Đề Xuất 2/2023 # Nêu Suy Nghĩ Của Em Về Bài Thơ “Tức Cảnh Pác Bó ” Của Chủ Tịch Hồ Chí Minh # Top 6 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 2/2023 # Nêu Suy Nghĩ Của Em Về Bài Thơ “Tức Cảnh Pác Bó ” Của Chủ Tịch Hồ Chí Minh # Top 6 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Nêu Suy Nghĩ Của Em Về Bài Thơ “Tức Cảnh Pác Bó ” Của Chủ Tịch Hồ Chí Minh mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Ba mươi năm ấy chân không mỏi

Mà đến bây giờ mới tới nơi.

Sau 30 năm bôn ba khắp năm châu bốn bể hoạt động cứu nước, tháng 2 – 1941, Nguyễn Ái Quốc đã bí mật về nước để trực tiếp lãnh đạo cách mạng Việt nam. Người sống trong hang Pác Bó, điều kiện sinh hoạt vật chật rất gian khổ, nhưng tất cả thiếu thốn đó đối với Bác không phải là gian khổ mà đều trở thành sang trọng, mà còn thật là sang. Bởi niềm vui vô hạn của người chiến sĩ yêu nước vĩ đại Hồ Chí Minh là được sống cuộc đời cách mạng cứu dân, cứu nước. Bài thơ Tức cảnh Pác Bó đã ra đời trong hoàn cảnh đó.

Bài thơ bốn câu, theo thể thất ngôn tứ tuyệt thật tự nhiên, bình dị, giọng điệu thoải mái pha chút vui đùa hóm hỉnh. Tất cả cho ta thấy một cảm giác vui thích sảng khoái. Ý nghĩa tư tưởng của bài thơ cũng toát lên từ đó. Đi tìm hiểu bài thơ chính là đi tìm hiểu niềm vui của nhân vật trữ tình.

Mở đầu bài thơ là câu thơ có giọng điệu rất tự nhiên, rất ung dung và thoải mái, hòa điệu với cuộc sống của núi rừng:

Sáng ra bờ suối tối vào hang

Câu thơ là sự khái quát của một nhịp sống đã trở thành nếp rất chủ động. Cách ngắt nhịp 4/3 đã tạo thành thế đôi sóng đôi rất nhịp nhàng: sáng ra- tối vào. Nếp sống ở đây chủ động mà đàng hoàng. Đàng hoàng vì ban ngày Bác làm việc đời thường. Tối mới trở về hang để ngủ. Với Bác, còn gì thú vị hơn khi ngày ngày được làm việc bên bờ suối, làm bạn với thiên nhiên, tối trở về nhà (nhà vẫn là hang núi) để nghỉ ngơi và lắng nghe tiếng suối chảy. Thật thú vị, thỏa mái khi con người được sống giao hòa với thiên nhiên. Phải chăng quy luật vận động ấy là Bác đã vượt lên được hoàn cảnh. Đó chẳng phải là tinh thần lạc quan hay sao?

Chính sự cân đối ở câu thơ thứ nhất đã làm nền cho các câu thơ sau xuất hiện.

Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng

Nhịp 4/3 là nhịp thông thường ở thơ tứ tuyệt, nhưng ở câu này, nhịp 4 được chuyển thành nhịp 2/2 tạo thành một sự đều đặn cùng với hai thanh trắc liền nhau ở nhịp 3 (vẫn, sẵn) càng khẳng định thêm điều đó. Câu thơ toát nên một sự yên tâm về cuộc sống vật chật của Bác. Thơ xưa thường biểu lộ thú vui vì cảnh nghèo như Nguyễn Trãi đã từng viết: Nước là cơm rau hay tri tức. Điều khác biệt của Bác, với các nhà thơ xưa như Nguyễn Trãi là ở chỗ: Nguyễn Trãi sống ở chốn núi rừng vui với thiên nhiên (ở Côn Sơn) để quên đi nỗi đau không được giúp nước, giúp đời. Còn Bác Hồ sống ở chốn núi rừng, bằng lòng với cuộc sống đạm bạc nơi đầu nguồn để đem ánh sáng cứu dân cứu nước. Vì thế câu thơ thứ ba của bài thơ là một sự chuyển biến đột ngột:

Bàn đá chông chềnh dịch sử Đảng

Hai câu nói về chuyện ăn, chuyện ở thong dong bao nhiêu, thoải mái bao nhiêu thì câu nói về chuyện làm việc vất vả bấy nhiêu. Không có bàn, người chiến sĩ cách mạng phải dùng dạ làm bàn, lại là bàn đá chông chếnh. Rõ ràng là với từ chông chếnh, Bác đã lột tả được điều kiện làm việc rất khó khăn. Công việc lại càng khó khăn hơn, đòi hỏi người chiến sĩ cách mạng phải cố gắng hết sức, không ngừng không nghỉ. Ba tiếng cuối cùng sử dụng toàn thanh trắc để thể hiện sự vất vả, nhưng khỏe khoắn, kiên quyết. Như vậy đối với Bác lúc này, việc cách mạng là cần thiết nhất, phải vượt lên tất cả mọi khó khăn. Kết thúc bài thơ là một nhận xét, một kết thúc rất tự nhiên, bất ngờ và vô cùng thú vị:

Cuộc đời cách mạng thật là sang.

Ba câu đầu của bài thơ nói về việc ở, việc ăn và việc làm. Câu thứ tư là một lời đánh giá làm người đọc bất ngờ. Và bằng phép loại suy, ta có thể khẳng định việc ăn, việc ở khộng phải là sang, chỉ có việc làm dịch sử Đảng là sáng nhất vì nó đem ánh sáng của chu nghĩa Mác – Lê Nin để phát động đấu tranh giải phóng dân tộc, đem lại cơm no, áo ấm và hạnh phúc cho toàn dân. Ở đây ta bắt gặp câu thơ có khẩu khí, nói cho vui, phần nào khoa trương (thường gặp trong hàng loạt những bài thơ xưa nói cho vui cảnh nghèo đã trở thành truyền thống) trong văn học phương Đông:

Ao sâu nước cả khôn chài cá,

Vườn rộng rào thưa khó đuổi gà…

(Bác đến chơi nhà – Nguyễn Khuyến)

Đúng là nói cho vui! Thật đấy mà lại đùa đấy! Nghèo nhưng mà lại chẳng nghèo! Giọng điệu thơ rất tự nhiên, dí dỏm thể hiện niềm vui của Nguyễn Khuyến khi có bạn đến nhà chơi.

Ta thấy ở đây niềm vui thích của Bác Hồ là rất thật, không chút gượng gạo, lên gân vì thế nên giọng thơ sảng khoái, ngân vang: Thật là sang. Rõ ràng trong cái sang của Bác, của người cách mạng không phải là điều kiện ăn ở, sinh hoạt mà chính là tri thức cách mạng để giải phóng đất nước, đem lại sự giàu sang, hạnh phúc cho cả dân tộc. Ý nghĩa của bài thơ thật lớn lao.

Tức cảnh Pác Bó là một bài thơ Đường rất đúng niêm luật có lẽ bởi ý thứ hai của nó là nói chơi, còn ý đầu tiên vẫn là nói thật. Tính nghiêm túc của bài thơ phải chăng là sự phản ánh nghiêm túc những đòi hỏi có thật của cuộc đời đối với con người cách mạng. Nhưng một khi đã đáp ứng được nó, trụ vững trước nó thì ai có thể cấm được cái quyền nói trêu của người đã biết tự rèn luyện mình mà vượt lên tất cả. Bài thơ đã vượt qua hành trình hơn 60 năm nhưng đến nay vẫn giữ nguyên được giá trị.

Nguồn: chúng tôi

Hãy Nêu Suy Nghĩ Của Em Về Tình Bạn

Đề bài: Hãy nêu suy nghĩ của em về tình bạn

Bài làm

Mỗi con người khi sinh ra và sống trong cuộc đời đều có cho mình rất nhiều mỗi quan hệ ràng buộc, ảnh hưởng trực tiếp và sâu sắc đến cuộc sống của mình như tình cảm gia đình, tình yêu, tình bạn. Nếu tình cảm gia đình là thứ tình cảm thiêng liêng, cao quý nhất đối với mỗi con người, khi nhắc đến nó ta luôn cảm thấy sự bình yên, tình cảm gia đình là thứ tình cảm mà con người ta có thể nói đến sự hy sinh. Tình yêu giúp cuộc sống của con người có nhiều thi vị hơn, là tình cảm khiến con người ta có những suy nghĩ về sự bất chấp, đánh đổi thì tình bạn lại hoàn toàn khác, thường thì nó luôn được đặt sau những thứ tình cảm kia nhưng nó lại là thứ tình cảm rất đỗi quan trong với mỗi người, mà thiếu nó, cuộc sống con người sẽ nhàm chán, thậm chí còn có nhiều bất cập.

Nói đến tình bạn người ta hay nói đến tình cảm giữa những người cùng trang lứa, nhưng thật sự, tình bạn còn có thể hiểu theo nghĩa rộng hơn thế nữa, tình bạn không chỉ có ở cả tuổi học trò, trong trường học nơi học đường mà còn là mối quan hệ dành cho những người chơi với nhau, thân thiết với nhau bất kể tuổi tác, cương vị, nghề nghiệp, họ có thể là đồng nghiệp hay đơn thuần là những người hợp tính nhau, thích chơi với nhau, ở cạnh nhau họ có được niềm vui của tình bạn, có thể chia sẻ với nhau mọi niềm vui nỗi buồn trong cuộc sống.

Tình bạn của con người thường là được bắt đầu từ khi ta bắt đầu đi học, càng trưởng thành mối quan hệ xã giao xã hội của chúng ta càng rộng mở và mối quan hệ bạn bè càng rộng lớn hơn. Tuổi nhỏ với những tình bạn rất đơn thuần là chơi cùng nhau, làm bài tập cùng nhau, rủ nhau đi học rồi lớn hơn chút nữa là trò chuyện tâm sự cùng nhau, biết giúp đỡ nhau trong học tập và cuộc sống và cũng sẽ có đến mức chia sẻ với nhau mọi điều trong cuộc sống. Có rất nhiều chuyện cần tâm sự, cần có sự giúp đỡ, nhất là những chuyện khó khăn, con người ta lại không nghĩ đến những người thân đặc biệt là cha mẹ, chỉ vì lý do đơn giản vì họ không muốn những người thân yêu của mình phải buồn lòng nhưng họ lại sẵn sang cởi mở với bạn bè của mình, họ luôn có định hướng tìm đến người bạn mà mình thấy thân thiết nhất, tin tưởng nhất để tâm sự, giãi bày.

Dân gian ta từ xưa cũng có câu: “Học thầy không tày học bạn” là ý chỉ ảnh hưởng của bạn bè đến lối sống, cách cư xử, suy nghĩ của con người. Thật vậy, con người ta dễ dàng bị tiếp xúc những mặt tốt xấu từ những người bạn cùng trang lứa. Chính bởi vậy, cần biết chọn bạn mà chơi. Đồng thời biết phân biệt tốt xấu, học hỏi những điều tốt, điều hay, điều tích cực từ bạn của mình. Lên tiếng thẳng thắn với những điều xấu, tiêu cực từ bạn mình, nói cho họ biết để giúp họ sửa sai và định hướng về những điều tốt đẹp.

Ai cũng cần có cho mình một tình bạn, cuộc sống sẽ tốt biết bao nếu ta có được một tình bạn đẹp, một người bạn luôn ở bên chia sẻ cùng ta mọi vui buồn trong cuộc sống. Những tâm sự sâu kín trong lòng được giãi bày cùng bạn bè sẽ giúp cho tâm hồn của chúng ta thanh thản và nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Minh Anh

Hãy Nêu Suy Nghĩ Của Em Về Mối Quan Hệ Tình Bạn

Đề bài: Hãy nêu suy nghĩ của em về mối quan hệ tình bạn

Bài làm

Tình bạn được coi là một trong những thứ tình cảm cao quý của con người. Tình bạn luôn là thứ tình cảm được đặt sau những thứ tình cảm khác của con người như tình cảm với gia đình, tình mẫu tử, tình phụ tử, tình yêu…nhưng nó lại là thứ tình cảm cần thiết và vô cùng quan trọng trong cuộc sống con người. Có được một tình bạn đẹp, cuộc sống của con người ta sẽ trọn vẹn nhất những dư vị của sự hạnh phúc và đủ đầy.

Tình cảm bạn bè thường được nói đến là sự gắn bó với những người cùng trang lứa. Câu nói đó rất đúng đắn trong trường hợp con người ta trong lứa tuổi đi học. Nhưng khi đã trưởng thành, ra ngoài xã hội bươn trải kiếm sống thì mối quan hệ của mỗi người cũng được mở rộng hơn, không chỉ là những người cùng tuổi, có thể là hơn tuổi, kém tuổi, chỉ cần họ quý trọng nhau, thấy gần gũi, có thể trò chuyện tâm sự để hiểu nhau, thông cảm cho nhau, có mặt bên cạnh nhau cả khi vui lẫn khi buồn tủi, có khó khăn, đó cũng là tình bạn.

Trong mối quan hệ bạn bè thì cần nhất là sự cảm thông và thấu hiểu. Mỗi người có một số phận, một hoàn cảnh riêng và không ai giống ai cả. Có người sinh ra đã được sống trong nhung lụa, có người thì từ nhỏ đã phải vất vả bươn trải kiếm sống, có người thì từ đỉnh cao danh vọng, giàu sang phải chịu xuống đáy, có những người bỗng chốc đổi đời…Và trong mỗi hoàn cảnh, dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì tình bạn cần nhất sự yêu thương, gắn bó thật lòng. Đừng vì hoàn cảnh người ta khó khăn, nghèo khổ hơn mình mà coi khinh, đừng vì thấy họ ở vị trí thấp hơn mình mà coi thường.

Sự chân thành, tin tưởng lẫn nhau là điều quan trọng nhất ở tình cảm bạn bè. Có như vậy, khi ta khó khăn mới có người giúp đỡ, phải tạo được niềm tin từ bạn bè thì họ mới dám thổ lộ những tâm tư, tình cảm sâu kín của họ cho mình. Đừng bao giờ so đo, tính toán thiệt hơn với bạn bè mình, điều đó là không nên. Tình bạn đẹp là giữa những người bạn luôn luôn có sự nhiệt huyết, sẵn sàng giúp đỡ bạn mình trong lúc khó khăn hoạn nạn.

Ai cũng có những mặt tốt mặt xấu mà chính mình cũng có thể nhận ra được. Dân gian ta xưa cũng có câu truyền đời: “học thầy không tày học bạn” là để nói đến một phần quan trọng trong việc định hướng giáo dục cho chính bản thân mỗi người từ những mối quan hệ bạn bè của bản thân. Việc tiếp thu những kiến thức xã hội cũng như những kiến thức sách vở chuyên môn từ những người bạn đem lại hiệu quả cao, nhất là những người bạn cùng trang lứa, nhiều khi sự so sánh lẫn nhau cũng không phải điều tiêu cực, có như vậy, nếu là ai biết nhận thức, dù bị so sánh phần thiệt thòi về phía mình sẽ không coi đó là sự tự ái mà sẽ coi đó là động lực phấn đấu để vươn lên

Cũng từ những câu nói của dân gian: “Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng”, con người ta rất dễ tiếp thu những ảnh hưởng cả về tiêu cực lẫn tích cực từ những người bạn của mình. Những điều đúng đắn thì không nói làm gì,nên tiếp thu và học hỏi nhưng với những điều xấu thì con người ta cần tỉnh taosm nhận thức được rõ ràng để không bị sa đà. Đồng thời, nếu coi trọng tình bạn của mình thì nên có lời khuyên ngăn những người bạn của mình không nên làm những điều xấu xa như vậy. Không được dung túng cho những điều không hay từ bạn mình, hãy khuyên can nhau, giúp đỡ nhau để cùng nhau hướng tới những điều tốt đẹp của cuộc sống cũng như tình bạn

Có được tình bạn đẹp sẽ giúp cho cuộc sống của chúng ta trở nên thi vị hơn, hoàn hảo hơn. Có một người bạn luôn ở bên cạnh chúng ta, cùng học tập, làm việc, chuyện trò tâm sự, cùng nhau tận hưởng những điều tuyệt vời trong cuộc sống và đặc biệt luôn bên cạnh ta những lúc khó khăn. Tình bạn như vậy chẳng phải đáng yêu thương, đáng quý trọng lắm sao. Cuộc sống sẽ thêm nhiều màu sắc, hạnh phúc hơn rất nhiều. Tình bạn cũng cần lắm sự trân trọng và tin tưởng lẫn nhau.

Minh Anh

Suy Nghĩ Của Em Về Bài Thơ Cảnh Khuya

Trong chương trình phổ thông, một trong số bài thơ của Chủ tịch Hồ Chí Minh được đưa vào giảng dạy đó là bài thơ “Cảnh khuya”. Bài thơ không chỉ là xúc cảm của tác giả trước cảnh sắc thiên nhiên mà đó còn là nỗi lòng của Bác trước cảnh đất nước vẫn trong cơn loạn lạc.

Bài thơ được viết năm 1947, bằng thể thơ tứ tuyệt, lấy thi hứng từ những những cảnh sắc thiên nhiên, qua khe cửa sổ thi sĩ vừa ngắm trăng vừa ngâm thơ mà lại đau đáu cảnh nước nhà. Nguyễn Ái Quốc tức Hồ Chí Minh ở chiến khu Việt Bắc, Bác đã sáng sác bài thơ với khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ đẹp tuyệt trần mà người thưởng thức lại như đau đáu nỗi niềm riêng trong lòng, cảnh đất nước bắt đầu những năm kháng chiến chống thực dân Pháp cam go. Bài thơ được đưa vào giảng dạy trong chương trình phổ thông với thể thơ tứ tuyệt, một thể thơ mới và phát triển. Bài thơ được mở đầu bằng câu thơ:

“Tiếng suối trong như tiếng hát xa Trăng lồng cổ thụ, bóng lồng hoa”

Hai câu thơ mở đầu mở ra khung cảnh thiên nhiên đất trờ i Việt Bắc. Cảnh trời hùng vĩ, sắc màu trong lành, thanh mát như muốn cùng con người với những bàn hoa, với những bữa tiệc dưới ánh trăng thanh mát.

Câu thơ: “Trăng lồng cổ thụ, bóng lồng hoa” gợi ra một khung cảnh êm đềm, trăng là biểu trưng cho hòa bình, tự do đang chiếu rọi. Ánh trăng, bóng trăng như gần gũi, hiền hòa với con người, trăng soi sáng chiếu cây cổ thụ, tỏa bóng dưới nhân gian, câu thơ vừa ngắn gọn, súc tích mà vừa gợi mở không gian yên ắng, tĩnh lặng. Con người dường như cũng là một trong những yếu tố được soi rọi trong buổi trăng ấy.

“Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà”

Hai câu thơ tiếp là sự tiếp nối ý thơ của hai câu thơ đầu, con người hiện lên giữa thiên nhiên đất trời một cách ung dung, khác thường. Con người giữa thiên nhiên ấy ung dung, tự tại nhưng mang một cảm xúc riêng biệt, khác thường.

Câu thơ: “Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ” là câu thơ khắc họa bức chân dung về con người trong bài thơ, đó chính là Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại của dân tộc ta, Bác là vị lãnh tụ vĩ đại của cả dân tộc, Bác đánh đổi những giây phút riêng tư của chính bản thân mình cho đất nước, cho dân tộc những ngày sống ấm no, hạnh phúc. Bác đánh đổi những giấc ngủ để cho các chú bộ đội ngủ, Bác thức để cho cả dân tộc ta ngủ. Giữa đêm khuya, thời gian như khắc khứa vào con người những nỗi đau đáu về cảnh nước nhà, Bác như cô độc nhưng lại mang nỗi suy tư cảnh nước nhà, đất nước ta trước mắt đang đứng trước cuộc kháng chiến chống Pháp cam go, khốc liệt, thực dân Pháp được trang bị những vũ khí tối tân, hiện đại nhất. Trong khi đất nước ta mới giành được độc lập, về căn bản lại chưa được các nước lớn như Liên Xô, Trung Quốc, Mỹ công nhận, cuộc kháng chiến của chúng ta lại gặp phải nhiều khó khăn, không cân bằng lực lượng. Trong những ngày khó khăn nhất ấy, thực dân Pháp lại tiến hành chiến tranh theo chiến lược “Đánh nhanh thắng nhanh” khiến cả dân tộc ta gồng mình lên. Chính những điều ấy là nguyên nhân khiến Bác phải suy nghĩ. Dù trời có đẹp, cảnh sắc có hòa bình, êm đẹp nhưng sâu thẳm trong ấy Bác cũng vẫn đang đau đáu trong tâm nỗi nước nhà, cảnh sắc ấy, hình ảnh ánh trăng như hình ảnh của Bác – vị lãnh tụ kính yêu của cả dân tộc.

Bằng bố câu thơ tứ tuyệt, bài thơ “Cảnh khuya” đã khắc họa một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ, rộng mở, con người với nỗi niềm đau đáu trong lòng hiện lên trong bức tranh thiên nhiên ấy. Một hồn thơ với bao tâm sự, suốt đời vì nước vì dân.

Hà Vũ Hường

Suy Nghĩ Của Em Về Quan Niệm Sống C…

Đề bài

Lời giải

Gia sư QANDA – Lynnn

a) Mở bài – Giới thiệu tác giả và bài thơ Mùa xuân nho nhỏ là thi phẩm đặc sắc cuối đời của nhà thơ Thanh Hải + Thanh Hải là nhà thơ cách mạng, hoạt động văn nghệ từ cuối cuộc kháng chiến chống Pháp + Bài thơ Mùa xuân nho nhỏ là nỗi lòng của tác giả về niềm yêu mến tha thiết với cuộc đời, đất nước mong muốn cống hiến góp mùa xuân nho nhỏ của mình vào mùa xuân của đất nước, dân tộc. b) Thân bài * Cảm xúc trước mùa xuân thiên nhiên đất nước và con người – Bức tranh thiên nhiên tươi đẹp trong tưởng tượng của tác giả (lưu ý, tác giả viết bài thơ 11/1980 – lúc này đang là mùa đông) + Hình ảnh vẻ đẹp của mùa xuân xứ Huế được khắc họa qua: hoa tím, sông xanh, bầu trời cao rộng + Âm thanh tiếng chim chiền chiện báo xuân về như kết tinh thành “từng giọt long lanh” + Vẻ đẹp của mùa xuân thể hiện qua góc nhìn của tác giả cũng như tấm lòng trân trọng của tác giả trước thiên nhiên, cuộc đời + Lời trò chuyện thân mật cùng tự nhiên và sự trân trọng sự sống được thể hiện qua hành động “đưa tay hứng” của tác giả Từng giọt long lanh rơi Tôi đưa tay tôi hứng + Giọt long lanh được hiểu theo nghĩa ẩn dụ chuyển đổi cảm giác, từ chỗ âm thanh được cảm nhận bằng thính giác chuyển sang cảm nhận bằng thị giác và xúc giác “đưa tay hứng”. * Cảm xúc của tác giả trước mùa xuân của đất nước – Sáng tạo của tác giả thể hiện qua việc dùng từ “lộc” và hình ảnh “người cầm súng”, “người ra đồng” + Hình ảnh lộc xuân trên “nương mạ” là hình ảnh đẹp về cuộc sống lao động kiến thiết đất nước của lực lượng sản xuất

– Sáng tạo của tác giả thể hiện qua việc dùng từ “lộc” và hình ảnh “người cầm súng”, “người ra đồng” + Hình ảnh lộc xuân trên “nương mạ” là hình ảnh đẹp về cuộc sống lao động kiến thiết đất nước của lực lượng sản xuất

+ Hình ảnh người cầm súng trên đường ra trận mang trên vai cành lá ngụy trang, và niềm tin vào ngày mai hòa bình + Tác giả sử dụng hai từ láy “hối hả” và “xôn xao” để chỉ nhịp sống lao động khẩn trương vội vã nhưng nhộn nhịp, vui vẻ kết hợp hài hòa với nhau. – Nhà thơ tin tưởng và tự hào vào tương lai tươi sáng của đất nước cho dù trước mắt trải qua nhiều khó khăn, gian khổ + Đất nước được so sánh với những hình ảnh đẹp đẽ, kì vĩ khẳng định sự trường tồn bền vững của đất nước Đất nước như vì sao Cứ đi lên phía trước + Tác giả không quên nhắc nhở mọi người nhớ về những tháng ngày gian khổ trong chiến đấu, cách mạng + Phụ từ “cứ” kết hợp với động từ “đi lên” thể hiện quyết tâm cao độ, hiên ngang tiến lên phía trước dù khó khăn gian khổ → Sự lạc quan tin tưởng của nhà thơ ca ngợi sức sống, sự vươn lên mạnh mẽ của đất nước, dân tộc * Ước nguyện chân thành, giản dị được cống hiến của tác giả – Tác giả thể hiện tâm nguyện tha thiết muốn cống hiến qua những hình ảnh đẹp, thuần phác: Ta làm con chim hót Ta làm một cành hoa Ta nhập vào hòa ca Một nốt trầm xao xuyến + Điệp từ “ta” để khẳng định đó là tâm niệm chân thành của nhà thơ, cũng là khát vọng cống hiến cho đời chung của nhiều người. + Các từ láy “lặng lẽ”, “nho nhỏ” là cách nói khiêm tốn, chân thành của nhân cách sống cao đẹp khi hướng tới việc góp vào lợi ích chung của dân tộc. – Mùa xuân nho nhỏ là một ẩn dụ đầy sáng tạo của nhà thơ khi thể hiện thiết tha, cảm động khát vọng được cống hiến và sống ý nghĩa. + Điệp từ “dù là” khiến âm điệu câu thơ trở nên thiết tha, lắng đọng + Dù đang nằm trên giường bệnh nhưng tác giả vẫn tha thiết với cuộc đời, mong muốn sống đẹp và hữu ích, tận hiến cho cuộc đời chung. → Với niềm yêu đời tha thiết, tác giả vượt lên trên hoàn cảnh về bệnh tật mong muốn da diết được sống có ích bằng tất cả sức trẻ của mình.

Ui

Sr em

Cj lm nhầm đề

Chờ chị chút cj lm lại

a) Mở bài – Giới thiệu tác giả Thanh Hải và bài thơ Mùa xuân nho nhỏ: + Thanh Hải là nhà thơ hiện đại Việt Nam trưởng thành trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. + “Mùa xuân nho nhỏ” là một trong những bài thơ hay viết về mùa xuân, về khát vọng cống hiến cho đời của nhà thơ. – Khái quát nội dung khổ thơ 4 và 5: + Hai khổ thơ 4 và 5 thể hiện rõ nhất ước vọng được hòa nhập hiến dâng cho cuộc đời, cho mùa xuân chung của dân tộc của tác giả.

b) Thân bài * Khái quát về bài thơ Mùa xuân nho nhỏ – Hoàn cảnh sáng tác: Bài thơ được tác giả sáng tác trong khi nằm trên giường bệnh, trước khi mất ít lâu, trong hoàn cảnh đất nước đã thống nhất, đang xây dựng cuộc sống mới nhưng còn vô vàn khó khăn gian khổ, thử thách. – Nội dung chính: Bài thơ là tiếng lòng, những tâm sự, suy ngẫm, mong ước được dâng hiến một mùa xuân nho nhỏ của tác giả cho mùa xuân vĩ đại của đất nước. * Phân tích khổ thơ thứ 4: Khát vọng hòa nhập, tự nguyện mang niềm vui đến cho cuộc đời Ta làm con chim hót, Ta làm một cành hoa. Ta nhập vào hoà ca, Một nốt trầm xao xuyến – Điệp từ “ta làm” cùng với nhịp thơ dồn dập diễn tả rõ nét khát vọng cống hiến của nhà thơ: + muốn làm con chim hót : góp tiếng hót cho cuộc đời + muốn làm một cành hoa : góp chút sắc hương cho cuộc sống – Đại từ “ta” dùng để khẳng định đó không chỉ là tâm niệm riêng của cá nhân nhà thơ mà còn là khát vọng chung của nhiều người. “Một mùa xuân nho nhỏ Lặng lẽ dâng cho đời” – Từ láy “lặng lẽ”, “nho nhỏ” là cách nói khiêm tốn, chân thành của nhân cách sống cao đẹp khi hướng tới việc góp vào lợi ích chung của dân tộc. “Dù là tuổi hai mươi Dù là khi tóc bạc.” – Điệp ngữ “dù là” : thái độ tự tin trước những khó khăn trở ngại của đời người – “tuổi hai mươi”, “khi tóc bạc” : ầm thầm cống hiến bất kể khi tuổi trẻ hay lúc về già. * Đặc sắc nghệ thuật trong 2 khổ thơ: – Sử dụng các từ láy, điệp từ hiệu quả – Hình ảnh đẹp, giản dị – Ngôn từ chính xác, tinh tế, gợi cảm – So sánh và ẩn dụ sáng tạo

– Ngôn từ chính xác, tinh tế, gợi cảm – So sánh và ẩn dụ sáng tạo

– quan niệm sống của thế hệ trẻ: sống có tinh thân trách nhiệm, sống có mục đích lý tưởng ước mơ

c) Kết bài – Khái quát giá trị nội dung của 2 khổ thơ. – Cảm nhận của em về 2 khổ thơ.

Trên là dàn ý

Tố Hữu – nhà thơ cùng quê hương xứ Huế với Thanh Hải – đã viết trong bài “Một khúc ca xuân” những lời tâm niệm thật chân thành, giản dị và tha thiết. Còn Thanh Hải khi viết bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” trước lúc ra đi, không những đã giải bày những suy ngẫm mà còn mong ước được dâng hiến một mùa xuân nho nhỏ của mình cho mùa xuân vĩ đại của đất nước Việt Nam. Thanh Hải đã thể hiện “tâm nguyện thật thiết tha, cảm động của nhà thơ Thanh Hải với đất nước, với cuộc đời rõ nhất trong hai khổ thơ 4,5: Sau những dòng thơ dâng tràn tình yêu thiên nhiên, lòng tự hào, lạc quan, tin yêu đối với đất nước, dân tộc Thanh Hải chuyển sang giọng thơ ấy rất giàu sức suy tưởng và làm say đắm lòng người. Từ cảm xúc của thiên nhiên, đất nước, mạch thơ đã chuyển một cách tự nhiên sang bày tỏ suy ngẫm và tâm niệm của nhà thơ trước mùa xuân của đất nước. Mùa xuân của thiên nhiên, đất nước thường gợi lên ở mỗi con người niềm khát khao và hi vọng. Với Thanh Hải cũng thế, đây chính là thời điểm mà ông nhìn lại cuộc đời và bộc bạch tâm niệm thiết tha của một nhà cách mạng, một nhà thơ đã gắn bó trọn đời với đất nước, quê hương với một khát vọng chân thành và tha thiết: “Ta làm con chim hót, Ta làm một cành hoa. Ta nhập vào hòa ca, Một nốt trầm xao xuyến”

Nhịp thơ dồn dập và điệp từ “ta làm” diễn tả rõ nét khát vọng cống hiến của nhà thơ. Đó là khát vọng sống hòa nhập vào cuộc sống của đất nước, cống hiến phần tốt đẹp, dù nhỏ bé, của mình cho cuộc đời chung, cho đất nước. Điều tâm niệm ấy được thể hiện một cách chân thành trong những hình ảnh tự nhiên giàu sức gợi tả, gây xúc động sâu xa trong lòng người đọc. Ước nguyện được làm một tiếng chim, một cành hoa để góp vào vườn hoa muôn hương muôn sắc, rộn rã tiếng chim, để đem lại hương sắc, tô điểm cho mùa xuân thêm tươi đẹp. Nhà thơ nguyện cầu được làm một “nốt trầm xao xuyến” không ồn ào, không cao điệu mà chỉ âm thầm, lặng lẽ để “nhập” vào khúc ca, tiếng hát của nhân dân vui mừng đón xuân về. Được tô điểm cho mùa xuân, được góp phần tạo dựng mùa xuân là tác giả đã nguyện hi sinh, nguyện cống hiến cho sự phồn vinh của đất nước. Một ước mơ nho nhỏ, chân tình, không cao siêu vĩ đại mà gần gũi quá, khiêm tốn và đáng yêu quá! Hình ảnh nhuần nhị, tự nhiên, chân thành, giọng thơ nhè nhẹ, êm ái, ngọt ngào của những thanh bằng liên tiếp kết hợp với cách cấu tứ lặp lại như vậy đã mang một ý nghĩa mới nhấn mạnh thêm mong ước được sống có ích cho đời, cống hiến cho đất nước như một lẽ tự nhiên. Điệp từ “ta” như một lời khẳng định, vừa như một tiếng lòng, như một lời tâm sự nhỏ nhẹ, chân tình. Ước nguyện đó đã được đẩy lên cao thành một lẽ sống cao đẹp, không chỉ cho riêng nhà thơ mà cho tất cả mọi người, cho thời đại của chúng ta. Đó là lẽ sống cống hiến cho đời lặng lẽ, khiếm tốn, không kể gì đến tuổi tác:

Một mùa xuân nho nhỏ Lặng lẽ dâng cho đời Dù là tuổi hai mươi Dù là khi tóc bạc. Thái độ “lặng lẽ dâng cho đời” nói lên ý nguyện thật khiêm nhường nhưng hết sức bền bỉ và vô cùng đáng quý vì đó là những gì tốt đẹp nhất trong cuộc đời. Thật cảm động làm sao trước ao ước của nhà thơ dẫu đã qua tuổi xuân của cuộc đời, vẫn được làm một mùa xuân nhỏ trong cái mùa xuân lớn lao ấy. Điệp ngữ “dù là” ở đây như một lời tự khẳng định để nhủ với lương tâm sẽ phải kiên trì, thử thách với thời gian tuổi già, bệnh tật để mãi mãi làm một mùa xuân nho nhỏ trong mùa xuân rộng lớn của quê hương đất nước. Giọng thơ vẫn nhỏ nhẹ, chân tình nhưng mang sức khái quát lớn. Chính vì vậy, hình ảnh “mùa xuân nho nhỏ” ở cuối bài như ánh lên, toả sức xuân tâm hồn trong toàn bài thơ.

Thật cảm động và kính phục biết bao khi đọc những vần thơ như lời tổng kết của cuộc đời. “Dù là tuổi hai mươi” khi mới tham gia kháng chiến cho đến khi tóc bạc là thời điểm hiện thời vẫn lặng lẽ dâng hiến cho đời và những câu thơ này là một trong những câu thơ cuối cùng. “Một mùa xuân nho nhỏ” cuối cùng của Thanh Hải dâng tặng cho đời trước lúc ông bước vào thế giới cực lạc, chuẩn bị ra đi mãi mãi.

Từ ước nguyện chân thành của nhà thơ Thanh Hải, ta chợt nghĩ tới thế hệ trẻ ngày nay. Cũng là người Việt Nam, là công dân của đất nước, được hưởng trọn ven dòng máu tổ tiên, chúng ta phải có nghĩa vụ và trách nhiệm như thế nào với mảnh đất quê hương.

Trong những cuộc chiến tranh, khi đất nước làm nguy, cống hiến cho quê hương là góp sức mình để giành lại độc lập và chủ quyền dân tộc. thời đại đó là thời đại của những người “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh“, sẵn sàng xả thân vì màu xanh hòa bình trên mảnh đất quê hương.

Trong thời đại ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, thống nhất và đang trên đà phát triển. là một người con của đất nước, nhiệm vụ của chúng ta là phải gắng phấn đấu học tập, lao động để phục vụ, xây dựng đất nước vững mạnh đi lên: “sánh vai với các cường quốc năm châu”, để mỗi ngày được ngắm nhìn quê hương thay da đổi thịt, lớn mạnh, hùng cường. Cống biển cho đất nước là nghĩa vụ và bổn phận của tất cả người dân Việt Nam. Mỗi người với khả năng của mình, hãy cố gắng đóng góp cho đất nước mình để đưa quê hương ngày càng giàu đẹp hơn.

Để là người sống có trách nhiệm với đất nước, chúng ta phải sống có mục đích, ước mơ, lí tưởng. Chính những mơ ước, lí tưởng ấy là cơ sở để chúng ta xây dựng đất nước ngày càng đàng hoàng hơn, to đẹp hơn. Đặc biệt, tuổi trẻ chúng ta cần tránh xa những tệ nạn xã hội, biết sống một cách lành mạnh và có trách nhiệm. Có như thế, ta mới là người sống có trách nhiệm với đất nước mình bởi mỗi người chỉ có thể có trách nhiệm với người khác khi có trách nhiệm với chính bản thân mình.

Tình yêu dành cho đất nước là thứ tình cảm máu thịt, luôn cất tiếng gọi những người con hướng về nguồn cội, tổ tiên. Nó đánh thức trong ta trách nhiệm của một người công dân, thôi thúc ta hành động.

Là một người trẻ tuổi, một thành viên của thế hệ trẻ ngày nay, tôi cũng đang tự nhủ phải từng ngày, từng giờ, cố gắng học tập và phấn đấu thật tốt để có thể đóng góp công sức nhỏ bé của mình làm nên những “mùa xuân” đẹp tươi của đất nước ta như nguyện ước ngày nào của nhà thơ Thanh Hải.

Cj gửi e bài

Học sinh

em cảm ơn

Bạn đang đọc nội dung bài viết Nêu Suy Nghĩ Của Em Về Bài Thơ “Tức Cảnh Pác Bó ” Của Chủ Tịch Hồ Chí Minh trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!