Đề Xuất 2/2023 # Người Học Trò Và Ba Con Quỷ # Top 2 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 2/2023 # Người Học Trò Và Ba Con Quỷ # Top 2 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Người Học Trò Và Ba Con Quỷ mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Ngày xưa, ở một vùng nọ có hai vợ chồng một nhà phú hộ tuổi đã già mới sinh được mụn con gái, nên hết sức chiều chuộng. Cô gái lớn lên hình dung đẹp đẽ ít ai bì kịp, bố mẹ lại càng nâng niu như vàng như ngọc. Họ bỏ tiền ra xây một ngôi lầu cho con ở. Lầu dựng xong, phú hộ lại cho người đi tìm hoa thơm cỏ lạ trồng xung quanh vườn để con thưởng ngoạn.

Bấy giờ trong đám rừng sâu gần đấy có ba con cáo sống lâu năm thành quỷ, có phép biến hóa, thường quen thói hại người. Nghe tin có cô gái đẹp cấm cung mà bố mẹ thì đang bỏ tiền ra mua các cây hoa trồng ở vườn, chúng rắp tâm phá phách, bèn hóa thành một thứ cây có hoa rất lạ. Hoa có ba cánh: một cánh mầu xanh, một cánh mầu trắng, một cánh mầu đỏ. Một người tiều phu lên rừng hái củi thấy hoa đẹp chưa từng có, liền bứng lấy đưa về bán cho phú hộ. Thấy cây hoa đặc biệt, phú hộ vội mua ngay rồi đem trồng ở vườn. Tuy hoa rất lạ và trông thật đẹp mắt nhưng cô gái lại tỏ vẻ không thích, vì thế mưu kế của lũ quỷ không thành. Lâu ngày hoa tàn cây héo, lũ quỷ sắp sửa bỏ đi nơi khác. Giữa lúc ấy, người phú hộ chặt cây thấy thớ gỗ đẹp, bèn chọn lấy một khúc, đẽo thành then cửa đem về chốt ở cửa buồng của con gái.

Thế rồi sau đó mấy hôm, một đêm kia trong khi cô gái đang ngủ, thì một con quỷ từ chiếc then cửa bỗng hiện ra, lên giường, toan sinh sự với cô. Nhưng cô đã vùng dậy, hết sức chống cự và kêu la inh ỏi. Biết không xong, con quỷ liền hớp lấy hồn nàng rồi lại biến vào then cửa. Khi vợ chồng phú hộ và người nhà chạy vào buồng thì thấy cô gái năm thiêm thiếp trên giường như người đã chết, ngực thoi thóp đập nhưng lay gọi mãi vẫn không tỉnh. Chưa kịp tìm thầy cứu chữa, thì tối hôm sau, trong khi người cha một mình chăm sóc cho con, con quỷ thứ hai lại hiện ra hớp lấy hồn ông. Tối hôm sau nữa lại đến lượt một người nhà bị con quỷ thứ ba hớp hồn. Vợ phú ông sợ quá vội cho người mời một thầy phù thủy đến bắt quyết trừ tà. Thầy làm phép trong ba ngày ba đêm thì phú ông và người hầu tỉnh lại. Duy chỉ có cô con gái là quỷ đầu đàn vẫn không chịu buông tha. Thầy tuy đã cao tay nhưng quỷ vẫn chẳng coi ra mùi gì. Cuối cùng thầy đành xách gói cáo từ vì phép thuật đã giở ra hết mà cô gái vẫn nằm lịm trên giường, nửa mê nửa tỉnh. Từ đấy người ta tin rằng ngôi lầu có quỷ nên không ai dám lui tới.

Một buổi chiều nọ, có một thầy cử tên là Long đi thi hội, đến đây thì lỡ độ đường. Thấy có ngôi nhà tốt, anh bèn ghé vào xin nghỉ trọ. Người nhà kể lại câu chuyện đã qua và nói:

– Chẳng giấu gì ông, nhà chúng tôi đang bị lũ quỷ quấy nhiễu. Ông nên tìm chỗ khác mà trọ, kẻo mang vạ vào thân.

Nghe đoạn, Long vội nói với vợ chồng phú ông:

– Đã là học trò đọc sách thánh hiền thì yêu tinh ma quỷ dám đâu trêu ghẹo. Ông bà cứ cho tôi nghỉ lại một đêm. Biết đâu tôi lại không trừ được nạn cho ông bà.

Vợ chồng phú hộ nghe nói bèn mở cửa đón khách vào. Ăn xong bữa chiều, Long khoan thai bước lên lầu. Anh chỉ xin nhà chủ cho mình một ngọn đèn và một con dao sắc. Đêm lại, anh thắp đèn ngồi trước án thư đọc sách, con dao để sẵn bên người. Đến khuya, một con quỷ từ then cửa buồng cô gái hiện ra với trạng mạo một cô gái xinh đẹp. Long vẫn điềm nhiên đọc sách không nói gì cả cho đến lúc nó biến đi. Lần thứ hai, một con khác tiến vào dưới dạng một người mặt mày hung ác, tóc xõa, lưỡi thè chừng một gang. Nó chạm vào người Long, nhưng anh vẫn thi gan mặc kệ. Đến lượt con thứ ba tức là con quỷ đầu đàn đang hớp hồn cô gái, bước vào. Thấy bóng anh học trò, nó vội quay trở ra, chỉ kịp rú lên mấy tiếng: – “Có bậc quý nhân… Trốn cả mau!”. Long lần này đã cầm sẵn dao ngồi rình, nhanh như cắt, nhảy đến chém một nhát, con quỷ đứt mất một chân. Long chạy theo đến cửa buồng cô gái thì thoáng thấy cả ba con quỷ chui biến vào then cửa. Anh cầm lấy chân quỷ soi vào đèn xem, thì thấy đấy là một cái chân con cáo. Vì quỷ đau quá phải buông thả hồn ra nên ngay lúc đó cô gái cũng tỉnh dậy. Long liền đến gần hỏi chuyện. Biết đó là người cứu mình, nàng cúi đầu chào và ngỏ lời cảm ơn. Long dẫn nàng ra cho vợ chồng phú hộ. Lại đem chân con quỷ cho mọi người xem. Ai nấy đều lắc đầu lè lưỡi phục tài anh học trò.

Sáng hôm sau lúc lên đường. Long từ chối vàng bạc của hai vợ chồng phú hộ đưa tặng, chỉ xin họ cái then cửa buồng giắt vào thắt lưng. Đi được nửa ngày, anh đã thấy ba con quỷ hiện ra, phủ phục trước mặt, khẩn khoản xin anh làm phúc bỏ lại cái then cửa. Long cười:

– Không được! Chúng mày có tài phép gì thì cứ giở ra cho hết để tao xem, rồi tao sẽ cho chúng mày vào lửa.

– Xin ngài tha cho chúng tôi – ba con quỷ đáp – chúng tôi xin tặng ngài những vật quý.

– Vậy thì đưa ra đây ngay, nếu không thì đừng có trách!

Con quỷ thứ nhất đưa tặng Long một cái mặt trời đựng trong túi, dặn rằng ban đêm hễ rút ra khỏi túi thì trời sẽ sáng như ban ngày, cất vào túi thì trời lại tối sẫm như cũ. Con thứ hai tặng một mặt trăng cũng vậy, hễ ban đêm tối tăm rút ra khỏi túi thì không cần đến đèn đuốc. Còn con thứ ba tặng một con ngựa mỗi ngày có thể đi ngàn dặm đường. Long vui lòng nhận lấy những món quà tặng rồi ném cái then cửa vào một bụi rậm bên đường.

Sau đó, Long nhảy lên lưng ngựa, bảo đưa mình tới kinh đô. Lập tức ngựa hý lên một tiếng rồi lao rất nhanh, bàn chân không chạm đất. Chỉ một lát sau, ngựa đã đặt anh xuống ở phía ngoài hoàng thành. Long ở lại đây sắm sửa mọi thứ để dự kỳ thi hội.

Hôm bắt đầu thi, bài của Long làm rất đắc ý. Cho nên thi vừa xong buổi sáng, anh bỗng nhớ đến vợ. Sẵn có con ngựa quý, anh nhảy lên lưng, bảo nó đưa mình về quê nhà. Ngựa phóng tít mù, chỉ vừa chập tối là đã đến nơi. Anh khe khẽ gọi cửa. Vợ Long đang ngủ, rất kinh ngạc vì thấy chồng mình đi thi chưa được mấy ngày đã vội trở về. Long không muốn thức cha mẹ dậy, nên dặn vợ giấu kín chuyện mình về. Rồi hai vợ chồng nhỏ to trò chuyện cho đến tờ mờ sáng anh mới lại lên đường. Mặc dầu vậy đêm ấy tiếng chuyện trò rì rầm của đôi vợ chồng đã thức tỉnh cha mẹ Long nằm ở buồng bên. Hai ông bà không tin là con trai mình về, chỉ ngờ rằng nàng dâu có nhân tình nhân ngãi chi đây. Cho nên sáng hôm sau ngủ dậy – lúc ấy Long đã cưỡi ngựa trở lại kinh đô để kịp nghe loa báo tin – hai ông bà vội vào buồng nàng dâu gạn hỏi. Vợ Long trước còn giấu quanh, nhưng sau thấy không giấu được nữa, đành phải kể lại câu chuyên chồng về tối hôm qua, cùng những việc chồng mình trị quỷ và được chúng tặng ngựa quý ra sao, v.v… Nhưng bố mẹ chồng làm sao mà tin được một việc khó nghe đến thế, nên trách mắng con dâu thậm tệ. Vợ Long không biết lấy gì làm chứng, đành chỉ ôm mặt ngồi khóc. May sao chiều ấy Long lại về. Được tận mắt thấy con trai và con ngựa thần, hai ông bà mới tin là thực. Long kể chuyện cho bố mẹ và mọi người cùng nghe:

Nghe nói có con ngựa thần một ngày ngàn dặm, người cha ngỏ ý muốn cưỡi thử. Long hỏi:

– Bố muốn đi chơi đâu bây giờ?

– Bố thường ao ước được vào tận trong Đồng-nai Gia-định để du ngoạn một phen.

– Được.

Sáng hôm sau, ông già cơm nước xong, nai nịt chỉnh tề bước ra sân. Long nắm dây cương trao cho cha. Ông già vừa nhảy lên yên thốt ra hai tiếng “Gia-định!”, ngựa đã phóng đi vùn vụt, loáng một cái không thấy đâu nữa. Cho đến tận chiều, vào lúc mặt trời gác núi, con ngựa quý lại phóng như bay trở về, đặt ông già xuống giữa sân. Ông vui vẻ mở tay nải lấy quà mời mọi người nếm thử, rồi kể chuyện tai nghe mắt thấy ở Gia-định.

Mẹ Long nghe chồng hết lời ca ngợi con ngựa thần, cũng có ý định muốn đi chơi Đồng-nai Gia-định một chuyến dối già. Qua hôm sau, Long lại dắt ngựa ra sân rồi đỡ mẹ lên yên. Nhưng ngựa chưa kịp bước ra khỏi cổng, tự nhiên ngã khuỵu, hất bà già ngã lăn xuống đất. Một luồng khói trắng từ trong mình ngựa phóng ra và bay cuộn lên trời. Mọi người xúm lại xem thì con ngựa đã tắt thở từ lúc nào. Thì ra bà mẹ Long đã cưỡi ngựa thần không đúng lúc vì bà đang thấy kinh nên thần ngựa hoảng sợ, bỏ lốt ngựa mà đi.

Không những mất một tặng vật vô giá, ông tiến sĩ tân khoa còn đứng trước mối hiểm nguy khó thoát được tội “khi quân”, vì trước mắt không có cách gì để tiến kinh cho kịp chiều mai dự yến. Đường từ quê Long đến kinh thành đi bộ mất bốn năm ngày đường, đi ngựa cũng phải hơn hai ngày. Không còn kế gì hơn, Long đành bắt một con ngựa thường, chẳng kịp từ biệt cha mẹ vợ con, vội ra roi cho con vật phi nước đại.

Con ngựa đi đến tối mịt mà vẫn chưa được một nửa đường. Nằm nghỉ ở quán trọ, Long lo lắng hết sức. Anh sực nhớ tới một tặng vật “mặt trời” do con quỷ thứ nhất biếu vẫn còn cất trong túi vải. Thế là Long tìm ra một diệu kế. Ngay hôm sau, Long lại lên ngựa phóng đi Cho đến khi mặt trời sắp gác núi, anh liền lôi “mặt trời” của mình ra treo trước đầu ngựa Thốt nhiên, một chuyện lạ chưa từng có xảy ra: đâu đâu cũng không thấy tắt ánh mặt trời. Cho đến khi con ngựa đưa Long đến trước điện Thiên-quang, anh mới cất “mặt trời” vào túi, bấy giờ bầu trời đang từ ban ngày mới chuyển sang đêm một cách đột ngột.

Long buộc ngựa xong, bước vào điện. Nhưng cũng đã muộn mất rồi. Mọi người chờ mãi không thấy đêm xuống, song thức ăn thì đã nguội cả, nên sau cùng Hoàng đế đành ra lệnh cha các ông tiến sĩ cứ bốn người một, ngồi vào mâm. Khi Long bước vào. thì tiệc rượu đã hầu tàn. Biết việc chậm trễ có thể khiến mình mất đầu như chơi, nên anh cởi mũ “phủ phục” trước sân điện, một hai viện lý do “không thấy trời tối” để mong được nhẹ tội. Vua tha cho anh, nhưng để anh nhớ lỗi, bắt bổ anh về làm tri huyện một huyện từng nổi tiếng có nhiều vụ án ma. Mặc dầu vẫn nghe nhiều tin đồng rùng rợn rằng từ trước đến nay, hễ quan nào được bổ về huyện ấy đều bị ma quỷ vật chết, Long vẫn ung dung về trị nhậm.

Theo tục lệ ở vùng này, mỗi khi quan mới bổ đến, dân các làng xã đều phải mang lễ vật đến chào quan. Cho nên những ngày Long mới chân ướt chân ráo đến nơi, dân các làng kéo nhau đội lễ vật đến đầy cả công đường. Long tiếp chuyện mọi người rất ân cần, nhưng nhất thiết từ chối mọi lễ vật. Chàng kín đáo dặn lính hầu mỗi khi có toán dân nào ra về thì lén đi theo để biết rõ tung tích. Vào ngày thứ ba, một trong những người lính hầu mà Long phái đi theo bén gót hai người dân đội một mâm lễ vật trở về. Người lính thấy hai người này đi mãi, đi mãi, bóng chiều đã ngả mà vẫn chưa đến nơi. Cho đến khi tắt ánh mặt trời mới thấy họ đến sát một cái giếng hoang bên cạnh đường. Thốt nhiên họ đội cả mâm, lội vùng xuống giếng, rồi thoáng một cái đã biến mất. Vừa kinh ngạc, vừa sợ hãi, người lính vội đi suốt đêm trở về báo lại tình hình cho quan biết.

Sáng hôm sau, Long hạ lệnh cho một toán lính huyện tới tát cạn cái giếng ấy. Họ ra sức tát suốt cả một ngày. Nhưng thật là lạ lùng! Tát được bao nhiêu nước lại đầy ắp bấy nhiêu. Mấy ngày sau nữa công việc cũng không nhích lên được tý nào. Bọn lính huyện cảm thấy rất chán nản. Một đêm nọ, vào giữa canh khuya, một người lính nằm ngủ bỗng thức giấc thấy có hai con quỷ đang ngồi vắt vẻo trên cành cây nói chuyện với nhau. Một con hỏi: -“Nếu chúng nó kéo tới đông thì có tát cạn chăng?”. Con kia đáp: – “Nhiều người cũng vô ích thôi. Chỉ có rồng mới có thể tát cạn, ngoài ra không có cách nào khác”.

Người lính bèn đem câu chuyện ấy trình lên quan. Long nói ngay:

– Chính ta là rồng đây! Ta sẽ thân hành tát cạn giếng.

Nói xong Long cưỡi ngựa về tận nơi. Sau khi xem xét tình hình, quan xắn áo quần cầm lấy gầu tát lấy tát để. Quả nhiên chỉ một mình Long đã làm cho nước giếng dần dần cạn thấu đáy. Nhưng khi giếng cạn hết, cả quan và lính đều không tìm thấy quỷ. Giữa ban ngày, quỷ có phép tàng hình, mắt người không thể nhìn thấy được. Nhưng đêm đến, quỷ lại dựa vào tối trời, lẩn lút trốn nấp trong các hang hốc làm cho Long và lính hầu tìm hết hơi mà không ra. Họ thắp đuốc lên nhưng bó đuốc nào hễ đưa vào cửa hang cũng đều tắt ngấm, không thể chụm lên được. Long sực nhớ tới món tặng vật bèn mở túi lấy “mặt trời” ra treo lên đầu ngọn tre. Lập tức cả một vùng sáng rực như ban ngày. Nhưng vì là ban ngày nên quỷ lại tàng hình lọt khỏi con mắt của mọi người. Sau cùng Long nhớ đến món tặng vật thứ hai. Vừa đưa ra khỏi túi, “mặt trăng” tỏa một thứ ánh sáng dịu mát vào khắp mọi nơi. Long liền mang “mặt trăng” đi lần xuống giếng, tiến vào các hang các hốc. Dưới ánh sáng trăng, quỷ đành lộ mặt, không thể tàng hình nổi. Cho nên chỉ một chốc, chưa giập miếng bã trầu, quan và lính đã tóm được hai con quỷ. Chính đó là hai con xà tinh quen thói hại người, thường dùng một cái hang ở đáy giếng làm sào huyệt. Trước mặt Long, hai con quỷ cúi đầu van lạy xin quan sinh phúc tha cho tính mạng, từ rày không dám làm hại ai nữa. Long sai lính giải chúng đi đày thật xa. Từ đây dân huyện ấy sống yên ổn[1].

KHẢO DỊ

Một truyện của người Mèo Hang rồng có một số tình tiết tương tự với truyện trên:

Có hai anh em hàng ngày đi kiếm rau lợn, một hôm thấy có người của nhà vua đến trước núi đá nói ba lần: – “Rồng à, mở cửa!”. Sườn núi bỗng mở ra cho họ vào. Khi họ ra, lại nói ba lần: – “Rồng à, đóng cửa lại!”, sườn núi khép lại lại như cũ. Chờ khi họ đi xa, hai anh em cũng đến gọi như thế. Sườn núi liền mở ra, hai anh em bước vào thấy nhiều đồ đạc quý giá, trong đó có một cái ngai vàng rất đẹp. Trở về, hai anh em mách cho bố biết rồi dắt bố vào hang. Bố trèo lên ngai vàng ngồi chơi, chẳng may người dính chặt vào ngai không gỡ dược. Biết thế nào cũng chết, bố dặn con về làm chiếc nỏ chín sải khi nào có cò trắng xuất hiện thì bắn chết người có cờ (vua). Từ đấy cửa hang đóng kín, không mở theo tiếng gọi nữa. Anh em về làm theo lời bố dặn, nhưng lại bắn không trúng người có cờ.

Biết việc bí mật bị lộ, vua cho truy hỏi những người vào hang lần trước xem có gặp người nào chăng? Họ đáp: – “Có gặp hai đứa bé hái rau lợn”. Vua sai lính bắt hai anh em về trị tội. Lính đến nhà bắt họ đi. Dọc đường trời tối, tất cả nghỉ lại ở một nhà nọ. Thấy khách lạ, chủ nhà nói: – “Nhà chúng tôi có một đứa con gái bị ma quấy, đêm nào cũng rên la”. Đêm ấy, trong khi bọn lính ngủ say, hai anh em đang lo lắng thao thức, bỗng nghe tiếng gọi: – “Ngưỡng cửa, ngưỡng cửa mở mau cho tao vào!”. Tiếng trả lời: – “Nhà có quý khách, “ma nước” hãy đi đi, mai lại tới”. Ma nước bỏ đi, nhờ thế, đêm ấy người con gái chủ nhà không rên la gì. Chủ nhà cho là hai anh em có phép bèn nhờ họ trừ hộ. Chờ cho mọi người lui ra, hai anh em tra hỏi cái ngưỡng cửa. Ngưỡng cửa cho biết là dưới cái ao sau nhà có con “ma nước” vốn là một con ếch thành tinh. Cô gái này đi lấy nước đánh rơi chiếc nhẫn xuống ao, ma nước nuốt lấy chiếc nhẫn, từ đó thường về quấy. Muốn trừ nó thì chuẩn bị một ống chỉ buộc một đầu vào chiếc búa, rồi trong khi làm lễ cúng ma, hễ thấy một người đàn bà nào cao lớn hãy dùng búa bổ mạnh vào đầu, ma sẽ mang theo sợi chỉ chạy về. Lúc ấy thuê nguời tát cạn ao lần theo sợi chì mà tìm sẽ bắt được một con ếch làm thịt ếch nướng cho cô gái ăn, sẽ khỏi. Ngưỡng cửa lại bảo khi nào bố mẹ cô gái đền ơn, thì nhớ xin tôi mang theo, tôi sẽ giúp cho nhiều việc. Hai anh em làm theo lời, cô gái qua khỏi. Khi ra đi, họ xin cái ngưỡng cửa thay cho tiền tạ ơn.

Dọc đường họ hỏi ngưỡng cửa làm cách gì để khỏi bị vua làm tội. Ngưỡng cửa dặn khi nào thấy hổ trắng thì bảo nó nằm phục xuống rồi cưỡi lên lưng nói: – “Đây là ngựa ta!”. Gặp hổ đen cũng làm như vậy. Gặp tổ ong bò vẽ thì mang cả tổ theo, nói: – “Đây là quân ta!”. Khi về triều chúng nó sẽ cứu mạng. Họ lần lượt gặp hổ trắng, hổ đen và tổ ong vò vẽ. Làm theo lời dặn họ cưỡi hổ về triều. Thấy vua quan, hổ xông ra ăn thịt. Quân triều xông lại bị ong đánh đuổi. Hai anh em bèn lên làm vua[2].

Về chỗ Long cưỡi ngựa thần đêm lẻn về với vợ, sáng dậy lại cưỡi vào kinh làm bài, người Bắc-giang cũng có một truyện dưới dạng thần tích có hình tượng tương tự.

Ngày ấy có giặc Bắc sang xâm lược, vua sai sứ đi tìm người tài giỏi cứu nước. Sứ giả tìm được Vũ Thành, người anh hùng ở xã Tùng linh, huyện Lục-ngạn. Vũ Thành xin vua mộl thanh gươm, một con ngựa trắng đem quân ra trận. Vua phong là Đầu thượng tướng quân. Nhưng con ngựa vốn có phép thần, nên đêm đêm anh thường lẻn về với vợ, không một ai biết. Người vợ có thai. Mẹ chồng mắng nàng dâu sao không giữ trinh tiết với chồng. Vợ Vũ Thành đáp: – “Chồng con thường đêm đêm lẻn về nhà, sáng mai lạl đi sớm. Nếu mẹ không tin, con xin giấu gươm của chồng con trình mẹ hay”.

Một đêm, Vũ Thành về nhà, vợ giấu thanh bảo kiếm rồi thay vào một chiếc gươm gỗ. Khi Vũ Thành giáp trận rút gươm ra chém giặc, không ngờ gươm gỗ vô dụng bị quân giặc xông lại chém đứt đầu. Vũ Thành chỉ còn biết ôm lấy đầu phi ngựa về. Đến một nơi nọ gặp một bà lão, bèn hỏi: – “Mất đầu còn sống được chăng?”. Bà lão trả lời: – “Mất đầu thì chết!”. Nghe đoạn Vũ Thành lăn xuống ngựa chết[3].

Cũng dưới dạng thần tích, người Nùng Lạng-sơn kể như sau:

Ngày xưa có một chàng trai được mẹ cho đi học với một thầy đồ ở làng. Hàng ngày anh phải chăn ngựa cho thầy. Một hôm con ngựa ấy được một đám mây trắng phủ, đẻ ra một con ngựa đá. Anh trèo lên lưng nó cưỡi chơi, không ngờ đó là con ngựa thần, nó bay lên trời, đưa anh đi rất xa theo ý muốn, rồi lại trở về trong phút chốc. Về sau, anh học với một ông thầy khác ở nước ngoài. Nhờ ngựa thần anh sớm tối đi về không phí sức.

Một hôm, vợ anh muốn đùa chơi nên trước khi lên rừng hái củi, giấu kỹ chiếc giày của anh thường mang. Thấy mặt trời đã lên cao mà chưa tìm ra giày, anh liền cưỡi ngựa thần bay lên trời kéo mặt trời xuống, làm đến ba lần như vậy vẫn không tìm thấy giày, bất đắc dĩ anh lấy đất bùn nặn thành một chiếc giày giả rồi cưỡi ngựa đi học. Ở trường, thầy bảo trò: -“Hôm nay mặt trời lên xuống ba lần. Đó là điềm vua (hay trạng) xuất hiện”. Sau đó thầy bảo trò mang lưới đi đánh cá để làm thức ăn. Chiếc giày đất của anh tan ra trong nước. Thầy tức giận cho là vô lễ bèn chém chết. Anh nhặt đầu đặt lên cổ rồi cưỡi ngựa đá về hỏi mẹ: – “mất đầu còn sống được chăng?” Mẹ anh cũng đáp: – “Mất đầu thì chết!”. Anh ném đầu xuống ngã ra chết sau khi dặn vợ, đặt xác mình ở đầm, mỗi ngày đốt một nén hương và nấu một nồi cháo để nguội rắc xuống đầm, đủ một trăm ngày sẽ sống lại. Vợ nghe lời, làm được chín mươi chín ngày, nhưng đến ngày thứ một trăm, vợ đi rừng lấy củi, ở nhà mẹ không biết, đổ cả nồi cháo nóng xuống đầm, các con trùng chết hết.

Hồn anh lại báo mộng cho vợ bảo vớt những con trùng chết chôn ở vườn tre, khi tre tốt nếu có ai hỏi mua bảo phải có đủ một trăm đồng tiền mới bán. Vợ làm theo. Một hôm có quan quân đi qua bị gãy đòn cáng. Một người lính tìm đến nhà hỏi mua một cây tre tốt, nhưng hắn chỉ có chín mươi chín đồng tiền. Người vợ không bán. Nhưng sau đó người mẹ vì không biết chuyện, nên nhận lời bán. Lúc người lính chặt tre, thấy trong cây tre người đã thành hình nhưng còn non yếu, chẳng mấy chốc thì chết. Vì vậy anh không sống lại được nữa[4].

Theo người Tày Cao-bằng thì truyện trên là sự tích của Nùng Trí Cao. Đoạn đầu kể như sau:

Nùng Trí Cao có lần bị buộc phải về chầu vua Lý ở Thăng-long, bị vua giữ lại và cho đi học. Vốn có con ngựa thần (có thể thu nhỏ bằng lóng tre). Cao đêm đêm lại lén về thăm vợ. Vì thế vợ có thai. Bị mẹ chồng mắng nhiếc, nàng dâu phải thú thật và phải giấu chiếc hài của chồng làm chứng. Như trên, sáng dậy thấy mất chiếc hài. Cao phải ba lần kéo lùi mặt trời để có thì giờ tìm tòi, nhưng cuối cùng không tìm ra, đành phải nặn một chiếc hài bằng đất để đi tạm. Thấy sự lạ, nhà vua sai quan chiêm tinh đoán cho ra kẻ làm lùi mặt trời, Cũng như trên, bằng mẹo bắt cá, quan chiêm tinh biết Cao là thủ phạm. Nhưng khác với truyện trên, vua không giết mà tha, và gả công chúa cho Cao[5].

Truyện này trong Truyện cổ dân gian của các dân tộc Việt-nam, tập IV, có khác đi như sau:

Hai anh em nhà nọ bị dì ghẻ bạc đãi, đang mùa đông mụ đòi kiếm cho mụ một quả đào thì mới cho đi học. Một bà tiên hiện ra cho họ quả đào, bảo sau khi ăn, xin lấy hột, sau này sẽ cầu được ước thấy. Kim Tự là người anh, học một biết trăm làm cho cả trường ghen tỵ, chúng buộc phải có áo quần, rồi sau đó, phải có giày mới được đi học. Người em mới thêu cho anh được một chiếc, còn một chiếc nữa vì vội nên phải bồi bằng giấy. Nhưng chưa kịp thì trời đã sáng. Túng quá, Kim Tự lấy hột đào ra ước mặt trời lặn xuống.

Phải làm đến ba lần như vậy mới bồi xong. Nhưng sau ba lần ước, hột đào cũng biến mất.

Nhà vua thấy sự lạ phái quan quân đi dò. Thầy trò đi đón quan quân giữa mưa. Giày giấy bị nát, Kim Tự bị bắt. Sau đó chúng biết anh là kẻ gây ra sự lạ nên chém chết. Từ đây truyện giống với truyện trên. Anh bưng lấy đầu về nhà, hỏi mọi người. Câu trả lời của mụ dì ghẻ làm anh ngã chết. Xác anh biến thành sâu do người em nuôi trong chum, hàng ngày nấu cháo để nguội đổ vào. Nhưng mụ dì ghẻ một hôm đổ cháo nóng làm sâu chết hết. Sâu hóa thành tre. Anh báo mộng cho em nếu có ai đến mua bảo có đủ một trăm đồng mới bán. Một hôm vua đi chơi bị gãy đòn cáng, sai người đến mua tre nhưng chỉ có chín mươi tám đồng. Người em không chịu bán nhưng mụ dì ghẻ lại bán. Không ngờ khi chặt thì Kim Tự và binh mã xuất hiện đánh cho vua quan thất điên bát đảo. Nhưng vì còn non nên cuối cùng anh và binh mã cũng ngã xuống chết cả.

Từ đấy đến ngày Tết, người ta chặt tre về trồng để ghi nhớ hình ảnh Kim Tự.

Truyện Sư tích ong mật sưu tầm ở Tuyên-quang cũng kể gần như trên, chỉ không thấy hình ảnh đôi giày. Và ở đoạn kết, khi binh mã ngã xuống đều hóa thành ong, chàng trai là ong chúa, vợ anh hóa thành một loại cây có hoa cho ong hút mật[6].

Về tặng vật “mặt trời” nhiều truyện cổ tích phương Tây dùng khá phổ biến, có khi không phải “mặt trời” mà là một vật gì đó (ví dụ chiếc lông) có khả năng chiếu sáng làm cho đêm cũng như ngày, v.v… Ở đây nên đối chiếu với hình ảnh của truyện Nợ như chúa Chổm (số 44, tập II), tức là Chổm cầu Thượng đế kéo lùi mặt trời lại để cho mình làm nốt công việc.

[1] Theo Lăng-đờ (Landes), sách đã dẫn, và lời kể của người Bình-định.

[2] Theo Truyện cổ dân tộc Mèo, đã dẫn.

[3] Theo Trịnh Như Tấu. Bắc giang địa chí và Lại-thâm xã thần tích.

[4] Theo Uyên-cốt xã Cao Quý Minh đại vương phả 1ục.

[5] Theo tài liệu của Hoàng Quyết.

[6] Theo Đức Hùng, Phù Ninh, sách đã dẫn.

Anh Học Trò Và Ba Con Quỷ Câu Chuyện Hay Dành Tặng Kể Cho Bé

Cô gái đến tuổi con gái thì dung nhan đẹp đẽ, ít ai sánh bằng, vợ chồng phú hộ lại càng nâng niu cô như vàng như ngọc. Họ bỏ rất nhiều tiền ra xây riêng cho cô con gái một ngôi lầu để ở, khi lầu được xây xong, hai vợ chông phú hộ lại thuê người đi khắp nơi tìm những loại hoa thơm nhất để trung xung quanh khu vườn để con gái thưởng ngoạn.

Vào thời gian ấy, trong khi rừng sâu gần đó có xuất hiện ba con cáo sống đã mấy trăm năm nên hóa thành quỷ, chúng có rất nhiều phép biến hóa và thường xuyên có thói hại con người. Khi chúng nghe được tin phú ông đang cho người đi tìm các loại hoa thơm để trồng cho khu vườn trong chiếc lầu mới xây của cô con gái xinh đẹp, chúng đã bèn tính kế hại cô con gái của phú ông.

Chúng cùng nhau sử dụng phép thuật hóa thành một loại hoa rất lạ và đặc biệt. Bông hoa có 3 cánh, một cách mầu đỏ, một cánh mầu xanh và cánh còn lại mầu trắng. Một người tiều phu lên rừng kiếm củi thấy loại hoa đẹp chưa từng thấy bao giờ bèn đánh về bán cho vợ chồng Phú hộ lấy chút tiền. Khi tiều phu đưa cho vợ chồng phú hộ xem, họ ưng ngay và quyết định mua chúng để đem về chồng ở vườn.

Tuy nhìn những bông hoa ba màu này rất đẹp nhưng cô con gái phú hộ lại không thích, thế là mưu kế của ba con quỷ bất thành. Lâu ngày, hoa dần dần tàn và héo, lũ quỷ cũng sắp sửa bỏ đi nơi khác. Giữa lúc ấy, người làm của phú hộ đang tìm kiếm một khúc gỗ để đẽo thành then cửa chốt ở cửa buồng của cô gái. Ba con quỷ liền biến thành một khúc gỗ đẹp, thấy thớ gỗ đẹp người làm không ngần ngại chọn để đẽo.

Vậy là mưu kế hãm hại của lũ quỹ cũng đã thành công một phần. Sau đó mấy hôm, một đêm khi cô con gái phú hộ đang ngủ say thì một con quỷ từ chiếc then cửa chui ra, trèo lên giường để sinh sự với cô. Cô gái chống cự rất quyết liệt và kêu la inh ỏi. Biết là không xong, con quỷ hớp lấy hồn của cô gái rồi lại biến vào chiếc then cửa.

Khi vợ chồng và người làm của gia đình phú hộ chạy vào phòng cô con gái xem thì thấy cô đang nằm thiêm thiếp trên giường và giống như người đã chết, ngực cô vẫn thoi thóp đập nhưng lay mãi mà cô vẫn không tỉnh lại.

Tưởng con gái mình bị bênh nặng, vợ chồng phú hộ cho người đi mời thầy lang đến chữa trị cho cô con gái nhưng thầy chưa kịp tới thì đến buổi tối ngày hôm sau, khi phú hộ đang ngồi bên cạnh giường con một mình để chăm sóc thì con quỷ thứ hai trong chiếc then cửa chui ra và hớp luôn hồn của ông. Tối hôm sau nữa thì con quỷ thứ ba đã hớp hồn một người làm trong nhà.

Bà vợ của phú hộ kinh hãi vội cho người đi mời một thầy phủ thủy giỏi nhất làng đến để trừ tà ma quỷ dữ. Thầy phù thủy lập đàn làm phép liên tục trong 3 ngày 3 đêm liền thì phú hộ và người hầu tỉnh lại. Chỉ còn cô con gái bị con quỷ đầu đàn nhập vào nó quyết không chịu buông tha. Thầy phù thủy đã giở hết phép thuật nhưng con quỷ hình như chả hề hấn gì, cuối cùng thầy cũng đành phải bất lực cáo từ vì phép thuật đã hết mà cô gái vẫn lịm đi trên giường, mơ mơ tỉnh tỉnh. Từ đó người ta kháo nhau rằng ngôi nhà đó có quỷ nên bặt không một ai dám tới gần.

Một ngày nọ, có một chàng trai tuấn tú lên Long đang trên đường đi thi hội, tới đây thì lỡ độ đường, trời cũng đã bắt đầu sẩm tối. Thấy có ngôi nhà đẹp, anh ghé vào xin nghỉ nhờ một đêm. Thấy có người xin ngủ nhờ, hai vợ chồng phú ông kể lại cho Long câu chuyện mà gia đình ông đang gặp phải, kể xong phú ông nói:

– Chuyện là như vậy đó, tôi sợ anh ở lại đây bị lũ quỷ quấy nhiễu, chi bằng anh tìm nhà khác mà ở tạm không kẻo lại rước họa vào thân.

Long nói với vợ chồng phú ông rằng:

– Tôi là người đọc sách thánh hiền, không có yêu tinh ma quỷ nào dám trêu ghẹo. Ông bà cứ yên tâm cho tôi nghỉ nhờ đêm nay, biết đâu tôi lại đánh đuổi được lũ ma quỷ trừ nạn cho gia đình.

Vợ chồng phú ông thấy anh chàng nói vậy nên đành đồng ý. Sau khi dùng xong bữa cơm chiều, Long khoan thai bước lên phòng. Anh chỉ xin phú ông cho mượn một ngọn đèn để đọc sách đêm và một con dao sắc đề phòng lũ quỷ tới hăm dọa. Màn đêm buông xuống, Long thắp đèn ngồi trước án thư đọc, con dao anh luôn để bên cạnh mình. Trời dần về khuya, canh 3 đã đến một con quỷ từ then cửa buồng cô gái chui ra biến thành một cô gái vô cùng xinh đẹp và quyến rũ. Long vẫn điềm nhiên ngồi đọc sách, không thèm để ý. Biết không dùng được cách này, nó biến lại vào trong then cửa. Lần tiếp theo, con quỷ thứ hai chui ra tiến tới Long với vẻ ngoài kinh dị và hung tợn, áo trắng xóa, tóc xõa ra, đôi mắt đỏ lòm, lưỡi thè ra dài ngoẵng. Nó chạm vào người Long nhưng anh vẫn mặc kệ thi gan với nó, biết không dọa được Long nó lại trở lại chui vào then cửa. Đến lần thứ ba, lần này là con quỷ đầu đàn đang nhập vào cô gái bước vào hù dọa. Thấy bóng chàng học trò, nó chỉ kịp thét lên vài tiếng rồi bỏ chạy:

– Có bậc quý nhân, chúng mày chạy mau!

Lần này, Long cầm con dao chạy tới nhanh như cắt chém nó một nhát, con quỷ đứt lìa một chân. Long chạy theo con quỷ đầu đàn tới cửa buồng cô gái thì thấy cả 3 con chui vào chiếc then cửa để lẩn trốn. Anh cầm chân con quỷ lên xem thì hóa ra nó là chân cáo. Vì bị một nhát chém đau đớn, con quỷ đầu đàn phải thả hồn cô gái ra, cô gái dần dần tỉnh lại. Long tới gần hỏi chuyện, biết anh chàng học trò là người cứu mình cô cúi đầu chào và cảm ơn anh. Long dìu cô gái tới gặp vợ chồng phú hộ, mang chiếc chân quỷ cho mọi người xem, ai nấy cũng đều thán phục anh học trò tài giỏi. Sáng hôm sau, Long lại lên đường lên kinh ứng thí. Vợ chồng phú hộ có tặng cho anh rất nhiều vàng bạc nhưng anh không nhận một món nào, anh chỉ xin họ cái then cửa buồng cô con gái rồi dắt vào lưng mang theo. Đi được nửa ngày đường, anh thấy 3 con quỷ từ chiếc then hiện ra quỳ lạy trước mặt xin anh tha tội bỏ lại chiếc then cửa. Long cười và nói:

Không thể được! Giờ chúng mày có phép thuật tài cáng gì thì cứ giở hết ra cho tao xem, sau đó tao sẽ cho chúng mày vào lửa.

Ba con quỷ quỳ lạy khẩn khoản:

– Xin ngài hãy tha cho chúng tôi, chúng tôi có rất nhiều vật quý dâng lên ngài, chỉ xin ngài tha mạng.

Long đáp:

– Vậy chúng mày hãy đưa hết cả ra đây, nếu không thì đừng có trách tao vô tình.

Con quỷ thứ nhất lấy ra một cái mặt trời đựng trong túi đưa cho Long và nói:

– Nếu đêm xuống, hễ cứ rút mặt trời ra khỏi túi thì trời sẽ sáng như ban ngày, đút nói lại vào túi thì trời sẽ tối như cũ.

Con thứ hai lấy ra một cái mặt trăng đưa cho Long và nói:

– Có mặt trăng này, hễ cứ đêm đến mà lôi nó ra thì không cần phải dùng tới đèn đuốc.

Còn con quỷ thứ ba tặng cho Long một con ngựa mỗi ngày nó có thể chạy tới cả ngàn dặm mà không mệt. Long vui mừng nhận 3 món quà của 3 con quỷ và vứt chiếc then cửa vào một bụi rậm bên vệ đường.

Sau đó Long nhảy lên lưng ngựa và hô:

– Ngựa hãy cho ta tới kinh đô

Lập tức, con ngựa hí lên một tiếng phi nhanh như tên bay chân không chạm mặt đất. Chỉ một lát sau, nó đã đưa anh tới cổng của hoàng thành. Long tìm một ngôi nhà trọ chuẩn bị mọi thứ để chuẩn bị cho kì thi còn vài ngày nữa là diễn ra.

Ba ngày sau, cuộc thi bắt đầu, Long làm bài thi rất tốt cho nên vừa thi xong buổi sáng, anh nhớ tới vợ mình. Sẵn có con ngựa quý chạy nhanh như gió, anh nhảy lên lưng bảo nó chở anh về quê nhà. Ngựa phóng nước đại, chỉ chập tối anh đã tới nơi. Anh khẽ gọi cửa vợ, người vợ vừa chợp mắt tỉnh dậy rất kinh ngạc khi thấy chồng minh vừa đi thi được mấy ngày nay đã quay trở về. Long không muốn đánh thức cha mẹ dậy nên dặn vợ giấu kín chuyện này, hai vợ chồng cả đêm trò chuyện to nhỏ rồi trời hửng sáng Long lại lên ngựa trở về kinh thi.

Mặc dù đêm ấy, hai vợ chồng đã trò chuyện rất nhỏ nhưng tiếng rì rầm vẫn làm thức tỉnh cha mẹ Long ở buồng kế bên. Hai ông bà không hề biết là con trai mình về mà chỉ nghĩ chắc con dâu mình có nhân tình phản bội con trai. Cho nên sáng hôm sau khi tỉnh dậy, lúc ấy Long đã phi ngựa trở về kinh, hai ông bà vào buồng gặn hỏi con dâu.

Vợ Long nghe lời chồng bảo giữ kín chuyện nhưng sau biết không giữ được nữa nên đành phải nói hết toàn bộ chuyện đêm qua cho bố mẹ chồng nghe, cùng với việc chồng mình diệt trừ quỷ và được chúng tặng 3 vật quý để xin tha mạng. Nhưng hai ông bà sao lại có thể tin một câu chuyện lạ lùng và khó tin đến thế nên họ mắng trách cô con dâu một cách thậm tệ, đổ cho cô là phản bội chồng mình. Vợ của Long vì không thể minh oan cho mình được nên cô chỉ biết ngồi ôm mặt khóc nức nở. May hôm đó chiều Long lại phi ngựa về, được tận mắt thấy con trai mình trở về với con ngựa thần, hai ông bà mới tin cô con dâu nói thật. Long kể lại chuyện cho bố mẹ cùng nghe:

Nghe thấy con kể con ngựa thần có thể ngày chạy cả ngàn dặm, người cha ngỏ ý muốn được cưỡi thử một lần. Long hỏi cha:

– Cha muốn đi chơi đâu xa?

Người cha đáp:

– Cha muốn được vào tận Đồng Nai, Gia Định chơi một chuyến

Long nói:

– Được cha

Sáng hôm sau, cơm nước xong xuôi, ông già nai nịt chỉnh tề bước ra sân. Long cầm chiếc dây cương trao cho cha mình. Ông vừa hô một tiếng “Gia Định”, lập tức con ngựa phi như gió phóng đi vùn vụt. Cho tới tận lúc mặt trời bắt đầu khuất núi, nó lại phóng như tên bay đưa ông trở về tới tận giữa sân nhà. Ông mở tay nải lấy quà ông mua ở Gia Định cho mọi người ăn thử, rồi kể những chuyện tai nghe mắt thấy ở vùng đất ông vừa du ngoạn.

Mẹ Long thấy chồng ca ngợi ngựa thần đi nhanh, bà cũng ngỏ ý muốn được đi chơi Gia Định một chuyến cho biết. Sáng hôm sau, Long dắt ngựa ra sân rồi đỡ mẹ ngồi lên yên. Nhưng ngựa chưa kịp bước đi thì nó đã ngã khụy xuống đất hất mẹ Long ngã lăn xuống sân, từ trong con ngựa, một làn khói trắng bay ra cuộn lên trời cao. Mọi người chạy lại thì con ngựa đã chết. Thì ra mẹ Long đã cưỡi ngựa không đúng thời điểm, bà cưỡi đúng lúc bà bị kinh nên ngựa thần hoảng sợ bỏ lốt ngựa bay về trời.

Mất đi ngựa quý, Long còn đang có nguy cơ đứng trước một tội “khi quân” vì chỉ còn một ngày nữa là đại tiệc nhà vua mở sẽ diễn ra, đường từ nhà lên kinh cũng phải mất hai ngày trời nếu cưỡi ngựa. Không còn cách nào khác, Long lập tức lên kinh với một con ngựa thường mà không kịp từ biệt vợ con.

Long buộc ngựa vào cột rồi nhanh chân bước vào điện, nhưng cũng đã quá trễ. Mọi người ngồi đợi mãi không thấy đêm buông xuống, thức ăn thì đã nguội cả, sau cùng nhà vua lệnh cho mọi người cứ 4 người một mâm bắt đầu tiệc. Khi Long bước vào thì bữa tiệc cũng đã gần tàn, biết việc đến trễ có thể khiến mình tội rơi đầu nên anh cỡi mũ “phủ phục” trước sân điện, anh lấy lý do mãi không thấy trời tối để mong vua giảm nhẹ tội. Nhà vua tha tội cho anh nhưng để anh biết lỗi của mình, vua đã của nhiệm anh về làm tri huyện cho một huyện mà đã có rất nhiều vụ án ma không thể lý giải. Mặc dù anh nghe được rất nhiều lời đồn ra đồn vào rằng hễ cứ ai được bổ nhiệm tới vùng này làm tri huyện là y như rằng sẽ bị ma quỷ hành hạ đến chết nhưng anh vẫn ung dung nhận chỉ của vua.

Theo phong tục tập quán ở vùng này thì hễ mỗi khi có quan mới để bổ nhiệm là nhân dần trong huyện đều phải mang lễ vật tới để chào vị quan mới. Cho nên những ngày đầu mới về nhận chức tri phủ, dân làng rồng rắn nhau mang lễ vật tới đầy cả công đường. Long vui vẻ tiếp chuyện dân làng nhưng anh nhất quyết từ chối không nhận mọi lễ vật. Anh dặn dò kín đáo quân lính rằng cứ mỗi khi toán dân nào ra về thì bám theo họ để biết rõ tung tích. Đến ngày thứ 3, một trong những người lính mà Long phái âm thầm đi theo gót chân hai người dân đội một mâm lễ trở về. Người lính này theo mãi, theo mãi, bóng chiều đã ngả mà vẫn không thấy họ tới nơi. Cho tới khi ánh mặt trời tắt hẳn mới thấy họ tiến sát tới một chiếc giếng hoang bên cạnh đường. Đột nhiên họ đội cả mâm lễ xuống dưới giếng rồi biến mất trước sự kinh hãi của người lính. Anh ta vội chạy trở về để báo lại tình hình cho quan tri huyện biết.

Một Người Cha Và Ba Đứa Con Quyển 3

Truyện kể rằng trong đại dương bao la kia, sinh trưởng vô số sinh vật diệu kì, tất cả những sinh vật sinh sống ở hải vực mênh mông không biên giới này, đều do Vua Thủy Tề cai trị.

Nam An Vương gia bơi ra: “Trên thế giới rộng lớn nhất chính là đại dương, rộng lớn hơn đại dương chính là bầu trời, mà rộng lớn hơn cả bầu trời chính là tâm hồn của Vua Thủy Tề ta…. Ta là một người cha từ ái, trong tất cả những người làm cha ở trong truyện này, dường như chỉ có ta là còn tương đối bình thường!”

Vị Vua Thủy Tề bình thường này có chín người con gái, các nàng là chín nàng tiên cá được hâm mộ nhất toàn đại dương.

Cô cả là người thông minh nhưng ngoại hình không xuất sắc, hình thể thiên về đầy đặn, tay nghề nấu ăn cực ngon Thái thú đại nhân Vu Triêu Tông.

(Mọi người: Vì sao hắn là chị cả?

Vu Triêu Tông: Đây là thịt nướng ta đây vừa làm xong, người nào không đồng ý không được ăn….

Mọi người xông tới tranh nhau: Đồng ý! Ngươi không làm chị cả thì ai làm? )

Cô hai là ngọc thụ lâm phong, anh tuấn tiêu sái Giang Nam minh chủ Trác Phi Văn.

Cô ba là đương gia chủ nhân của Giang Nam đệ nhất danh gia vọng tộc Lâu Kinh Hoài.

Cô tư là siêu cấp mù đường, vừa ra khỏi cửa sẽ lạc ở bên ngoài, không ra khỏi cửa thì lạc trong nhà, tiểu tư A Phát.

Cô năm là xa xem giống thịt viên, gần xem càng giống thịt viên nha hoàn mập Tiểu Châu.

Cô sáu là vốn tưởng rằng rất lợi hại, nhưng lại chết cực kỳ đơn giản, nhân vật phản diện Nghiêm Khang. (Toàn thể độc giả ngất, không dậy nổi…)

Cô bảy là làm mọi người đợi nửa ngày mới lên sân khấu người đầu tiên trong nhóm phụ thân và ba hài tử, nhị thiếu gia Tịch Nguyện.

Cô tám là dựa theo quyết định của đương gia trình tự xếp hạng sau Tịch Nguyện, tiểu khả ái Tịch Thiên.

(Tịch Thiên hết hồn: Mặc dù theo trình tự cách Kinh Hoài ca có chút xa, cuối cùng cũng có thể ở cùng nhị ca….

Tịch Nguyện một chưởng ném bay một khối đá san hô: Cục cưng dốt nát đừng dính lấy ta, đến chỗ tam tỷ của ngươi đi! Vì sao ta phải cùng đám người kỳ quái này làm tỷ muội?

Niu Niu: Ai bảo hắn sinh chín con gái? Ngươi không biết trên đời này đang có chuyện gom nhân số sao?)

Sau đó, giữa lúc mọi người đang chờ đợi, xinh đẹp nhất, dịu dàng nhất, đáng yêu nhất, thiện lương nhất, hiếu thuận nhất cửu công chúa, rốt cục ở trong tiếng nhạc như tiếng sóng biển gào thét, đi theo phía sau tám người chị gái bằng tư thế tao nhã nhất, chuẩn mực nhất, gợi cảm nhất bơi ra.

(Vua Thủy Tề té từ trên ngai vàng xuống, tám cô con gái phun ra một búng máu, chúng độc giả bắt đầu nổi điên!!!

Độc giả: Vì sao? Vì sao hắn là cửu công chúa? Phụ thân đâu, gọi phụ thân đến đây!

Niu Niu đúng lý hợp tình: Đây là ngoại truyện mà! Ngoại truyện vốn là viết về diễn viên phụ đó!

Sau một lúc lâu, Vua Thủy Tề ngoi lên: Cho dù là muốn tìm một diễn viên phụ, nhưng vì sao nhất định phải là hắn? Bổn vương không thể chịu nổi khi có đứa con gái như vậy….

Niu Niu kỳ quái: Hắn có điểm nào không tốt?

Nhìn lại, phịch một tiếng, Niu Niu cũng té xỉu: Phúc Bá! Ngươi bơi theo các nàng ra làm gì? Còn chưa đến phiên ngươi lên sân khấu đâu!

Phúc Bá: Lão nô muốn đi ra trước nhìn xem có cái gì hay ho không để thu lại…. )

Trong tiếng hộc máu, xinh đẹp nhất, dịu dàng nhất, đáng yêu nhất, thiện lương nhất, hiếu thuận nhất cửu công chúa Nguyên Mẫn, rốt cục xuất hiện ở trước mắt mọi người.

Nam An Vương gia mặt mũi tươi cười: Con gái út thân yêu của ta, hôm nay là ngày trưởng thành mười sáu tuổi của con, các chị gái từ năm sông bốn biển bơi về mừng sinh nhật của con, con có vui không?

Nguyên Mẫn dịu ngoan trả lời: Vui.

Đại công chúa Vu Triêu Tông: Em gái, đây là quà của ta, sách có kí tên ta ‘Mười lăm cách tráng trứng gà’

Nhị công chúa Trác Phi Văn: Ta tặng ngươi một loại dược liệu thần kì tên là tàng tường hoa, biên kịch Niu Niu nói đây là đạo cụ rất quan trọng, giữ cẩn thận đừng để mất.

Tam công chúa Lâu Kinh Hoài: Lần trước mua hai con bát ca, một con nhuộm màu đỏ tặng cha, con màu gốc này tặng ngươi.

Tứ công chúa A Phát: Đây là bản đồ giao thông mới nhất của toàn hải vực, ta tặng ngươi trước, chờ lúc ta trở về sẽ tìm ngươi mượn.

Ngũ công chúa Tiểu Châu: Tặng ngươi một loại thuốc canxi nổi tiếng, xương yếu cần bổ sung canxi! Nhìn ta bồi bổ khỏe mạnh chưa.

Lục công chúa Nghiêm Khang sờ khắp người: Hình như chỉ cầm theo lệnh truy nã. (Nguyên Mẫn toát mồ hôi: Quốc sư, ngài không cần tặng…. )

Thất công chúa Tịch Nguyện: Ta cái gì cũng không có, chỉ có tiền thôi, ngươi muốn tiền mặt hay chi phiếu?

Bát công chúa Tịch Thiên: Đây là thiếp mừng sinh nhật ta tự làm, phía trên có lời chúc chân thành của ta!

Nguyên Mẫn cầm lấy tấm thiệp đọc: Heo ngươi sinh nhật vui vẻ! Mong ngươi ước muốn đạt thành, phúc như Đông Hải chảy nước miếng, thọ như nam sơn không già hành….

Nam An Vương gia: Quà của các chị đều phải cất kỹ. Con gái, con có ước nguyện sinh nhật gì không?

Nguyên Mẫn: Phụ vương tôn kính, con đã nghe cha nói rằng rộng lớn hơn biển cả chính là bầu trời, liệu con có thể ngoi lên mặt biển, ngắm nhìn bầu trời cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ được thấy chăng?

Nam An Vương gia lo lắng nói: Nhưng mà trên mặt biển có những con thuyền qua lại, trên thuyền có những sinh vật đáng sợ gọi là con người, bọn họ luôn thích biến những nàng tiên cá nhỏ bé đáng yêu thành bọt biển. Bà tổ của con đã từng lọt vào tay chúng, đứa bé thiện lương như con, phụ vương thật sự lo lắng.

Nguyên Mẫn không muốn làm cho cha khó xử, thương tâm nhỏ lệ, giọt nước mắt biến thành một viên trân châu, ở trong nước phát ra ánh sáng rực rỡ.

Nam An Vương gia: Con à, nếu nói trên đời có điều gì ta không đành lòng thấy nhất, đó chính là nước mắt của con. Thôi được rồi, để tám chị con đi cùng, nổi lên nhìn một chút rồi lập tức xuống được không.

Công chúa Nguyên Mẫn vui mừng đáp ứng. Chín nàng tiên cá xinh đẹp (??) do đại công chúa đảm nhiệm đội trưởng, xếp thành một đội bơi lên mặt biển.

.

Vu Triêu Tông: Cuối cùng cũng lên mặt biển. Chúng ta kiểm kê nhân số một chút. Ai không đến giơ tay!

Không ai giơ tay.

Vu Triêu Tông: Tốt. Tất cả mọi người đều đến. Tiếp theo chúng ta….

Tịch Thiên nhỏ giọng thì thầm: Chị cả, không thấy chị tư. Thật kỳ quái nha, chị ấy rõ ràng đứng ở giữa hàng mà.

Tịch Nguyện: Cục cưng dốt nát, chị tư không thấy là chuyện rất bình thường, lúc trở về đến chỗ đội tuần tra đại dương đón chị ấy về là được.

Vu Triêu Tông: Đừng để mất thời gian, em út, ngươi hãy mau nhìn những gì cần nhìn, chúng ta sớm về nhà, ta nấu canh sâm ngàn năm còn đang để trên bếp nữa.

Nguyên Mẫn nâng lên đôi mắt dịu dàng, chỉ thấy đỉnh đầu mây đen dầy đặc, như thể chiếc chăn bông dầy đè ép xuống.

Nguyên Mẫn: Đây là bầu trời rộng lớn hơn cả đại dương sao? Thật khiến cho người ta thất vọng.

Trác Phi Văn: Em út à, kỳ thật thứ em thấy không hẳn là bầu trời, bầu trời thật sự màu xanh lam, cao cao, tỏa ra ánh mặt trời vàng óng. Chỉ là hôm nay thời tiết không tốt, có lẽ bão táp sắp đến.

Nguyên Mẫn cầu xin: Các chị, chúng ta đợi một lát hãy đi, chờ tầng mây tan đi, để cho em nhìn một chút bầu trời thật sự đi mà.

Các chị đều rất mềm lòng, vì thế đồng ý. Chín nàng tiên cá ở trên mặt biển bơi qua bơi lại, chờ đợi trời trong.

Tịch Thiên: Các chị nhìn xem chỗ kia? Một con cá thật to nha!

Tịch Nguyện cốc đầu nó: Cục cưng dốt nát! Thế mà cũng là công chúa đại dương, cái kia mà là cá à? Đó là con thuyền!

Tất cả mọi người mở to hai mắt nhìn sinh vật được xưng là đáng sợ nhất trên con thuyền kia.

Tiểu Châu chảy nước miếng: Đứng ở trên thuyền chính là con người? Đẹp trai quá! Người đứng bên cạnh hắn cũng rất tuấn tú! Bọn họ là ai nhỉ?

Mọi người nhìn nhau, cũng không biết.

Một con rùa ngàn tuổi xuất hiện: Lão nô hồi bẩm các vị công chúa, đó là con tàu của hoàng gia Tịch thị, đưa vương tử đến nước láng giềng tiến hành chuyến viếng thăm không chính thức, các vị nhìn thấy chính là vương tử cùng người bạn quý tộc của hắn.

Mọi người giật mình: Phúc Bá! Ngươi đến từ hồi nào vậy? Trên lưng cõng cái gì vậy?

Phúc Bá: Biên kịch Niu Niu phân cho nhân vật của ta đó là chỉ cần nghe thấy vấn đề không có người trả lời được thì hiện ra.

Lúc này, tầng mây trên trời chẳng những không tản ra, ngược lại càng ngày càng dầy, sóng biển đánh cũng càng ngày càng cao, dần dần bắt đầu rít gào. Chiếc thuyền to lớn kia hiện giờ giống như một chiếc lá rụng, ở trên mặt biển đung đưa qua lại, không vài cái, liền lật ngược đổ xuống.

Nguyên Mẫn lo lắng ở trong nước quẫy đuôi: Các chị, thuyền bị lật rồi, mau đi cứu người thôi!

Vu Triêu Tông: Nơi này không phải địa giới Tô Châu, ta không phụ trách trị an ở đây.

Trác Phi Văn: Ta cùng Nghiêm Khang có mối thù sâu như vậy, vạn nhất hắn thừa dịp ta đi cứu người mà đánh lén thì sao? (Này, người ta võ công cao thâm, cần gì phải đánh lén chứ?)

Tiểu Châu: Nghe nói lướt sóng rất có lợi cho giảm béo, ta đi lướt vài cái rồi tới giúp ngươi.

Nghiêm Khang lạnh lùng: Ngươi gặp qua nhân vật phản diện đi cứu người chưa?

Tịch Nguyện: Chiếc thuyền này mua bảo hiểm ở công ty bảo hiểm cạnh tranh với ta, lật thì vừa lúc cho chúng nó đền chết luôn! (Khiếp, bản sắc gian thương…. )

Phúc Bá: Ta đi trước vớt hòm hồ sơ tuyệt mật hoàng gia kia đã rồi nói sau.

Tịch Thiên ngượng ngùng cúi đầu: Thực xin lỗi, ta còn chưa học bơi xong…

Lâu Kinh Hoài: Tiểu Thiên cũng chưa học bơi lội, sóng lớn như vậy nếu ta không nâng, đệ ấy sẽ chìm xuống dãy san hô mất!

Nguyên Mẫn không có cách nào, đành phải một mình đón sóng biển bơi qua, bắt lấy chàng thanh niên đẹp trai đàng chìm dần như quả cân, dùng sức lôi lên mặt biển.

(Niu Niu sốt ruột: Cứu nhầm! Cứu nhầm! Người kia không phải vương tử đâu, ngươi phải đi cứu vương tử mới đúng! Tịch Viêm ở bên cạnh, mau tới cứu hắn….

Nguyên Mẫn quay đầu lại, chỉ thấy vương tử Tịch Viêm giống con giao long, thoải mái lướt trên đầu ngọn sóng, lôi tất cả đám thủ hạ của hắn lên bờ….

Niu Niu khóc lớn: Tui chưa có viết ngươi biết bơi, ngươi vì sao phải biết bơi? )

Nguyên Mẫn đưa người thanh niên lên bờ, cẩn thận lau khô nước trên người hắn. Người thanh niên mở mắt ra, nhìn thấy một cô gái xinh đẹp trước mắt.

Tề Phong: Nàng là tinh linh từ đâu tới? Vì sao ánh mắt lại dịu dàng như thể chú cừu non?

Nguyên Mẫn: Cừu non là cái gì?

Tề Phong:….

Phúc Bá chui ra: Cừu non là một loài động vật ăn cỏ chưa trưởng thành lông trắng mặt dài.

Vu Triêu Tông ở trên mặt biển hô to: Thời gian không còn sớm, phải trở về thôi! Chúng ta lần sau lại tới!

Nguyên Mẫn xoay người một lần nữa nhảy vào đại dương, Tề Phong trong lúc mê mang không bắt được nàng, thiếu chút nữa lại ngã xuống nước, được Tịch Viêm đúng lúc tới lôi lên bờ.

.

Trong đại dương, Nguyên Mẫn trở lại bên cạnh bảy chị gái, phát hiện các nàng đều dùng ánh mắt bi thương nhìn mình.

Vu Triêu Tông: Bí quyết giải quyết phiền não tình cảm đó là ăn một trận. Trở về ta sẽ nấu cơm cho em!

Trác Phi Văn: Vương tử có đưa tin vật cho em không? Thứ đó rất quan trọng!

Lâu Kinh Hoài: Gặp cha mẹ cũng rất quan trọng! Vương tử lúc nào sẽ đưa em đi gặp cha hắn?

Tiểu Châu: Vương tử thật sự rất đẹp trai rất đẹp trai rất đẹp trai….

Nghiêm Khang: Hắn dám trốn, liền truy nã hắn!

Tịch Nguyện: Không cần lo lắng vấn đề của hồi môn, tất cả đều bao trên người ta.

Tịch Thiên: Em út đáng thương quá, vì sao phải yêu vương tử? Trong sách nói nàng tiên cá yêu con người đều là bi kịch….

Nguyên Mẫn chẳng hiểu ra sao: Mọi người có ý gì? Ai nói ta yêu vương tử?

Mọi người: Phúc Bá!

Bởi Phúc Bá tung tin vịt, bảy vị công chúa đều tin tưởng cửu công chúa đã rơi vào phiền não của tình yêu đơn phương, các nàng quyết định trợ giúp em út đến được bên cạnh vương tử, vì thế kéo nàng đi tìm vu y nổi danh nhất cũng đáng sợ nhất đại dương Tiểu Kỉ.

Nguyên Mẫn giãy giụa một đường: Buông! Buông! Ta vì sao phải bị buộc đi gặp tên vu y biến thái kia?

Tiểu Kỉ u ám dày đặc: Ngươi nói ai biến thái?

Nguyên Mẫn bị dọa ra một thân gai ốc: Chị…. là chị của ta biến thái….

Tiểu Kỉ: Đàn tiên cá được nuông chiều từ bé các ngươi tới tìm ta làm gì?

Bảy công chúa cùng lúc xông lên, chị cả trước tiên là nói: Em út của ta đã yêu vương tử của loài người, nàng tình nguyện chết cũng muốn đến bên cạnh hắn, xin ngài hãy giúp nàng!

Nguyên Mẫn bị ném ra xa, chỉ có thể ở một bên lớn tiếng kêu la: Ta căn bản không muốn chết!

Tiểu Kỉ không có nghe thấy: Nhưng là thuốc của ta không phải miễn phí, có ai trong các ngươi biết phải trả gì thế nào không?

Các nàng tiên cá không biết.

Phúc Bá: Ta biết! Theo như lời Andersen, ngươi có thể sẽ đoạt đi giọng hát tuyệt vời của nàng, làm cho nàng biến thành một người câm, còn có thể khiến nàng mỗi một bước đi lại đau đớn khó chịu như bị kim châm.

Tiểu Kỉ: Trả giá lớn như vậy, nàng nguyện ý sao?

Các công chúa đồng thanh: Nguyện ý! Vì nhìn thấy vương tử yêu dấu, hy sinh thế nào nàng cũng nguyện ý!

Nguyên Mẫn yếu ớt nói: Không, ta không muốn….

Tiểu Kỉ: Nàng nguyện ý ta còn không muốn đâu, thời đại nào rồi mà còn quê mùa như vậy, mấy thứ câm điếc què cụt đã sớm không phải trở ngại của tình yêu, hiện giờ người người phải chiến thắng chính là chướng ngại giới tính! Ngươi nếu muốn đến bên vương tử, phải uống thuốc của ta để biến thành con trai!

Nguyên Mẫn thét chói tai: Ta không muốn!

Các công chúa: Muốn! Thuốc của ngài bao nhiêu tiền? (Tịch Nguyện đã lấy ra tờ chi phiếu)

Tiểu Kỉ chỉ Trác Phi Văn: Tiền không cần, con cá này ở lại làm nô lệ cho ta là được.

Các công chúa vẫy đuôi đem Trác Phi Văn đá cho Tiểu Kỉ, cầm bình thuốc kéo Nguyên Mẫn tới bờ biển vương quốc Tịch thị, cưỡng ép uống thuốc rồi ném lên bờ, sau đó thong thả bơi trở về biển sâu.

(Một ngày nào đó nửa năm sau, Tịch Thiên đột nhiên hét to một tiếng: A, ta vẫn cảm thấy hình như có chuyện chưa làm, nhưng lại không biết là chuyện nào, suy nghĩ nửa năm cuối cùng nghĩ ra, chúng ta dường như đã quên đến phòng tuần tra đại dương lĩnh chị tư về!)

.

Nói tới vương tử Tịch Viêm của vương quốc Tịch thị, tuy rằng trên đường gặp bão, nhưng vẫn hoàn thành nhiệm vụ viếng thăm nước láng giềng. Quốc vương nước láng giềng rất thích hắn, phái vương tử được sủng ái nhất và công chúa Tề Tề cùng theo Tịch Viêm quay về vương quốc Tịch thị làm khách.

Vương tử nước láng giềng này đại danh là Việt Lăng Khê, tên thân mật là phụ thân. Là một người rất mềm lòng, thích mơ màng, cực kỳ thích đồ ngọt, hoa quả cùng cá màu đỏ, cả ngày đều ngây ngô vui vẻ, Tịch Viêm thường xuyên đau đầu vì hắn.

Tịch Viêm: Lăng? Lăng? Lại chạy đi đâu rồi? Tề Tề, anh trai ngươi đâu rồi?

Công chúa Tề Tề: À, anh ấy ở giáo trường thao luyện binh lính.

Tịch Viêm: Ta không hỏi Tề Phong, ta là hỏi người kia nhà ta cơ.

Tề Tề: Xin lỗi, không quen kịch bản, quên mất phụ thân diễn anh trai ta. Vừa rồi nghe nói anh ấy đi dạo.

Phụ thân hớn hở chạy tới: Tiểu Viêm, Tiểu Viêm, ngươi xem ta nhặt được cái gì này? Hắn nằm ở trên bờ cát, cái gì cũng không mặc, thật đáng thương nha, chúng ta nuôi hắn được không?

Tịch Viêm nhìn Nguyên Mẫn bị phụ thân kéo tay, bọc một chiếc áo khoác trắng, không có phản đối.

Phụ thân: Đứa nhỏ, ngươi có tên không? Không có ta sẽ giúp ngươi đặt, ngươi cảm thấy Tịch Bối Bối thế nào?

Nguyên Mẫn: Ta tên là Nguyên Mẫn.

Phụ thân vô cùng thất vọng: Ngươi có tên à? Kỳ thật Tịch Bối Bối là một cái tên rất hay, ngươi có muốn đổi hay không?

Nguyên Mẫn lắc đầu.

Tề Phong đi đến, bẩm báo với vương tử: Điện hạ, buổi duyệt binh chuẩn bị sinh nhật bệ hạ đã thao luyện xong, ngài có muốn đi xem không?

Nguyên Mẫn nghe thấy giọng hắn, ngẩng đầu lên, hai người bốn mắt nhìn nhau. Tề Phong lập tức ngây người, một hồi lâu mới nhớ tới kêu to.

Tề Phong: Là ngươi! Ngươi sao lại tới nơi này!

Phụ thân: Các ngươi quen nhau à?

Tề Phong: Nàng chính là vị tinh linh xinh đẹp đã cứu ta hôm lật thuyền. (Tịch Viêm: Này, rõ ràng là ta cứu có được không vậy? )

Phụ thân: Ta biết rồi, chính là con cừu non ngươi đã nói đó thôi. Nhưng mà con cừu non này là nam nha.

Tề Phong kiên quyết: Tuổi tác không phải khoảng cách, giới tính không là vấn đề! Ta thương hắn chỉ vì hắn là hắn, nữ không sao cả, nam thì càng tốt. Tinh linh của ta, chúng ta về nhà đi.

Tề Phong vui vẻ dẫn Nguyên Mẫn rời đi.

Phụ thân vô cùng thương tâm: Người ta vừa mới nhặt về mà, người ta còn chưa có bắt đầu chơi nữa…. Vì sao thứ gì ta nhặt về tất cả mọi người đều thích như vậy?

Tịch Viêm dỗ hắn: Ngoan, không khóc không khóc mà. Nghe nói trong đại dương có rất nhiều nàng tiên cá, chúng ta cùng đi dạo, nhặt thêm hai con nữa về được không?

Phụ thân lập tức chuyển bi thành hỉ: Được! Ta rất thích cá! Tiểu Viêm, nàng tiên cá có ăn được không….

(Tịch Viêm mang phụ thân đi dạo, hiện trường chỉ còn lại công chúa Tề Tề cô đơn một mình, hầm hầm một cước đá Niu Niu bay lên bầu trời xanh: Kịch bản thối nát gì thế, vì sao lời thoại của ta lại ít như vậy?!)

.

Vương tử Tịch Viêm mang theo vương tử phụ thân dạo chơi trên bờ biển, tuy rằng thần kinh của phụ thân khá quái lạ, nhưng tình ý của Tịch Viêm bất luận kẻ nào cũng nhìn ra được, một đàn lính tôm tướng cua vội vàng chạy đi tìm Phúc Bá báo cáo tin tức.

Phúc Bá đi vào cung điện Vua Thủy Tề, thông báo với mọi người tình hình gần đây của nàng tiên cá út.

Phúc Bá: Cửu công chúa đáng thương, vì vương tử đã hy sinh rất lớn, bị vu bà hãm hại biến thành con trai (Tiểu Kỉ: Ai dám nói xấu ta hả?) vậy mà vẫn bị vương tử vứt bỏ. Nàng hiện giờ đang ở nhà người bạn của vương tử, cả ngày lấy nước mắt rửa mặt, mà vương tử lại có người yêu mới, có cuộc sống hạnh phúc yên bình, nghe nói hai người cũng sắp kết hôn. Xem ra nàng tiên cá út của chúng ta cuối cùng cũng chạy không khỏi vận mệnh tang thương.

Toàn bộ cung điện nhất thời tràn ngập bi phẫn. Vua Thủy tề ra lệnh cho công chúa Tịch Nguyện lãnh binh tiến đến giải cứu con gái út.

Tịch Nguyện tới bờ biển, vì muốn hiểu biết tình hình quân địch, hắn quyết định bí mật lên bờ điều tra. Ai ngờ vừa mới thò đầu lên khỏi mặt biển, đã bị người túm chặt.

Phụ thân vui vẻ cười: Nhặt được, nhặt được rồi, con cá này đẹp quá nha, nhìn lại rất quen mắt, ta phải nhanh nhanh mang cho Tiểu Viêm xem.

Đáng thương Tịch Nguyện còn chưa kịp phản ứng, sau khi bị tha lên bờ cái đuôi vẫy vẫy, không có cách nào đi đường, chỉ có thể để phụ thân vừa lôi vừa kéo vào trong cung điện.

Trong cung công chúa Tề Tề đang đại diện phụ hoàng của nàng đàm phán cùng vương tử Tịch Viêm.

Tề Tề: Tuy rằng vẫn nói nuôi phụ thân ở trong cung cũng không có tác dụng gì lớn, nhưng dù gì thì cũng là một vương tử, ngươi muốn kết hôn cũng được, sính lễ thì chắc chắn phải có.

Tịch Viêm: Chỉ cần phụ vương ngươi đồng ý đem Lăng gả cho ta, muốn sính lễ gì cứ tùy tiện nói.

Phụ thân chạy vào: Tiểu Viêm, Tiểu Viêm, ta lại nhặt được một con có cái đuôi, thật đáng yêu, ngươi mau nhìn.

Tề Tề mắt sáng lên: Thật sự là rất đáng yêu nha.

Tịch Nguyện giận: Kính nhờ nói ta anh tuấn có được không?

Công chúa Tề Tề vô cùng thích nàng tiên cá này, cho nên nói yêu cầu với Tịch Viêm: Đem hắn trở thành sính lễ đi, nàng tiên cá này ta mang đi, phụ thân chính là của ngươi!

Tịch Viêm đáp ứng. Công chúa Tề Tề vui mừng mang Tịch Nguyện rời đi.

Phụ thân vô cùng thương tâm: Người ta thiên tân vạn khổ mới tha được hắn về đó, người ta cũng còn chưa có hỏi hắn có tên hay không chưa đó…. Vì sao những gì ta nhặt về mọi người đều thích như vậy chứ?

Tịch Viêm dỗ hắn: Không sao, trong đại dương nhất định còn rất nhiều thứ đáng yêu, chúng ta lại đi lấy đi!

Vua Thủy Tề nghe Phúc Bá nói thất công chúa của mình phải làm tù binh khổ sở, bị vương tử bán cho công chúa nước láng giềng làm nô lệ, giận tím mặt, phái ra công chúa lợi hại nhất Nghiêm Khang đi chinh phạt.

Phụ thân ở trên bờ biển chờ mãi chờ mãi, thế nhưng chờ được nàng tiên cá tên là Nghiêm Khang, chấn động, nhảy vào trong lòng Tịch Viêm.

Phụ thân: Tiểu Viêm, con này có chút đáng sợ, không dám lấy đâu.

Tịch Viêm biết người tới không phải người tốt, ra lệnh cho đại tướng mình tín nhiệm nhất Tề Phong ra nghênh địch, bản thân đưa phụ thân tới nơi an toàn trước.

Cửu công chúa Nguyên Mẫn thấy tới là chị sáu, lén lút chạy tới hỏi: Chị sáu, ngươi tới đây làm gì? Ngươi cùng phụ thân bọn họ có cừu oán sao?

Nghiêm Khang: Chính văn cũng thế, mà ngoại truyện cũng vậy, dù sao từ đầu tới cuối ta đều là phụng mệnh làm việc.

Nguyên Mẫn: Ta cùng chị bảy ở đây đều vô cùng vui vẻ, ngươi lui binh được không?

Nghiêm Khang: Ngươi nói lui ta liền lui sao, rất mất mặt, không lui.

Nguyên Mẫn đàm phán thất bại. Trở lại trong cung đem những gì mình biết nói hết cho mọi. Mọi người thế mới biết đầu sỏ gây ra là cái lão rùa biển thích tạo tin đồn.

Phụ thân đề nghị: Nếu không gọi lão rùa biển đến, để hắn đi nói chuyện với Vua Thủy Tề. Nghiêm Khang không phải sẽ lui binh sao?

Công chúa Tề Tề: Nhưng mà đại dương bao la như vậy, các ngươi ai biết làm thế nào mới có thể tìm được lão rùa biển kia?

Không có ai biết.

Phúc Bá: Ta biết, ta biết! Ta đây không phải đã hiện ra rồi sao?

Phúc Bá bị phụ thân nhờ vả, trở lại đại dương kể lại tất cả sự thật cho Vua Thủy Tề. Vua Thủy Tề biết các con gái của mình đều tìm được tình yêu ở trên bờ, không hề bị ngược đãi, trong lòng vô cùng vui mừng, lập tức hạ lệnh lục công chúa lui binh. Nhưng là mệnh lệnh đưa ra quá muộn, Nghiêm Khang cùng Tề Phong đánh nhau kịch liệt, còn dùng trủy thủ có độc đâm bị thương ngón tay hắn.

Nguyên Mẫn ôm lấy Tề Phong khóc: Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Loại độc này rất lợi hại, nếu trước khi Tịch Viêm kết hôn mà chưa giải được độc, ngươi sẽ biến thành bọt biển.

Phụ thân: Không sao, Tịch Viêm không kết hôn sẽ không có vấn đề gì mà.

Tịch Viêm sầm mặt: Cái thứ độc thối nát gì thế? Dựa vào cái gì Tề Phong bị thương thì ta lại không được kết hôn? Đem tên tác giả kia ra uýnh đi, quả thực là so với Andersen còn quá phận hơn!

Phụ thân: Phúc Bá, ngươi có biết loại độc này còn cách nào khác giải không?

Phúc Bá: Theo lão nô biết, chỉ có vu y Tiểu Kỉ ở đại dương có thể chữa.

Nguyên Mẫn lau nước mắt, vì Tịch Viêm có thể kết hôn, vì chính nghĩa không sờn đi tìm vu y Tiểu Kỉ, ở trước cửa nhà Tiểu Kỉ gặp chị hai Trác Phi Văn.

Trác Phi Văn: Em út, ta đã sớm biết ngươi sẽ lại vì vương tử mà đến nơi này, cho nên cố ý ở đây chờ ngươi.

Nguyên Mẫn: Chị hai, ngươi hiểu Tiểu Kỉ nhất, hắn có thể đưa thuốc giải cho ta không?

Trác Phi Văn: Ngươi có nhớ ngày sinh nhật ta đã đưa cho ngươi tàng tường hoa? Niu Niu nói nàng đã sớm chuẩn bị kỹ, miễn cho bị Tịch Viêm uýnh. Ngươi hãy dùng tàng tường hoa đổi thuốc giải đi.

Nguyên Mẫn dưới sự trợ giúp của chị gái, thuận lợi mang về thuốc giải, làm cho Tề Phong hồi phục sức khỏe.

Từ đó về sau, phụ thân cùng Tịch Viêm, Nguyên Mẫn cùng Tề Phong, công chúa Tề Tề cùng Tịch Nguyện ngay ở trong hoàng cung sống cuộc sống vui vẻ hạnh phúc.

(Niu Niu: Truyện cổ tích kết thúc, happy ending, mọi người vỗ tay cho tui đi nào!!

Mọi người: Truyện vớ vẩn gì thế, phần đầu thì dài dòng, phần sau thì kết thúc qua loa, quay về viết lại!

Niu Niu: Nhưng mà em bé muốn sữa, Niu Niu buồn ngủ, không có thời gian….

Mọi người một phát đá bay, Niu Niu bay lên bầu trời, biến thành một vì sao mới lóe sáng, bị phụ thân đặt tên là: Sao Bối Bối.

Phụ thân kích động: Cái tên Bối Bối rốt cuộc cũng dùng được rồi! )

Truyện Cổ Tích Bác Nông Dân Và Con Quỷ

Xưa có một bác nông dân khôn ngoan mưu trí, mẹo vặt của bác thì không sao kể hết được. Lý thú nhất là chuyện bác ta có lần lừa được cả Quỷ.

Một hôm, trời sẩm tối, bác cày ruộng xong, đang sửa soạn về nhà thì thấy ở trên mảnh ruộng của mình có một đống than hồng. Bác lấy làm lạ đến gần thì thấy một con quỷ nhỏ đen sì ngồi trên lửa. Bác bảo: “Mày ngồi trên đống của đấy à?”

Quỷ đáp: “Đúng rồi, ngồi trên đống của, chú mày suốt đời chưa thấy nhiều vàng bạc đến thế đâu!”

Bác nông dân nói: “Của cải trên đất của ta là thuộc về ta.”

Quỷ đáp: “Ừ, nó thuộc về chú mày, nếu chú mày làm ruộng hai vụ, hoa màu được bao nhiêu chú mày chịu chia cho ta một nửa. Tiền thì ta có khối, ta chỉ thèm có ít hoa màu thôi.”

Bác nông dân nhận lời bảo: “Để sau này chia nhau khỏi lôi thôi, mày sẽ lấy cái gì mọc ở trên mặt đất, tao sẽ lấy cái gì mọc ở dưới đất.”

Quỷ đồng ý. Bác nông dân đa mưu trồng củ cải.

Đến mùa thu hoạch củ cải, Quỷ hiện lên để lấy phần hoa lợi của mình thì chỉ được lá úa vàng, còn bác nông dân thì được toàn củ cải. Bác nông dân thích chí lắm.

Quỷ bảo: “Thôi được, chú mày đã lừa được ta một chuyến, lần sau thì đừng có hòng. Cái gì mọc ở trên mặt đất thì chú mày lấy, còn ta sẽ lấy cái gì mọc ở dưới đất.”

Bác nông dân đáp: “Thế cũng được.”

Đến mùa, bác không trồng củ cải nữa mà gieo lúa. Lúa chín, bác ra đồng cắt lúa gần sát đất. Quỷ đến thấy chỉ còn gốc rạ, tức quá bỏ đi.”

Bác nông dân lẩm bẩm: “Ấy, đối với kẻ ác thì phải trừng trị cho nó một bài học.”

Rồi bác vui mừng đi lấy của trên ruộng nhà mình.

Bạn đang đọc nội dung bài viết Người Học Trò Và Ba Con Quỷ trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!