiểm nghèo! Ðường quê vắng vẻ, Lúa trổ đòng đòng, Ca-lô chú bé, Nhấp nhô trên đồng… Bỗng loè chớp đỏ, Thôi rồi, Lượm ơi! Chú đồng chí nhỏ, Một dòng máu tươi! Cháu nằm trên lúa, Tay nắm chặt bông, Lúa thơm mùi sữa, Hồn bay giữa đồng. Lượm ơi, còn không? Chú bé loắt choắt, Cái xắc xinh xinh, Cái chân thoăn thoắt, Cái đầu nghênh nghênh. Ca-lô đội lệch, Mồm huýt sáo vang, Như con chim chích, Nhảy trên đường vàng…

Hình ảnh Lượm trong thơ Tố Hữu thật đáng tự hào. Lượm đã cho kẻ thù thấy được trong cuộc kháng chiến ác liệt của dân tộc, toàn thể dân tộc ta đều đứng lên chiến đấu, những người nhỏ tuổi cũng có thể góp phần làm nên chiến thắng của dân tộc. Thật đáng tự hào biết bao với những người con dũng cảm ấy. Thế hệ trẻ chúng ta được sống trong một xã hội hòa bình, xã hội mà cha ông ta đã đánh đổi bằng xương máu để có được chúng ta phải sống sao cho xứng đáng với công lao đó.

Thơ Tố Hữu 4:Việt Bắc

– Mình về mình có nhớ ta? Mười lăm năm ấy thiết tha mặn nồng. Mình về mình có nhớ không? Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn. – Tiếng ai tha thiết bên cồn Bâng khuâng trong dạ, bồn chồn bước đi Áo chàm đưa buổi phân ly Cầm tay nhau biết nói gì hôm nay… – Mình đi, có nhớ những ngày Mưanguồn suối lũ, những mây cùng mù? Mình về, có nhớ chiến khu Miếng cơm chấm muối, mối thù nặng vai? Mình về, rừng núi nhớ ai Trám bùi để rụng, măng mai để già Mình đi, có nhớ những nhà Hắt hiu lau xám, đậm đà lòng son Mình về, còn nhớ núi non Nhớ khi kháng Nhật, thuở còn Việt Minh Mình đi, mình có nhớ mình Tân Trào, Hồng Thái, mái đình cây đa? – Ta với mình, mình với ta Lòng ta sau trước mặn mà đinh ninh Mình đi, mình lại nhớ mình Nguồn bao nhiêu nước nghĩa tình bấy nhiêu… Nhớ gì như nhớ người yêu Trăng lên đầu núi, nắng chiều lưng nương Nhớ từng bản khói cùng sương Sớm khuya bếp lửa người thương đi về. Nhớ từng rừng nứa bờ tre Ngòi Thia sông Ðáy, suối Lê vơi đầy Ta đi, ta nhớ những ngày Mình đây ta đó, đắng cay ngọt bùi… Thương nhau, chia củ sắn lùi Bát cơm sẻ nửa, chăn sui đắp cùng Nhớ người mẹ nắng cháy lưng Ðịu con lên rẫy bẻ từng bắp ngô Nhớ sao lớp học i tờ Ðồng khuya đuốc sáng những giờ liên hoan Nhớ sao ngày tháng cơ quan Gian nan đời vẫn ca vang núi đèo. Nhớ sao tiếng mõ rừng chiều Chàyđêmnện cối đều đều suối xa… Ta về, mình có nhớ ta Ta về ta nhớ những hoa cùng người Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi Ðèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng. Ngày xuân mơ nở trắng rừng Nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang Ve kêu rừng phách đổ vàng Nhớ cô em gái hái măng một mình Rừng thu trăng rọi hoà bình Nhớ ai tiếng hát ân tình thuỷ chung. Nhớ khi giặc đến giặc lùng Rừng cây núi đá ta cùng đánh Tây Núi giăng thành luỹ sắt dày Rừng che bộ đội rừng vây quân thù Mênh mông bốn mặt sương mù Ðất trời ta cả chiến khu một lòng. Ai về ai có nhớ không? Ta về ta nhớ Phủ Thông, đèo Giàng Nhớ sông Lô, nhớ phố Ràng Nhớ từ Cao-Lạng nhớ sang Nhị Hà… Những đường Việt Bắc của ta Ðêm đêm rầm rập như là đất rung Quân đi điệp điệp trùng trùng Ánh sao đầu súng bạn cùng mũ nan Dân công đỏ đuốc từng đoàn Bước chân nát đá, muôn tàn lửa bay. Nghìn đêm thăm thẳm sương dày Ðèn pha bật sáng như ngày mai lên. Tin vui chiến thắng trăm miềm Hoà Bình, Tây Bắc, Ðiện Biên vui về Vui từ Ðồng Tháp, An Khê Vui lên Việt Bắc, đèo De, núi Hồng. Ai về ai có nhớ không? Ngọn cờ đỏ thắmgiólồng cửa hang. Nắng trưa rực rỡ sao vàng Trung ương, Chính phủ luận bàn việc công Ðiều quân chiến dịch thu đông Nông thôn phát động, giao thông mở đường Giữ đê, phòng hạn, thu lương Gửi dao miền ngược, thêm trường các khu… Ở đâu u ám quân thù Nhìn lên Việt Bắc: Cụ Hồ sáng soi Ở đâu đau đớn giống nòi Trông về Việt Bắc mà nuôi chí bền. Mười lăm năm ấy ai quên Quê hươngcách mạng dựng nên Cộng hoà Mình về mình lại nhớ ta Mái đình Hồng Thái cây đa Tân Trào. – Nước trôi nước có về nguồn Mây đi mây có cùng non trở về? Mình về, ta gửi về quê Thuyền nâu trâu mộng với bè nứa mai Nâu này nhuộm áo không phai Cho lòng thêm đậm cho ai nhớ mình Trâu về, xanh lại Thái Bình Nứa mai gài chặt mối tình ngược xuôi. – Nước trôi, lòng suối chẳng trôi Mây đi mây vẫn nhớ hồi về non Ðá mòn nhưng dạ chẳng mòn Chàm nâu thêm đậm, phấn son chẳng nhoà. Nứa mai mình gửi quê nhà Nước non đâu cũng là ta với mình Thái Bình đồng lại tươi xanh Phên nhà lại ấm, mái đình lại vui… – Mình về thành thị xa xôi Nhà cao, còn thấy núi đồi nữa chăng? Phố đông, còn nhớ bản làng Sáng đèn, còn nhớ mảnh trăng giữa rừng? Mình đi, ta hỏi thăm chừng Bao giờ Việt Bắc tưng bừng thêm vui? – Ðường về, đây đó gần thôi! Hôm nay rời bản về nơi thị thành Nhà cao chẳng khuất non xanh Phố đông, càng giục chân nhanh bước đường. Ngày mai về lại thôn hương Rừng xưa núi cũ yêu thương lại về Ngày mai rộn rã sơn khê Ngược xuôi tàu chạy, bốn bề lưới giăng. Than Phấn Mễ, thiếc Cao Bằng Phố phường như nấm như măng giữa trời Mái trường ngói mới đỏ tươi. Chợ vui trăm nẻo về khơi luồng hàng Muối Thái Bình ngược Hà Giang Cày bừa Ðông Xuất, mía đường tỉnh Thanh Ai về mua vại Hương Canh Ai lên mình gửi cho anh với nàng Chiếu Nga Sơn, gạch Bát Tràng Vải tơ Nam Ðịnh, lụa hàng Hà Ðông Áo em thêu chỉ biếc hồng Mùa xuânngày hội lùng tùng thêm tươi Còn non, còn nước, còn trời Bác Hồ thêm khoẻ, cuộc đời càng vui! – Mình về với Bác đường xuôi Thưa giùm Việt Bắc không nguôi nhớ Người Nhớ ông Cụ mắt sáng ngời Áo nâu túi vải đẹp tươi lạ thường! Nhớ Người những sáng tinh sương Ung dung yên ngựa trên đường suối reo Nhớ chân Người bước lên đèo Người đi rừng núi trông theo bóng Người… – Lòng ta ơn Ðảng đời đời Ngược xuôi đôi mặt một lời song song. Ngàn năm xưa nước non Hồng Còn đây ơn Ðảng nối dòng dài lâu Ngàn năm non nước mai sau Ðời đời ơn Ðảng càng sâu càng nồng. Cầm tay nhau hát vui chung

“Việt Bắc” là bài thơ kiệt tác của Tố Hữu, là một trong những thành tựu xuất sắc của thơ ca Việt Nam thời kháng chiến chống Pháp. “Việt Bắc” là khúc tình ca cũng là bản anh hùng ca về cách mạng, về cuộc kháng chiến và con người kháng chiến. Nó đã nâng cao tình yêu nước và niềm tự hào dân tộc. Tình ân nghĩa thủy chung là bài học sâu sắc đối với mỗi chúng ta, mãi mãi là hành trang của mỗi chúng ta.

Bài thơ của Tố Hữu 5:Bầm Ơi!

Ai về thăm mẹ quê ta Chiều nay có đứa con xa nhớ thầm… Bầm ơi có rét không bầm! Heo heo gió núi, lâm thâm mưa phùn Bầm ra ruộng cấy bầm run Chân lội dưới bùn, tay cấy mạ non Mạ non bầm cấy mấy đon Ruột gan bầm lại thương con mấy lần. Mưa phùn ướt áo tứ thân Mưa bao nhiêu hạt, thương bầm bấy nhiêu! Bầm ơi, sớm sớm chiều chiều Thương con, bầm chớ lo nhiều bầm nghe! Con đi trăm núi ngàn khe Chưa bằng muôn nỗi tái tê lòng bầm Con đi đánh giặc mười năm Chưa bằng khó nhọc đời bầm sáu mươi. Con ra tiền tuyến xa xôi Yêu bầm yêu nước, cả đôi mẹ hiền. Bầm của con, mẹ Vệ quốc quân. Con đi xa cũng như gần Anh em đồng chí quây quần là con. Bầm yêu con, yêu luôn đồng chí Bầm quý con, bầm quý anh em. Bầm ơi, liền khúc ruột mềm Có con có mẹ, còn thêm đồng bào Con đi mỗi bước gian lao Xa bầm nhưng lại có bao nhiêu bầm! Bao bà cụ từ tâm như mẹ Yêu quý con như đẻ con ra. Cho con nào áo nào quà Cho củi con sưởi, cho nhà con ngơi. Con đi, con lớn lên rồi Chỉ thương bầm ở nhà ngồi nhớ con! Giặc tan, con lại sớm hôm cùng bầm. Mẹ già tóc bạc hoa râm Chiều nay chắc cũng nghe thầm tiếng con…

Bài thơ kết thúc bằng hình ảnh bầm hết sức chân thực và gần gũi: “Mẹ già tóc bạc hoa râm/Chiều nay chắc cũng nghe thầm tiếng con…”. Đó là một biểu tượng đẹp không thể nào phai mờ trong tâm hồn người chiến sỹ dù ở phương trời nào.

Bài thơ của Tố Hữu 6: Một Tiếng Đờn

Mới bình minh đó đãhoàng hôn Đang nụ cười tươi lệ bỗng tuôn Đời thường sớm nắng chiều mưa vậy Khuấy động lòng ta biết mấy buồn. Ôi kiếp trăm năm được mấy ngày Trời xanh không gợn áng mây bay Thủy chung son sắt nên tình bạn Êm ấm lòng ta mỗi phút giây. Còn khổ đau nào đau khổ hơn Trái tim luôn sát muối oán hờn Còn đây một chút trong đêm lạnh Đầm ấm bên em một tiếng đờn.

Có ý kiến tập thơ “Một tiếng đờn” có nhiều nỗi buồn và sự cô đơn không còn giữ được phong độ như các tập trước đó. Nhưng không hẳn là hoàn toàn như vậy, Tố Hữu đang tự bổ sung và tự hoàn thiện một phong cách một sự nghiệp thơ. Nếu anh không có lúc nào buồn và cô đơn thì đó là điều đáng tiếc hơn là đáng trách vì nguy cơ của sự đơn điệu.

Bài thơ của Tố Hữu 7: Tạm Biệt

Tạm biệt đời ta yêu quý nhất, Còn mấy dòng thơ, một nắm tro. Thơ gửi bạn đường. Tro bón đất, Sống là cho. Chết cũng là cho.

Tố hữu rất yêu đời, yêu thiên nhiên và yêu cuộc sống, đặc biệt là yêu nước, yêu nhân dân.Có lẽ tài sản của ông còn lại khi chết chỉ là mấy vần thơ và một nắm cho, nhưng chỉ bấy nhiêu thôi vẫn đủ ý nghĩa rồi, chỉ bấy nhiêu thôi ông vẫn dành cho nhân dân cho thiên nhiên, cho cuộc sống, thơ thì để lại cho người đời, còn tro thì bón cho đất cho cây mãi xanh tốt.Câu cuối cùng ông đã nói sống là cho và chết cũng là cho, đây không chỉ là chân lí của ông mà còn là chân lí của cuộc sống, của hạnh phúc, bởi hạnh phúc là được cho đi.Ông đã có một cuộc sống thật sự hạnh phúc khi ông dành cả cuộc đời để cho đất nước, cho nhân dân, cho cách mạng và cho cả thiên nhiên.

Bài thơ của Tố Hữu 8: Bác Ơi!

Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa… Chiều nay con chạy về thăm Bác Ướt lạnh vườn cau, mấy gốc dừa! Con lại lần theo lối sỏi quen Đến bên thang gác, đứng nhìn lên Chuông ôi chuông nhỏ còn reo nữa? Phòng lặng, rèm buông, tắt ánh đèn! Bác đã đi rồi sao, Bác ơi! Mùa thu đang đẹp, nắng xanh trời Miền Nam đang thắng, mơ ngày hội Rước Bác vào thăm, thấy Bác cười! Trái bưởi kia vàng ngọt với ai Thơm cho ai nữa, hỡi hoa nhài! Còn đâu bóng Bác đi hôm sớm Quanh mặt hồ in mây trắng bay… Ôi, phải chi lòng được thảnh thơi Năm canh bớt nặng nỗi thương đời Bác ơi, tim Bác mênh mông thế Ôm cả non sông, mọi kiếp người. Bác chẳng buồn đâu, Bác chỉ đau Nỗi đau dân nước, nỗi năm châu Chỉ lo muôn mối như lòng mẹ Cho hôm nay và cho mai sau… Bác sống như trời đất của ta Yêu từng ngọn lúa, mỗi cành hoa Tự do cho mỗi đời nô lệ Sữa để em thơ, lụa tặng già Bác nhớ miền Nam, nỗi nhớ nhà Miền Nam mong Bác, nỗi mong cha Bác nghe từng bước trên tiền tuyến Lắng mỗi tin mừng tiếng súng xa. Bác vui như ánh buổi bình minh Vui mỗi mầm non, trái chín cành Vui tiếng ca chung hoà bốnbiển Nâng niu tất cả chỉ quên mình. Bác để tình thương cho chúng con Một đời thanh bạch, chẳng vàng son Mong manh áo vải hồn muôn trượng Hơn tượng đồng phơi những lối mòn. Ôi Bác Hồ ơi, những xế chiều Nghìn thu nhớ Bác biết bao nhiêu? Ra đi, Bác dặn: “Còn non nước…” Nghĩa nặng, lòng không dám khóc nhiều Bác đã lên đường theo tổ tiên Mác – Lênin, thế giới Người hiền Ánh hào quang đỏ thêm sông núi Dắt chúng con cùng nhau tiến lên! Nhớ đôi dép cũ nặng công ơn Yêu Bác, lòng ta trong sáng hơn Xin nguyện cùng Người vươn tới mãi Vững như muôn ngọn dải Trường Sơn.

Tố Hữu đã thay mặt chúng ta dựng tượng đá Bác bằng thơ trong lòng mỗi người dân nước Việt. Chúng ta hứa nguyện xứng đáng với Bác, quyết tâm làm theo Di chúc của Bác, tiến bước theo con đường của Người. Tác giả muốn đúc tượng đồng bia đá để trở thành bất tử. Sinh thời, Bác không thích tượng đồng bia đá, không nhận bất cứ huân huy chương nào. Nhưng “mong manh áo vải hồn muôn trượng”, Người sẽ sống mãi trong lòng dân tộc.

Bài thơ của Tố Hữu 9: Hoan Hô Chiến Sĩ Điện Biên

I Tin về nửa đêm Hoả tốc hoả tốc Ngựa bay lên dốc Đuốc chạy sáng rừng Chuông reo tin mừng Loa kêu từng cửa Làng bản đỏ đèn, đỏ lửa… Hoan hô chiến sĩ Điện Biên Hoan hô đồng chí Võ Nguyên Giáp! Sét đánh ngày đêm xuống đầu giặc Pháp! Vinh quang Tổ quốc chúng ta Nước Việt Nam dân chủ cộng hoà Vinh quang Hồ Chí Minh, Cha của chúng ta ngàn năm sống mãi Quyết chiến quyết thắng, cờ đỏ sao vàng vĩ đại Kháng chiến ba nghìn ngày Không đêm nào vui bằng đêm nay Đêm lịch sử Điện Biên sáng rực Trên đất nước, như Huân chương trên ngực Dân tộc ta dân tộc anh hùng! Điện Biên vời vợi nghìn trùng Mà lòng bốn biển nhịp cùng lòng ta Đêm nay bè bạn gần xa Tin về chắc cũng chan hoà vui chung. II Hoan hô chiến sĩ Điện Biên Chiến sĩ anh hùng Đầu nung lửa sắt Năm mươi sáu ngày đêm khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt Máu trộn bùn non Gan không núng Chí không mòn! Những đồng chí thân chôn làm giá súng Đầu bịt lỗ châu mai Băng mình qua núi thép gai Ào ào vũ bão, Những đồng chí chèn lưng cứu pháo Nát thân, nhắm mắt, còn ôm… Những bàn tay xẻ núi lăn bom Nhất định mở đường cho xe ta lên chiến trường tiếp viện Và những chị, những anh ngày đêm ra tiền tuyến Mấy tầng mây gió lớn mưa to Dốc Pha Đin, chị gánh anh thồ Đèo Lũng Lô, anh hò chị hát Dù bom đạn xương tan, thịt nát Không sờn lòng, không tiếc tuổi xanh… Hỡi các chị, các anh Trên chiến trường ngã xuống Máu của anh chị, của chúng ta không uổng Sẽ xanh tươi đồng ruộng Việt Nam Mường Thanh, Hồng Cúm, Him Lam Hoa mơ lại trắng, vườn cam lại vàng… III Lũ chúng nó phải hàng, phải chết Quyết trận này quét sạch Điện Biên! Quân giặc điên Chúng bay chui xuống đất Chúng bay chạy đằng trời? Trời không của chúng bay Đạn ta rào lưới sắt! Đất không của chúng bay Đai thép ta thắt chặt! Của ta trời đất đêm ngày Núi kia, đồi nọ, sông này của ta Chúng bay chỉ một đường ra Một là tử địa, hai là tù binh Hạ súng xuống rùng mình run rẩy Nghe pháo ta lừng lẫy thét gầm! Nghe trưa naytháng năm, mùng bảy Trên đầu bay thác lửa hờn căm Trông: Bốn mặt luỹ hầm sụp đổ Tướng quân bay lố nhố cờ hàng Trông: Chúng ta cờ đỏ sao vàng Rực trời đất Điện Biên toàn thắng! Hoan hô chiến sĩ Điện Biên! Tiếng reo núi vọng sông rền Đêm nay chắc cũng về bên Bác Hồ Bác đang cúi xuống bản đồ Chắc là nghe tiếng quân hò quân reo… Từ khi vượt núi qua đèo Ta đi, Bác vẫn nhìn theo từng ngày Tin về mừng thọ đêm nay Chắc vui lòng Bác giờ này đợi trông! IV Đồng chí Phạm Văn Đồng Ở bên đó, chắc đêm nay không ngủ Tin đây Anh, Điện Biên Phủ hoàn thành Ngày mai, vào cuộc đấu tranh Nhìn xuống mặt bọn Bi-đôn, Smít Anh sẽ nói: “Thực dân, phát xít Đã tàn rồi! Tổ quốc chúng tôi Muốn độc lập hoà bình trở lại Không muốn lửa bom đổ xuống đầu con cái Nước chúng tôi và nước các anh Nếu còn say máu chiến tranh Ở Việt Nam, các anh nên nhớ Tre đã thành chông, sông là sông lửa Và trận thắng Điện Biên Cũng mới là bài học đầu tiên!” Có thể nói, cùng với chiến thắng Điện Biên lịch sử, vang dội địa cầu, bài thơ Hoan hô chiến sĩ Điện Biên của nhà thơ Tố Hữu đã làm nên bức tượng đài sừng sững tạc vào năm tháng, tạo một mốc son trong tiến trình lịch sử văn học dân tộc nói chung và trong tiến trình thơ Tố Hữu nói riêng.

Bài thơ của Tố Hữu 10: Việt Nam Máu Và Hoa

Khao khát trăm năm, mãi đợi chờ Hôm nay vui đến, ngỡ trong mơ Một trời êm ả, xanh không tưởng Mặt đấtbình yêngiấc trẻ thơ Đây cuộc hồi sinh, buổi hoá thân Mùa đôngthế kỷ chuyển sang xuân Ôi Việt Nam! Từ trong biển máu Người vươn lên, như một thiên thần! Thế này chăng? Thuở xưa hoang dã Chàng Sơn Tinh thắng giặc Thuỷ Tinh Càng dâng nước, càng cao ngọn núi Chân Trường Sơn, đạp sóng Thái Bình, Chúng muốn đốt ta thành tro bụi Ta hoá vàng nhân phẩm, lương tâm Chúng muốn ta bán mình ô nhục Ta làm sen thơm ngát giữa đầm. Ta sẵn sàng xé trái tim ta Cho Tổ quốc, và cho tất cả Lá cờ này là máu là da Của ta, của con người, vô giá. Trắng khăn tang, em chẳng khóc đâu Hỡi em gái mất cha mất mẹ Nước mắt rơi, làm nhoà mặt quân thù Em phải bắn, trúng đầu giặc Mỹ. Tình thương lớn, mạnh hơn lửa thép Trận địa đây xây giữa lòng người Dầu mưa nắng, trái đất tròn vẫn đẹp Đời yêu ta, ta phải thắng cho Đời. * Cút sạch đi, bầy sói hôi tanh! Đã đến buổi cuối cùng phán quyết Trả về ta đất rộng trời xanh Cho bay, những hố bom làm huyệt. Lịch sử muốn bay cúi đầu tội lỗi Dưới gươm thiêng hùng khí Thủ đô Cả bốn biển hoan hô Hà Nội Pháo đài bay rụng đỏ mặt hồ. Ngọc Hà em! Lộng lẫy hoa tươi Xin thơm khắp miền Nam, miền Bắc Chắc Bác Hồ vui, xin kính dâng Người Và tặng cả anh em cùng ta đánh giặc. Không nỗi đau nào của riêng ai Của chung nhân loại chiến công này. Việt Nam ơi, máu và hoa ấy Có đủ mai sau, thắm những ngày? * Chưa dễ lành đâu, những vết thương Nửa mình còn nhức, hỡi quê hương! Song mùa vui đã mang xuân tới Đã tắt hôm nay lửa chiến trường. Rừng núi đã xanh màu giải phóng Hãy trào lên, ơi sóng Cửu Long Quét phăng những rác bùn ứ đọng Những thép gai ngăn mặt, cắt lòng. Ta lại về ta, những đứa con Máu hoà trong máu, đỏ như son Sài Gòn ơi, Huế ơi! Xin đợi Tái hợp, huy hoàng, cả Nước non!

Bài thơ “Việt Nam máu và hoa” để ca ngợi Tổ quốc, trong đó có những câu thơ thật sâu sắc và xúc động, thể hiện ý chí, tinh thần và sức sống bất khuất của dân tộc mà không kẻ thù nào có thể khuất phục được.

Thơ hay của Tố Hữu 11: Nước Non Ngàn Dặm

Nước non ngàn dặm Ra đi Cái tình chi… (Câu ca Nam Bình) Nửa đời tóc ngả màu sương Nhớ quê, anh lại tìm đường thăm quê Đường vào như tỉnh như mê Đường ra phía trước, đường về tuổi xuân Đã đi muôn dặm xa gần Nay về Nam cũng bước chân bồi hồi! Sông Bến Hải bên bồi bên lở Cầu Hiền Lương bên nhớ bên thương Cách ngăn mười tám năm trường Khi mô mới được nối đường vô ra? Bây giờ cầu lại bắc qua Ván thơm gỗ mới cho ta gặp mình… Anh về Quảng Trị… Gio Linh Trèo lên dốc Miếu, lặng nhìn Quán Ngang Bời bời cỏ lút đồng hoang Chim kêu cành cụt, chang chang nắng cồn Tả tơi mấy ấp khu khu dồn Mái tôn, rào kẽm, tháp đồn chơ vơ! Thương em chín đợi mười chờ Con thuyền nay đã đỏ cờ sang sông Em vui em mặc áo hồng Máy reo máy đẩy, mênh mông biển trời Thuyền về Cửa Việt ra khơi Thuyền lên Ái Tử, thuyền bơi Đông Hà… Anh còn lặn lội đường xa Sông Hương đành nhớ, chưa qua sông Bồ Phù lai ba bến con đò Thanh Lương quê ngoại câu hò còn chăng? Êm dòng Thạch Hãn đêm trăng Những lo ngược gió Tan Giang nặng chèo! Xe lên đường 9 cheo leo Hố bom đỏ mắt, trắng đèo bông lau Cây khô, chết chẳng nghiêng đầu Nghìn tay than cháy rạch màu trời xanh Trưa nồng, gà gáy Khe Sanh Tà Cơn dứa mật, hoa chanh ngát đồi. Chợt nghe… từ tuổi hai mươi Tiếng xiềng Lao Bảo gọi người bạn xưa Ngỡ ngàng rẽ lối le thưa Vông đồng mấy cội, xác xơ lá cành Hoang tàn hầm đá, đồn canh Bâng khuâng nhớ bóng các anh những ngày! Nhìn quanh, núi đứng mây bay Võng anh giải phóng, rừng lay nắng chiều… Thương nhau, đừng khóc, em yêu Tự do, phải trả bao nhiêu máu này! Có qua những bước đi đày Càng thêm ấm những bàn tay giữa đời. Sáng hè đẹp lắm, em ơi Đầu non cỏ lục, mặt trời vừa lên Da trời xanh ngát, thần tiên Đỏ au đường lớn mang tên Bác Hồ Trường Sơn mây núi lô xô Quân đi, sóng lượn nhấp nhô, bụi hồng… Ai trông, lên đó mà trông Cha Ki oanh liệt, Bản Đông anh hùng Mỹ thua, nguỵ chạy đường cùng Xác tăng như xác bọ hung đen bờ Mấy chàng lính trẻ măng tơ Nghêu ngao gõ bát hát chờ cơm sôi. * Xe lao qua dốc qua đồi Gió tây giội lửa ồi ồi sau lưng Bụi bay, bụi đỏ lá rừng Mịt mù lối kín, cát bưng đường hầm Nóng nung vạt áo ướt đầm Thương con bướm trắng quạt ngầm suối khô. Con sông Xê Noong ai dò Mà dòng nước mát hẹn hò cùng ta? Tới đây, tre nứa là nhà Giỏ phong lan nở nhành hoa nhuỵ vàng Trưa nằm đưa võng, thoảng sang Một làn hương mỏng, mênh mang nghĩa tình. Lán đêm, ghé tạm trạm binh Giường cây lót lá cho mình đỡ đau Nghĩ người, thăm thẳm rừng sâu mười năm bom đạn, măng rau, sốt ngàn. Xê Công, Xê Nọi, Chà Vàn Mở đường, bao nỗi gian nan với đường! Trường Sơn, xẻ dọc, rọc ngang. Xẻng tay mà viết nên trang sử hồng. Trường Sơn, vượt núi, băng sông Xe đi trăm ngả, chiến công bốn mùa. Trường Sơn, đông nắng, tây mưa Ai chưa đến đó, như chưa rõ mình. Vui sao buổi bình minh, gặp cháu Nhớ ngày nào cháu mới lên ba Gác canh cho chú trong nhà… Nay giữa Phi Hà, D trưởng công binh Trên đường lớn Hồ Chí Minh Gác ba biên giới… mối tình Đông Dương! * Tả Ngâu, trong vắt mắt gương Xốn xang trông lửa chiến trường, mà cay Xê Xan, tan nát đạn cày Trống trơ rừng khộp, khô gầy rừng le Bằng lăng bạc nắng trưa hè Nghe như cưa xẻ, tiếng ve rít dài. Cỏ vàng lạc bước hươu nai Sóc buôn thấp thoáng bóng xoài đu đưa Vườn ai, cháy trụi ngọn dừa Mái chùa cong, gãy nét xưa diệu huyền Voi đi lững thững, bình yên Bỗng ngơ ngác đứng, Bom rền xa xa… Anh vào tuyến lửa, đêm qua Bất ngờ một trận như là bão rơi Lại đi… “phấn khởi tơi bời” Còn non, còn nước, còn người, cứ đi! Rừng khuya, không ngủ, mơ gì Sao hôm lấp lánh cũng vì miền Nam… Chào anh du kích đất Cam Đẹp như pho tượng Đam San thuở nào Ngực anh đỏ tựa đồng thau Vui tình đồng chí, trắng phau răng cười AK nòng thép xanh ngời Hôn anh một cái, hỡi người bạn thân! Đường qua biên giới tới gần Nghe lòng rạo rực, nghe chân bồn chồn. Đơn xơ một khúc cầu con Một khe suối nhỏ, cũng hồn quê ta. Ôi, gò đất mịn son pha Thắm tươi dòng máu ông cha bao đời… Bình Long, Nam Bộ ta ơi! Buổi đầu mới gặp mặt Người sáng nay. Cầm hòn đất đỏ trong tay Trái tim bỗng nghẹn như say rượu nồng Ôm anh Giải phóng vào lòng Đã mơ chạy khắp cánh đồng Cà Mau… Chú lái trước, anh ngồi sau Rừng cao su mát một màu lá xanh Xe bay, nghiêng gió dạt cành Đã quen lối tắt đường quanh hiểm nghèo Đến đâu, anh cũng bám theo Áo bà ba, mũ tai bèo chú em! Câu thơ cũ, ai đem tới đó? “Anh chạy vào đất đỏ làm phu Bán thân đổi mấy đồng xu Thịt xương vùi gốc cao su mấy từng!” Nao nao nhìn mỗi góc rừng Cuối hàng cây thẳng, sáng bừng trời cao. Hầm tăng, ụ pháo, chiến hào Dấu răng vuốt Mỹ cắn cào, còn đau! Chị em tù những nơi đâu Côn Lôn, Phú Quốc, dìu nhau trở về Lá buông trắng vách lều tre Bài ca hy vọng hát nghe ấm lòng. Lộc Ninh xinh một cụm hồng Ai hay đất lửa, máu nồng đơm hoa! Cái vui sinh nở chan hoà Nghe rừng căng sữa, nhựa ra đầu mùa Lao xao phố thợ, chợ trưa Sầu riêng, măng cụt cũng vừa ngọt thanh Lá cờ nửa đỏ nửa xanh Màu đỏ của đất, màu xanh của trời Ngôi sao, chân lý của đời Việt Nam, vàng của lòng người hôm nay. Càng nhìn ta, lại càng say Biển Đông lồng lộng gió lay ngọn cờ… Ôi, bà mẹ tóc bạc phơ Vườn riêng, mẹ hái trái dừa cho con Má già với trái dừa non Bởi thơm lòng má, nên ngon lòng dừa Dẫu còn cay đắng, nắng mưa Miền Nam mát ngọt, hồn ta vẫn đầy Trăng còn che nửa bóng mây Mà rừng lá nón đêm nay ngời ngời Gặp nhau, đồng chí đây rồi! Xôn xao hết đứng lại ngồi bên nhau Chuyện nhà, Nam Bắc, trước sau Mừng ra nước mắt, nên đau lại cười Phải chi còn Bác vô chơi! Bỗng nghe cháu nói… đất trời lặng thinh Trông vời Đồng Tháp mông mênh Mấy con thuyền ngược dòng kênh, nặng hàng Sóng Tiền Giang gọi Hậu Giang Có ai về đó, ta sang cùng về! Hỡi người chị của Bến Tre Cửu Long đồng khởi bốn bề đó chăng? Miền Nam gan dạ ai bằng Đội quân đầu tóc, khăn rằn vắt vai Khăn rằn ai dệt cho ai Sợ chi súng đạn, rào gai quân thù! Ánh đèn soi giữa chiến khu Mái đầu tóc bạc, võng dù hoa râm Nhà anh lợp mái trung quân Quan thềm sương nắng, đêm xuân ngày hè Ngoài vườn reo một tiếng xe Tiếng reo se sẽ, mà nghe rộn ràng… Chân nhanh qua ấp qua làng Đất còn nóng lửa Tràng Bàng, Củ Chi Dang tay một với, xa gì Sài Gòn ơi, lại phải đi bao ngày? Lưới nào vây nổi chim bay Chắc trong ấy nhớ ngoài này, chẳng yên! Chia tay lưu luyến mắt nhìn Sầu riêng bịn rịn nhớ miền Nam xa Ta về mở rộng đường ta Cho Nam với Bắc vào ra thêm gần Hành quân nhẹ bước sang xuân Chè xanh hoa nở trắng ngần đường xe… Vượt Bù-gia-mập, Cao Lê Qua Xê-rê-pôk, lại về Tây Nguyên Tây Nguyên ơi! Bước truân chuyên Tuổi trai ta đã từng quen chốn này Ban-mê ngục sắt những ngày Cũng con đường máu đi đầy năm nao! “Đường lên Đak Sút, Đak Pao…” Ngẩng trông núi dựng trời cao lạ lùng Bao la đất mới một vùng Dọc ngang thế trận, quân hùng là đây! Thác Gia-ly trắng tầng mây Ào ào, tưởng máy điện quay tưng bừng… Gặp anh, mừng thiệt là mừng Chào anh Núp của núi rừng tự do! Rằng: Qua gió lớn mưa to Lòng dân như nước Pa-cô càng đầy Tây Nguyên gan góc, dạn dày Như cây lim đứng, chẳng lay giữa ngàn. Hỏi đâu giặc đóng, giặc càn? – Nó như kiến lửa, kiến đàn chạy quanh Nó leo lên ngon lên cành Mình ôm lấy gốc, nó giành thử coi! Một lời, nghe vút tiếng roi Nghe sông gọi suối, nghe voi gọi bầy… “Đường lên đỉnh núi Đak Lay Heo heo gió lạnh, sương dày vắng chim” Biết ai mà hỏi mà tìm Con đường xưa của trái tim, đường này Đường đi từ tuổi thơ ngây Nửa vòng thế kỷ, hôm nay đường về… Hương đâu thơm lựng rừng hè Nhặt cành lá quế mà tê tái lòng Trà My đấy, hỡi Trà Bồng Có hay cây quế đợi trông tháng ngày? Nâng cành quế héo trên tay Càng thương quế ngọt quế cay cùng người! Hội An, Đà Nẵng xa khơi Ấy nơi mẹ ắm, ấy nơi mẹ nằm Nhớ cồn cát trắng giăng giăng Nhớ thuyền Bàn Thạch, nhớ trăng biển Hàn Hẳn còn sóng gió gian nan Bên vui rồi lại Đại An. Sơn Trà. Sông Trà, sông Lại, sông Ba Khu Năm dằng dặc lòng ta mọi miền Vạn ngày, có buổi nào yên? Cá ăn phải máu, chim quên lối vườn Con người, như dãy Trường Sơn Vững chân bám trụ, chẳng sờn óc gan. Đạn bom, bão lụt, cơ hàn Chết đi lại sống, hết tàn lại tươi Thuỷ chung, vẫn đậm tình người Cắn đôi hạt muối, chung đời cháo rau Uống cùng viên thuốc chia đau Quên mình chia lửa, cứu nhau chia hầm. Hỡi em, dũng sĩ mười lăm Trẻ thơ mà đã ngang tầm nước non Hỡi ông, tuổi tám mươi tròn Ngực phanh mĩ súng, tra đòn chẳng nao Sống hiên ngang, sống thanh cao Quê hương, biết mấy tự hào lòng ta! * Đường đi, như sự tình cờ Con sông My, lại bây giờ lần theo Vượt từ xưa, bước gieo neo Cùng dòng thác ấy, ngủ treo đầu cành Đọt lau, rau má vả xanh Đói lòng, hát khúc quân hành vẫn vui. Nhớ thương bạn, lại bùi ngùi Nhớ làng Rô, nhớ người nuôi năm nào Ghé thăm, lòng xót xa sao! Bến sông lửa cháy, bom đào bãi lau Hỏi Già, Già mất, còn đâu Hỏi em, em đã từ lâu chết rồi! Ôi! Làng Rô nhỏ của tôi Cao cao ngọn núi, chiếc nôi đại bàng Trăm năm ta nhớ ơn làng Cánh tay che chở bước đường gian nguy Thương em, cô gái sông My Nắm xôi đưa tiễn anh đi qua rừng. Anh đi, làng hỏi thăm chừng Làng xưa, anh vẫn nhớ từng người xa Hôm nay như trở lại nhà Bữa cơm dưa muối cũng là liên hoan Non cao rực rỡ ánh vàng Đêm rằm vằng vặc bến Giàng trăng lên… Con thuyền rời bến sang Hiên Xuôi dòng sông Cái, ngược triền sông Bung Chập chùng thác Lửa, thác Chông Thác Đài, thác Khó, thác Ông, thác Bà Thác bao nhiêu thác, cũng qua Thênh thênh là chiếc thuyền ta trên đời. Nỗi niềm chi rứa, Huế ơi! Mà mưa xối xả trắng trời Thừa Thiên Mưa từ biển nhớ mưa lên Hay mưa từ núi vui trên A Sầu? Nặng lòng xưa giọt mưa đau Mát lòng nay trận mưa mau quê nhà Mưa rào cho đất tươi da Hố bom lấp loáng như là gương soi Bãi sim, tà áo tím phơi Con sông A Sá, tóc dài làm duyên Rộn ràng tiếng hát thanh niên Mải mê xếp đá mà quên ướt mình… Hỡi anh lái trẻ vô tình Dừng chân một chút mà nhìn quê tôi! Có đâu đẹp vậy tuyệt vời Trường Sơn lượn xuống hàng đồi thông reo Dòng Hương nước biếc, trong veo Gió khơi Bạch Mã, sóng đèo Hải Vân Huế mình đẹp nhất lòng dân Mùa Thu khởi nghĩa, mùa Xuân dậy thành Ngày đi tóc hãy còn xanh Mai về, dù bạc tóc anh cũng về Nhớ ai khắc khoải chiều hè Con chim cu gáy dốc Chè, nôn nao * Bàng hoàng… như giữa chiêm bao Trắng mây Tam Đảo tuôn vào Trường Sơn Dốc quanh sườn núi mưa trơn Tưởng miền Nam đó, chập chờn hôm mai. Đường đi… hay giấc mơ dài? Nước non ngàn dặm nên bài thơ quê.

Cảm nhận của em về đoạn thơ trong bài Nước non ngàn dặm của Tố Hữu Con thuyền rời bến sang Hiên Xuôi dòng sông Cái, ngược triền sông Bung Chập chùng, thác Lửa, thác Chông Thác Dài, thác Khó, thác ông, thác Bà. Thác, bao nhiêu thác cũng qua Thênh thênh là chiếc thuyền ta trên đời

Thơ hay của Tố Hữu 12: Mưa Rơi

Mưa rơi đầm lá cỏ Mái tóc em ướt rồi, Đôi má em bừng đỏ Muốn hôn quá… mà thôi Sợ em mình xấu hổ Cầm hai bàn tay nhỏ Xa nhau, chẳng muốn rời. Em đi, đường đất mưa rơi Bùn non son quánh chân đồi Phù Ninh Em đi anh nhớ dáng hình Cái khăn mỏ quạ, cái mình áo nâu Chiều nay heo hút rừng sâu Mưa nguồn suối lũ biết đâu mà tìm? Ước gì anh hoá thành chim Bay theo em, hót cho tim đỡ buồn!

Ở bài thơ “mưa rơi”, “mưa nguồn suối lũ” là biểu tượng cho sự cách trở của tình yêu có thể mới bộc lộ hết tình cảm khi yêu của Tố Hữu. Đó là khao khát muốn vượt qua khó khăn để tìm đến với tình yêu…

Thơ hay của Tố Hữu 13: Ly Rượu Thọ

Mã Chiếm Sơn buông cương và ngẫm nghĩ Ngựa rung đầu hí lạnh giữa tàn quân Đồi phong xa bốc khói, đỉnh non gần Đã khuất phục dưới lá cờ binh Nhật. Trán kiêu hãnh lần đầu trông xuống đất Mã nghẹn ngào: “Thôi hết, Mãn Châu ơi!” Và quân binh cúi lặng chẳng nên lời… Rồi từ đó, và gươm vàng võ phục Và cừu hận và lòng sôi rửa nhục Mã chôn sâu trong một cõi trời riêng Buông hồn đau, liễu rủ suối ưu phiền. Cốt oanh liệt đã khoác màu ẩn sĩ Rượu cứ rót cho say sưa lạc hỉ Đàn ca lên cho át tiếng đầu rơi Dưới gươm bay vun vút loáng xanh trời. Mãn Châu quốc đang những giờ hấp hối Gượng kêu lên, hỡi ôi lời trăn trối: “Chiếm Sơn đâu, cứu nước, Chiếm Sơn ơi!” Thì nơi kia Mã vén trướng, tươi cười Cúi lạy mẹ chúc mừng ly rượu thọ. Đào xuân thắm dâng hương vào cửa sổ Bạc xuân trong rắc trắng mái hành lang. Mẹ ngồi yên, như cốc nước e tràn Không dám động – và nhìn con lặng lẽ Nhưng mắt yếu bỗng rưng rưng ngấn lệ Trán nhăn nheo bỗng ửng máu tim già Và bàn tay run rẩy đỡ ly ngà Bỗng quật xuống nền hoa: ly rượu vỡ! Ly rượu vỡ tan tành. Ôi bỡ ngỡ Ôi hãi hùng. Mã tướng run toàn thân! Lần đầu tiên, Mã tướng run toàn thân! Ngoài chiến địa, Chiếm Sơn hằng ngạo nghễ Trông lửa đạn là trò chơi con trẻ Mà hôm nay Mã tướng run toàn thân Mà hôm nay Mã tướng chết hai phần! Nét nghiêm khắc cong vòng cung môi mỏng Nghe sôi sục cả linh hồn nóng bỏng. Người mẹ già thét lớn: “Mã Chiếm Sơn!” (Mã run lên) “Đâu giọt rượu căm hờn? Mãn Châu quốc nghe không mày, rên rỉ Dưới gót sắt của Phù Tang ích kỷ Đang mang quân giày xéo cả Trung Hoa Nước Trung Hoa yêu dấu của lòng ta Đã thống khổ bởi bao xiềng ngoại quốc! Chưa vừa ư những tai ương thảm khốc Đã đè trên dân tộc nước non mày! Có chi vui sông núi đỏ tràn thây Mà Mã tướng ngày nay dâng rượu cúc? Rượu cúc ấy, Chiếm Sơn, là rượu nhục!” Rừng phương xa loáng bạc nắng lung lay Hoa đào bay, trước cửa, hoa đào bay Trong hoa tuyết trắng ngần rơi lả tả… Và xuân ấy năm nghìn quân của Mã Đánh tan xương của Nhật, một sư đoàn.

Đọc thơ Tố Hữu không thấy (hoặc rất hiếm có) hình ảnh ước lệ của cổ thi và Hán ngữ. Thơ ông chỉ thấy phong cách thơ hiện đại, hoặc nếu không thì là từ ca dao hay dân ca chứ không phải phong cách cổ thi Đường-Tống.Thơ Tố Hữu thường nặng về tình cảm hơn, từ ngữ mượt mà chứ không bao giờ thấy cái bi tráng, lành lạnh như bài thơ này. Hơn nữa đọc có thể thấy giọng thơ này chịu ảnh hưởng nhiều của cổ thi.

Thơ hay của Tố Hữu 14: Một Khúc Ca

Có đêm mãi chập chờn mơ ước Lại buâng khuâng… Tự hỏi, mình sau trước Cho cuộc đời, cho Tổ quốc thương yêu Ta đã làm gì? Và được bao nhiêu? Nước độc lập, tự do, dân no ấm học hành Một đời Bác, chỉ lòng ham muốn ấy Có lẽ hôm nay, giữa giấc yên lành Người vẫn nghĩ… Như Người hằng sống vậy. Nhớ buổi sáng Sài Gòn giải phóng Người anh xuống sân bay, giang hai tay ôm cả miền Nam Mắt cười tươi mà giọng trầm nóng bỏng: Chớ say sưa… Nhiều việc phải làm! Trưa tháng Năm, vừa nắng vừa mưa Đường phố hát, nửa mừng nửa tủi Một ngày vui đổi bao nỗi đau xưa Hỡi em bé lang thang tóc vàng gió bụi! Nhớ buổi chiều về thăm quê đồng khởi Sông rạch Mỏ Cày, xúm xít thuyền ghe Các má già Bến Tre cứ cầm tay, hờn dỗi: Tưởng tụi bay quên lối xóm, không về!… Đêm Vĩnh Kim, anh tìm em, Hồng Gấm Đường vào thôn, cỏ lấp bom mìn Người cha kể chuyện con, bữa cơm đèn đầm ấm Tấm ảnh em đây, hai con mắt đang nhìn… Vâng, anh hiểu, đang nói gì, đôi mắt Mắt những người đã nhắm, vì ta Cả bàn tay của những mẹ già Bàn tay đã cho ta, tất cả. Nếu là con chim, chiếc lá, Thì con chim phải hót, chiếc lá phải xanh. Lẽ nào vay mà không có trả Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình? * Tôi lại đi, như buổi đầu, tươi trẻ Sức căng đầy máu thịt Việt Nam Như có cánh bay, lên rừng, xuống bể A! Biết bao công việc phải làm! Nổi trống lên! Ta hát bài ca Kẻ Gỗ. Cho nước hồ dâng, đẹp nước Hồng Lam Tội nghiệp ông cha truyền kiếp hãi hùng những quyền ma, oai hổ Con cháu lớn rồi, sắp xếp lại giang san! Chặn sông Đà, ta làm ra thác điện Cho sáng núi rừng, sáng đến mai sau. Sắt Thái Nguyên, hãy làm ra thép luyện Cho tay ta vươn tới mạnh giàu! Lại hành quân như năm nào đánh Mỹ Những sư đoàn, không súng, lại xung phong Ta sẽ thắng, như những chàng dũng sĩ Biến hoang vu thành cơm áo, hoa hồng, Và biển gọi… Đã bao giờ biển gọi? Thương Nguyễn Du xưa mỏi mắt buồn trông Ta sẽ ra giữa đại dương, đường đường bờ cõi Cho con cá, con tôm được trở về với sóng biển Đông! Ta sẽ xây, phải không nhà kiến trúc Đất nước ta rất to đẹp, đàng hoàng. Làng phố sáng như gương. Mặt trời soihạnh phúc Soi cả tâm hồn ta trong trẻo, nhẹ nhàng. Ôi! Sống đẹp là thế nào hỡi bạn? Bữa cơm dù dưa muối đầy vơi Chân lý chẳng bao giờ đổi bán Tình thương vô hạn để cho đời. Mẹ Suốt ơi! Giữa bom rơi, đạn nổ Giữa sóng lớn, gió to Ngực huân chương, mẹ vẫn chèo đò Không chịu nghỉ. Ai ngăn cứ nói: Tui già rồi, có chết khỏi lo Bọn trẻ sống, còn tay bắn giỏi! Và mẹ ngã Bên bờ sông khói lửa. Và em nữa Lưng đèo Mụ Giạ. Ai biết tên em? Chỉ biết cô gái nhỏ anh hùng Sống chết từng đêm Mà lòng thanh thản lạ: Đâu phải hy sinh. Em vinh dự vô cùng! * Tổ quốc ta! Muôn nghìn sức mạnh, Như hôm qua lao vào trận đánh Ta sẽ đi. Đi tới những ngày mai Như một đoàn quân Bước thẳng, bước dai. Như một khúc ca xuân Của một mùa xuân lớn.

Bài thơ Một Khúc Ca của Tố Hữu đã nói lên được ý nghĩa của cuộc sống, một cuộc sống có ý nghĩa, phải giúp ích được cho đời dù nhỏ bé. Tất cả vạn vật trong thế giới đều có một cuộc sống, ta phải sống như thế nào để không uổng phí, một cuộc sống có ích,

Thơ hay của Tố Hữu 15: Hãy Nhớ Lấy Lời Tôi

Có những phút làm nên lịch sử Có cái chết hoá thành bất tử Có những lời hơn mọi bài ca Có con người từ chân lý sinh ra. Nguyễn Văn Trỗi! Anh đã chết rồi Anh còn sống mãi Chết như sống, anh hùng, vĩ đại. Hỡi người Anh, đã khép chặt đôi môi Tiếng Anh hô: “Hãy nhớ lấy lời tôi!” Đã vang dội. Và ánh đôi mắt sáng Của Anh đã chói ngời trên báo Đảng. * Nghìn năm sau sẽ nhớ lại hôm qua Một sáng mùa thu, giữa khám Chí Hoà Anh đi giữa hai tên gác ngục Và sau chúng, một người linh mục. Anh bước lên, nhức nhói chân đau. Dáng hiên ngang vẫn ngẩng cao đầu Quần áo trắng một màu thanh khiết Thân gầy yếu mạnh hơn cái chết Bầy giết thuê là lũ viết thuê Hai hàng đen, súng cắm lưỡi lê Anh bước tới, mắt nhìn, bình thản Như chính Anh là người xử án. Cỏ trong vườn mát dưới chân Anh Đời vẫn tươi màu lá rau xanh Đây miếng đất của Anh đòi giải phóng Đây máu thịt của Anh đòicuộc sống. Anh thét to: “Ta có tội gì đây?” Chúng trói Anh vào cọc mấy vòng dây. Mười họng súng. Một băng đen bịt mắt Anh thét lên: “Chính Mỹ kia là giặc!” Và tay Anh giật phắt mảnh băng đen Anh muốn thiêu, bằng mắt, lũ đê hèn Với cái chết. Anh muốn nhìn giáp mặt Như ngọn lửa không bao giờ dập tắt! Chúng run lên, xông trói chặt Anh hơn Đôi mắt Anh đã khô cháy căm hờn: Phải chiến đấu như một người cộng sản Trái tim lớn không sợ gì súng đạn! Lệnh: Hàng đầu quỳ xuống! Một giây thôi Anh thét lớn: “Hãy nhớ lấy lời tôi: Đả đảo đế quốc Mỹ! Đả đảo Nguyễn Khánh! Hồ Chí Minh muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm!” Phút giây thiêng, Anh gọi Bác ba lần! Súng đã nổ. Mười viên đạn Mỹ Anh gục xuống. Không, Anh thẳng dậy Anh hãy còn hô: “Việt Nam muôn năm!” Máu tim Anh nhuộm đỏ đất Anh nằm! Mắt đã nhắm, không một lời rên rỉ Anh chết vậy, như thiên thần yên nghỉ. Chẳng cần đâu, cây thánh giá sắt tây Của tay người linh mục ném bên thây! * Anh đã chết, Anh Trỗi ơi, có biết Máu kêu máu, ở trên đời, tha thiết! Du kích quân Ca-ra-cát đã vì Anh Bắt một tên giặc Mỹ giữa đô thành Anh đã chết, Anh chẳng còn thấy nữa Lửa kêu lửa, giữa miền Nam rực lửa Như trái tim Anh, ôi lửa nào bằng Phút cuối cùng, chói lọi khối sao băng… “Hãy nhớ lấy lời tôi!” Nguyễn Văn Trỗi Lời Anh dặn, chúng tôi xin nhớ: Hãy sống chết quang vinh Trước kẻ thù không sợ Vì Tổ quốc hy sinh Như lời anh, người thợ. Một bài thơ thật tuyêt vời nó làm cho chúng ta nóng lên mỗi khi đọc bài thơ này.giúp tôi thấu hiểu dược nhưng cái chết thật anh hung. Bài thơ giúp chúng ta hiểu thêm về tinh thần chiến dấu bất khuất của các đoàn viên trẻ , làm chúng ta phải nhớ về hình ảnh của anh hùng Nguyễn Văn Trỗi

Thơ hay của Tố Hữu 16: Dửng Dưng

Du khách bảo đây vườn kín đáo Với hương dìu dịu, ý ngàn xưa Thời mây xanh nhạt màu hư ảo Đây xứ mơ màng, đây xứ thơ… Cô gái thẫn thờ vê áo mỏng, Nghiêng nghiêng vành nón dáng chờ ai Ven bờ sông phẳng con đò mộng Lả lướt đi về trong gió mai… Thành quách trăm năm sầm mặt lạnh Ngọn cờ uể oải vật vờ lay Lâu đài đường bệ màu kiêu hãnh Áo gấm hài nhung cánh phượng bay. Ta nện gót trên đường phố Huế Dửng dưng không một cảm tình chi Không gian sặc sụa mùi ô uế Mà nước dòng Hương mãi cuốn đi… Ý chết đã phơi vàng héo úa Mùa thulá sắp rụng trên đường Mơ chi ảo mộng ngàn xưa nữa ? Cây hết thời xanh đến tiết vàng! Ai tưởng ngàn năm nương đất ấy Mầm non thêm nhựa, lá thêm tươi Ôi mỉa mai hồn ta chỉ thấy Rêu hèn sống gửi nhánh khô thôi. Ai tưởng thiên đường sao nhấp nhánh Tài hoa tinh kết, ngọc long lanh Ta chỉ thấy nơi đây mồ lạnh Chôn linh hồn đắm đuối hư danh.

Thơ hay của Tố Hữu 17: Mồ Côi

Con chim non rũ cánh Đi tìm tổ bơ vơ Quanh nẻo rừng hiu quạnh Lướt mướt dưới dòng mưa.

Con chim non chiu chít Lá động khóc tràn trề Chao ôi buồn da diết Chim ơi biết đâu về.

Gió lùa mưa rơi rơi Trên nẻo đường sương lạnh Đi về đâu em ơi Phơi thân tàn cô quạnh!

Em sưởi trong bàn tay Cho lòng băng giá ấm Lìa cành lá bay bay Như mảnh đời u thảm!

Con chim non không tổ Trẻ mồ côi không nhà Hai đứa cùng đau khổ Cùng vất vưởng bê tha

Rồi ngày kia rã cánh Rụi chết bên đường đi… Thờ ơ con mắt lạnh Nhìn chúng: “Có hề chi!”.

Thơ hay của Tố Hữu 18: Hai Đứa Trẻ

Tôi không dám mời anh đi xa lạ Tìm đau thương trong xã hội điêu tàn Kể làm sao cho hết cảnh lầm than Lúc trái ngược đã tràn đầy tất cả!

Này đây anh một bức tranh gần gũi: Nó thô sơ? Có lẽ. Nhưng trung thành. Nó tầm thường? Nhưng chính bởi hồn anh Chê chán kẻ bị đời vui hắt hủi.

Hai đứa bé cùng chung nhà một tuổi Cùng ngây thơ, khờ dại, như chim con Bụi đời dơ chưa vẩn đục hồn non Cùng trinh tiết như hai tờ giấy mới.

Ồ lạ chửa! Đứa xinh tròn mũm mĩm Cười trong chăn và nũng nịu nhìn me. Đứa ngoài sân, trong cát bẩn bò lê Ghèn nhầy nhụa, ruồi bu trên môi tím!

Đứa chồm chập vồ ôm li sữa trắng Rồi cau mày: “Nhạt lắm! Em không ăn!”. Đứa ôm đầu, trước cổng đứng treo chân Chờ mẹ nó mua về cho củ sắn!

Đứa ngây ngất trong phòng xanh mát rượi Đây ngựa nga, đây lính thổi kèn Tây. Đứa kia thèm, giương mắt đứng nhìn ngây Không dám tới, e đòn roi, tiếng chưởi!

Vẫn chưa hết những cảnh đời đau khổ Nhưng kể làm chi nữa, bạn lòng ơi! Hai đứa kia như sống dưới hai trời Chỉ khác bởi không cùng chung một tổ:

Đứa vui sướng là đứa con nhà chủ Và đứa buồn, con mụ ở làm thuê.

Thơ hay của Tố Hữu 19: Tháp Đổ

Ai lẩn thẩn đem màu tươi hoa lá Rắc trên cành khô chết nhựa trong cây ? Ai khờ dại nhặt từng viên gạch rã Băng bó sườn cổ tháp đã lung lay ?

Cây dù gượng xanh lại ngày xuân cũ Tháp dù mong hàn lại vết phong sương Mộng ảo tất! Gió lùa cây xiêu đổ Tháp chênh vênh tan sập dưới chân tường

Thi sĩ hỡi! Đi tìm chi vơ vẩn Trong hồn già đã chết những yêu mơ ? Có lành đâu vết thương đầy oán hận Có tan đâu khi uất tự bao giờ ?

Này hãy nghe cả lâu đài xã hội Chuyển rung trong biển máu ngập tràn trề. Này hãy nghe một thời đang hấp hối Trong mồ đêm dĩ vãng sắp lui về.

Hãy cắt đứt những dây đàn ca hát Những sắc tàn vị nhạt của ngày qua Nâng đón lấy màu xanh hương bát ngát Của ngày mai muôn thuở với muôn hoa.

Thơ hay của Tố Hữu 20: Hãy đứng dậy

Người ta lớn bởi vì ngươi cúi xuống Hỡi nhân dân hãy đứng thẳng lên! (Ma-rat)

Người ta lớn bởi vì ngươi quỳ xuống Có gì đâu ta cầu khẩn van lơn? Có gì đâu ta ôm mối căm hờn? Hãy đứng dậy, ta có quyền vui sống!

Ai đi gõ vào cửa lòng lạnh ngắt Và thiết tha năn nỉ với hồn say Trên muôn thây, tiệc rượu máu tràn đầy? Không! Không thề sống như bầy hành khất!

Hãy đứng dậy! Ta có quyền vui sống! Cứ tan xương, cứ chảy tuỷ, cứ rơi đầu! Mỗi thây rơi sẽ là mỗi nhịp cầu Cho ta bước đến cõi đời cao rộng.

Thơ của Tố Hữu 21: Ly rượu thọ

Mã Chiếm Sơn buông cương và ngẫm nghĩ Ngựa rung đầu hí lạnh giữa tàn quân Đồi phong xa bốc khói, đỉnh non gần Đã khuất phục dưới lá cờ binh Nhật. Trán kiêu hãnh lần đầu trông xuống đất Mã nghẹn ngào: “Thôi hết, Mãn Châu ơi!” Và quân binh cúi lặng chẳng nên lời…

Rồi từ đó, và gươm vàng võ phục Và cừu hận và lòng sôi rửa nhục Mã chôn sâu trong một cõi trời riêng Buông hồn đau, liễu rủ suối ưu phiền. Cốt oanh liệt đã khoác màu ẩn sĩ Rượu cứ rót cho say sưa lạc hỉ Đàn ca lên cho át tiếng đầu rơi Dưới gươm bay vun vút loáng xanh trời. Mãn Châu quốc đang những giờ hấp hối Gượng kêu lên, hỡi ôi lời trăn trối: “Chiếm Sơn đâu, cứu nước, Chiếm Sơn ơi!” Thì nơi kia Mã vén trướng, tươi cười Cúi lạy mẹ chúc mừng ly rượu thọ. Đào xuân thắm dâng hương vào cửa sổ Bạc xuân trong rắc trắng mái hành lang.

Mẹ ngồi yên, như cốc nước e tràn Không dám động – và nhìn con lặng lẽ Nhưng mắt yếu bỗng rưng rưng ngấn lệ Trán nhăn nheo bỗng ửng máu tim già Và bàn tay run rẩy đỡ ly ngà Bỗng quật xuống nền hoa: ly rượu vỡ! Ly rượu vỡ tan tành. Ôi bỡ ngỡ Ôi hãi hùng. Mã tướng run toàn thân!

Lần đầu tiên, Mã tướng run toàn thân! Ngoài chiến địa, Chiếm Sơn hằng ngạo nghễ Trông lửa đạn là trò chơi con trẻ Mà hôm nay Mã tướng run toàn thân Mà hôm nay Mã tướng chết hai phần! Nét nghiêm khắc cong vòng cung môi mỏng Nghe sôi sục cả linh hồn nóng bỏng. Người mẹ già thét lớn: “Mã Chiếm Sơn!” (Mã run lên) “Đâu giọt rượu căm hờn? Mãn Châu quốc nghe không mày, rên rỉ Dưới gót sắt của Phù Tang ích kỷ Đang mang quân giày xéo cả Trung Hoa Nước Trung Hoa yêu dấu của lòng ta Đã thống khổ bởi bao xiềng ngoại quốc! Chưa vừa ư những tai ương thảm khốc Đã đè trên dân tộc nước non mày! Có chi vui sông núi đỏ tràn thây Mà Mã tướng ngày nay dâng rượu cúc? Rượu cúc ấy, Chiếm Sơn, là rượu nhục!”

Rừng phương xa loáng bạc nắng lung lay Hoa đào bay, trước cửa, hoa đào bay Trong hoa tuyết trắng ngần rơi lả tả… Và xuân ấy năm nghìn quân của Mã Đánh tan xương của Nhật, một sư đoàn.

Thơ của Tố Hữu 22: Hồn chiến sĩ

Em hãy vặn dây đàn lên tí nữa Và hãy cao giọng hát khúc sầu bi Đưa ngón tay nhỏ mềm, em hãy lựa Tiếng đàn sao cho nức nở, lâm ly!

Em không khóc, nhưng sao anh muốn khóc Em không than, anh lại những buồn đau Con chim non không đợi chờ cánh mọc Cơ khổ em mới ngần ấy tuổi đầu!

Vui sao được, hở em, thân gầy gõ Ôm đàn đi chưa vững trên đường mòn Trí vẩn vơ nghĩ đến đàn em nhỏ Vây quan giường mẹ ốm ngóng chờ con.

Trẻ nhà sang nô đùa trong bóng mát Em lạnh lùng nhìn chúng, bước chân qua Em mạnh bạo chống bất công, tàn ác Không cầu xin, không cất tiếng kêu ca

Em sẵn có linh hồn người chiến sĩ Ngạo nghễ cười với nắng sớm sương đêm Buông tiếng dây não nùng em mai mỉa Cả một thời dưới ách nặng, nằm im!

Thơ của Tố Hữu 23: Xuân lòng

Nắng xuân tưới trên thân dừa xanh dịu Tàu cau non lấp loáng muôn gươm xanh Ánh nhởn nhơ đùa quả non trắng phếu Và chảy tan qua kẽ lá vườn chanh.

Gió nhè nhẹ, hương cỏ cây nhè nhẹ Thoảng bay lên, hương mạ dưới đồng xa Tự đâu đó, hương muôn hoa mới hé Như khói trầm từ đỉnh rộng bao la.

Hơi xuân ấm trả cho trời đất lặng Tiếng reo ca nhí nhảnh và ngây thơ Của đàn sáo say phơi mình dưới nắng Chim nghệ vàng rỉa cánh trên nhành tơ…

Xuân trong sáng, xuân thơm, xuân ríu rít Nhưng xuân đâu tươi đẹp, không xuân lòng ? Ôi xuân nay chỉ là xuân lạnh chết Trong buồn đau phẫn uất của công nông!

Xuân nay chỉ một mùa tang đẫm máu Lòng người đang thét nỗi bi ai Đứng phắt dậy ? Hỡi muôn hồn phấn đấu Phá bất bình, mưu sống cho ngày mai…

Rồi xuân ấy, cả nhân quần vui vẻ Nắm tay nhau, tuy khác tiếng, màu da Giẩm chân lên những núi sông chia rẽ Và ôm nhau thân ái cùng vang ca.

Thơ của Tố Hữu 24: Vú em

Nàng gửi con về nương xóm cũ Nghẹn ngào trở lại đẩy xe nôi Rồi từ hôm ấy, ôm con chủ Trong cánh tay êm, luống ngậm ngùi

Nàng nhớ con nằm trong tổ lạnh Không chăn, không nệm ấm, không màn Biết đâu trong những giờ hiu quạnh Nó gọi tên nàng tiếng đã khan!

Rồi từ hôm ấy, dưới đêm sâu Hồi hộp nàng ra vịn cửa lầu Nhìn xuống ven trời dày bóng nặng Tìm nghe trong gió tiếng con đâu

Gió vẫn vô tình lơ đãng bay Những tàu cau yếu sẽ lung lay Xạc xào động cánh đau lòng mẹ Nghe tiếng lòng con vẳng tới đây!

Ta thấy nàng nghiêng mình rũ rượi Gục đầu thổn thức trong bàn tay… Bạn ơi, nguồn thảm sầu kia bởi Số phận hay do chế độ này?

Thơ của Tố Hữu 25: Tình thương với chiến tranh

Hỡi những bà mẹ hiền Hỡi những bà đáng kính Đang não nuột ưu phiền Nỗi chồng con đi lính!

Các bà đã từng trải Biết bao nhiêu ngày đêm Trong một trời sợ hãi Riết chặt những bầu tim.

Các bà đã từng trông Qua tình thương vô hạn Bao nhiêu cảnh đau lòng Sặc nồng hơi khói đạn!

Đây những thành quách đổ Đây những tháp đền tan Tất cả, xưa, đồ sộ Tất cả, nay, điêu tàn!

Đây, cời đống gạch lên Phải chăng các bà hỡi Những thi thể non mềm Hồng tươi như nắng mới

Ngày xưa trong tay mẹ Nằm ngủ giấc mơ êm Ngày xưa còn thơ bé Ríu rít như đàn chim

Ngày xưa của tình yêu Hai trái tim nồng ấm Ca hát những ban chiều Hai đầu xuân đằm thắm

Ngày xưa là hy vọng Của bao mẹ hiền từ Ngày xưa là tiên động Của nỗi lòng ưu tư

Nhìn sâu xuống vào đây Hỡi những bà yêu nước! Phải chăng những hình hài Của chồng con hôm trước?

Nếu đôi nơi, chưa phải Thì trong cõi mênh mông Hỡi linh hồn rộng rãi Để giây phút mà trông!

Phải không, bờ bên kia Hàng muôn người đi lại Trên mộ địa, tìm bia Như các bà ban nãy!

Rồi u sầu, rũ rượi Họ sẽ tới tìm đây Nước mắt trào như tưới Nức nở, ôm ngàn thây!

Vì cũng như các bà Họ thương chồng con chết Cũng yêu nước, yêu nhà Cũng giận loài quân phiệt.

Như các bà đau đớn! Sông núi có biên cương Biển trời dầu giới hạn Đâu cản được tình thương!

Ôi tình thương muôn năm Trong cõi lòng dào dạt Sao lại hoá tình câm Để thêm dày tội ác?

Các bà không bom đạn Diệt loài buôn máu xương Thì sao không ngăn cản Binh lính với tình thương?

Sao không bảo chồng con: – Về thôi! Quay mũi súng Bắn chết cho kinh hồn Cả một phường lợi dụng.

Thơ của Tố Hữu 26: Tiếng hát sông Hương

Trên dòng Hương Giang Em buông mái chèo Trời trong veo Nước trong veo Em buông mái chèo Trên dòng Hương Giang

Trăng lên trăng đứng trăng tàn Đời em ôm chiếc thuyền nan xuôi dòng Thuyền em rách nát Mà em chưa chồng Em đi với chiếc thuyền không Khi mô vô bến rời dòng dâm ô!

Trời ôi, em biết khi mô Thân em hết nhục giày vò năm canh Tình ôi gian dối là tình Thuyền em rách nát còn lành được không?

– Răng không, cô gái trên sông Ngày mai cô sẽ từ trong ra ngoài Thơm như hương nhụy hoa lài Trong như nước suối ban mai giữa rừng. Ngày mai gió mới ngàn phương Sẽ đưa cô tới một vườn đầy xuân Ngày mai trong nắng trắng ngần Cô thôi sống kiếp đày thân giang hồ Ngày mai bao lớp đời dơ Sẽ tan như đám mây mờ đêm nay Cô ơi tháng rộng ngày dài Mỏ lòng ra đón ngày mai huy hoàng

Trên dòng Hương Giang…

Thơ của Tố Hữu 27: Nhớ người

Khi con hổ thênh thang trong rú rậm Say hương cây bỗng mắc cạn giăng thầm Nằm dài lưng trong cũi sắt trăm năm Nó có nhớ buôn chăng: xa bóng núi ? Cũng như nó, sa chân vào ngục tối Sao mà ta tha thiết nhớ rừng nguờ! Nhớ bạn đời trai trẻ dậy xuân tươi Trong nét rắn của thân hình vạm vỡ Nhớ những mắt thơ ngây nhìn bỡ ngỡ Dưới hàng mi mở rộng chân trời hồng…

Nhớ những lời mong ước toả lên không: Ôi đẹp đẽ, những linh hồn hăm hở Săn đón bạn không cần chi mặc cả Nhọc bao nhiêu và giá bạn bao nhiêu Miễn thêm đông, thiệt mấy cũng lời nhiều Ôi ngạo mạn là lòng người tuổi trẻ! Tiêu hoang thế vẫn dồi dào sức khoẻ Giàu đức tin nên vẫn thấy đời vui Cả tương lai ngào ngạt vị thơm bùi, Bước một bước, tưởng thêm gần thế giới Của Bình đẳng, Tự do và Bác ái Ồ những trái tim trong tựa thuỷ tinh Giống nhau sao những gương mặt hiền lành

Ta nhớ lắm, hởi bạn đời yêu dấu Con muôn thủa của tinh thần chiến đấu Kiến trúc sư của xã hội ngày mai! Cháy lòng ta nỗi nhớ, bạn đời ơi! Chim trên mái kêu nhau về tổ ở Chờ đây một mình ta sau cánh cửa Đi vẫn vơ theo bốn vách xà lim Ôi cô đơn thấm lạnh cả tâm tình Nghe bên cạnh tiếng ngáp dài ngao ngán…

Thơ của Tố Hữu 28: Tâm tư trong tù

Cô đơn thay là cảnh thân tù! Tai mở rộng và lòng sôi rạo rực Tôi lắng nghe tiếng đời lăn náo nức Ở ngoài kia vui sướng biết bao nhiêu! Đây âm u đôi ánh lạt ban chiều Len nhè nhẹ qua rào ô cửa nhỏ Đây lạnh lẽo bốn tường vôi khắc khổ Đây sàn lim, manh ván ghép sầm u…

Cô đơn thay là cảnh thân tù! Tai mở rộng và lòng sôi rạo rực Tôi lắng nghe tiếng đời lăn náo nức Ở kia vui sướng biết bao nhiêu! Nghe chim reo trong gió mạnh lên triều Nghe vội vã tiếng dơi chiều đập cánh Nghe lạc ngựa rùng chân bên giếng lạnh Dưới đường xa nghe tiếng guốc đi về…

Ôi! Hôm nay sao nhựa sống tràn trề Trong những tiếng nghe chừng quen thuộc quá! Nghe gió xối trên cành cây ngọn lá Nghe mênh mang sức khoẻ của trăm loài Tôi mơ hồ nghe tất cả bên ngoài Đang ríu rít giữa một trời rộng rãi Đang hút mật của đời sây hoa trái Hương tự do thơm ngát cả ngàn ngày…

Ôi! Bao nhiêu ảo tưởng của hồn ngây Tôi phút bỗng như quên đời thê thảm Ở ngoài kia… biết bao thân tù hãm Đoạ đầy trong những hố thẳm không cùng Tôi chiều nay giam cấm hận trong lòng Chỉ là một giữa loài người đau khổ Tôi chỉ một con chim bé nhỏ Vứt trong lồng con giữa một lồng to Chuyển đời quay theo tiếng gọi tự do Tôi chỉ một giữa muôn người chiến đấu Vẫn đứng thẳng trên đường đầy lửa máu Chân kiêu căng không thoái bộ bao giờ! Tôi, hôm nay, dầu xa tạm ngọn cờ Hồn tranh đấu vẫn còn thôi thúc não! Nơi đày ải là Đắc Pao, Lao Bảo Là Côn Lôn thế giới của ưu phiền?

Tôi sẽ cười như kẻ sẵn lòng tin Giữ trinh bạch linh hồn trong bụi bẩn: Tôi chưa chết, nghĩa là chưa hết hận Nghĩa là chưa hết nhục của muôn đời Nghĩa là còn tranh đấu mãi không thôi Còn trừ diệt cả một loài thú độc!

Có một tiếng còi xa trong gió rúc…

Thơ của Tố Hữu 29: Con Chim Của Tôi

Nó chết rồi, con chim của tôi Con chim sẻ sẻ mới ra đời Hôm qua nó hãy còn bay nhảy Chỉ một ngày giam, đã chết rồi!

Tôi muốn cô đơn dịu bớt sầu Nên tôi yêu nó có gì đâu! Tình thương vô ý gây nên tội Tôi đã tù, sao bắt nó tù?

Sao nỡ dù trong giây phút thôi Bắt con chim nhỏ hận câm lời Sao không trả nó về mây gió Cho nó say sưa uống ánh trời?

Tôi dẫu dành cơm mớm nó ăn Đủ làm sao được: thiếu không gian! Sao tôi không hiểu, sao không hiểu? Để tội tình chưa, nó chết oan!

Thơ của Tố Hữu 30: Trưa Tù

Đây thu gọn giữa thành cao bưng bít Một mùa hé vây riết một hồn thơ Mặt trời lên trên những ngọn bàng tơ Bóng thưa thớt từ từ thu ngắn lại Ngườihàng xứvề lao đi lải rải Áo quần lam rách rưới dáng bơ phờ Múc gió vàng trong những nón vàng khô Và uể oải hắt vào lưng khét cháy Mồ hôi. Mệt. Môi không buồn mấp máy Mắt đờ cay sợ nắng khép lim dim Mà ngoài sân, tất cả cũng im lìm: Buồn không gió, hai hàng cây đứng ngủ Đàn vịt nhỏ nằm ngây trên liếp cỏ Đôi bồ câu trốn nắng dưới bờ mương Đằng xa kia, nắng gắt dọc chông tường Người lính đứng, gục đầu trên vọng gác.

Thơ của Tố Hữu 31: Đông

Đêm nay gió biển đông về Mùa thu chừng đã tái tê đất trời Non quanh chừng đã lạnh rồi Rừng sâu run rẩy, xa vời tiếng rung

Sân lao mấy cội vông đồng Lá cành xao xác, buồn đông não nề Một mình nằm tựa đêm nghe Lạnh lùng gió lọt vào khe cửa buồng

Mền không mà chiếu cũng không Một mình trơ trọi giữa phòng xà linh Nằm nghe mình chuyện với mình Mênh mông nhớ bạn, gởi tình trăm phương…

Thơ của Tố Hữu 32: Đôi Bạn

Một đêm tối không mưa mà gió lạnh Thổi đìu hiu vào những chấn song dày Tôi nằm rên, đói lắm, đã năm ngày Đèn đợi tắt. Bỗng bên ngoài lặng lẽ Có tiếng bước chân ai, dặt dè, nhẹ nhẹ Rồi âm thầm hiện trước cửa xà lim Một bóng đen. Người lính gác đi rình? Tôi nghĩ thế, và làm thinh chỉ ngó.

Cái bóng sẽ nghiêng đầu qua cửa sổ Rồi kêu vô bằng giọng cổ: “Tường ơi!” Tiếng quen quen. À phải, bạn đây rồi! Tôi nhỏm dậy, tới gần se sẽ đáp: “Bác đấy bác? Tường đây, mai lại gặp Đêm lạnh rồi, cơ khổ bác mang tơi!” Cái tơi gà xích lại ngó vào tôi Rồi nức nở: “Tường ơi! Anh đói lắm? Tôi chỉ sợ qua đây đà quá chậm Mất anh rồi, tôi khổ biết bao nhiêu!”

Cả lòng tôi khi ấy rố trăm chiều! Tôi muốn nói một đôi lời an ủi Nhưng lại sợ động lòng anh quá vội Nên nghẹn ngào, chỉ ấp úng: “Bác ơi! Thôi bác đừng khóc nữa, khổ lòng tôi!” Người lính sẽ đưa tay, chùi nước mắt Tôi những tưởng nỗi lòng anh tạm tắt Nhưng mà không, anh mếu máo: “Tường nầy! Mới khi mai, cụ sứ tuốt lên đây Hắn nói rứa: “Chết thì cho manh chiếu!” Rồi không đợi tôi phân trần anh hiểu Người bạn già lại nức nở trong tơi… Biết làm sao ngăn cản được bằng lời Tiếng khóc của chân tình đau đớn ấy! Tôi chỉ đợi cơn buồn anh dịu lại Mới nên lời khuyên giải một vài câu: “Bác đừng nên khóc nữa, đã chi đâu Đói chỉ mới dăm ngày, chưa đến liệt Mà dẫu phải mai đây rồi sức kiệt Anh em tôi có chết một đôi người Chết đôi người nhưng để được ngày mai Quyền lợi cướp giành lui cho kẻ sống Thì chết đó có chi đâu là uổng? Dứt đời đi mà vẫn cứ yên lòng! Đời chúng ta còn lắm nỗi lao lung Mà muốn sống, phải xông vào cái chết Phải tranh đấu đến kì cùng, quyết liệt Còn một giây, còn một chút tàn hơi Là phải còn tranh đấu mãi không thôi Lấy xương máu mà chọi cùng sắt lửa!”

Người lính gác đứng im, không khóc nữa Chỉ nghẹn ngào kể lể với lòng tôi: “Rồi anh em nếu chết một đôi người Đau đớn thế, tôi sao cầm nước mắt?” Tôi chẳng nói, chuồi tay qua cửa sắt Và ngậm ngùi: “Bác cầm lấy tay cho!” Cái bàn tay lính riết cái tay tù Đôi cơ thể tưởng ôi hoà trộn máu. Với tất cả bao nhiêu tình ngọc báu Của đôi linh hồn khổ tối hôm nay Phút đậm đà, tôi sẽ kéo bàn tay Dày dạn đó, nghe chuyển đầy sức mạnh Và cúi xuống hôn nồng trong tay lạnh…

Rồi bâng khuâng đôi bạn dưới đêm mờ Trông lên trời le lói ánh sao sa Cùng im lặng để nghe lòng chung điệu.

Thơ của Tố Hữu 33: Người Lính Đêm

Đêm nay sương xuống phủ trăng mờ Anh lính ngoài kia đi vẩn vơ Lao ngủ mà anh còn thức đó Với sương từng giọt, gió từng tờ.

Thỉnh thoảng dừng chân giữa lối đêm Nghiêng nghiêng tai mỏng lắng im lìm Lá bàng nhẹ nhẹ gieo đôi tấm Như mảnh hồn qua, động vách thềm.

Anh tạm yên lòng trong phút giây Tréo chân đứng tựa góc tường đây Tì tay lên súng xuôi vai nặng Rồi gục đầu trong tiếng ngáp dài.

Không ngủ nhưng mà thứa với ai? Anh lim dim mắt rát cay hoài Nghĩ gì không biết sau đôi mí Anh có buồn không, anh lính ơi?

Có lẽ, nên anh mới dối mình Vờ vui lên huýt gió thanh thanh Nhưng lòng kia chỉ thêm ngao ngán Buồn lại thêm buồn, anh lặng thinh.

Rồi lại mênh mông tiếng ngáp dài Chán chường uể oải trút lên vai Vẩn vơ anh lại lê từng bước Chẳng biết mơ chi, lại ngó trời?

Thơ của Tố Hữu 34: Người Về

Rồi một hôm nào cởi áo xanh Hết cùm hết xích hết roi canh Nghiêng vai trút nhẹ đời giam cấm Anh trở về anh của gia đình

Đây nẻo làng quen tự bé thơ Tre thân ngoắt ngọn ý mong chờ Mái nhà ai khói lam lên đó Có phải nhà anh những thuở xưa?

Có lẽ con anh lớn lắm rồi Chúng cương đùa nghịch hét vangcươi Anh về, chắc chúng ngừng vui lại Bỡ ngỡ rồi la: “Cha! Cha ơi!”

Và vợ anh đương thổi lửa chiều Run mừng quẳng đũa bỏ nồi niêu Đôi hàng tóc xoã tung không búi Ôm lấy anh mà khóc giận yêu.

Nhưng ngõ nhà xưa đã tới đây Cột sơn đã đuổi liếp tre gầy Bảng mờ ai khắc tên lên đó? Anh thấy sao như kẻ lạc loài.

Chân muốn vô song lại ngập ngừng Chó nhà đâu đã sủa người dưng Anh nhìn len lét vườn cau mới Và tấm bình phong đứng lạnh lùng.

Không, chính xưa anh ở chốn này Tre già còn đó, miếu còn đây Lòng bâng khuâng mãi ôn ngày cũ Chợt tiếng người đâu: “Chú hỏi ai?”

Anh hỏi nhà anh – “Không phải đây!” Rồi thôi quay đóng cửa then gài Để ngoài sương gió chiều nghe lạnh Bên khóm tre già, khách đứng ngây…

Thơ của Tố Hữu 35: Tiếng chuông nhà thờ

Mỗi buổi mai lên Trên tường mái phố Chuông nhà thờ đổ Mỗi buổi hoàng hôn Rủ xuống linh hồn Chim hôm vê tổ Chuông nhà thờ đổ…

Tiếng đồng ngân nga Khoan thai bao la Bình yên uỷ mị Dịu dàng mang ý Muôn lời ngọt thương… Ai nằm trong sương Bên đường phố lạnh Áo tàn nửa cánh Cơm thừa nửa mo

Ai dưới đồng khô Buồn lo méo mặt. Thuế sưu chồng chất Nặng ách trâu cày Ai hai bàn tay Dầy chai lắm mỡ Hỡi người bạn thợ Đường đi bước cùng

Có lúc nào không Nghe hồi chuông đổ Mà lòng bớt khổ Mà môi nở cười ? Hay tiếng chuông rơi Buông lời an ủi Càng khua sầu tủi Càng rung oán hờn!

Thơ của Tố Hữu 36: Gió khét bụi nồng hè nắng gắt

Khách đường xa dưới mặt trời mưa Chân gõ nhịp đi lên bước nhật Miệng vang lừng huýt gió say sưa.

Bóng về cội, cây không rưới mát Nóng thiêu đầu, nóng rát chân trơn Đôi má đỏ, mồ hôi trán ướt Khách lau qua với vạt áo sờn.

Rải rác bên đường, đôi quán trọ Dừng chân uống ngụm nước bồi hồi Băn khăn khách lại lên đường cũ Không dám cầm lâu phút nghỉ ngơi.

Tình đã pân chia cùng đất rộng Lòng không vướng nợ, bén duyên gì Dầu ngăn lối đó, bao nhu cảm Chân vẫn bình yên vượt bước đi.

Và cứ tưng bừng theo lửa sống Đường xa vô hạn, đích vô cùng Chân trời lui mãi lan lan rộng Hy vọng tràn lên đồng mênh mông…

Thơ của Tố Hữu 37: Tương Thân

Tôi gặp bà con mới một lần Mà sao lòng đã thấy yêu thân Như quen biết tựa ngày xưa ấy Mỗi mặt phong trần, một nét nhăn.

Ở cũng bàn tay đã nắm qua Ngón tay gân guốc nhám chai da Cũng mùi lưng khét quen mưa nắng Cũng những lời quê ý thiệt thà.

Thôi kể làm chi nỗi đoạn trường Sau ruồng tre ấy, chốn quê hương Tháng ngày chát cổ cơm khoai sắn Rách rưới lều che tạm gió sương.

Hiều nhau rồi, hiểu lắm bạn ơi Chừ đây, không đợi nói lên lời Tay cầm tay với lòng chung một Mau xúm lưng nhau dựng lại đời.

Thơ của Tố Hữu 38: Đêm giao thừa

Đêm nay pháo nổ giao thừa Mà người chiến sĩ không nhà còn đi Truông dài, bãi rộng, đồng khuya Người đi như chẳng nhớ gì tết xuân Người đi quên hết gian truân Say mê như một dân quân trên đường Xóm làng phảng phất quê hương Nước non man mác tình thương mặn nồng Song trong mưa gió lạnh lùng Tái tê chân cũng ngại ngù bước gieo Nép lưng vào miếu tranh nghèo Nao nao lòng lại mơ theo cờ hồng.

Thơ của Tố Hữu 39: Tiếng hát trên đê

Thương chồng, em phải thay chồng Thay chồng đi đắp đê công suốt ngày Suốt ngày em lội dưới lầy Lùa bùn vác đất đắp dày đường cao Bụng em không hạt cơm nào Củ chuối em đào, ăn vớihổngxanh Trời ơi! Mưa gió còn hành Áo chiếu tan tành, em rét buốt xương! Thầy cai ông xếp không thương Ròi bò còn vụt còn tương lên đầu! Chem cha ba đứa đánh phu Choa đói choa rét, bay thù gì choa? Bay coi Tây – Nhật là cha Sướng chi bay hại nước nhà, bà con? Liệu hồn bỏ thói du côn Bằng không đòn lại trả đòn cho coi!

Thơ của Tố Hữu 40: Hồ Chí Minh

Hồ Chí Minh Người lính già Đã quyết chiến hy sinh Cho Việt Nam độc lập Cho thế giới hoà bình! Người đã sống năm mươi năm vũ bão Vì nhân loại Người quyết dâng xương máu Vì giang sơn Người quyết dứt gia đình!

Hồ Chí Minh Người đã quyết Mặc phong ba giá tuyết Mặc gươm súng xiềng gông Làm tên quân cảm tử đi tiên phong

Đánh trăm trận, thề trăm phen quyết thắng! Bao thất bại dẫu xát lòng cay đắng Hồn vẫn tươi vui, thơm ngát tình đời Bước trường chinh dầu mỏi gối khan hơi Tim gang thép vẫn bừng bừng lửa chiến Cờ đã phất, phải gương cao quyết tiến! Người xông lên Và cả đoàn quân, thừa huyết khí thanh niên Rập bước tiến bên người Cha anh dũng. Tiếng Người thét Mau lên gươm lắp súng! Và cả đoàn quân Đã bao nhiêu năm tháng trải phong trần Mắt sáng quắc tay xanh loè mã tấu Vụt ào lên quyết hy sinh chiến đấu Diệt cường quyền! Ôi sức mạnh vô biên! Hồ Chí Minh Hỡi ngọn đuốc thiêng liêng Trên đầu ta, ngọn cờ dân tộc Trăm thế kỷ trong tên Người: Ái Quốc Bạn muôn đời của thế giới đau thương! Chúng tôi đây Lớp con cháu trên đường Gươm tuốt vỏ, súng cầm tay, xốc tới Ngọn cờ đỏ sao vàng bay phấp phới Nước non Hồng vang dội Tiến quân ca

Hồ Chí Minh Người trẻ mãi không già!

Những Câu Thơ Hay Nhất Trong “Đoạn Trường Tân Thanh” Của Nguyễn Du

Written by

Nguyễn Du (1766 – 1820) là một trong những nhà thơ xuất sắc nhất ở giai đoạn cuối của thơ ca Trung đại. Những sáng tác tiếng Hán của ông đã đạt đến tuyệt tác, nhưng tác phẩm chữ Nôm “Đoạn trường tân thanh” đã đạt đến mức độ hoàn hảo về ngôn từ. Ở đây, chúng tôi xin phép không quan tâm đến vấn đề cốt truyện của “Đoạn trường tân thanh” mà chỉ quan tâm đến các vần thơ đẹp thể hiện cho bút pháp tài hoa của Nguyễn Du.

HỒI 1 (Trích đoạn)

Trăm năm trong cõi người ta,Chữ tài, chữ mệnh khéo là ghét nhau.Trải qua một cuộc bể dâu.Những điều trông thấy mà đau đớn lòng.Lạ gì bỉ sắc tư phong,Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen.Cảo thơm lần giở trước đèn,Phong tình có lục còn truyền sử xanh

HỒI 2 (Trích đoạn)

Ngày xuân con én đưa thoi,Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươiCỏ non xanh tận chân trời,Cành lê trắng điểm một vài bông hoaThanh minh, trong tiết tháng ba,Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh.Gần xa nô nức yến anh,Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuânDập dìu tài tử giai nhân,Ngựa xe như nước, áo quần như nêm.Ngổn ngang gò đống kéo lên,Thoi vàng vó rắc, tro tiền giấy bay

Tà tà bóng ngả về tây,Chị em thơ thẩn dan tay ra về.Bước lần theo ngọn tiểu khê,Lần xem phong cảnh có bề thanh thanh55. Nao nao dòng nước uốn quanh,Dịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngangSè sè nấm đất bên đường,Dầu dầu ngọn cỏ, nửa vàng nửa xanh,

Người quốc sắc, kẻ thiên tài,Tình trong như đã, mặt ngoài còn e.Chập chờn cơn tỉnh, cơn mê,Rốn ngồi chẳng tiện, dứt về chỉn khôn.Bóng tà như giục cơn buồnKhách đà lên ngựa, người còn ghé theoDưới dòng nước chảy trong veo,Bên cầu tơ liễu bóng chiều thướt tha.

HỒI 4 (Trích đoạn)

Gió chiều như gợi cơn sầuVi lô hiu hắt như mầu khơi trêuNghề riêng nhớ ít, tưởng nhiều,Xăm xăm đè nẻo Lam Kiều dần sangThâm nghiêm, kín cổng, cao tường,Cạn dòng lá thắm, dứt đường chim xanh.Lơ thơ tơ liễu buông mànhCon oanh học nói trên cành mỉa maiMấy lần cửa đóng then càiĐầy thềm hoa rụng, biết người ở dâu?Tần ngần đứng suốt giờ lâuDạo quanh chợt thấy mái sau có nhà

Nàng rằng: Nghề mọn riêng tayLàm chi cho bận lòng này lắm thân?So dần dây vũ dây vănBốn dây to nhỏ theo vần cung thươngKhúc đâu Hán Sở chiến trườngNghe ra tiếng sắt tiếng vàng chen nhauKhúc đâu Tư mã phượng cầuNghe ra như oán như sầu phải chăng?Kê Khang này khúc Quảng LăngMột rằng Lưu thuỷ, hai rằng Hành vânQuá quan này khúc Chiêu QuânNửa phần luyến chúa, nửa phần tư giaTrong như tiếng hạc bay quaĐục như tiếng suối mới xa nửa vờiTiếng khoan như gió thoảng ngoài,Tiếng mau sầm sập như trời đổ mưaNgọn đèn khi tỏ khi mờKhiến người ngồi đó cũng ngơ ngẩn sầuKhi tựa gối, khi cúi đầuKhi vò chín khúc, khi chau đôi màyRằng: Hay thì thật là hay,Nghe ra ngậm đắng, nuốt cay thế nào!So chi những bậc tiêu taoDột lòng mình cũng nao nao lòng ngườiRằng: Quen mất nết đi rồiTẻ vui thôi cũng tính trời biết sao!Lời vàng vâng lĩnh ý cao,Hoạ dần dần bớt chút nào được không.Hoa hương càng tỏ thức hồngĐầu mày, cuối mắt, càng nồng tấm yêuSóng tình dường đã xiêu xiêuXem trong âu yếm có chiều lả lơi

HỒI 5 (Trích đoạn)

Mảng tin xiết nỗi kinh hoàngBăng mình lẻn trước đài trang tự tìnhGót đầu mọi nỗi đinh ninhNỗi nhà tang tóc, nỗi mình xa xôi:Sự đâu chưa kịp đôi hồi,Duyên đâu chưa kịp một lời trao tơTrăng thề còn đó trơ trơDám xa xôi mặt, mà thưa thớt lòngNgoài nghìn dặm chốc ba đôngMối sầu khi gỡ cho xong còn chầy!Gìn vàng giữ ngọc cho hayCho đành lòng kẻ chưng mây cuối trời.Tai nghe ruột rối bời bờiNgập ngừng nàng mới giãi lời trước sau:Ông tơ gàn quải chi nhauChưa vui sum hợp đã sầu chia phôi!Cùng nhau trót đã nặng lờiDẫu thay mái tóc, dám rời lòng tơ!Quản bao tháng đợi năm chờNghĩ người ăn gió nằm mưa xót thầmĐã nguyền hai chữ đồng tâmTrăm năm thề chẳng ôm cầm thuyền aiCòn non, còn nước, còn dài,Còn về, còn nhớ đến người hôm nay.Dùng dằng chưa nõ rời tayVầng đông trông đã đứng ngay mái nhàNgại ngùng một bước một xaMột lời trân trọng, châu sa mấy hàngBuộc yên, quảy gánh, vội vàngMối sầu xẻ nửa, bước đường chia hai

HỒI 7 (Trích đoạn)

Một mình nàng, ngọn đèn khuyaÁo dầm giọt lệ, tóc se mái sầuPhận dầu, dầu vậy cũng dầuXót lòng đeo đẳng bấy lâu một lời!Công trình kể biết mấy mươiVì ta khắng khít cho người dở dangThề hoa chưa ráo chén vàngLỗi thề thôi đã phủ phàng với hoa!Trời Liêu non nước bao xa,Nghĩ đâu rẽ cửa, chia nhà tự tôi!

Biết bao duyên nợ thề bồiKiếp này thôi thế thì thôi còn gì?Tái sinh chưa dứt hương thề,Làm thân trâu ngựa đền nghì trúc maiNợ tình chưa trả cho aiKhối tình mang xuống tuyền đài chưa tan!Nỗi riêng, riêng những bàn hoànDầu chong trắng dã, lệ tràn thấm khăn

Chiếc thoa với bức tờ mâyDuyên này thì giữ, vật này của chungDầu em nên vợ, nên chồng,Xót người mệnh bạc, ắt lòng chẳng quênMất người còn chút của tinPhím đàn với mảnh hương nguyền ngày xưaMai sau, dầu có bao giờ,Đốt lò hương ấy, so tơ phím này;Trông ra ngọn cỏ lá câyThấy hiu hiu gió thì hay chị về

Hồn còn mang nặng lời thềNát thân bồ liễu, đền nghì trúc maiDạ đài cách mặt khuất lờiRảy xin chén nước cho người thác oanBây giờ trâm gãy bình tanKể làm sao xiết muôn vàn ái ân!Trăm nghìn gửi lạy tình quân!Tơ duyên ngắn ngủi có ngần ấy thôiPhận sao phận bạc như vôi?Đã đành nước chảy hoa trôi lỡ làngÔi Kim lang! Hỡi Kim lang!Thôi thôi! Thiếp đã phụ chàng từ đây!

HỒI 11 (Trích đoạn)

Buồng riêng, riêng những sụt sùiNghĩ thân mà lại ngậm ngùi cho thânTiếc thay trong giá trắng ngần!Đến phong trần cũng phong trần như aiTẻ vui cũng một kiếp ngườiHồng nhan phải giống ở đời mãi ru!Kiếp xưa đã vụng đường tuKiếp này chẳng kẻo đền bù mới xuôi!Dầu sao bình đã vỡ rồiLấy thân mà trả nợ đời cho xong!

Này con thuộc lấy tấm lòngVành ngoài bảy chữ, vành trong tám nghềChơi cho liễu chán hoa chêCho lăn lóc đá, cho mê mẩn đờiKhi khoé hạnh, khi nét ngàiKhi ngâm ngợi nguyệt, khi cười cợt hoaĐều là nghề nghiệp trong nhàĐủ ngần ấy nết, mới là người soi.Gót đầu vâng dạy mấy lờiĐường châu nét nguyệt, đường phai vẻ hồng

Những nghe nói, đã thẹn thùngNước đời lắm nỗi lạ lùng khắt khe!Xót mình cửa các buồng khuêVỡ lòng, học lấy những nghề nghiệp hay!Khéo là mặt dạn mày dày!Kiếp người đã đến thế này thì thôi!Thương thay thân phận lạc loài!Dầu sao cũng ở tay người biết sao?Lầu xanh mới rủ trướng đàoCàng treo giá ngọc, càng cao phẩm người

Biết bao bướm lả, ong lơi!Cuộc say đầy tháng, trận cười suốt đêmDập dìu lá gió cành chimSớm đưa Tống Ngọc, tối tìm Tràng KhanhKhi tỉnh rượu, lúc tàn canhGiật mình, mình lại thương mình xót xaKhi sao phong gấm rủ làGiờ sao tan tác như hoa giữa đường?Mặt sao dày gió dạn sương?Thân sao bướm chán ong chường bấy thân?

Mặc người mưa Sở mây TầnNhững mình nào biết có xuân là gì?Đòi phen gió tựa hoa kềNửa rèn tuyết ngậm, bốn bề trăng thâuCảnh nào cảnh chẳng đeo sầu?Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ!Đôi phen nét vẽ câu thơCung cầm trong nguyệt, nước cờ dưới hoaVui là vui gượng kẻo làAi tri âm đó mặn mà với ai?Thờ ơ gió trúc mưa mai

Ngẩn ngơ trăm nỗi, giùi mài một thânNỗi lòng đòi đoạn xa gầnChẳng vò mà rối, chẳng rầu mà đau!Nhớ ơn chín chữ cao sâuMột ngày nột ngả bóng dâu tà tàDặm nghìn, nước thẳm, non xaNghĩ đâu thân phận con ra thế này?Sân hoè đôi chút thơ ngâyTrân cam, ai kẻ đỡ thay việc mình?Nhớ lời nguyền ước ba sinhXa xôi ai có biết tình chăng ai?

Khi về hỏi liễu Chương ĐàiCành xuân đã bẻ cho người chuyên tay?Tình sâu mong trả nghĩa dàyHoa kia đã chắp cây này cho chưa?Mối tình đôi đoạn vò tơGiấc hương quan, luống lầm mơ canh dàiSong sa vò võ phương trờiNay hoàng hôn đã, lại mai hôn hoàngLần lần thỏ bạc ác vàngXót người trong hội đoạn tràng đòi cơn!

Đã cho lấy chữ hồng nhanLàm cho, cho hại, cho tàn, cho cân!Đã đầy vào kiếp phong trầnSao cho sỉ nhục một lần mới thôi!

HỒI 14 (Trích đoạn)

Người lên ngựa, kẻ chia bàoRừng phong, thu đã nhuốm màu quan sanDặm hồng bụi cuốn chinh anTrông người đã khuất mấy ngàn dâu xanh

Người về chiếc bóng năm canhKẻ đi muôn dặm một mình xa xôiVầng trăng ai xẻ làm đôi?Nửa in gối chiếc, nửa soi dặm trường

HỒI 17 (Trích đoạn)

Nàng từ lánh gót vườn hoaDường gần rừng tía, dường xa bụi hồngNhân duyên đâu lại còn mong?Khỏi điều thẹn phấn, tủi hồng thì thôiPhật tiền thảm lấp sầu vùiNgày phò thủ tự, đêm nhồi tâm hươngCho hay giọt nước cành dươngLửa lòng tưới tắt mọi đường trần duyênNâu sồng từ trở màu thuyềnSân thu trăng đã vài phen đứng đầu

Liệu mà xa chạy cao bayÁi ân ta có ngần này mà thôi!Bây giờ kẻ ngược người xuôiBiết bao giờ lại nối lời nước non?

Dẫu rằng sông cạn đá mònCon tằm đến thác cũng còn vương tơ!Cùng nhau kể lể sau xưaNói rồi lại nói, lời chưa hết lời

HỒI 18 (Trích đoạn)

Lần thâu gió mát trăng thanhBỗng đâu có khách biên đình sang chơiRâu hùm, hàm én, mày ngàiVai năm tấc rộng, thân mười thước caoĐường đường một đấng anh hàoCôn quyền hơn sức, lược thao gồm tàiĐội trời đạp đất ở đờiHọ Từ tên Hải, vốn người Việt ĐôngGiang hồ quen thói vẫy vùngGươm đàn nửa gánh, non sông một chèo

Qua chơi thấy tiếng nàng KiềuTấm lòng nhi nữ cũng xiêu anh hùngThiếp danh đưa đến lầu hồngHai bên cùng liếc, hai lòng cùng ưaTừ rằng: Tâm phúc tương cờPhải người trăng gió vật vờ hay sao?Bấy lâu nghe tiếng má đàoMắt xanh chẳng để ai vào, có không?Một đời được mấy anh hùngBõ chi cá chậu chim lồng mà chơi?Nàng rằng: Người dạy quá lời

Thân này còn dám coi ai làm thường!Chút riêng chọn đá thử vàngBiết đâu mà gửi can tràng vào đâu?Còn như vào trước ra sauAi cho kén chọn vàng thau tại mình?Từ rằng: Lời nói hữu tình!Khiến người lại nhớ câu Bình Nguyên QuânLại đây xem lại cho gầnPhỏng tin được một vài phần hay không?Thưa rằng: Lượng cả bao dung

Tấn Dương được thấy mây rồng có phenRộng thương cỏ nội, hoa hènChút thân bèo bọt dám phiền mai sau.Nghe lời vừa ý, gật đầuCười rằng: Tri kỷ trước sau mấy người?Khen cho con mắt tinh đờiAnh hùng, đoán giữa trần ai mới già!Một lời đã biết đến taMuôn chung, nghìn tứ, cũng là có nhau!

Trông vời trời bể mênh mang

Thanh gươm, yên ngựa, lên đàng thẳng rong

HỒI 20 (Trích đoạn)

Thừa cơ trúc chẻ, ngói tanBinh uy từ đấy sấm ran trong ngoàiTriều đình riêng một góc trờiGồm hai văn võ, rạch đôi sơn hàĐòi cơn gió quét mưa saHuyện thành đạp đổ năm toà cõi namPhong trần, mài một lưỡi gươmNhững loài giá áo túi cơm sá gì!Nghênh ngang một cõi biên thuỳThiếu gì cô quả, thiếu gì bá vương

Trước cờ ai dám tranh cườngNăm năm hùng cứ một phương hải tần

Một tay gây dựng cơ đồBấy lâu bể Sở, sông Ngô tung hoành!Bó thân về với triều đìnhHàng thần lơ láo, phận mình ra đâu?Áo xiêm buộc trói lấy nhauVào luồn ra cúi, công hầu mà chi!

Sao bằng riêng một biên thuỳSức này đã dễ làm gì được nhauChọc trời, khuấy nước, mặc dầuDọc ngang nào biết trên đầu có ai.

Khí thiêng khi đã về thầnNhơn nhơn còn đứng chôn chân giữa vòngTrơ như đá, vững như đồngAi lay chẳng chuyển, ai rung chẳng rời

Đầy đường cỏ mọc lau thưaSong trăng quạnh quẽ, vách mưa rã rờiTrước sau nào thấy bóng ngườiHoa đào năm ngoái còn cười gió đông

Xập xè én liệng lầu khôngCỏ lan mặt đất, rêu phong dấu giàyCuối tường gai gốc mọc đầyĐi về, này những lối này năm xưaChung quanh lặng ngắt như tờ

HỒI 22 (Trích đoạn)

Ngẫm hay muôn sự tại trờiTrời kia đã bắt làm người có thânBắt phong trần, phải phong trầnCho thanh cao, mới được phần thanh caoCó đâu thiên vị người nàoChữ Tài, chữ Mệnh dồi dào cả haiCó tài, mà cậy chi tài?Chữ tài liền với chữ tai một vầnĐã mang lấy nghiệp vào thânCũng đừng trách lẫn trời gần trời xa

Thiện căn ở tại lòng taChữ tâm kia mới bằng ba chữ tài!Lời quê chắp nhặt dông dàiMua vui cũng được một vài trống canh.

Share

Bạn đang đọc nội dung bài viết Top Những Bài Thơ Hay Nhất Của Du Phong trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!