Đề Xuất 2/2023 # Sự Thật Về Truyện Cổ Grim Nguyên Bản # Top 7 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 2/2023 # Sự Thật Về Truyện Cổ Grim Nguyên Bản # Top 7 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Sự Thật Về Truyện Cổ Grim Nguyên Bản mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Tuổi thơ của mỗi người chúng ta có lẽ ai cũng từng đọc, hay được nghe kể qua những truyện cổ tích như là Nàng Bạch Tuyết và Bảy Chú Lùn, Cô Bé Lọ Lem , Nàng Công Chúa Ngủ Trong Rừng, v.v…, Những câu truyện đã để lại trong mỗi ký ức tuổi thơ thật đẹp đẽ thánh thiện và lãng màng, cho chúng ta những hoài bão về một thế giới quanh ta biết bao điều kỳ diệu, huyền bí,… mà trong tiềm thức xa xưa của những đứa trẻ, đều ước ao mình trở thành những Nàng công chúa xinh đẹp, những Hoàng Tử khôi ngô tuấn tú,…Nhưng có một sự thật mà ít người biết đến đó là thực tế thì những truyện cổ tích như thế đều dựa trên những mẩu chuyện đầy máu me, ghê rợn, và tất nhiên là những mẩu chuyện này hoàn toàn không dành cho trẻ con. Thật sự thì từ những phiên bản đầu tiên của truyện cổ Grim cũng không phải dành cho trẻ con. Anh em nhà Grimm đi góp nhặt những mẩu chuyện cổ truyền miệng trong dân gian với mục đích ban đầu là giữ gìn truyền thống kể chuyện theo kiểu truyền miệng của người Đức. Rồi sau đó, anh em nhà Grimm mới bắt đầu sửa lại và làm giảm bớt đi những chi tiết ghê sợ trong những câu chuyện góp nhặt của họ. Trong đó những bà mẹ độc ác sẽ biến thành những bà mẹ kế xấu xa, những cặp tình nhân chưa cưới sẽ không quan hệ tình dục với nhau, những ông bố đồi bại được đổi thành những con quỷ. Và đây là vài ví dụ tiêu biểu của một số những truyện cổ tích phổ biến nhất

Hoàng Tử Ếch

 (The Frog King)

Hầu hết mọi người đều đọc phiên bản hoàng tử ếch biến thành người nhờ vào nụ hôn của nàng công chúa. Nhưng ở phiên bản gốc thì thực tế là cô công chúa đã hất con ếch đập vào tường, và sau đó ếch biến thành người.

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

(Little Red Riding Hood):

Phiên bản mà chúng ta hay gặp là có người thợ săn đi ngang qua mổ bụng con sói cứu hai bà cháu.

Tuy nhiên người thợ săn là một chi tiết mới được thêm vào sau này. Còn trong một phiên bản trước, của Pháp (được góp nhặt bởi Charles Perrault), câu chuyện đơn giản là cả hai bà cháu đều bị sói ăn thịt. Hết chuyện. Một phiên bản trước nữa là con sói đã lột sạch quần áo của cô bé quăng vào lửa rồi dụ cô bé lên giường cùng nó, sau đó cô bé đã giả vờ đi vào buồng tắm rồi tẩu thoát được.

Tuy nhiên, phiên bản rùng rợn nhất, kinh dị nhất là phiên bản từ cái thời trước khi câu chuyện đến được với Perrault và anh em nhà Grimm. Trong phiên bản này, con sói xẻ thịt bà của cô bé ra, rồi sau đó khi cô bé đến thì nó đã mời cô bé vào bàn dùng bữa tối với các món ăn là thịt và máu của bà cô bé. Cô bé vì đói nên đã lao vào ăn ngon lành, và sau đó con sói thịt luôn cả cô bé. Câu chuyện chấm hết.

Khi nói về kết thúc của truyện cổ tích thì đây là một trong những kiểu mẫu được ưa chuộng nhất. Đây cũng là ước mơ của các cô gái với mong muốn được vươn lên từ bần cùng để trở thành một cô công chúa xinh đẹp lộng lẫy. Như chúng ta đều biết, Lọ Lem có bà mẹ kế và hai bà chị kế rất ghét cô ta, bắt cô ta làm quần quật cả ngày. Cho đến một hôm bà tiên hiện ra cho cô ta quần áo đẹp cùng chiếc xe quả bí để đến dự lễ hội và ở đó cô đã phải lòng chàng hoàng tử. Khi đồng hồ điểm lúc 0:00 thì cô ta phải quay trở về, trong lúc chạy thì cô đã làm rơi chiếc giày thủy tinh. Sau đó hoàng tử mở đợt thử giày, hai bà chị kế của Lọ Lem cũng đến thử nhưng không vừa, chỉ có Lọ Lem là vừa, và từ đó cô cùng hoàng tử sống bên nhau hạnh phúc.

Trong phiên bản gốc của anh em nhà Grimm thì trong đợt thử giày, hai bà chị kế của Lọ Lem đến thử, người thì cắt ngón chân, người thì cắt gót chân, để vừa với chiếc giày. Tuy nhiên con chim của Lọ Lem đã mách cho hoàng tử biết, và cuối cùng chỉ có Lọ Lem là thử vừa. Sau đó hoàng tử cho mấy con chim mổ mắt của hai bà chị kế và bà mẹ của Lọ Lem để trừng phạt.

Nhân tiện nói thêm, trong truyện này, cho dù có bỏ qua mấy chi tiết rùng rợn, thì cũng có vài chi tiết nếu nhìn kỹ thì thật sự không thích hợp để giáo dục trẻ nhỏ. Lọ Lem là cô gái không có ý chí vươn lên, công việc duy nhất cô ta làm là ngồi đó và mơ mộng. Cô ta mơ mộng chỉ mỗi chuyện lấy được hoàng tử. Và vị hoàng tử đó liệu có thật sự yêu Lọ Lem, vì anh ta không hề nhìn thấy một Lọ Lem dưới vẻ ngoài nhếch nhác, cái mà anh ta thấy là một Lọ Lem lộng lẫy xinh đẹp nhờ vào phép thuật. Điều gì xảy ra khi phép thuật tan biến?! Rõ ràng những chi tiết đó dễ truyền tải đến một thông điệp sai lầm dành cho trẻ em.

Bạch Tuyết và Bảy Chú Lùn

(Snow White and Seven Dwarves)

Câu chuyện này thì quá đỗi quen thuộc với tất cả mọi người. Một nàng Bạch Tuyết sống cùng với bảy chú lùn, rồi bị bà mẹ kế *** hại bằng trái táo độc, rồi có một chàng hoàng tử ghé ngang qua trao nụ hôn cứu sống nàng, cuối cùng cả hai sống hạnh phúc bên nhau. Một kết thúc quá đẹp.

Trong phiên bản gốc của anh em nhà Grimm thì bà hoàng hậu mẹ kế của Bạch Tuyết thật ra chính là mẹ ruột của cô ta. Và bà hoàng hậu này có thói quen ăn thịt người. Bà ta đã sai người đi giết Bạch Tuyết và mang tim về không phải chỉ để làm bằng chứng Bạch Tuyết đã chết, mà vì bà ta muốn ăn chúng, không những tim, mà bà ta còn yêu cầu cả gan, phổi cùng với những bộ phận khác. Khi nàng Bạch Tuyết chết nằm trong cỗ quan tài, có một vị hoàng tử ghé ngang qua và mang cỗ quan tài đi, chẳng có nụ hôn nào ở đây cả. Vị hoàng tử này muốn làm gì với xác chết của một cô gái, điều này thì chắc cũng có thể liên tưởng được.Khi mang cỗ quan tài này, do người của hoàng tử đó vấp phải đá làm cỗ quan tài bị sốc, trái táo văng ra ngoài, và Bạch Tuyết sống lại.

Còn có nghi vấn việc Bạch Tuyết thực ra chỉ mới có 7-8 tuổi, vì lúc bắt đầu câu chuyện ở phiên bản gốc thì đó là lúc Bạch Tuyết 7 tuổi. Khi kết thúc câu chuyện, không có chi tiết nào cho biết Bạch Tuyết đã trưởng thành, vậy phải chăng vị hoàng tử đó thích trẻ em?!

Và trong phiên bản của Grimm có một chi tiết khá hãi hùng ở kết chuyện: bà hoàng hậu bị buộc phải mang đôi giày sắt đã được nung đỏ lên, rồi nhảy múa cho đến chết.

Phiên bản quen thuộc: một nàng công chúa bị lời nguyền phải ngủ cả trăm năm. Rồi một chàng hoàng tử ghé qua, trao cho nàng nụ hôn, lời nguyền bị hóa giải, hai người sống với nhau hạnh phúc.

Tuy nhiên, ở phiên bản Pháp của Perrault, thì còn có phần hai. Đó là khi chàng hoàng tử, lúc này là vua, đưa cô công chúa kia về lâu đài. Nhưng bà mẹ của vị vua này, rất thích ăn thịt người, đặc biệt là thịt trẻ con. Thế là trong lúc vị vua đó phải ra ngoài chiến trường, thì bà ta sai người đưa nàng công chúa kia, giờ đã là hoàng hậu, về miền quê để tiện đường ăn thịt hai đứa con của cô gái. Tuy nhiên người đầu bếp đã lừa được bà ta, và giấu hai đứa bé ở nhà ông ta. Bà này sau khi tưởng đã ăn được hai đứa bé, đã tính ăn luôn người đẹp hoàng hậu kia. Một lần nữa ông đầu bếp giấu luôn cả hoàng hậu và hai đứa bé trong nhá ông ta, nhưng rồi cũng bị bà ta phát hiện. Bà ta chuẩn bị một cái nồi lớn chứa mấy con vật ghê rợn như rắn rít trong đó dùng để nấu cùng lúc hai đứa bé, hoàng hậu, và ông đầu bếp kia thì vị vua trở về đúng lúc. Thế là bà ta uất ức quá tự nhảy vào nồi và bị mấy con vật trong nồi bâu vào ăn thịt.

Trong một phiên bản cổ hơn của Ý, thì khi chàng hoàng tử bắt gặp công chúa đang ngủ, anh ta không cưỡng lại được vẻ đẹp của cô gái nên đã cưỡng hiếp cô. Kết quả sau đó cô công chúa có thai và hạ sinh hai đứa con, ngay khi đang ngủ. Một hôm, một trong hai đứa bé đó mút ngón tay của cô, và làm rơi ra mảnh vụn, cái đã khiến cô ngủ đi hàng trăm năm, khi mảnh vụn rơi ra thì cô cũng tỉnh lại.

Nàng Tiên Cá

 (The Little Mermaid)

Trong phiên bản quen thuộc của Disney, thì kết thúc cuối cùng nàng tiên cá thành người mãi mãi và lấy được chàng hoàng tử.

Còn trong phiên bản gốc của Andersen, bà phù thủy đã cảnh báo nàng tiên cá trước khi lấy đi giọng nói cô ta và biến đuôi thành đôi chân, rằng nếu không lấy được chàng hoàng tử thì cô ta sẽ chết và biến thành bọt biển. Tuy nhiên chàng hoàng tử không yêu nàng tiên cá, mà cưới người khác. Và cô ta có nhiệm vụ phải giết chàng hoàng tử nếu muốn được lấy lại đuôi và sống thêm 300 năm nữa, bằng không sẽ bị chết lúc mặt trời mọc. Nàng tiên cá không đành lòng làm chuyện ấy, và trong lúc tuyệt vọng, cô ta đã tự tử bằng cách gieo mình xuống biển sâu.

Những Sự Thật Bất Ngờ Về Truyện Cổ Tích Kinh Điển Grimms

Trong một cuộc phỏng vấn mới đây, Giáo sư Maria Tatar ở đại học Havard – biên tập viên, dịch giả, người chú giải cho ấn bản 20 năm của The Annotated Grimms Brothers đã tiết lộ một số sự thật bất ngờ về truyện cổ Grimms.

1. Jacob và Wilhelm Grimms không hề có dự định viết truyện cổ tích cho trẻ con. Đây chỉ là một phần của dự án học thuật để khẳng định và bảo vệ tinh thần của người dân Đức.

2. Nhưng Edgar Taylor, một người Anh, đã dịch và xuất bản những câu chuyện này ở Anh vào năm 1823, và được trẻ con vô cùng yêu thích. German Popular Stories (tạm dịch: Những câu chuyện nổi tiếng ở Đức) trở nên nổi tiếng và tạo cảm hứng cho anh em nhà Grimms biên tập lại tuyển tập sách dành cho đối tượng gia đình. Điều này đã làm nên lịch sử khi ngày nay những câu chuyện của họ giúp củng cố thêm nền văn chương và văn hóa phổ biến ở phương Tây.

3. Anh em nhà Grimms không đi lang thang khắp làng quê, cũng không đương đầu với rừng rậm hay thời tiết khắc nghiệt để lượm lặt những câu chuyện của người nông dân từ mọi ngóc ngách. Nguồn truyện của họ chủ yếu đến từ những người phụ nữ trung lưu, có học thức, đặc biệt giỏi giang. Rất nhiều người đến nhà Grimms và kể lại chuyện của họ một cách thoải mái nhẹ nhàng, ngoại trừ một người lính nghỉ hưu kể câu chuyện của mình để đổi lấy quần áo cũ.

4. Anh em nhà Grimms tiếp tục bổ sung và chỉnh sửa bộ truyện, tái bản lần thứ bảy vào năm 1857. Đó là nền tảng cho mọi phiên bản truyện cổ Grimms được xuất bản ngày nay và bao gồm 210 truyện. Ngoài những chuyện ma thuật quen thuộc, quyển sách này cũng có nhiều thần thoại về tôn giáo, truyện cười và truyện ngụ ngôn.

5. Khi nhận thấy tuyển tập truyện được các độc giả trong gia đình đón nhận, tác giả chỉnh sửa thêm cho phù hợp với đối tượng trung lưu. Một trong những điều đầu tiên Wilhelm thực hiện chính là bỏ các chi tiết gợi cảm. Trong ấn bản đầu tiên của Rapunzel, chính vì Rapunzel mang thai nên mụ phù thủy mới biết đến sự viếng thăm của hoàng tử. Cô nói ” Mẹ đỡ đầu ơi, tại sao quần áo của con lại bị chật, con không mặc vừa nữa“. Trong ấn bản lần thứ 7, không có một chi tiết nào ám chỉ đến hoạt động tình dục của Rapunzel. ” Mẹ đỡ đầu ơi, tại sao kéo mẹ lên lại khó hơn kéo hoàng tử? “

6. Một trong những câu chuyện mà Grimms loại bỏ sau ấn bản đầu tiên là Hans Dumm. Câu chuyện kể về người đàn ông có khả năng biến phụ nữ có thai chỉ bằng việc ước điều ước.

7. Anh em nhà Grimms cũng thay đổi truyện theo nhiều hướng khác, như bổ sung các chi tiết về đạo Kitô giáo, từ ngữ dân gian, và nhấn mạnh vai trò giới tính mà khán giả của họ chấp nhận. Họ trau chuốt và mở rộng các cảnh bạo lực, thường chọn các phiên bản xấu xa hơn là kết thúc có hậu.

8. Trong vài phiên bản của Rumpelstiltskin, Rumpelstiltskin trốn thoát bằng một cái thùng hay chỉ đơn giản là bỏ chạy, như trong ấn phẩm đầu tiên. Tuy nhiên, trong ấn bản năm 1857, ông ấy la hét và “trong cơn thịnh nộ, ông đã dậm chân phải mạnh đến nỗi nó văng đến tận eo. Sau đó, quá giận dữ, ông nắm chân trái bằng hai tay và xé cả người thành hai mảnh.”

9. Trong bản Cô bé Lọ Lem của Pháp, Lọ Lem tha thứ cho hai người chị kế và tìm chồng tốt cho họ. Nhưng trong phiên bản của Grimms thì khác. Đầu tiên, cả hai người chị cắt bỏ phần bàn chân để thử giày, và hoàng tử chỉ phát hiện họ không phải cô gái chàng tìm khi một chú bồ câu nói rằng chân họ bị chảy máu. Khi hoàng tử tìm được Lọ Lem, những chú chim bồ câu này đã khoét mắt của những người chị kế.

11. Đừng lo về việc phải hôn một con ếch. Trong Hoàng tử ếch của Grimms, con ếch biến thành hoàng tử không phải vì nụ hôn mà khi công chúa ném nó vào bức tường trong phòng ngủ. Ngay lập tức, nàng được diện kiến hoàng tử và cả hai cùng đi ngủ. Trong các phiên bản về sau, tác giả nhà Grimms đã “đứng đắn” hơn khi sửa đổi thành chi tiết “tại buổi đấu thầu của cha cô”, hoàng tử trở thành “người chồng và bạn đời” của cô gái.

13. Vì ý định ban đầu của Grimms nhằm bảo vệ nền văn học dân gian của Đức, Đức quốc xã đã cố gắng chiếm đoạt Children’s and Household Tales cho mục đích ý thức hệ của mình.

14. Các tác giả như Margaret Atwood, Angela Carter và Anne Sexton đã chỉnh sửa và chuyển thể truyện cổ Grimms thành truyện ngắn, thơ và tiểu thuyết. Điều này có tác dụng tích cực đến việc phân tích chuyện cổ tích và ảnh hưởng của chúng, đặc biệt là ảnh hưởng lên các điều kiện giới tính.

15. Khi truyện cổ tích ra đời, các dị bản cũng ra đời. Trên thực tế, Tatar cho biết, không hề có “bản gốc” của một câu chuyện cổ tích. Vậy nên khi Jon Scieszka viết một bài chế giễu The Stinky Cheese Mann và Other Fairly Stupid Tales, ông đã thay đổi từ ngữ nhưng vẫn giữ cốt truyện. Truyện cổ tích thu hút các giá trị văn hóa về thời gian và địa điểm, và các phiên bản khác nhau cho chúng ta biết nhiều giá trị khác nhau của người kể, cũng như cách họ dựa vào các giá trị để kể nên câu chuyện của mình.

16. Đúng là một sự trùng hợp thú vị khi các anh em nhà Grimm kể chuyện cổ “grim”. Trong tiếng Đức và tiếng Anh, “grim” có nghĩa là tàn bạo, độc ác, tức giận hoặc khắc nghiệt.

17. Nhưng các câu chuyện có thật sự tàn bạo đến vậy? Theo Tatar, hầu hết 210 câu chuyện đều kết thúc có hậu. Truyện The Children Who Played Butcher With Each Other là một ngoại lệ.

18. Hầu như tất cả các câu chuyện đều ca ngợi sự khôn ngoan, can đảm và kiên cường.

19. Mùa hè năm ngoái, một nhà lưu trữ người Đức đã khám phá ra 500 câu chuyện cổ tích “mới” đã được Franz Xaver xon Schonwerth – một đồng nghiệp của anh em nhà Grimms, sưu tập trước đây. Tatar cho biết, trong tuyển tập đó có các phiên bản nam của Cô bé Lọ Lem, Công chúa ngủ trong rừng, và Bạch Tuyết. Liệu anh em nhà Grimms có biết đến các phiên bản này và loại chúng ra khỏi tuyển tập của mình? Chúng ta không bao giờ biết được…

Sự Thật Về Tung Tích Của Lý Công Uẩn

Sự kiện Lí Công Uẩn không có cha cụ thể, mà con của thần nhân, cùng với những câu thơ sấm kí ở làng Cổ Pháp, rồi những điềm báo có thiên tử ra đời …là biểu hiện của một cuộc vận động chính trị có tổ chức của giới trí thức tam giáo, đứng đầu là nhà sư đầy tài năng Vạn Hạnh, hoàn thành tâm nguyện trăm năm của quần chúng mà đại diện ban đầu là thiền sư Định Không của hương Diên Uẩn. Cuộc hôn phối có ý đồ, với đạo diễn kiêm chủ hôn Vạn Hạnh tại chùa Thiên Tâm, núi Tiêu Sơn, giữa bà Phạm thị Ngà với ” vị thần nhân dựa cột chùa “, một người họ Lý đang ẩn tích, đã được tiến hành. Thiền sư Vạn Hạnh tạo điều kiện cho bà họ Phạm vào rừng gặp ” thần nhân “, một cuộc hôn nhân bí mật, trong đó cha của Lí Công Uẩn có thể là một người đầy uy vọng của họ Lí vùng Cổ Pháp-Siêu Loại, tức Diên Uẩn-Thổ Lỗi, đang trong thời kì phải mai danh ẩn tích. Sự kiện bà mẹ Lí Công Uẩn phải vào rừng sinh sống, rồi khi đứa bé lên 3, bà phải gửi bé cho nhà sư Lí Khánh Văn nuôi dạy và cuối cùng giao cho sư Vạn Hạnh đào tạo chú bé Lí Công Uẩn thành hoàng đế, có thể là cơ sở của giả thuyết vừa nêu. Còn giả thuyết Lý Công Uẩn là con ruột của sư Vạn Hạnh thì quá ư táo bạo và bị các nhà sử học bác bỏ. Một vùng đất có nhiều phật tử như Cổ Pháp-Siêu Loại, không thể mù quáng đảnh lễ một vị quốc sư, đứng vào hàng tam bảo, lại làm việc phạm giới luật. Cuộc ” cách mạng lam “, chuyển giao quyền lực từ họ Lê, đã mất lòng dân, sang họ Lý, phản ánh một xu thế mới là thay chế độ quân trị sang nhân trị. Thực ra, việc Lý Vạn Hạnh lãnh đạo lớp trí thức tam giáo, nòng cốt là trí thức Phật giáo, cùng nhau giáo dưỡng và làm cuộc vận động để đưa Lý Công Uẩn lên ngôi vua, là kế thừa ” tâm nguyện  ” trăm năm kể từ thời thuộc Đường, thế kỷ IX, ấy là  ” củng cố và phát triển miền Cổ Pháp, đưa những người con cháu của vọng tộc Lý lên ngôi vua, vừa tạo độc lập dân tộc Việt mà cũng chấn hưng đạo pháp ” của thiền sư Định Không (730-808).

1/Lý Công Uẩn, người thỏa niềm khát vọng của dân tộc Việt vào cuối thế kỷ X :

Nhà nước Văn Lang sụp đổ, dân tộc Việt phải chịu ách đô hộ của phong kiến phương bắc. Dẫu vài lần dân tộc Việt quật khởi, tưởng chừng nối được quốc thống, nhưng thời gian độc lập quá ngắn, phải lo chống giữ, không đủ vật lực tài lực để vun bồi văn hoá giáo dục, nên dân tộc Việt rất chậm phát triển vào thời Bắc thuộc. Vì lẽ đó mà triều Ngô, chưa có sự nghiệp đáng kể thì đất nước vấp phải loạn thập nhị sứ quân. Triều Đinh cũng chưa tạo được một cộng đồng thuần hậu thì gặp nạn tôi giết vua; để lại di chứng ấy cho Tiền Lê, với Lê Long Đỉnh, giết anh giành ngôi, làm việc lỗi đạo… Các triều vua Đinh Lê, bó hẹp trong vùng núi Ninh Bình, rất lợi thế về quân sự, có quân công trong lịch sử, nhưng không đủ sức tạo nên một kinh đô Hoa Lư phát triển toàn diện ; thậm chí để lại những việc làm quá ư vô đạo! Thời bấy giờ đã có một Phong Khê với bề dày văn hoá Văn Lang, một trung tâm Phật Giáo Luy Lâu-Thuận Thành, phía đông sông Hồng, nam sông Đuống, đã phát triển bền vững…Đại bộ phận nhân dân có nhu cầu bức thiết về văn hoá, có khát vọng về một minh quân, biết đáp ứng lòng dân…Và Lý Công Uẩn đã xuất hiện kịp thời để đáp ứng nhu cầu bức thiết ấy. Lý Công Uẩn không phải là con thần cháu thánh của truyền thuyết, chẳng phải là thiên tử của vị ngọc hoàng mơ hồ nào đó của cổ tích …mà ngài là một vì vua đươc nhân dân ” hoài thai ” suốt một thời đau đáu cho tiền đồ dân tộc; được sự giáo dưỡng đầy tâm huyết của lớp trí thức tam giáo tiến bộ của thế kỷ X.

Chùa Cổ Pháp, còn gọi là chùa Dặn, nơi nhà sư Lý Khánh Văn nuôi dưỡng Lý Công Uẩn từ tuổi lên 3Giới trí thức tiến bộ lúc bấy giờ, đứng đầu là thiền sư Vạn Hạnh, phải chọn lựa một con đường cho dân tộc. Trong tam giáo thì phải thừa nhận Phật giáo là mạnh nhất về cả tinh thần lẫn vật chất. Nho giáo chưa có lực lượng quần chúng rộng lớn như Phật giáo; hơn nữa việc học theo Khổng Mạnh lúc bấy giờ chưa thịnh hành lắm, ít nhiều ” đồng loã ” với ” Tống nho “, đạo của những kẻ xâm lược, bao giờ cũng chủ trương đưa An Nam vào quỹ đạo bình nam của Thiên triều phương bắc. Đại bộ phận dân chúng làm sao quên được cái ách đô hộ nghiệt ngã ấy và làm sao quên được đại quân Tống do Hầu Nhân Bảo chỉ huy, từng giày xéo nước Việt. Những làng xã thuộc lưu vực sông Hồng, đến thế kỉ X đã có rất nhiều chùa lớn, đã đào tạo nhiều thiền sư giỏi giáo lý nhà Phật mà cũng uyên thâm tứ thư ngũ kinh.Vậy đường hướng giáo dục lúc bấy giờ là chọn Phật giáo làm quốc giáo nhưng lồng ghép Nho Lão kiểu tam giáo đồng nguyên vậy. Lý Thái Tổ cùng vị cố vấn tuyệt vời Vạn Hạnh, đã có những quyết sách đúng đắn, biết dụng thời, tuỳ thế đưa đất nước Đại Việt phát triển bền vững, tạo dựng nền móng cho một thời LÝ -TRẦN độc lập tự chủ, được ngẫng cao đầu đối với lân bang, kéo dài khoảng 400 năm. Tượng Thiền sư Vạn Hạnh ở núi Tiêu sơn.Khi lên ngôi, Lý Thái Tổ cho dựng rất nhiều chùa và độ diệp cho hàng vạn vị sư. Thực ra lúc bấy giờ, chùa là trường học, các sư là thầy giáo của một đường hướng giáo dục lúc ấy. Các phật tử đến chùa trước lễ Phật, sau nghe sư thuyết pháp để trí tuệ được mở mang mà lòng thiện cũng được xiển dương. Chủ trương đúng đắn ấy tạo cho dân tộc Việt một sự nhất thống, trên dưới một lòng; đủ sức chống trả sức mạnh Tống nho.

Khi lên ngôi, Lý Thái Tổ cho dựng rất nhiều chùa và độ diệp cho hàng vạn vị sư. Thực ra lúc bấy giờ, chùa là trường học, các sư là thầy giáo của một đường hướng giáo dục lúc ấy. Các phật tử đến chùa trước lễ Phật, sau nghe sư thuyết pháp để trí tuệ được mở mang mà lòng thiện cũng được xiển dương. Chủ trương đúng đắn ấy tạo cho dân tộc Việt một sự nhất thống, trên dưới một lòng; đủ sức chống trả sức mạnh Tống nho.

Xây dựng mới là việc cần làm, đào tạo người mới cho công cuộc cải cách mới là khát khao của giới trí thức lãnh đạo lúc bấy giờ. Vùng Ninh Bình, cái nôi của kinh đô Hoa Lư, chỉ thích hợp cho việc thủ hiểm về mặt quân sự, nhưng nó không thể là đầu mối giao thông, không thể là nơi đắc dụng của thương nghiệp, không là nơi tụ hội những trí thức giỏi, nghĩa là không đủ tiền đề cho sự mở mang đất nước . Vì thế cho nên, giới lãnh đạo họ Lý phải dời đô ra thành Đại La mà thôi.Thành Đại La đâu chỉ là cát địa theo thuyết phong thuỷ, mà thành Đại La còn là trung tâm của một vùng văn hoá có bề dày. Dẫu thành Đại La một thời là An nam đô hộ phủ của những quan thứ sử nhưng nó còn là nơi hội tụ anh tài hoạt động trên mọi lĩnh vực, luôn âm thầm gìn giữ bản sắc dân tộc, lấy triết lý Phật giáo làm kim chỉ nam, lấy chùa chiền làm nơi tu học của mọi giới và tạo những ổ đề kháng chống lại những gì thuộc về ngoại lai, có nguy cơ làm tan rã cộng đồng dân tộc Việt.Vì vậy khi Lý Thái Tổ quyết định rời bỏ Hoa Lư, để ra Đại La thành là một sự bùng vỡ ý thức ” cách mạng “, đã nung nấu từ lâu. Kinh đô Thăng Long của Đại Việt tự chủ đã ra đời, hợp lòng người (ý trời), hợp địa lợi ( vật lực tài lực sung mãn của châu thổ sông Hồng ) và đạt lẽ nhân hoà ( cư dân vùng nông nghiệp sông Hồng đã có trình độ văn hoá cao, khá thuần hậu với các minh triết Việt).

Lý Công Uẩn đã xuất hiện đầy huyền thoại nhưng cũng vì những huyền thoại ấy mà sự thực về gốc gác của ngài cả ngàn năm sau vẫn là một dấu hỏi nhức nhối !

2/ Một số vấn đề chưa giải quyết dứt điểm trong việc tìm kiếm tông tích của Lý Công Uẩn :

Khi tìm tông tích của Lý Công Uẩn, giới nghiên cứu quan tâm các địa danh Đình Bảng, Dương Lôi, Hoa Lâm. Có thời các nhà nghiên cứu cho rằng Đình Bảng là quê nội và Dương Lôi là quê ngoại của Lý Công Uẩn, hai làng nội ngoại cách nhau bởi rừng Báng, có mộ thiên táng của bà Phạm Thị Ngà (thân mẫu của Lý Công Uẩn) và về sau trở thành vùng đất ” Sơn lăng cấm địa “với lăng mộ của các vua triều Lý. Có nhà nghiên cứu cho rằng ở Đình Bảng có Đền Đô thờ 8 vua Lý và như thế cha ruột của Lý Công Uẩn là quốc sư Lý Vạn Hạnh. Tất nhiên giới nghiên cứu đã bác bỏ hướng nghiên cứu này từ vài năm nay. Gần đây lại phát hiện ở đình Dương Lôi thờ 8 vua Lý làm thành hoàng, có đền thờ Lý Thánh mẫu (thờ Minh Đức Thái Hậu Phạm Thị Ngà), Chùa Cha Lư (tức chùa Minh Châu) thờ Phật và thờ bà Phạm Thị Ngà nữa. Lý Công Uẩn chào đời trong một túp lều ở phía sau chùa Cha Lư (chùa Minh Châu). Một số nhà sử học lại tạm thời kết luận Dương Lôi là quê nội của Lý Công Uẩn, còn Hoa Lâm( Đông Anh) là quê ngoại.Tuy nhiên làng Dương Lôi hiện còn nhiều người họ Phạm, có mối quan hệ huyết thống với bà Phạm Thị Ngà, trong khi đó ở Hoa Lâm có nhiều người họ Nguyễn (gốc Lý), khiến nhiều nhà nghiên cứu vẫn còn băn khoăn về nguyên quán Hoa Lâm của bà Phạm Thị Ngà. Nhà nghiên cứu Chu Minh Khôi viết :  ” Khi chúng tôi đề cập về Hoa Lâm, ông Nguyễn Văn Quyết, trưởng thôn Dương Lôi ở Bắc Ninh lại đưa ra quan điểm rất khác với những người ở Hoa Lâm. Theo ông Quyết, ở Dương Lôi vẫn còn dòng họ Phạm nhận là dòng họ của bà Phạm Thị Ngà. Trong khi, ở Hoa Lâm lại có dòng họ Nguyễn nhận là hậu duệ của tôn thất nhà Lý, như vậy chưa đủ khẳng định Hoa Lâm là quê hương bà Phạm Thị Ngà. Bởi Hoa Lâm nằm kề kinh đô Thăng Long, lại ở ngay ngã 3 hợp lưu của sông Hồng và sông Đuống, nên được các vương tôn nhà Lý chọn làm nơi xây cung thất nghỉ ngơi, giải trí, săn bắn. Hoa Lâm chỉ hình thành sau khi nhà Lý đã lên ngôi, như vậy việc tại Hoa Lâm có dòng hậu duệ của các vương tôn nhà Lý còn truyền đến ngày nay là hoàn toàn có thể lý giải được. “.(Giác Ngộ online). Một số nhà sử học dựa vào hai chứng tích để minh chứng rằng Hoa Lâm là quê mẹ của Lý Thái Tổ : Đoạn văn khắc chữ Hán trên bia Lý gia linh thạch (khắc vào năm 1793) “…ĐôngNgạn, Hoa Lâm nhân Phạm mẫu, tiêu dao kỳ tự, thường kiến nhất thần hầu… ” ở chùa Tiêu và đôi câu đối cổ: “Mạch tụ quân vương truyền thắng địa/Tích lưu Lý mẫu quán danh phương” bảo lưu ở đình thôn Thái Đường ở xã Mai Lâm. Tuy nhiên văn khắc này là do người đời sau khắc vào năm 1793 nên độ tin chưa cao. Cách đây vài năm, ở Hà Nội có tổ chức một hội thảo ngày 27/12/2008 nhằm trao đổi vấn đề tông tích của Lý Công Uẩn, nhưng cuộc hội thảo vẫn chưa khẳng định được gốc gác của Lý Công Uẩn. Điều nổi cộm là các thành viên hội thảo thấy rằng các học giả, nhà nghiên cứu, nhà văn đặt vấn đề Lý Công Uẩn là con ruột của Lý Vạn Hạnh là không thuyết phục. Tuy nhiên công bằng mà nói, cũng qua sự tìm tòi tông tích của Lý Công Uẩn ở Cổ Pháp, Bắc Ninh của các nhà nghiên cứu và đã công bố tại hội thảo, càng ngày càng có thêm dữ kiện giúp các nhà nghiên cứu có hy vọng tìm được dòng dõi của Lý Công Uẩn. G.S Hoàng Xuân Chinh –  Chủ tịch Hội Khảo cổ học Việt Nam nêu ý kiến :” Chưa thể khẳng định chắc chắn rằng, hai làng Dương Lôi và Hoa Lâm là quê hương nhà Lý bởi chứng cứ đưa ra chưa thật đầy đủ, và không phải ngẫu nhiên, Đền Đô lại được xây dựng trên đất Đình Bảng. Tuy nhiên, ý kiến đưa ra tại cuộc tọa đàm này sẽ góp phần gợi mở cho những hướng nghiên cứu tiếp theo “.PGS.TS Tống Trung Tín – Viện trưởng Viện Khảo cổ học Việt Nam gợi ý:” Việc phát hiện lan can sấu đá là minh chứng cho việc tồn tại của công trình kiến trúc cung đình tại Hoa Lâm.  Những di vật tìm thấy ở nơi đây cũng cho thấy, đây là nơi cư dân sinh sống liên tục từ thời Hán cho đến Tùy Đường kéo dài tới thời Lê. Riêng về vấn đề gốc tích quê hương nhà Lý cần phải đi sâu và nghiên cứu thêm nữa. Những hiện vật đang ẩn dưới lòng đất sẽ là nguồn tư liệu phong phú và thuyết phục cho những nhận định mới của sử học “.

Xét về tình riêng thì vua Lý Thái Tổ cũng có nỗi niềm là con không có cha ruột một cách chính danh, nhưng xét về nghĩa chung của cộng đồng dân tộc Việt thì ngài là đứa con tuyệt vời của quãng đại quần chúng. Ngài được quần chúng có văn hoá thai nghén, đựơc tấm lòng nhất thống của nhân dân nuôi dưỡng và được lớp trí thức tam giáo tôn vinh. Chính Lý Công Uẩn đã ý thức đầy đủ điều ấy, và đã không phụ lòng quần chúng , không phụ lòng lớp trí thức mong mỏi nơi ngài. Khi mới lên ngôi, Lý Công Uẩn chưa vội truy phong cho ông bà nội.Việc này bị sử thần phê phán nhà vua làm không đúng điển lễ . Thực ra, vị cố vấn thông thái Vạn Hạnh thừa biết điều ấy, nhưng chưa truy phong ông bà nội của ngài là vì trước đó đã tạo huyền thoại Lý Công Uẩn là con thần. Đây là một trong những nguyên nhân khiến giới nghiên cứu khó trả lời câu hỏi cha ông của Lý Công Uẩn là ai. Nhưng rồi Lý Công Uẩn cũng phải truy phong cha là Hiển Khánh Vương mà không là Hiển Khánh Đế (?).Dữ kiện này phản ánh một điều sâu kín của Lý triều : Lý Thái Tổ truy phong ngầm cho ông nội của ngài đến bậc đế chăng ?

3/ Phải chăng Lý Công Uẩn là cháu nội của sứ quân Lý Lãng Công của vùng Siêu Loại ?

Nghiên cứu thời loạn thập nhị sứ quân, chúng tôi để ý một vị sứ quân chiếm cứ vùng Siêu Loại , có trung tâm Phật giáo Thuận Thành- Luy Lâu; đó là sứ quân Lí Lãng Công, tức là Lý Khuê, một vị hùng trưởng của miền đất nằm hai bờ sông Đuống. Lý Khuê hay Lý Lãng Công là sứ quân chiếm cứ miền đất Thổ Lỗi, sau gọi là Siêu Loại. Năm 967 ông bị tướng Lưu Cơ của Đinh Bộ Lĩnh ở Hoa Lư đánh bại.Theo thần tích ở xã Bình Sơn (Thuận Thành, Bắc Ninh) thì Lý Khuê đánh nhau với quân Đinh Bộ Lĩnh bị thua và tử trận ở làng Dương Xá.Theo thần tích đền thờ Lưu Cơ, còn ở làng Đại Từ, xã Đại Đồng, tỉnh Hưng Yên (đất Siêu Loại cũ) thì Đại Từ là nơi tướng Lưu Cơ của Đinh Bộ Lĩnh đóng quân và đánh dẹp sứ quân Lý Khuê. Thôn Dương Đanh của làng Dương Xá thờ Lý Lãng Công là thành hoàng của làng. Mộ của vị sứ quân này ở đâu ? Con cháu của Lý Khuê còn không ? Sứ quân Lý Khuê không có mối quan hệ với Phật tử nói chung và Lục Tổ Thiền Ông và thiền sư Vạn Hạnh nói riêng của chùa Lục Tổ hay sao ?

Ảnh chụp vệ tinh làng Dương Xá (có thôn Dương Đanh), nơi Lý Lãng Công đánh nhau với tướng Lưu Cơ của Đinh Bộ Lĩnh và tử trận.Cơ sở của giả thuyết công tác:

Pháp lại xuất hiện Thập khẩu đồng chung Lý thị hưng vương Tam phẩm thành công.

Dịch:

Pháp khí hiện ra Khánh đồng mười tấm Họ Lý làm vua Công đầu Tam phẩm

Trong bài kệ dự đoán, câu cuối ” Tam phẩm thành công ” được dịch ” Công đầu tam phẩm “phải chăng chưa ổn ? Họ Lý hưng thịnh, quan đến tam phẩm mới lập công thì có gì đáng kể mà phải viết thành kệ rồi ” truyền thừa ” cả trăm năm! Ở đây có thể hiểu ” Tam phẩm ” là ” ba đời họ Lý uy vọng ” mời thành công nghiệp đế vương. Sư Định Không đã dặn dò đệ tử là thiền sư Thông Thiện: ” Ta muốn mở mang hương ấp, nhưng sợ ngày sau gặp nạn, tất có dị nhân đến phá hoại mạch đất của hương ta. Sau khi ta qua đời, ngươi khéo giữ đạo pháp của ta để sau gặp người họ Đinh thì truyền lại. Thế là ý nguyện của ta được toại thành. “. Quả ” dị nhân đến phá hoại mạch đất ” làCao Biền. Đệ tử Thông Thiện đã truyền ” pháp ý ” của sư Định Không cho đệ tử của mình là Trưởng lão Đinh La Quí An (852-936). Thiền sư họ Đinh này đã phá thuật yểm đất của Cao Biền ở hương Diên Uẩn (Cổ Pháp), căn dặn đệ tử là thiền sư Thiền Ông (902-979) (họ Lữ, người hương Cổ Pháp) về những pháp thuật ” tài bồi thiên đức ” cho vọng tộc Lý của hương Cổ Pháp… Và tất nhiên Thiền Ông đã truyền ” tâm nguyện ” của các tổ Định Không, Thông Thiện, Đinh La Quí An cho thiền sư Vạn Hạnh(939(?)-1025) và Vạn Hạnh đã hoàn thành rất xuất sắc ” sứ mạng ” mà các tổ giao phó. Đưa người họ Lý lên làm vua là ” chiến lược trăm năm ” được vạch từ thời thiền sư Định Không. Sứ quân Lý Khuê chiếm cứ vùng Siêu Loại, sát hương Cổ Pháp, để trở thành sứ quân Lý Lãng công(966-967) là một mắt xích trong ” chiến lược trăm năm “, được thầy trò Thiền Ông- Vạn Hạnh đang ở chùa Tiêu Sơn điều hợp…Chùa Thiên Tâm trên núi Tiêu Sơn, vào đầu thế kỷ X, theo Thiền uyển tập anh, là nơi tập trung các vị sư, có khát vọng về một vị minh quân ra đời, nhằm chấn hưng xã hội nói riêng và Phật Giáo nói chung và tất nhiên có niềm khát vọng độc lập cho nước Việt. Trưởng lão Đinh La Quí An của chùa Thiên Tâm, biết phong thủy, giỏi Thái ất đã vận động những người hằng tâm hằng sản, lấp sông, hồ nhằm triệt phá những huyệt yểm của Cao Biền, bổ cứu long mạch đế vương của hương Cổ Pháp (Diên Uẩn), thậm chí đã dự đoán họ Lý hương Cổ Pháp sẽ làm vua. Thật vậy nhà nghiên cứu Nguyễn Minh Khôi từng trích Thiền uyển tập anh: ” “… Trước khi viên tịch, Trưởng lão Đinh La Quý An gọi đệ tử là Thiền Ông đến dặn rằng, trước đây Cao Biền đắp thành Đại La ở sông Tô Lịch, biết đất Cổ Pháp ta có khí tượng vương giả bèn đào sông Điền Giang, đầm Phù Chẩn để cắt yểm long mạch, tất cả 19 nơi. Nay ta đã khuyên Khúc Lãm đắp lại như cũ. Ta lại trồng một cây gạo ở cách chùa Minh Châu hơn 1 dặm, đúng chỗ bị cắt long mạch, đời sau nơi này ắt có bậc đế vương xuất hiện để vun trồng Chánh pháp…Năm Bính Thân, niên hiệu Thanh Thái thứ 3 thời thuộc Đường (936), khi trồng cây gạo ở chùa Minh Châu, Trưởng lão Đinh La Quý An có đọc bài kệ:

Đại Sơn long đầu khởi Cù Vĩ ẩn Minh Châu Thập bát tử định thành Miên thụ hiện long hình Thỏ kê thử nguyệt nội Định kiến nhật xuất thanh” ( Nguyễn Minh Khôi, Đi tìm gốc tích vua Lý Thái Tổ, Giác Ngộ)

Nguyễn Minh Khôi viết : ” Tương truyền, cố GS sử học Trần Quốc Vượng sinh thời từng dịch bài kệ như sau: “Đầu rồng hiện ở núi lớn/đuôi rồng giấu sự thịnh vượng/Họ Lý nhất định thành/khi cây gạo hiện hình rồng/chỉ trong mấy tháng thỏ, gà, chuột/chắc chắn sẽ thấy mặt trời (vua) anh minh”. Ông Nguyễn Đình Phúc, Bí thư Đảng ủy xã Tân Hồng kể: Năm 1992, GS Trần Quốc Vượng điền dã về khảo sát những di tích ở làng Dương Lôi. Khi tận mắt chứng kiến nền chùa Minh Châu và tìm hiểu địa danh trong vùng, biết có ngọn núi Đại Sơn ở cách chùa Minh Châu 1km, GS đã thốt lên: “Tôi đã nhầm khi dịch bài kệ của Trưởng lão họ Đinh!”. Sau đó, GS đã chỉnh lại bản dịch 2 câu đầu là: “Đầu rồng hiện ở Đại Sơn/đuôi rồng giấu ở chùa Minh Châu” ” .

Ảnh chụp vệ tinh núi Đại Sơn, ở bờ bắc sông Đuống, gần làng Dương Lôi, nơi khởi phát (long đầu khởi) của sứ quân Lý Lãng Công.Chúng tôi tiếp cận bài kệ của Truởng lão họ Đinh, hoàn toàn nhất trí với cách diễn giải của cố giáo sư Trần Quốc Vượng với hai câu đầu của bài kệ. Trên bình diện phong thủy, long mạch ở Cổ Pháp với đầu rồng là Đại Sơn, và đuôi rồng (rồng non, tức cù) ở chùa Minh Châu (Dương Lôi). Và đuôi rồng đã ứng phát cho Lý Công Uẩn, tức họ Lý đã trở thành đế vương với Lý Thái Tổ. Thế thì đầu rồng ” Đại Sơn ” ứng phát vị họ Lý nào ở hương Diên Uẩn? Phải chăng tác giả Thiền Uyển Tập Anh Ngữ Lục, bắt đầu được biên tập vào khoảng trước năm 1134 cho đến đầu thế kỷ thứ mười ba, dựa vào thư tịch ở chùa Thiên Tâm, hoặc truyền ngôn ở vùng Tiêu Sơn, muốn gửi gắm cho hậu thế một chìa khóa để giải mã bí ẩn tông tích của Lý Công Uẩn ? Rõ ràng con cù (rồng non), đang ẩn ở sau chùa Minh Châu (chùa Cha Lư) là ứng phát cho Lý Công Uẩn, còn thân rồng đang thời ” tiềm long ” ở Đình Bảng-Dương Lôi ứng phát cho Hiển Khánh Vương, Vũ Đạo Vương, Lý Vạn Hạnh, Lý Khánh Vân…. Còn đầu rồng phải ứng phát một người họ Lý hương Cổ Pháp, đã khởi nghiệp ở Đại Sơn, thuộc Dương Lôi mà thôi. Ngọn núi Đại Sơn này có sông Đuống vờn mặt trước, nhìn về Dương Xá, Đại Từ…của vùng Thuận Thành-Luy Lâu, nơi hoạt động của sứ quân Lý Khuê, tức Lý Lãng Công vào những năm Bính Dần (966), Đinh Mão (967). Hiện nay tại thôn Dương Đanh, xã Dương Xá còn thờ Lý Lãng Công. Trong khoảng từ 936 đến 974 không có vị nào thuộc họ Lý của hương Diên Uẩn, ngoài Lý Khuê, đã khởi nghĩa !Vậy Lý Lãng Công là ứng với đầu rồng đã khởi, nhưng thất bại, và các con cháu của ngài phải ẩn tu hoặc mai danh ẩn tích, đổi họ Lý thành họ Nguyễn vào thời Đinh (968-991), thời Tiền Lê (991-1009). Chùa Cha Lư ( Minh Châu), nơi thờ Phật và bà Phạm Thị Ngà. Sau chùa là nơi chào đời của Lý Công Uẩn. Có khả năng trước đó chùa Cha Lư là nơi thờ những vị quan họ Lư của triều Đường, Ảnh chụp vệ tinh vùng núi Tiêu Sơn, có chùa Ứng Thiên Tâm, nơi truyền thừa tâm nguyện của thiền sư Định Không, và nơi thiền sư Vạn Hạnh hoàn thành tâm nguyện ấy.Và khi Lý Khuê bị thất bại, nhóm Thiền Ông-Vạn Hạnh phải ” cưu mang ” đám con cháu của Lý Khuê, tạo điều kiện cho cha, bác, chú của Lý Công Uẩn mai danh ẩn tích (tiềm long) để tránh sự bố ráp gắt gao của triều Đinh và Tiền Lê. Vì tin vào câu ” Cù vĩ ẩn Minh Châu ” nên Vạn Hạnh đã tiến hành việc cưới bà Phạm Thị Ngà cho một người con trai của Lý Lãng công (tức Hiển Khánh vương). Vì tạo cho Lý Công Uẩn là con thần cháu thánh, tránh sự truy bắt của triều Đinh, Tiền Lê nên Thiền Ông ẩn tích, Vạn Hạnh đã giấu tông tích của Lý Khuê và mối quan hệ cháu ông giữa Lý Công Uẩn với sứ quân họ Lý vậy. Sau khi sứ quân Lý Khuê bị Đinh Bộ Lĩnh đánh bại, dòng họ Lý của sứ quân Lý Khuê một số bị giết, nhưng số còn lại phải đi ẩn, ví dụ vào rừng sinh sống, vào tu ở các chùa trong núi sâu nhằm mai danh ẩn tích. Lý Vạn Hạnh mặc dầu họ Lý nhưng cũng có thời kỳ phải mang họ Nguyễn. Đại Nam nhất thống chí từng chép: ” Đời Lý :Nguyễn Vạn Hạnh : người huyện Đông Ngàn , lúc bé thông minh khác thường , rộng thông ba học phái; xuất gia thâm thuý về thiền học, nói ra phần nhiều là lời sấm. Lê Đại Hành thường triệu đến hỏi công việc. Lí Thái Tổ phong làm quốc sư. “(tập4,tr146). Ngay vua Lê Đại Hành cũng rất gờm con cháu họ Lý, có khi suýt bắt được Lý Công Uẩn để trừ hậu hoạ. Hơn ai hết, Lê Đại Hành thừa biết họ Lý đang được lòng dân , đa phần là phật tử. ĐNNTC chép : ” Đền thần phụ quốc: ở xã Tam Tảo huyện Yên Phong . Xưa Lê Đại Hành đắp thành Hoa Lư, Lí Công Uẩn làm phu đắp, đến đêm Lê Đại Hành mộng thấy thần cho biết là có bậc quý nhân đương làm việc đắp thành ở đây.Thức dậy sai người đi tìm, thì Công Uẩn đã đi rồi . Khi Công Uẩn đi đến xã Tam Tảo, thấy hai vợ chồng già đang cày ruộng, bèn đem duyên do chuyện mình nói cho biết . Ông già liền bảo Công Uẩn lấy bùn trát khắp mình và cùng cày ruộng; sau đó ông già mang Công Uẩn về nhà, đào đất làm hầm cho ở và chứa nước ở trên hầm , Lê Đại Hành xem bói, thấy quẻ bói nói : ” nước ở trên người “. Vì thế, Lê Đại Hành tưởng là Công Uẩn đã chết ở sông rồi. Đến khi Lí Công Uẩn được nhà Lê truyền ngôi, bèn phong ông già làm Phụ quốc đại vương và phong vợ ông làm vương phi, làm nhà cho ở phường Phượng Vũ. Sau khi ông già chết, người địa phương lập đền thờ ngay ở chỗ ông già ở “(tr108). Sự kiện này phản ánh một thực tại; rằng các vua Đinh, Lê vẫn gờm họ Lý vùng Cổ Pháp-Siêu Loại và bản thân Lí Công Uẩn cũng biết vai trò, vị thế của mình trong xu thế mới. Sử liệu này cho thấy sự đùm bọc của nhân dân đối với Lý Công Uẩn, người đại diện cho niềm khát vọng của họ. Đinh Tiên Hoàng tiếp tục cử tướng Lưu Cơ giữ thành Đại La, sau khi dẹp loạn thập nhị sứ quân, là để khống chế các tộc họ có uy vọng ở miền Kinh Bắc, trong đó có họ Lý của Lý Khuê. Sự kiện ” sét đánh cây gạo ” không là biến cố ngẫu nhiên. Từ năm 936 cây gạo đã được Trưởng lão Đinh La Quí An trồng ở làng Dương Lôi. Nếu sét đánh cây gạo khoảng năm 1009 hay 1010 trước khi Lý Công Uẩn lên ngôi khoảng trên dưới một năm thì không hợp lý. Thật vậy, cuộc vận động để đưa dòng dõi họ Lý lên ngôi phải được tiến hành cả trăm năm, nhưng từ năm 936 cây gạo được trồng, cho đến năm 1009 mới có vụ cây gạo ở Dương Lôi bị sét đánh và xuất hiện bài sấm ký thì thì không có chuyện Lý Công Uẩn bị Lê Đại Hành cho người tìm Lý Công Uẩn nói riêng và họ Lý nói chung để trừ hại. Có khả năng dư luận về bài sấm ký có thể xuất hiện sớm hơn nhiều so với năm Lý Công Uẩn lên ngôi. Sau khi bị tử trận ở Dương Xá (tức ở làng Thổ Lỗi), thân nhân đã bí mật đưa hài cốt Lý Khuê về táng ở Mai Lâm, Đông Ngàn. Hiện nay ở Hoa Lâm (Mai Lâm, Đông Anh, Hà Nội) có mộ Hùng Công trong khu vực ” Lý gia lăng “. Trong bài ” Hoa lâm viên và những dấu ấn triều Lý ” (web chudu 24) có đoạn: ” Gia phả và nhà thờ họ Nguyễn gốc Lý tại thôn Du Nội còn ghi rõ. Mai Lâm ngày nay còn ghi nhận những địa danh như: đồng Bẫy Sập, mộ Hùng Công,miếu Âm Hồn, bãi Tổng Binh, ao Sau Dinh, cầu Giá Ngự… gắn với những sự kiện vui, buồn của thời Lý. Một ngàn năm qua đi mà những địa danh này vẫn còn đó, ghi lại dấu tích xa xưa ở một vùng quê. “Những địa danh lịch sử ở Hoa Lâm như mộ Hùng Công, miếu Âm Hồn, bãi Tổng Binh, ao Sau Dinh…không gợi mở về những ngày Lý Công Uẩn lên ngôi êm thắm mà như nhắc nhở về một vị hùng trưởng họ Lý khởi nghĩa và bị thất bại ! Mộ Hùng Công phải chăng là ngôi mộ bí mật của Lý Khuê ? Như thế thì mộ bà Lý triều quốc mẫu ở Hoa Lâm là mộ phu nhân của Lý Lãng Công ? Ảnh chụp vệ tinh khu vực có đền Lý Bát Đế (Đền Đô) và vùng ” Sơn lăng cấm địa ” ở Đình Bảng, Bắc Ninh. 4/ Hoa Lâm là một trong những vùng tụ cư của họ Lý bản địa vào thời Vãn Đường ?Từ trước đến nay, khi nghiên cứu về tông tích cha mẹ của Lý Công Uẩn, các nhà sử học, các nhà nghiên cứu thường ít quan tâm nhân vật lịch sử của vùng Cổ Pháp-Siêu Loại, quần tụ hai bờ sông Thiên Đức hay sông Đuống, đó là bà nội của Lý Công Uẩn. Đền thờ Lý triều quốc mẫu Phạm Thị Tiên ở Hoa LâmBà nội của Lý Công Uẩn cũng là một nhân vật lịch sử bí ẩn, bà chỉ xuất hiện trong Đại Việt sử ký toàn thư chỉ một lần, với dòng ghi chép ngắn ngủi : ” Mậu Ngọ (Thuận Thiên) năm thứ 9 (1018), …. Mùa xuân, tháng 2, truy phong bà nội làm hậu và đặt tên thụy “(s đ d.tr.245). Tại sao triều đình Lý Thái Tổ, có cố vấn Vạn Hạnh uyên thông tam giáo, để chậm trễ việc truy phong bà nội của Lý Công Uẩn ? Tại sao truy phong bà nội là hậu, có thụy hiệu mà không truy phong ông nội của Lý Công Uẩn? Việc truy phong bà nội nhưng gác lại ông nội chứng tỏ có điều uẩn khúc trong tôn tộc nhà Lý. Phải chăng, trong thời kỳ vận động để đưa Lý Công Uẩn lên ngôi, họ Lý vùng Cổ Pháp -Siêu Loại đã tạo những huyền thoại về một Lý Công Uẩn là con thần, nên triều đình nhà Lý, có quốc sư Vạn Hạnh, đã giấu tông tích thân phụ Hiển Khánh vương, giấu tông tích cha của Hiển Khánh Vương tức ông nội của Lý Công Uẩn ?.

Bà nội của Lý Công Uẩn cũng là một nhân vật lịch sử bí ẩn, bà chỉ xuất hiện trong Đại Việt sử ký toàn thư chỉ một lần, với dòng ghi chép ngắn ngủi : ” Mậu Ngọ (Thuận Thiên) năm thứ 9 (1018), …. Mùa xuân, tháng 2, truy phong bà nội làm hậu và đặt tên thụy “(s đ d.tr.245). Tại sao triều đình Lý Thái Tổ, có cố vấn Vạn Hạnh uyên thông tam giáo, để chậm trễ việc truy phong bà nội của Lý Công Uẩn ? Tại sao truy phong bà nội là hậu, có thụy hiệu mà không truy phong ông nội của Lý Công Uẩn? Việc truy phong bà nội nhưng gác lại ông nội chứng tỏ có điều uẩn khúc trong tôn tộc nhà Lý. Phải chăng, trong thời kỳ vận động để đưa Lý Công Uẩn lên ngôi, họ Lý vùng Cổ Pháp -Siêu Loại đã tạo những huyền thoại về một Lý Công Uẩn là con thần, nên triều đình nhà Lý, có quốc sư Vạn Hạnh, đã giấu tông tích thân phụ Hiển Khánh vương, giấu tông tích cha của Hiển Khánh Vương tức ông nội của Lý Công Uẩn ?.

Phải chăng bà vợ của Lý Lãng Công chính là phu nhân Phạm Thị Tiên, từng trú ẩn ở Hoa Lâm. Bà Phạm Thị Tiên, sau khi chồng bị bại, đã mai danh ẩn tích ở Hoa Lâm. Làng Dương Lôi có vọng tộc là Phạm tộc, còn hoa Lâm có vọng tộc là Lý tộc.Những ngày mai danh ẩn tích ở Hoa Lâm, bà Phạm Thị Tiên thường vãn cảnh chùa Tiêu Sơn để liên lạc với con cháu đang trốn ở vùng Dương Lôi-Đình Bảng, rừng Báng, Tiêu Sơn. Bà đã bàn với hai người cháu tâm phúc, thiền sư Khánh Vạn( tức sư Vạn Hạnh) và Khánh Văn để lo cưới vợ cho một trong các con trai của bà. Vị này có thể ẩn cư ở chùa Tiêu Sơn hoặc rừng Báng Dương Lôi. Chính hai vị thiền sư Khánh Vạn và Khánh Văn nhân một chuyến về thuyết pháp ở Minh Châu, tìm được cô gái nghèo họ Phạm, tức Phạm Thị Ngà và thiền sư Vạn Hạnh đã tạo điều kiện cho cô Phạm Thị Ngà kết hôn với con trai của hai vợ chồng Lý Khuê , Phạm Thị Tiên trong bí mật.Chí ít bà Phạm Thị Ngà cũng có với cha của Lý Công Uẩn hai trai…Vì phải sống trong rừng, điều kiện quá khó khăn, bà Ngà phải nhờ sư Lý Khánh Văn nuôi Lý Công Uẩn khi ngài lên ba tuổi… Nghiên cứu bài viết của Nguyễn Minh Khôi trên báo Giác Ngộ thì thấy rằng hai làng Dương Lôi và Hoa Lâm đều có đền thờ Phạm mẫu, nhưng tên gọi hai công trình kiến trúc khác nhau. Ở Dương Lôi goị là ” đền thờ Lý Thánh Mẫu “, ở Hoa Lâm gọi là ” đền thờ Lý triều quốc mẫu “.Tại đền thờ Lý triều quốc mẫu, tên húy của Phạm mẫu là Phạm Thị Tiên, còn tại đền thờ Lý triều thánh mẫu, tên húy của Phạm mẫu là Phạm Thị Ngà. Bà Phạm Thị Ngà rõ ràng theo truyền thuyết của làng Dương Lôi là mẹ đẻ của Lý Công Uẩn, nhận công việc thủ hộ ở chùa Thiên Tâm, thọ thai với ” thần nhân dựa cột chùa ” ( Hiển Khánh Vương), còn bà Lý triều quốc mẫu ỏ Hoa Lâm là tín nữ đến vãn cảnh chùa Thiên Tâm và cảm ” thần hầu ” trong hang đá, sinh ra vua Lý, chính là Hiển Khánh Vương (thân phụ của Lý Công Uẩn).PGS Trịnh Bỉnh Dy cho rằng chùa Tiêu vẫn còn tấm bia Lý gia linh thạch khắc vào năm 1793, có đoạn ” Đông Ngạn, Hoa Lâm nhân Phạm mẫu, tiêu dao kỳ tự, thường kiến nhất thần hầu, bất giác hữu thần “. Như thế những tác giả của văn khăc trên bia ” Lý Gia linh thạch bi ” ở chùa Thiên Tâm vào thời Tây Sơn, đã tưởng nhầm Lý triều quốc mẫu Phạm Thị Tiên,mẹ của Hiển Khánh Vương, có mộ ở Hoa Lâm với Lý Thánh mẫu Phạm Thị Ngà ở Dương Lôi. Bà nội Phạm Thị Tiên, phu nhân của Lý Lãng Công, ẩn cư ở Hoa Lâm, có nhiều người gốc họ Lý, còn bà Phạm Thị Ngà ẩn cư ở rừng Báng của làng Dương Lôi, nguyên quán của mình. Nếu cả Dương Lôi và Hoa Lâm đều có mộ Phạm Thị , đều là mộ của bà Phạm Thị Ngà thì mộ của bà nội của Lý Công Uẩn ở đâu? Dẫu sao năm 1018, Lý Thái Tổ có truy phong bà nội làm hậu và dâng tên thụy; chỉ giấu hành tung của Lý Lãng Công. Và cũng tạo ra huyền thoại Lý quốc mẫu cũng gặp thần hầu và sinh ra Hiển Khánh Vương, như thế Lý Thái Tổ vẫn là con thần cháu thánh vậy. Với kiến giải này, hiểu được vì sao họ Lý lại tế lễ tiền nhân ở Thái Đường, Hoa Lâm, nơi có Lý gia lăng.Vậy lăng mộ của Lý thánh mẫu Phạm Thị Ngà ở rừng Báng, còn lăng của Lý triều quốc mẫu Phạm Thị Tiên ở Hoa Lâm, cùng với mộ chồng là mộ Hùng Công, thuộc Lý gia lăng. Ở Dương Lôi có Thái miếu, còn ở Hoa lâm có Thái đường. Nếu thế thì Hoa Lâm có mộ ông bà nội của Lý Thái Tổ, cho nên ở Hoa Lâm được họ Lý quần tụ, thường xuyên tế lễ ở nhà Thái Đường, nên mới xảy ra vụ án Trần Thủ Độ diệt các tôn thất nhà Lý đang cúng tế ở Lý gia lăng, để lại địa danh đồng Bẫy Sập. Lăng mộ Lý Thái Tổ chắc chắn ở Sơn lăng cấm địa, cùng với lăng mộ các vua Lý khác. Nhưng tại sao dân Hoa Lâm vẫn còn ký ức về mộ vua Lý Thái Tổ trong khu Lý gia lăng? Thực ra khi vua Lý Thái Tổ truy phong bà nội Phạm Thị Tiên là hậu thì ngầm truy phong ồng nội Lý Khuê là đế, và mộ của Hùng Công trở thành ” mộ vua Lý “. Do không biết ” mộ vua Lý ” là mộ vua Lý nào, dân sở tại cứ tưởng là mộ vua Lý Thái Tổ!

Con cháu họ Lý đang hành lễ ở Bãi Sập thuộc khu vực Lý Gia Lăng ở Hoa Lâm, Đông Anh, Hà Nội. Tại di tích Hoa Lâm Viên ở xã Mai Lâm, huyện Đông Anh, các nhà khoa học của đoàn khảo sát của Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn và Viện Khảo cổ học đã phát hiện nhiều di tích và hiện vật thời Lý-Trần, đặc biệt là những hiện vật gốm tráng men cao cấp có niên đại thế kỷ VII-X và gạch “Giang Tây Quân” – loại gạch đã tìm thấy ở 2 kinh đô Hoa Lư và Thăng Long. Phát hiện này phần nào hé mở những thông tin về các công trình kiến trúc thời Lý-Trần tại Hoa Lâm Viên, một di chỉ nằm trong vùng văn hóa Kinh Bắc xưa. Về những phát hiện này, chúng tôi quan tâm lan can sấu đá. Mô típ ” rồng-sấu ” này như là một gạch nối giữa motip rồng thời Ngô, Đinh với môtìp rồng thời Lý. Thật vậy rồng ở lan can này chưa hoàn chỉnh như con rồng thời Lý, nó còn mang dáng vẻ sấu ( hay cù) trên chuông đồng phát hiện ở thế kỷ IX, X của giới khảo cổ học. Chưa chắc cặp ” rồng-sấu ” phát hiện được là của một hành cung của vua Lý Thái Tổ cho xây dựng ở Hoa Lâm.

Những di vật gốm tráng men cao cấp thuộc thế kỷ VII-X phát hiện ở Hoa Lâm, Đông Anh cùng với thư tịch cổ cho phép chúng tôi đặt giả thuyết vùng Hoa Lâm Đông Anh từng là nơi cư trú của dòng tộc họ Lý bản địa, có uy vọng, từng có mưu đồ cát cứ thời Vãn Đường, kéo dài trong các thế kỷ VII,VIII, IX, X. Thật vậy, Đại Việt Sử Ký Toàn thư chép: ” Đinh Hợi, (687), (Đường Trung Tông Triết, Tự Thánh năm thứ 4 ).Mùa thu, tháng 7, các hộ người Lý ở Lĩnh Nam theo như lệ cũ nộp nửa thuế, Đô hộ Lưu Diên Hựu bắt phải nộp cả. Các hộ người Lý mới oán giận, mưu làm loạn. Lý Tự Tiên làm chủ mưu, Diên Hựu giết đi. Dư đảng là bọnĐinh Kiến họp quân vây phủ thành. Trong thành binh ít không chống nổi, đóng cửa thành cố giữ để đợi quân cứu viện.Đại tộc ở Quảng Châu là Phùng Tử Do muốn lập công, đóng quân không đến cứu,Kiến giết Diên Hựu. Sau Tư Mã Quế Châu là Tào Trực Tĩnh đánh giết được Kiến. “(sđ d, tr.189).Giao Châu loạn, Mai Thúc Loan khởi nghĩa năm 722. Giặc Côn Lôn-Chà Bà chiếm phủ Trấn Nam đô hộ ở La thành, kinh lược sứ Trương Bá Nghi cầu cứu Đô úy châu Vũ Định là Cao Chính Bình, quân cứu viện đánh tan quân giặc. Bá Nghi đắp lại La Thành năm 767. Rồi năm 791, Phùng Hưng vốn nhà hào phú, sức có thể vật hổ đánh trâu, dấy binh đánh Cao Chính Bình, chiếm phủ trị, tiếc thay sớm qua đời, con là Phùng An lên thay, tôn xưng cha là Bố Cái Đại Vương. Khoảng tháng 5, năm 791 nhà Đường đặt quân Nhu viễn ở phủ trị, cử Triệu Xương làm đô hộ, phủ dụ Phùng An, An đem quân hàng…Năm 819, Dương Thanh là một tù trưởng bản địa, từng được nhà Đường cử làm thứ sử Hoan Châu, khởi nghĩa nhân quan đô hộ Lý Tượng Cổ hà khắc, đánh phá phủ thành, giết Tượng Cổ. Nhà Đường sai Quế Trọng làm An Nam đô hộ, đánh Dương Thanh không được. Lý Nguyên Gia được cử làm đô hộ, đánh nhau với Dương Thanh cũng như dụ hàng cũng không xong. Lý Nguyên Gia tin phong thủy nên dời phủ thành. ĐVSKTT chép: ” Giáp Thìn(824),(Đường Mục Tông Hằng, Trường Khánh năm thứ 4).Mùa đông, tháng 11, Lý Nguyên Gia thấy trước cửa thành có dòng nước chảy ngược, sợ trong châu nhiều người sinh lòng làm phản, vì thế dời đến đóng ở thành hiện nay.(Bấy giờ Nguyên Gia dời phủ trị đến sông Tô Lịch, mới đắp thành nhỏ thôi,có người thầy tướng bảo rằng: Sức ông không đắp nổi thành lớn, sau 50 năm nữa ắt có người họ cao đến đây đóng đô dựng phủ… “(sdd tr.193)…Hậu bán thế kỷ IX, Giao Châu lại loạn vì giặc Nam Chiếu, Cao Biền đánh dẹp, lại đắp thành Đại La to rộng bề thế hơn…Năm Đinh Mão (907) nhà Đường mất, họ Khúc ở Giao Châu tự lập Tiết độ sứ. Vua Nam Hán sai Lý Khắc Chính sang đánh dẹp họ Khúc, lại cử Lý Tiến làm thứ sử. Bộ tướng của Khúc Hạo là Dương Đình Nghệ ở Ái Châu đem quân đánh Tiến, chiếm được Đại La thành…Như thế thời Vãn Đường, các họ Lý, Phùng, Khúc, Dương có mưu đồ nổi dậy để tự chủ ở Giao Châu. Vậy ở bờ bắc sông Đuống có khả năng là vùng lập nghiệp của họ Lý, họ Khúc kế thế làm hùng trưởng.Như thế hành trạng của sư Định Không, Thông Thiện, Đinh La Quý An cùng tâm nguyện của họ có thể hiểu được. Vậy thủ phủ của họ Lý là Hoa Lâm, gần ngã ba sông Hồng, sông Đuống… Những năm loạn lạc họ Lý cứ kinh dinh đất đai về phía đông, đông bắc phía bờ bắc sông Đuống, tạo nên hương Diên Uẩn ở bờ bắc sông Đuống. Những ngôi chùa cổ ở Kinh Bắc được dựng có họ Lý góp công sức như chùa Lục Tổ, chùa Cổ Pháp (chùa Dặn) ở Đình Bảng, chùa Cha Lư (chùa Minh Châu) ở Dương Lôi… Còn họ Dương có khả năng kinh dinh vùng đất thuộc hương Thổ Lỗi, nên về sau có làng Dương Xá. Có khả năng Lý Khuê, là một hùng trưởng ở Hoa Lâm, thời thập nhị sứ quân vượt sông Đuống, về phía nam chiếm Thổ Lỗi để đặt bản doanh vậy. Chúng tôi nghĩ rằng, nếu Dương Lôi là quê nội thì ở Dương Lôi phải có nhà Thái Đường để họ Lý thường xuyên tế lễ tiên tổ họ Lý và cả ngàn năm sau con cháu họ Lý(đã đổi thành họ Nguyễn) phải tìm về. Đằng này con cháu họ Lý vẫn hằng coi Hoa Lâm là quê nội .

Còn làng Dương Lôi, vẫn còn tộc họ Phạm, luôn truyền ức làng mình là quê ngoại và là nơi bà Phạm Thánh Mẫu sinh Lý Công Uẩn vào những ngày gian khổ. Điều thú vị là bà nội của Lý Công Uẩn cũng gốc họ Phạm Dương Lôi, lấy chồng là hùng trưởng Lý Khuê và làm dâu nhà họ Lý ở Hoa Lâm .

5/Thay lời kết:

Khi đã lên ngôi, vua Lý Thái Tổ đã truy phong cha là Hiển Khánh vương và tôn tạo ngôi mộ của cha ở rừng Báng, không xa chùa Thiên Tâm và Dương Lôi, được dân gian gọi là mộ Hiển Khánh Vương. Lại truy phong mẹ là Minh Đức Thái Hậu và cũng xây lăng cho mẹ trong rừng Báng. Do chưa tiện truy phong ông nội Lý Lãng Công, một vị sứ quân đã tử trận, nhưng sau đó truy phong bà nội làm hậu, ban tên thụy để cúng tế; thế thì bí mật truy phong ông nội là hoàng đế vậy… Lý Công Uẩn bí mật dựng mộ phần của ông nội Lý Lãng Công ( mộ Hùng Công) và mộ của bà nội Phạm Thị Tiên (mộ Phạm quốc mẫu) ở Hoa Lâm. Rõ ràng Lý Công Uẩn có người anh được ban tước Vũ Uy Vương , có em là Dực Thánh Vương.Lại có một người chú ruột còn sống và được phong Vũ Đạo Vương, con ông chú là Trung Hiển lại giứ chức Thái úy Lý triều. Như thế Lý công Uẩn có một gia tộc đàng hoàng, nhưng do ông nội là sứ quân Lý Lãng Công, bị Đinh Tiên Hoàng đánh bại và Triều Đinh, Tiền Lê tầm nã gắt gao con cháu Lý Lãng Công, gia đình của Lý Công Uẩn phải sống trong ly tán, bí mật. Nếu không có mối quan hệ huyết thống với sứ quân Lý Khuê thì bà con thân thuộc của thiền sư Vạn Hạnh chỉ cần đổi họ và sống bình thường, đằng này cha mẹ của Lý Công Uẩn phải kết hôn trong bí mật, sống trong rừng, chịu muôn vàn khó khăn và chết thảm ! Do cuộc vận động nhằm đưa Lý Công Uẩn lên ngôi, họ Lý hương Cổ Pháp đã tạo ra huyền thoại cha con Lý Công Uẩn là con thần cháu thánh nên vẫn giữ bí mật mối quan hệ huyết tộc với Lý Khuê. Thôn Dương Đanh, làng Dương Xá được lệnh ngầm tế lễ sứ quân Lý Lãng Công và ở Thái Đường Hoa Lâm là nơi hiệp tế tiên tổ họ Lý, trong đó có ông nội Lý Khuê và bà nội Phạm Thị Tiên của Lý Thái Tổ.

Từ giả thuyết công tác nêu trên, chúng tôi thử dựng một phổ hệ gia tộc Lý Công Uẩn và Quốc Sư Vạn Hạnh. Phả đồ giả thuyết về tông tích của Lý Công Uẩn, trong đó chọn thân phụ của Định Không thiền sư làm tổ họ Lý và phải chăng ngài tổ này là hậu duệ của Lý Tự Tiên, cùng khởi nghĩa với Đinh Kiến vào năm 687? Tạm xềp Định Không thuộc đời thứ nhất, ngang hàng ông cố của Lý Khuê. Có khả năng đệ tử Thông Thiện cũng thuộc họ Lý, ngang đời với ông nội của Lý Khuê. Đệ tử Đinh La Quí An của Thông Thiện, người trị phép thuật của Cao Biền và trồng cây gạo lịch sử ở Dương Lôi là ngang đời với cha của Lý Khuê và là hậu duệ của Đinh Kiến. Họ Khúc từng khởi nghĩa và tự chủ, có hậu duệ là Khúc Lãm, được Trưởng lão Đinh La Quí An nhắc đến trong lời trối…

Chúng tôi đề xuất một giả thuyết công tác trong công cuộc tìm kiếm tông tích của nhà vua huyền thoại Lý Thái Tổ. Với tinh thần khoa học, chúng tôi dựa vào những bài kệ mang màu sắc sấm ký được chép trong Thiền Uyển tập anh ngữ lục, hoặc bài sấm ký xuất hiện trên cây gạo… để tìm sự thật về tông tích của Lý Công Uẩn. Thiền sư Vạn Hạnh đã hoàn thành xuất sắc tâm nguyện của họ Lý nói riêng và của dân Việt nói chung. Dẫu là thiền sư ngài đã đạt vinh quang tột bực, cũng như người cháu, người con nuôi và người học trò xuất sắc Lý Công Uẩn. Tuy nhiên để đạt được sự vinh quang ấy thì tự đáy lòng thiền sư Vạn Hạnh và vua Lý Thái Tổ vẫn đau đáu một nỗi niềm không nguôi là Lý Công Uẩn là người ” mất gốc ” ! Vì lẽ đó, vị cố vấn Vạn Hạnh đã bàn với vua Lý Thái Tổ khi vừa lên ngôi đã phong tước vương cho chú, anh, em ; truy phong mẹ và cha…tức là biến huyền thoại người thần của Lý Công Uẩn thành bậc có cha là thần và mẹ là người thực của cõi nhân gian. Tuy nhiên sau 10 năm ở ngôi, nỗi đau ấy vẫn còn trong thiền sư Vạn Hạnh và vua Lý Thái Tổ, cho nên hai người quyết định truy phong bà nội của Lý Công Uẩn, ở Hoa Lâm, là hậu. Nhưng không truy phong ông nội, vẫn tạo ra huyền thoại bà nội ” cảm thần hầu ” trên tảng đá trong hang và sinh Hiển Khánh Vương. Chính ở chùa Tiêu Sơn, thiền sư Vạn Hạnh kể về các vị tổ Định Không, Thông Thiện, Đinh La Quí An, Thiền Ông với những bài kệ có sức dự đoán như thần là nhằm gửi lại hậu thế những chìa khóa để giải mã gốc gác người thực của Lý Công Uẩn. Do bối cảnh lịch sử đương thời, trước và sau khi Lý Công Uẩn lên ngôi, Vạn Hạnh và Lý Công Uẩn âm thầm giữ kín nỗi niềm bi kịch ấy, khiến hậu thế gặp nhiều khó khăn trong việc tìm gốc gác của Lý Thái Tổ. Khi nêu giả thuyết để góp phần tìm kiếm tông tích của vua Lý Thái Tổ, có thể phạm sai lầm, có gì sơ suất thì các nhà sử học và bà con họ Lý, họ Phạm góp ý cho chúng tôi trong tinh thần khoa học.

6-9–2010 Trần Viết Điền

Share

Truyện Cổ Tích Phiên Bản 18+

Xưa, có một nàng công chúa tên là Quỳnh Nga. Nàng có sắc đẹp tuyệt trần, lại đến tuổi cặp kê nên nhà vua đăng tin kén phò mã đến khắp dân gian và các nước láng giềng. Rất nhiều hoàng tử, nhân tài các nước đến tham gia tuyển chọn nhưng không ai được nàng vừa ý.

Lúc bấy giờ có một tên đại bàng tinh cực kỳ háo sắc, thường xuyên bắt cóc gái nhà lành về hang ổ để cưỡng hiếp. Nghe tin công chúa Quỳnh Nga tuyển phò mã, đại bàng tinh cũng hóa hình người đến dự tuyển nhưng thất bại. Không cam lòng, gã thường xuyên bay quanh bầu trời hoàng cung tìm cơ hội bắt cóc công chúa.

Sau nhiều lần kén rễ bất thành, hoàng hậu lo buồn hỏi công chúa: “Con gái, sao bao nhiêu vương tôn quý tộc đến hỏi cưới mà con vẫn chưa tìm được ý trung nhân vậy?”

Công chúa e thẹn nũng nịu: “Mẫu hậu, con không thích những gã công tử bột đó! Con…”

“Nói ta nghe con thích người như thế nào? Mẫu hậu sẽ làm chủ cho con.”

Công chúa thẹn cúi mặt, giọng nói nàng nhỏ dần: “Con… con thích kiểu đàn ông… khỏe mạnh và… hoang dại cơ…” Xưa giờ Quỳnh Nga chưa từng thổ lộ chuyện tình cảm với ai, lần này nói ra khiến nàng thẹn đến đỏ mặt, chỉ muốn chui xuống đất mà trốn, lại nhìn lên thấy mặt hoàng hậu có ý cười lạ lùng, Quỳnh Nga liền đứng dậy nói: “A! Không nói với mẫu hậu nữa! Con ra ngắm hoa đây!” Rồi nàng cười thẹn bước vội ra ngoài.

Lúc này đại bàng tinh đang lượn trên cao, thấy công chúa bước ra liền sà xuống bắt lấy rồi bay đi, mặc cho nàng giãy giụa kêu cứu.

Đại bàng tinh bay ngang một cây đa lớn, đột nhiên dưới gốc đa có một mũi tên bắn lên trúng ngay vào phao câu gã. Đại bàng lảo đảo tìm cách rút mũi tên ra nhưng không được, đành tiếp tục bay, lòng thầm chửi thằng mất dạy nào bắn thủng đít mình.

Cuối cùng đại bàng tinh cũng chật vật bắt được công chúa Quỳnh Nga về hang, gã nhốt nàng lại rồi tranh thủ chửa trị vết thương.

Ở hoàng cung, nhà vua xót ruột và phẫn nộ tột cùng, liền truyền lệnh cho quan đô đốc mới nhận chức là Lý Thông đi tìm cứu công chúa, vua hứa nếu Lý Thông cứu được nàng vua sẽ gả công chúa và truyền ngôi cho.

Lý Thông mừng lo thấp thởm, cho quân đi lùng sục khắp nơi suốt mười ngày mà không có tin tức gì, đành đi đến gốc đa nơi người em trai kết nghĩa tài ba của gã sinh sống để nhờ vả.

Lý Thông gặp được người em kết nghĩa dưới gốc cây đa, giả vờ mừng rỡ nhớ thương rồi lái qua chuyện công chúa bị bắt cóc.

Sau khi nghe lời kể của Lý Thông, người em trai tên Thạch Sanh ngẫm nghĩ rồi kể: “Mười ngày trước em có thấy một con đại bàng lớn lắm, nó gắp theo một cô gái bay ngang đây, em ngắm vô đầu nó mà bắn hụt trúng vô đít.”

Lý Thông mừng rỡ hỏi dồn dập: “Thật không? Vậy nó chết chưa, cô gái đó đâu rồi?”

Thạch Sanh nói tiếp: “Nó bay tiếp được, nhưng em đuổi theo tới một cái hang, mà sâu quá em xuống không được nên định chờ nó ra thì đánh mà mười ngày nay không thấy nó bay ra.”

Lý Thông gật gù nghĩ một lúc rồi nói: “Giờ anh về cung gọi thêm người, sau đó em dẫn anh đến đó, anh buộc dây đưa em xuống cứu công chúa rồi sau đó anh kéo em lên, được không?”

Trong khoảng thời gian Lý Thông đến tìm Thạch Sanh, tại hang ổ, đại bàng tinh đã hồi phục vết thương. Vốn tính dâm tà mà bị thương phải nhịn suốt mười ngày, đại bàng tinh không thể nhịn thêm, lập tức tìm đến chỗ giam công chúa Quỳnh Nga để thu hoạch chiếm lợi phẩm.

Nói về công chúa Quỳnh Nga, nàng bị nhốt trong một căn phòng đá rộng rãi, đại bàng tinh làm căn phòng này để hưởng thụ với những mỹ nhân của gã nên phòng được làm khá lộng lẫy với ánh nến sáng lung linh, một chiếc giường lớn êm ái, có hẳn nơi vệ sinh và một hồ nước ngầm để tắm rửa. Hàng ngày, đại bàng tinh cũng mang trái cây, thịt nướng đến nên công chúa cũng không phải lo cái ăn dù nàng ăn rất ít vì lo lắng.

Bấy giờ Quỳnh Nga vừa tắm xong, nàng đang khỏa thân ngồi trên giường cho khô người thì chợt thấy đại bàng tinh nhìn mình qua khung cửa sắt, nàng giật mình chộp vội chiếc áo choàng khoác lên người, nhưng chiếc áo choàng quá mỏng nên để lộ ra hai bầu ngực căng tròn gợi dục cũng những đường cong quyến rũ trải dài xuống đôi chân.

Đại bàng tinh đang ở hình người, gương mặt gian tà với cái mỏ nhọn hoắc liếm láp thèm thuồng khi nhìn thấy cơ thể quyến rũ cùng vẻ hoảng hốt động lòng người của Quỳnh Nga.

Thấy gương mặt dâm tà của đại bàng tinh lướt như muốn liếm khắp trên cơ thể mình, Quỳnh Nga vội với tay tìm thêm quần áo để mặc nhưng chợt nhớ nàng đã treo cạnh hồ nước.

Đại bàng tinh mở cửa bước vào, gã cười dâm tiện nhìn vào khe ngực Quỳnh Nga, dưới lớp lụa mỏng có thể thấy rõ hai quả tuyết lê ngọt ngào của nàng, răng đại bàng tinh hé ra như chỉ muốn cắn lấy.

“Đừng lại đây!” Quỳnh Nga hoảng sợ vừa lấy tay che trước ngực và dưới mu vừa lùi lại.

Đại bàng tinh cười dâm tiến lại gần Quỳnh Nga, mũi gã hít lấy hương da thơm ngát của cơ thể nàng, hai tay gã giơ lên chực chờ tìm cách ôm công chúa vào lòng: “É hé hé. Ngoan nào người đẹp, ta sẽ không làm nàng đau đâu!”

Quỳnh Nga lùi nhanh hơn để tránh vòng tay của đại bàng tinh, nhưng phía sau là hồ nước khiến nàng trượt chân ngã xuống. Dưới hồ nước ngầm trong vắt, những đường cong vốn đã quyến rũ giờ có nước phủ lên lại càng thêm mê người.

Đôi mắt đại bàng tinh vốn nhìn tốt hơn mắt người nên dù trong ánh nến mờ ảo, gã vẫn có thể nhìn rõ mồn một cơ thể tuyệt trần của Quỳnh Nga, tranh thủ lúc nàng đang ngã dưới hồ, đại bàng tinh liền nhào xuống ôm lấy nàng.

“UM! ÚM! UHM!” Quỳnh Nga mím chặt môi lắc đầu né tránh cái hôn của đại bàng tinh, hai tay nàng đẩy mạnh vào ngực gã cố thoát ra.

Nhưng đại bàng tinh vốn là yêu quái, sức khỏe vượt xa người thường nên nàng công chúa chân yếu tay mềm càng không có khả năng phản kháng. Đại bàng tinh le cái lưỡi dài ngoằng của mình ra sức cạy môi Quỳnh Nga, một tay gã giữ chặt eo không cho nàng giãy giụa, tay còn lại vuốt ve làn da đùi mịn màng của nàng trong làn nước mát rượi.

Trong hình người, đại bàng tinh ở trần mặc một chiếc quần da hổ, con cặc của gã hứng tình giương ra làm lớp lông thú ướt át cọ sát vào mép âm đạo ngập trong nước của Quỳnh Nga, cảm giác nhồn nhột mà kích thích khiến nàng dần nảy sinh cảm giác thích thú dù bản thân không hề muốn.

Môi Quỳnh Nga vẫn còn mím chặt cố ngăn không cho cái lưỡi tinh quái của tên yêu nghiệt chui vào miệng mình, một tay nàng chống trên ngực gã cố đẩy gã ra, tay còn lại nàng vịn lấy bàn tay rắn chắc của đại bàng tinh để cố kéo tay gã rời khỏi đùi mình.

Nhưng sức Quỳnh Nga chẳng thể lay động nổi đại bàng tinh, ngược lại còn khiến gã thêm hăng máu. Đại bàng tinh xoa từ đùi đến cặp mông mịn màng tròn căng của Quỳnh Nga, những ngón tay dài sọc của gã bóp nhẹ mông Quỳnh Nga để hưởng thụ độ đàn hồi tuyệt mỹ của mông nàng, sau đó gã dùng một ngón tay vuốt nhẹ khe mông hẹp từ eo xuống tận âm đạo Quỳnh Nga, khiến nàng khẽ run nhẹ trong cơn kích tình.

Phía trên, cái lưỡi đại bàng tinh thôi không tấn công vào môi Quỳnh Nga nữa, thay vào đó gã bắt đầu hôn liếm khắp gương mặt xinh đẹp của nàng, tận hưởng làn da mịn màn cùng làn hương thơm ngan ngát tuyệt trần. Công chúa cố xoay đầu để tránh những cái hôn dâm tà của đại bàng tinh, nhưng chỉ càng tạo cơ hội cho gã dễ dàng đặt dấu môi lên toàn bộ gương mặt nàng.

“THẢ TA RA! A! PHỤ VƯƠNG CỨU CON!” Quỳnh Nga sợ hãi hét lớn, đôi mắt đen láy xinh đẹp nhỏ ra một dòng nước mắt uất ức khi ngón tay của đại bàng tinh vuốt nhẹ rồi chen vào âm đạo nàng.

“Ngoan nào, ta đang làm cho nàng sướng chứ có hại gì nàng đâu!” Mặc kệ Quỳnh Nga kêu la, đại bàng tinh tha hồ hưởng thụ cảm giác mượt mà ướt át của ngón tay trong âm đạo nàng công chúa kiều diễm, dù vậy gã chỉ mơn trớn phía ngoài âm đạo nàng chứ không dám cho ngón tay vào sâu vì sợ làm mất trinh tiết nàng công chúa trước khi con cặc của gã được hưởng thụ điều này.

Mơn trớn âm đạo Quỳnh Nga một lúc, đại bàng tinh giật tấm áo choàng của nàng quăng ra, sau đó gã thèm thuồng lướt mắt nhìn khắp thân thể trần trụi của nàng. Đại bàng tinh bế Quỳnh Nga đi lên khỏi mặt nước, gã dùng phép thổi một luồng gió làm khô người cả hai. Gã đặt nàng công chúa xinh đẹp đang giãy giụa xuống giường, còn bản thân thì đứng cởi chiếc quần ra khỏi người.

Con cặc xám xịt dài và to dần về phía đầu khất trông như một cây chày đâm tiêu lực lưỡng bật ra khiến Quỳnh Nga đang hoảng loạng chợt khựng người. Nàng chưa bao giờ nhìn thấy dương vật của một người đàn ông, nhưng dường như bản năng đàn bà mách bảo với nàng rằng con cặc của đại bàng tinh là thứ đồ vật ngon lành nhất mà nàng hằng khao khát.

Trong một khoảnh khắc, Quỳnh Nga quên cả sợ hãi, thậm chí trong đầu nàng còn lóe lên mong muốn được tận hưởng cảm giác khi con cặc khổng lồ của tên yêu tinh xấu xí đẩy sâu vào âm đạo mình. Nhưng Quỳnh Nga chợt bừng tỉnh, nàng vội rời khỏi giường chạy về phía cửa nhưng bị đại bàng tinh tóm lại rồi quăng lên giường.

“Sao phải chạy, nàng cứ yên tâm nằm đây, ta bảo đảm con cặc này của ta sẽ làm nàng sướng đến mức không muốn rời khỏi đây! He he!” Đại bàng tinh quỳ trên giường, dùng một tay túm lấy hai cổ tay công chúa giơ lên trên đầu nàng, gã vừa nói vừa cầm con cặc to đùng gõ gõ đầu khất lên môi Quỳnh Nga.

Những cú gõ cặc của đại bàng tinh làm mùi hôi ngai ngái xộc vào mũi Quỳnh Nga, khiến nàng nắm mắt lại định nín thở. Nhưng trong cảm giác ghê tởm, Quỳnh Nga lại cảm nhận được sự hấp dẫn lạ thường trong mùi hôi dái của gã yêu tinh, môi nàng bất giất tự hé ra như muốn ngậm lấy con cặc của gã nhưng rồi lập lức mím chặt lại.

Đại bàng tinh gian xảo cũng nhận ra khoảnh khắc hé môi của Quỳnh Nga, gã cười khoái trá: “Hà hà! Thèm rồi phải không? Yên tâm đi, từ từ ta sẽ cho nàng nếm thử, giờ thì…” Đại bàng tinh ngập ngừng liếc xuống hai quả tuyết lê chín mọng của Quỳnh Nga, hai đầu ti nhỏ nhắn hồng hào dường như đang phản bội nàng khi tự cương cứng lên.

Đại bàng tinh nuốt nước bọt há miệng đớp lấy cái đầu ti bé nhỏ đang nhô lên trên ngực Quỳnh Nga khiến nàng kêu lên: “Á!”

Đại bàng tinh sướng đê mê, răng gã nhai nhai cái đầu ti xinh đẹp, môi gã mút lấy bầu sữa căng tròn trắng mịn phía dưới, mũi gã hưởng thụ mùi hương da dịu dàng, tay gã bóp nắn đo đếm sức căng mịn của bầu vú còn lại.

“A… Đừng mà!” Công chúa van xin, hai tay nàng bị túm chặt nên chỉ có thể phản kháng bằng cách ưỡn mình quằng quại, nhưng cũng chẳng khác hành động hưởng thụ là mấy. Dù phản kháng nhưng Quỳnh Nga không thể phụ nhận sự kích tình nơi hai bầu ngực, chỉ e rằng nếu cứ tiếp tục thế này thì nàng sẽ ngoan ngoãn trao thân cho gã.

Đại bàng tinh vốn là tay hiếp dâm chuyên nghiệp, gã thừa biết cách để khiến phụ nữ ngoan ngoãn trao thân mà không cần dùng quá nhiều vũ lực. Chẳng bao lâu sau thì Quỳnh Nga đã chuyển từ giãy giụa sang quằn quại hưởng thụ.

Đại bàng tinh miệng vẫn ngoạm vú Quỳnh Nga để mà bú liếm, tay gã dời xuống vuốt ve mơn trớn làn da trằng hồng mềm mại của nàng, vuốt dọc theo đường eo cong vút xuống đùi nàng và tách cặp đùi mềm mịn ra để tiếp tục mơn trớn âm đạo nàng.

Lần này Quỳnh Nga phản kháng yếu ớt rồi dang nhẹ đôi chân cho tay đại bàng tinh chen vào, âm đạo nàng trước đó được phép thuật làm khô giờ đã dần ướt lại bởi dâm thủy. Đại bàng tinh dùng ngón tay vuốt dọc một đường trên âm đạo Quỳnh Nga để thu lấy một vệt dâm thủy lên ngón tay rồi cho vào miệng mút.

“Khà! Dâm thủy của nàng ngon tuyệt!” Đại bàng tinh cảm thán sau khi nhắm mắt phân tích dâm vị đang tan trong đầu lưỡi khiến Quỳnh Nga đỏ mặt quay đầu sang chỗ khác mắng khẽ: “Biến thái!”

“Nàng bảo ta biến thái? Được! Ta sẽ cho nàng biết thế nào là biến thái!” Đại bàng tinh cười khà khà buông hai tay Quỳnh Nga ra để vịn lấy hai bắp đùi nàng dang rộng ra, còn gã thì ngồi giữa ngắm nghía cái âm đạo hồng hào trinh nguyên của nàng với vẻ mặt thèm khát.

Mặc cho Quỳnh Nga đang bắt đầu một đợt giãy giụa mới, đại bàng tinh úp mặt vào sát âm đạo nàng rồi le cái lưỡi dâm tà nghịch ngợm liếm một đường.

Cái lưỡi dài của gã yêu quái quậy phá liếm láp khắp phía ngoài âm đạo Quỳnh Nga, khiến nàng dâng lên một cơn khoái cảm mà trong đời nàng chưa từng được hưởng. Dù sướng nhưng Quỳnh Nga không hề muốn trao trinh tiết của mình cho một tên yêu quái xấu xí, nàng tiếp tục giãy giụa đấu tranh với cơn hứng dục của chính mình.

Đại bàng tinh vừa liếm mút âm đạo công chúa vừa dùng tay vuốt ve cắp đùi trắn nõn của nàng, cho đến khi âm đạo Quỳnh Nga ướt nhẹp và nàng ngưng thôi giãy giụa thì gã bắt đầu quỳ dậy, con cặc như cây chày giương đến trước cửa mình nàng công chúa.

Đầu khất của đại bàng tinh chạm vào mép âm đạo công chúa Quỳnh Nga tựa như một nụ hôn mãnh liệt khiến cả hai cùng run khẽ trong cơn khoái lạc. Đại bàng tinh giữ nguyên vị trí như vậy và hỏi: “Thế nào? Nàng có muốn ta cho vào không?”

Gương mặt Quỳnh Nga bây giờ đã lộ sắc dâm mê mị, nhưng nàng vẫn cố phản kháng bằng chút lý trí còn sót lại: “Đ… đừng…”

Nhưng đại bàng tinh không phải loại lương thiện để nói đừng là đừng, gã cười đê tiện rồi từ từ đẩy nhẹ con cặc to đùng và khe âm đạo tươi ngon của Quỳnh Nga.

“A… Đ… đừng! Thả ta ra! Đừng mà…” Quỳnh Nga ràn rụa nước mắt van xin, lần đầu bị một con cặc chui vào nới rộng âm đạo khiến Quỳnh nha đau đớn, nhưng trong cơn đau này cũng có cơn sướng khiến Quỳnh Nga nữa muốn dừng nữa muốn trải nghiệm.

Âm đạo công chúa ép khá chặt còn con cặc quá to nên đại bàng cũng khá chật vật nhích từng chút vào trong, nhưng nhờ có kinh nghiệm nên cũng không quá mức khó khăn, sau một lúc thì gã đẩy con cặc của mình vào đến tận màng trinh công chúa rồi dừng lại tại đó.

Âm đạo Quỳnh Nga dần quen với con cặc của đại bàng tinh, cảm giác đau thốn dần hạ xuống nhường chỗ cho cảm giác sương sướng.

Trong lúc Quỳnh Nga đang nhắm mắt thở phào vì tưởng rằng không còn phải chịu đau nữa thì đại bàng tinh chợt tiếp tục đẩy con cặc của gã tiến vào. Màng trinh căng ra rồi bị xuyên thủng trong tiếng thét đau đớn tột cùng của nàng công chúa xinh đẹp, răng nàng cắn chặt còn hai tay thì bấu vào nệm giường, nước mắt ràng rụa.

“Tha cho ta… a…” Quỳnh Nga rên rỉ van xinh, còn đại bàng tinh thì đầy khoái trá từ từ rút cặc ra sau khi phá được trinh tiết của nàng.

Đại bàng tinh rút hẳn con cặc to khỏe của mình ra khỏi cửa mình công chúa, kéo theo một dòng màu đào chảy ra khỏi âm đạo nàng. Lúc này Quỳnh Nga đã buông xuôi, nàng khóc trong tức tưởi khi thân xác ngọc ngà bao năm gìn giữ lại bị một gã yêu tinh xấu xí đê hèn tước đoạt.

“A… Đừng…” Quỳnh Nga nói không ra hơi, cây chày của đại bàng tinh lại lần nữa chui sâu vào âm đạo nàng, gây ra một cơn sướng để mê kèm theo cảm giác đau thốn.

“Hà hà, sướng không công chúa của ta?” Đại bàng tinh cười đê tiện, gã thúc cặc vào rồi lại rút ra nhanh dần.

“Ta… hận ngươi! A… a…” Công chúa hận thù trừng mắt trước đại bàng tinh, nhưng đôi chân nàng lại giơ lên hòa vào nhịp đẩy cặc của gã.

“Rồi nàng sẽ yêu ta ngay thôi!”

Đại bàng tinh đột ngột tăng tốc đẩy con cặc to đùng của gã chui vào rồi lại rút ra khỏi cửa mình Quỳnh Nga, khiến nàng quay cuồng giữa sung sướng và uất ức. Đại bàng tinh vừa ra sức đụ công chúa vừa áp môi gã hôn lấy môi nàng, cũng như lần trước, công chúa lại mím chặt môi ngăn không cho lưỡi gã chui vào.

“ÚM! UHM! ƯM!…” Quỳnh Nga cố ngậm miệng, bản thân nàng cũng không chắc những âm thanh phát ra từ cổ họng nàng là tiếng kêu phản đối hay tiếng rên sung sướng.

Cái lưỡi dài của đại bàng tinh chui sâu vào miệng Quỳnh Nga nhanh chóng chạm vào lưỡi nàng rồi lì lợm quậy phá, đồng thời tay gã chộp lấy ngực nàng véo nhẹ khiến Quỳnh Nga càng thêm kích thích. Quỳnh Nga chợt nhận ra nàng càng lúc càng cảm thấy thích sự phá phách của đại bàng tinh, thậm chí mùi mồ hôi hôi hám của gã cũng góp phần tạo ra cơn sướng trong nàng. Cõ lẽ, đây là sự hoang dại mà nàng hằng khao khát…

“Uhm… uhm… um…” Cuối cùng, Quỳnh Nga chịu thua, hai tay nàng giơ lên ôm lấy đầu đại bàng tinh, đôi môi nàng lần đầu tiên hé ra trao cho gã một nụ hôn ngọt ngào thực thụ, lưỡi nàng cuộn lấy lưỡi gã để trao đổi hương vị của nhau.

Đại bàng tinh cũng khá bất ngờ trước sự ngoan ngoãn của Quỳnh Nga, trong lòng gã cười lên đắc thắng, con cặc bá đạo tiếp tục tăng tốc giao hợp với âm đạo của nàng công chúa xinh đẹp.

Vì là lần đầu nên khoái cảm đến với Quỳnh Nga rất nhanh, nàng bấu chặt đầu đại bàng tinh, đôi chân thon dài của nàng quặp chặt lấy gã như không muốn rời ra, đôi môi ngọt ngào rời khỏi môi đại bàng tinh và rên rỉ: “A.. A.. A…”

Biết Quỳnh Nga sắp đạt cực khoái, đại bàng tinh chiều ý nàng, gã gia tốc để cố gắng cùng nàng lên đỉnh trong đêm động phòng đầu tiên của hai người, căn phòng đá vang vọng khiếng tiếng da thịt va chạm càng thêm kích thích.

“A! A! S… sướng! T… Thiếp… sướng! A! Á! A! Mạnh.. lên chàng! Thiếp… sướng!”

Hai thân xác lõa lồ một đen đúa xấu xí, một trắng hồng xinh đẹp ôm chặt lấy nhau cùng co giật, con cặc của đại bàng tinh bắn mạnh những đợt tinh trắng đục vào tử cung nàng công chúa. Hai người trao nhau một nụ hôn dâm tà đầy thỏa mãn…

Sau khi thỏa cơn dục vọng, Quỳnh Nga mặc lại quần áo rồi ngủ thiếp đi, còn đại bàng tinh vốn tính cẩn thận nên không ngủ cùng nàng mà khóa cửa trở về phòng mình đánh một giấc.

Lúc này, Thạch Sanh cùng Lý Thông và vài chục tên lính đã tìm đến hang ổ đại bàng tinh. Thạch Sanh cột dây vào người mình cho lính của Lý Thông giữ lấy dây rồi trèo xuống hang.

Thạch Sanh xuống đến đáy hang, chàng tháo dây rồi cầm đuốc, cung tên và rìu tìm cứu công chúa. Chàng tìm thấy một cô gái xinh đẹp nằm ngủ trong một căn phòng thì đoán ngay là công chúa Quỳnh Nga, liền dùng rìu phá cửa vào gọi nàng dậy.

Quỳnh Nga vừa mệt mỏi sau màn xuân tình với đại bàng tinh nên nàng ngủ rất sâu, chỉ mơ màng hé hờ mắt nhìn thấy bóng người cao to lực lưỡng rồi ngủ tiếp. Thạch Sanh gọi mãi không dậy, đành bế nàng trốn ra ngoài.

Thạch Sanh buộc dây vào người công chúa cho Lý Thông kéo lên trước. Lý Thông sai người kéo dây lên, thấy đúng công chúa Quỳnh Nga thì mừng rỡ vô cùng, liền nảy ra ý định giết Thạch Sanh cướp công.

Lý Thông sai người kéo Thạch Sanh lên, đến khi gần lên đến mặt đất thì liền cắt dây khiến Thạch Sanh ngã xuống hang, sau đó lại sai người dùng đá lấp kín miệng hang rồi mang công chúa xinh đẹp về cung, lòng khoái trá chờ ngày được lên ngôi vua.

Thạch Sanh ngã từ trên cao xuống, tuy không chết nhưng cũng bị thương khá nặng. Cùng lúc này thì đại bàng tinh đã thức giấc, định bụng đến phòng Quỳnh Nga tiếp tục chinh phục nàng, nhưng công chúa đã mất, đại bàng tinh phẫn nộ gầm lên, vách đá ầm ầm rung chuyển.

Thạch Sanh đang bị thương, biết mình không đánh lại đại bàng tinh nên liền đi sâu vào hang tìm lối ra. Đến một nơi, chàng tìm thấy một căn phòng tương tự như phòng giam công chúa Quỳnh Nga, chàng đứng ngoài cửa nhìn vào xem trong phòng có ai, nhưng chỉ thấy trong hồ nước ngầm có một con cá nhỏ rất đẹp tỏa ra ánh sáng màu thiên thanh.

Thấy có người lạ, con cá đột nhiên phát sáng hóa thành một cô gái vô cùng diễm lệ, nàng khoác trên mình một bộ áo mềm mại màu thiên thanh, làn da trắng nõn nà thuần khiết với đôi mắt màu xanh thẳm như nước biển và mái tóc dài óng ánh cùng màu.

Nàng tiến lại gần cửa, nhìn vào người thanh niên tuấn tú phía ngoài song sắt và hỏi: “Ngươi là ai? Sao lại đến đây?”

Thạch Sanh ngây người trước vẻ đẹp huyền diệu của người thiếu nữ, sắc đẹp của nàng so ra không hề thua kém công chúa Quỳnh Nga, chàng đáp: “Ta tên Thạch Sanh, ta vào đây để cứu một người, nhưng đang thoát ra thì bị đứt dây rơi xuống.”

Nghe thế, cô gái mừng rỡ nói: “Vậy chàng có thể cứu ta ra khỏi căn phòng này không? Ta tên là Thiên Thanh, con gái vua Thủy Tề, bị đại bàng tinh bắt đến đây từ tháng trước, chỉ cần thoát khỏi căn phòng này là ta có cách giúp chàng rời khỏi!”

Thạch Sanh vừa mừng vừa lo nói: “Nhưng đại bàng tinh dường như đã biết chuyện ta cứu được người, đang phẫn nộ săn lùng, còn ta lại bị thương, sợ gặp phải nó thì đánh không lại!”

Công chúa Thiên Thanh ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Con đại bàng tinh này có một điểm yếu, đó là mỗi khi… l… làm tình xong thì sẽ ngủ một giấc… Ta… ta sẽ dụ gã làm tình, chàng núp một bên lợi dụng lúc gã ngủ rồi giết gã!”

“Làm tình là gì?” Thạch Sanh ngây thơ hỏi, từ nhỏ hắn đã mồ côi sống một mình dưới gốc đa, sau đó cũng chỉ tiếp xúc với mẹ con Lý Thông, chưa từng biết về quan hệ nam nữ.

Công chúa Thiên Thanh khẽ cười, nhìn gương mặt ngây thơ thật thà của Thạch Sanh, nàng tin là gã không hề có ý trêu chọc nàng. Nàng cười ngọt ngào đáp: “Bên kia có một cái hốc, chàng nấp vào đó, chờ đại bàng tinh vào phòng ta thì sẽ biết làm tình là gì!”

Thạch Sanh gật đầu rồi nấp vào hốc đá gần đó, lát sau, đại bàng tinh hầm hầm tiến đến kiểm tra phòng Thiên Thanh, thấy nàng ngồi trên giường, gã thở phào mở cửa bước vào hỏi: “Nãy giờ nàng có thấy người nào đi ngang đây không?”

Đôi mắc sắc sảo của Thiên Thanh mở to hỏi: “Trong này ngoài chàng còn có ai khác sao?” Nói xong, nàng ra vẻ õng ẹo hờn dỗi: “Suốt mười ngày nay chàng không thèm đến với thiếp, hay là tìm được nàng nào khác rồi…”

Đại bàng tinh cười dối trá đáp: “Ta nào có… có nàng đẹp thế này thì ta đâu cần ai khác nữa. Chỉ là mười ngày trước ta bị thương nên phải chữa thương không tiện đến chăm sóc nàng…”

“Vậy sao? Thế chàng bị thương ở đâu, để thiếp xem?” Thiên Thanh vờ lo lắng nghiêng người về phía đại bàng tinh, đôi bàn tay thon dài mềm mại của nàng vịn vào ngực gã.

Đại bàng tinh có hơi bất ngờ trước sự dịu dàng khác thường của Thiên Thanh, nhưng gã chỉ nghĩ là do bản thân đã chinh phục được nàng nên lòng thấy khoái trá, quên cả cơn tức vì Quỳnh Nga trốn mất. Đại bàng tinh nhìn xuống gương mặt đẹp rạng ngời của Thiên Thanh rồi nhìn xuống khe ngực hấp dẫn lộ ra dưới cổ áo nàng, máu dâm tà của gã lại trỗi dậy.

Gương mặt Thiên Thanh ửng hồng, dù hận đại bàng tinh vì bắt cóc và lấy mất trinh tiết của mình, nhưng sau nhiều lần làm tình cùng gã, nàng dần cảm thấy thích sự dâm tà và khả năng tình dục tuyệt vời của gã, tiếc là nàng chỉ có thể sống dưới biển cả chứ không thể cùng đại bàng tinh sống trong hang động u tối này.

Thiên Thanh dịu dàng vuốt dọc theo nơi nhô lên dưới quần đại bàng tinh, nàng ân cần nói: “Vậy sao? Để thiếp chữa cho chàng.” Thiên Thanh quỳ trước đại bàng tinh, nàng ngước mắt lên nhìn gã cười quyến rũ, hai tay nàng nhẹ nhàng tháo dây lưng quần gã.

Không còn điểm tựa, chiếc quần da thú của đại bàng tinh trượt xuống. Nhìn con cặc hùng dũng giương ra, Thiên Thanh cười thích thú rồi nàng nhắm mắt ngọt ngào đặt vào đầu khất một nụ hôn làm đại bàng tinh sướng run người.

Cảm giác ấm áp dần lan tỏa ra từ đầu khất của đại bàng tinh, gã nhắm mắt rùng mình thưởng thức khi đôi môi thơm ngọt ấm áp của Thiên Thanh hé ra ôm lấy đầu khất gã.

Mùi ngai ngái phả vào mũi như thứ chất kích dục ngấm vào não Thiên Thanh, nàng ngậm sâu con cặc của đại bàng tinh vào mồm, chiếc lưỡi mềm mại của nàng cũng tham gia liếm quanh đầu khất của gã.

Thiên Thanh vừa bú cặc đại bàng tinh vừa đưa ánh mắt dâm đãng liếc lên gã, nàng đưa tay kéo nhẹ làm vai áo trượt xuống cánh tay, lộ ra bờ vai trần gợi cảm cùng một nữa bầu vú căng tròn như mời gọi.

Đại bàng tinh đưa tay xuống vuốt ve bầu ngực Thiên Thanh, gã kéo nhẹ cổ áo nàng xuống để cầm lấy cái đầu ti đỏ hồng mơn mởn rồi ngịch phá.

“Uhm…” Đầu ti nhạy cảm bị kích thích khiến Thiên Thanh rên khẽ, dù nguyên hình là tiên cá nhưng khi hóa hình người thì cơ thể nàng cũng không khác gì cơ thể phụ nữ loài người.

Thạch Sanh lúc này đang nấp trong hốc cạnh phòng, nhìn qua song sắt, chàng thấy rõ cảnh nàng Thiên Thanh xinh đẹp đang quỳ trước đại bàng tinh, miệng nàng bú cái vật to dài mà Thạch Sanh trước giờ chỉ dùng để đi đái. Chàng thầm thắc mắc tại sao Thiên Thanh bú cái vật hôi dám dơ bẩn này mà nét mặt nàng lại có vẻ như rất sung sướng và ngon lành. Hơn nữa con cặc của chàng cũng cứng đên như cũng muốn được Thiên Thanh bú cho như vậy.

Thiên Thanh cũng thầm liếc ra ngoài, sự thật rằng có người đang thấy cảnh mình đang dâm đãng quỳ bú cặc cho một gã yêu tinh xấu xí không khiến nàng cảm thấy nhục nhã mà chỉ khiến nàng thêm phần kích thích.

Bú cặc một hồi thì Thiên Thanh mỏi miệng nhả ra. Đại bàng tinh liền cởi đồ nàng ra, gã bắt nàng bò chổng mông trên giường, còn bản thân thì úp mặt vào mông nàng chu cái mỏ nhọn hôn hít liếm láp từ khe mông xuống âm đạo.

Thiên Thanh đang trong tư thế quay mặt về phía cửa, nhìn về phía cái hóc tối mà Thạch Sanh đang nấp, trong lòng nàng chợt dâng lên cơn dâm đãng muốn chọc nứng chàng trai lạ.

Cặp mông tròn lẳng của Thiên Thanh lắc lư quanh mặt đại bàng tinh, khiến cho âm đạo ẩm ướt của nàng thỉnh thoảng lại trượt khỏi lưỡi gã. Vừa tận hưởng cơn sướng nơi âm đạo, Thiên Thanh vừa kéo tay đại bàng tinh đặt lên bờ vú tròn lẳng tự do đang đung đưa theo nhịp uốn éo của nàng, còn gương mặt xinh đẹp sắc sảo thì cười dâm đãng, lưỡi nàng cong cớn liếm môi, đôi mắt xanh biếc liếc về phía Thạch Sanh đầy khiêu khích.

Đại bàng tinh thì cứ say sưa bú liếm âm đạo Thiên Thanh, hít lấy hương thơm thanh diệu có chất biển xanh trên da thịt nàng, không hề hay biết có Thạch Sanh đang chăm chú theo dõi khung cảnh tà mị nơi đây.

Chán liếm âm đạo, đại bàng tinh liếm xuống đùi Thiên Thanh rồi liếm từ gót chân nàng lên mông, sau đó gã vừa liếm từ mông lên vai vừa bò lên người Thiên Thanh.

Lúc môi đại bàng tinh chạm vai Thiên Thanh cũng là lúc đầu khất con cặc to dài của gã chạm vào cái âm đạo hồng hào của nàng.

Thiên Thanh cố nhướng đầu ra sau, môi nàng kề môi đại bàng tinh gọi khẽ: “Cho cặc chàng vào trong thiếp đi phu quân…”

“Nàng vừa gọi ta là gì?” Đại bàng tinh hỏi lại, mông gã nhướng tới cho đầu khất từ từ mở cửa mình Thiên Thanh ra.

“Phu quân… Ư!” Thiên Thanh vừa lặp lại thì con cặc của đại bàng tinh cũng đột ngột đâm lút vào âm đạo nàng.

Con cặc của đại bàng tinh nằm yên một lúc trong người Thiên Thanh rồi bắt xoắn quanh. Một tay đại bàng tinh chống trên giường, tay còn lại bóp ngấu nghiến bầu vú nàng. Môi và lưỡi cả hai khóa chặt vào nhau, nhưng ánh mắt dâm đãng của nàng thì liếc về phía Thạch Sanh đang nấp.

Sau một lúc từ tốn khởi động, con cặc của đại bàng tinh bắt đầu tăng tốc đập phành phạch trong âm đạo Thiên Thanh.

“Ư.. Ư.. Ư.. Phu… quân! Cặc chàng… tuyệt quá!” Thiên Thanh bấu chặt hai tay xuống nệm rên rỉ, mông nàng đẩy tới đẩy lui đồng nhịp với những đợt đẩy cặc của đại bàng tinh.

Đại bàng tinh sướng quá đà vừa địt Thiên Thanh vừa cười khoái chí, bộng nhiên một mũi tên từ ngoài phóng tới cắm phặp vào tráng gã. Đại bàng tinh bật ngữa khỏi giường, con cặc ướt nhẹp tuột khỏi âm đạo Thiên Thanh trong khi nàng chưa kịp nhận ra điều gì.

Lúc này Thạch Sanh cầm cung xông vào, thì ra không chịu nổi cảnh đại bàng tinh đụ Thiên Thanh nên chàng đánh liều giương cung bắn vào.

Thấy Thạch Sanh xông vào, Thiên Thanh hoảng hồn nhìn lại phía sau thì thấy đại bàng tinh đang ngồi tựa lưng vào tường, giữa tráng trúng một mũi tên, hai mắt mở to giật giật, rõ ràng là đang hấp hối.

Đang trong cơn sướng mà bị cắt ngang, Thiên Thanh tiếc nuối nhìn sang Thạch Sanh, lúc này mặt chàng đỏ bừng, dưới quần cộm lên một đường dài, cặc chàng không hề thua kém đại bàng tinh.

Thiên Thanh bật cười thích thú, thì ra Thạch Sanh thấy cảnh đại bàng tinh đụ nàng đến nứng không chịu nổi mới đánh liều xông ra. Đang trong cơn hứng tình, lại nhìn thấy gương mặt anh tuấn và cơ thể lực lưỡng hấp dẫn của Thạch Sanh cùng với con cặc dường như cũng không tầm thường của chàng, Thiên Thanh dịu dàng cười gật đầu.

Mặc kệ đại bàng tinh hấp hối đang trừng mắt nhìn mình, Thạch Sanh tiến lại đứng trước nàng Thiên Thanh xinh như mộng, chàng học theo đại bàng tinh, đứng giương con cặc đang nứng của mình lại trước mặt Thiên Thanh.

Thiên Thanh quỳ trước mặt Thạch Sanh, âm đạo nàng vừa bị đại bàng tinh đụ nhả dâm thủy chảy dọc xuống đùi. Như đã làm với đại bàng tinh, Thiên Thanh dâm đãng ngước nhìn Thạch Sanh trong khi tay nàng kéo quần chàng xuống.

Con quái vật của Thạch Sanh được Thiên Thanh giải phóng, liền bật quần chui ra gõ nhẹ vào má nàng như hôn một nụ hôn chào hỏi. Thiên Thanh thốt lên bất ngờ, trước mắt nàng là một con cặc thon, dài hơn hẳn cặc đại bàng tinh, trên da nó lộ ra những đường gân guốc sần sùi, kết hợp với cái đầu khất nhọn hoắc trông tựa như một mũi tên bách phát bách trúng.

Thiên Thanh kề mũi ngửi nhẹ con cặc Thạch Sanh, mùi hương không hề tanh hôi như con cặc của đại bàng tinh mà có vị thanh nhẹ khỏe mạnh như mùi cây cối.

Ngửi xong, Thiên Thanh dùng lưỡi liếm dần từ đầu khất ra khắp con cặc của Thạch Sanh, khiến chàng sướng run cả người. Những kỹ năng làm tình của công chúa Thiên Thanh vốn là được đại bàng tinh huấn luyện gần đây nên còn chưa được thành thục, tuy vậy cũng là quá tuyệt vời đối với trai tân như Thạch Sanh.

Học theo đại bàng tinh, Thạch Sanh thò tay xuống tóm lấy bầu vú Thiên Thanh, cảm giác mềm mại, ấm áp, mịn như nhung lụa truyền vào tay khiến nàng chỉ muốn bóp vú nàng mãi không buông.

Cho Thiên Thanh bú cặc mình một hồi, Thạch Sanh trèo lên giường định bắt chước đại bàng tinh úp mặt vô mông nàng nhưng bị Thiên Thanh cản lại: “Chàng không cần phải làm giống hệt như đại bàng tinh đâu…” Rồi nàng đẩy chàng nằm ngửa xuống giường, đầu hướng về phía đại bàng tinh.

Thiên Thanh vòng chân ngang hông Thạch Sanh, tay nàng cằm con cặc của chàng đặt gần âm đạo mình, nàng nhìn chàng cười ngọt ngào rồi từ từ nhấn mông xuống.

Âm đạo Thiên Thanh dần nuốt con cặc của Thạch Sanh vào trong khiến cả nàng và chàng cùng cong người sung sướng.

Đại bàng tinh vốn là yêu quái nên sinh lực rất cao, dù bị tên xuyên đầu cũng chưa chết hẳn, cơ thể gã vẫn còn co giật trừng mắt nhìn lên giường. Thấy ánh mắt của đại bàng tinh, Thiên Thanh càng chọc điên đại bàng tinh bằng cách vừa cười dâm đãng vừa liếc mắt đưa tình với Thạch Sanh, một tay nàng chống lên ngực chàng, cặp mông tròn vỗ bành bạch trên đùi Thạch Sanh để đưa con cặc của chàng chui vào đẩy ra nơi âm đạo mình, tay còn lại Thiên Thanh nắm lấy tay Thạch Sanh đặt lên ngực mình mời gọi.

“Ư… Thích… không chàng?” Thiên Thanh vừa hẫy mông vừa hỏi Thạch Sanh, nhưng mắt nàng thì liếc về phía đại bàng tinh chọc tức gã.

“Thích! Ta… thích lắm, làm tình… sướng thật!” Thạch Sanh thật thà đáp, trong cuộc đời cô độc của chàng chưa từng có được cảm giác đê mê khoái lạc như thế này, thậm chí trước khi gặp Thiên Thanh thì chàng vẫn nghĩ con cặc của mình chỉ dùng để đi đái, làm sao ngờ nó lại có một chức năng sướng thế này.

Thiên Thanh cười ngọt ngào nói: “Nếu… ư… chàng thích… ư… ư… thì hãy… lấy thiếp… làm vợ… thiếp sẽ… làm tình với… chàng… cả đời… ư… ư…”

“Được… ta hứa… sẽ lấy nàng làm vợ…” Thạch Sanh mừng rỡ vừa nói vừa mân mê hai bầu vú xinh đẹp của Thiên Thanh.

Nhìn người phụ nữ của mình đang dâm đãng vừa đụ vừa hẹn thề với kẻ thù, đại bàng tinh tức đỏ cả mắt mà không thể ngồi dậy được, trong người nóng lên rồi phun ra một ngụm máu chết tươi.

“Ư… Ư… Ư… Ư…” Mặc kệ kẻ mà mình vừa gọi là phu quân chết vì tức, Thiên Thanh vừa rên sướng vừa cưỡi trên mình Thạch Sanh. Thấy chàng lóng ngón không biết làm gì nên nàng bày trò đỡ chàng ngồi dậy và nói: “Hôn… thiếp đi! Ư… ư…”

Thạch Sanh cũng chẳng biết hôn là gì, chỉ thấy Thiên Thanh nhắm hờ mắt khẽ chu đôi môi xinh xắn ra chờ đợi, liền nhịn không được mà ôm lấy eo Thiên Thanh, áp môi mình vào môi nàng.

Cảm giác ngọt ngào, êm dịu và sung sướng khiến da đầu Thạch Sanh tê dại. Sau đó Thiên Thanh còn dùng môi mình mơn trớn môi Thạch Sanh, lưỡi nàng đưa ra bắt lấy lưỡi chàng, dạy cho chàng cách dùng lưỡi.

“Ưm… ưm… ưmm…” Thiên Thanh vịn vai Thạch Sanh, vừa hôn chàng vừa hẫy mông cho con cặc dài chui sâu tận tử cung.

Hôn một hồi, nàng cong eo ưỡn ngực ra, chỉ vào bầu vú xinh đẹp của mình và nói: “Ư… Bú vú thiếp… đi… phu quân! Ư…”

Thạch Sanh ngoan ngoãn làm theo, bú vú là bản năng của mỗi con người nên chàng ngoạm ngay lấy đầu ti Thiên Thanh má bú mút ngon lành, còn tay nàng thì được nàng hướng dẫn sờ soạn khắp làn eo thon mềm mại xuống bờ mong săn chắc và cặp đùi thon mịn màn.

Hẫy mông một lúc lâu thì Thiên Thanh thấy mỏi người, bèn buông Thạch Sanh ra rồi nằm ngửa xuống giường, Thạch Sanh sợ con cặc tuột ra khỏi âm đạo nàng nên cũng cúi xuống theo.

Thạch Sanh cuống tay trên giường, mặt chàng và mặt Thiên Thanh nhìn vào nhau, phía dưới, con cặc dài ngoằng của Thạch Sanh nằm yên trong âm đạo nàng.

Thấy Thạch Sanh lại lóng ngóng với tư thế mới, công chúa Thiên Thanh âu yếm hôn lên môi chàng rồi ngọt ngào nói: “Đụ thiếp đi phu quân… cứ liên tục đẩy cặc chàng vào âm đạo thiếp rồi rút ra.!”

Thạch Sanh gật đầu, chàng thử rút cặc ra rồi đẩy vào lại khiến Thiên Thanh rên khẽ: “Ư…”

Cảm giác sướng rơn, Thạch Sanh thử lập lại với tốc độ nhanh và mạnh hơn, Thiên Thanh rên lớn hơn: “Ứ!”

“Ta làm nàng đau à?” Thạch Sanh lo lắng hỏi.

Thiên Thanh thẹn thùng đáp: “Có đau… nhưng mà sướng lắm… chàng cứ làm gì chàng thích…” Nói xong, nàng lại ngước lên ngọt ngào hôn Thạch Sanh lần nữa.

Đón nhận nụ hôn của Thiên Thanh xong, Thạch Sanh liền theo ý nàng, ra sức đẩy cặc vào rồi ra trong âm đạo nàng công chúa.

Những tiếng đập phành phạch và tiếng rên ứ ứ phát ra liên hồi trong suốt mười mấy phút, tuy chỉ đúng một tư thế nhưng những cú đụ hoang dại của Thạch Sanh cũng khiến Thiên Thanh sướng đê mê.

“Ư… Ứ… Ư… Ư… Phu quân… ơi… thiếp… sướng!”

“Ta… cũng sướng lắm… nương… nương tử…”

“Ứ… Ứ… Chàng… đụ… thiếp… sướng hơn… gã… đại bàng… tinh kia… nhiều… lắm! Ư… Ứ… Ứ…”

Thiên Thanh ôm chặt Thạch Sanh, đôi chân dài gợi cảm của nàng quắp chặt lấy hông chàng, dâm thủy phún như mưa sau mỗi cú đẩy cặc như vũ bảo của chàng.

“Nàng… ơi… hình như… ta… mắc đái!” Đang đụ công chúa đã đời, đột nhiên Thạch Sanh cảm thấy cặc mình đang muốn bắn ra thứ gì đó, chàng hoang mang hỏi Thiên Thanh.

Thiên Thanh phì cười, nàng cũng sắp chịu đựng không nổi: “Chàng sắp… xuất… tinh… rồi đấy, ư… ư… cứ… để nó… xuất… vào trong… âm đạo thiếp, sau này… thiếp… sẽ… sinh con… cho chàng! Ư… Ư… Ư…”

Nghe thế, Thạch Sanh ra sức đẩy những đợt cuối vào âm đạo Thiên Thanh, khiến cho nàng cũng đạt cực khoái, rồi chàng gồng người bắn tinh như suối vào âm đạo nàng công chúa thủy tề xinh đẹp…

Sau cuộc giao hoan, Thạch Sanh và công chúa Thiên Thanh ôm ấp nhau trên giường, nằm trong người Thạch Sanh, Thiên Thanh ngọt ngào nói khẽ: “Phu quân làm tình thật giỏi, thiếp sướng lắm…”

Thiên Thanh dịu dàng gật đầu, hai người ngủ thiếp đi. ..

Lưu ý: Đây chỉ là tác phẩm phụ nên chưa xác định khi nào sẽ ra Chuyện 2. Chúc các cô bác anh chị em năm mới vui vẻ.

Nghỉ ngơi xong, Thiên Thanh dẫn Thạch Sanh đến một dòng sông ngầm ở sâu trong hang, Thiên Thanh hóa phép cho Thạch Sanh thở được trong nước, sau đó hai người bơi theo dòng nước thoát ra ngoài. Thoát ra khỏi hang, Thiên Thanh lại dẫn Thạch Sanh xuống thủy cung gặp cha nàng.

Thấy con gái bị mất tích trở về, vua Thủy Tề mừng rỡ khôn xiết, liền đồng ý gả con gái cho chàng và ban tặng nhiều châu báu, nhưng Thạch Sanh chỉ xin nhận một cây đàn, chàng ở lại thủy cung ít ngày rồi xin phép về lại gốc đa tìm sính lễ hỏi cưới công chúa Thiên Thanh.

Trong khi Thạch Sanh đến thủy cung, Lý Thông cũng đưa được công chúa Quỳnh Nga về hoàng cung, đức vua vui mừng ban thưởng hậu hĩnh và định ngày thành hôn cho con gái và Lý Thông.

Sau khi được cứu thoát, Quỳnh Nga vừa mừng vừa tiếc, trong lòng cứ thèm muốn cảm giác khoái lạc với đại bàng tinh, nàng đâu biết thứ tinh dịch mà đại bàng tinh xuất vào trong tử cung nàng còn là một loại chất kích dục, nó sẽ ngấm vào cơ thể và khiến nàng lúc nào cũng ham muốn tình dục đến mức bất chấp lễ nghi. Quỳnh Nga lại nghĩ đến Lý Thông, nàng thắc mắc với thân hình ốm yếu nhỏ con của gã lại có thể chém được đầu chằn tinh và lần này còn cứu được nàng khỏi đại bàng tinh, phải chăng gã mang thần lực trong người? Nghĩ đến đây, mặt Quỳnh Nga ửng hồng, đại bàng tinh đã khiến nàng sướng mê mệt, vậy nếu kẻ thắng được đại bàng tinh còn tuyệt vời thế nào nữa?

Hôn lễ đã định, còn hơn nữa tháng nữa mới cử hành, mà bản thân Quỳnh Nga thì day dứt khó chịu, chỉ muốn được động phòng với Lý Thông ngay. Tối đó, lấy cớ cảm tạ ơn cứu mạng, Quỳnh Nga sai người mời Lý Thông đến khuê phòng để hầu rượu.

Được công chúa mời, Lý Thông cười không ngậm được mồm trong suốt đường đi, trước đây, một kẻ bán rượu như gã làm gì dám mơ có ngày được lấy công chúa và trở thành vua.

Lý Thông đến, Quỳnh Nga lệnh cho tất cả nô tì ra ngoài để nàng đích thân rót rượu hầu phò mã tương lai của mình.

Lý Thông bước vào căn phòng nguy nga lộng lẫy mà mắt như dính vào Quỳnh Nga, nàng mặc chiếc yếm lụa hồng, chiếc váy dài cùng màu, khoác bên ngoài là chiếc áo trắng mỏng như không mặc, khiến Lý Thông thấy rõ bờ vai ngọt ngào và cả hai đầu ti hơi nhô lên dưới áo yếm, kèm theo đó là hương da dịu dàng phả vào mũi khiến gã càng thêm ngây ngất.

“Mời chàng ngồi.” Thấy Lý Thông thèm thuồng nhìn cơ thể mình, Quỳnh Nga nở nụ cười nghiêng nước nghiêng thành mời gã ngồi xuống bàn tiệc.

Lý Thông ngồi xuống, Quỳnh Nga đến ngồi ngay bên cạnh, nàng rót cho phu quân tương lai của mình một ly rượu, cảm tạ ơn cứu mạng của gã rồi hai người cùng nhau trò chuyện.

Khác với Thạch Sanh, Lý Thông là một tay chơi gái có nghề, thường dùng tiền buôn rượu để vào lầu xanh tìm kỷ nữ. Lúc đầu còn vì thân phận mà giữ lễ nghĩa với công chúa, nhưng rượu vào thì gã dần bạo dạn hơn, bắt đầu dùng miệng lưỡi ngọt ngào của mình để nịnh nọt người vợ tương lai.

Quỳnh Nga thì không thích giọng điệu xảo trá của Lý Thông, nhưng vì cơn dâm tình âm ỉ trong người mà đành chịu đựng. Hơn nữa, mùi đàn ông từ người gã toát ra càng khiến nàng thêm chờ đợi, gương mặt ửng hồng và hơi thở càng lúc càng nặng.

Nhìn gương mặt trắng hồng xinh đẹp của công chúa đột nhiên hiện lên nét ửng hồng, Lý Thông đoán là do rượu, liền nảy ra ý định ăn cơm trước kẻng. Thế là gã len lén vòng tay ra sau ôm lấy bờ eo cong của nàng để thử phản ứng.

Cảm nhận được tay Lý Thông đang ôm eo mình, Quỳnh Nga không phản ứng gì mà tiếp tục trò chuyện với phu quân tương lai của mình. Được thế, Lý Thông lại thăm dò sâu hơn bằng cách cho tay vuốt nhẹ dọc bờ eo công chúa, khiến nàng khẽ rùng mình vì kích thích.

Qua lớp vải mỏng, Lý Thông có thể cảm nhận được sự mềm mịn mát rượi của da nàng. Thấy Quỳnh Nga không có ý phản kháng, Lý Thông biết mình đã vớ được kho báu, liền bạo dạn hơn, gã lách vào trong lớp áo để chạm trực tiếp vào làn da của Quỳnh Nga, vừa xoa vừa thì thầm tán tỉnh: “Công chúa, da nàng mịn quá!”

Quỳnh Nga thẹn cúi mắt xuống, giọng nõng nịu: “Chàng… thật là… hư quá!”

Lý Thông cười, gã áp tay vào má Quỳnh Nga để nâng mặt nàng lên, hai đôi mắt e thẹn nhìn nhau rồi hai đôi môi từ từ tiến sát rồi âu yếm mơn trớn lấy nhau. Cả đầu và cặc Lý Thông như muốn nổ tung vì nụ hôn ngọt ngào quá sức tưởng tượng của gã, gã đang được ôm eo và hôn môi nàng công chúa xinh đẹp nhất nước, nàng công chúa mà biết bao vương tôn quý tộc các nước lân cận cầu thân thất bại.

Quỳnh Nga thì chẳng nghĩ nhiều, cơn dâm âm ỉ khiến nàng sẵn sàng đón nhận nụ hôn của Lý Thông, thậm chí là chờ đợi con cặc gã đút vào cơ thể mình, vì dù sao không lâu nữa nàng cũng sẽ thuộc về gã.

Nụ hôn kéo dài không biết bao lâu, chỉ biết khi dứt ra thì cả Lý Thông và Quỳnh Nga đều bừng bừng lửa dục.

“Ph… phu quân, thiếp… là của chàng…” Quỳnh Nga ngọt ngào gọi khẽ, tay nàng kéo áo choàng trễ xuống khỏi vai.

Thấy bờ vai trần quyến rũ của Quỳnh Nga, Lý Thông liền úp mặt vào hôn liếm, một tay gã giữ eo nàng, tay kia chui vào váy ôm lầy mông nàng.

“Ư…” Quỳnh Nga cong eo ưỡn ngực ra trước khi miệng Lý Thông hôn xuống áo yếm nàng, tay nàng vòng ra cổ và eo để tháo dây yếm.

Chiếc yếm lụa rơi xuống khiến Lý Thông chết sững, trước mắt gã là hai bầu vú nõn nà tròn trịa với hai đầu ti đỏ hồng đang nhô lên đầy kiêu hãnh. Lý Thông khen: “Nương tử, nhũ hoa của nàng đẹp quá!”

Quỳnh Nga khẽ cười thẹn thùng, khiến cho Lý Thông thích chí há miệng to hết cỡ ngoạm vào ngực nàng như muốn nuốt trọn.

“Ư…” Quỳnh Nga lại rên khẽ, đôi mắt xinh đẹp nhắm hờ đê mê. Lý Thông cứ thay phiên bú, liếm, hôn rồi cắn đầu ti khiến Quỳnh Nga kích thích vô cùng.

Sau một lúc bú vú Quỳnh Nga, Lý Thông rời khỏi ghế, gã quỳ xuống trước Quỳnh Nga rồi bắt đầu hôn từ ngón chân nàng hôn lên. Đôi chân thon dài của nàng công chúa bị đôi môi và cái lưỡi của Lý Thông xâm chiếm khắp nơi, rồi gã tốc váy Quỳnh Nga để liếm lên cặp đùi thơm mát và cực kỳ mịn màng của nàng, khiến Quỳnh Nga vừa nhột vừa thích thú.

“Ư… A…. ƯM….” Quỳnh Nga không ngừng rên, hai chân nàng đang dang rộng ra, cái lưỡi phá phách của Lý Thông dần liếm sâu vào vùng đùi nhạy cảm của nàng, thỉnh thoảng lại sượt qua vùng âm đạo.

Những lần Lý Thông liếm vờn qua âm đạo mình khiến Quỳnh Nga càng thêm hứng tình, nàng vịn tay vào đầu gã và gọi khẽ: “Phu quân… liếm vào… chỗ đó của thiếp đi!”

Lý Thông cười thầm, thì ra dù là công chúa băng thanh ngọc khiết thì khi đã hứng tính cũng dâm đãng như những ả kỷ nữ nơi lầu xanh. Nghĩ xong, Lý Thông đặt môi hôn vào đôi môi dưới thơm mùi dâm hương của Quỳnh Nga.

Khác với sự từ tốn nhẹ nhàng khi liếm đùi Quỳnh Nga, khi vừa chạm môi vào âm đạo nàng thì Lý Thông liền như một con hổ đói, cho môi, răng và lưỡi xông xáo quậy phá âm đạo nàng một cách không thương tiếc. Răng gã cạy nhẹ phía ngoài âm đạo Quỳnh Nga, lưỡi gã thì cố vươn sâu vào trong thôn tính vùng mô mềm đang nhả đầy dâm thủy.

“Ư… ư… a… a…” Quỳnh Nga rên rỉ uốn éo toàn thân, nàng như phát cuồng trước cảm giác cái lưỡi của Lý Thông đang như một con rắn chui vào phá phách trong âm đạo mình, hai tay gã thì nhào nặn ngực nàng không thương tiếc.

Nhìn cơ thể ốm yếu của Lý Thông, Quỳnh Nga có chút thất vọng nhìn xuống dưới, chợt nàng há hốc mồm kinh ngạc khi thấy giữa hai chân gã, một con cặc đen dài với phần giữa phình to cùng cái đầu khất nở to như đầu một cây nấm, trông rất khác so với cặc đại bàng tinh. Lý Thông lụi lại rồi ngồi lên trường, hai chân dang ra chờ đợi trong khi mắt Quỳnh Nga thèm thuồng dán chặt vào cặc gã.

Quỳnh Nga ngoan ngoãn bước lại đứng trước Lý Thông, gã kéo váy nàng xuống và bảo: “Nàng quỳ xuống đi!”

Nếu bình thường, kẻ nào dám bảo Quỳnh Nga quỳ xuống thì lập tức bị khép tội phạm thượng, nhưng lúc này nàng đã xem gã là phò mã của mình nên liền ngoan ngoãn làm theo.

Quỳnh Nga quỳ xuống, gương mặt xinh đẹp của nàng chăm chú nhìn vào con cặc quái dị của vị phò mã tương lai. Lý Thông cầm lấy con cặc của mình, gã quơ nhẹ trước mặt Quỳnh Nga và bảo: “Ngậm vào đi nàng!”

Mùi hôi của con cặc Lý Thông phà vào mũi khiến Quỳnh Nga sực tỉnh, nàng cong môi vờ quát nhẹ: “To gan! Chàng dám bảo công chúa ngậm cái… thứ hôi hám này à!”

Tiếng quát bất ngờ khiến Lý Thông giật điếng người, dù gì thì hai người vẫn chưa thành hôn, việc gã xâm phạm công chúa lúc này đủ khép vào tội khi quân, phải chém đầu. Nhưng rồi gã lập tức thở phào khi thấy Quỳnh Nga nhìn mình cười tinh nghịch, rồi nàng từ từ hé đôi môi xinh đẹp ngậm lấy dương vật hắn vào mồm.

Lần đầu bú cặc, Quỳnh Nga không khỏi lóng ngóng, nàng chỉ ngậm sơ rồi liếm quanh cặc Lý Thông, dù vậy cũng đủ khiến gã sướng phát điên, vì đâu phải ai cũng có diễm phúc được một nàng công chúa xinh đẹp bú cặc cho mình như gã.

Ngồi nhìn Quỳnh Nga bú cặc cho mình, Lý Thông có cảm giác như mình đã trở thành vua mà không cần chờ ngày được nhường ngôi, nghĩ đến đây gã không khỏi cười lên khoái trá.

“Chàng cười gì đấy?” Thấy Lý Thông cười, Quỳnh Nga ngước lên hỏi.

“Không có gì, ta thật hạnh phúc khi lấy được nàng…” Lý Thông dối trá đáp, rồi gã ôm lấy Quỳnh Nga, vừa hôn môi vừa đỡ nàng nằm lên giường, còn gã nằm đè lên. Hai người vừa hôn vừa quấn lấy nhau lăn vài vòng trên giường.

Sau một hồi, Lý Thông đặt Quỳnh Nga nằm ngửa trở lại, gã vịn đùi nàng dạng ra, chừa chỗ cho gã chen hông vào, con cặc trông như cây nấm đùi gà chỉa thẳng vào mép âm đạo nàng công chúa rồi từ từ chen vào trong.

“Ư… phu quân…” Quỳnh Nga bấu chặt lấy Lý Thông, con cặc của gã to kém cặc đại bàng tinh nên cũng gây cho nàng cảm giác đau thốn tương tự.

Lý Thông khá chật vật mới đẩy hết cặc vào được âm đạo Quỳnh Nga, những tưởng cũng như đại bàng tinh, Lý Thông sẽ chờ cho âm đạo mình làm quen với con cặc của gã rồi mới ra sức đụ nàng, nhưng Quỳnh Nga đã lầm, nàng hét toáng lên vì đau, không ngờ Lý Thông vừa đẩy được cặc vào *** nàng đã liền điên cuồng ra sức đụ.

Bọn nô tì đang đứng ở ngoài nghe Quỳnh Nga hét lên liền lo lắng mở cửa chạy vào rồi đứng chết trân khi thấy phò mã tương lai đang ra sức đụ công chúa trên giường.

Thấy bọn nô tì vào, Lý Thông hơi giật mình nhưng cũng không ngừng hưởng thụ, còn Quỳnh Nga vừa đau, vừa sướng, vừa thẹn, vừa giận.

“Ra ngoài! Không được để bất cứ ai vào đây nữa!” Nàng tức tối quát hai ả nô tì trong khi bản thân thì nằm hứng từng cú đẩy cặc nóng hổi của Lý Thông.

Hai ả nô tì sợ hãi vội chạy ra khép cửa lại.

Do còn chút thẹn nên Quỳnh Nga im lặng mất một lúc, mặc cho Lý Thông cứ ra sức đụ nàng. Đến khi cơn sướng lấn át cơn đau, Quỳnh Nga lại bắt đầu rên lên: “Ư! Ư! A!…”

Dù cơ thể nhỏ bé, nhưng trời sinh Lý Thông sở hữu một con cặc khỏe mạnh và dai sức, vừa vào cuộc là gã liền ra sức đụ như bão táp phong ba. Sự hoang dại của con cặc Lý Thông lại khiến Quỳnh Nga càng thêm bất ngờ, so ra hắn đụ nàng còn điên cuồng hơn cả đại bàng tinh.

“Ư! Ư! Á! Á! Phu! Quân! Của! Thiếp! Á! Á! Thiếp! Sướng!”

“Nương… tử… nàng… đẹp… lắm!”

Với cơn bão táp của Lý Thông trong âm đạo mình, chẳng bao lâu thì Quỳnh Nga đã lên đỉnh, nàng co rút người và ôm chặt gã để hưởng thụ sự khoái lạc đang trào dâng trong người mình rồi dần thả lỏng. Nhưng Lý Thông thì vẫn tiếp tục tàn phá âm đạo Quỳnh Nga, những cú đẩy cặc của gã không hề có dấu hiệu suy yếu, gã vừa đụ vừa ôm eo Quỳnh Nga kéo nàng ngồi dậy ôm hôn nàng.

Dù vừa lên đỉnh nhưng nhiệt của Quỳnh Nga vẫn còn đó, nàng ôm chặt và đáp trả nụ hôn của Lý Thông trong khi mông và ngực nàng liên tục nảy lên trước những cú đẩy cặc từ dưới của Lý Thông.

Dù có con cặc trời ban nhưng cơ thể Lý Thông lại rất bình thường. Những cú đẩy cặc khủng khiếp của Lý Thông như muốn phá nát âm đạo Quỳnh Nga trong suốt mười phút, sau đó gã buông nàng ra và nằm ngửa xuống, còn Quỳnh Nga thì ngồi trên người gã, không nỡ rời âm đạo ra khỏi con cặc uy mãnh của phu quân tương lai. Mông nàng õng ẹo đẩy đưa cho con cặc của Lý Thông tiếp tục đục khoét âm đạo mình.

Lý Thông nằm nghỉ lấy sức, mắt thì nhìn gương mặt xinh đẹp dâm đãng của công chúa cùng hai bầu vú tròn căng đong đưa theo nhịp uốn éo của nàng. Sau một lúc, gã chống hai tay ra sau, chồm người dậy để tiếp tục cuộc làm tình dang dở.

“A A A A A Á Á… ” Tiếng rên của Quỳnh Nga bị những cú đẩy của Lý Thông làm ngắt quãng, nàng quỳ chống tay trên người gã, ngực ưỡng ra, mắt nhắm lại tận hưởng cảm giác khi con cặc to béo, nóng hổi và ướt sũng dâm thủy của gã lấp đầy âm đạo mình.

“A A A A PHU QUÂN ƠI THIẾP A A SƯỚNG A A A!”

“Nương! Tử! Ta! Cũng! Sướng!”

Những tiếng rên của Quỳnh Nga lớn đến nỗi hai ả nô tì đứng canh ở ngoài cũng phải đỏ cả mặt.

“Nương! Tử! Ta! Ra! Đây!”

Lý Thông đang trong tư thế nữa ngồi nữa nằm chống tay ra sau lưng, còn Quỳnh Nga thì ngồi cong eo ưỡn ngực trên người gã, hai người bắt đầu đạt đến cực khoái. Quỳnh Nga ngửa mặt lên run rẫy, còn Lý Thông thì sững lại, con cặc nở phồng như muốn phát nổ rồi bắn tinh xối xả vào âm đạo nàng.

Con cặc Lý Thông nhỏ dần rồi rơi khỏi âm đạo Quỳnh Nga, dòng tinh dịch trắng đục theo đó chảy ngược xuống khỏi âm đạo nàng. Quỳnh Nga cười ngọt ngào với Lý Thông rồi gục xuống ngủ trên người gã…

Bấy giờ hồn trăn tinh và đại bàng tinh đi thang lang, thất thểu, tình cờ gặp nhau, bèn bàn định mưu kế trả thù Thạch Sanh. Chúng lẻn vào kho vua ăn trộm ngọc ngà châu báu rồi mang về để ở gốc đa, chỗ của Thạch Sanh. Thạch Sanh từ thủy cung về đến thì bị bắt giam vào ngục.

Ngồi trong ngục. Thạch Sanh buồn tình lấy đàn ra gẩy, Không ngờ cây đàn ấy lại là đàn thần. Gẩy đến đâu đàn kể lể đến đó, nó kể rõ đầu đuôi câu chuyện, nó tố cáo tội ác của Lý Thông, nó oán trách sự hờ hững của công chúa. Nó kêu lên, nó rền rĩ, ngân nga trong cung này đến cung nọ. Công chúa đang ngủ trên người Lý Thông, nghe tiếng đàn bỗng nghỉ tới hình ảnh lực lưỡng mà nàng thầy lờ mờ trong hang đại bàng tinh, liền xin vua cha cho gọi người gẩy đàn. Vua đòi Thạch Sanh kể lại sự tình cho vua nghe, từ khi mồ côi cha mẹ, học phép tiên, kết bạn với Lý Thông, khi chém Trăn tinh, khi bắn đạ bàng, cứu công chúa và bị lấp cửa hang. Khi cứu con vua thuỷ tề, khi bị hồn yêu tinh vu oan giáo hoạ.

Vua liền phái người điều tra, Thạch Sanh được minh oan, vua truyền lệnh hạ ngục mẹ con Lý Thông, và giao cho Thạch Sanh được toàn quyền xử định. Thạch Sanh thương tình cho hai mẹ con Lý Thông trở về làng, nhưng dọc đường hai mẹ con gặp trận mưa giông và cả hai đều bị sét đánh chết, sau đó Lý Thông còn bị phạt đầu thai thành một con chó đen.

Kế đó, vua gã công chúa Quỳnh Nga cho Thạch Sanh, chàng thưa luôn chuyện đã hứa cưới công chúa Thiên Thanh, cả vua và vua Thủy Tề đều đồng ý, Thạch Sanh liền cử hành hôn lể với hai nàng công chúa, tin ấy truyền đi, thái tử mười tám nước chư hầu trước đã ôm hận vì bị công chúa ruồng rẫy, nay vua gả cho một thằng khố rách áo ôm, liền cất binh mã đến hỏi tội. Vua sai Thạch Sanh ra dẹp giặc. Khi giáp trận, Thạch Sanh lại đem cây đàn của mình ra gẩy. Tiếng đàn khi khoan khi nhặt, êm ấm lạ thường, khiến cho quân địch phải xúc động, người thì bồi hồi thương con, thương vợ, kẻ thì bâng khuâng nhớ tới quê hương ,không một ai còn nghĩ tới chiến đấu nữa. Thái tử mười tám nước chư hầu thấy thế khiếp sợ vội vàng xin hàng, Thạch Sanh dọn một liêu cơm nhỏ cho chúng ăn, nhưng chúng ăn mãi không hết. Chúng càng phục Thạch Sanh rập đầu lậy tạ kéo nhau về nước.

Vua liền làm lễ nhường ngôi cho Thạch Sanh. Khi lên ngôi công việc đầu tiên của Thạch Sanh là xóa thuế, phóng thích tù nhân, và khuyến khích muôn dân trăm họ theo nghề nông trang. Từ đó, nhân dân mới được yên ổn làm ăn nhà nhà được no ấm đông vui.

Bạn đang đọc nội dung bài viết Sự Thật Về Truyện Cổ Grim Nguyên Bản trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!