Đề Xuất 2/2023 # Tân Cô Bé Quàng Khăn Đỏ Cực Buồn Cười # Top 3 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 2/2023 # Tân Cô Bé Quàng Khăn Đỏ Cực Buồn Cười # Top 3 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Tân Cô Bé Quàng Khăn Đỏ Cực Buồn Cười mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Tân cô bé quàng khăn đỏ cực buồn cười

24-04-2015

admin

Ngày xửa ngày xưa, có hai mẹ con nhà nọ sống bên bìa rừng. Không rõ tên cô bé là gì, chỉ biết người ta thường gọi là Cô Bé Quàng Khăn Đỏ. Một ngày nọ, mẹ bảo cô đem một ít thức ăn sang nhà bà ngoại. Cô bé vui mừng quàng lên cổ chiếc khăn màu đỏ quen thuộc, xách làn thức ăn và tung tăng lên đường. Đường sang nhà bà ngoại ngang qua một cánh rừng nhỏ có nhiều chim chóc, lắm hoa thơm và đầy những tiệm Internet.

Cô bé rảo bước mà mắt cứ ngước nhìn vào những nơi vui vẻ đó. Ngang qua một hồ nước nhỏ cô gặp một chị cò quen biết. Chị cò co một chân lên cười toe toét hỏi cô đi đâu. Cô bé trả lời rằng mình đến thăm ngoại đang ở một mình bên kia khu rừng. Đợi cô bé đi khuất, chị cò móc điện thoại di động ra gọi cho lão sói. Nghe được thông tin quý giá, lão ta thưởng nóng cho chị cò một cục tiền rồi leo lên trực thăng riêng trực chỉ nhà bà ngoại của cô bé quàng khăn đỏ.

Sau khi ăn thịt bà lão tội nghiệp, sói lấy áo quần bà mặc vào. Khi cô bé quàng khăn đỏ bước vào và thấy bà mình lạ hơn trước bèn hỏi:

– Bà ơi, sao tai bà to thế?

– Để bà nghe ngóng được nhiều.

– Bà ơi, sao lưng bà còng thế?

– Do bà hay cúi trước người khác đấy.

Cô bé vẫn còn thắc mắc:

– Sao hôm nay tóc bà đẹp thế?

– Tại vì bà đang chuẩn bị lên… tivi cháu à.

Cô bé chợt nhìn thấy cái điện thoại thật đẹp trên tay bà.

– Bà ơi, sao bỗng nhiên bà giàu thế?

– À, nhờ bà nuôi gà công nghiệp đó.

Cô bé đến gần lão sói hơn và lại hỏi:

– Bà ơi, sao người bà nồng nặc mùi rượu thế?

– À, vì bà vừa làm xong hết nửa lít “nhất dạ cửu giao”.

Cô bé lại hỏi:

– Bà ơi, sao mồm bà to thế?

– À, mồm bà to để bà quát mấy đứa hay cãi lời bà.

Cô bé quàng khăn đỏ ngạc nhiên:

– Sao cháu đọc chuyện cổ tích thấy đến đoạn này thì bà ăn thịt cháu cơ mà?

Lão sói thong thả:

– Xưa rồi, chuyện mới bây giờ phải đến đoạn cháu hỏi sao bụng bà to thế thì bà mới ăn thịt cháu.

– Thế sao bụng bà to thế?

– À, bụng bà phải chứa nhiều thứ lắm, luôn cả cháu nữa đấy.

Nói rồi lão sói vồ lấy cô bé và nuốt một cái ực, nhanh đến nỗi cô không kịp cởi chiếc khăn quàng ra.

Ăn xong cô bé, lão sói khà lên một tiếng khoan khoái và định chuồn nhưng không kịp, tất cả mọi chuyện đã không qua được cặp mắt của gã cáo. Cáo gửi ngay một bản fax đến cho ông thợ săn có kèm theo cả sơ đồ đường dẫn đến chỗ lão sói. Ông thợ săn chạy ngay đến và bắn chết sói. Nghe tiếng rên la trong bụng sói, ông thợ săn bèn lấy dao mổ cái bụng phệ của sói, lôi cả bà ngoại và cô bé quàng khăn đỏ ra.

Đọc Truyện Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

Ngày xửa ngày xưa có chuyện kể rằng, có một cô bé thường hay quàng chiếc khăn màu đỏ, vì thế nên mọi người bắt đầu gọi cô bằng cái tên cô bé quàng khăn đỏ. Vào một ngày kia, mẹ của cô bé quàng khăn đỏ bảo cô đem theo bánh mẹ cô vừa nướng xong để biếu cho bà ngoại. Trước lúc cô bé rời khỏi nhà thì mẹ cô dặn dò rất kĩ rằng:

Cô bé ngoan ngoãn vâng lời mẹ, sau đó đem theo giỏ bánh lên đường đến nhà bà ngoại của mình. Khi đi trên đường thì cô bé trông thấy con đường vòng qua khu rừng kia có thật nhiều những loài hoa thơm cùng cỏ lạ, còn có không biết bao nhiêu là bướm có những đôi cánh màu sắc sặc sỡ và rất xinh đẹp nữa.

Khi nhìn thấy hoa xinh cùng bướm đẹp thì cô bé chẳng còn nhớ được những lời dặn trước lúc rời khỏi nhà của mẹ mình nữa. Vì vậy nên cô bé liền tung tăng mà đi vào con đường rừng xinh đẹp kia. Khi đi được một đoạn thì cô bé bắt gặp một bạn Sóc, và Sóc dừng lại mà nhắc nhở cô:

– Này cô bé quàng khăn đỏ, khi nãy chẳng phải mẹ cô đã dặn cô phải đi theo đường thẳng, không nên đi đường vòng qua khu rừng kẻo bị chó sói bắt ăn thịt sao. Thế sao giờ cô lại ở đây? Cô nên nghe lời của mẹ mình đi thì hơn.

Nhưng cô bé quàng khăn đỏ chả thèm quan tâm lời nhắc nhở chân thành của Sóc, cô không muốn nghe, nên chẳng thèm trả lời Sóc nữa. Cô quyết định sẽ không nghe những lời mà mẹ dặn, cô cũng không nghe cả lời nhắc nhở kia của Sóc, cô vẫn cứ tiếp tục đi trên còn đường vòng qua khu rừng.

Rồi cô vừa tung tăng bước đi trên đường lại vừa hái hoa và bắt bướm vô cùng vui vẻ. Khi cô đi đến khoảng giữa của khu rừng thì vô tình bắt gặp chó sói. Chó sói nhìn rất to, nó lập tức tiến đến gần, đứng ngay trước mặt cô bé rồi cất cái giọng ầm ầm của mình lên mà hỏi:

– Cô bé quàng khăn đỏ này, cô tung tăng mà đi đâu đấy?

Nhìn thấy chó sói chắn ngay trước mặt mình thì cô bé vô cùng sợ hãi, tuy nhiên thì cô cũng cố tỏ ra mạnh dạn mà trả lời lại câu hỏi ấy của chó sói:

– Giờ tôi đang sang nhà của bà ngoại, để tặng cho bà ngoại tôi giỏ bánh mẹ tôi mới nướng xong.

Khi nghe cô bé trả lời rằng đang trên đường sang nhà bà ngoại để tặng bánh thì trong bụng nó thầm nghĩ: “À, thế hóa ra là con bé này còn có cả bà ngoại cơ đấy, vậy thì ta phải tính sao để mà ăn thịt được cả hai bà cháu nhà nó mới bõ công”. Trong bụng nghĩ vậy nên nó lập tức hỏi lại cô bé rằng:

– Này, nhà bà ngoại của cô ở nơi nào thế? Còn cách xa nơi này không vậy?

Cô bé quàng khăn đỏ chẳng nghi ngờ gì mà đáp lại ngay:

– Nhà của bà ngoại thì ở tít bên kia của khu rừng này cơ. Chính là cái ngôi nhà có ống khói rất cao đấy, đến đó thì chỉ cần đẩy nhẹ cửa là vào được ngay.

Nghe xong thì chó sói chẳng vội mà ăn thịt của cô bé nữa, mà nó lập tức chạy thẳng tới ngôi nhà của bà ngoại mà cô bé nhắc tới. Vì biết được vào nhà của bà cụ này rất dễ dàng nên nó nhẹ nhàng đẩy cửa ra, sau đó thì vồ lấy bà cụ rồi nuốt chửng luôn. Khi nó đã nuốt bà ngoại của cô bé quàng khăn đỏ vào trong bụng thì nó liền leo lên trên giường, còn đắp chăn thật kín để giả làm bà ngoại vẫn đang bị ốm của cô bé.

Bởi vì lúc ở trong rừng chó sói không ăn thịt ngay cô bé nên sau một hồi hái hoa bắt bướm vui vẻ thì cô bé cũng tới được nhà của bà ngoại mình. Lúc vào nhà thì cô bé trông thấy trên giường là chó sói đang nằm, còn đắp chăn kín mít nữa, nhưng cô lại cứ tưởng là bà ngoại của mình đang ốm, nên cô bé mới hỏi bà:

– Bà yêu dấu của cháu! Bà ốm như vậy lâu chưa?

Chó sói không hề mở miệng đáp lại câu hỏi của cô bé, nó vẫn cố chui trong chăn rồi giả vờ mà rên lên hừ hừ.

– Bà yêu dấu ơi, mẹ của cháu đã nướng bánh mới rồi bảo cháu mang sang biếu cho bà đấy!

Nghe bà gọi thì cô bé quàng khăn đỏ cũng lập tức chạy tới bên cạnh giường của bà đang nằm, nhưng thấy hơi lạ nên cô bé mới hỏi:

– Bà yêu dấu ơi, tại sao hôm nay cháu nhìn thấy tai của bà dài thế ạ?

Con sói cũng lên tiếng trả lời cô bé:

– Tai của bà dài như thế là để có thể nghe cháu nói rõ ràng hơn đấy mà!

– Bà yêu dấu ơi, tại sao hôm nay mắt của bà lại to và đen vậy ạ?

– Mắt của bà to là để bà có thể nhìn đứa cháu gái vô cùng xinh đẹp này của bà rõ ràng hơn đấy mà!

Nhưng cô bé vẫn cảm thấy bà mình hôm nay có quá nhiều điểm lạ lẫm, vì vậy nên lại hỏi bà tiếp:

– Bà yêu dấu ơi, vậy thì sao hôm nay nhìn mồm của bà lại to vậy ạ?

– Mồm của bà to là để cho bà có thể ăn thịt của cháu được ngon lành hơn.

Nói đoạn, chó sói liền chồm dậy và vồ gọn cô bé quàng khăn đỏ chuẩn bị nuốt chửng. May mà đúng vào lúc ấy lại có một bác thợ săn đang đi ngang qua nơi này, tiện trong tay còn đang cầm chiếc búa sắc nên bác phang ngay vào giữa đầu con sói một nhát mạnh như trời giáng. Vì trúng phải đòn hiểm nên con chó sói ấy lập tức lăn ra chết tươi.

Vì biết được chó sói vừa mới ăn thịt người bà ngoại nên bác thợ săn liền lấy một con dao sắc ở trong bếp mà mổ bụng của sói ra, vừa kịp để mà cứu sống được bà ngoại của cô bé. Thật may mắn là hai bà cháu đều thoát được nạn này. Và cũng từ ngày ấy trở đi thì cô bé quàng khăn đỏ chẳng bao giờ dám làm trái những lời mà mẹ cô bé dặn nữa cả…

Truyện Cổ Grimm Song Ngữ – Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

CÔ BÉ QUÀNG KHĂN ĐỎ

Ngày xưa có một cô bé thùy mị, dễ thương. Cưng cô nhất vẫn là bà nội, có cái gì bà cũng để phần cháu. Một lần bà cho cô bé một chiếc khăn quàng bằng nhung đỏ. Chiếc khăn rất hợp với cô, đi đâu cô cũng chỉ thích quàng chiếc khăn đó, vì vậy mọi người đều gọi cô là cô bé Khăn đỏ.

Một hôm, mẹ bảo cô:

Khăn đỏ đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào lòng bàn tay mẹ và nói:

– Con sẽ làm tất cả những điều mẹ dặn. Nhà bà nội ở trong rừng, cách làng không xa lắm, đi chừng nửa tiếng đồng hồ thì tới. Khăn đỏ vào rừng thì gặp chó sói. Em không biết sói là một con vật độc ác nên không thấy sợ.

Sói nói:

– Chào cháu Khăn đỏ!

Khăn đỏ đáp:

– Cháu xin chào bác!

– Cháu đi đâu sớm thế, cháu Khăn đỏ?

– Cháu đến nhà bà nội.

– Cháu xách gì nặng thế?

– Thưa bác, bánh và sữa ạ. Hôm qua, ở nhà mẹ cháu làm bánh, bà nội ốm cháu mang đến để bà ăn cho khỏe người.

– Bà cháu ở đâu, cháu Khăn đỏ?

– Đi vào rừng độ mười lăm phút thì tới. Dưới ba cây sồi to là nhà bà cháu, quanh nhà có nhiều bụi dẻ, chắc bác tìm thấy ngay.

Sói nghĩ bụng:

– Cái mồi non béo ngon này chắc là hơn hẳn cái mồi già kia!

Sói tự nhủ phải mưu mô làm sao xơi được cả hai. Nó lân la đi cùng với Khăn đỏ một đoạn rồi nói:

– Này cháu Khăn đỏ ạ, cháu hãy nhìn những bông hoa tươi đẹp kia kìa. Sao cháu không ngó quanh mà xem. Bác chắc là cháu chưa bao giờ lắng nghe tiếng chim hót véo von phải không? Cháu đi đâu mà cứ đăm đăm thẳng tiến như đi học ấy. Ở trong rừng vui lắm cháu ạ!

Khăn đỏ mở to mắt ra nhìn. Em thấy ánh nắng rập rờn qua cành cây đung đưa, đó đây toàn là hoa thơm cỏ lạ, em nghĩ bụng:

– Nếu mình mang một bó hoa tươi đến tặng bà chắc là bà thích lắm, trời còn sớm, mình đến bà còn kịp chán. Thế rồi Khăn đỏ đi hái hoa. Hái được một bông em lại nghĩ có lẽ vào thêm tí nữa sẽ có bông đẹp hơn. Cứ như vậy, Khăn đỏ tiến sâu vào trong rừng lúc nào không hay. Trong khi đó, sói lẻn thẳng tới nhà bà cụ và gõ cửa.

– Ai ở ngoài đó đấy?

– Cháu là Khăn đỏ đây, bà mở cửa cho cháu với! Cháu mang bánh và sữa lại cho bà đây.

Bà nói:

– Cháu cứ đẩy then mà vào. Bà yếu quá không dậy được.

Sói đẩy then cửa, cửa mở toang. Chẳng nói chẳng rằng sói vào thẳng giường rồi nuốt chửng bà cụ. Rồi nó lấy quần áo của bà mặc vào, lấy mũ trùm đầu, lên giường nằm, lấy rèm che lại. Khăn đỏ thơ thẩn hái hoa trong rừng. Mãi tới lúc hái nhiều quá mang không hết, em mới chợt nhớ đến bà, vội lên đường đến nhà bà.

Khăn đỏ ngạc nhiên thấy cửa mở toang, bước vào phòng thì thấy có gì khang khác, em nghĩ bụng hôm nay ở nhà bà sao lại thấy rờn rợn, chứ không thoải mái như mọi khi. Khăn đỏ nói to:

– Cháu chào bà ạ!

Chẳng có một tiếng trả lời. Em lại bên giường, kéo rèm ra, thì thấy bà nằm, mũ trùm kín mặt, trông lạ quá. Khăn đỏ ngạc nhiên hỏi:

– Bà ơi bà! Sao tai bà to thế?

– Tai bà to để nghe cháu rõ hơn.

– Bà ơi bà! Sao mắt bà to thế?

– Mắt bà to để nhìn thấy cháu rõ hơn.

– Bà ơi bà! Sao tay bà to thế?

– Tay bà to để bà nắm lấy cháu dễ hơn.

– Ui trời ơi! Sao mồm bà to đáng sợ quá! – Mồm bà to để bà nuốt cháu dễ hơn. Vừa dứt lời, sói liền nhảy ra khỏi giường, nuốt chửng Khăn đỏ đáng thương. Xong xuôi, sói lại nhảy lên giường nằm ngủ và ngáy o o. Một bác thợ săn đi qua nghe thấy, nghĩ bụng:

– Quái! Sao bà cụ già rồi mà còn ngáy to vậy, phải tạt vào xem bà cụ có ốm đau gì không?

Bước vào phòng, đến gần giường, bác thấy sói đang nằm. Bác nói:

– Chà, thì ra ta lại gặp mi ở đây, quân khốn khiếp. Ta đi tìm mi mãi… Bác giơ súng lên định bắn. Nhưng bác chợt nghĩ có lẽ sói đã ăn thịt bà cụ, tuy vậy may ra vẫn còn có thể cứu được. Bác không bắn, mà lấy kéo rạch bụng con sói đang ngủ. Vừa rạch được một nhát thì thấy chiếc khăn đỏ choé, rạch thêm nữa thì có cô bé nhảy ra kêu:

– Ối chà, cháu sợ quá! Trong ấy tối đen như mực.

Ba người đều vui mừng. Bác thợ săn lột lấy da sói mang về nhà. Bà lão ăn bánh uống sữa do Khăn đỏ mang đến, ăn xong bà thấy người khỏe hẳn ra. Khăn đỏ nghĩ bụng:

– Từ nay trở đi đừng có rời khỏi đường chạy một mình vào rừng sâu. Mẹ đã dặn vậy thì phải nhớ.

Có người kể là một lần Khăn đỏ lại mang bánh đến cho bà thì một con chó sói khác la cà đến gần tính chuyện rủ rê để em rời khỏi đường. Nhưng Khăn đỏ đã đề phòng, cứ việc thẳng bước. Đến nơi em nói cho bà biết em gặp sói và em thấy mắt sói rất ác.

– Nếu không phải là ở đường cái thì nó đã ăn thịt cháu rồi.

Bà bảo:

– Cháu vào đây để bà đóng cửa lại kẻo nó vào.

Vừa đóng xong cửa một lát thì sói đến gõ cửa gọi:

– Bà ơi bà mở cửa cho cháu. Cháu Khăn đỏ mang bánh lại cho bà đây. Hai bà cháu im lặng, không mở cửa. Con vật đầu xám rón rén đi quanh nhà mấy lần. Rồi nó nhảy lên mái nhà, định đợi đến chiều tối, khi nào Khăn đỏ ra về sẽ lén đi theo sau, rồi sẽ ăn thịt cô bé trong bóng đêm. Nhưng bà cụ biết rõ ý định của nó. Ở trước cửa nhà có một cái máng nước bằng đá. Bà bảo Khăn đỏ: – Cháu đi lấy cái thùng xách nước, Khăn đỏ ạ. Hôm qua bà làm dồi. Cháu đi lấy nước nấu dồi đổ cho đầy máng. Khăn đỏ xách nước đổ mãi mới đầy cái máng to ấy. Mùi dồi thơm bay xộc lên mũi làm sói rỏ dãi. Nó cứ nghểnh dài cổ xuống để ngửi, quá đà sói bị trượt chân rơi từ mái nhà xuống đúng vào máng nước nóng và chết. Khăn đỏ vui vẻ đi về nhà, không sợ bị ai đụng đến mình.

LITTER RED RIDING HOOD

Once upon a time there was a sweet little girl. Everyone who saw her liked her, but most of all her grandmother, who did not know what to give the child next. Once she gave her a little cap made of red velvet. Because it suited her so well, and she wanted to wear it all the time, she came to be known as Little Red Riding Hood. One day her mother said to her:

– “Come Little Red Riding Hood. Here is a piece of cake and a bottle of wine. Take them to your grandmother. She is sick and weak, and they will do her well. Mind your manners and give her my greetings. Behave yourself on the way, and do not leave the path, or you might fall down and break the glass, and then there will be nothing for your sick grandmother.”

Little Red Riding Hood promised to obey her mother. The grandmother lived out in the woods, a half hour from the village. When Little Red Riding Hood entered the woods a wolf came up to her. She did not know what a wicked animal he was, and was not afraid of him.

– “Good day to you, Little Red Riding Hood.”

– “Thank you, wolf.”

– “Where are you going so early, Little Red Riding Hood?”

– “To grandmother’s.”

– “And what are you carrying under your apron?”

– “Grandmother is sick and weak, and I am taking her some cake and wine. We baked yesterday, and they should give her strength.”

– “Little Red Riding Hood, just where does your grandmother live?”

– “Her house is a good quarter hour from here in the woods, under the three large oak trees. There’s a hedge of hazel bushes there. You must know the place,” said Little Red Riding Hood.

The wolf thought to himself: “Now there is a tasty bite for me. Just how are you going to catch her?” Then he said: “Listen, Little Red Riding Hood, haven’t you seen the beautiful flowers that are blossoming in the woods? Why don’t you go and take a look? And I don’t believe you can hear how beautifully the birds are singing. You are walking along as though you were on your way to school in the village. It is very beautiful in the woods.”

Little Red Riding Hood opened her eyes and saw the sunlight breaking through the trees and how the ground was covered with beautiful flowers. She thought: “If a take a bouquet to grandmother, she will be very pleased. Anyway, it is still early, and I’ll be home on time.” And she ran off into the woods looking for flowers. Each time she picked one she thought that she could see an even more beautiful one a little way off, and she ran after it, going further and further into the woods. But the wolf ran straight to the grandmother’s house and knocked on the door. “Who’s there?”

– “Little Red Riding Hood. I’m bringing you some cake and wine. Open the door for me.”

– “Just press the latch,” called out the grandmother.

– “I’m too weak to get up.” The wolf pressed the latch, and the door opened. He stepped inside, went straight to the grandmother’s bed, and ate her up. Then he took her clothes, put them on, and put her cap on his head. He got into her bed and pulled the curtains shut.

Little Red Riding Hood had run after flowers, and did not continue on her way to grandmother’s until she had gathered all that she could carry. When she arrived, she found, to her surprise, that the door was open. She walked into the parlor, and everything looked so strange that she thought: “Oh, my God, why am I so afraid? I usually like it at grandmother’s.” Then she went to the bed and pulled back the curtains. Grandmother was lying there with her cap pulled down over her face and looking very strange. “Oh, grandmother, what big ears you have!”

– “All the better to hear you with.”

– “Oh, grandmother, what big eyes you have!”

– “All the better to see you with.”

– “Oh, grandmother, what big hands you have!”

– “All the better to grab you with!”

– “Oh, grandmother, what a horribly big mouth you have!”

– “All the better to eat you with!” And with that he jumped out of bed, jumped on top of poor Little Red Riding Hood, and ate her up.

As soon as the wolf had finished this tasty bite, he climbed back into bed, fell asleep, and began to snore very loudly. A huntsman was just passing by. He thought it strange that the old woman was snoring so loudly, so he decided to take a look. He stepped inside, and in the bed there lay the wolf that he had been hunting for such a long time. “He has eaten the grandmother, but perhaps she still can be saved. I won’t shoot him,” thought the huntsman. So he took a pair of scissors and cut open his belly. He had cut only a few strokes when he saw the red cap shining through. He cut a little more, and the girl jumped out and cried: “Oh, I was so frightened! It was so dark inside the wolf’s body!” And then the grandmother came out alive as well. Then Little Red Riding Hood fetched some large heavy stones. They filled the wolf’s body with them, and when he woke up and tried to run away, the stones were so heavy that he fell down dead.

The three of them were happy. The huntsman took the wolf’s pelt. The grandmother ate the cake and drank the wine that Little Red Riding Hood had brought. And Little Red Riding Hood thought to herself: “As long as I live, I will never leave the path and run off into the woods by myself if mother tells me not to.”

They also tell how Little Red Riding Hood was taking some baked things to her grandmother another time, when another wolf spoke to her and wanted her to leave the path. But Little Red Riding Hood took care and went straight to grandmother’s. She told her that she had seen the wolf, and that he had wished her a good day, but had stared at her in a wicked manner. “If we hadn’t been on a public road, he would have eaten me up,” she said. “Come,” said the grandmother. “Let’s lock the door, so he can’t get in.” Soon afterward the wolf knocked on the door and called out: “Open up, grandmother. It’s Little Red Riding Hood, and I’m bringing you some baked things.” They remained silent, and did not open the door. The wicked one walked around the house several times, and finally jumped onto the roof. He wanted to wait until Little Red Riding Hood went home that evening, then follow her and eat her up in the darkness. But the grandmother saw what he was up to. There was a large stone trough in front of the house. “Fetch a bucket, Little Red Riding Hood,” she said. “Yesterday I cooked some sausage. Carry the water that I boiled them with to the trough.” Little Red Riding Hood carried water until the large, large trough was clear full. The smell of sausage arose into the wolf’s nose. He sniffed and looked down, stretching his neck so long that he could no longer hold himself, and he began to slide. He slid off the roof, fell into the trough, and drowned. And Little Red Riding Hood returned home happily and safely

Học Tiếng Nhật Qua Truyện Cổ Tích: Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

Ở một nơi nọ, có một bé gái được gọi tên là “Cô bé quàng khăn đỏ”

Mẹ có nhờ cô bé quàng khăn đỏ:

“Khăn quàng đỏ, con có thể một mình đi thăm bà ngoại được không?”

“Vâng, thưa mẹ”

Cô bé quàng khăn đỏ mang theo một giỏ bánh nướng thăm bà,cô bé lập tức đi ngay hướng về phía cánh rừng.

Khi đang đi bộ trong rừng, có một con sói tiến đến.

“Này cô bé, có chuyện gì thế?”

Cô bé quàng khăn đỏ không hề biết đến chuyện con chó sói rất đáng sợ.

“Tôi đang đi đến nhà bà hướng khu rừng. Tôi đi thăm bà đấy.”

“Nếu vậy thì sao không hái những bông hoa quanh đây nhỉ?”

Cô bé quàng khăn đỏ quyết định hái hoa.

Trong lúc đó, con chó sói vội vàng đi đến nhà bà ngoại cô bé.

Chó sói bắt chước cô bé quàng khăn đỏ rồi nói:

“Cháu khăn đỏ đây. Bà vẫn khỏe chứ?”

Khi bà cô bé mở cửa, Chó soi lè lưỡi, nuốt mất bà ngoại.

Sau đó một lúc lâu, Cô bé quàng khăn đỏ đến.

“Cháu khăn đỏ đây. Bà vẫn khỏe chứ?”

“Cháu hay đến thăm bà nhỉ! Cháu vào đi”

Khi cô bé quàng khăn đỏ mở cửa, thì thấy bà ngoại cô đang nằm trên giường.

Nhưng dáng vẻ có vẻ khác ngày thường.

“Bà ơi, sao tai bà to thế?”

“Cái này, để có thể nghe rõ tiếng của khăn đỏ rõ hơn”

“Bà ơi, sao mắt bà to thế?”

“Để bà có thể nhìn rõ khuôn mặt cháu hơn”

“Tại sao mồm bà lại to thế?”

“Để ăn thịt ngươi đấy!”

Con chó sói nuốt luôn cô bé quàng khăn đỏ mất tiêu.

Sau đó, vì bụng no căng nên chó sói vừa ngủ vừa ngáy khò khò.

Nghe được tiếng ngáy đó, chú thợ săn đến.

Chú thợ săn nhìn bụng con sói, nghĩ rằng chắc có ai đó ở trong đấy và đã dùng kéo mổ bụng con sói ra.

“AA, sợ quá đi mất!”

Từ trong bụng con sói, cô bé quàng khăn đỏ và bà ngoại chui ra ngoài.

Cả hai cảm ơn chú thợ săn, và khâu bụng con chó sói đang ngủ lại.

Sau đó cứ như thế mà ném con chó sói xuống sông.

「もう、知(し)らない人の話(はなし)は 聞(き)かないわ!」 “Từ nay cháu sẽ không nghe lời người lạ nữa đâu!

Vậy là cô bé quàng khăn đỏ lại trưởng thành thêm một tí nữa rồi.

Bạn đang đọc nội dung bài viết Tân Cô Bé Quàng Khăn Đỏ Cực Buồn Cười trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!