Đề Xuất 1/2023 # Nàng Công Chúa Và Hạt Đậu # Top 3 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 1/2023 # Nàng Công Chúa Và Hạt Đậu # Top 3 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Nàng Công Chúa Và Hạt Đậu mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Nàng công chúa và hạt đậu là một câu chuyện hấp dẫn kì lạ nhờ vào nghệ thuật phóng đại trong truyện cổ Andersen. Sự nhạy cảm của nàng công chúa tượng trưng cho sự toàn thiện, toàn mỹ và cảm thông sâu sắc đối với những người dân lao đọng nghèo khổ.

1. Hoàng tử tìm vợ

Ngày xưa, ở một vương quốc nọ, có một ông vua và một bà hoàng hậu lúc nào cũng buồn phiền vì vị hoàng tử duy nhất của họ mãi vẫn chưa tìm được người vợ ưng ý. Người ta đã giới thiệu cho chàng nhiều đám, nhưng cô nào cũng bị hoàng tử chê về một khuyết điểm nào đó. Cô thì giọng nói the thé, cô thì hay cáu gắt, cô khác lại lười biếng… Chưa có cô gái nào lọt được vào mắt hoàng tử.

Một đêm, đang lúc mưa to gió lớn, cả vua, hoàng hậu và hoàng tử đều nghe thấy tiếng gõ cửa cung điện. Họ ra mở cửa thì thấy có một công chúa xin vào trú qua đêm. Quần áo cũa nàng ướt sũng và người run lên vì rét. Tuy vậy, trông nàng vẫn xinh đẹp vô cùng, đến nỗi hoàng tử đem lòng yêu mến ngay.

Nhìn thấy thế, trong lòng hoàng hậu lóe lên tia hy vọng. Tuy nhiên, bà vẫn tiến hành một thử thách nhỏ, xem có đúng cô gái xinh đẹp này là công chúa mà hoàng tử cần tìm hay không.

2. Nàng công chúa và hạt đậu

Lúc dọn giường cho công chúa ngủ, hoàng hậu bí mật luồn một hạt đậu rất nhỏ vào giữa hai lớp nệm, sau đó còn xếp thêm rất nhiều lớp nệm nữa lên trên, cao đến mức công chúa phải dùng thang mới trèo lên được.

Giường êm ái vô cùng, nhưng công chúa vẫn cảm thấy có thứ gì cồm cộm bên dưới, khiến suốt đêm nằm nàng trằn trọc mãi, không sao có thể ngủ được.

Sáng hôm sau, hoàng hậu hỏi công chúa đêm qua ngủ có ngon không. Công chúa trả lời là đêm qua nàng không sao chợp mắt được, vì cứ cảm thấy có vật gì cồm cộm dưới lưng, khiến nàng rất khó chịu.

Khi đó, hoàng hậu mới nói rằng bà đã giấu một hạt đậu nhỏ trong tấm nệm dưới cùng.

Hoàng tử vô cùng mừng rỡ, vì thấy mình đã tìm được nàng công chúa duyên dáng, tế nhị, đến mức chàng có thể cưới nàng ngay mà không còn e ngại bất cứ điều gì nữa.

Truyện cổ Andersen – chúng tôi –

[alert style=”danger”]

[button url=”https://thegioicotich.vn/truyen-co-andersen/” style=”danger”]➤ Truyện cổ Andersen chọn lọc[/button]

[/alert]

Công Chúa Và Hạt Đậu, Chuyện Của Những Người Thông Minh

Lúc bé khi mới bắt đầu biết đọc truyện tranh, mình đã mê mẩn những quyển truyện cổ tích minh họa bằng tranh màu bé cỏn con trong lòng bàn tay, được bán ở mấy cửa hiệu đồ chơi gần trường tiểu học.

Một trong những truyện cổ để lại cho mình ấn tượng sâu sắc nhất đó là “Công chúa và hạt đậu” (The Princess and the Pea) của Andersen. Truyện kể về một hoàng tử vương quốc nọ đang tìm một nàng công chúa xứng đáng để làm vợ, và phải là một người thập toàn thập mỹ. Nhưng hoàng tử chu du khắp thiên hạ cũng không thể nào tìm được người như ý nguyện, vì ở cô công chúa nào cũng có điểm khiến hoàng tử không hài lòng.

Theo dõi quá trình kén vợ của con, hoàng hậu cũng sốt ruột hỏi con trai tiêu chuẩn tuyển chọn như thế nào thì bản thân hoàng tử cũng không trả lời được. Hoàng hậu bảo chỉ cần hoàng tử đưa cô công chúa ấy về nhà, bà sẽ có cách để kiểm tra xem cô ấy có xứng đáng với hoàng tử hay không.

Một buổi tối nọ, thời tiết bên ngoài đầy giông bão, có một cô gái đến gõ cửa nhẹ (nhấn mạnh là “nhẹ” nha) lâu đài và xin được trú tạm một đêm, tất nhiên cô có tự xưng mình là một công chúa đích thực.

Phần cao trào của câu chuyện là khi hoàng hậu nghĩ ra bài test bằng cách sắp xếp cho công chúa vào nghỉ ở một gian phòng, bà để một hạt đậu ở dưới cùng, và xếp 20 tấm nệm lên trên, trên 20 tấm nệm đó là 20 chiếc khăn làm bằng lông tơ của con ngỗng nên phải nói êm mượt vô cùng. Sáng hôm sau, cô công chúa bị hoàng hậu khảo đảo về tình trạng giấc ngủ thì công chúa than thở rằng cả tối hôm qua hầu như không chợp mắt được vì có vật gì cứng ở dưới giường khiến cho cô trằn trọc mãi.

Nghe câu trả lời, hoàng hậu mừng như bắt được vàng, xác nhận cô chính là công chúa đích thực và là người vợ thập toàn thập mỹ cho hoàng tử, vì trên thế giới này chẳng có ai lại nhạy cảm đến thế!

Thử phân tích một chút về câu chuyện: Người thông minh nhất trong truyện là ai?

Tất nhiên không phải là hoàng tử, vì tuy xác định được tiêu chuẩn chọn vợ là một công chúa đích thực thập toàn thập mỹ nhưng bản thân anh ta cũng không biết test như thế nào cho ra kết quả mình mong đợi. Nhưng mình ấn tượng hoàng tử vì có tiêu chuẩn lựa chọn rất cao, và bản thân anh cũng phải là một người xuất chúng cao giá nên ngay cả cô công chúa đích thực thông minh nhất cũng phải lặn lội tới tìm anh, thay vì chờ đợi anh tới tìm cô.

Hoàng hậu là một người thông minh, hơn đức vua và hoàng tử nhiều, nhưng cũng không phải thông minh nhất. Khi thấy việc kén vợ của hoàng tử rơi vào bế tắc thì hoàng hậu chủ động là người tìm cách hóa giải, và nghĩ ra được bài test cho cô công chúa nọ phải nói là đỉnh của đỉnh. Best queen tinh đời là đây!

Cuối cùng, nhân vật công chúa với mình là người thông minh nhất, ở chỗ cô định giá được hoàng tử và cọc chủ động đi tìm trâu (xin bạn lưu ý đây là thời cổ của cổ đại, lúc đó đa phần hoàng tử đi tìm và giải cứu công chúa chứ làm gì có chuyện công chúa đi tìm hoàng tử). Hạnh phúc và tương lai của mình thì phải tự mình nắm bắt lấy, chứ mình thông minh xuất chúng mà ngồi yên một chỗ thì biết khi nào chàng hoàng tử ngu ngơ mới tới tìm mình được?

Và phong thái của công chúa thì quá xuất chúng, dù trong đêm mưa gió bão bùng, tới xin trú nhờ cũng không có đập cửa rầm rầm hay ồn ào gọi cửa mà chỉ gõ nhẹ cho tới khi bên trong nghe được. Công chúa cũng rất khéo léo khi tiết lộ thân phận của mình, thì từ điểm đó hoàng hậu mới có cớ triển khai bài test, chứ nếu chỉ bảo là một cô gái lỡ đường tất nhiên sẽ không được đón tiếp tới mức như vậy. Và công chúa thì lại hết sức mẫn cảm và tinh tế, phải là một người thuộc dòng dõi quý tộc có đời sống tiêu chuẩn bậc cao thì mới đủ vi tế để cảm nhận được một hạt đậu nhỏ sau 20 chiếc nệm cùng 20 chiếc khăn lông ngỗng.

Một ưu điểm khác của công chúa là sự trung thực khi nói lên cảm nhận chân thật của mình, chứ gặp phường công chúa thảo mai muốn lấy lòng hoàng hậu thì sẽ giả lả bảo hôm qua ngủ rất ngon. Lúc đấy thì sẽ rớt bài test của hoàng hậu.

Câu chuyện cổ tích “Công chúa và hạt đậu” trên để lại cho mình một dư chấn tâm lý khá mạnh khi đọc lúc nhỏ, vì không ngờ ở trên đời này cũng có những người có tiêu chuẩn sống cực kỳ cao và khắc kỷ với bản thân như vậy.

Ít nhiều mình cũng bị ảnh hưởng bởi mindset của cô công chúa, mỗi lần trong nhà có đồ đạc gì để sai vị trí hay bị xô lệch thì phải xếp lại cho ngay ngắn, gọn gàng. Nếu không bản thân sẽ thấy bứt rứt, khó chịu vô cùng. Như có lần vào năm lớp 1, mình đã tắt đèn đắp chăn đi ngủ, mà nhìn lên thấy cái cặp hình con gấu đang mở chưa kéo khóa lại, thế là lò dò bò dậy đi tới kéo khóa rồi mới an tâm đi ngủ được.

Mình rất ngưỡng mộ những người thông minh. Thông minh với mình không phải là IQ cao có thể giải được mấy câu đố IQ hóc búa, mà là người đọc rộng hiểu nhiều, trên thông thiên văn dưới tường địa lý, có thể lý giải được nhiều nan đề trong cuộc sống, và biết cách biến những chuyện phức tạp thành đơn giản. Và họ còn cần phải giống cô công chúa kia ở cái gọi là thông minh cảm xúc, phải biết nhận thức bản thân, đọc vị được người khác và biết được chừng mực của mình tới đâu, thiếu đi phần này thì trở thành kẻ tự cao tự đại.

Số người thông minh ở đời thực mình quen biết thật sự rất ít, ít tới nỗi chỉ là một con số 0 tròn trĩnh. Hơi tự cao nhưng thật sự mình không thấy được ai hiểu biết và thông minh hơn mình trong cơ số những người mình quen. Một cơ số ít khác lại nằm ở các nhân vật trong một số reality show mình xem khi trí thông minh của họ biểu đạt ra nhiều phương diện khiến mình phải wow từ lần này đến lần khác.

Một ví dụ về một người thông minh mình ngưỡng mộ là một anh trên Facebook, mình cũng không quen biết gì chỉ là vô tình đọc được một post của ảnh. Anh này là người đọc sách tiếng Anh còn nhiều hơn tiếng Việt, có thể đọc hết 20 cuốn sách tiếng Anh chỉ để tìm cho ra một ý anh cần diễn đạt, và anh đọc phải nói rất nhiều rất nhiều các thể loại sách khác nhau, hiểu biết của anh cực kỳ đa dạng trên diện rộng. Anh có một dự án cộng đồng để chia sẻ những hiểu biết của mình giúp mọi người có thể phát triển tư duy.

Kiến thức của mình nếu đi so với anh, chắc chỉ như một hạt đậu bé tí lọt thỏm dưới 20 tấm nệm, dù mình tự nhận là người đọc tối thiểu 50 cuốn sách / năm và không ngừng đọc và học liên tục. Đúng là núi cao thì luôn có núi cao hơn, và trước những người thông minh xuất chúng như vậy mình càng vô cùng bội phục.

Mình cũng đang trong hành trình tự tích lũy để có thể trở thành một người xuất chúng như vậy. Với mình, xuất chúng là một lựa chọn, và phải trải qua luyện tập kiên trì mới có được chứ không phải bẩm sinh trời phú.

Chia sẻ bài viết:

Facebook

Like this:

Like

Loading…

Related

Nàng Công Chúa Ngủ Trong Rừng

Nàng công chúa ngủ trong rừng (hay còn gọi truyện người đẹp ngủ trong rừng) kể về một công chúa xinh đẹp bị lời nguyền ác độc chìm vào giấc ngủ kéo dài hàng trăm năm và được chàng hoàng tử dũng cảm đánh thức.

Nàng công chúa ngủ trong rừng Phần một: Công chú bị phù phép

Thuở xưa có một vương quốc hùng mạnh, dân chúng được sống ấm no, hạnh phúc. Nhưng mọi người vẫn không được vui bởi đức vua anh minh của họ mãi vẫn chưa sinh được mụn con nào.

Đứa vua và hoàng hậu đêm ngày cầu xin Thượng đế ban cho họ một đứa con.

Những lời khẩn cầu của vua và hoàng hậu chắc đã khiến Thượng đế động lòng, nên một thời gian sau, hoàng hậu sinh hạ được một nàng công chúa vô cùng xinh đẹp.

Tin vui bay đi khắp nơi, ngay lập tức có bảy bà tiên tốt bụng đến hoàng cung chúc mừng.

Đức vua truyền bày một bữa tiệc thịnh soạn để thiết đãi các bà tiên.

Khi mọi người vừa định nâng cốc chúc mừng thì một làn khói đen ùa vào phòng và một mụ phù thủy độc ác, già nua xuất hiện.

Mụ cất giọng the thé, hằn học nói với đức vua và hoàng hậu:

– Tại sao các ngươi không mời ta dự tiệc? Vì lỗi lầm của cha mẹ mà con gái các ngươi sẽ phải chịu hậu họa!

Mặc cho mụ phù thủy già tức tối, các bà tiên bắt đầu ban phép màu cho công chúa.

Sáu bà lần lượt ban cho công chúa sắc đẹp, vẻ duyên dáng, tài nhảy múa, giọng nói dễ thương và năng khiếu âm nhạc.

Bà tiên thứ bảy chưa kịp lên tiếng thì mụ phù thủy đã vung cây gậy đầu lâu lên, không cho ai nói thêm một lời nào.

Rồi mụ cười độc ác và rít lên:

– Còn ta, ta chúc cô bé này sẽ bị một mũi suốt đâm chết…

Mụ chưa dứt lời thì bà tiên thứ bảy đã giơ cây đũa thần ra.

Bà nói ngay:

– Ta không thể xóa bỏ lời nguyền của mụ phù thủy, nhưng ta có thể thay đổi chút ít. Ta chúc công chúa dù có bị mũi suốt đâm cũng không chết. Nàng chỉ ngủ một giấc dài trăm năm, tới khi có một hoàng tử đẹp trai, dũng cảm tới đánh thức nàng dậy.

Dù bà tiên thứ bảy đã nói thế, nhưng đức vua vẫn bị lời nguyền của mụ phù thủy ám ảnh. Ngài truyền cho thần dân trong khắp vương quốc phải đốt hết các xa quay sợi.

Thời gian thấm thoắt đã trôi đi, công chúa lớn dần lên trở thành một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần. Đức vua và hoàng hậu sung sướng ngắm nhìn con và nghĩ rằng lời nguyền khủng khiếp của mụ phù thủy già đã được hóa giải.

Một hôm, công chúa đang dạo chơi trong hoàng cung, chợt phát hiện ra một cánh cửa nhỏ, phía sau có cầu thang dẫn đến một căn phòng bé tí.

Trong căn phòng ấy có một bà già đang ngồi quay sợi.

Công chúa chưa bao giờ được nhìn thấy cái xa quay sợi, nên nàng thích thú đứng xem.

Rồi nàng tò mò muốn được làm thử xem sao. Bà già đang quay sợi liền đứng ngay dậy nhường chỗ cho nàng. Nhưng công chúa vừa quay được mấy vòng, đã bị một cái suốt nhọn đâm vào tay và nàng lăn ra bất tỉnh.

Bà già quay sợi nghĩ nàng đã chết, liền hiện nguyên hình là mụ phù thủy già.

Mụ cười mãn nguyện, vừa bỏ đi vừa nói:

– Ha ha ha, thế là bây giờ cha mẹ ngươi sẽ phải ân hận vì đã dám xúc phạm tới ta!

Trong khi ấy, ở hoàng cung, mọi người không thấy công chúa đâu, vội đâm bổ đi tìm. Họ tìm khắp nơi mà vẫn không thấy bóng dáng nàng.

Mãi lâu sau, vua cha và hoàng hậu mới tìm thấy nàng trên căn phòng nhỏ. Đúng lúc đó, bà tiên thứ bảy hiện ra.

Bà sai đưa công chúa về căn phòng đẹp nhất hoàng cung. Ở đó nàng có thể ngủ yên tĩnh cho tới thời khắc nàng được tỉnh lại.

Bà tiên muốn sau một trăm năm nữa, công chúa không bị lẻ loi một mình, nên lại vung chiếc đũa thần, hóa phép cho mọi người trong lâu đài cùng ngủ như công chúa. Phải một trăm năm sau, tất cả họ mới cùng nhau tỉnh dậy.

Chỉ trong chốc lát, cả hoàng cung chìm trong yên lặng.

Để bảo vệ tòa lâu đài, bà tiên còn hóa phép tạo thành những bụi gai quây kín xung quanh. Đám cây gai ấy dày đặc đến nỗi không một vật gì có thể lọt qua được.

Nàng công chúa ngủ trong rừng Phần hai: Chàng hoàng tử dũng cảm

Và rồi một trăm năm cũng trôi qua. Một ngày kia có chàng hoàng tử trẻ trung, dũng cảm đi săn qua vùng ấy. Chàng nghe mọi người kể về nàng công chúa bị phù phép, liền muốn vào thăm tòa lâu đài cổ xem sao.

Chàng vung gươm chặt phá cây gai để lấy lối đi. Nhưng thật kỳ lạ, chàng chặt đến đâu, đám cây kia lại ngay lập tức liền lại như cũ.

Chàng chưa biết phải làm cách nào phá được đám cây gai kia, thì bà tiên thứ bảy bay tới. Bà tặng hoàng tử một thanh gươm sáng như ánh chớp. Nhờ có lưỡi gươm ấy, hoàng tử mới vượt qua được rừng cây gai, tiến vào lâu đài.

Trong khi đó, từ trên đỉnh một ngọn tháp cao, mụ phù thủy nhìn qua quả cầu phép thuật và biết hết mọi chuyện.

Mụ tức giận, đập quả cầu xuống bàn:

Con rồng hung dữ lao tới, ào ào phun lửa, hòng đốt cháy hoàng tử. Chàng vung lưỡi gươm thần quấn tròn ngọn lửa lại, rồi dùng khiêng hất lửa về phía con rồng.

Con rồng giận dữ nuốt gọn ngọn lửa và còn định nuốt luôn cả hoàng tử. Nhưng hoàng tử đã nhanh nhẹn tránh được lưỡi rồng và lao lưỡi gươm đâm trúng cổ nó.

Con rồng đau đớn quằn quại, quẫy nát cả một vùng cây cỏ, rồi hiện nguyên hình mụ phù thủy già. Mụ gắng gượng mở mắt bất lực nhìn hoàng tử dũng cảm. Giây lát sau, mụ thở hắt ra gục xuống chết.

Bỗng nhiên trời quang mây tạnh. Nắng vàng ấm áp tỏa khắp tòa lâu đài cổ. Tòa lâu đài im lìm hàng trăm năm qua chợt sống động trở lại.

Cây cối đâm chồi nảy lộc, muôn loài hoa tranh nhau đua nở khoe sắc hương. Hoàng tử chạy nhanh vào cung, chàng đi đến đâu, mọi người, mọi vật đều bừng tỉnh đến đấy.

Không ai biết rằng họ đã ngủ qua một trăm năm.

Cuối cùng, hoàng tử tìm được đến căn phòng lộng lẫy, nơi công chúa vẫn đang thiêm thiếp giấc nồng.

Hoàng tử lặng người ngắm nàng công chúa kiều diễm, rồi từ từ cúi xuống dịu dàng hôn nàng.

Lời nguyền của mụ phù thủy ngay lập tức được hóa giải. Công chúa tỉnh giấc, ngỡ ngàng nhìn chàng trai lạ.

Hoàng tử mỉm cười đỡ công chúa dậy, kể cho nàng nghe mọi chuyện. Rồi chàng đưa công chúa tới gặp vua cha và hoàng hậu. Đức vua hết lời cảm tạ hoàng tử đã giúp vương triều của ngài tỉnh giấc và ngỏ ý muốn gả công chúa cho chàng.

Hoàng tử sung sướng liền quỳ ngay xuống trước ngai vàng xin được cầu hôn công chúa.

Mấy hôm sau, khắp vương quốc nhộn nhịp không khí lễ hội. Thần dân vui vẻ chuẩn bị cho lễ thành hôn của hoàng tử và công chúa.

Vào ngày cưới của họ, các vương quốc láng giềng lũ lượt kéo sang chúc mừng, tấp nập suốt đêm ngày.

Bảy bà tiên đỡ đầu cho công chúa xưa kia cũng đến dự. Các bà ban phép màu cho đôi uyên ương, chúc họ những điều tốt lành nhất.

Chín tháng mười ngày sau, hoàng tử và công chúa sinh hạ một hoàng tử con.

Hoàng tử con lớn lên, thông minh tuấn tú, dũng cảm như cha; nhân hậu, tài năng như mẹ.

Tòa lâu đài đã từng bị chìm trong giấc ngủ suốt một trăm năm, giờ đây tràn ngập niềm hạnh phúc.

Phỏng theo truyện của nhà văn Pháp Pe-rô (Perrault)

Nàng Công Chúa Bán Than

Ngày xưa có một ông vua sinh được ba nàng công chúa. Ba nàng đều xinh đẹp như nhau, nhưng tính tình lại rất khác nhau. Hai công chúa lớn chỉ sống ỷ lại. Cả hai đều lấy được chồng con nhà quan, giàu có. Sẵn có vàng bạc của cải, ngày ngày hai nàng chỉ ngồi ăn chơi. Công việc nhà cửa đều phó thác cho người làm, người ở. Còn công chúa Ba thì nghĩ và làm khác hai chị. Nàng không sống dựa vào giàu có mà trái lại rất siêng năng làm việc và nhất định không chịu lấy chồng con nhà giàu. Một hôm, vì không nhận lời con trai quan tể tướng nên công chúa Ba bị vua cha đuổi ra khỏi cung. Nhà vua sai người trao cho nàng một con ngựa mù và nói: – Con đã không muốn sống giàu có thì hãy đi ra khỏi nhà này. Ta muốn xem con làm giàu cách nào bằng hai bàn tay kia và cấm không được trở lại cung điện chừng nào chưa có nhiều tiền bạc của cải hơn hai chị gái. Công chúa Ba không chút buồn rầu, nàng vỗ về con ngựa mù và nói: – Sau này ta sẽ trở nên giàu có và chữa cho ngựa khỏi mù. Nói rồi nàng nhảy lên lưng ngựa, lặng lẽ lên đường. Con ngựa tuy mù cả hai mắt nhưng đi rất đều chân. Đến lúc xẩm tối, ngựa dừng lại trước một túp lều nho nhỏ ven đường mòn bên một cánh rừng. Công chúa xuống ngựa và bước vào lều. Nàng hỏi ra mới biết đây là nhà của một bà già goá chồng. Bà cụ đã ngoài sáu mươi tuổi, có một người con trai vừa tròn ba mươi, chuyên làm nghề đốt than. Vì vậy người ta quen gọi chàng là chàng Đốt Than.

Sau một hồi chuyện trò thăm hỏi, công chúa tự xưng tên và hoàn cảnh của mình và nàng có ý xin ở lại làm dâu bà cụ. Nghe nói vậy bà cụ sợ hãi chắp tay vái lạy công chúa và hết lời từ chối. Chàng Đốt Than cũng không dám nhận lời. Chàng mời công chúa nghỉ lại một đêm rồi sáng sớm mai công chúa định đến đâu chàng dẫn đi đến đó. Công chúa Ba hết sức thành thực xin ở lại làm dâu bà cụ và làm vợ chàng Đốt Than. Bà cụ không còn cách nào từ chối, đành phải nhận lời. Sau bữa cơn rau bình thường, công chúa hỏi han mọi việc làm ăn và mọi sinh hoạt sớm tối ở trong nhà. Ba mẹ con thân mật trò chuyện mãi tới khuya.

Sáng hôm sau, hai mẹ con bà cụ lại mỗi người mỗi việc như thường lệ. Bà cụ dậy sớm nấu cơm cho con trai ăn trước khi đi làm. Chàng Đốt Than cũng dậy rất sớm quẩy sẵn hai gánh nước cho mẹ. Công chúa cũng bắt tay vào công việc. Nàng dậy sớm hơn mọi hôm ở trong cung điện để dọn dẹp nhà cửa, quét tước sân ngõ, thả ngựa đi ăn cỏ. Sau bữa cơm sáng, chàng Đốt Than lại đeo dao, quẩy sọt vào rừng. Công chúa Ba ngỏ ý muốn đi theo nhưng bà cụ bảo nàng ở lại cùng cuốc vườn để kịp trồng ngô đúng ngày đúng vụ. Nàng làm việc suốt từ sáng đến chiều nên rất mệt. Đến cuối buổi nàng còn tranh thủ cắt thêm một gánh cỏ cho ngựa ăn đêm. Chiều tối, chàng Đốt Than quẩy một gánh than về. Công chúa ra tận ngõ đón chồng.

Từ khi có vợ, chàng không phải đi chợ bán than như mọi khi nữa. Việc bán than đã có vợ giúp nên chàng có nhiều thì giờ vào rừng và đốt ngày càng được nhiều than hơn.

Công chúa Ba đã quen đần với công việc. Sau mỗi buổi đi chợ về, nàng lại vác cuốc ra làm vườn. Một hôm, nàng cuốc phải một vật rất cứng màu vàng, to bằng quả trứng, nhặt lên xem thì đó là một cục vàng, thấy con dâu nhặt hòn đá cho vào túi bà cụ phì cười cho là người cung các muốn chơi đá làm cảnh và cũng không hỏi nàng. Sáng hôm sau công chúa lại cuốc được một cục vàng giống như hôm trước, nàng lại nhặt bỏ vào túi rồi đem cất vào đầu giường nằm. Ngày ngày nàng vẫn cùng mẹ chồng cuốc đất rồi tiếp tục cùng bà cụ gieo trồng. Chàng Đốt Than vẫn vào rừng làm than và quẩy về mỗi ngày một gánh nặng.

Tuy bận việc suốt ngày nhưng công chúa không lúc nào quên con ngựa. Hôm nào nàng cũng dành thì giờ cắt thêm cỏ, hái thêm lá rừng cho ngựa ăn đêm. Một hôm dắt ngựa đi uống nước nàng gặp một đạo sĩ. Thấy con ngựa béo đẹp nhưng lại mù, đạo sĩ đứng lại hỏi chuyện. Công chúa ngỏ ý muốn chữa mắt cho ngựa. Đạo sĩ mách, muốn chữa cho ngựa khỏi mù thì phải lấy lá mản ở trên đỉnh núi Tiên cho ăn và lấy nước giếng phun ở trên đỉnh núi Tiên cho uống trong ba tháng liền. Công chúa cảm ơn đạo sĩ. Rồi từ đấy, chiều nào, sau khi làm vườn xong nàng cũng nhanh chân leo lên đỉnh núi Tiên hái lá mản và múc nước thần về cho ngựa. Nàng kiên trì làm công việc này trong suốt ba tháng ròng. Quả nhiên con ngựa đã khỏi mù.

Một hôm, nàng ngỏ ý muốn theo chồng vào rừng đốt than nhưng chồng không ưng vì sợ vợ không leo được lên dốc. Chờ chồng đi khỏi, nàng lén theo sau. Tới nơi, công chúa hỏi chồng cách đốn cây chặt cành rồi nàng bắt tay vào công việc. Công việc chặt cây rồi cũng quen dần. Chẳng bao lâu những khúc cây chặt xếp đống chật xung quanh lò than. Công chúa bàn với chồng đào thêm một hai cái lò nữa.

Sáng hôm sau, vừa coi lò, chàng Đốt Than vừa cùng vợ đào thêm cái lò thứ hai. Đang đào, chợt công chúa thấy hai cục vàng, rồi bới lại được thêm hai, ba cục nữa. Nàng kêu lên sung sướng. Sau đó hai vợ chồng còn tìm thêm được rất nhiều vàng nữa. Công chúa dặn chồng phải giữ kín chuyện và tìm cách chuyển vàng dần về nhà. Từ hôm ấy, chiều nào hai vợ chồng cũng gánh về một gánh than và cho ngựa thồ thêm một gánh. Trong thồ và gánh than nào cũng có mươi, mười lăm cục vàng. Suốt ba tháng trời, hai vợ chồng nàng đã chuyển hết hang vàng về nhà, chôn giấu cẩn thận. Vườn ngô do hai bàn tay nàng và bà mẹ vun trồng đã tới vụ bẻ. Nàng phải cùng chồng dựng thêm lều chứa ngô thu hái về. Từ đấy, trong nhà đã có đủ ngô ăn quanh năm và có vàng chi dùng.

Thấy trong nhà đã có vàng gấp năm gấp mười kho vàng của vua cha, công chúa bàn với chồng và mẹ dựng nhà tậu trâu, mua ruộng. Nàng bảo chồng vào cung đo nhà của nhà vua để làm một cái nhà y như thế. Chàng Đốt Than theo lời vợ dặn vào cung đo chiều dài, chiều rộng, chiều cao của cung vua. Nhà vua thấy vậy liền quát hỏi chàng Đốt Than. Chàng không chút sợ hãi đáp: – Tôi là người đốt than, chồng của nàng công chúa Ba, là con rể của nhà vua. Theo lời công chúa, tôi vào đây đo đạc cung vua để về dựng một cái nhà to cao như vậy. Nghe xong nhà vua giận lắm, lớn tiếng quát tháo và sai lính đuổi chàng Đốt Than. Hai công chúa lớn cũng ra sân xỉa xói, xỉ vả mắng nhiếc chàng thậm tệ. Chàng Đốt Than không nói không rằng, bình thản đi ra cổng thành. Về đến nhà, chàng kể lại cho vợ nghe câu chuyện vừa xảy ra ở trong cung điện. Công chúa an ủi chồng: – Sau này ta sẽ làm vua cha và hai chị biết. Bây giờ chàng hãy chịu khó ít lâu.

Chàng Đốt Than vào thành thuê một đoàn thợ về xây nhà. Đoàn thợ làm ngày làm đêm, chỉ trong vòng hai tháng, tòa nhà đã dựng xong. Ngày về nhà mới, nàng bảo chồng sang mời vua cha và hoàng hậu sang chơi. Lần này vua không quát như trước nhưng vua mỉa mai bảo chàng Đốt Than về làm kiệu bằng vàng và võng vàng sang đón thì vua và hoàng hậu mới đi. Công chúa Ba cho thợ đúc ngay một cái kiệu vàng và một cái võng vàng sang đón vua và hoàng hậu.

Thấy vậy nhà vua lấy làm lạ lắm. Tuy vua không ưa gì nàng công chúa ngang ngạnh, khó bảo nhưng cũng muốn đến tận nơi, xem công chúa làm ăn như thế nào. Vua cùng hoàng hậu và hai công chúa lớn sang bên công chúa Ba.

Bốn người đến nhà công chúa Ba giữa lúc trong nhà đang đông nghịt những khách đến chúc mừng nhà mới. Ngắm nhìn toà nhà đồ sộ, cột, kèo, xà đều chạm trổ rồng phượng công phu, lại sơn son thiếp vàng sáng chói, nhà vua càng ngạc nhiên. Hai công chúa chị ngẩn người, hết ngắm nhà cửa lại nhìn mâm bàn rồi cùng nhau gật gù thầm khen em gái mãi. Cùng lúc ấy, con ngựa trong tàu hý vang. Chàng Đốt Than dắt con ngựa ra sân. Con ngựa ngẩng cao đầu, vểnh đôi tai, đập bốn vó thình thịch, hý vang như có ý chào mừng nhà vua, hoàng hậu và hai công chúa chị. Nhìn con ngựa tốt, khoẻ mạnh, hai mắt lành lặn và sáng ngời, nhà vua vô cùng cảm động, đến bên ôm lấy cổ ngựa vỗ về.

Sau ba ngày ăn uống linh đình mừng ngôi nhà mới, nhà Vua cùng hoàng hậu và hai công chúa chị ở lại chơi thêm vài ngày. Người rào cũng hỏi han đủ điều. Nghe công chúa Ba kể đầu đuôi mọi công việc làm ăn trong những tháng năm qua, nhà vua hết lời khen ngợi. Biết hai công chúa chị ngồi ăn núi lở, vốn liếng đã cạn nhiều, công chúa Ba tặng mỗi chị vài chục cục vàng. Nàng tha thiết khẩn khoản mời hoàng hậu ở lại với nàng cho vui. Từ đó vợ chồng nàng cùng sống với hai bà mẹ những ngày tháng yên ấm, hạnh phúc.

Nguồn: Truyện cổ tích Tổng hợp.

Bạn đang đọc nội dung bài viết Nàng Công Chúa Và Hạt Đậu trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!