Đề Xuất 12/2022 # Những Bài Thơ Hay Về Mùa Xuân / 2023 # Top 16 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 12/2022 # Những Bài Thơ Hay Về Mùa Xuân / 2023 # Top 16 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Những Bài Thơ Hay Về Mùa Xuân / 2023 mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Thơ xuân

Đây cả mùa xuân đã đến rồi Từng nhà mở cửa đón vui tươi Từng cô em bé so màu áo Đôi má hồng lên nhí nhảnh cười.

Và tựa hoa tươi cánh nở dần Từng hàng thục nữ dậy thì xuân Đường hương thao thức lòng quân tử Vó ngựa quen rồi ngõ ái ân.

Từng gã thư sinh biếng chải đầu Một mình mơ ước chuyện mai sau Lên kinh thi đỗ làm quan Trạng Công chúa cài trâm thả tú cầu.

Có những ông già tóc bạc phơ Rượu đào đôi chén bút đề thơ Những bà tóc bạc hiền như phật Sắm sửa hành trang trẩy hội chùa.

Pháo nổ đâu đây khói ngợp trời Nhà nhà đoàn tựu dưới hoa tươi Lòng tôi như cánh hoa tiên ấy Một áng thơ đề nét chẳng phai.

Nguyễn Bính

———————————–

Mùa Xuân Chín

Trong làn nắng ửng: khói mơ tan, Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng. Sột soạt gió trêu tà áo biếc, Trên giàn thiên lý bóng xuân sang.

Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời. Bao cô thôn nữ hát trên đồi. Ngày mai trong đám xuân xanh ấy, Có kẻ theo chồng, bỏ cuộc chơi.

Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi, Hổn hển như lời của nước mây, Thầm thì với ai ngồi dưới trúc, Nghe ra ý vị và thơ ngây.

Khách xa gặp lúc mùa xuân chín, Cảnh trí bâng khuâng sực nhớ làng: “Chị ấy, năm nay còn gánh thóc, Dọc bờ sông trắng nắng chang chang…”

Hàn Mạc Tử

————————————

Ông Đồ

Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu giấy đỏ Bên phố đông người qua.

Bao nhiêu người thuê viết Tấm tắc ngợi khen tài ‘’Hoa tay thảo những nét Như phượng múa rồng bay’’.

Nhưng mỗi năm mỗi vắng Người thuê viết nay đâu? Giấy đỏ buồn không thắm Mực đọng trong nghiêng sầu…

Ông đồ vẫn ngồi đấy Qua đường không ai hay Lá vàng rơi trên giấy Ngoài giời mưa bụi bay.

Năm nay hoa đào nở Không thấy ông đồ xưa Những người muôn năm cũ Hồn ở đâu bây giờ?

Vũ Đình Liên

——————————

Ý Xuân

Trời đẹp như trời mới tráng gương, Chim ca, tiếng hát rộn ven tường. Có ai bên cửa, ngồi hong tóc Cho chảy lan thành một suối hương…

Sắc biếc giao nhau, cành bắt cành, Nước trong, hồ ngợp thủy tinh xanh. Chim bay, cánh trĩu trong xuân ý, Em đợi chờ ai, khuất bức mành?

Giữa một giờ thiêng, tình rất đẹp, Mắt buồn và rất…rất thanh thanh. Mày ai bán nguyệt, người ai nhỏ, Em ạ, yêu nhau…chết cũng đành!

Hồ Dzếnh

—————————-

Hồn Xuân

Ai biết em tôi ở chốn nào? Má tròn đương nụ, trán vừa cao. Tiếng mùa về gọi lòng em dậy, Lơ đãng lòng tôi chẳng kịp rào.

Ai biết người yêu nhỏ của tôi, Người yêu nho nhỏ trốn đâu rồi? Tròn trĩnh xinh như một quả đồi.

Ngực trắng giòn như một trái rừng, Mắt thì bằng rượu, tóc bằng hương. Miệng cười bừng nở hàm răng lựu, Sáng cả trời xanh mấy dặm đường.

Anh khắp rừng cao xuống lũng sâu, Tìm em, đi hái lộc xuân đầu. Trồng đâu chân đẹp tròn như cột? Em đẹp son ngời như cổ lâu.

Nghe nhịp đời lên, em bỏ anh, Đua theo xuân nở rộn trăm cành. Ý mùa cũng rộn trong thân mới, Tóc rủ bờ tơ sợi liễu mành.

Khách qua đường ơi! Em tôi đây, Chân em: cỏ mượt, mắt: hồ đầy. Lòng em hóa cảnh chờ anh gặp, -Man mác hồn xuân ngọn gió hây.

Huy Cận

————————————–

Với Đà Lạt tháng giêng

Tháng giêng lên xứ anh đào Mùa xuân như mở lối vào thiên thai Ngàn hoa nụ đẫm sương mai Ngả nghiêng ché rượu chỉ hai chúng mình.

Lương Định

————————

Anh đến

Anh đến mang về những gót xuân Lòng em chim hót tiếng trong ngần Xin đừng làm vỡ mùa xuân ấy Chút nhíu mày thôi đủ chạnh lòng.

Lê Thị Kim

———————————-

Mùa xuân

Mùa xuân Muốn hái lộc xuân Hoa thơm tặng bạn Nụ mầm tặng anh…

Đưa tay định ngắt mấy lần Thấy xuân mơn mởn Trong ngần Lại thôi…

Vũ Dạ Phương

——————————

Xuân

Tôi có chờ đâu, có đợi đâu Đem chi xuân lại gợi thêm sầu? -Với tôi tất cả như vô nghĩa Tất cả không ngoài nghĩa khổ đau!

Ai đâu trở lại mùa thu trước Nhặt lấy cho tôi những lá vàng? Với của hoa tươi, muôn cánh rã, Về đây, đem chắn nẻo xuân sang!

Ai biết hồn tôi say mộng ảo Ý thu góp lại cản tình xuân? Có một người nghèo không biết Tết Mang lì chiếc áo độ thu tàn!

Có đứa trẻ thơ không biết khóc Vô tình bỗng nổi tiếng cười ran! Chao ôi! Mong nhớ! Ôi, mong nhớ, Một cánh chim thu lạc cuối ngàn!

Chế Lan Viên

———————————–

Vào Xuân

Đi vào nẻo xuân Gặp đường lụa đỏ Ai chờ em đó Mà hoa trắng ngần

Đi vào thanh tân Như về quê ngoại Lúa hương đồng gần Đương thì con gái

Hẹn cưới phân vân Em nhìn mê mải Chuồn ngô ngủ mãi Bờ ao cúc tần

Khép tà áo mới Em vào đêm xuân.

Hoàng Cầm

———————————–

Nụ hoa vàng mùa xuân

Anh cho em mùa xuân Nụ hoa vàng mới nở Chiều đông nào nhung nhớ Đường lao xao lá đầy Chân bước mòn vỉa phố Mắt buồn vin ngọn cây

Anh cho em mùa xuân Mùa xuân này tất cả Lộc non vừa trẩy lá Thơ còn thương cõi đời Con chim mừng ríu rít Vui khói chiều chơi vơi

Đất mẹ gầy cỏ lúa Đồng ta xanh mấy mùa Con trâu từ đồng cỏ Giục mõ về rộn khua Ngoài đê diều thẳng cánh Trong xóm vang chuông chùa Chiều in vào bóng núi Câu hát hò vẳng đưa Tóc mẹ già mây bạc Trăng chờ sau liếp dừa Con sông dài mấy nhánh Cát trắng bờ quê xưa…

Anh cho em mùa xuân Bàn tay thơm sữa ngọt Dải đất miền chim hót Người yêu nhau trọn đời Mái nhà ai mới lợp Trẻ đùa vui nơi nơi Hết buồn mưa phố nhỏ Hẹn cho nhau cuộc đời Khi hoa vàng sắp nở Trời sắp sang mùa xuân Anh cho em tất cả Tình yêu non nước này Bài thơ còn xao xuyến Nắng vàng trên ngọn cây…

Kim Tuấn

———————————–

Mùa xuân nho nhỏ

Mọc giữa dòng sông xanh Một bông hoa tím biếc Ơi con chim chiền chiện Hót chi mà vang trời. Từng giọt long lanh rơi Tôi đưa tay tôi hứng

Mùa xuân người cầm súng Lộc dắt đầy quanh lưng Mùa xuân người ra đồng Lộc trải dài nương mạ Tất cả như hối hả Tất cả như xôn xao

Đất nước bốn ngàn năm Vất vả và gian lao Đất nước như vì sao Cứ đi lên phía trước Ta làm con chim hót Ta làm một nhành hoa Ta nhập vào hoà ca Một nốt trầm xao xuyến

Một mùa xuân nho nhỏ Lặng lẽ dâng cho đời Dù là tuổi hai mươi Dù là khi tóc bạc

Mùa xuân ta xin hát Câu Nam ai, Nam bình Nước non ngàn dặm mình Nước non ngàn dặm tình Nhịp phách tiền đất Huế.

Thanh Hải

—————————–

Xuân

Xuân à! Những tưởng Xuân đi. Nào hay Xuân lại tức thì đến ngay. Đời say, Xuân cũng say say. Hoa vàng, bướm trắng, ngất ngây một trời. Xuân à! Những tưởng Xuân tươi. Ngờ đâu Xuân cũng biết cười gió đông Bên kia Xuân đẹp, Xuân nồng. Bên này Xuân quá lạnh lùng, hỡi Xuân!

Đăng Nguyên

Những Bài Thơ Hay Về Mùa Xuân Năm 2022 / 2023

Một năm nữa lại trôi qua, mùa xuân lại ùa về trong tiềm thức của con người Việt Nam. Đến độ xuân về, lòng người nôn nao đến lạ, mọi người đều hướng về gia đình thân yêu. Để tăng cảm xúc và gửi gắm tình cảm, ATP Academy xin gửi đến bạn những lời thơ mùa xuân đón năm mới thật ấm áp và rung động.

Bài thơ mùa xuân đón năm mới

Bài 1: Cho mùa xuân rực rỡ

Rồi một ngày đẹp tươi!

Bài 2: Mùa Xuân Gọi

Sưu tầm – Thơ tình bốn mùa

Em có nghe trước thềm xuân khẽ gọi Lời thì thầm muôn lối bước vào xuân Bản tình ca lại dìu dặt vang ngân Đào mai nở sắc xuân hòa mộng ấm

Em có thấy mùa xuân tràn tia nắng Óng ánh vàng sưởi ấm những ngày vui Tiễn đông xa cho tuyết trắng ngủ vùi Tim nhộn nhịp nói lời thương em đó

Dấu yêu ạ xuân đã về nhè nhẹ Hôn má hồng khe khẽ gửi lời yêu.

Bài 3: Anh thấy xuân đã về bên em

Thơ Phan Hoàng

Anh thấy xuân đã về bên em Khi sáng sớm nụ cười rạng rỡ Em nhẹ nhàng xách làn đi chợ Và mang về hương sắc mùa xuân . Anh thấy xuân đã về bên em Sau phút giao thừa sang năm mới Màn pháo sáng mở ra ngày hội Ta nhớ về “mùa xuân đầu tiên” . Anh thấy xuân đã về bên em Khi ngày Tết gia đình đoàn tụ Xung quanh ta quây quần con cháu Em như người ở giữa vườn hoa . Mùa xuân đến đem niềm vui mới Để cho em quên tuổi của mình Ta bước tiếp trên đường đi tới Khi xuân về bên em bên anh! .

Bài thơ mùa xuân về tình yêu đẹp

Bài 1: Bên ngoài mùa xuân

Giả dụ có một thiên đường

Thì trên thiên đường có mặt thượng đế

Và trên quê hương có mặt tình thương.

Giả dụ mùa xuân chỉ nở một lần

Còn rất mới nguyên lòng chưa trang điểm

Một lần nhìn nhau cũng đủ quen thân.

Nếu giả dụ rằng anh sinh ra đời

Khô đọng im lìm chỉ một mình thôi

Và em sẽ không bao giờ có mặt

Thì anh vẫn là đất sét hà hơi.

Thượng đế phủi tay đứng dậy đi rồi

Mình ngẩn ngơ tìm như người hành khất

Tình thương như đồng bạc rơi.

Anh đứng trên đời mà vẫn lang thang

Anh sống trong đời rất đỗi hoang mang

Anh chợt thấy mình trong nỗi bâng khuâng

Anh đợi bên ngoài mùa xuân.

Bài 2: Ai níu mùa xuân đấy

Và… sương mai giăng đầy

Giọt sương thơm đầu ngày.

Bài 3: Anh cho em mùa xuân

Đời mùa đông vô cùng!

Giọng ca buồn quá sức!

Anh cho em mưa dài!

Đời mùa đông vô cùng!

Khói có bay lên không?

Bài thơ chúc Tết cha mẹ, chúc Tết ông bà

Bài thơ chúc Tết cha mẹ số 1

Ơn cha mẹ biển sâu Con sao trả hết mái đầu phơ phơ Xuân về cho phép con thơ Kính chúc cha mẹ thọ như tiên trời.

Bài thơ chúc Tết cha mẹ số 2

“Công cha như núi Thái Sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra” Tết này cúi chúc mẹ cha Một năm sức khỏe thuận hòa gió mưa!

Bài thơ chúc Tết cha mẹ số 3

Đi hết cuộc đời chưa thấu hết gian truân của mẹ Bạc vàng núi núi không trả hết công cha Cúi đầu cung chúc năm qua Xuân sang cha mẹ tựa là xuân xanh.

Bài thơ chúc Tết cha mẹ số 4

Cầu cho mưa thuận gió hòa Chúc cho cha mẹ khỏe ra mỗi ngày Lo toan phiền muộn tan bay Đầu xuân con chúc mẹ thầy an vui!

Bài thơ chúc Tết cha mẹ số 5

Nếu cho con ước một điều Con xin cầu nguyện sớm chiều mẹ vui Tết xin chúc mẹ thảnh thơi Dồi dào sức khỏe, êm xuôi cửa nhà.

Bài thơ xuân Tết xa nhà

Bài 1: Tết xa quê

Trời ấm dần lên mưa bụi bay

Ô kìa! xuân đã đến rồi này

Giơ tay đón khẻ làn mưa ấy

Cứ ngỡ xuân về ở trong tay

***

Năm cũ dần xa, tết đến gần

Xứ lạ, quê người lại đón xuân

Hoa muôn ngàn đóa khoe hương sắc

Sao chẳng cho ta một chút gần

***

Tết xa quê thấm đượm nỗi buồn

Thương nhớ cội nguồn mãi vấn vương

Chợt thấy lẻ loi đêm trừ tịch

Đón tết đơm đầy nỗi nhớ thương

Bài 2: Xuân này anh không về

Thơ: Hoa Cúc Tím

Chiều cuối năm mai, đào khoe sắc thắm

Phố rộn ràng tươi màu áo vui xuân

Nhưng thiếu anh dạ héo rũ trăm lần

Em ngơ ngác trong nỗi niềm mong đợi.

Anh việc nước nên còn xa vời vợi

Đời quân hành biền biệt phận nhà binh

Phép mỗi năm dành mái ấm gia đình

Cùng đồng đội anh sẻ chia ngày tết.

Là vợ lính không so đo gì hết

Việc gia đình em chẳng quản gian nan

Cha mẹ đôi bên không chút phàn nàn

Các con nhỏ em chăm từng giây phút.

Chiều cuối năm một mình em hẫng hụt

Nhớ anh nhiều khao khát một vòng tay

Giá cùng nhau dạo phố đón xuân này

Chắc vui lắm lòng em ngời hạnh phúc.

Nhưng anh ơi ta chia đều cảm xúc

Đồng đội anh cũng cần có mùa xuân

Họ rất mong tiếng con trẻ trong ngần

Nên ta sẽ chờ xuân sau anh nhé.

Tình chúng mình giữa cuộc đời nhỏ bé

Nhưng rộng lòng yêu mến tựa mùa xuân.

Những bài thơ hay viết về cuộc đời người Lính

Bài 3: Chiều cuối năm trên đảo

Thơ: Hương Đào

Chiều cuối năm trên đảo rất yên bình

Sóng vỗ nhẹ lên bờ cát trắng

Những vệt nắng dùng dằng im lặng

Muốn níu kéo điều gì mà nắng vẫn chưa đi?

Chiều cuối năm trên đảo nghe thầm thì

Lời của biển hay là lời của sóng

Lời của đất trời,lời của ai đồng vọng

Lời anh lính trẻ lần đầu đón tết ở đảo xa?

Chiều cuối năm trên đảo hát lời ca

Về Tổ Quốc đang rộn ràng khí thế

Năm mới cận kề rạng ngời bao thế hệ

Đảo xa vui mừng hướng về đó đất liền ơi!

Chiều cuối năm hoàng hôn ngập khung trời

Vẫn ánh lên những tia hồng rực sáng

Sóng khẽ hôn bờ và gửi lại vài tia nắng

Cho dư âm nào sót lại ở năm sau.

Bài 4: Thương nhớ chốn quê nhà

Tháng chạp về lũy tre làng vẫy gọi

Tuổi thơ ơi rơm rạ chốn quê nhà

Thương cọng lúa, vồng khoai của mẹ

Thương luống cày vất vả một đời cha…

Lớn lên rồi con xa nhà từ ấy

Nhớ chốn quê nhà da diết mẹ cha ơi

Và hôm nay đất trời đang sanh khí

Xuân đã về con chắc chắn về thôi.

Bài thơ mùa xuân quê hương

Bài 1: NHỚ QUÊ

Quê hương nghĩa nặng tình nồng

Nhớ về Trần xá nghe lòng mênh mang

Nhớ đò xuôi ngược Kiến Giang

Nhớ câu đối đáp hò khoan dạt dào

Nhớ sao chợ Hôm, chợ Hàu

Nhớ Côn Nổi, ngô ngát xanh

Nhớ đồng lúa chín như tranh họa đồ

Nhớ sao những buổi hẹn hò

Cây đa bến nước kết tình lứa đôi

Xa quê mấy chục năm rồi

Vấn vướng Trần Xá bồi hồi nhớ quê

Bài 2: XUÂN LÒNG

Đông tàn xuân đến xuân nở hoa

Nổi buồn dấu kín giữa chiều tà

Vui thơ xướng họa cùng bè bạn

Gửi chút tình riêng đến nẻo xa

***

Chợt nghĩ hình ai nơi cỏi vắng

Chiếu nay lặng lẹ ngắm mây trời

Lòng ta man mác buồn da diết

Thả hồn trong gió say tình say

***

Xứ Huế đây, ở xứ Huế đây

Tiếng thơ dìu dắt nước non này

Mơ màng bóng cũ người xưa ấy

Say đắm một thời tuổi thơ ngây

***

Ta muốn tình thơ luôn sẽ đến

Để cùng chung điệu tiếng ngân nga

Để hồn ấm lại trong hưu quạnh

Ngây ngất xuân lòng ta với ta

Lời kết

Những Bài Thơ Về Giao Mùa Xuân / 2023

THƠ GIAO MÙA XUÂN-HẠ

Tác giả: Khách Lãng Du

Rừng cây lạnh đọng sương trên lá

Gió hiu hiu từ giã tháng ba

Rơi từng chiếc nhẹ dần xa Xuân tàn.

Gió buồn bã lang thang khắp chốn

Tiễn nàng xuân chộn rộn gió lay

Ngủ sâu một giấc thật say … đã hè.

Nhìn rừng vắng lòng nghe cảm khái

Tiết giao mùa để lại thật nhiều

Hong khô những mảng rong rêu

Nắng hanh hao gắt..chút điêu.. rất đời.

Hàng nguyệt quế lả lơi thơm ngát

Hương nồng nàn dào dạt ban mai

Giao mùa thời tiết đẹp thay

Trải lòng với cuộc an bày giao thoa.

THƠ LỤC BÁT: XUÂN SẮP QUA

Tác giả: Trương Thị Anh

Xuân đang trút tiếng thở dài

Đào mai trút hết nụ đài tiễn xuân

Đành theo con tạo xoay vần

Đón hè phượng vĩ tụ quần đơm hoa

Hân hoan chờ hết tháng ba hè về

Bằng lăng thay lá hè về xôn xao

Nhớ hè năm ấy ai vào đón đưa

Kỷ niệm ngày ấy vẫn chưa nhạt hòa

Niềm vui mới chỉ chia ba nỗi buồn.

BÀI THƠ: XUÂN HẠ

Tác giả: Trần Đức Lập

Xuân đi bỏ lại mùi hương gió

Quên lại bên ngày bụi nắng hao hư

Ta nghe đâu đó lời ve hát

Vọng khát khao chiều điệp khúc tháng tư.

Hàng Phượng xanh nẩy chồi rực rỡ

Những chùm hoa đỏ lửa ngỡ ngàng

Người gọi nhau thuở tìm môi mắt

Áo trắng bay trong nắng hạ sang

Bước nào gọi nhớ bước nào bỏ quên

Dấu xưa lấp dấu giờ chẳng nhớ tên

Qua con ngỏ ấy là người xưa ấy

Chiếc lá bàng khô chao gió chông chênh.

Hạ lặng lẽ bước đi rồi lại đến

Gợi mơ hồ những khoảng lặng thời gian

Phượng vẫn đỏ nồng nàn rạo rực

Ta vẫn nợ chiều góc phố bâng khuâng…

BÀI THƠ: GỌI MÙA

Tác giả: Nguyễn Thị Thu Ba

Giọt sương vừa ráo trên cành

Từng tia nắng vỡ xuân xanh hao gầy

Tiết trời bốc hỏa theo mây

Gió mềm xếp cánh vòng tay hững hờ

Dường như cháy mảnh hồn thơ

Dăm ba cánh phượng bơ vơ gọi mùa

Xuân đi gửi lại chát chua

Hạ còn chập chững ” nắng lùa khăn sương “

Bên lòng buộc sợi tơ vương

Hoàng hôn lắng đọng thiên đường ái ân

Đêm nghiêng chở mộng qua sân

Trái tim mắc cạn muôn ngàn lần yêu

Với tay níu mảnh trăng chiều

Ru hồn lãng tử thêm điêu đứng tình

Chạm câu lục bát riêng mình

Nghe trong nỗi nhớ in hình bóng xa.

THƠ GIAO MÙA XUÂN-HẠ

Tác giả: Khách Lãng Du

Rừng cây lạnh đọng sương trên lá

Gió hiu hiu từ giã tháng ba

Rơi từng chiếc nhẹ dần xa Xuân tàn.

Gió buồn bã lang thang khắp chốn

Tiễn nàng xuân chộn rộn gió lay

Ngủ sâu một giấc thật say … đã hè.

Nhìn rừng vắng lòng nghe cảm khái

Tiết giao mùa để lại thật nhiều

Hong khô những mảng rong rêu

Nắng hanh hao gắt..chút điêu.. rất đời.

Hàng nguyệt quế lả lơi thơm ngát

Hương nồng nàn dào dạt ban mai

Giao mùa thời tiết đẹp thay

Trải lòng với cuộc an bày giao thoa.

BÀI THƠ: GIÃ BIỆT MÙA XUÂN

Tác giả: Hảo Trần

Tháng ba ơi nồng nàn nỗi nhớ

Ngày cuối mùa xuân dịu ngọt êm trôi

Tháng năm nào còn lại trong tim tôi

Là ký ức một thời ta nhung nhớ

Mùa xuân ơi sao vội đi nhanh thế

Để hạ về nồng cháy lửa yêu thương

Khung trời mới phượng lập loè chớm nở

Khúc tình ca ve hát suốt ngày đêm

BÀI THƠ: GỌI MÙA

Tác giả: Nguyễn Thị Thu Ba

Giọt sương vừa ráo trên cành

Từng tia nắng vỡ xuân xanh hao gầy

Tiết trời bốc hỏa theo mây

Gió mềm xếp cánh vòng tay hững hờ

Dường như cháy mảnh hồn thơ

Dăm ba cánh phượng bơ vơ gọi mùa

Xuân đi gửi lại chát chua

Hạ còn chập chững ” nắng lùa khăn sương “

Bên lòng buộc sợi tơ vương

Hoàng hôn lắng đọng thiên đường ái ân

Đêm nghiêng chở mộng qua sân

Trái tim mắc cạn muôn ngàn lần yêu

Với tay níu mảnh trăng chiều

Ru hồn lãng tử thêm điêu đứng tình

Chạm câu lục bát riêng mình

Nghe trong nỗi nhớ in hình bóng xa.

THƠ LỤC BÁT: XUÂN SẮP QUA

Tác giả: Trương Thị Anh

Xuân đang trút tiếng thở dài

Đào mai trút hết nụ đài tiễn xuân

Đành theo con tạo xoay vần

Đón hè phượng vĩ tụ quần đơm hoa

Hân hoan chờ hết tháng ba hè về

Bằng lăng thay lá hè về xôn xao

Nhớ hè năm ấy ai vào đón đưa

Kỷ niệm ngày ấy vẫn chưa nhạt hòa

Niềm vui mới chỉ chia ba nỗi buồn.

BÀI THƠ: XUÂN HẠ

Tác giả: Trần Đức Lập

Xuân đi bỏ lại mùi hương gió

Quên lại bên ngày bụi nắng hao hư

Ta nghe đâu đó lời ve hát

Vọng khát khao chiều điệp khúc tháng tư.

Hàng Phượng xanh nẩy chồi rực rỡ

Những chùm hoa đỏ lửa ngỡ ngàng

Người gọi nhau thuở tìm môi mắt

Áo trắng bay trong nắng hạ sang

Bước nào gọi nhớ bước nào bỏ quên

Dấu xưa lấp dấu giờ chẳng nhớ tên

Qua con ngỏ ấy là người xưa ấy

Chiếc lá bàng khô chao gió chông chênh.

Hạ lặng lẽ bước đi rồi lại đến

Gợi mơ hồ những khoảng lặng thời gian

Phượng vẫn đỏ nồng nàn rạo rực

Ta vẫn nợ chiều góc phố bâng khuâng…

Mấy Bài Thơ Hay Về Mùa Xuân / 2023

Đó là thời Thơ Mới đang rực rỡ, với một Xuân Diệu, ông hoàng của thơ tình yêu đôi lứa và cũng là của tình yêu rộng lớn dành cho cả cõi đời này. Chúng ta hãy nghe tiếng reo vui bất tuyệt ấy trong một bài thơ của  nhà  thơ  “mới nhất trong các nhà Thơ Mới”, bài “Nụ cười xuân” của Xuân Diệu:

“Giữa vườn ánh ỏi tiếng chim vui Thiếu nữ nhìn sương chói mặt trời Sao buổi đầu xuân êm ái thế! Cánh hồng kết những nụ cười tươi

Ánh sáng ôm trùm những ngọn cao Cây vàng rung nắng, lá xôn xao Gió thơm vô ý bay phơ phất Đem đụng cành mai sát nhánh đào… … Thiếu nữ bâng khuâng đợi một người Chưa từng hẹn đến – giữa xuân tươi Cùng chàng trai trẻ xa xôi ấy Thiếu nữ làm duyên, đứng mỉm cười”.

Người ta nói rằng, tên của thi sĩ Xuân Diệu đã ẩn chứa một “mùa Xuân tuyệt Diệu”. Đó là sự tình cờ của Trời Đất hay chính sự sắp đặt của con người. Không ai biết nữa. Nhưng chỉ biết rằng dường như cuộc sống đã khéo chọn nhà thơ say đắm bậc nhất của Thi Đàn Việt Nam để ca ngợi mùa xuân.

“Mùa xuân chín ửng trên đôi má Xui khiến lòng ai thấy não nề”.

Cái lối nhìn, lối cảm ấy của Xuân Diệu dẫu sao vẫn là cái phức tạp trong tâm thế của con người hiện đại, của những cảm quan trí thức và thị thành. Phải đợi đến Nguyễn Bính, nhà thơ của làng quê Việt Nam một thuở, ta mới thấy cái sức sống kỳ diệu của mùa xuân Đất Việt đã bắt đầu từ trong ngọn nguồn sâu thẳm của những con người quê kiểng Việt Nam, ở đấy tất cả đều khỏe mạnh và tươi tắn, từ cô gái quê:

“Đã thấy xuân về với gió đông Với trên màu má gái chưa chồng Bên hiên hàng xóm cô hàng xóm Ngước mắt nhìn trời đôi mắt trong”.

Đến bà cụ già đi trẩy hội chùa với vẻ bình tâm và thanh thản đến lạ lùng:

“Gậy trúc dắt bà già tóc bạc Lần lần tràng hạt miệng nam mô”.

Vâng, đấy là “Xuân về” của thi sĩ Nguyễn Bính, thực ra thì đã quá quen thuộc với bạn yêu thơ xứ ta từ bao lâu nay, vẫn vang lên mỗi độ xuân về.

Đã đành, thơ nào thì rốt cuộc cũng để nói cái tình, nhưng với hai bài thơ trên, cái phần tả và kể với nhiều chi tiết thực đã biến chúng thành những bức tranh phong cảnh đầy sắc màu, hình ảnh, sống động và tươi vui. Nhưng còn một thứ thơ nữa, thứ thơ cũng có cảnh, có người thật đấy, nhưng ta nghe ra như tất cả chỉ ra đời và tồn tại trong trí tưởng tượng của thi nhân. Đó là thứ thơ thuần túy hướng nội, nó chỉ mượn cớ bên ngoài để diễn đạt cái thế giới bên trong của người làm thơ. Những ai đã đọc và yêu thơ Hàn Mặc Tử đều nhận thấy điều đó ở nhà thi sĩ này, chẳng hạn bài thơ “Xuân đầu tiên” sau đây:

“Mai sáng mai, trời cao rộng quá Gió căng hơi và nhạc lên mây Đôi lòng cùng ấm như xuân ấm Chỉ có ao xuân trắng trẻo thay…

…. Trái cây bằng ngọc vỏ bằng gấm Còn mặt trời kia tợ khối hồng Có người trai mới im như nguyệt Gió căng hơi và nhạc lên ngàn

Thuở ấy càn khôn mới dựng nên Mùa thơ chưa gặt tốt tươi lên Người thơ phong vận như thơ ấy Nào đã ra đời ngọc biết tên

Xuân gấm đầu tiên giữa Cõi Đời Mùi thơm ngây dại sóng con ngươi Hãy hoan hô, lời cao như sấm – Vạn tuế, bay ơi! Nắng rợp trời!”.             “Người thơ phong vận như thơ ấy”, câu thơ đẹp cái vẻ đẹp siêu hình như trong một bức tranh trừu tượng có lẽ là một trong những câu thơ đẹp nhất của thi sĩ Hàn Mặc Tử và cũng là của thơ Việt thế kỷ hai mươi.

Cuộc cách mạng Mùa Thu năm 1945 và tiếp đó là hai cuộc trường kỳ kháng chiến đã đưa nền thơ Việt sang một bước ngoặt mới. Đã đành, những nhiệm vụ mới đã mang lại cho thơ ta những gương mặt mới, nhưng từ trong cốt lõi, những tác phẩm thơ đích thực đều không chịu bứt ra khỏi cái mạch muôn thuở của bản chất nhân bản và duy mỹ của thơ ca. Thời chống Pháp đã thế và thời chống Mỹ cũng không thể khác.

Giữa những ngày tháng chiến tranh ác liệt, trên mảnh đất Tây Nguyên thẳm sâu và dữ dội, mùa xuân vẫn đến với gương mặt muôn thuở của mình – náo nức và vui tươi đến kinh ngạc. Hãy nghe sau đây tiếng thơ vút cao từ “Tháng Ba Tây Nguyên” của nhà thơ quân đội Thân Như Thơ, để cảm nghe cái thế giới đang sinh sôi, đang cựa quậy một sinh lực tràn đầy như bất chấp tất cả đạn bom và hủy diệt của chiến tranh:

“Tháng Ba Mùa con ong đi lấy mật Mùa con voi xuống sông uống nước Mùa em đi phát rẫy làm nương Anh vào rừng đặt bẫy cài chông ….

Tháng Ba Mùa bông lách nở Cho con công múa Cho con cá bơi Bông không xuống dòng suối Bay lên trời vạn cánh sao rơi Bông lách bay để lại nụ cười…”.

Đi qua 30 năm chiến tranh, những người lính đã trở về với cuộc sống đời thường. Mùa xuân thời hậu chiến đã nhanh chóng khỏa lấp những dấu vết của chiến tranh. Những hố bom đã lên xanh, đất bom đạn đã mọc lên khoai lúa. Nhưng với hồn người không giản đơn chỉ có vậy. Hồn người là một thế giới mênh mông gồm đủ cả hôm qua, hôm nay và mai sau, không bao giờ gián đoạn.

Cho đến một ngày, người lính cũ là tôi chợt bắt gặp giữa mùa xuân hôm nay hình ảnh của ngày xưa, những giấc mơ một thời còn đó, những khát khao một thời giờ đã ở sau lưng… Và tất cả lại ùa về giữa một ngày xuân ngỡ như rất yên tĩnh và thanh bình. Xin được gửi đến các bạn bài thơ “Thơ mùa xuân đọc lại giữa mùa thu” như một chút tâm sự của một người làm thơ và cũng là một người lính cũ là tôi, trước ngưỡng cửa của một mùa xuân mới:

“Những câu thơ viết giữa mùa xuân Anh dành dụm để mùa thu đem đọc

Mùa xuân

Có một bận trong đời anh nhìn thấy Trường Sơn thật thấp Tuổi hai mươi chân đi không bén đất Đám mây trời bay dưới ba lô

Hoa cỏ bên đường phút chốc hóa thành thơ Anh đứng hát một mình trong khe núi Những vui buồn mãnh liệt và nông nổi Của một thời liều lĩnh đam mê

Những vui buồn cứ đòi được hát lên Trước đồng đội bạn bè không giấu giếm Câu thơ đến thường tình và đột biến Như cánh rừng bất chợt phủ đầy hoa…”.

Thơ là tiếng nói đồng tình đồng ý của con người gửi đến con người. Giữa một ngày xuân đang về trên khắp quê hương đất nước, xin mượn mấy dòng thơ tươi tắn và ấm áp để gửi đến các bạn chút tâm tình cũng tràn ngập ấm áp và yêu thương:

“Rét nhiều nên ấm nắng hanh Đắng cay lắm, mới ngọt lành đó chăng?” (Tố Hữu)

Thơ đã hay thì dù có viết về mùa nào cũng hay, nhưng có lẽ những câu thơ hay viết về Mùa Xuân, mùa của Khởi Đầu, của Tuổi Trẻ và Tình Yêu thì vẫn có mùi vị say đắm riêng.

Cầu chúc cho tất cả chúng ta một Mùa Xuân đầy hoa thơm quả ngọt như nhà thơ hằng mong ước.

Anh Ngọc

Bạn đang đọc nội dung bài viết Những Bài Thơ Hay Về Mùa Xuân / 2023 trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!