Đề Xuất 12/2022 # Tập Thơ Cảm Ơn Thầy Cô, Người Chèo Lái Con Đò Cập Bến Tri Thức / 2023 # Top 19 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 12/2022 # Tập Thơ Cảm Ơn Thầy Cô, Người Chèo Lái Con Đò Cập Bến Tri Thức / 2023 # Top 19 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Tập Thơ Cảm Ơn Thầy Cô, Người Chèo Lái Con Đò Cập Bến Tri Thức / 2023 mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Thơ cảm ơn thầy cô, những bài thơ khá sâu lắng sẽ thay lời tri ân bạn dâng lên người thầy, người cô đáng kình của mình.” Không thầy đố mày làm nên”, nếu như bố mẹ là người có công sinh thành, nuôi dưỡng thì thầy cô lại là những người mang tri thức, dệt nên trong ta bao ước mơ, hoài bão, lí tưởng, giúp ta vững tin bước vào đời.

Tập thơ cảm ơn thầy cô hay nhất

Thầy cô giáo giống như những người bố, người mẹ thứ hai của chúng ta, dạy giỗ ta lớn khôn thành người. Những thành công trên đường đời của mỗi người không thể không nhắc đến công lao dạy giỗ, truyền thụ kiến thức của người thầy, người cô. Hãy dành lời tri ân của mình dâng lên thầy cô qua chùm thơ cảm ơn thầy cô hay nhất sau đây.

(Thơ Thái Tài)

Thời gian dù mãi dần trôi

Con thuyền tri thức suốt đời thầy mang

Lật từng cuốn vở sang trang

Đong đầy ký ức muôn vàn niềm yêu.

Nhớ thầy cô những sớm chiều

Tận tâm chỉ dạy những điều sáng soi

Cho em vững bước vào đời

Tương lai trí tuệ rạng ngời mai sau.

Tóc thầy giờ đã bạc màu

Đêm ngày thầy vẫn chăm bầy em thơ

Mong đàn em dựng cơ đồ

Nước non Đất Việt trong mơ trường tồn.

Nay giờ em đã lớn khôn

Chúc thầy cô mãi giữ hồn non sông

Việt Nam sáng mãi trời hồng

Chúng em ghi nhớ khắc công ơn thầy.

(Thơ: Đức Trung – TĐL)

(Tác giả: Nguyễn Văn Chiểu)

(Thơ: Trần Văn Nghệ)

(Tác giả: Hoài Thương)

(Tác giả: Bằng Lăng Tím)

Những bài thơ tri ân thầy cô chân thành

Một đời người – một dòng sông…Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,‘Muốn qua sông phải lụy đò’Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa …Tháng năm dầu dãi nắng mưa,Con đò trí thức thầy đưa bao người.Qua sông gửi lại nụ cườiTình yêu xin tặng người thầy kính thương.Con đò mộc – mái đầu sươngMãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,Khúc sông ấy vẫn còn đâyThầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…

(Tác giả: Kim Huê)

(Thơ: Hạnh Kim)

Tri Ân Thầy Cô / 2023

Tri ân thầy cô – Những người lái đò vượt thời gian

Thời gian trôi qua để lại trong tôi một trang ký ức có màu nắng vàng của những ngày tháng 9 rực rỡ. Thấm thoát đã hai năm trôi qua kể từ ngày tôi bước chân đến Giảng đường này và chính thức trở thành học viên Trường Đại học An ninh nhân dân. Hành trang của cô gái mười tám đôi mươi khi ấy đơn giản chỉ là chiếc balo nhỏ, là nỗi nhớ nhà của người con lần đầu xa quê nhưng cùng với đó là ước mơ, là hoài bão, là khát vọng của tuổi trẻ muốn được cống hiến sức mình để trở thành một người chiến sĩ Công an nhân dân bản lĩnh. Hạnh phúc, tự hào, xen lẫn bồn chồn, lo lắng về một môi trường mới với những người thầy, người cô, người bạn mới khiến tôi vô cùng háo hức.

Vào một buổi sáng mùa thu tháng 9, khi những sợi nắng len lỏi qua các tán cây nhuộm màu tươi sáng như hân hoan đón chào chúng tôi – những tân sinh viên Khóa D28 mang trong mình nhiều ước mơ, hoài bão. Tôi vẫn còn nhớ như in ấn tượng đầu tiên khi bước chân qua cánh cổng trường là hình ảnh những anh chị học viên khóa trên trong bộ quân phục màu cỏ úa, trái tim tôi khi ấy bỗng loạn nhịp và tôi biết đó chính là chân lý của cuộc đời mình. Tôi bắt đầu bước đi những bước mạnh dạn hơn, tự tin hơn. Tôi dường như đã nhận thức được tránh nhiệm của bản thân khi trở thành một chiến sĩ An ninh nhân dân.

Thấm thoắt hai năm đã trôi qua, khoảng thời gian đó tuy không phải quá dài nhưng đủ để tôi từ một cô bé ngây ngô ngày nào trở nên rắn rỏi và mạnh mẽ hơn. Được học tập và rèn luyện trong môi trường kỷ luật của lực lượng vũ trang, bên cạnh tôi không chỉ là bạn bè, đồng đội mà đó còn là những người Thầy, người Cô rất đặc biệt.

 Tôi nhận ra rằng có mấy ai đi suốt cuộc đời mình mà không có người dẫn lối, có mấy ai trưởng thành mà không phải trải qua những ngày tháng miệt mài trên ghế Nhà trường. Thầy, Cô – chỉ hai tiếng thôi nhưng sao thật thiêng liêng, họ không chỉ là những người lái đò tận tụy hết lòng với những bài giảng mà họ còn là những người cha, người mẹ, người anh, người chị đi trước nâng bước, dẫn lối mỗi thế hệ học trò đi qua những chuyến đò đầy khó khăn và thử thách. Mỗi người thầy giáo, cô giáo là những cây kim chỉ nam, là ngọn hải đăng soi sáng cho các thế hệ học viên chúng tôi tìm thấy con đường đi đúng đắn. Không những thế mỗi người thầy, người cô còn là mỗi ngọn lửa ấm áp, sưởi ấm trái tim các thế hệ học trò trước những thử thách của cuộc đời. Khi nghe Thầy, Cô giảng bài, thỉnh thoảng tôi lại bắt gặp những nếp nhăn, phải chăng đó là dấu ấn của thời gian, là vết hằn của năm tháng. Những lúc ấy tôi lại tự nhủ với bản thân mình rằng, chỉ có sự cố gắng nỗ lực, chăm chỉ học tập, rèn luyện, đạt được thành công và hạnh phúc trong cuộc sống thì mới có thể bù đắp cho công ơn Thầy, Cô, mới xứng đáng với những tâm huyết mà Thầy, Cô đã dành trọn cho nghề giáo.

Trước thềm Ngày Hiến chương Nhà giáo Việt Nam 20/11, đối với tôi, không có gì ý nghĩa và tình cảm hơn những lời chúc, lời động viên khích lệ tinh thần dành cho những người lái đò thầm lặng. Mỗi khoảnh khắc được học tập, được nghe Thầy, Cô chỉ dạy đối với chúng tôi mà nói nó đắt giá hơn bất kì thứ vàng bạc châu báu nào trên đời. Chúng tôi tin chắc rằng với tất cả những gì mà mình đang ngày ngày nỗ lực sẽ là món quà ý nghĩa nhất dành tặng Thầy, Cô nhân ngày 20/11.

Bày tỏ lòng tri ân sâu sắc với quý Thầy, Cô, cán bộ quản lý giáo dục, tham mưu, phục vụ của Trường Đại học An ninh nhân dân đã và đang ngày đêm nỗ lực, cống hiến vì sự nghiệp giáo dục, đào tạo của Nhà trường nói riêng và của toàn ngành Công an nói chung, em xin chúc Thầy, Cô – những người lái đò tận tụy sức khỏe dồi dào, công tác tốt, luôn thật hạnh phúc và tràn đầy nhiệt huyết để tiếp tục dìu dắt nhiều thế hệ học trò chúng em đến bến bờ thành công.

Em xin có đôi dòng thơ gửi đến Thầy, Cô nhân Ngày Hiến chương Nhà giáo Việt Nam 20/11:

“Dạy ta về những điều hay lẽ phải

Dẫn ta đi trên khắp mọi nẻo đường

Đưa ta qua những chông gai, sợ hãi

Là Thầy, Cô – hai tiếng thật thân thương

Mang trên mình màu áo xanh chiến sĩ

Thầy, Cô dạy ta sống vì nhân dân

Vì Tổ quốc, vì con đường chân lý

Vì bình yên, hạnh phúc của nhân dân

Mai này đây, ta đi và cống hiến

Cho quê hương, cho Tổ quốc mến yêu

Mãi nhớ về công lao sâu như biển

Những người Thầy, người Cô – người lái đò!”

Học viên Nguyễn Thị Diệu Linh -  Trường Đại học An ninh nhân dân

Bài Thơ: Nhớ Ơn Thầy Cô / 2023

Tác giả: Sở Lưu HươngBao năm học dưới mái trườngThầy cô tiếp bước con đường tương laiDù em có bướng có sai Thầy cô vẫn bảo không ai tự tài

Quyết tâm rèn dũa miệt màiRồi sau mới sướng mới oai với đờiSinh ra ai chẳng muốn cười Nhưng ai cũng khóc chào đời đấy thôi

Học sinh thích phá thích chơiĐó là quy lụât muôn đời đã qua....Nói thì nhất quỷ nhì maNhưng ai chẳng sợ thứ ba học tròThầy cô trọn kiếp đưa đòDù mưa dù gió phận cò cũng đi

Mỗi khi sắp đến mùa thiTóc thầy thêm bạc mắt cô thêm ngầnNào ai than khó khổ gầnVì nghề nhà giáo phải cần hy sinh

Bao người giỏi tiếng thông minhRồi đâu có sướng bởi khinh chữ thầyMột chữ chẳng thể đong đầyNhưng dù nửa chữ gọi thầy vẫn nên

Dưới thì phải kính bề trênNợ thì phải trả chớ nên vong tìnhHọc tài học trí Trạng QuỳnhVang danh sử sách bóng hình quê hương....Lời thầy vẫn mãi thân thươngTình cô vẫn mãi trên đường em đi Lệ nhòa mắt đã tràn miTiếc thời cắp sách qua đi vội vàng

20 – 11 đương sangEm vì sự nghiệp nên đang xứ ngườiNhưng dù đến khắp mọi nơiƠn thầy cô mãi muôn đời không quên

Xin trời, thượng đế ơn trênCho thầy cô khỏe vui bên gia đìnhĐể mỗi buổi sáng bình minhThầy cô tiếp bước công trình tương lai

Hai từ “Cao Quý” chẳng saiBởi nghiệp nhà giáo không ai sánh bằng.Hôm nay ngày lễ Hiến chươngCác con tấp nập đến trường múa caTặng Thầy, Cô những bó hoaNhững người thay mặt mẹ cha sớm chiều.

Thầy Cô – hai tiếng thân yêuGiúp con học tập và nhiều điều hayChúng con ghi nhớ ơn nàyMai sau khôn lớn dựng xây nước nhà !Làm sao quên được ơn thầyCông người dạy dỗ có ngày hôm nayNét đầu thầy phải cầm tayRèn con chữ viết mới ngay thẳng hàng

Nhớ thầy nhớ chiếc đò ngangTay thầy chèo chống đưa sang bao ngườiNhọc nhằn gian khổ vẫn vuiVì đàn em nhỏ vì đời mai sau

Từng đoàn nối tiếp kề nhauDựng xây đất nước sớm mau bằng ngườiNon sông hùng vĩ đẹp tươiCó công thầy đã tô bồi ngày qua.Thời gian dù mãi dần trôiCon thuyền tri thức suốt đời thầy mangLật từng cuốn vở sang trangĐong đầy ký ức muôn vàn niềm yêu.

Nhớ thầy cô những sớm chiềuTận tâm chỉ dạy những điều sáng soiCho em vững bước vào đờiTương lai trí tuệ rạng ngời mai sau.

Tóc thầy giờ đã bạc màuĐêm ngày thầy vẫn chăm bầy em thơMong đàn em dựng cơ đồNước non Đất Việt trong mơ trường tồn.

Nay giờ em đã lớn khônChúc thầy cô mãi giữ hồn non sôngViệt Nam sáng mãi trời hồngChúng em ghi nhớ khắc công ơn thầy.Thầy con giờ đã già rồiMắt mờ, chân yếu, da mồi còn đâuPhấn rơi bạc cả mái đầuĐưa con qua những bể dâu cuộc đời

Mỗi khi bụi phấn rơi rơiThầy gieo mầm hạt những lời yêu thươngCho con vững bước nẻo đườngHành trang kiến thức, tình thương của thầy

Biết bao vất vả, đắng cayGạo tiền, cơm áo, vòng quay cuộc đời Nhưng tâm thầy mãi sáng ngờiDựng xây sự nghiệp trồng người thanh cao !

Trọn đời con mãi tự hàoCúi đầu cung kính … thương sao dáng thầyDẫu đời xuôi, ngược đó đâyTim con ghi khắc lời thầy khi xưa

Khuya rồi thầy đã ngủ chưa ?Ngàn bông hoa thắm kính thưa … dâng thầyCho con cuộc sống hôm nayMừng ngày Nhà Giáo ơn thầy chẳng quên !

Ngày 2017-11-03 Tác giả: Sưu Tầm

f1 – 2019-11-01

linh xinh gai – 2020-11-17

Cùng Thể Loại

CÕNG CHỮ LÊN NON

Có những người vẫn thầm lặng sớm hôm Cõng chữ lên non trên con đường

Xem Like

BÀI THƠ: PHẤN TRẮNG 2

Tác giả: Ca ThươngPhấn trắng trên taycho em thơ ngâynhững bài họ

Xem Like

Sự Tích Về Bài Hát “Người Lái Đò Trên Sông Pô Cô” / 2023

Bài thơ được tác giả sáng tác trên đường hành quân cùng bộ đội vào chiến trường miền Nam. Vào Nam, Mai Trang đã hoạt động bí mật trong lòng Sài Gòn giai đoạn khốc liệt nhất. Sau 1975, Mai Trang và là phóng viên của báo Đại Đoàn Kết cho đên khi về hưu và mất năm 1982 tại Hà Nội)

Tôi có một băng nhạc do tôi tự chọn, tự thu bằng catssete, và để thoả mãn cả niềm vui lẫn nỗi buồn của mình, tôi nghe băng nhạc ấy thường ngày. Lúc vui, dường như nghe vào lòng tôi càng thêm phấn khích. Khi buồn, dường như tôi lại được nhắc nhở động viên. Trong số những bài ca đi suốt thời trai trẻ và giờ đây vẫn ngự trị trong tình cảm của tôi, lúc nào cũng xốn xang, lúc nào cũng tươi rói ấy, có bài ” Người lái đò trên sông Pô Cô ” của nhạc sĩ Cầm Phong.

Những ai dã từng đi B hồi đánh Mỹ, hẳn chẳng thể nào quên được những đêm vượt sông, không chỉ có sông Pô Cô mà hàng trăm con sông lớn nhỏ vắt ngang dãy Trường Sơn hùng vĩ. Ở Trường Sơn cứ đi hai mươi mét là bắt gặp một khe núi. Hai trăm mét gặp một con suối, hai kilômét gặp một dòng sông. Sông Pô Cô là một trong những con sông lớn có tên tuổi như sông Ba, sông Hinh, Sông Côn, sông Lồ Ồ, sông Đắck Kroong, Đắk Blà, KRôngANa… Dòng sông nào cũng có lúc mênh mang hiền hoà, lại cũng có lúc réo sôi hung dữ. Dòng sông nào cũng từng in những chiến công lẫy lừng và dòng sông nào cũng mang nặng trong mình niềm hy sinh mất mát của đồng chí, đồng bào: ” Hỏi sông ơi có biết anh lái đò tên gọi A Sanh… “.

Đua thuyền độc mộc trên sông Pô Cô

Lời ca giản dị, nốt nhạc thiết tha trong sáng đậm chất dân ca Tây Nguyên ấy đó quấn quýt với tâm hồn người lính trẻ chúng tụi. A Sanh, ấy là cái tên được nhà thơ, nhà báo Mai Trang sáng tác dựa trên một nguyên mẫu có thật. Ngay cả nhà thơ cũng không biết rằng, tên nhân vật của mình ngay sau được ra đời liền trở thành biểu tượng, thành cái tên chung cho những người lái đò trên các dòng sông ở Trường Sơn. ” A Sanh ơi, cho mình qua sông với!” – “A sanh ơi, đêm nay đơn vị nào được qua sông trước?”

Có những bến sông các chiến sĩ lái đò được lính ta gọi là A Sanh là chiến sĩ gái. Lại có những bến sông A Sanh là chiến sĩ trai. Có bến sông A Sanh là bộ đội chủ lực. Lại có bến sông A Sanh là bộ đội địa phương, là dân quân, du kích. Chỉ có bài hát về A Sanh là bao gồm tất cả, bởi khi cất tiếng hát lên, ai cũng thấy có mình trong đó. Bởi ở bến sông nào cũng diễn ra quy luật thế này: ” Ngày đêm anh lái đò trên sông. Dù gian nguy vẫn vững tay chèo. đò anh đưa bao người đi đánh Mỹ bao đêm ròng, chiến tuyến đây thầm lặng. Nhịp chèo lập công…”.

Câu chuyện vừa giản dị vừa khá ly kỳ về sự tích bài hát ” Người lái đò trên sông Pô Cô” suốt bao nhiêu năm qua. Cho tới hôm nay nó vẫn còn nguyên vẹn vẻ giản dị và sự lạ kỳ, kể cũng có ít trường hợp nào đặc biệt như thế: Ông nhạc sĩ ngồi tít ngoài hậu phương lớn lòng luôn khao khát được vào Nam chiến đấu, khao khát được tới một con sông hùng vĩ trên núi rừng Trường Sơn hùng vĩ cùng với những làn điệu dân ca tươi sáng, mượt mà, ca ngợi những chiến công hùng vĩ… nhưng vì nhiệm vụ nên ông cứ phải “ngồi” đó mà phục vụ tiền tuyến lớn!

Anh chiến sĩ lái con đò nhỏ trên dòng sông quê hương, trong lòng lúc nào cũng ngóng trông ra Bắc, mong ngày thống nhất Bắc Nam được ra thăm thủ đô, ra thăm Bác Hồ. Chiến công nối tiếp chiến công. Hàng vạn người lính ra mặt trận từng qua con đò nhỏ ấy, có đêm mười, có đêm cao điểm anh chở hàng trăm chuyến. Đếm làm sao hết. Nhớ làm sao hết những người đó qua sông, gồi trên đò anh vào chiến tuyến. Không phải chuyến đò nào cũng xuôi thuyền mát mái đâu. Bom đạn là một chuyện. Lũ dông đột ngột là một chuyện.

Đói bụng, mắt hoa vì sốt rét là chuyện khác. Lại có khi nắng cháy, địch tung biệt kích, thám báo đầy rừng, đầy núi. Nhiệm vụ là nhiệm vụ, đường giao liên không thể đứt là không thể đứt! Bộ đội cần vượt sông là nhất định phải qua đò, đò không được phép “lý do lý trấu”, không có chuyện “nhưng mà” gì hết. Mà đã đưa bộ đội qua sông là phải bí mật, phải an toàn, không được phép để một sơ suất nhỏ. Sơ suất nhỏ cũng bị kỷ luật. Vâng, quân lệnh như sơn! Khi đi bộ đội đã vung tay thề “nhiệm vụ nào cũng hoàn thành”, giữa mặt trận khốc liệt lúc nào cũng có thể xảy ra các sự cố bất thường, vậy nên cái sự lặn lội đêm ngày, nay bến đã dời vô trong, mai bến đã dời ra phía ngoài là chuyện cơm bữa, là chuyện bình thường.

Chính vì cái sự “Bình thường” ấy đã tác động mạnh đến tâm hồn một chiến sĩ gái, một nữ phóng viên trẻ trên đường theo chân bộ đội vào Nam đánh Mỹ, và trong sổ tay công tác của cô, như là nhật ký, cô đã “ghi” cái ấn tượng về người lái đò không kịp hỏi tên ấy, hoặc có thể cô hỏi tên, nhưng anh ta là người JơRai nên nghe và nói tiếng Việt còn lơ lớ. Khi nói tên mình là San thì anh nói mình là Sanh vậy.

“Hỏi Pô Cô ơi/ dòng sông mênh mông/đôi bờ cây xanh biếc/nước chảy xiết sâu thẳm/ qua tháng ngày/ hỏi sông ơi có biết/ anh lái đò/ tên gọi A Sanh…”

Bài thơ ấy sau khi được in ra, tình cờ đến tay chàng nhạc sĩ đêm ngày khao khát một dòng sông, khai khát một giai điệu vừa trữ tình thiết tha lại vừa hùng tráng: “Non cao đâu bằng/ Sông sâu đâu sánh/ Hờn căm chất nặng tim anh/ Thề quyết giữ núi rừng Tây Nguyên…”.

Tâm hồn chàng nhạc sĩ hoà nhập cùng tâm hồn nhà thơ, hoà nhập cùng tâm hồn trong sáng hồn nhiên của người chiến sĩ lái đò và khi đó lời ca được cất lên, hoà nhập ngay vào cuộc kháng chiến cùng với trùng trùng những đoàn quân ra trận. Sự gặp gỡ tưởng như tình cờ ấy, thực ra đó là điểm hẹn cụ thể, ấy là tình cảm, để bài ca được hình thành. Sự gặp gỡ cái chung lớn lao đó khiến các tâm hồn trở nên đồng điệu. Ai ai cũng sẵn sàng hy sinh để mau đến ngày thắng lợi, sớm tới ngày đoàn tụ.

Vâng, đã hơn bốn mươi lăm năm sau ngày giải phóng, bài ca ấy vẫn còn tươi rói với thế hệ chúng tôi. Giọng ca của nghệ sĩ Tường Vi, Rơ Căm Phieng, Mai Tuyết đã trở nên thân thương không thể thiếu được trong đời sống tinh thần của người lính trận. Vậy mà, cái ông nhạc sĩ Cầm Phong nổi tiếng ấy và người mẫu, nhân vật A Sanh của ông suốt hơn ba mươi năm không được gặp nhau lấy một lần!

Tôi nhớ hồi năm 1998, sau khi nghe tin PuihSan được nhà nước phong anh hùng lực lượng vũ trang, có lần tới nhà nhạc sĩ Cầm Phong chơi, tôi ngồi tôi kể về ngôi làng có tên Plei Nỳ ở xã IAKRai huyện IAGLai, tỉnh Gia Lai có ông Puih San trung uý về hưu, ngày chống Mỹ là chiến sĩ lái đò, là nhân vật chính, tức chàng A Sanh trong bài hát của ông sắp ra Hà Nội tham quan.

Ông mừng khôn xiết. Nhưng đúng là “cái số” của hai bác thế nào mà mấy ngày ở Hà Nội, Puih San vì tính quen với kỷ luật nên không thể tách đoàn, lại bị cánh nhà báo quây dữ quá, không cách gì thu xếp được thời gian thăm ông nhạc sĩ, người đã “khai sinh” ra cái tên A Sanh cho mình.

Còn ông nhạc sĩ già thì cứ ngồi chờ, đến khi nghe tin A Sanh vào lại trong kia rồi thì cứ ngồi tiếc ngẩn, tiếc ngơ. Ông đành ôm cây ghi ta hát vọng vào. Một thời gian sau lại nghe tin buồn Puih San đã mất! Thế là cái hẹn lần sau gặp mặt của hai ông không thành. Tôi cũng lại phải đổ tại cái duyên, cái số của hai người vậy thôi, chứ làm sao!

Trung Trung Đỉnh

Bạn đang đọc nội dung bài viết Tập Thơ Cảm Ơn Thầy Cô, Người Chèo Lái Con Đò Cập Bến Tri Thức / 2023 trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!