Đề Xuất 1/2023 # Những Vần Thơ Xuân Nơi Đất Khách (Vĩnh Liêm) # Top 10 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 1/2023 # Những Vần Thơ Xuân Nơi Đất Khách (Vĩnh Liêm) # Top 10 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Những Vần Thơ Xuân Nơi Đất Khách (Vĩnh Liêm) mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Những Vần Thơ Xuân Nơi Ðất Khách Hằng năm, theo thông lệ, cứ đến Tết âm lịch là người Việt mình ở hải ngoại đều có báo Xuân, dù ở bất cứ nơi đâu, Á Châu hay Âu Châu, Úc Châu hay Mỹ Châu. Tính đến năm nay, Canh Tý 2020, cá nhân người viết trong 40 năm qua chưa bao giờ biết đón Xuân ăn Tết là gì, vì Tết âm lịch nơi tôi ở chẳng bao giờ rơi vào mùa Xuân cả! Hơn thế nữa, trong hoàn cảnh tị nạn, tôi không thể nào vui sướng để đón Tết mừng Xuân, mặc dù là Xuân gượng Tết hờ. Dù vậy, tôi không thể không theo tục lệ Ông Bà, Tổ Tiên mà quên đi nguồn cội. Chính vì lẽ đó, thỉnh thoảng tôi nhận lời viết bài cho báo Xuân theo cảm nhận và chủ quan của mình.

Cuối năm, mang chồng sách cũ ra đọc, tìm những vần thơ xuân hợp ý thì thấy hầu hết các nhà thơ cũng có những nỗi khắc khoải trong những buổi xuân về. Vì trang báo có hạn nên người viết phải hạn chế số trang, chọn lọc những vần thơ tiêu biểu. Mong các bạn thơ thứ lỗi cho nếu thấy thiếu vắng tên mình trên trang báo này.

Nơi tôi tạm dung là xứ tuyết, thường thì tuyết đổ vào dịp Tết âm lịch. Thi sĩ Nguyễn Thị Ngọc Dung cũng tạm dung ở vùng này nên tâm sự của nữ sĩ trong ngày Tết thật là chí lý:

(Tết Này, Nguyễn Thị Ngọc Dung-Ðiểm Trang Làm Dáng Cuộc Ðời, 30)

(Bài thơ cuối năm, Nguyễn Mạnh Trinh-Thơ Nguyễn Mạnh Trinh, 18)Mười mấy xuân rồi xa cách mẹ Nhớ thương trĩu nặng những vần thơ Mùa đông rét mướt hồn con trẻ Thôi hết rồi hoa bướm mộng mơ! …………………………………… Con vẫn âm thầm thương nhớ mẹ Hồn thơ không sợi nắng thêu hoa Hồn thơ đã ngập tràn băng tuyết Và mắt-mùa-đông lắm gió mưa!

Thiếu mẹ đời con như lá úa Xuân về con ngỡ xuân chưa sang Xuân về, xuân của riêng thiên hạ Con mất xuân rồi, đâu biết xuân!Con thương Bố Mẹ đã già Ðón Xuân hiu hắt cho qua mấy ngày Ở đây con chẳng vui say Quê người con đón Xuân này ly hương Vì vậy, thi nhân đâu có vui gì mà uống rượu mừng xuân! Nếu có uống chăng là uống những nỗi ngậm ngùi:

Năm năm mỗi độ xuân về, Nước non nhắc nhở niềm quê bồi hồi!Vui xuân đón tết nhường thiên hạ, Riêng khách lưu vong vạn cổ sầu!

Tha hương tết lắm ngậm ngùi… Thương quê, thương bạn, đâu nguôi lòng này Ngồi đây đếm vạn đắng cay, Giao thừa quê Mẹ, phương này tuyết rơi, Giăng giăng lệ trắng khắp trời, Lạc loài đất khách, chao ôi! là buồn…Ðêm ba mươi tết sầu chắn lối Tìm thử quê nhà lửa biếc soi.Thương ai trời rủ xuân về Ðể anh đoài đoạn mấy bề không gian Mẹ Cha… xuân, lệ hai hàng Nước non… xuân, nổi ngút ngàn hận căm Tay lần bấm đốt tháng năm Tủi thân mấy cọng tóc ngầm bạc ra Em xuân tàn nét kiêu sa Em, xuân ủ dột trong tà áo em. Trời ơi! Anh mộng từng đêm Trời ơi! Xuân đã bên thềm giá băng Xuân sao trời dệt tuyết giăng? Cành mai nở cũng cầm bằng như mơ.Long đong từ buổi lìa quê mẹ Ôm mối sầu chung mãi chẳng nguôi. ………………………………… Chẳng đợi mà sao xuân vẫn đến Buồn trông cánh nhạn cuối chân trời.Tôi qua Nữu Ước trời không độ Khuấy cốc cà phê đặc nỗi buồn.

Top Những Bài Thơ Chủ Đề Quê Hương Đất Nước Cho Con Yêu

Về quê

Nghỉ hè bé lại thăm quê

Được đi lên rẫy, được về tắm sông

Thăm bà rồi lại thăm ông

Thả diều câu cá sướng không chi bằng

Đêm về bé ngắm ông trăng

Nghe ông kể chuyện chị Hằng ngày xưa

Bà rang đậu lạc thơm chưa

Mời ông bà, bé say sưa chuyện trò”

Nguyễn Thắng

Về quê Bác

Nhà em treo ảnh Bác Hồ

Bên trên là một lá cờ

Ngày ngày Bác mỉm miệng cười

Bác nhìn chúng cháu vui chơi trong nhà

Ngoài sân có mấy con gà

Ngoài vườn có mấy quả na chín rồi

Em nghe như Bác dạy lời

Cháu ơi đừng có chơi bời đâu xa

Trồng rau, quét bếp, đuổi gà

Thấy tàu bay Mĩ nhớ ra hầm ngồi

*Bác lo bao việc trên đời

Ngày ngày Bác vẫn mỉm cười với em…

Trần Đăng Khoa

Bác Hồ của em

Khi em ra đời

Đã không còn Bác

Chỉ còn tiếng hát

Chỉ còn lời ca

Chỉ còn câu chuyện

Chỉ còn bài thơ

Mà em vẫn thấy Bác sao rất gần

Năm điều Bác dạy mãi còn vang ngân

Sưu tầm

Quê hương

Quê hương là gì hở mẹ

Mà cô giáo dạy phải yêu

Quê hương là gì hở mẹ

Ai đi xa cũng nhớ nhiều

Quê hương là chùm khế ngọt

Cho con trèo hái mỗi ngày

Quê hương là đường đi học

Con về rợp bướm vàng bay

Quê hương là con diều biếc

Tuổi thơ con thả trên đồng

Quê hương là con đò nhỏ

Êm đềm khua nước ven sông

Quê hương là cầu tre nhỏ

Mẹ về nón lá nghiêng che

Là hương hoa đồng cỏ nội

Bay trong giấc ngủ đêm hè

Quê hương là vòng tay ấm

Con nằm ngủ giữa mưa đêm

Quê hương là đêm trăng tỏ

Hoa cau rụng trắng ngoài thềm

Quê hương là vàng hoa bí

Là hồng tím giậu mồng tơi

Là đỏ đôi bờ dâm bụt

Màu hoa sen trắng tinh khôi

Quê hương mỗi người chỉ một

Như là chỉ một mẹ thôi

Quê hương có ai không nhớ…

Đỗ Trung Quân

Hà Nội

Hà Nội có chong chóng

Cứ tự quay trong nhà

Không cần trời thổi gió

Không cần bạn chạy xa

Hà Nội có nhiều hoa

Bó từng chùm cẩn thận

Mấy chú vào mua hoa

Tươi cười ra mặt trận

Hà Nội có Hồ Gươm

Nước xanh như pha mực

Bên hồ ngọn Tháp Bút

Viết thơ lên trời cao

Hà Nội có nhiều hào

Bụng súng đầy những đạn

Và có nhiều búp bê

Bóng tròn cho các bạn

Hà Nội có tàu điện

Đi về cứ leng keng

Người xuống và người lên

Người nào trông cũng đẹp

Mấy năm giặc bắn phá

Ba Đình vẫn xanh cây

Trăng vàng chùa Một Cột

Phủ Tây Hồ hoa bay…

Trần Đăng Khoa

Bức tranh quê

Quê hương đẹp mãi trong tôi

Dòng sông bên lở bên bồi uốn quanh

Cánh cò bay lượn chòng chành

Đàn bò gặm cỏ đồng xanh mượt mà

Sáo diều trong gió ngân nga

Bình yên thanh đạm chan hòa yêu thương

Bức tranh đẹp tựa thiên đường

Hồn thơ trỗi dậy nặng vương nghĩa tình.

Sưu tầm

Thăm quê Bác

Cháu về quê Bác-Làng Sen

Tháng năm nắng đẹp người chen chân người.

Nơi đây lưu dấu cuộc đời

Ân tình, nhân nghĩa thuở thời ấu thơ.

Thực rồi mà ngỡ như mơ

Hàng cau toả bóng, đơn sơ căn nhà.

Giường tre, ghế gỗ, bình trà…

Hàng cây bông bụt đơm hoa đỏ hồng.

Bao ngày, bao tháng cháu mong

Được thăm quê Bác thỏa lòng nhớ nhung.

Ngày vui hội ngộ trùng phùng

Cháu con muôn nẻo về chung một nhà.

Cho dù Bác đã “đi xa”…

Song hình bóng Bác vẫn là đâu đây.

Ơn sâu, nghĩa nặng cao dày

Làng Sen quê Bác ngày ngày nở hoa.

Đoàn Xuân Miền

Về quê

Nghỉ hè bé lại thăm quê

Được đi lên rẫy, được về tắm sông

Thăm bà rồi lại thăm ông

Thả diều câu cá sướng không chi bằng

Đêm về bé ngắm ông trăng

Nghe ông kể chuyện chị Hằng ngày xưa

Bà rang đậu lạc thơm chưa

Mời ông bà, bé say sưa chuyện trò

Nguyễn Lãm Thắng

Hồ sen

Hoa sen đã nở

Rực rỡ đầy hồ

Thoang thoảng gió đưa

Mùi hương thơm ngát

Lá sen xanh mát

Đọng hạt sương đêm

Gió rung êm đềm

Sương long lanh chạy.

Em yêu Tổ quốc em

Em yêu Tổ quốc của em

Có đồng lúa biếc, có miền dừa xanh

Có hoa thơm, có trái lành

Có dòng sông soi bóng vành trăng yêu

Bờ tre cõng tiếng sáo diều

Khúc dân ca lại dặt dìu lời ru

Bốn mùa là bốn câu thơ

Ngọt ngào, nồng ấm giữa bờ ca dao

Dãy Trường Sơn ngun ngút cao

Mây chen lá, suối rì rào hát ca

Đèo sương ngậm ánh trăng ngà

Rừng vàng ngan ngát ngàn hoa khoe màu

Biển Đông khẳm những chuyến tàu

Đầy khoang cá nặng hẹn nhau ngày về

Cánh buồm căng gió say mê

Làn sóng xanh mãi vỗ về yêu thương

Dọc ngang biết mấy nẻo đường

Thắm trang sử Việt, rạng chương anh hùng

Bao nhiêu chiến thắng lẫy lừng

Làm nên Tổ quốc kiêu hùng hôm nay.

Nguyễn Lãm Thắng

Trăng đồng quê

Đêm trong đến không ngờ

Sen cũng thơm quá đỗi

Cánh đồng như giấc mơ

Ướp mùi hương lúa mới

Bầy chim cũng thao thức

Niềm vui rung trong cành

Bài ca dâng trong ngực

Dế hát lời cỏ xanh

Gió thổi nồng hương đất

Dạo khúc nhạc đêm sương

Ngàn sao trời mở mắt

Thắp nên một thiên đường

Đêm nay trăng đẹp quá!

Thắp nắng cho cánh đồng

Nên đêm không còn nữa

Chỉ còn ngày mênh mông…

Nguyễn Lãm Thắng

Kết luận

Nơi “Địa Đầu” Tổ Quốc

Nơi “địa đầu” tổ quốc

Ký sự ảnh của Hà Hoàng Kiệm

“Học đi em Học đi mà nhớ mãi Quê hương ta một dải Từ Mũi Cà Mau Đến địa đầu Móng Cái Quê hương ta Đồng ruộng phì nhiêu Đủ bốn mùa hoa trái Núi Trường Sơn vĩ đại Bờ biển rộng bao la

……………………..”

Bài thơ học thuộc lòng từ cấp I “Học đi mà nhớ mãi” từ thuổ chúng tôi còn là con nít vẫn lưu giữ trong kí ức tôi. Tôi tin rằng thế hệ chúng tôi (5x, 6x, 7x) mọi người đều vẫn nhớ và thuộc bài thơ này “đất nước ta một dải, từ mũi Cà Mau, đến địa dầu Móng Cái”. Ai đã từng đến Cà Mau rồi mà chưa đến “địa đầu” Móng Cái hay đã đến “địa đầu” Móng cái rồi mà chưa đến Cà Mau thì vẫn có cảm giác chưa trọng vẹn.  

Cho đến hôm nay tôi đã đặt chân đến:

  

Cực bắc (Cột cờ Lũng Cú, Đồng Văn, Hà Giang),

Cực nam (Mũi Cà Mau),

  

Cực đông (Mũi Điện, Khánh Hòa),

Nhưng còn “địa đầu Móng Cái” của tổ quốc vẫn chưa có dịp đặt chân đến, nhưng bài thơ “Học đi mà nhớ mãi” thì đúng là vẫn còn nhớ mãi.

Học đi mà nhớ mãi

Học đi em Học đi mà nhớ mãi Quê hương ta một dải Từ Mũi Cà Mau Đến địa đầu Móng Cái Quê hương ta Đồng ruộng phì nhiêu Đủ bốn mùa hoa trái Núi Trường Sơn vĩ đại Bờ biển rộng bao la Có Việt Bắc mồ ma giặc Pháp Nối liền Đồng Tháp Nam Bộ thành đồng Học đi em Học đi mà nhớ mãi Đất ta liền một dải Như máu chảy trong người Kẻ nào định chia đôi Chia lòng ta sao được Em học đi cho thuộc Rằng: Lòng ta chung một Cụ Hồ Lòng ta chung một Thủ đô Lòng ta chung một cơ đồ Việt Nam!

Rất tiếc, các sách giáo khoa xưa lại không ghi tên tác giả, vì thế chẳng biết bài thơ này của ai, có người bảo của Tố Hữu, có người bảo cải biên từ một bài thơ của Tố Hữu, nhưng có người lại bảo là bài thơ của một thầy giáo làng tên là Nguyễn Viết Liêm (Ông là thầy giáo trường làng, xã Lãng sơn – huyện Anh Sơn – Nghệ An. Đây là bài thơ duy nhất của ông. Người ta gọi ông là nhà thơ ” hiện tượng 1 bài”. Ông bị bệnh động kinh và đã bị mất trong một lần lên cơn động kinh ngã úp mặt xuống một mương nước).  Có lẽ vì ngày xưa cái gì các cụ cũng coi là của tập thể mà không quan niệm quyền tác giả. Bài thơ vì thế trở nên khuyết danh.

Tôi vẫn tâm niệm sẽ phải đặt chân đến “địa đầu” tổ quốc, nơi đặt cột mốc số 0 của Việt Nam. Chính bài thơ học thuộc lòng từ thuổ nhỏ vẫn thôi thúc tôi. Thế là một ngày hè tháng 7/2016 (ngày 02) vợ chồng tôi lên đường.

Ở Hà Nội trời đang giữa hè nắng nóng ngột ngạt, có lẽ đi ra biển sẽ dễ chịu. Do chủ quan không xem dự báo thời tiết, thế là sau một đêm đến 5giờ sáng, chiếc xe giường nằm Ka Long – Hà Nội dừng lại và thông báo mưa liên tiếp 3 ngày làm các con đường trong thành phố Móng Cái ngập sâu, xe không vào bến được, phải đỗ cách bến xe Ka Long, Móng Cái 1,5 km. Chúng tôi bước xuống xe, trời mưa tầm tã, gọi được chiếc taxi đi vòng vèo để tránh các con đường ngập, cuối cùng cũng vào được thành phố, nhưng khách sạn nào cũng trả lời khách đoàn đã đặt hết phòng. Theo mách bảo của người lái taxi, chỉ còn cách tìm một cái nhà nghỉ nào đó sạch sẽ may ra còn chỗ. Đúng vậy chúng tôi đã tìm được một nhà nghỉ ngay giữa trung tâm thành phố, tiện nghi không đầy đủ lắm nhưng sạch sẽ. Tắm rửa ăn sáng xong mà trời vẫn mưa tầm tã. Thất vọng quá, hỏng mất chuyến đi rồi, vì thứ hai phải có mặt ở đơn vị để làm việc rồi, không thể kéo dài chuyến đi được. Lên giường nằm ngủ, may quá 10 giờ sáng trời tạnh, chỉ còn mây mù u ám nhưng khô ráo.

Đứng trên cầu Móng cái chụp vài bức ảnh, vì trời âm u nên ảnh không được sáng, tuy nhiên cũng cho thấy ở bức ảnh bên trái là khu Casino của Việt Nam đang xây dựng sắp khánh thành (có nhà mái vòm màu vàng ở giữa hai tòa hình cánh cung), hai nhà cao tầng nhìn thẳng sông Bắc Luân ở ảnh giữa là đất Trung Quốc, ảnh trái khối nhà tròn là khu chợ trung tâm Móng Cái, phần lớn do các thương nhân Trung Quốc ngồi bán hàng, chợ chỉ mở cửa đến 12 giờ do các thương nhân Trung Quốc còn về bên kia biên giới.

Chúng tôi tranh thủ xuống bãi biển Trà cổ, bãi biển cách thành phố Móng Cái hơn chục cây số. Bãi biển đẹp, dài khoảng 5 km hình cánh cung với bờ cát đen mịn và thoải, nhưng biển động, sóng to và nước đục ngầu, có rất ít khách xuống biển.

  

Bãi biển Trà Cổ ngày mưa dông, một cháu bé đang hái hoa muống biển và lưa thưa khách.

Ngồi ngắm biển một lát, chúng tôi trở lên con đường dọc bờ biển thuê một chiếc xe đạp đôi để đến “địa đầu” tổ quốc cách Trà Cổ 6 km. Dọc đường rất nhiều cảnh đẹp, ghi lại mấy bức làm kỷ niệm.

  

Một cây đa với tán cành tuyệt đẹp, thư dãn chút đã, how excellently!

Tiếp tục lên đường.

Đây rồi cột mốc số 0 và đây nữa mũi Sa Vĩ, nơi địa đầu của tổ quốc, đánh dấu nơi bắt đầu của tổ quốc Việt Nam yêu dấu. Phải ghi lại thật nhiều những bức ảnh nơi đây để làm kỷ niệm mới được.

Cột mốc số 0 của Việt Nam đây rồi (hai mặt của cột mốc).

 

Đây là mũi Sa Vĩ, Trà Cổ, Móng cái, nơi “địa đầu” tổ quốc. Dải đất mờ mờ bên kia là Trung Quốc.

Các biểu tượng nơi địa đầu tổ quốc.

  

Thật tuyệt vời khi được đứng ở nơi này.

Hãy thoái mái đi!

Đây là nơi bắt đầu đường bờ biển Việt Nam. Từ đây vào tới mũi Cà Mau dài 3260km.

Ngồi đọc lại bài thơ “Học đi mà nhớ mãi” ở chính nơi địa đầu này mới thật là thú vị.

Các cặp tình nhân đến đây khắc tên vào khóa và khóa vào đây như để khẳng định tình yêu của mình. Cặp tình nhân trong ảnh cũng bắt chiếc nhưng chỉ đan các ngón tay vào nhau để làm như khóa vậy thôi.

Trời lại sắp đổ mưa, đã đến lúc phải về rồi. Chào Sa Vĩ. See you again!

CHIA SẺ BÀI VIẾT

Bản Chương, Nơi Bác Viết Bài Thơ “Không Đề”

“Vì nước chưa nên nghĩ đến nhà

Năm mươi chín tuổi vẫn chưa già Chờ cho kháng chiến thành công đã Bạn sẽ ăn mừng sinh nhật ta”.

Bác Hồ đi công tác ở chiến khu Việt Bắc.

Bản Chương trước kia có tên gọi là bản Thiên Vương, thuộc tổng Kim Quan Thượng. Khi đó bản chỉ có 7 gia đình dân tộc Dao sinh sống. Sau Cách mạng Tháng Tám, bản Chương thuộc xã Hùng Lợi (Yên Sơn) và tên gọi này được giữ cho đến nay. Mặc dù là vùng hẻo lánh nhưng nơi đây có vị trí địa lý hết sức thuận lợi, đi Tuyên Quang, sang Thái Nguyên, lên Bắc Kạn đều dễ dàng, nên phong trào cách mạng nơi đây được coi như vùng phát triển sớm nhất của tỉnh Tuyên Quang. Đồng chí Song Hào và các đồng chí lãnh đạo Phân khu Nguyễn Huệ khác đã đến đây tuyên truyền về cách mạng từ năm 1944. Đến tháng 5-1945 khu vực này đã giành được chính quyền, trở thành căn cứ địa vững chắc và là điều kiện để Bác Hồ rời căn cứ Cao Bằng đến Tuyên Quang chuẩn bị cho Tổng Khởi nghĩa trong cả nước.

Kháng chiến toàn quốc bùng nổ, một lần nữa Việt Bắc được chọn làm căn cứ địa của cuộc kháng chiến trường kỳ chống thực dân Pháp xâm lược và bản Chương lại là nơi ở và làm việc của các đồng chí cán bộ cách mạng cấp cao: Đồng chí Trường – Chinh, Tổng Bí thư Đảng ở và làm việc cuối năm 1947; Chủ tịch Hồ Chí Minh ở, làm việc tháng 5-1949; đồng chí Tôn Đức Thắng, Trưởng ban Thi đua ái quốc ở và làm việc cuối tháng 10-1949.

Tháng 5-1949, từ Thái Nguyên, Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng đoàn công tác trở lại ở và làm việc tại nhà ông Hà Văn Tung ở xã Hùng Lợi, đến bản Chương từ ngày 16-5-1949 đến ngày 1-6-1949.

Khi sắp đến sinh nhật Người, một số cán bộ đề nghị tổ chức lễ kỷ niệm sinh nhật. Nhưng trong điều kiện kháng chiến còn gặp rất nhiều khó khăn, trong suy nghĩ của Người lúc này là làm sao lãnh đạo nhân dân mau tới ngày thắng lợi và để dành những lễ nghi này góp vui trong ngày chiến thắng, Bác đã viết bài thơ “Không đề” để trả lời ý kiến tổ chức sinh nhật của một số cán bộ.

Thời gian Người ở bản Chương không lâu nhưng Bác đã ký nhiều sắc lệnh quan trọng, viết nhiều bài đăng báo, đến thăm hỏi và nói chuyện với các cụ ở trong bản, thăm cánh đồng lúa đang trong vụ gặt hái…

Trong suốt thời kỳ tiền khởi nghĩa và 9 năm kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược, nhân dân bản Chương luôn một lòng một dạ theo Đảng, theo cách mạng… Ngày nay, trên con đường công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước, dưới sự lãnh đạo của Đảng, bản Chương đang từng ngày đổi mới cùng cả nước. Bây giờ số hộ trong bản đã tăng lên, kinh tế phát triển, bà con đã biết trồng lúa nước, trồng cây phủ xanh đất trống đồi núi trọc, bỏ tập tục du canh, du cư đốt nương làm rẫy, số hộ nghèo giảm dần. Nhiều hộ gia đình đã có xe máy, đường ôtô đã đến bản, nhân dân được dùng điện lưới quốc gia, đời sống bà con ngày càng đi lên…

(Ban QL Khu du lịch LS – VH và ST Tân Trào) Huy Du – Hải Vũ

Bạn đang đọc nội dung bài viết Những Vần Thơ Xuân Nơi Đất Khách (Vĩnh Liêm) trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!