Đề Xuất 1/2023 # Những Câu Chuyện Cười Ẩn Chứa Bài Học Thâm Thúy Về Cuộc Sống (Tt) # Top 8 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 1/2023 # Những Câu Chuyện Cười Ẩn Chứa Bài Học Thâm Thúy Về Cuộc Sống (Tt) # Top 8 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Những Câu Chuyện Cười Ẩn Chứa Bài Học Thâm Thúy Về Cuộc Sống (Tt) mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

7 câu chuyện cười ẩn chứa bài học thâm thúy về cuộc sống Bài học 8:

Một nàng cave, nếu ngủ với thợ thuyền hoặc lao động ngoại tỉnh, thì bị gọi là đối tượng xã hội. Nếu ngủ với đại gia lừng lẫy, thì được gọi là chân dài. Nếu ngủ với một ngôi sao sân cỏ hoặc màn bạc, sẽ được đàng hoàng lên báo kể chuyện “nghề nghiệp” và trưng ảnh hở da thịt giữa công chúng, không ai có ý định bắt nàng.

Bài học rút ra: Bạn làm gì chả quan trọng, quan trọng là bạn làm điều đó với ai! Bài học 9:

Phòng tắm công cộng bỗng dưng bị chập điện gây hỏa hoạn lớn, vô số chị em chạy túa ra đường mà không kịp mặc gì. Những nàng thông minh là người không lấy tay che thân thể, mà lấy tay che… mặt.

Bài học rút ra: Hãy quan tâm tới mấu chốt của mọi vấn đề. Bài học 10:

Một nàng gái ế chạy tới đồn cảnh sát tố cáo: “Tôi đã cẩn thận để tiền trong áo lót, thế mà thằng cha đẹp trai đứng cạnh tôi ở trên xe bus đông đúc đã móc lấy mất tiền của tôi!”. Cảnh sát ngạc nhiên: “Tại sao nó có thể móc tiền được ở một vị trí “nhạy cảm” như thế, mà cô không phát hiện ra?” Cô nàng gái ế thút thít: “Ai ngờ được là nó chỉ muốn moi tiền?”

Bài học rút ra: Một nhà kinh doanh tài ba là người moi được tiền của khách hàng trong lúc đang khiến khách hàng sung sướng ngất ngây. Bài học 11:

Nhân viên vệ sinh của công ty rất buồn phiền vì các quý ông thường lơ đãng khi vào nhà vệ sinh. Để giải quyết những vũng nước vàng khè dưới nền toilette, công ty dán lên tường, phía trên bệ xí nam một tờ giấy: “Không tiểu tới bô chứng tỏ bạn bị ngắn, tiểu ra ngoài bô chứng tỏ bạn bị… ủ rũ!”. Ngay từ ngày hôm sau, toilette nam sạch bóng và không còn quý ông nào lơ đãng nữa.

Bài học rút ra : Hãy chứng minh cho khách hàng thấy vấn đề một cách cụ thể, ấn tượng. Bài học 12:

Bố mẹ nàng mở cuộc thi tuyển con rể. Chàng A nói, tài khoản có một triệu đô. Chàng B khoe, có biệt thự hai triệu đô. Bố mẹ nàng có vẻ ưng lắm. Chàng C nói, cháu chả có gì cả, thưa các bác. Cháu chỉ có mỗi một đứa con, hiện đang nằm trong bụng của con gái các bác!

Bài học rút ra: Muốn cạnh tranh với đối thủ, cần có tay trong! Bài học 13:

Một ông vua nọ do chán chuyện triều đình nên mua một con khỉ đem về. Con khỉ làm trò rất hay nên được vua sủng ái, đi đâu cũng mang theo, cho mặc quần áo, giao cả kiếm cho giữ. Một hôm, vua ra vườn thượng uyển ngủ. Có con ong bay đến đậu lên đầu vua. Khỉ muốn đuổi ong, lấy kiếm nhắm vào ong mà chém. Ðức vua băng hà.

Bài học rút ra: Trao quyền cho những kẻ không có năng lực thì luôn phải cảnh giác. Bài học 14:

Một vị linh mục cho một bà sơ quá giang. Bà sơ bước vào xe và vô tình làm rách áo choàng do bất cẩn bị vướng vào cửa xe, để lộ ra phần chân trắng nõn nà. Vị linh mục gần như mất kiểm soát tay lái khi nhìn thấy cảnh đó. Sau khi chấn tĩnh lại, ông lén lút để tay mình lên đùi bà sơ. Bà sơ phản ứng lại: “Cha à, Cha nhớ đoạn Psalm 129 trong Kinh Thánh chứ?”. Nghe vậy, vị linh mục bèn rút tay lại. Một lát sau, vị linh mục lại để tay lên đùi bà sơ một lần nữa. Bà sơ một lần nữa nhắc nhở: “Cha à, xin Cha nhớ đoạn Psalm 129 trong Kinh Thánh.” Vị linh mục phân trần: “Xin lỗi sơ, thân xác thật là yếu đuối.” Về đến tu viện, bà sơ xuống xe. Khi về đến nhà thờ, vị linh mục vội vã lật Kinh Thánh tìm câu Psalm 129. Nó có nội dung như sau: “Đi tới và tìm kiếm, tiến sâu hơn, con sẽ tìm thấy vinh quang.”

Bài học rút ra: Nếu bạn không giỏi và thông thạo công việc mình làm, bạn có thể đánh mất một cơ hội tốt.

Những Câu Chuyện Quà Tặng Cuộc Sống Về Tình Bạn

Bữa sáng ấm lòng

Con hẻm đối diện một trường đại học, sáng nào cũng khá ồn ào. Trong hẻm người ta bán đồ ăn sáng, có đủ loại: cơm tấm, hủ tiếu, phở, xôi, bánh mì,… Tùy nghề nghiệp, sở thích, túi tiền mà mỗi người có sự lựa chọn khác nhau,…

Sáng nào tôi cũng thấy có hai sinh viên, chắc là bạn cùng phòng trọ, ra đầu hẻm mua bánh mì. Họ học trường đại học bên kia đường. Áo đồng phục, một tay xách cặp, tay kia cầm ổ bánh mì, họ cùng qua đường, khuất trong làn xe ngược xuôi tất bật.

“Bữa sáng là bữa của vua,…”. Tivi cũng tuyên truyền rằng mọi người nên ăn sáng để lấy sức lực cho một ngày làm việc, lao động, học tập vất vả. Tôi vốn quen dậy trễ, ăn sáng vội vàng, qua loa, cốt để xế trưa mắt không hoa, bụng không đói. Bữa sáng chỉ có thế, thành một thói quen, một nhu cầu hay đơn giản chỉ vì sợ không ăn sáng sẽ bị mẹ mắng.

Một sáng nọ tôi dậy sớm, thủng thẳng ra đầu hẻm mua bánh mì. Thành phố buổi sáng không khí còn thoáng mát, nắng chỉ mới khẽ chạm chân lên những tán lá, nhẹ nhàng như vỗ về ai.

Hai người, vẫn áo đồng phục, tay xách cặp, mỗi người cầm nửa ổ bánh, sánh vai nhau qua đường. Tôi bồi hồi trông theo. Nếu như lúc nãy cậu sinh viên kia không bẻ đôi ổ bánh mì cho bạn mà bỏ tiền mua thêm một ổ khác, có lẽ tôi đã không ngơ ngẩn đến vậy. Ánh mắt ấm áp, nụ cười gần gũi ấy đã gửi lại một điều gì đó khiến bữa sáng tưởng quen bỗng hóa lạ lùng, tôi như vừa khám phá một điều gì bấy lâu nay mình chưa từng nghĩ đến.

Cũng một bữa ăn sáng, có người chỉ no bụng, có kẻ lại ấm lòng.

Một việc tốt dù nhỏ nhưng cũng ý nghĩa lớn

Một ngày kia, Mark đang trên đường từ trường trở về nhà sau buổi học. Dọc đường cậu thấy một cậu bé cũng trạc tuổi như cậu đang đi phía trước làm rớt bọc đồ mang trên vai, trong đó rơi ra rất nhiều sách vở, còn có cả hai cái áo len, một đôi găng tay, một cây gậy chơi bóng chày và một máy thu băng.

Mark giúp cậu ta nhặt các thứ vung vãi trên đường. Và do cả hai cùng đi về một hướng nên Mark mang giúp cậu ta một ít đồ đạc. Vừa đi vừa nói chuyện, Mark được biết cậu ta tên Bill, rất mê các trò chơi điện tử, đang gặp phải rất nhiều rắc rối (học dở tệ) với các môn học ở trường, và vừa chia tay với bạn gái.

Theo con đường họ đến nhà Bill trước, Mark được cậu ta mời vào nhà uống nước và xem một số bộ phim truyền hình. Buổi trưa hôm đó trôi qua tương đối dễ chịu với những trận cười đùa nho nhỏ và những cuộc nói chuyện tâm tình.

Sau đó Mark trở về nhà. Từ đó cả hai tiếp tục gặp nhau, thỉnh thoảng ở trường hoặc cùng đi ăn trưa,… Rồi cả hai cùng đậu tốt nghiệp cấp II, cùng vào một trường cấp III và vẫn giữ mối quan hệ bạn bè trong suốt thời gian nhiều năm sau đó.

Khi những năm dài đằng đẵng ở trường trung học kết thúc, ba tuần lễ trước ngày tốt nghiệp, Bill bảo rằng cậu có chuyện cần nói với Mark. Bill nhắc lại cái ngày cách đây nhiều năm khi họ lần đầu tiên gặp nhau trên đường đi học về.

“Có bao giờ cậu tự hỏi vì sao tớ mang vác quá nhiều thứ về nhà vào ngày hôm đó không?”, Bill hỏi và rồi tự giải đáp: “Bữa đó tớ dọn dẹp sạch sẽ ngăn tủ cá nhân tại trường vì tớ không muốn để lại một đống hỗn độn cho người sử dụng sau tớ. Tớ đã đánh cắp một số thuốc ngủ của mẹ và hôm đó là lúc tớ đang trên đường về nhà để tự tử.

Nhưng sau khi gặp cậu, nói chuyện cười đùa với cậu, tớ đã nhận ra rằng nếu tớ tự giết chết mình, tớ sẽ mất cơ hội vui đùa như đã có với cậu và có thể sẽ còn mất rất nhiều cơ hội sau đó nữa. Cậu thấy đấy Mark, khi cậu giúp tớ nhặt những đồ vật rơi vãi trên đường ngày hôm đó, cậu thật ra đã giúp tớ còn nhiều hơn thế nữa. Cậu đã cứu sống cuộc đời tớ”.

Tình bạn

Trong một khu vườn nọ, có hai cây bưởi, một cây là bưởi ta, một cây là bưởi diễn. Bưởi diễn ra rất nhiều quả, bưởi ta thì rất ít quả, lại kém ngọt. Tuy nhiên ông chủ lại rất yêu quý hai cây bưởi này. Vào một ngày ông chủ phải đi xa một thời gian dài, một trận bão kéo đến khu vườn. Gió rất mạnh, mưa rất to, cây bưởi diễn không đủ sức chống chọi với bão, vì vậy, cây bưởi ta đã dùng thân mình để che chở cho cây bưởi diễn không bị bão quật gãy, nó hét lên trong bão:

– Chỉ gãy vài cái cành thôi mà, tôi không muốn nhìn cậu bỏ cuộc.

Như vậy, cả hai cây bưởi đã nương tựa vào nhau để cùng vượt qua cơn bão. Sau cơn bão, cả hai đều sống sót nhưng đều bị gãy cành, đặc biệt là cây bưởi ta. Cháu của ông chủ thấy vậy, liền định đem rìu ra chặt cây bưởi ta để lấy đất cho cây bưởi diễn phát triển. Cây bưởi diễn thấy vậy vô cùng lo lắng cho người bạn của mình, nó liền nghĩ tra một kế, nó rủ những con sâu trong khu vườn bò lên người hai cây bưởi để cậu chủ sợ không dám chặt cây.

Quả thật sau khi thấy sâu bám đầy hai cây bưởi, cậu chủ vứt rìu bỏ chạy, đợi ông về. Khi ông chủ về, cậu bé tò mò hỏi:

– Cây bưởi ta ra ít quả, lại không ngon, tại sao ông không chặt?

Ông của cậu trả lời:

– Bởi đó là cây bưởi mà một người đồng đội của ông mang từ trong nam ra tặng cho ông, đó là minh chứng cho tình bạn của ông sau bao năm xa cách vẫn luôn nhớ về nhau, nhớ về người bạn đã cùng nhau chia sẻ ngọt bùi, cùng nhau chiến đấu. Tuy quả bưởi ta không ngon, nhưng đối với ông nó luôn ngọt ngào như tình bạn vĩnh cửu của ông vậy.

Ánh sáng của tình bạn

Ở một ngôi nhà nhỏ có một cậu bé và một chú chó tên là Lizzi, cậu bé rất yêu quý chú chó của mình. Bỗng một ngày cậu phát hiện ra chú chó của mình có vấn đề nên đã quyết định đưa chú đi khám. Chú chó bị thoái hóa võng mạc nên bị mù vĩnh viễn. Từ đó, Lizzi trở nên buồn chán, tự ti, không thiết tha chuyện ăn uống hay đi dạo cùng cậu chủ. Một hôm cậu chủ dẫn một con chó khác về nhà, tên là Mart. Mart về đến nhà đã lân la hỏi chuyện làm quen với Lizzi. Nhưng chú chó mù phớt lờ mọi cố gắng của chú chó mới, nó hét lên:

– Tôi chỉ là một chú chó mù lòa vô tích sự, tôi không thể dạo chơi, không thể vui đùa. Đến cả cậu chủ cũng căm ghét tôi nên mới dẫn cậu về để thay thế tôi đấy. Cậu không cần phải tỏ vẻ quan tâm đến tôi đâu!

Mart nghe vậy vô cùng buồn bã:

– Tôi thật sự xin lỗi, tôi không biết là cậu bị mù. Nhưng điều đó đâu ảnh hưởng đến việc chúng ta làm bạn. Tôi sẽ làm bạn với cậu, tôi sẽ vui đùa cùng cậu, tôi sẽ là đôi mắt của cậu.

Từ đó, hai chú chó trở nên thân thiết, cùng nhau sống những năm tháng thật đẹp trong ngôi nhà của mình. Một hôm, cậu chủ dẫn Lizzi đem cho người bạn của mình, nghe tin, Mart buồn bã, bỏ ăn bỏ uống, cuối cùng đã lẻn ra ngoài để đi tìm người bạn của mình. Sau rất nhiều nỗ lực, Mart tìm thấy Lizzi, chú chó cũng không chịu ăn uống vì nhớ thương người bạn của mình. Cảm động trước tình bạn của hai chú chó, chủ của chúng đã quyết định không tách rời cả hai. Và thế là chú chó mù theo sự chỉ dẫn của Mart, trở về ngôi nhà của mình.

Người bạn

Người chủ tiệm treo tấm bảng “Bán chó con” lên cánh cửa. Những tấm biển kiểu như vậy luôn hấp dẫn các khách hàng nhỏ tuổi. Ngay sau đó, có một cậu bé xuất hiện.

– Chú bán mấy con chó này với giá bao nhiêu vậy? – cậu bé hỏi.

Ông chủ trả lời:

– Khoảng từ $30 cho tới $50.

Cậu bé móc trong túi ra một ít tiền lẻ. “Cháu có $2.37,” cậu nói, “cháu có thể coi chúng được không?”

Người chủ tiệm mỉm cười và huýt sáo. Từ trong cũi chạy ra chó mẹ Lady cùng với năm cái nắm lông be bé xinh xinh theo sau. Một con chó con cà nhắc chạy cuối cùng. Ngay lập tức, cậu bé chỉ vào con chó nhỏ bị liệt chân đó: “Con chó con này bị làm sao vậy?”

Người chủ giải thích rằng bác sĩ thú y đã coi và nói rằng con chó con bị tật ở phần hông. Nó sẽ bị đi khập khiễng mãi mãi. Nó sẽ bị què mãi mãi. Đứa bé rất xúc động: “Cháu muốn mua con chó con đó.”

Người chủ nói rằng:

– Chắc là cháu không muốn mua con chó đó đâu, còn nếu cháu muốn nó thì chú sẽ cho cháu luôn.

Cậu bé nổi giận. Cậu nhìn thẳng vào mắt của người chủ, và nói rằng:

– Cháu không muốn chú cho cháu con chó con đó. Nó xứng đáng như bất kỳ con nào khác và cháu sẽ trả cho chú đủ giá tiền cho nó. Thật ra, cháu sẽ đưa cho chú $2.37 bây giờ và 50 cent mỗi tháng cho đến khi cháu trả đủ số tiền.

Người chủ phản đối:

– Cháu đâu có muốn mua con chó đó. Nó sẽ chẳng bao giờ có thể chạy được và chơi với cháu như những con chó con khác.

Nghe vậy, cậu bé cúi xuống và kéo ống quần lên để lộ ra một chân bị teo quắt và phải có hệ thống thanh giằng chống đỡ. Cậu nhìn lên người chủ và nói rất khẽ:

– Vâng, cháu cũng không có chạy được, và con chó nhỏ đó cần một người bạn có thể hiểu được nó!

Thảo Nguyên

Những Câu Thơ Hay Về Cuộc Sống

Cảm ơn vì ai đó đã viết nên những câu thơ hay về cuộc sống, để mọi người được đọc, được cảm nhận và được biết đến những vần thơ cuộc sống hay và ý nghĩa. Những bài thơ hay về cuộc sống tươi đẹp rất ý nghĩa và giàu cảm xúc, để ai đọc cũng cảm thấy xúc động, cảm thấy yêu cuộc sống của mình hơn.

Những câu thơ hay về cuộc sống vô cùng ngắn gọn mà sâu sắc, để ta hiểu hơn về những thăng trầm trong cuộc sống, hiểu hơn về lòng người, hiểu hơn về nhân sinh. Những câu thơ hay về cuộc sống mang triết lý về cuộc sống, để chúng ta đủ thương, đủ bao dung, để để hiểu chuyện – dài lâu…

Những câu thơ hay về cuộc sống tươi đẹp

Những câu thơ hay về cuộc sống tươi đẹp là nguồn cảm hứng, động lực mang đến sự vui vẻ, lạc quan trong cuộc sống. Những câu thơ hay về cuộc sống tươi đẹp, mang giá trị sâu sắc thổi một luồng gió mát vào tâm hồnđang dần khô cằn, xóa tan đi những bế tắc, áp lực, căng thẳng, vươn tới những điều tốt đẹp hằng mơ ước.

Quên lãng- (Thanh Hiếu)

Giản đơn- ( An Nhiên)

Đời người đâu mấy lần vui- ( Tùng Trần) Kiếp con người mỏng manh như là gió Sống trên đời có được mấy lần vui Sao phải đau mà không thể mĩm cười Gắng buông nỗi ngậm ngùi nơi quá khứ

YÊU ĐỜI- (Huy Cận)

Em ơi! Dẫu sống trăm năm Đến khi chết xuống, anh nằm không yên Bởi đời đẹp quá đi, em! Yêu rồi, yêu mãi, yêu thêm chẳng thừa Yêu đời biết mấy cho bưa Cả khi cay đắng đời chưa hết tình… Tiếng gà lại giục bình minh Đã yêu cuộc sống, nằm thinh được nào!

Giản đơn chiếc áo mặc vào, Cởi ra còn nhớ, huống bao năm trường Yêu đời trong máu, trong xương Lòng anh hạt muối đại dương bồi hồi Quê anh cà nhút mặn mòi Sinh anh muối mặn yêu đời, đó em….

Bài thơ Yêu Đời – Nguyễn Hữu Bào

Đêm qua mưa thật là to

Trăng sao ướt hết tối mò buồn ghê

Sáng nay trời vội trở về

Chiếu muôn tia nắng trên đê trong làng

Bầy chim mừng rỡ hót vang

Vườn hoa trước ngõ bướm vàng nhởn nhơ

Mẹ em phơi lụa hong tơ

Ngắm mây em viết bài thơ yêu đời

Nắng hòa mưa thuận khắp nơi

Em mơ em ước mọi người ấm no

Những câu thơ ngắn hay về cuộc sống càng đọc càng xúc để để thấu hơn về chuyện đời, chuyện người. Những câu thơ hay về cuộc sống mang giá trị, chứa đựng nhiều thông điệp ý nghĩa về cuộc đời. Gửi tới quý độc giả, những bài thơ về cuộc sống ngắn gọn để đọc, để cảm nhận và để hiểu hơn về ý nghĩa từ những câu thơ về cuộc sống.

YÊU ĐỜI

Em ơi! Dẫu sống trăm năm Đến khi chết xuống, anh nằm không yên Bởi đời đẹp quá đi, em! Yêu rồi, yêu mãi, yêu thêm chẳng thừa Yêu đời biết mấy cho bưa Cả khi cay đắng đời chưa hết tình… Tiếng gà lại giục bình minh Đã yêu cuộc sống, nằm thinh được nào! Giản đơn chiếc áo mặc vào, Cởi ra còn nhớ, huống bao năm trường Yêu đời trong máu, trong xương Lòng anh hạt muối đại dương bồi hồi Quê anh cà nhút mặn mòi Sinh anh muối mặn yêu đời, đó em….

BÀI THƠ YÊU ĐỜI

Đêm qua mưa thật là to Trăng sao ướt hết tối mò buồn ghê Sáng nay trời vội trở về Chiếu muôn tia nắng trên đê trong làng Bầy chim mừng rỡ hót vang Vườn hoa trước ngõ bướm vàng nhởn nhơ Mẹ em phơi lụa hong tơ Ngắm mây em viết bài thơ yêu đời Nắng hòa mưa thuận khắp nơi Em mơ em ước mọi người ấm no

Tuổi Hai Mươi: Làm Gì Đây?

Hai mươi năm nay, cơm ta ăn ta không đi cày, Đường hầm và cầu ta không đắp không xây, Hai mươi năm nay ta nhắm mắt ta đi theo thầy, Chữ nghĩa dùi mài, đói kẻ khác, ta mâm đầy! Khoan! Khoan dô khoan! Khoan dô khoan! Khoan dôôô… Khoan! Non sông ai đắp, ai giữ gìn mới có ngày nay? Nay ta hai mươi ta vác cuốc ta xin đi cày Lam lũ bùn lầy với đất nước với dân này! Tìm đường sống! Tìm đường sống! Tìm đường sống…! Trời vừa sáng, tuổi hai mươi, đấ#t vẫn tươi! Máu anh hùng…! Tìm đường sống…! Tìm đường sống…! Những bài thơ hay về cuộc sống

Bạn ơi! biết cười luôn, biết yêu nhiều Được người đời kính trọng Được con trẻ yêu mến Được phê bình là ” tạm được” Chịu đựng được cái đau bị bạn bè phản bội Biết thưởng thức cái đẹp Biết tìm ra cái tốt nhất nơi người khác; Biết cống hiến hết mình Để lại cho đời một cái gì tốt hơn Ví như nuôi con cái nên người Hoặc vun xới một mảnh vườn tốt tươi Hoặc xã hội được cái thiện; Đã chơi say mê và cười thoải mái Và ca hát vang lừng Biết đã giúp một cuộc đời được dễ thở hơn Vì mình đã làm đã sống… Bạn ơi, như vậy là đã thành công!

Dòng Đời

Dòng đời lúc nổi lúc chìm Lúc phiêu dạt, lúc có mình không ta Lúc đời ngoạn mục thăng hoa Lúc cay, lúc đắng, lúc xa, lúc gần Lúc thắng, lúc bại, khổ thân! Lại có lúc sang đúng chiều chiều sai Ngày mai lại đúng Có lúc nằm mơ mong thoát kiếp dại khờ Lại có lúc không biết sống đến mai Mà dành củ khoai đến mốt Khi vinh, khi nhục nên phải biết sống căn cơ Như âm dương nghịch cảnh đợi chờ Cho nên muốn trọn kiếp người Phải tu thân tích đức, phải nuôi chí bền Khổ công rèn luyện mới nên Dòng đời hết đục trong liền mênh mông. Trôi vào bất tận biển Đông Dòng đời sáng mãi trong ngần vinh quang!

Thơ Tự Sự

Dù đục dù trong, con sông vẫn chảy Dù cao dù thấp, cây lá vẫn xanh Dù người phàm tục hay kẻ tu hành Vẫn phải sống từ những điều rất nhỏ Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó Sao ta không tròn ngay tự trong tâm Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm Những chồi non tự vươn lên tìm ánh sáng Nếu tất cả đường đời đều trơn láng Chắc gì ta đã nhận ra ta Ai trong đời cũng có thể tiến xa Nếu có khả năng tự mình đứng dậy Hạnh phúc cũng như bầu trời này vậy Không chỉ dành cho một riêng ai!

Lẽ Sống

Lẽ sống tình đời sống khắp nơi Sống đời có ích tệ sống chơi Ai làm trăm sự cho ta sống Cớ sao tham sống chỉ hại đời Lẽ sống tình đời sống khắp nơi Sống đẹp xem ai quyết xây đời Tự tránh xa hoa nơi đàng điếm Trần thế không nên sống ham chơi Vui sao sống đẹp mãi sáng ngời Ghi dấu sáng danh nghĩa tình đời Nhân văn ghi chép thiên niên kỷ Nghĩa tình cao cả với con người.

Bài Học Từ Cuộc Sống

Trong cuộc sống bao buồn vui, cay đắng Cám ơn đời! Ta học được chữ khôn Để bỗng thấy mình như thêm lớn Trong gian nan, vất vả mới sinh tồn Có thể nhận nhát dao còn ngơ ngác Máu nhỏ ròng mới thấy biết mình đau Dạy bài học, rằng ta luôn cảnh giác Để lần kề, phải trông trước, nhìn sau Đời nhiều mặt, muôn màu trong cuộc sống Dạy cho ta học được ít nhiều điều Được và mất, thấy mất nhiều hơn được Nên bây giờ chẳng còn được bao nhiêu ! Xin cám ơn cuộc đời ta đang sống Dạy cho ta học hỏi biết bao điều Những vực thẳm và dây kia thòng lọng Luôn chực chờ khi đợi bước chân xiêu

Những câu thơ hay về cuộc sống lạc quan với bao cảm xúc vui vẻ trong cuộc sống. Những câu thơ về cuộc sống góp phần xua tan đi những mệt mỏi căng thẳng đang phải đối mặt hằng ngày. Đọc và nghiền ngẫm những bài thơ hay, sâu sắc này, bạn sẽ có thêm một nguồn năng lượng mới, đánh bay mọi sóng gió đang cản trở bạn.

Ta cứ cười – Nguyễn Hưng

Suy ngẫm – Nguyễn Thị Thắm

Đời người đâu mấy lần vui – Tùng Trần Kiếp con người mỏng manh như là gió Sống trên đời có được mấy lần vui Sao phải đau mà không thể mĩm cười Gắng buông nỗi ngậm ngùi nơi quá khứ

Những câu thơ hay về tình yêu và cuộc sống

Tuyển tập những câu thơ hay về tình yêu và cuộc sống vô cùng ý nghĩa. Đọc những câu thơ hay về tình yêu và cuộc sống làm ta hiểu hơn các dư vị của cuộc đời, các cung bậc cảm xúc trong tình yêu sẽ là động lực để chúng ta nỗ lực hơn, mạnh mẽ hơn và tìm được chỗ trải lòng cho mình.

Vì em chính là em

Em không phải là người vĩ đại đâu anh

Chỉ bình thường, mỏng manh như hoa gió

Lúc dạt dào, lúc lững lờ bõ ngõ

Lúc nồng nàn, lúc hờ hững buông lơi

Mỗi ngày cuối tuần cũng rất thích rong chơi

Lượn lờ dạo quanh cùng bạn bè phố xá

Mặc lứa dôi cứ đi về vội vã

Em độc thân, đã quen với u sầu.

Cũng có những ngày suy nghĩ đâu đâu

Tưởng tượng đến anh rồi chợt buồn, chợt khóc

Anh biết không giữa cuộc đời khó nhọc

Sao tránh khỏi đau buồn, sao tránh nổi hanh hao.

Rồi đêm về trong những giấc chiêm bao

Niềm vui xa vời biết khi nào chạm tới

Em có buồn có suy tư nghĩ ngợi

Thì anh đâu hiểu hết trái tim này.

Em cứ thế luôn làm anh khờ dại

Mong nhớ hoài mê mải với tình si

Nắng cuối chiều nào đâu kịp nghĩ suy

Giấy ái ân thầm thì trong khắc khoải

Dấu yêu ơi vẫn thơ tình hoang hoải

Anh viết hoài sao mãi chẳng tròn câu

Cuối đông rồi hạt nắng bỏ đi đâu

Để mong nhớ lại nhạt mầu mong nhớ

Anh vẫn biết đời này anh mắc nợ

Nợ ân tình nợ cả những lo âu

Nợ em yêu những tháng hẹn hò

Nợ bến vắng đợi con đò xưa cũ

Anh muốn ôm ru em vào giấc ngủ

Để đêm buồn héo hắt rũ chẳng tàn canh

Để thời gian cũng cảm thấy mong manh

Bao con sóng tròng trành bờ biển vắng

Ly cafe chiều sao sao chát đắng

Anh dại khờ… Say đắm… Với tình si !

Chia tay hoàng hôn

Chia xa

Tình buồn

Thôi đành cắt đứt dây chuông

Thôi không vương vấn tình muôn kiếp sầu

Những bài thơ hay về cuộc sống vô thường

Đời là vô thường, cuộc sống thì quá ngắn ngủi để chúng ta chán ghét nhau, tị nạnh nhau. Hãy sống cuộc sống hạnh phúc ý nghĩa. Cùng đọc những bài thơ hay về cuộc sống vô thường để hiểu hơn về quy luật của giá trị cuộc sống. Cuộc đời này ngắn ngủi lắm. Sống vui vẻ, sống hạnh phúc, sống có ý nghĩa là trách nhiệm và quyền lợi của chúng ta trong thế giới vô thường này, đúng không?

Thơ: Bách Tùng Vũ

Thơ: Tùng Trần

Thơ: Toàn Tâm Hòa

THẾ GIAN VÔ THƯỜNG

Thơ: Ngạo Thiên

Cuộc đời như áng mây trôi Ngàn năm nhân thế đắng môi lệ sầu Đời người sống được bao lâu Trăm năm rũ bóng huyệt sâu đợi chờ

Đời người như giấc ngủ mơ Biệt ly không hẹn không chờ đợi ai Sắc kia thắm đẹp cũng phai Có ai giữ mãi tiền tài bền lâu

Đời người đi mãi về đâu Vô thường chi phối âu sầu thế gian Cuộc đời có hợp có tan Hỏi đâu vĩnh cửu mộng vàng trăm năm

Quay về sống với chân tâm Hãy như sen trắng giữa đầm ngát hương Con người sống để yêu thương Mĩm cười hạnh phúc đoạn trường bi ai.

Thơ Hay – Tags: thơ hay về cuộc sống

Những Câu Chuyện Quà Tặng Cuộc Sống Về Mẹ Hay Và Ý Nghĩa

“Không ai, kể cả thi sĩ, có thể đo lường được sức chứa trong trái tim của người mẹ”

Tình mẹ

Một cậu bé mời Mẹ tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên ở trường tiểu học.

Điều cậu bé sợ đã thành sự thật, Mẹ cậu bé nhận lời. Đây là lần đầu tiên bạn bè và giáo viên chủ nhiệm gặp Mẹ cậu bé và cậu rất xấu hổ về vẻ bề ngoài của Mẹ mình. Mặc dù cũng là một người phụ nữ đẹp nhưng bà có một vết sẹo lớn che gần toàn bộ mặt bên phải. Cậu bé không bao giờ muốn hỏi Mẹ mình tại sao bị vết sẹo lớn vậy.

Vào buổi họp mặt, mọi người có ấn tượng rất đẹp về sự dịu dàng và vẻ đẹp tự nhiên của người mẹ mặc cho vết sẹo đập vào mắt, nhưng cậu bé vẫn xấu hổ và giấu mình vào một góc tránh mặt mọi người.

Ở đó, cậu bé nghe được mẹ mình nói chuyện với cô giáo.”Làm sao chị bị vết sẹo như vậy trên mặt?” Cô giáo của cậu hỏi. Người mẹ trả lời, “Khi con tôi còn bé, nó đang ở trong phòng thì lửa bốc lên.”

Mọi người đều sợ không dám vào vì ngọn lửa đã bốc lên quá cao, và thế là tôi chạy vào. Khi tôi chạy đến chỗ nó, tôi thấy một xà nhà đang rơi xuống người nó và tôi vội vàng lấy mình che cho nó. Tôi bị đánh đến ngất xỉu nhưng thật là may mắn là có một anh lính cứu hỏa đã vào và cứu cả hai Mẹ con tôi.” Người Mẹ chạm vào vết sẹo nhăn nhúm trên mặt. “Vết sẹo này không chữa được nữa, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối tiếc về điều mình đã làm.”Đến đây, cậu bé chạy ra khỏi chỗ nấp của mình về phía Mẹ, nước mắt lưng tròng. Cậu bé ôm lấy Mẹ mình và cảm nhận được sự hy sinh của Mẹ dành cho mình. Cậu bé nắm chặt tay Mẹ suốt cả ngày hôm đó như không muốn rời.

Xin đừng làm mẹ khóc

Con của tôi đâu? Người mẹ trẻ hỏi trong nỗi mừng vui sau một cuộc vượt cạn mệt nhọc. Với khuôn mặt rạng ngời, chị đón lấy đứa trẻ từ tay vị bác sĩ. Thế nhưng, nụ cười bỗng tắt lịm trên môi chị khi nhìn thấy cấu tạo tai ngoài của đứa bé không như những đứa trẻ khác.

Thế nhưng đứa trẻ vẫn may mắn nghe hiểu được bình thường. Điều này có nghĩa cấu tạo tai trong của đứa trẻ vẫn phát triển tốt. Tuy nhiên, người mẹ vẫn không khỏi lo buồn về khiếm khuyết của con mình. Điều đó càng khiến người mẹ thêm xót xa và thấy mình có lỗi với con. Ngược lại, đứa trẻ vẫn vô tư vui sống, không hay biết gì về khuyết tật của mình.

Ngày tháng trôi qua, đứa trẻ lớn lên cùng với khuyết tật của cơ thể. Như để minh chứng cho lời hứa năm nào của mình, cậu bé luôn chuyên tâm học tập và không ngừng nỗ lực tìm tòi, học hỏi những điều nằm ngoài sách vở. Cậu bé còn tỏ ra có năng khiếu vượt trội về bộ môn ngữ văn và thanh nhạc. Thành tích học tập của cậu bé xuất sắc đến nỗi các giáo viên luôn khẳng định với cha mẹ cậu bé rằng, nếu tiếp tục trau dồi và rèn luyện, cậu bé sẽ là một nhân tài của đất nước. Kể sao cho xiết nỗi mừng vui của bà mẹ khi nhìn thấy những thành quả của con mình. Giờ đây, người mẹ đã bắt đầu an lòng hơn về khiếm khuyết của đứa con, tuy rằng tự sâu thẳm trái tim, người mẹ vẫn ước sao con mình được lành lặn về thân thể.

Một ngày kia, cuộc đời cậu bé dường như được mở ra với một tia hy vọng mới. Các bác sĩ chuyên khoa khẳng định cậu có thể được ghép tai, chỉ cần có ai đó đồng ý hiến tai cho cậu. Thế là bà mẹ và người cha lao vào cuộc tìm kiếm người có thể hiến tai cho đứa con. Một ngày nọ, người cha trở về nhà với gương mặt đầy phấn khởi và thông báo rằng: “Ba đã tìm được người tự nguyện hiến tai cho con”.

Cuộc phẫu thuật thành công tốt đẹp, cậu bé được ghép một đôi tai mềm mại, hoàn hảo. Thế nhưng, cậu bé không sao tìm được ra người đã hiến tặng tai cho mình. Người ta bảo rằng người đó muốn được hy sinh thầm lặng và quyết không tiết lộ danh tánh.

Thế rồi cậu bé lớn lên và trở thành một nhạc sĩ nổi tiếng. Tiếng tăm của cậu vượt ra khỏi đại dương và vang đến cả những nước lân cận. Lúc này, chàng trai ấy đã trở thành một người thành đạt và giàu có. Thế nhưng, chàng vẫn luôn trăn trở về việc vẫn chưa thể đền đáp người đã hiến tặng đôi tai cho mình. Thi thoảng, trong những lần hiếm hoi về thăm cha mẹ, chàng trai lại hỏi người cha về thông tin của vị ân nhân, nhưng cha cậu cũng chỉ lắc đầu tuyệt vọng. Còn người mẹ, như mọi khi, lặng lẽ xõa tóc ngồi lặng im trong một góc phòng ấm áp nhìn cậu. Có vẻ như tuổi già đã sớm đến với bà và điều đó khiến bà đổi thay tính nết.

Kể từ ngày đứa con trai được ghép tai và bắt đầu sống cuộc sống tự lập, người mẹ trở nên xa cách dần. Bà không còn hàn huyên trò chuyện cùng cậu con, thậm chí đôi lúc chàng trai có cảm giác như người mẹ đang cố lẩn tránh mình. “Có thể mẹ giận vì mình đã không thường xuyên ở bên mẹ nữa”, chàng trai vẫn luôn áy náy về điều đó. Thế nhưng, cuốn theo vòng xoáy của công việc, anh lại tiếp tục rời xa gia đình đến với những chuyến lưu diễn dài ngày của mình.

Một ngày nọ, chàng trai được tin mẹ của mình ốm nặng. Đáp chuyến bay sớm nhất về nhà, anh lao đến bệnh viện với mẹ. Nhìn mẹ thoi thóp những hơi thở cuối cùng trên giường bệnh, chàng trai cúi xuống ôm mẹ nức nở khóc. Chàng trai hôn lên đôi bàn tay gầy guộc bao năm tảo tần nuôi anh khôn lớn. Anh hôn lên vầng trán hằn những nếp nhăn thời gian của mẹ, rồi run run, anh nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc bạc trắng của mẹ. Bỗng anh bàng hoàng nhận ra: mẹ anh đã không còn đôi tai nữa. Giờ thì anh đã hiểu vì sao bao năm nay, mẹ lại luôn tìm cách xa lánh anh… Anh cũng nhận ra sự thật là đã rất nhiều năm rồi, mẹ không hề cắt tóc, rất ít khi ra khỏi nhà và không mấy khi giao tiếp với những người xung quanh.

Rưng rức khóc, chàng trai quỳ xuống bên mẹ, ôm lấy cơ thể nhỏ bé của bà. Anh hôn lên má, lên trán bà những cái hôn đầy yêu thương và thầm thì: “Mẹ ơi! Mẹ đã cho con sự sống và ban tặng cho con cả cuộc đời của mẹ!”.

Hoa hồng tặng mẹ

Anh dừng lại. tiệm bán hoa để gửi hoa tặng mẹ qua đường bưu điện. Mẹ anh sống cách chỗ anh khoảng ba trăm ki-lố-mét. Khi bước ra khỏi xe, anh thấy một bé gái đang đứng khóc bên vỉa hè. Anh đến và hỏi nó sao lại khóc.

Cháu muốn mua một bồng hoa hồng để tặng mẹ cháu – nỏ nức nở – nhưng cháu chỉ có bảy mươi lăm xu trong khi giá hoa hồng đến hai mươi đô la.

Anh mỉm cười và nói với nó:

–        Đến đây, chú sẽ mua cho cháu.

Anh liền mua hoa cho cô bé và đặt một bó hồng để gửi cho mẹ anh. Xong xuôi, anh hỏi cô bé có cần đi nhờ xe về nhà không. Nó vui mừng nhìn anh trả lời:

–        Dạ, chú cho cháu đi nhờ đến nhà mẹ cháu.

Rồi nó chỉ đường cho anh lái xe đến một nghĩa trang, nơi có một phần mộ vừa mới đắp. Nó chỉ ngôi mộ và nói:

–        Đây là nhà của mẹ cháu.

Nói xong, nó ăn cần đặt nhánh hoa hồng lên mộ.

Tức thì anh quay lại tiệm bán hoa hủy bỏ dịch vụ gửi hoa vừa rồi và mua một bó hoa hồng thật đẹp. Suốt đêm đó, anh đã Lái một mạch ba trăm ki-lô-mét về nhà mẹ anh để trao tận tay bà bó hoa

Người mẹ ăn xin

Có một người Mẹ nghèo, bà có một người con trai. Bà rất yêu thương đứa con trai này, mặc dù nhà rát nghèo nhưng bà luôn cố gắng tìm cách để đứa con trai của mình được đến trường và học tập.

Công việc hằng ngày của bà là mang bao đi từng nhà từng nhà để xin từng nắm gạo để con được no bụng và có tiền đến trường. Ngày nào cũng thế, bà đi từ rất sớm và đi rất xa nhà. Vì bà biết nếu để con trai mình và hàng xóm biết con bà sẽ xấu hổ mà không chịu đi học nữa, nên bà đến những nơi cách xa nơi mình ở để xin từng nắm gạo. Từng ngày như thế và rồi bao năm trôi qua đứa con trai của bà cũng vào được đại học bằng những nắm gạo mà Mẹ cậu đi xin mà chẳng hề biết Mẹ làm công việc đi xin gạo hằng ngày.

Ngày cậu nhập học cũng là ngày Mẹ cũng đã già và bao khoản phí để nhập học đè nặng trên vai người Mẹ già. Ngày ấy ở trường sinh viên đi học sẽ ở bán trú nên mỗi gia đình sẽ phải gửi gạo lên để nhà bếp nấu cho sinh viên ăn trong tháng đó. Cứ đầu mỗi tháng người Mẹ lại mang vài trăm nghìn lên cho cậu con trai và một bao gạo cho nhà bếp. Bà không để cho người con trai biết, bà lặng lẽ đi từ cổng sau trường để mang gạo vào nhà bếp.

Khi đến nhà bếp người đầu bếp thấy một bà già gương mặt nhăn nheo, lưng còng, đôi mắt sâu và làn da rám nắng. Người đầu bếp hỏi bà đi đâu, bà nói “tôi mang gạo đến nộp cho con trai tôi”. Người đầu bếp mở bao gạo ra để kiếm tra, khi bao gạo được mở người đầu bếp cảm thấy ngạc nhiên pha lẫn khó chịu rồi nói “bà mang gạo về đi” chúng tôi không nhận nhiều thứ gạo bỏ cùng một bao như thế. Bà lão cúi gầm mặt xuống rồi với vẻ cầu xin và nói “nhà tôi nghèo lắm, thực sự tôi chỉ có gạo thế này xin anh nhận dùm cho tôi xin cám ơn”. Thấy vẻ mặt bà lão tội nghiệp nên người đầu bếp đành nhận và dặn : “lần sau là tôi không nhận gạo như thế này nữa đâu nha!”. Nói xong bà lão cúi đầu cám ơn rồi lặng lẽ bước đi.

Rồi 1 tháng lại trôi qua bà lại làm công việc như tháng trước, bà mang bao gạo với rất nhiều loại gạo như tháng trước, mỗi thứ một loại và bà cũng cố gắng nan nỉ để người đầu bếp nhận, lần này anh ta rất cáo gắt với bà nhưng vẫn nhận. Trong lòng anh ta tự nhủ rằng tháng sau tuôi sẽ không nhận thứ gạo này của bà nữa, nấu cơm thật khó khăn. Rồi tiếp tục 1 tháng nữa, bà lão vẫn cứ mang thứ gạo như những lần trước, lần này người đầu bếp là mắng bà :”Tôi đã bảo với bà rồi, tôi không nhận gạo này nữa. Bà đem về đi!”. Tôi sẽ báo chuyện này cho hiệu trưởng. Lần này thì bà ngồi phệt xuống đất, lưng bà đã cong vì hàng ngày phải mang bao đi khắp nơi xin gạo.”. Những giọt nước mắt bắt đầu lăn trên gương mặt gầy. Rồi bà nói :”Tôi xin lỗi, nhưng thực sự không có cách nào khác. Tôi xin anh đừng báo với hiệu trưởng, tôi xin đừng để con trai tôi biết, nếu biết nó sẽ không muốn đi học nữa, vì đây là gạo hằng ngày tôi đi xin để có được nên nó mới như thế.” Người đâu bếp lặng người đi rồi ngồi xuống đở bà cụ ngồi và nói :”Cho tôi xin lỗi, tôi không biết chuyện này. Tôi sẽ báo chuyện này cho Hiệu Trưởng nhưng không để con bà biết đâu, bà cứ yên tâm.”

Thảo Nguyên

Bạn đang đọc nội dung bài viết Những Câu Chuyện Cười Ẩn Chứa Bài Học Thâm Thúy Về Cuộc Sống (Tt) trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!