Đề Xuất 1/2023 # Sự Tích Hoa Mộc Lan # Top 1 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 1/2023 # Sự Tích Hoa Mộc Lan # Top 1 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Sự Tích Hoa Mộc Lan mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Sự tích hoa Mộc Lan

  Mời các bạn và các em cùng đọc truyện cổ tích Nhật Bản - Sự tích Hoa Mộc Lan. Không giống như bộ phim Hoa Mộc Lan về người con gái dũng cảm giả trai thay cha đi đánh giặc, sự tích Hoa Mộc Lan là câu chuyện cổ tích buồn về Keiko, cô gái nghèo hết lòng vì tình yêu.

SỰ TÍCH HOA MỘC LAN

   Ở Nhật Bản có một người con gái tên là Keiko, mồ côi cả cha lẫn mẹ. Nhà nghèo, ngay từ khi còn nhỏ nàng đã phải tự đi làm để kiếm sống.

   Một cô bé như nàng phỏng có thể làm được việc gì? Nàng phải làm hoa giấy đem ra phố bán. Nhưng hoa bán đã nhiều, mà tiền thu về chẳng đáng là bao. Khi đã ra dáng một thiếu nữ, Keiko cũng không có đủ tiền sắm nổi một bộ Kimônô mà các cô con nhà quý phái vẫn mặc.

   Một đêm nọ, khi Keiko đang mải làm việc trong phòng của mình, bỗng có một con vẹt bay đến đậu trên bậc cửa sổ bỏ ngỏ. Đôi cánh màu xanh của nó đã nhợt nhạt, có lẽ nó đã già song vẫn còn đủ minh mẫn và biết nói tiếng người.

 - Đừng đuổi ta, ta sẽ tiết lộ cho nàng một điều bí mật về cách làm giàu.

 - Vẹt yêu quí ơi, cớ sao ta lại đuổi mi – Keiko buồn bã mỉm cười – ở đời ta chẳng còn biết thổ lộ tâm tình với ai, thế mà mi lại nói được tiếng người. Cứ ở lại đây, cùng chia nghèo, sẻ khổ với ta, còn sự giàu sang, phú quý, tốt nhất là chẳng nên màng tới, vì ta rất xa lạ với chuyện ấy.

 - Đa tạ Keiko tốt bụng – Vẹt gật gù – Trước khi đi tìm chủ mới, ta đã chăm chú theo dõi các cô gái bán hoa, và ta đã thấy nàng tặng bông hoa đẹp nhất của mình cho một cô gái nghèo như thế nào rồi. Cô gái nghèo ấy không có tiền nhưng lại rất muốn làm cho người bà ốm yếu của mình được thanh thản nỗi lòng.

   Nhưng vì sao ngươi lại phải đi tìm chủ mới? – Keiko hỏi – Phải chăng chủ cũ không tốt với mi?

 - Bà ta đã qua đời – Vẹt đau đớn báo tin, rồi im lặng giây lát – Bà ta chết vì tham lam.

 - Bà ấy nghèo lắm à? – Keiko hỏi tiếp.

 - Không, rất giàu là đằng khác. Song với bà, như thế còn quá ít. Bà đã bán đến giọt máu cuối cùng để lấy vàng – Vẹt nguẩy mỏ vẻ trách móc.

 - Đổi máu lấy vàng là thế nào, ta không hiểu? – Keiko ngạc nhiên.

 - Chuyện là thế này. Bà chủ của ta cũng làm nghề bán hoa giấy như nàng, song có một mụ phù thuỷ đã tiết lộ cho bà một bí mật về cách làm cho hoa giả trở thành hoa tươi, nghĩa là phải lấy máu của mình tiếp sức cho các cành hoa. Chính nàng cũng thừa hiểu hoa tươi quý như thế nào rồi. Chẳng bao lâu bà chủ trở nên giàu có. Lúc đó mụ phù thủy đã báo trước cho bà ta rằng, dù thế nào cũng chớ có hiến đến giọt máu cuối cùng. Nhưng với bà chủ của ta, dầu có tích góp được bao nhiêu của cải cũng vẫn cứ là ít. Và thế là khi có một vị khách ngoại bang hứa cho bà một khoản tiền lớn nếu bà bằng lòng tiếp thêm sinh lực cho hoa. Bà chủ đã không ngần ngại ngay cả đến giọt máu cuối cùng để có thêm nhiều tiền và bà đã phải chuốc lấy cái chết. Số của cải bà để lại trở thành miếng mồi ngon cho đám họ hàng xâu xé nhau.

 - Thật là khủng khiếp! – Keiko thốt lên – Vì sao mi không ngăn cản bà ta?

 - Rơi vào hoàn cảnh ấy, người ta khó mà sáng suốt – Vẹt phàn nàn. – Ta đã thẳng thắn khuyên nhủ bà đừng hành động một cách ngu ngốc, song bà trả lời như thế nào, nàng biết không? “Ta đã chán ngấy những lời đường mật của họ nhà Vẹt rồi!” bà chủ nói thế đấy.

 - Vẹt già tốt bụng ơi, hãy ở lại đây với ta và làm cố vấn cho ta – Keiko gợi ý. Vẹt cảm thấy hởi lòng, hởi dạ.

   Sau khi bán được ít hoa tươi đầu tiên, Keiko liền mua ngay một bộ Kimônô lụa và một đôi dép thật đẹp. Nàng chải lại mái tóc đen mượt và cài lên đó một bông hồng đỏ thắm rồi đi ra phố. Từ bóng cửa sổ xa xa, nàng nhìn thấy một cô gái xinh đẹp. Keiko gật đầu chào. Cô gái cũng gật đầu chào lại. Hai người cùng mỉm cười với nhau. Keiko đoán rằng cô gái đó có lẽ là hình bóng của nàng được phản chiếu vào gương.

   Keiko nhanh chóng hoà vào dòng người trẻ tuổi, và lần đầu tiên trong đời nàng, được đặt chân tới một gian phòng rực rỡ ánh đèn, nơi có từng cặp trai gái đang nhảy múa uyển chuyển như chim bay, bướm lượn. Có một chàng trai đến mời Keiko. Nàng vừa nhảy vừa mỉm cười một cách sung sướng. Chàng trai khiến nàng thích thú nhất ấy có tên là Aratumi.

 - Keiko ơi! – Aratumi nói, – Em đẹp khác nào một đoá hoa Anh Đào nở chúm chím. Hãy nói đi, biệt thự nhà em ở đâu và vì sao một cô gái sang trọng như em lại đến nơi vũ hội của đám sinh viên nghèo hèn này?

   Keiko toan thú nhận nàng chỉ là một cô gái nghèo rớt đang sống trong một căn nhà dột nát, nhưng nàng chợt nhớ tới nhan sắc tuyệt trần của mình, nàng hình dung ngay việc nàng sẽ nhanh chóng trở nên giàu có và sẽ xây được biệt thự ra sao. Chính bản thân Keiko cũng không nhận thấy nàng đã vẽ ra trước mắt chàng trai mơ ước của mình về một toà biệt thự y như thật. Khi nàng im lặng, Artumi thở dài nói:

 - Đáng tiếc là em giàu có như vậy. Một chàng sinh viên nghèo đâu dám đặt chân tới toà biệt thự, vậy mà anh lại cứ muốn được trông thấy em.

   Keiko không dám thú nhận rằng nàng không hề có biệt thự nào cả. Song nàng cũng rất muốn gặp lại Aratumi và ngỏ ý rằng, hôm khác nàng sẽ tới công viên thành phố dạo chơi.

Sự Tích Hoa Dạ Lan Hương

Câu chuyện Sự tích hoa Dạ Lan Hương

Sự tích hoa Dạ Lan Hương là câu chuyện ý nghĩa kể về tình cảm và sự biết ơn của một loài hoa nhỏ bé, giáo dục các bé phải biết thương yêu, giúp đỡ lẫn nhau.

Ngày xưa, có một ông lão thấy một cây hoa bị vứt lăn lóc ở ven đường, bèn mang về nhà trồng. Nhờ ông hết lòng chăm bón, cây hoa sống lại. Rồi nó nở những bông hoa thật to và lộng lẫy để tỏ lòng biết ơn ông. Nhưng ban ngày ông lão bận, làm gì có thời gian mà ngắm hoa.

Hoa đành xin Trời cho nó được đổi vẻ đẹp thành hương thơm để mang lại niềm vui cho ông lão tốt bụng. Cảm động trước tấm lòng của hoa, Trời biến nó thành một loài hoa nhỏ bé, màu sắc không lộng lẫy nhưng hương thơm nồng nàn vào ban đêm. Đó là hoa Dạ Lan Hương.

Theo Trần Hoài Dương – Tiếng Việt lớp 2

Câu hỏi thử thách trong truyện

a. Vì sao cây hoa biết ơn ông lão? b. Lúc đầu, cây hoa tỏ lòng biết ông ông lão bằng cách nào? c. Về sau, cây hoa xin Trời điều gì? d. Vì sao Trời lại cho hoa có hương thơm vào ban đêm?

Một dị bản khác của truyện Sư tích hoa Dạ Lan Hương

Dị bản này là câu chuyện hoàn toàn khác, kể về sự hối hận muộn màng của cô bé đối với mẹ, đã biến thành hoa Dạ Lan Hương.

Xưa, có một người đàn bà nghèo cô đơn sống nghề bằng trồng rau ở ven sông. Một hôm, bà lão nghĩ: “Ước gì ta có được một mụn con cho vui cửa vui nhà”.

Sáng hôm sau, khi ra vườn, bà nhìn thấy một cái bọc, bên trong có một bé gái xinh xắn. Bà chắp tay cảm tạ Trời Phật rồi bế cô gái vào nhà, lòng mừng vui khôn xiết.

Từ đó, bà nhận cô bé làm con nuôi và thương yêu cô bé hết lòng. Bà nhường thức ăn và quần áo đẹp cho cô bé, còn bà chỉ ăn khoai sắn và mặc quần áo cũ. Nhưng bà rất vui vì có cô con gái xinh đẹp. Dân làng ai cũng trầm trồ khen cô bé. Thấy vậy, cô bé sinh ra kêu căng và lười nhác.

Một buổi sáng, ông mặt trời đã lên cao mà cô bé vẫn ngủ, chú Ong Vàng đến đậu bên cửa sồ khẽ nhắc:

– Cô bé ơi! Nắng sớm lên rồi! Hãy dậy và ra vườn tưới rau giúp mẹ!

Cô bé uể oải vươn vai, gắt gỏng:

– Ong Vàng hãy đi đi! Nếu ta xách nước tưới rau thì bàn tay ngọc ngà của ta sẽ bị chai cứng mất.

Nghe vậy, Ong Vàng liền bay đi. Buổi chiều, Ong Vàng lại bay đến cửa sổ. Thấy cô bé đang ngồi soi gương, chải tóc, Ong Vàng nhắc:

– Cô bé ơi! Mẹ sắp về rồi! Hãy quét nhà, nấu cơm giúp mẹ đi!

Cô bé đáp:

– Quét nhà, nấu cơm thì bẩn mất cái váy trắng của ta. Khi mẹ ta về, mẹ chỉ nấu một lát là xong.

Nói rồi, cô bé lại ngồi soi gương, chải tóc. Nhưng trời đã tối mà mẹ cô bé vẫn chưa về. Cô bé thấy đói bụng. Rồi đêm xuống. Ngồi một mình trong căn nhà vắng lặng, bụng đói cồn cào, cô bé ôm mặt khóc.

Ba ngày trôi qua, bà mẹ vẫn chưa về. Cô bé soi gương thì thấy mặt hốc hác, hai mắt thâm quầng, nước da nhợt nhạt. Lúc này cô mới hiểu rằng sắc đẹp của cô có được là nhờ sự chăm chút và tình yêu thương của người mẹ già. Cô thương mẹ quá… Đúng lúc ấy, Ong Vàng bay qua và nói:

– Mẹ cô già yếu nên mất rồi. Cô bé hãy tự làm việc để mà sống!

Cô bé òa khóc, chạy ra vườn, nhưng Ong Vàng đã bay xa. Cô vừa thương mẹ vừa ân hận nên cứ đứng đó khóc mãi .

Về sau, dân làng không trông thấy cô bé đâu nữa mà chỉ thấy trong khu vườn nhà bà lão mọc lên một bụi cây nhỏ nở những chùm hoa màu trắng xanh. Đêm đêm, những chùm hoa ấy tỏa hương thơm ngọt ngào. Người ta bảo rằng, đó là tấm lòng của đứa con thương mẹ nhưng đã muộn màng và đặt tên cho loài hoa ấy là hoa Dạ hương – thứ hoa chỉ tỏa hương thơm vào đêm thanh vắng.

Truyện Sự tích hoa Dạ Lan Hương – chúng tôi –

Sự Tích Và Ý Nghĩa Hoa Đào Trong Phong Thủy Ngày Tết

Đôi nét về một số loại hoa Đào được chọn để trưng Tết

Nếu miền Nam có hoa Mai là biểu tượng đặc trưng báo hiệu xuân về thì miền Bắc có hoa Đào nổi bật với gam màu hồng sáng nhẹ nhàng chào đón những ngày năm mới. 

Sự tích hoa Đào ngày Tết

Cây đào gắn liền với sự tích xua đuổi ma quỷ bảo vệ sự bình an cho dân làng. Ngày xưa ở vùng núi Sóc Sơn có hai vị thần tên là Trà và Uất Lũy. Hai vị thần thường trú ngụ trên cây đào khổng lồ để xua đuổi quỷ dữ và ma quái, che chở cho người dân. Bất cứ loài ma quỷ nào bén mảng tới làng đều bị hai vị thần trừng phạt. Bởi thế chúng sợ luôn cây Đào – nơi trú ngụ của hai vị thần.

Vì thế vào dịp cuối năm, hai vị thần lên thiên đình chầu Ngọc Hoàng thì người dân đều đi hái những cành đào về trưng trong nhà để tránh ma quỷ. Kể từ ngày đó, người dân vẫn giữ tập tục lấy hoa Đào trưng trong nhà để cầu sự may mắn, bình an cho gia đình.

Ý nghĩa của hoa đào

Hoa đào được nhiều người yêu thích vì nó mang nhiều ý nghĩa hình tượng đẹp trong văn hóa ngày Tết. Với ý nghĩa đem lại sự may mắn, bình yên và hy vọng năm mới tràn đầy hạnh phúc. Không những thế nó còn có ý nghĩa thiêng liêng hơn cả, đó là thể hiện sự gắn bó đoàn kết giữa các thành viên trong gia đình.

Bên cạnh đó, Đào còn tượng trưng cho sự phát triển thịnh vượng. Vì Đào là cây có thời gian nở lâu dài hơn so với nhiều loại hoa khác. Nếu bạn biết cách chăm sóc, tưới nước thích hợp, Đào sẽ nở hoa rất đẹp. Chính vì vậy khi hoa Đào nở rộ khoe sắc rực rỡ, đó chính là dấu hiệu cho sự phát triển và may mắn trong sự nghiệp, cuộc sống.

[related_posts_by_tax title=””]

Đôi nét về một số loại hoa Đào được chọn để trưng Tết

Hiện nay, hoa Đào có ba loại phổ biến: Đào phai, Đào bạch và Đào bích. Mỗi loại đều có những nét đẹp riêng biệt khiến ai cũng cảm thấy ấm áp vì chúng ẩn chứa vẻ đẹp dịu dàng, e ấp tựa như những cô thiếu nữ xứ Bắc. Trong đó, Đào bích là loại được nhiều người yêu thích nhất bởi nó có cánh dày, to, khoe sắc đỏ rực cả vùng trời.

Thơ hay về hoa đào:

1, Bán Hoa Đào

Vang bóng thanh bình phố đỏ trưngMươi lăm thầy khoá viết khom lưngDăm nàng gái nõn ngon như mứtĐi sánh cây đào vẻ má nhung

Có một thân tang mang trắng phơNgang đầu màu tóc lẫn màu tơLão buồn đi bán cành hương thắmHoa đỏ…mừng vang, áo… bạc mờ!

Ai cũng như ai bận tiếp xuânMê man sắc tía ngả đầy tâmRiêng cô, lão bán muôn hồn đỏRồi lủi về đâu kiếp lệ thầm?

Có những lòng trinh bán một giờVợ người cơ lỡ bán con thơCùng đường, trai bán thân cao trọngCó vạn linh hồn đã bán mua

Như lão rao hoa có vạn tìnhTrĩu trời tang, nặng kiếp thương sinhTháng ngày âm ỉ nguồn đau chảyTrong mắt u trầm ngọn lửa xanh!

Nghiến răng đem bán hết đời xuânCó kẻ nên tang chẳng một lầnChảy dưới mắt đời, khi tất cảMáu đào tranh chảy đã muôn năm(Thâm Tâm)

2, Cánh Đào

Em như cánh anh đào khoe trước ngõChút gió lên là rụng xuống trên sânTrên cành cây là sắc đẹp thiên thầnDưới thảm cỏ một sầu đau bầm nát

Những cơn gió đem hương tình ngan ngátHương hoa đào ngày Hội cuối tháng BaĐầu tháng Tư còn bao nét đậm đàHoa Thịnh Đốn bừng lên tình hữu nghị

Vòng quanh mãi nhìn hoa đào, anh nghĩVườn anh đào đẹp mãi sắp trăm nămCánh hoa đào rơi rụng biết bao lầnBao nhiêu kẻ vẫn trầm trồ khen ngợi

Em như cánh anh đào luôn mãi mớiHương mật đời, nhụy thắm của yêu thươngGió trời rung, hoa dẫu nát bên đườngHoa cũng đã một lần trăm nét đẹp(Nguyên Đỗ)

3, Hoa Đào

Đất Bắc danh lừng há kém aiHương thơm thanh khiết tựa như NhàiBúp non ấp ủ bao ngày thángSắc đỏ tươi cười những buổi maiGió rét, mưa phùn cơ cực nhỉ?Nhụy vàng, nụ thắm mỹ miều thay!Ngày Xuân được ngắm hoa Đào nởCòn thú nào hơn thích thú này!(Trần Bảo Kim Thư)

4, Hoa Đào

Xuân về có đủ thứ hoaNhưng mà nổi nhất vẫn là đào kiaTrải qua những nắng cùng mưaNở ra đỏ rực giữa trưa nắng vàngOng bướm kéo đến từng đànTranh nhau hút mật – đào xuân mặn nồng…(Nguyên Hữu)

5, Hoa Đào Nở Sớm

Hoa đào trước ngỏ em quaSáng nay bỗng ướm cành hoa vào mùaĐầy vườn lộc biết cây tơNăm đi chưa hết, đã ngờ xuân đâu

Bỗng dưng một đóa hoa đầu.Nghe như đất lạ năm nào gặp emPhải rằng xe xích thời gianVầng dương bên ấy mọc sang bên này ?

Nắng hoe, bướm trở mình bayCành non nở vội kịp ngày chào hoa.Lòng anh tự độ em quaHoa bay bướm dạo cùng ta vào đời.(Chế Lan Viên)

Các loài hoa đẹp nhất <<

6, Thương Nhớ Hoa Đào

“Sài Gòn không mưa bụiMùa đông hay mùa xuânPhố dài lên áo ấmKhói lên chiều cuối năm

7, Vịnh Cánh Hoa Đào

Trời để trời nuông, trời phải dạyDẫu rằng bé bỏng khéo kiêng khemTrải bao mưa nắng cùng mưa mócVẫn một màu son với chị emCười trận gió đông hăng hái thổiThương con bướm trắng phất phơ thèmXin ai yêu đến đừng ham nóHễ mó tay vào ố nhọ nhem !(Tản Đà)

8, Xuân Xứ Hoa Đào

Dừng chân ghé lại xứ hoa đàoXuân đã đến rồi buổi sáng naoThành phố mãi chìm trong mộng mịĐồi thông say đắm giấc ngàn saoCam Ly ngây ngất mây se sắtThan Thở miên man gió nghẹn ngàoĐà Lạt mơ màng sương khói phủTình nồng duyên thắm hẹn hò trao(Nguyễn Khánh Chân)

9, Hoa Đào Năm Ngoái

Hoa đào năm ngoái còn tươiMắt môi thuở ấy nét cười thẳm khôngHồn hoa he hé gió đôngTiếc xuân đợi nỗi cải ngồng tháng ba.

Mỗi người chúm chím đào hoaĐể tôi hồn vía tan ra cùng trờiBướm ong còn cất lên lờiMà tôi im lặng một thời đào phai.

Yêu hoa đào, ngắm hoa maiTôi về nam gửi hồn ngoài Thăng LongHoa đào xưa gió long đongMới hay tài sắc đừng mong xuôi chèo.

Bướm ong còn biết vượt đèoHoa đào xưa của ta theo một đờiHồn hoa năm cũ lại cườiMột thời xuân bởi còn người đào hoa…(Trần Mạnh Hảo)

10, Trống Vắng

Chiều nay lất phất mưa bayBỗng có cơn gió heo may thổi vàoNhớ lại ngày ấy năm nàoTóc mây trước gió , hoa Đào đón xuân

Thôn trang vui vẻ tưng bừngCó cô thôn nữ ngập ngừng đón xuânTóc dài e ấp lưng chừngNụ cười hứa hẹn ngày xuân còn dài

Thế mà năm tháng phôi phaiTóc mây ngày trước đến nay nhạt màuChiều nay nhìn cánh hoa ĐàoCũng bay trong gió cũng chào đón xuân

Lòng người thôn nữ ngập ngừngKhông còn hứa hẹn ngày xuân còn dàiNụ cười héo hắt tàn phaiPhai theo tháng rộng năm dài gian truân…(Hồng Sang)

Những bài thơ về Cây đào tết hay nhất được Nguyệt Hỷ Flowers sưu tầm và tổng hợp từ Internet, với các nguồn sau: Ocuaso.

Sự Tích Quả Dưa Hấu (Hay Sự Tích Mai An Tiêm)

Dưa hấu là một loài quả rất được mọi người yêu thích khi xuân đi hè đến. Loài quả ấy có vỏ xanh, ruột đỏ, hạt màu đen.

[the_ad id=”1585″]

Khi ăn đem đến cho người thưởng thức cảm giác thanh mát, ngọt lành. Hôm nay Vườn cổ tích sẽ kể cho các bé nghe về “Sự tích quả dưa hấu” hay còn có tên gọi khác là “Sự tích Mai An Tiêm”.

Ngày xưa, vào thời Vua Hùng Vương thứ 18, có một chàng trai tên là Mai An Tiêm. Mai An Tiêm nhanh nhẹn, tháo vát, lại chăm chỉ nên được nhà vua rất mực yêu mến và còn gả cả con gái nuôi cho chàng nữa. Vua rất yêu quý An Tiêm nên thường ban cho chàng nhiều của ngon vật lạ.

Tất thẩy mọi người ai được nhận lộc vua ban đều nâng niu ca tụng, riêng An Tiêm lại bảo rằng:

– Của mình làm ra mới quý, còn của biếu là của lo, của cho là của nợ!

Chàng vẫn chăm chỉ làm lụng, không hề có ý trông chờ vào bổng lộc vua ban.

Tất cả chỉ chờ có thế, bon quan ninh thần bèn đem câu nói của Mai An Tiêm tâu lên nhà vua. Nhà vua vô cùng tức giận và cho rằng chàng là một kẻ kiêu bạc vô ơn. Nhà vua giận lắm: “Đã thế để xem, nếu chỉ trông vào sức mình thì hắn có sống nổi không?”. Ngài sai quân lính bắt giữ Mai An Tiêm rồi đuổi cả gia đình chàng ra đảo hoang.

Cả gia đình Mai An Tiêm lênh đênh trên biển hết ngày này đến ngày khác. Cuối cùng, họ cũng cập bến lên một hòn đảo lạ. Vợ Mai An Tiêm khóc lóc kêu lên:

– Sao tôi khổ thế này? Biết vậy thì chúng ta không nên làm nhà vua tức giận!

– Trời đã sinh ra ta, sống chết là ở Trời và ở ta. Chỉ cần có đôi bàn tay này thì chúng ta sẽ không sợ chết đói đâu. – Mai An Tiêm an ủi vợ.

Tình cờ một hôm, Mai An Tiêm phát hiện ra có một đàn chim từ phương Tây tới, chúng đậu trên bờ và đang ăn một loại hạt gì đó có màu đen láy. Mai An Tiêm nghĩ thầm: “Hạt này chim ăn được thì chắc người cũng ăn được!”

Nghĩ vậy, Mai An Tiêm liền thu gom hết số hạt lại và đem gieo trồng dưới đất. Ngày ngày, Mai An Tiêm ra sức chăm bón cho ruộng vườn của mình. Chẳng bao lâu sau, ruộng vườn của chàng trở nên xanh tốt, um tùm. Cây nở hoa, kết thành trái to. Đến mùa thu hoạch, Mai An Tiêm cùng với vợ con đem hết số quả đã chín về nhà. Quả nào quả nấy đều có màu xanh thẫm, khi bổ quả ra, thì bên trong ruột lại có màu đỏ tươi, mọng nước và có cả hạt màu đen nữa. Khi ăn quả, thì lại thấy quả có vị ngon, ngọt, thơm mát.

Một ngày kia, có một chiếc tàu gặp bão, bèn cập bến vào đảo để tránh bão. Mõi nười lên bãi cát, thấy có rất nhiều quả lạ, ngon. Họ đua nhau đổi thực phẩm cho gia đình An Tiêm. Rồi từ đó, tiếng đồn vang xa rằng có một giống quả rất ngon trên hòn đảo ấy. Các tàu buôn tấp nập ghé đến đổi lương thực, thực phẩm cho gia đình An Tiêm để được nếm vị ngon của quả lạ. Nhờ đó mà gia đình bé nhỏ của An Tiêm trở nên đầy đủ, cuộc sống đã sung túc đầy đủ hơn.

Vì chim đã mang hạt quả từ phương Tây tới nên An Tiêm đặt tên cho thứ quả này là Tây Qua. Các thương lái Trung Quốc ăn thấy ngon, khen là “hẩu”, nên sau người ta gọi lái đi là trái Dưa Hấu.

Bạn đang đọc nội dung bài viết Sự Tích Hoa Mộc Lan trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!