Đề Xuất 1/2023 # Tô Đông Pha: Không Có Cuộc Sống Nào Như Ý, Chỉ Có Thể Tự Mình Nhìn Thấu Cõi Đời # Top 8 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 1/2023 # Tô Đông Pha: Không Có Cuộc Sống Nào Như Ý, Chỉ Có Thể Tự Mình Nhìn Thấu Cõi Đời # Top 8 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Tô Đông Pha: Không Có Cuộc Sống Nào Như Ý, Chỉ Có Thể Tự Mình Nhìn Thấu Cõi Đời mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Đời người chẳng có con đường bình phẳng, mỗi người đều sẽ phải gặp những chuyện phiền lòng, những nỗi thương tâm. Và nền tảng của một cuộc sống hạnh phúc nằm ở chính nội tâm bạn. Thấu hiểu đạo lý đơn giản và biết đủ mới có thể có được hạnh phúc trong đời.

Giữa xã hội nhiễu nhương thời Bắc Tống chợt nổi lên một hồn thơ, hồn văn đầy phóng khoáng, một nhân cách lớn của thời đại, sau hàng nghìn năm còn có sức chiếu soi đến hậu thế hôm nay: Tô Thức – Tô Đông Pha.

Tô Thức (1037 – 1101), tự Tử Chiêm, là một trong 8 nhà văn lớn nhất của Đường – Tống, hậu thế gọi là “Đường Tống bát đại gia”. Hồn thơ ấm áp và tinh tế của ông đã tạo nên cảm hứng cho thi nhân bao đời, cũng là chốn đi về của nhiều tấm lòng độc giả đồng điệu.

Hơn 64 năm bôn ba góc biển chân trời đã mang đến cho Tô Đông Pha rất nhiều trải nghiệm mới mẻ, sâu sắc. Nhìn vào cuộc đời họ Tô, người ta có thể thấy được biết bao bài học làm người, triết lý vĩ đại.

Xem nhẹ vật chất, sống đơn giản, đời người quan trọng là hai chữ vui vẻ

Tô Thức lấy hiệu là Đông Pha cư sỹ nên người đời gọi ông là Tô Đông Pha. Những vần thơ của ông khi thì ấm áp, tinh tế, lúc lại hào hùng, đầy khí thế. Màu sắc anh hùng toát lên từ những vần thơ ấy hoàn toàn trái biệt với cuộc sống lưu lạc bể dâu của bản thân ông.

Thuở nhỏ, Tô Thức sống ở núi My Sơn. Năm 21 tuổi, ông theo cha và em trai ra ngoài lập nghiệp, từ đó danh tiếng lẫy lừng thiên hạ. Nhưng sau đó vận may của Tô Thức dường như đã cạn. Trong phần đời còn lại của mình, ông bị giáng chức hết lần này tới lần khác.

Năm Tô Thức 43 tuổi, vì viết một bài thơ chỉ trích chính sách thuế muối của Vương An Thạch mà ông bị biếm chức, phải chuyển tới Hoàng Châu. Ở Hoàng Châu, Tô Thức sống trong một căn phòng nhỏ đơn sơ bên bờ sông. Không có tiền cũng chẳng có cơm ăn, Tô Thức đành phải tự mình cày ruộng.

Thế nhưng đối mặt với sự cùng quẫn của cuộc sống, Tô Thức vẫn không hề để mất đi khí chất của mình. Ông chưa từng để đồng tiền làm mình nguy khốn. Tô Thức vẫn sống rất vui vẻ trong căn nhà nhỏ bên bờ sông. Thịt lợn ở Hoàng Châu rẻ như bèo mà ông vẫn ăn ngon lành như sơn hào hải vị.

Ở Hoàng Châu, Tô Thức sống đời rất thanh đạm, đọc sách, ngâm thơ, vẽ tranh, viết thư pháp… Ông được một người bạn xin chính quyền địa phương cấp cho chục mẫu đất ở một trang trại tên là Đông Pha (nghĩa là: dốc ở phía Đông). Từ đó người đời gọi ông là Tô Đông Pha. Ông cất nhà, trồng rau, đào giếng, cày ruộng, vui cảnh điền viên. Dù ngày càng trở nên bất đắc chí với chuyến lưu đày dài đằng đẵng, ông lại nảy sinh tình yêu với miền đất hẻo lánh này và dùng gần trọn thời gian để sáng tác thi ca, thư họa.

Kỳ thực, trên đời này, người ta không cần quá nhiều những thứ vật chất để có thể duy trì cuộc sống và sức khỏe. Thế nhưng chúng ta vẫn thường quá coi trọng tiền tài. Ai cũng cho rằng mình kiếm tiền vẫn chưa đủ nhiều, nhà chưa đủ rộng, ăn chưa đủ đẳng cấp. Nhưng một người quá coi trọng vật chất thì thường mệt mỏi về tinh thần.

Danh lợi phù du chỉ khiến mình nhọc thân, khổ tâm. Thử coi nhẹ vật chất một chút, phòng đủ ở là được rồi, cơm đủ ăn là xong thôi, bạn sẽ thấy cuộc sống bớt ngột ngạt đi nhiều. Và dẫu sao, tiền kiếm dù chưa thỏa lòng thì vui vẻ vẫn là điều quan trọng nhất. 

Chữ Dụ (裕) nghĩa là giàu có. Chữ này gồm bộ Y 衣 (衤) chỉ quần áo và chữ Cốc 谷 nghĩa là ngũ cốc, lương thực. Tiêu chuẩn để đánh giá một người là giàu có hay không, không phải lầu son gác tía, cũng chẳng phải kiệu hoa của ngày xưa hay nhà lầu, xe hơi như ngày nay. Hóa ra một người chỉ cần có cơm ăn, áo mặc đã được coi là giàu có! Nghe có vẻ phi lý? Nếu vậy thì người trong thiên hạ ai mà chẳng được coi là giàu có đây? Vì sao người ta cứ phải chạy theo quần áo hàng hiệu, nước hoa đắt tiền, đồng hồ Thụy Sỹ, xe hơi sang trọng hay biệt thự sân vườn? 

Kỳ thực, điều mà người xưa coi trọng không phải là vật chất. Bởi lẽ chúng chỉ là vật ngoài thân. Hoàng đế Alexander đại đế đã phải từ giã cõi đời ở tuổi 33, khi ông đang thống lĩnh cả một đế chế hùng mạnh, đang ở trên đỉnh cao của sự nghiệp, danh vọng và quyền lực. Trước lúc lâm chung, ông đã để lại 3 điều trăn trối kỳ lạ. Một trong số đó là ông muốn binh sĩ rải hết vàng bạc, châu báu, ngọc ngà mà mình để dành cả đời suốt dọc con đường dẫn ra nghĩa địa. Bởi lẽ, ông muốn con người hiểu rằng tiền bạc, của cải dù nhiều đến đâu, khi chết đi cũng trở thành vô nghĩa, chỉ có thể dùng để lót đường mà thôi.

Vậy người xưa truy cầu điều gì? Chính là bước trên con đường tìm Đạo, sống vui vẻ thuận theo đạo lý của đất trời.

Coi nhẹ sự tổn thương, học cách quên lãng

Sau khi trở về từ Hoàng Châu chẳng bao lâu, Tô Thức lại bị giáng chức bởi những tranh chấp trong triều. Lúc đó ông đã 59 tuổi. Khi bị giáng chức, ông vẫn viết những vần thơ tỏ rõ chí khí không thể lẫn vào đâu: “Nghênh ngang giữa đất trời. Duy chỉ mình ta chính” (Hạo nhiên thiên địa gian, duy ngã độc dã chính).

Tới Huệ Châu, gặp mặt những người dân địa phương tới nghênh đón ông ở phía trước, Tô Thức vô cùng cảm động mà rằng: “Dường như trong mơ ta đã từng tới đây, gà gáy chó sủa vui mừng tới Tân Phong” (Phảng phất tăng du khải mộng trung. Tân nhiên kê khuyển thức Tân Phong). 

Khi bị người khác làm tổn thương, một nụ cười xí xóa cho qua còn có sức mạnh vĩ đại hơn việc ăn miếng trả miếng. Sự đau khổ của bạn không thể làm người khác tổn thương, so đo tính toán chỉ nhọc lòng.

Hãy lãng quên sự tổn thương, buông bỏ những khổ đau, tu sửa cho tâm mình bao dung hơn. Đừng để nỗi thống khổ siết chặt cuộc sống của bạn. Khi đối mặt với những người hay những việc làm bạn tổn thương, xin hãy buông gánh nặng trong tâm xuống, trả lại cho mình một cái tâm thư thái, nhẹ nhàng.

Phật gia giảng con người dẫu có chịu khổ một chút, chịu thiệt một chút cũng là chuyện tốt. Nói theo nhân quả thì có lẽ trong một tiền kiếp nào đó chúng ta đã vô tình hay cố ý khiến ai đó phải đau khổ. Dẫu đã chuyển sinh, luân hồi nhưng nợ kia chưa hết nên mới đeo bám ta tới tận kiếp này. Nợ người phải trả cho người, âu cũng là lẽ đương nhiên, hết nợ rồi thì hạnh phúc sẽ mỉm cười với chúng ta thôi! 

Nhìn rộng hơn, biết đủ để thấy mình luôn hạnh phúc

Vào năm Thiệu Thánh thứ 4, Tô Thức 62 tuổi bị đày tới Đam Châu, tỉnh Hải Nam, nơi cực nam của đất nước. Vào thời nhà Tống, Hải Nam vẫn còn là một vùng đất hoang dã, mông muội. Tô Thức bị đẩy đến đây nhưng không hề hoảng hốt, mà lại mau chóng thích nghi với đất và người nơi đây.

Ông mở lớp học, đẩy mạnh việc giáo hóa dân chúng và sống những tháng ngày rất vui vẻ. Ông đã trở thành người mở đường cho nền văn hóa tại Đan Châu. Tại đây, ông đã viết hai câu thơ: “Ta vốn họ Đan Nhĩ, sống nhờ Tây Thục Châu” để bày tỏ tình yêu tha thiết của mình với mảnh đất này.

Đan Châu không phải là nơi chôn vùi cuộc đời của Tô Thức, ngược lại lại trở thành suối nguồn hạnh phúc của ông.

Tô Thức bình thản coi 3 lần ông bị giáng chức như 3 mốc sự nghiệp của ông. “Hỏi sự nghiệp của đời ông, Hoàng Châu, Huệ Châu, Đan Châu”.

***

Có câu rằng: “Họa không gì lớn hơn là không biết đủ. Tội chẳng gì to hơn là chỉ muốn đắc”. Mọi chuyện trên thế gian vốn không thể thuận theo lòng người. Nền tảng của một cuộc sống hạnh phúc nằm ở chính nội tâm bạn. Thấu hiểu đạo lý đơn giản và biết đủ mới có thể có được hạnh phúc đời người. Hãy tĩnh tâm để nhìn thấu sự đời ấm lạnh, dẫu trải qua thiên cổ nghìn thu cũng không mê lạc trong cõi mộng này. 

Phật giảng rằng, mọi thứ trong cõi hồng trần đều bắt nguồn từ cái tâm. Nếu tâm đơn giản thì cuộc sống sẽ đơn giản. Nếu tâm phức tạp thì cuộc sống sẽ chứa đầy đau khổ. Hạnh phúc không phải là trông chờ người khác ban tặng, mà là tự mình mang đến cho mình.

Đời người chẳng có con đường bình phẳng, mỗi người đều sẽ phải gặp những chuyện phiền lòng, những nỗi thương tâm. Chỉ cần mở rộng trái tim mình, bạn sẽ có thể nhìn thấu cuộc đời mà xem nhẹ chúng. Kiếp nhân sinh dẫu thăng trầm bể dâu nhưng nếu ta nhìn qua lăng kính của Thiện, có thể sẽ không ngừng nhìn thấy nhiều điều thú vị, đặc sắc.

Theo soundofhope.org Minh Nguyệt biên dịch

Video: Lời giải cho cuộc sống

Your browser does not support the video tag. Please upgrade to lastest version

Thơ Có Nhãn Tự Như Tranh Thủy Mặc Có Điểm Nhấn

Thơ có nhãn tự như tranh thủy mặc có điểm nhấn

(Trích Thơ phương Đông như bức tranh thủy mặc)

Trước hết để hiểu được “Thơ có nhãn tự như tranh thủy mặc có điểm nhấn” là gì, ta cần phải hiểu rõ nhãn tự trong thơ là gì, và điểm nhấn trong tranh là gì. Nhãn tự là những chữ quan trọng, tất yếu trong bài, không thể thay thế và nó làm nên nghĩa cho cả câu thơ. Như trong thơ thất ngôn tứ tuyệt Đường luật, nhãn tự, chữ thứ năm trong câu là cái làm nên hồn cho câu thơ. Và trong những thể thơ khác, nhãn tự cũng là điều cực kỳ quan trọng. Trong tranh thủy mặc cũng vậy, giữa chập chùng màu mực tàu ảm đạm, hẳn phải có nét mực thắm khác biệt làm nổi bật giữa tầng tầng lớp lớp.

Lại nhắc đến hai câu thơ đầu của bài thơ “Vọng Lư sơn bộc bố” của Lý Bạch:

“Nhật chiếu Hương Lô sinh tử yên

Dao khan bộc bố quải tiền xuyên”

Nhãn tự ở câu đầu chính là chữ “sinh”. Để có sự sinh ra, nẩy nở ra thì ắt hẳn phải có sự kết hợp của hai thứ trở lên, và trong câu thơ này, sự kết hợp đó là giữa ánh nắng mặt trời với làn mây vờn quanh đỉnh núi Hương Lô sinh ra làn khói tía “tử yên”. Đây là sự kết hợp hài hòa giữa đất trời, sự hòa hợp theo đạo trời này tạo ra một sắc màu tiên ảo. Giả thử không phải là “sinh” thì phải thay bằng chữ nào mới tạo ra được một câu thơ tả cảnh huyền diệu đến thế, là sự sinh sôi nảy nở của tự nhiên. Nếu thay thành “phi” (bay) thì câu thơ sẽ mất đi sự sống của “sinh”, sẽ lạc mất cái chất của thi tiên. Còn đâu cái hồn của thi tiên nữa rồi, còn đâu là màu sắc huyền bí của thiên đạo đạo gia.

“Quải”, nhãn tự ở câu thứ hai, nghĩa là treo lơ lửng. Xa trông dòng thác treo trên dòng sông như gần ngay trước mặt. Tại sao lại là “quải” chứ không phải là một từ nào khác và không thể thay từ nào khác? Phần vì Đường thi vốn có tính cô đọng hàm súc, cũng phần vì là nhãn tự, nhãn tự là cái bất khả biến. “Quải”, treo lửng lơ, không động tĩnh, phải vậy, là một dòng thác được treo lên như giải lụa bất động, tĩnh đến lạ thường. Đáng ra một dòng thác đổ từ núi cao xuống nó sẽ chẳng bao giờ yên tĩnh, mà vốn nó phải ầm ầm vang dội, chảy dài bất tận chứ không phải là kiểu ngưng đọng bất di bất dịch như treo lên vậy. Nhưng hãy nghĩ lại xem, Lý Bạch đang ở một nơi rất xa, xa trông dòng thác thì cũng chỉ thấy được nó một màu trắng xóa hiển hiện ra trước mắt như một dải lụa treo chênh vênh trên vách núi, xa đến thế sao có thể cảm được sự trôi chảy của dòng thác chứ, và động từ “quải” ở đây làm nhãn tự không thể phù hợp hơn được nữa.

Và điểm nổi bật so với tranh thủy mặc ở trong hai câu này có thể cảm nhận bằng nhãn tự mang lại. Chỉ riêng câu thơ đầu cũng đủ làm một bài tả cảnh núi Lư hùng vĩ và huyền diệu đến thế rồi, kết hợp thêm câu thơ thứ hai, điểm nhấn không dừng lại ở làn khói tía mà còn là sự treo lửng lơ của dòng thác trong cảnh tĩnh lặng tựa dải ngân hà đang treo trên núi. Quả là một bức tranh thiên nhiên đẹp đến động lòng người.

Hay trong hai câu thơ trong bài “Vịnh Thạch lựu” của Vương An Thạch:

“Vạn lục tùng trung hồng nhất điểm

Động nhân xuân sắc bất tu đa”

Trong muôn trùng màu xanh nổi lên một bông hoa đỏ, sắc xuân làm lay động lòng người đâu cần gì nhiều. Nhãn tự trong câu thơ này ắt hẳn là điểm hồng sáng giá nhất của câu thơ “hồng”. Trong bức tranh một màu xanh tùng đơn điệu, nổi bật lên là điểm đỏ chót như say như đắm lòng người, chỉ thế thôi mà lòng người đã tự hiểu được mùa xuân ngập tràn. Xuân không chỉ là mùa mà còn là xuân phới phới trong lòng người. Có thể nói nhãn tự “hồng” này không chỉ nhóm lửa trong khu rừng tràn trề cả sắc xanh, của mùa xuân mà còn đốt lửa trong lòng người. Bao nhiêu người xem đó là mùa xuân của thiên nhiên của đất trời đang ùa về, nhưng chỉ có thân ta tự giác biết được mùa xuân của chính mình cũng đang lay động. Bao nhiêu người họa ra trăm hoa đua nở, cố gắng làm rõ mùa xuân đẹp đến nhường nào, chỉ thân tâm ta họa ra người thiếu nữ với đôi môi son đỏ chót trẻ trung, yêu kiều diễm lệ lẫn giữa những cằn khô, giữa một động nam nhân, chỉ thế thôi cũng đủ để làm đông lạnh hóa xuân về, huống chi là lòng người. Nếu có bức thủy mặc vẽ nên cùng lạc khoản là hai câu thơ này thì đấy hẳn phải là bức tranh mùa xuân đẹp nhất.

Còn với Haiku của Nhật Bản, cái nhãn tự là quý ngữ. Như ta đã biết, thơ Haiku bắt buộc phải có quý ngữ, mùa nào thì có quý ngữ của mùa ấy.

“Đông khô héo”, một bài thơ Haiku của thiền sư Basho:

“Đông khô héo

Trong thế gian một màu

Tiếng gió”

Quý ngữ ở đây là “đông”, chỉ mùa đông. Nhãn tự, hay quý ngữ đã tạo nên màu sắc cho cảnh mùa đông thêm phần nhợt nhạt, đơn điệu cùng tiếng gió rít.

Hay một bài thơ Haiku khác không để lộ quý ngữ ra câu chữ như bài thơ của Kosugi Issho:

“Đôi mắt tôi

Nhìn ngắm khắp nơi

Rồi hướng về đóa cúc trắng”

Quý ngữ ở đây là “cúc trắng”, tuy không nói rõ là mùa nào nhưng ta vẫn nhận biết được các mùa qua những đặc điểm nổi bật, những đặc trưng riêng của từng mùa. Ví như hoa cúc thì chính là dấu hiệu của mùa thu.

Vì vậy ta thấy được nhãn tự đóng vai trò vô cùng quan trọng đối với thơ ca. Vì nó là điểm sáng nổi bật, thậm chí là còn tạo nên cái thần của bài thơ, cái thần của bức tranh vạn vật phong thủy. Điều ấy có tầm quan trọng như là một bức tranh thủy mặc phải có lấy điểm nhấn hội họa vậy. Cho dù là thơ của nước nào cũng có nhãn tự đắt giá làm nên tác phẩm.

An Nhiên Là Gì? An Yên Là Gì? An Nhiên Tự Tại Là Cuộc Sống Như Thế Nào?

An nhiên là gì?

Trong cuộc sống thường ngày chúng ta thường nghe nói đến cuộc sống an nhiên hay một đời an nhiên. Vậy an nhiên ở đây là gì, có ý nghĩa gì không?

An nhiên là 1 từ hán việt dùng để chỉ trạng thái cuộc sống và tâm hồn bình yên, tĩnh lặng của con người. Nguồn gốc từ an nhiên bắt nguồn từ phật giáo. Theo đó, tâm cần phãi tĩnh giữa dòng đời, luôn giữ được trạng thái không muộn phiền, vô ưu, vô lo. Có như vậy mới có thể tìm thấy sự thanh thản trong tâm hồn và bình yên trong cuộc sống.

An nhiên cũng có nghĩa là buông bỏ, mong tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn, là 1 dạng tu dưỡng tâm hồn. Cuộc sống con người ta khổ sở vì những gì muôn nắm giữ, muốn sở hữu. Chi bằng hãy buông bỏ tất cả để trở về với 1 cuộc sống an nhiên tự tại, vô ưu, vô nghĩ…

An ở đây ý nói đến sự an bình trong cả tâm hồn và thể xác, nhiên có nghĩa là tự nhiên, thiên nhiên. Cuộc sống an nhiên đi tìm sự bình an trong tâm hồn khiến cho nó luôn luôn thư thái, không muộn phiền toan tính. Mọi việc diễn ra theo tự nhiên, chuyện gì đến cũng sẽ đến, không mưu cầu vật chất, danh lợi mà chỉ cầu mong một đời an nhiên, cuộc sống yên bình, luôn luôn vui vẻ.

Tên An nhiên thường được đặt cho con gái với ý nghĩa mong muốn cuộc yên ả, may mắn, bình yên cho con cái.

Dịch từ An nhiên:

An yên là gì?

An yên có nghĩa là sống 1 cuộc sống an lành và yên bình. Mọi thứ thật nhẹ nhàng, thư thả, không cầu danh lợi, chỉ mong tìm thấy sự bình an và yên tĩnh trong đời. Người sống cuộc sống an yên tự tại ít gây phiền nhiễu và cũng ít bị ảnh hưởng với những rắc rối quanh mình.

An Yên là cái tên đẹp thường được cha mẹ đặt cho con cái. Hàm ý của tên an yên là cầu mong sự an bình , bình yên, may mắn, suôn sẻ dành cho con trên bước đường đời.

An nhiên tự tại là gì?

An nhiên tự tại là thái độ sống chậm rãi của con người, thể hiện ở suy nghĩ khi đối diện với cuộc sống, mang hàm ý nhắn nhủ.

“Cuộc sống này ngắn ngủi lắm, hãy sống vui vẻ, đừng lãng phí, đừng để những lỗi no cơm áo gạo tiền ảnh hưởng đến tâm hồn của bạn. Hãy giữ cho tâm thái bạn tĩnh lặng, không muộn phiền và luôn lạc quan, vui vẻ để tận hưởng những giây phút đáng quý của cuộc đời”.

Khi ấy, bạn mới có thể cảm nhận được sự bình yên và ý nghĩa trong từng giây phút sống ở trên đời. Mọi thứ chỉ là phù du, sống an yên hạnh phúc mới là hành trình và đích đến. Hãy để cho tâm hồn mình tĩnh lặng giữa dòng đời xối xả.

Người sống cuộc sống an nhiên tự tại là người sống ung dung thong thả, không vướng bận, luôn làm chủ bản thân và không bị cuốn theo dòng đời hối hả.

Khám phá thêm: Đông Lào là nước nào?

Bài Thơ Dạy Con: Không Có Gì Tự Đến Đâu Con

KHÔNG CÓ GÌ TỰ ĐẾN ĐÂU CON

Không có gì tự đến đâu con. Quả muốn ngọt phải tháng ngày tích nhựa Hoa sẽ thơm khi trải qua nắng lửa. Mùa bội thu phải một nắng hai sương,

Không có gì tự đến dẫu bình thường. Phải bằng cả bàn tay và nghị lực Như con chim suốt ngày chọn hạt, Năm tháng bao dung khắc nghiệt lạ kỳ.

Dẫu bây giờ cha mẹ đôi khi, Có nặng nhẹ yêu thương và giận dỗi. Có roi vọt khi con hư và có lỗi Thương yêu con, đâu đồng nghĩa với nuông chiều!

Đường con đi dài rộng biết bao nhiêu… Năm tháng nụ xanh giữ cây vươn thẳng, Trời cao đó nhưng chẳng bao giờ lặng, Chỉ có con mới nâng nổi chính mình. Nhớ Nghe Con!

– Nhà thơ Nguyễn Đăng Tấn –

Bài thơ “Không có gì tự đến đâu con”, được nhà thơ Nguyễn Đăng Tấn viết tặng con là Nguyễn Đăng Tiến vào khoảng năm 1995, khi Tiến đang học lớp 3. Bài thơ được in trong tập thơ “Lời ru Vầng trăng”, xuất bản năm 2000.

Những lời thơ nhẹ nhàng như một bài hát du dương, gợn chạm vào tâm hồn người đọc. Ông Tấn chia sẻ, những bài thơ ông viết cho con, cũng là viết cho chính mình.

Cậu bé Tiến hồi bé khá hiếu động, có nhiều lúc, vợ chồng ông Tấn cũng phải “mướt mồ hôi” trong việc dạy con. Tuy nhiên, qua cuộc trò chuyện, lúc nào cũng thấy toát lên ở ông tình cảm thiêng liêng của một người cha dành cho con cái.

Tuy nhiên, ông Tấn cho rằng, dù có thương con thế nào, thì khi con hư ông cũng sẽ nghiêm khắc dạy dỗ. Những trận đòn roi là không thể tránh khỏi, chỉ có điều gia đình ông sẽ hạn chế lạm dụng hình phạt này.

Thơ của ông, là tất cả những gì đã diễn ra trong đời sống hằng ngày. Ông cứ nhớ mãi cái thời khốn khó, đến nỗi vợ chồng ông phải nói dối con nhiều lần. Sau này ông viết thành bài thơ “Dối con”. Để khi độc giả đọc được những lời nói dối ấy, sao mà cứ thấy nghẹn ngào.

“Áo bố hứa mua tiền giữa tháng trắng tay Khi con hỏi: Dối cửa hàng chưa bán Thịt phần con bố mẹ bảo ăn nhiều nên chán Quà chưa mua bảo ăn nguội bụng đau. Gạo hết rồi bố mẹ lỡ nói nhau Mẹ đỏ mắt dối con là đau mắt Nhà mấy mét con bảo sao ở chật Dối con rằng như vậy sẽ ấm hơn…”

“Đó là một thời cả nước khốn khó. Đứa con trai còn nhỏ, ngây thơ chưa nếm trải sự đời nên vô cùng tin tưởng lời bố mẹ”, ông Tấn bồi hồi.

“Dạy con thì phải uốn nắn từ nhỏ, để những tật xấu thành thói quen thì khó dạy lại lắm”, ông Tấn chia sẻ.

Gia đình ông có hai người con, một trai một gái. Đến nay đều đã tự lập. Con trai ông từng học Ngành Thương mại điện tử, hiện đang làm ở Ngân hàng Ngoại thương, còn con gái học Tài chính ngân hàng, nhưng lại quyết tâm theo đuổi đam mê làm báo, như bố.

Từ trước đến nay, ông Tấn chưa từng ép buộc con đi theo con đường của mình định sẵn. Ông cho rằng, người làm cha mẹ nào cũng muốn những điều tốt đẹp nhất đến với con cái. Tuy nhiên, điều cần thiết là phải nhìn thấu được năng khiếu, sở thích và trí tuệ của con, để từ đó khuyến khích, hướng dẫn cho con đến được đích đã đặt ra. Yêu thương nhưng cũng tôn trọng là cách mà ông đối đãi với con cái.

Hơn 30 năm làm bố, ông Tấn nhận định, mỗi một giai đoạn khác nhau, cách thức để chăm sóc, dạy dỗ con cũng có khác biệt, đặc biệt là hiện nay, cuộc sống có quá nhiều sự tác động. Tuy nhiên, ông luôn đề cao nên tảng gia đình: “Gia đình là nơi bồi dưỡng nhân cách, đạo đức cho con trước tiên”.

* Ai cũng có thể an lạc và hạnh phúc ngay giữa đời thường. Để hiểu rõ hơn cách thực hành như thế nào,

–Om Mani Padme Hum –

Minh Bui Bài thơ rất hay và ý nghĩa, mình muốn nhiều độc giả chiêm nghiệm và đặc biệt là các con đang lớn trưởng thành giữa môi trường có vô vàn cạm bẫy. Cảm ơn tác giả thật nhiều!

Nghiêm Lan Hợp Bài thơ cha mẹ dặn con hay qúá

Dung Mi giải thích cho em 4 câu đầu vs ạ

Đoàn Tuyết Em ơi 4 câu thơ đầu nếu hiểu đơn giản là bất kỳ một thành công nào thì cũng phải trải qua gian khổ và nghị lực của mỗi con người em ạ

linhlinh6796 Những câu thơ trên có nghĩa là sự thành công trong cuộc đời mỗi con người không có gì là dễ dàng cả, cuộc đời luôn tồn tại những khó khăn vấp ngã, muốn được thành công thì phải vượt qua nó.

linhlinh6796

Trời cao đó nhưng chẳng bao giờ lặng, Chỉ có con mới nâng nổi chính mình.

Em có đồng ý. Bởi vì thật vậy, thương yêu con là muốn những điều tốt đẹp nhất dành cho con, trao đi yêu thương vô bờ cho đứa con. Nhưng yêu thương không nhất thiết phải chiều, cha mẹ có thể thể hiện tình cảm bằng nhiều cách khác nhau nhưng vẫn có thể bọc lộ tình yêu, chiều con chỉ khiến đứa con hư và khó trưởng thành hơn.

Trong cuộc đời mỗi con người, ai ai sinh ra cũng mong muốn được thành công, có chỗ đứng trong xã hội. Mỗi người sẽ chọn cho mình một cách đi riêng nhưng cách quan trọng nhất vẫn là tự dự vào nỗ lực của bản thân. Trong bài thơ “Cha mẹ dặn con: tác giả đã đưa ra một lời căn dặn rất đúng đắn: trời cao đó nhưng chẳng bao giờ lặng/ chỉ có con mới nâng nổi chính mình. Đây là một câu dặn dò cho tất cả những đứa con trên thế giới này. Trong cuộc đời, bên ngoài xã hội vốn có rất nhiều điều thú vị, hay ho đáng để chúng ta khám phá, học hỏi. Nhưng chưa bao giờ cuộc đời này trôi qua mà bình lặng cả, luôn có những sóng gió đợi ta ở trước mắt. Lúc đó ta sẽ khuất phục ư. Ta sẽ phải vượt qua khó khăn đó nhằm hướng đến sự thành công. Và cách duy nhất mà ta có thể vượt qua đó chính là nhờ nỗ lực của bản thân. Sẽ chả có ai giúp đỡ bạn cả, bạn phải tự ình vươn lên trong nghịch cảnh. Khi đó bạn sẽ rút được kinh nghiệm cho bản thân, giúp bản thân ngày càng trưởng thành hơn. Lời dặn dò của người cha trong đoạn trích này rất ý nghĩa, giúp người con nhân ra được điều mình cần làm và giá trị của những cố gắng nỗ lực. Chúng ta phải tự mình xây dựng một lối sống đẹp, biết đương đầu khó khăn, rèn luyện tri thức và đạo đức để có thể “gánh vác bầu trời” của mình.

Bạn đang đọc nội dung bài viết Tô Đông Pha: Không Có Cuộc Sống Nào Như Ý, Chỉ Có Thể Tự Mình Nhìn Thấu Cõi Đời trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!