Đề Xuất 1/2023 # The Swan Lake – Hồ Thiên Nga # Top 4 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 1/2023 # The Swan Lake – Hồ Thiên Nga # Top 4 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về The Swan Lake – Hồ Thiên Nga mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Swan Lake – tức Hồ Thiên Nga là một vở ballet bốn hồi do Peter Ilyich Tchaikovsky, một nhà soạn nhạc cổ điển nổi tiếng người Nga, viết nhạc. Tuy nhiên, đoạn nhạc Swan Lake lừng danh mà chúng ta thường nghe, và được ông nhạc sĩ nào đó đưa vô một cách lãng nhách trong tác phẩm “Còn ta với nồng nàn” thật sự ra lại do Petipa/Ivanov, các nhà soạn nhạc người Nga sửa đổi lại từ bản gốc của Tchaikovsky.

Câu truyện về sự tích người hoá thiên nga xuất hiện rất nhiều trong các câu chuyện cổ châu Âu và thế giới.

Trong thần thoại Hy Lạp, thiên nga được coi là loài chim gần gũi với Muse – nàng thơ. Khi Apollo ra đời, thiên nga đã lượn vòng chúc mừng chàng.

Trong “Nghìn lẻ một đêm”, có câu chuyện về một anh chàng thợ cạo (?) vô tình thấy được ba tiên nữ trong bộ áo thiên nga xuống trần gian tắm và đã bắt một nàng về làm vợ. Về sau nàng tìm thấy lại được bộ áo, hoá thành thiên nga bay về trời. Ồng này dẫn con cái đi tìm vợ và cuối cùng thành công (truyện cổ VN cũng có truyện tương tự).

Truyện cổ Slave có câu truyện về chàng trai Mikhail the Rover, khi định bắn một con thiên nga thì con thiên nga đã nói rằng “Đừng bắn, nếu ko thì tai hoạ sẽ đến với ngươi”, rồi con thiên nga hoá thành một thiếu nữ. Khi Mikhail định hôn nàng thì nàng nói nàng vẫn chưa được nhập đạo. Mikhail mang nàng về thành phố Kiev thần thánh để được nhà thờ giải tội và cưới nàng.

Truyện cổ Đức cũng có câu chuyện tương tự. Tuy nhiên nàng thiếu nữ nói rằng sẽ làm vợ chàng trai nếu chàng giữ im lặng được trong suốt một năm. Chàng trai thất bại và mất cô gái.

Truyện cổ Celtic có truyền thuyết về Những đứa con của Vua Lir. Bà vợ kế của vua Lir ghen tức với những đứa con của vợ trước và hoá chúng thành thiên nga.

Ngoài những truyền thuyết và những câu chuyện cổ tích, câu chuyện về thiên nga đã được viết lại thành những tác phẩm hoàn chỉnh bởi những tác giả lớn ở châu Âu. Andersen đã viết câu chuyện nổi tiếng “Những con thiên nga hoang dã”, có dạy ở chương trình phổ thông. Puskin có tác phẩm “Sa Hoàng Saltan”, kể về một chàng hoàng tử đã cứu sống một con thiên nga bị thương, sau đó con thiên nga hoá thành một thiếu nữ và lấy chàng.

Vở ballet Hồ Thiên Nga của Tchaikovsky dựa trên một câu chuyện cổ Pháp. Một công chúa xinh đẹp là Odette bị phù thuỷ ác độc là Rothbart biến thành thiên nga, các bạn của nàng cũng thế. Đến nửa đêm thì họ có thể trở lại thành người trong vài giờ.Vào một đêm nọ, hoàng tử Siegfried gặp nàng và yêu nàng say đắm. Chàng tổ chức một dạ hội để tuyển vợ. Con gái của Rothbart là Odile biến thành một con thiên nga đen đến gặp Siegfried trong đêm hội. Chàng bị lừa và tuyên bố rằng Odile là vợ mình. Odette đến vừa kịp để nghe điều này. Nàng chạy ra bờ sông, chàng chạy theo và gặp nàng ở đấy. Nàng tha thứ cho chàng. Đến đây có hai kết cục được lan truyền: Một là Rothbart nổi lên một cơn bão khiến cho đôi uyên ương trẻ chết đuối. Kết cục thứ hai là Siegfried chiến đấu với Rothbath, chàng chiến thắng và giải cứu cho Odette cùng các bạn nàng.

Một số bài múa ballet:

Bolshoi Swan Lake – Pas de Quatre Small Swanshttp://www.youtube.com/watch?v=FY4Y1gTO9HE

Swan Lake http://www.youtube.com/watch?v=Fs9A9Tos85U&feature=relatedhttp://www.youtube.com/watch?v=p7kaKqAbyyk&feature=relatedhttp://www.youtube.com/watch?v=EXnFLyB4GvA&feature=related

Share this:

Twitter

Facebook

Thích bài này:

Thích

Đang tải…

Truyện Cổ Tích: Sáu Con Thiên Nga

Lần ấy vua đi săn trong một khu rừng rộng mênh mông, nhà vua mải đuổi săn theo một con thú rừng, quân hầu không ai theo kịp. Khi bóng đêm đổ xuống cánh rừng, nhà vua mới đứng lặng nhìn quanh, bối rối, thấy mình đã lạc đường, không tìm được đường ra. Bỗng nhà vua thấy một bà già đầu lắc lư đi tới – đó là một phù thủy – nhà vua bảo:

– Bà cụ ơi, bà có thể làm ơn chỉ cho tôi lối ra khỏi rừng không?

Bà già đáp:

– Tâu bệ hạ, được ạ. Cái đó già làm được, nhưng chỉ khi nào điều kiện đặt ra được thực hiện, bằng không, bệ hạ không ra được khỏi khu rừng và sẽ chết đói ở đây.

Nhà vua hỏi:

– Điều kiện ấy như thế nào?

– Già có một đứa con gái xinh đẹp không ai trên trần gian sánh bằng. Nó thật xứng đáng thành hoàng hậu. Nếu bệ hạ ưng chọn làm hoàng hậu, già sẽ chỉ cho bệ hạ đường ra khỏi khu rừng.

Trong lúc hoảng sợ, vua bằng lòng ngay. Mụ già dẫn vua đến căn nhà nhỏ của mụ. Cô con gái mụ ngồi bên bếp lửa. Cô đứng dậy chào đón vua như thể đang chờ vua tới. Tuy thấy cô gái đẹp nhưng nhà vua trong lòng vẫn còn chưa ưng, cảm thấy rờn rợn. Sau khi vua đưa cô lên ngựa, mụ chỉ đường cho vua. Vua về trở lại hoàng cung để làm lễ cưới.

Nguyên vua đã có vợ, hoàng hậu sinh được bảy người con, sáu trai một gái. Cả bảy người con đều được vua yêu quý vô cùng. Sợ người dì ghẻ đối với con mình không tốt, thậm chí có thể hành hạ chúng nữa, nên vua cho các con mình đến ở trong một lâu đài hiu quạnh nằm khuất giữa rừng sâu. Đường đi đến đó khó mà tìm ra được. Chính vua cũng không tìm thấy đường đến đó. Một bà lão đã cho nhà vua một cuộn chỉ có phép lạ. Nhà vua chỉ cần ném cuộn chỉ về phía trước, nó sẽ tự cuộn lại và chỉ đường đi cho vua. Nhà vua thường xuyên đi thăm các con yêu dấu.

Sự vắng mặt của nhà vua làm hoàng hậu để ý. Mụ trở nên tò mò, muốn biết vua đi một mình vào rừng làm gì. Mụ ban phát cho thị vệ rất nhiều tiền để chúng đi rình mò, nói lộ bí mật sự việc, chúng nói cho mụ biết cả về cuộn chỉ có phép lạ, biết đưa đường. Mụ đứng ngồi không yên, lục tìm khắp mọi nơi cho đến khi thấy cuộn chỉ mới thôi. Mụ may một số áo bằng lụa trắng và khâu bùa phép vào áo, bùa phép này khi xưa mụ được mẹ truyền lại cho.

Một hôm nhà vua đi săn vắng, mụ mang áo và cuộn chỉ chỉ đường vào rừng. Bọn trẻ thấy từ xa có bóng người đi đến tưởng là cha kính yêu nên mừng chạy ra đón. Mụ tung trùm lên mỗi đứa một chiếc áo lụa trắng, áo vừa chạm người thì chúng biến ngay thành thiên nga, bay vượt cánh rừng biến mất.Mụ hớn hở về nhà, tưởng như vậy là đã trừ được lũ con chồng. Nhưng mụ không ngờ là cô con gái, cô không cùng các anh chạy ra đón.

Một hôm, vua đến thăm các con thì chỉ thấy con gái. Vua hỏi: – Các anh con đâu? Cô đáp: – Trời ơi, cha kính yêu! Các anh con đi bỏ lại con một mình ở đây.

Rồi cô kể cho vua rằng, khi cô đứng ở cửa sổ thì nhìn thấy các anh biến thành thiên nga và bay vượt qua cánh rừng, rồi cô đưa cho vua xem những lông chim cô nhặt được ở ngoài sân.Vua rất buồn, nhưng không nghĩ hoàng hậu làm việc độc ác như vậy. Vua sợ con gái cũng sẽ bị bắt nên có ý định mang cô về hoàng cung. Nhưng cô sợ dì ghẻ nên xin vua cho cô đêm nay ngủ lại trong lâu đài giữa rừng. Cô nghĩ bụng: – Mình không ở đây lâu hơn được nữa, mình phải đi tìm các anh!

Khi bóng đêm phủ xuống, cô lẻn vào trong rừng. Cô đi mãi, đi hoài, đi thâu đêm và suốt cả ngày hôm sau. Khi chân tay rã rời mỏi mệt, cô dừng chân thì thấy phía trước có một căn lều. Cô đi tới, bước vào nhà thì thấy có sáu chiếc giường nhỏ. Cô không dám ngả lưng trên chiếc giường nào, mà chui xuống gầm một chiếc giường, định ngủ qua đêm trên nền nhà đất.

Lúc mặt trời sắp lặn, cô nghe có tiếng lào xào và thấy sáu con thiên nga bay qua cửa sổ vào nhà. Cả sáu con đứng trên nền nhà và thổi lông cho nhau. Bộ lông thiên nga trút ra như chiếc áo. Cô gái nhận ra các anh mình nên rất mừng, chui từ gầm giường ra.

Em gái òa lên khóc và hỏi: – Thế không có cách nào giải thoát được các anh sao? Các anh đáp: – Trời, không được đâu! Điều kiện khó lắm, em không được nói cười sáu năm. Trong thời gian ấy em may cho các anh sáu cái áo bằng hoa thủy cúc. Chỉ cần một lời từ miệng em là mọi việc đều hỏng cả.

Các anh vừa nói xong thì khắc đồng hồ đã điểm, các anh lại biến thành thiên nga, bay vút qua cửa sổ.Cô quyết định giải thoát cho các anh bằng mọi cách, dù cho có nguy hiểm tới tính mạng đi chăng nữa. Cô rời chiếc lều hoang vắng, đi mãi vào trong rừng sâu, leo lên cây ngủ đêm. Sáng sớm hôm sau cô đi hái hoa thủy cúc, và bắt đầu khâu áo.

Rừng vắng lặng chẳng nói được với ai, và cô cũng chẳng buồn hé miệng cười. Cô ngồi chăm chú khâu áo.Ngày tháng cứ thế trôi qua. Một ngày kia, có một ông vua cùng tùy tùng đi săn. Họ vào trong rừng sâu và thấy có cô gái trên cây.Họ gọi hỏi cô: – Cô là ai mà ở đây. Không có tiếng đáp. Họ nói: – Cứ xuống đây với chúng tôi, chúng tôi không làm gì cô đâu!

Cô chỉ lắc đầu. Họ cứ hỏi mãi, hỏi hoài, khi ấy cô tung sợi dây chuyền bằng vàng xuống, tưởng thế để mình yên thân. Nhưng đám người kia vẫn cứ đứng đó. Cô cởi dây lưng thả xuống, rồi đến vớ và những thứ cô có. Trên thân cô chỉ còn đồ lót. Đám thợ săn không lui đi mà còn trèo lên cây ẵm cô xuống, và dẫn cô tới chỗ vua.

Vua hỏi: – Nàng là ai? Nàng ngồi trên cây làm gì? Cô không đáp. Vua hỏi cô bằng nhiều thứ tiếng, nhưng cô vẫn nín lặng như cá trong nước. Sắc đẹp của cô làm lòng vua rộn ràng xao xuyến. Vua cảm thấy yêu cô vô cùng. Vua quàng áo ngự lên người cô, để nàng ngồi phía trước và đưa về hoàng cung.

Cô được mặc quần áo sang trọng, vẻ đẹp của cô trở nên lộng lẫy như một ngày nắng đẹp chan hòa, nhưng cô vẫn nín lặng, không nói nửa lời. Vào bàn ăn, cô được ngồi bên cạnh vua. Dáng điệu khiêm nhường và thùy mị của cô làm vua rất hài lòng. Vua nói: – Ta thiết tha được chung sống với nàng, chứ không với ai khác trên đời này!

Mấy ngày sau, hôn lễ được cử hành.Vua có một bà mẹ ghẻ độc ác, bà không ưng thuận việc cưới xin này nên bà nói xấu hoàng hậu trẻ tuổi. Bà bảo: – Không biết con này ở đâu ra, mà nó câm, không nói được nửa lời. Nó chẳng xứng đáng làm hoàng hậu.

Hơn một năm sau, khi hoàng hậu sinh con đầu lòng, mụ bắt trộm đi và lừa khi nàng ngủ, bôi máu vào mồm nàng. Rồi mụ đi tâu vua, nàng là loài ăn thịt người. Vua không tin và không để ai hại nàng. Lúc nào nàng cũng chăm chú ngồi khâu áo. Năm sau, nàng lại sinh một đứa con trai kháu khỉnh. Mụ ghẻ chồng độc ác lại quỷ quyệt lừa vua như lần trước, nhưng vua nhất định không tin lời mụ. Vua bảo: – Nàng ngoan đạo và tốt bụng, nên không thể làm việc ấy. Nếu nàng không bị câm thì nàng có thể tự minh oan, để cho mọi việc sáng tỏ.

Nhưng đến lần thứ ba, dì ghẻ lại ăn trộm đứa bé mới sinh và lại tố cáo hoàng hậu. Vua không làm sao khác được là đưa quan tòa xét xử. Nàng bị tội chết thiêu.Ngày hành hình cũng là ngày cuối cùng của hạn sáu năm nàng không được nói, được cười.Đó là ngày nàng sẽ giải thoát được các anh khỏi yêu thuật.

Sáu chiếc áo đã khâu xong, cái cuối cùng còn thiếu cánh tay trái. Khi nàng đã bị dẫn tới giàn hỏa thiêu, nàng vắt mấy chiếc áo lên cánh tay. Khi nàng đứng trên giàn hỏa thiêu, ở dưới sắp châm lửa, nàng nhìn quanh thì thấy sáu con thiên nga từ xa bay tới. Nàng biết mình sắp được cứu thoát, lòng mừng khôn xiết.

Thiên nga vỗ cánh lượn sà xuống chỗ nàng để nàng phất quàng áo lên. Áo vừa đụng chim thì bộ lông thiên nga rơi xuống liền, các anh nàng hiện nguyên hình là những chàng trai khôi ngô, tươi cười đứng trước nàng. Chỉ có người em út nhận chiếc áo thiếu cánh tay trái nên còn một cánh thiên nga ở lưng. Anh em vui mừng ôm hôn nhau thắm thiết.

Hoàng hậu bước lại phía nhà vua, khi vua còn rất đỗi ngạc nhiên, hoàng hậu nói: – Hoàng thượng kính mến, giờ thiếp mới được phép nói và thổ lộ hết nỗi oan của mình. Rồi nàng kể cho vua việc mụ già đã lấy ba đứa con giấu đi. Được gặp lại các con, vua rất mừng. Mụ dì ghẻ độc ác phải đền tội, bị trói đưa lên giàn hỏa thiêu, thiêu ra tro. Vua và hoàng hậu cùng sáu anh hưởng hạnh phúc thái bình suốt đời.

Sưu tầm

Chùm Thơ Về Nước Nga

Đặng Quốc Vinh

VIẾT CHO EM TỪ MOSKVA

Moskva giờ đã sặp vào thu

Cây đang chuyển màu vàng rực rỡ

Anh đã bay hàng ngàn cây số

Đất nước Nga tươi đẹp vô cùng

Cung điện Mùa thu, Cung điện Mùa đông

Saint Petersburg đẹp như huyền thoại

Anh đã gặp những người con gái

Của nước Nga đang độ trăng tròn

Đêm trắng mơ màng không thể trắng hơn

Quảng trường Đỏ bây giờ vẫn đỏ

Sông Volga giấu bao điều trong đó

Những biến cố thăng trầm lịch sử mãi còn in

Anh đã qua điện Cremlin

Đã đặt chân bên bờ Ban tích

Thăm cột mốc Á- Âu, tận Xveclop

Gặp những người con nước Việt thân yêu

Và em ơi, xúc động biết bao nhiêu

Khi anh gặp nhà thơ Nga vĩ đại

Puskin còn đây mãi mãi

Cùng tình yêu muôn thủa trên đời

Trong vườn cây, bên tượng đài Người

Bao đôi lứa dâng những cành hoa thắm

Anh lại nghĩ về em nơi cách xa ngàn dặm

Bao đêm rồi thương nhớ gửi về nhau

Nga- thu vàng, anh tím cả trời Âu

                                          30/8/2014

Cung điện Mùa Đông

Nguyễn Trọng Nhiệu

NHỚ MÁTXCƠVA

( Nhân dịp kỷ niệm 100 năm  cách mạng tháng mười Nga, thân tặng HS)

Chiều mùa thu anh đến Mátxcơva Hàng bạch dương đón ta vào đại lộ Điện Kremlin mưa mù giăng phủ Cơn gió về ủ ấm mộ Lênin.

Đây, tượng đài của Puskin

Nhà thơ của nước Nga vĩ đại Đây, sóng nước Nêva cuộn ngầm từ đáy Nghe bước chân Người trên quảng trường Cung điện Mùa đông.

Anh đã đến bên bờ sâu Bantic Chia sẻ chút mặn mòi của Thái Bình dương Chia sẻ bốn ngàn năm, danh nhân và chiến tích Mang đất nước Bác Hồ đến với Lênin.

Ơi nước Nga bao kỳ tích oai linh Và người con gái Nga trang nghiêm, miệt mài thả bước.. Có phải em – chính là điều kỳ vĩ nhất? Để chiều nay anh quên ngắm mọi lâu đài!

(Moscow – st.peterspurg  – Hà Nội, tháng 9.2017)

Thiếu nữ nước Nga

Phùng Hồ

KÝ SỰ MÙA THU

Sao trời xanh, sao mây trắng nắng vàng

Sao lá rụng, sao sương gió nhẹ…

Ta đã hiểu vì ta “nhà vật lý”.

Còn lòng ta xao xuyến… ấy là sao?

Thu đã sang bão vẫn rớt mưa rào,

Bạn Bạn mất hay sao trời nặng hạt.

Đội mưa đến nhà người vừa mới khuất

Nước mắt trời hòa nhập nước mắt ta!

Tiễn bạn đi lòng nhớ những thu xa

Ta cùng bạn la cà đường Kiev

Những phố nắng “kastan” vàng tuyệt đẹp(*)

Chẳng bao giờ còn dịp bước chân qua!

 Kiev ơi! Ngàn vạn dặm cách xa!

Ta ngửi được lốp ô tô cháy khét

Mùi chiến tranh mùi máu tanh xác chết

Ở Lugansk, ở Đônhetsk tơi bời!

Sao hận thù, sao ngu xuẩn, dở hơi

Sao đạn nổ, sao bom rơi, người chết….

Ta không hiểu, không bao giờ hiểu hết

Cớ làm sao người cứ giết hại người?

     

                                       9/2014

(*) – Cây dẻ

Lê Cảnh Nhạc

DÒNG SÔNG NGUỒN CỘI Tặng anh Phạm Nhật Vượng Chủ tịch Tập đoàn Technocom – Ukraina Nước sông Nghèn lên men Rượu nồng môi nghiêng trời nghiêng đất Chai rượu Kẻ Trang lá chuối khô mẹ nút Con mang theo sóng sánh cả trời Âu Đường Thiên Trù ngàn bậc non cao Đỉnh Ngàn Hống con về dìu mẹ bước Kharkov hôm nay xanh trời Can Lộc Xanh Vinpearl Land, xanh Hồng Lĩnh đại ngàn Nơi mẹ sinh con Lửa làng rèn Vân Chàng, Minh Lang không bao giờ tắt Ông Đùng xếp núi Hồng Ông Đùng đào quặng sắt Ông Đùng dạy dân làng đúc lưỡi cày, lưỡi mác Trồng cây, đánh giặc, đắp đập, quai đê Củ sắn gầy mẹ giấm bãi chiêm khê Hạt lúa đất phèn quạt từ bông lép Nuôi con lớn lên suốt một đời khó nhọc Như giọt rượu Nghèn mẹ cất nước sông quê Mẹ ơi! Giờ chúng con xây Những toà tháp Vincom Sun City Plaza Barabasova Những ngôi trường ở Việt Nam, ở Ucraina và chùa thiêng Kharkov Xây tầm cao dáng Việt Trong linh thiêng dòng chảy cội nguồn Líu lo trẻ thơ trường học Mùa Xuân Xa đất nước vẫn hát lời mẹ hát Trang sách hôm nay Không quằn khô gió Lào nắng khét Theo tuổi thơ con chân đất đến trường làng Chúng con ngẩng cao đầu nghe hai tiếng Việt Nam Trong kiêu hãnh mỗi khi bè bạn gọi Mivina vượt qua nhiều biên giới Thương hiệu Việt Nam, trí tuệ Việt Nam Sông Nghèn sông La tắm mát tuổi thơ con Đang hoà chảy cùng Lopan, Uda, Kharkov Chén rượu thơm nồng từ sông Nghèn mẹ chắt Con rót mời bè bạn khắp phương xa 

                 Kharkov, ngày 5/8/2008  

Sông Neva

Lê Thành Nghị

LEV TONSTOI

Người ta sẽ còn phải lắng nghe ông

Vì thế gian vẫn còn những giọt hòa bình

                 nhỏ nhoi trên tấm thảm đen chiến tranh

Cuộc chiến tranh 1812 của người Nga thật là vĩ đại

Nhưng ai bảo bốn tập sách của ông * là không vĩ đại

Ông làm cả thế gian đêm đêm phải soi đèn tìm

Những lời tiên tri về tình yêu, về hòa bình

Tám mươi tuổi

              vẫn không ngừng viết sách, đi săn, làm vườn,

mở lớp dạy trẻ em nghèo, chia bánh mì cho người khó

Bốn mùa nhà không cài cửa

Người có thể vừa đi, có thể vẫn chưa về…

Poliana mùa hoa táo rụng

Trang trại vườn nhà Tonstoi bát ngát mỏi tầm nhìn

Tôi bước đi trong ý nghĩ ngập ngừng…

Trong ý nghĩ ngập ngừng:

Vì sao một người như ông

Chúa bắt phải chết?

                                    2009

* Bốn tập Chiến tranh và hòa bình

Nguyễn Huy Hoàng

VỚI GOGOL

(Kính dâng hương hồn thầy V. Turbin)  Thảo nguyên Nga hoang vắng tận chân trời  Gió vần vũ dọc luống cày se lạnh  Đi về đâu, hỡi nước Nga bất hạnh  Xà ích già nới lỏng vạt dây cương?  Hồn thời gian ngủ trên tháp dát vàng  Cây thánh giá trầm tư cùng tuế nguyệt  Tụng niệm mãi kinh nguyện cầu bất lực  Sóng Nheva mòn mỏi vỗ muôn đời  Sau bóng cờ, tím tái những lằn roi  Bụi phủ kín trang thực hư lịch sử  Lăn chầm chậm bánh cỗ xe quá khứ  Bài hát xưa biếng nhác tự ru mình  Con đường mòn không đến được quang vinh  Cất sao tiếng khải hoàn trong đói khát!  Đi về đâu?  Đã âm vang lời đáp:  - Dân tộc nào cũng sức mạnh nhân dân!  Khua động chiều hoang lạnh thảo nguyên  Vó tam mã chồm lên, bờm dậy sóng  Gió mở lối cuộc hành trình hy vọng  Phía chân trời kiêu hãnh nước Nga ơi!

Bảo Phan ( tuyển chọn, giới thiệu)

Tết Trung Thu: Sự Tích Chị Hằng Nga

Sự tích Chị Hằng Nga, Chú Cuội và Thỏ Ngọc có nhiều phiên bản khác nhau..chỉ là truyền thuyết lý giải..Chúng ta tham khảo để kể chuyện vui cho con trẻ.

TẾT TRUNG THU VỚI CÁC TRUYỀN THUYẾT SỰ TÍCH

CHỊ HẰNG NGA – CHÚ CUỘI – THỎ NGỌC

(Nhiều bản khác nhau, chúng ta chỉ tham khảo vui cho trẻ nhỏ)

Sự tích Tết Trung Thu về chị Hằng Nga  

(Thêm sự tích khác về TẾT TRUNG THU)

Tương truyền, vào thời xa xưa, trên trời xuất hiện mười ông mặt trời, cùng chiếu xuống mặt đất nóng đến bốc khói, biển hồ khô cạn, người dân gần như không thể sống nổi. Chuyện này đã làm kinh động đến một anh hùng tên là Hậu Nghệ. Anh đã trèo lên đỉnh núi Côn Lôn, dùng thần lực giương nỏ thần bắn rụng chín ông mặt trời. Hậu Nghệ đã lập nên thần công cái thế, nhận được sự tôn kính và yêu mến của mọi người, rất nhiều chí sĩ mộ danh đã tìm đến tầm sư học đạo, trong đó có Bồng Mông là một kẻ tâm thuật bất chính. Không lâu sau, Hậu Nghệ lấy một người vợ xinh đẹp, tốt bụng, tên là Hằng Nga, mọi người đều ngưỡng mộ đôi vợ chồng trai tài gái sắc này.

Một hôm, Hậu Nghệ đến núi Côn Lôn thăm bạn, trên đường tình cờ gặp được Vương mẫu nương nương đi ngang qua, bèn xin Vương mẫu thuốc trường sinh bất tử. Nghe nói, uống thuốc này vào, sẽ lập tức được bay lên trời thành tiên. Nhưng Hậu Nghệ không nỡ rời xa vợ hiền, đành tạm thời đưa thuốc bất tử cho Hằng Nga cất giữ. Hằng Nga cất thuốc vào hộp đựng gương lược của mình, không ngờ đã bị 1 học trò tên là Bồng Mông nhìn thấy.

Ba ngày sau, Hậu Nghệ dẫn học trò ra ngoài săn bắn, Bồng Mông với tâm địa xấu xa đã giả vờ lâm bệnh, xin ở lại. Đợi Hậu Nghệ dẫn các học trò đi không lâu, Bồng Mông tay cầm bảo kiếm, đột nhập vào hậu viện, ép Hằng Nga phải đưa ra thuốc bất tử, trong lúc nguy cấp Hằng Nga đã vội vàng mở hộp gương lược, lấy thuốc bất tử ra và uống hết. Hằng Nga uống thuốc xong, thấy người bỗng nhẹ rời khỏi mặt đất, hướng về cửa sổ và bay lên trời. Nhưng do Hằng Nga còn nhớ chồng, nên chỉ bay đến mặt trăng là nơi gần với nhân gian nhất rồi trở thành tiên.

Tối hôm đó, khi Hậu Nghệ về đến nhà, các thị nữ vừa khóc vừa kể lại câu chuyện xảy ra lúc sáng. Trong lúc đau khổ, Hậu Nghệ đã ngửa cổ lên trời đêm gọi tên vợ hiền. Khi đó, anh kinh ngạc phát hiện ra, trăng hôm nay đặc biệt sáng ngời, mà còn có thêm một bóng người trông giống Hằng Nga. Hậu Nghệ vội sai người đến hậu hoa viên nơi Hằng Nga yêu thích, lập bàn hương án, đặt lên đó những món ăn và trái cây mà bình thường Hằng Nga thích ăn nhất, để tế Hằng Nga nơi cung trăng đang nhớ đến mình.

Sau khi mọi người nghe tin Hằng Nga lên cung trăng thành tiên nữ, đều đã lần lượt bày hương án dưới ánh trăng, cầu xin Hằng Nga tốt bụng ban cho may mắn và bình an. Từ đó, phong tục “bái nguyệt” vào tết trung thu được truyền đi trong dân gian.

Sự tích Tết Trung Thu về Chú Cuội

(Theo Truyện Cổ Tích Việt Nam)

Ngày xửa ngày xưa, ở một miền núi nọ, có một chàng trai nghèo khổ, cô độc tên là Cuội.  Ngày ngày, chàng phải lên rừng đốn củi, đổi gạo kiếm sống.  Không người thân thích, không họ hàng, tất cả những gì Cuội có chỉ là một chiếc rìu nhỏ.

Một hôm như lệ thường, Cuội xách rìu vào rừng sâu tìm cây mà chặt.  Khi vừa được một ôm củi thì Cuội chợt giật mình vì trông thấy một cái hang hổ mé bên kia bờ suối nhỏ.  Nhìn trước nhìn sau chẳng thấy hổ mẹ đâu, chỉ có mấy chú hổ con đang vờn nhau trước cửa hang.  Sợ chúng lớn lên sẽ gây hậu hoạn về sau, Cuội liền nhẹ nhàng băng qua suối, thầm nghĩ trong bụng: – Bọn hổ con này lớn lên thì phải biết, không chừng chúng vồ cả người chứ chẳng chơi, chi bằng ta diệt trừ chúng ngay bây giờ cho yên.

Thế rồi Cuội bất thần xông đến, vung rìu bổ xuống mỗi con một nhát tựa hồ như sét nổ trên đầu.  Bọn hổ con bất thần bị tấn công, ngã lăn quay ra đất, chết không kịp ngáp.

Trong lúc Cuội nhìn quanh thử xem có còn con nào nữa không thì bất ngờ một tiếng gầm khủng khiếp vang lên.  Thì ra vừa lúc đó, hổ mẹ cũng về tới nơi.  Nghe tiếng hổ mẹ gầm sau lưng, Cuội thất kinh hồn vía, tưởng chết đến nơi, cậu chỉ kịp quăng rìu bỏ chạy rồi leo thoăn thoắt lên một ngọn cây cao ở gần đó để thoát thân.  Hổ mẹ lao theo để vồ mồi, nhưng vì không leo cây được nên tức giận gầm thét dưới gốc cây, vang xa cả một góc rừng.  Cuội chỉ biết bám chặt lấy cành cây trên cao, hồn vía bay đi đâu mất cả. – May mà mình kịp leo lên cây này chứ nếu không thì hổ mẹ xé tan xác rồi.

Từ trên cây nhìn xuống, Cuội thấy hổ mẹ lồng lộn trước đàn con đã tắt thở nên cũng thấy xót trong ruột về việc mình làm ban nãy.  Nhưng chỉ một lát sau, hổ mẹ bỗng bỏ con nằm đấy, lẳng lặng chạy đến một cây lạ ở gần đó, ngoạm lấy một nắm lá cây rồi trở về nhai nát, nhả vào vết thương của lũ con mình.  Chẳng mấy chốc, bọn hổ con dần dần cựa quậy, vẫy đuôi, rồi đứng dậy chạy nhảy chơi đùa như cũ.  Cuội bàng hoàng, không ngờ lá cây ấy là thần dược, cứu sống lũ hổ con.

Cuội không còn nghi ngờ gì nữa, biết rằng đó chính là cây thuốc thần, nên đợi cho hổ mẹ tha con đi nơi khác, liền leo xuống tìm đến cây thuốc ấy, đào gốc vác về nhà mình.  Ra khỏi rừng, Cuội gặp một ông lão nằm vật trên đường, da mặt xám ngắt.  Cậu đặt cây xuống rồi ghé lại xem, thì ra ông lão đã chết từ lúc nào rồi.

Cuội liền nhanh tay rứt lấy mấy lá cây quý rồi nhai mớm vào miệng ông lão.  Mầu nhiệm làm sao, mớm vừa xong thì ông lão sống dậy, hết lời cám ơn chàng trai cứu mạng và hỏi chuyện.  Cuội thực lòng kể lại cho ông lão nghe tất cả mọi chuyện, từ lúc giết hổ con đến lúc hổ mẹ dùng lá cây cứu sống như thế nào.  Nghe xong, ông lão kêu lên: – Trời ơi, lão từng nghe nói cây này vốn tên là cây đa, có phép “cải tử hoàn sinh”.  Lão thật có phúc nên mới gặp con.  Con hãy chăm sóc vun bón cho nó để cứu thiên hạ.  Nhưng nhớ là đừng có tưới bằng nước bẩn mà cây bay lên trời đó. – Cây bay lên trời à?  Sao lạ vậy ông? – Ông cũng chẳng hiểu vì sao nữa, nhưng hãy nhớ làm theo lời ông dặn.

Nói rồi ông lão chống gậy ra đi, còn Cuội thì đem cây đa về trồng ở góc vườn trước nhà cho tiện việc chăm sóc.  Luôn luôn nhớ lời ông lão dặn, ngày nào Cuội cũng chăm sóc cẩn thận, xách nước tưới cây quý bằng nước giếng trong, khiến cây lớn nhanh như có phép thần thông vậy. – Đúng đây là cây đa thần nên cứ mỗi ngày trôi qua, nó lớn mau như là trải qua hằng năm vậy. Thiệt không ngờ! Cây quý được chăm sóc kỹ nên lớn nhanh, tàn lá xanh tươi bao quanh trước hiên nhà Cuội, trông rất thích mắt.

Từ ngày có cây thuốc quý, Cuội cứu sống được rất nhiều người.  Hễ nghe nói có ai vừa nhắm mắt tắt hơi là Cuội mang lá cây tìm tới để cứu chữa.  Cuội chỉ biết lo đi cứu người cho họ sống lại là mừng rồi, dùng phúc của trời mà san sẻ cho thiên hạ.  Cuội không hề biết lấy tiền công của ai, chỉ nhận những lễ vật hoa trái họ biếu tạ cũng đủ cho cậu no lòng qua ngày.

Hết bên đông rồi sang bên tây, đi đâu ai cũng biết là Cuội cứu được rất nhiều sinh mạng.  Tiếng đồn Cuội có phép lạ lan đi khắp nơi.  Một hôm Cuội đi chữa bệnh về, khi lội qua sông, chợt thấy xác một con chó chết trôi.  Cuội chạnh lòng thương vớt lên: – Ta đem nó về chữa khỏi, rồi nuôi nó cho vui cửa vui nhà. Nghĩ vậy Cuội ôm chó đem về, hái lá đa đắp lên đầu nó. Chỉ một lát sau, con chó sống dậy, ve vẩy đuôi mừng rỡ.

Bấy giờ ở làng bên có một ông phú hộ rất giàu, nhưng chỉ có một cô con gái đã đến tuổi cập kê.  Chẳng may lúc đi dạo, cô bị sẩy chân lọt xuống sông chết đuối.  Cả nhà hay tin liền vớt xác cô đưa về rồi khóc than vô cùng thảm thiết.

Hay tin Cuội có phép thần thông, ông phú hộ cùng gia nhân hớt hơ hớt hãi ba chân bốn cẳng chạy đến tìm Cuội, vật nài xin Cuội cứu sống con mình.  Cuội liền nhẹ nhàng bảo: – Ông bá cứ yên tâm. Tôi chuẩn bị mọi thứ rồi đi ngay đây.

Sau đó, Cuội theo chân phú ông về nhà và đưa lá ra chữa.  Quả nhiên, chỉ một lát sau, mặt cô gái đang tái nhợt bỗng hồng hào hẳn lên.  Rồi nàng mở bừng mắt ra, vươn vai ngồi dậy.  Phú ông xiết bao mừng rỡ kêu lên: – Ôi, anh quả thật là thần tiên giáng thế, con gái tôi sống lại rồi. – Xin ông đừng nói thế, tôi chỉ là người thường thôi, chẳng qua là được phúc trời chữa bệnh cứu người – Cuội đáp. – Anh đã cứu sống con gái thân yêu của ta, trong nhà này anh muốn gì thì cứ việc chọn tùy thích, muốn gì ta cũng cho.

Cuội bèn ngỏ ý muốn lấy cô gái mình vừa cứu sống làm vợ.  Lão phú ông nghe thấy vậy càng thích, bằng lòng gả con gái mình cho Cuội.  Biết Cuội là ân nhân của mình, cô gái cũng vui vẻ thuận làm vợ chàng.

Và thế là đám cưới hai người diễn ra mau chóng.  Cưới được vợ đẹp và ngoan hiền, Cuội không còn phải sống đơn côi như trước.  Được bố mẹ vợ giúp đỡ, vợ chồng Cuội sửa sang căn nhà lại cho tươm tất.  Hai người sống với nhau thật vui vẻ, thuận hòa và vô cùng êm ấm.

Nhưng Cuội không ngờ, trong vùng có bọn con trai hồi trước vẫn ngấp nghé cô gái của lão phú ông, nay thấy bông hoa thơm tự nhiên lại lọt vào tay anh chàng đốn củi, thì ngấm ngầm ghen tị và cố tìm cách làm hại cho bõ ghét.

Một hôm, chờ lúc Cuội lên rừng, chúng xông vào nhà định bắt lấy vợ Cuội.  Không ngờ vợ Cuội chống cự quyết liệt nên chúng bèn vung dao giết chết.  Sau khi giết xong, chúng vẫn sợ bị lộ vì biết Cuội có phép chữa cho người ta sống lại, nên chúng lại moi ruột người đàn bà vứt xuống sông rồi mới kéo nhau đi.

Đến chiều, khi Cuội gánh củi trở về thì thấy vợ đã chết lạnh từ bao giờ rồi.  Cuội liền bứt lá nhai nát để mớm cho vợ, nhưng mớm bao nhiêu cũng không công hiệu, vì vợ chàng không còn có ruột nữa thì lấy gì thấm thuốc, làm sao sống lại được?!  Cuội ôm lấy vợ khóc lóc thảm thiết.  Con chó thấy chủ đau đớn như vậy liền lại gần, xin hiến bộ ruột của mình thế vào bộ ruột của cô chủ để đền ơn.  Cuội chưa từng làm như thế bao giờ nhưng cũng liều nhắm mắt mượn bộ ruột chó thử cứu vợ mình xem sao…

Con Vện như hiểu được lòng chủ, nước mắt chảy ra và gật đầu nằm im.  Cuội đau khổ mổ bụng chó lấy bộ lòng đem lắp vào bụng vợ mình: – Vện ơi, hãy thông cảm cho ta. Ngươi quả là một con vật trung thành, nhưng ta không còn cách nào khác nữa…  Mong cho ngươi được đầu thai kiếp khác sung sướng hơn.

Sau khi lắp ruột chó vào bụng vợ mình xong, Cuội lấy lá đa thần rịt vết thương lại để cứu sống vợ.  Quả nhiên chỉ một lúc sau, vợ Cuội bắt đầu cựa quậy và chợp mắt. – Ôi, tạ ơn Trời Phật!  Quả đây là cây thuốc thần.  Vợ con sống lại rồi…  Tội nghiệp cho con Vện của ta…

Thương con vật, Cuội liền dùng đất sét nặn thử một bộ ruột rồi đắp vào bụng chó để thế chỗ, sau đó lấy lá thuốc nhai nát rịt vào vết thương.  Không ngờ việc cũng thành, vết mổ mau chóng liền da rồi con Vện tự nhiên đứng dậy, vẫy đuôi liếm vào tay Cuội. – Rốt cuộc thì mày cũng được cứu sống!  Con Vện trung thành của ta!

Vợ với chồng, người với vật từ đấy lại quấn quít hơn trước.

Tưởng rằng như thế đã yên, ngờ đâu sau khi sống lại lần thứ hai, tính nết của vợ Cuội có phần thay đổi.  Vì mang trong người bộ ruột chó nên người đàn bà ấy dường như lú ruột lú gan, nói trước quên sau, bảo một đàng làm quàng một nẻo.  Điều đó làm cho Cuội lắm lúc bực cả mình, nhưng vì nghĩ rằng Trời đã cho mình cứu sống vợ lần này nữa là phúc đức lắm rồi, chuyện ngớ nga ngớ ngẩn của vợ thì từ từ cũng sẽ thay đổi thôi.  Ngờ đâu sự việc đã đổi khác, đầu óc vợ Cuội chẳng những không thuyên giảm mà lại ngày càng lú lẩn hơn.

Cuội rất lo vì không biết bao nhiêu lần dặn vợ giữ gìn cho cây thuốc quý luôn được sạch: “Có mót thì đi đằng tây, chớ đi đằng đông mà cây dông lên trời”.  Thế mà vợ Cuội nào có nhớ cho những lời dặn quan trọng ấy của chồng.

Một buổi chiều, trong lúc Cuội còn đi kiếm củi chưa về, người vợ đang hái rau ở vườn phía đông thấy mót tiểu, bèn chạy vội lại gốc cây quý của chồng vì chỗ đó kín gió, lại không ai trông thấy được.  Cô nàng lú lú lẩn lẩn, chẳng còn nhớ gì đến lời căn dặn của chồng, cứ thế mà vén váy tiểu ngay gốc cây đa quý kia.

Không ngờ sau khi tiểu xong, tự nhiên cả một vùng đất chuyển động, cây cối chung quanh rung lên ầm ầm và những cơn gió không biết ở đâu tụ về, thổi ào ào như thác đổ.  Vợ Cuội hốt hoảng lùi lại, nhưng chỉ một lúc sau, cây đa quý trước mắt nàng chuyển mình rồi long gốc, bật cả rễ lên trên mặt đất rồi lừng lững bay lên.  Trí óc nàng đã mụ mẫm nên chẳng biết nguyên do vì sao lại như thế, chỉ biết hốt hoảng kêu trời.  Song không còn kịp nữa, cây đa đã dần dần bay lên trước cặp mắt kinh ngạc của nàng.

Giữa khi ấy, Cuội đang trên đường về, tới gần cổng nhà mình thì chứng kiến sự việc trên.  Thoáng thấy cây quý sắp bay mất, lại thêm bên cạnh đó có cả người vợ đang kêu la om sòm, Cuội đoán ngay ra được nguyên nhân: – Trời ơi, chắc là vợ ta đã không nghe lời dặn, ngớ ngẩn đổ nước dơ vào cây cho nên sự thể mới như thế này…  Cây đa thần của ta ơi, hãy ở lại đây đi!

Lập tức Cuội vứt ngay gánh củi, co giò chạy như bay về nhà, nhảy bổ đến toan níu cây lại, nhưng cây lúc ấy đã rời khỏi mặt đất, lên quá đầu người.  Cuội chỉ còn kịp lao đến móc rìu vào rễ cây cốt để kéo cây xuống, nhưng sức người làm sao địch nổi, cây vẫn một mực bốc lên cao, không ai có thể ngăn lại được nữa.

Người vợ chỉ biết giương cặp mắt kinh hoàng đứng nhìn theo một cách bất lực.  Về phần Cuội, do tiếc cây thuốc quý nên cũng nhất định không chịu buông rìu, cứ bám chặt lấy.  Thành ra cây đa thần kéo cả người Cuội bay lên, bay lên mãi, cuối cùng vượt qua không trung, bay thẳng đến tận trên cung trăng rồi nằm luôn ở đó.

Từ đấy, Cuội ở luôn tại cung trăng với cây đa của mình.  Cho nên mãi tận đến ngày nay, mỗi khi nhìn lên mặt trăng vào những đêm rằm, ta luôn trông thấy bóng ai đó giống như chú Cuội đang ngồi dưới gốc cây đa quý, rầu rĩ mơ về trần gian.

Người ta kể rằng, mỗi năm cây đa ấy chỉ rụng có mỗi một lá mà thôi.  Ai nhặt được lá cây ấy thì có thể dùng để cứu người chết sống lại.  Song đối với lũ trẻ con, mỗi khi thấy trăng tròn và hình dáng chú Cuội thì chúng chỉ biết hát: “Bóng trăng trắng ngà, có cây đa to, có thằng Cuội già, ôm một mối mơ…”

Sự tích Tết Trung Thu về  Thỏ ngọc

Ngày xưa có lúc mất mùa, người vật đều nhịn đói. Các loài vật khó kiếm thức ăn nên tàn sát lẫn nhau. Loài thỏ yếu đuối, không khí giới tự vệ, không dám thò đầu ra ngoài kiếm ăn. Chúng đành nằm một chỗ kín đáo cùng nhau nhịn đói. Đã đói lại rét, chúng rủ nhau tới một đống lửa do ai đốt sẵn và nằm quanh đống lửa nhìn nhau, mắt con nào cũng ươn ướt hoen lệ.

Trước tình trạng não nề ấy, một con thỏ vì thương đồng loại đã nhảy mình vào đống lửa tự thui để những con khác có cái ăn cho đỡ đói. Vừa lúc đó, đức Phật đi qua, Ngài thầm khen nghĩa khí của con thỏ nên nhặt nắm xương tàn của nó, hoá phép cho nó thành hình khác toàn bằng ngọc thơm tho và trong sáng, đưa nó lên cung Quảng Hàn và xin cho nó được lưu lại ở đây.

Tổng hợp nhiều nguồn từ Internet

Vui Trung thu

Bạn đang đọc nội dung bài viết The Swan Lake – Hồ Thiên Nga trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!