Đề Xuất 1/2023 # Ma Cà Rồng Ghé Thăm # Top 8 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 1/2023 # Ma Cà Rồng Ghé Thăm # Top 8 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Ma Cà Rồng Ghé Thăm mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Tại vùng thủ phủ Tây Bắc, xưa nay thường có nhiều tin đồn về các loài ma quỷ có tồn tại thật sự. Câu chuyện sau đây tôi kể lại, dựa trên một sự kiện có thật do bạn Mướp Đắng đóng góp. Một người đã trực tiếp trò chuyện với nạn nhân. Kể về giống loài ma cà rồng khiến người dân ở nơi này luôn luôn khiếp sợ…

***

Kết thúc giờ làm việc ở nhiệm sở, là Thanh đã nhanh chóng tạt qua khu chợ của phố huyện để mua một vài thứ đồ, chuẩn bị cho bữa ăn tối của gia đình.

Về tới nhà, là Thanh lại phải tất bật lau dọn, rồi chăm nom cho đứa con út còn nhỏ. Sau đó cô mới có thể đi tắm rửa. Cuộc sống của cô cứ ngày nay qua ngày khác như vậy, tuy không giàu có, nhưng rất đủ đầy cho một cuộc sống hạnh phúc của hai vợ chồng cô.

Chồng Thanh là Lương, là một người thợ làm nghề tôn, nên công việc của anh cũng khá bận rộn. Vì là làm việc theo thời gian không cố định, nên khoảng thời gian mà anh về nhà cũng khó mà đoán biết trước được.

Thanh làm xong hết mọi thứ, rồi mới ăn cơm và chuẩn bị đi ngủ. Cô toan tắt cái công tắc đèn ở trên cái cột gỗ, thì liền nghe thấy có tiếng gõ cửa vang dội từ bên ngoài vọng vào.

Thanh thu tay lại, đôi mắt cô tò mò nhìn về phía cửa, rồi liền đánh giọng dò hỏi:

– Ai đấy!

Nhưng không có tiếng trả lời, và tiếng gõ vào những thanh ván của cửa gỗ vẫn cứ vang lên như vậy. Thanh hơi sợ hãi, vì giờ này chỉ có một mình cô ở nhà, mà chồng cô thì chưa về. Thời buổi này trên báo lại có rất nhiều vụ việc táo tợn, như việc có kẻ nhân lúc nhà vắng người mà xông vào để cướp của giết người là không hiếm. Nghĩ đến những chuyện ấy, khiến Thanh càng quả quyết rằng trước khi mình mở cửa thì phải xác định rõ được người nào đang ở bên ngoài rồi mới tính tiếp. Cô bèn đưa mắt nhìn qua cái khe cửa gỗ, nhìn ra bên ngoài xem ai đang gõ cửa.

Trong nhà đèn sáng trưng, mà ngoài nhà thì tối tăm một khoảng, khiến cô chẳng thể nhìn rõ được. Cô phải nheo mắt liên tục cho mắt điều chỉnh được tự nhiên rồi mới có thể nom thấy khung cảnh bên ngoài.

Bên ngoài không hề có người, cái bụi cây bên kia đường vẫn cứ đong đưa theo từng nhịp gió, khiến Thanh phải nín hơi để cẩn thận chú ý.

Thanh nhẫn nại nhìn thêm một lúc, quét mắt về mọi góc trước nhà theo từng ánh nhìn mà chẳng thấy ai. Cô lại tiếp tục đánh động dò hỏi:

– Ai vậy?

Không có người nào trả lời cả.

Thanh thở phào một hơi, toan quay đầu đi trở lại vào giường, thì bất chợt thình lình đập vào mắt cô là một đôi con mắt đờ đẫn, khuôn mặt thất thần của một người đàn bà có khuôn mặt già nhăn nheo. Thanh sợ đến giật nảy mình mà ngã xuống đất, cô loạng choạng ú ớ định kêu lên, thì bên ngoài lại có tiếng âm thanh vang vào.

– Cô ơi, cô có thể giúp chúng tôi không? Cho chúng tôi ngủ nhờ đêm nay…

Giọng nói ấy phát ra từ người đàn bà đang đứng ngoài cửa, Thanh vẫn còn run lắm, nhưng lúc này nhận ra đấy là người chứ chẳng phải ma. Hơn nữa là một người đã lớn tuổi chứ chẳng phải kẻ cướp nào hết. Vậy mà bà ta cứ lẩn khuất như một bóng ma vậy, thử hỏi làm sao người ta lại không khiếp sợ cho được.

Thanh đứng dậy, chỉnh lại mớ quần áo xô lệch trên người, rồi mới từ từ đưa tay mở cái then cửa gỗ, rồi hé cánh cửa lộ ra. Cô chầm chậm nhìn ra bên ngoài, thì lúc này đã thấy một người đàn bà dân tộc Thái đen, trang phục thổ cẩm dân tộc với mái tóc tằng cẩu đang đứng ngước nhìn mình. Sau lưng bà ta là một đứa con gái, độ chừng mười bảy mười tám gì đó, ăn mặc trông cũng hết sức lôi thôi luộm thuộm, và có vẻ đang rất mệt mỏi.

Người đàn bà ấy thấy Thanh đã mở cửa thì liền nở nụ cười cứng ngắc, dùng giọng van nài nói:

– Cô ơi, hôm nay chúng tôi xuống thị trấn đi buôn, mà chẳng bán được hàng, giờ đã muộn rồi. Chúng tôi lại không có chỗ để nghỉ, con bé con tôi nó ốm quá, nên tôi đánh liều muốn xin ngủ nhờ nhà cô tá túc một đêm.

Thanh đảo mắt nhìn hết lượt khắp người hai mẹ con bà ta rồi mới nghỉ nhẩm tính toán. Hai người này đêm hôm khuya khoắt như vậy, lại còn là người lạ muốn đến xin ngủ nhờ, mình phải thật cẩn thận thì mới được. Nghĩ bụng, Thanh định lắc đầu, nhưng rồi gió lùa từ bên ngoài vào lạnh ngắt, khiến cô cũng thoáng phải gai người. Rồi lại nhìn đứa con gái tội nghiệp của bà ta, Thanh đành cắn răng tự nhủ: “Thôi vậy, người ta cũng rất khốn khó, cũng chỉ là ngủ nhờ một đêm mà thôi!”

Cô đành quyết định sẽ cho hai người này vào trong nhà ngủ nhờ đêm nay, cô nói:

– Được rồi, hai mẹ con bác cứ vào đây đi…

Thanh mở rộng cửa đón hai mẹ con họ vào nhà, mà chỉ thở dài lắc đầu. Sau khi hai người bọn họ vào trong nhà, Thanh vẫn còn ngước nhìn ra ngoài, hy vọng sẽ có bóng dáng chồng mình sớm xuất hiện, trở về nhà sớm để cô an tâm, không còn lo lắng vì chỉ ở với hai người lạ nữa.

Thanh kéo cái cửa gỗ lại, rồi nhanh chóng cài then thật chắc cho cẩn thận. Sau đó cô quay đầu lại vào trong nhà, đi tới gần chỗ mà hai mẹ con người đàn bà dân tộc Thái đen kia đang đứng. Cô nhìn người mẹ nói:

Hai mẹ con đó gật đầu không nói gì, chờ cho Thanh đi hẳn là hai mẹ con đó chợt nhìn nhau bằng một ánh mắt rất tà dị.

Thanh lui cui dọn đống chăn đệm, mà không để ý hai mẹ con nhà kia đang nhìn mình theo một cách hết sức tính toán.

Dọn chăn đệm lên chiếc giường xong, cô ra hiệu cho hai mẹ con bọn họ ngồi xuống rồi mới hỏi chuyện:

– Hai mẹ con bác tên là gì? Buôn bán gì mà lại đi về khuya vậy?

Hai người nọ ngồi xuống cái đệm, từ từ bỏ cái tay nải khoác ở trên lưng, đặt xuống dưới đất rồi thật thà trả lời:

– Tôi tên là Quàng Thị Nả, còn con gái tôi đây nó tên là Lường Thị Nênh. Chúng tôi sống ở mãi tận bản Hênh, cách đây độ hai chục cây số ở trong núi kia…

– Rồi hai mẹ con bác buôn bán gì vậy?

Thanh lại tiếp tục hỏi.

Hai mẹ con ấy vẫn tỏ vẻ rất thật thà mà trả lời:

– Mẹ con chúng tôi buôn vải, là hàng thổ cẩm tự tay làm. Hôm rồi trời mưa gió rét quá, mà nhà lại hết gạo nên chúng tôi vẫn phải cố xuống phố huyện để đem hàng đi bán. Mà hôm nay trời lạnh quá, lại mưa to nữa nên chẳng có ai ra đường. Trời đã đến tối mà chẳng bán được món hàng nào, nên mẹ con tối vẫn phải cố trụ lại… Mà đêm càng lạnh, con bé con nó lại ốm…

Nói đến đây, người đàn bà tên Nả đã rơm rớm nước mắt. Đứa con bà ta là Nênh thì cặp môi tím tái vì lạnh, người cũng đang run cầm cập ho sù sụ.

Thanh thương cảm, nhanh tay trùm lên người Nả một tấm chăn rồi hỏi tiếp:

– Vậy hai mẹ con nhà bác đã ăn uống gì chưa?

Bà Nả lắc đầu. Thanh liền thở dài, đem một phần cơm từ trong bếp cho hai mẹ con bọn họ ăn.

Hai mẹ con ấy ăn xong thì cũng đi ngủ, lúc này từ ngoài nhà lại có tiếng gọi vọng vào:

– Thanh ơi, mở cửa cho anh!

Là tiếng của Lương, chồng của Thanh. Hôm nay công việc hoàn thành muộn, nên Lương đến giờ này mới có thể về nhà. Nghe thấy tiếng chồng, Thanh mừng lắm, chạy ra mở cửa ngay để đón chồng cô vào nhà.

Lương vào trong nhà, cởi tấm áo ướt đẫm mồ hôi, dù trời đông rất lạnh nhưng anh vẫn đẫm mồ hôi chứng tỏ cho công việc của anh vất vả như thế nào.

Lương đi vô đến gian bếp, nhanh chóng ăn vội bữa cơm, chợt lại nom thấy hai mẹ con kia thì liền hỏi:

– Ai vậy em?

Thanh đang ru đứa nhỏ con mình ngủ, liền quay đầu trả lời đáp lại:

– Họ là hai người đi buôn, xin ngủ nhờ, nhìn họ khổ quá vì lạnh nên em thương…

Lương thoáng dùng cặp mắt dò xét nhìn hai mẹ con kia, nhưng cũng không nói gì. Chỉ tiếp tục ăn cơm. Hai mẹ con kia thì không biết đã ngủ hay chưa, nhưng người đều đã đơ như khúc gỗ và mắt nhắm tịt.

Lương ăn cơm xong, thì đi vô nhà tắm dội vài gáo nước cho sạch, sau đó mới chui lên giường ngủ.

Thanh thấy chồng đã ăn xong thì cũng quay ra dọn chén bát đũa rửa cho thật sạch sẽ. Rồi ngó qua đứa nhỏ con mình đang ngủ, thấy nó đang ngủ yên lành, cô mới thò tay tới tắt cái công tắc bóng điện gần cái cột gỗ.

Điện vừa phụt tắt, thì đã nghe thấy tiếng ngáy o o của Lương phát ra. Thanh chui vô nệm, nắm nép sát vào thân mình Lương, ôm chồng mình ngủ.

Thanh mắt lim dim, cô thở đều thả lỏng vì cuối cùng sau một ngày tất bật bận rộn cũng đã được có phút giây thoải mái ở bên cạnh chồng mình.

Màn đêm bao chùm dần xuống, tiếng ngáy của Lương cũng nhỏ dần khỏi tai Thanh. Thay vào đó là những âm thanh tĩnh lặng của buổi đêm, tiếng vo ve của côn trùng, của các loại sinh vật như ếch nhái kêu khục khặc vang ở bên ngoài khiến người ta có một loại cảm giác hết sức buông thả.

Thanh cũng đang thiu thiu ngủ, cô càng nép sát vào thân mình chồng mình hơn vì có cảm giác trời đêm càng lạnh. Gió rít qua khe cửa gỗ, lùa vào trong nhà khiến cho nhiệt độ trong căn nhà càng giảm xuống thấp. Thanh dù đã chui trong chăn ấm, nhưng vẫn có cảm giác không sao ngăn nổi cái lạnh.

Cô đang lui cui mò mẫm trong bóng đêm, theo trí nhớ trong đầu và không hề bật điện vì không muốn chồng cô tỉnh giấc và bị chói mắt.

Chợt cô lại có cảm giác như có ai đang nhìn chằm chằm sau lưng mình. Một cảm giác như bị một người nào đó dõi theo mà mình không biết nên rất khó chịu.

Cô lập tức quay đầu lại theo phản xạ tự nhiên, thì liền giật mình thảng thốt ú ớ không nói ra lời. Phía sau cô đang có một bóng người đen lùi lũi đứng trong đêm, bóng người ấy Thanh chỉ có thể nhìn thấy nó lờ mờ trong một chút ánh sáng heo hắt phát ra từ cái đèn leb ở bảng công tắc điện.

Thanh run lắm, nhưng thoáng nhìn kĩ lại thì liền phát hiện ra, cái bóng người đang đứng ở đó chính là người đàn bà tên Nênh. Bà ta đi lại lòng khòng và trong miệng đang không ngừng lẩm bẩm thứ tiếng dân tộc Thái. Thanh bèn hỏi:

– Bác chưa đi ngủ sao?

Người đàn bà tên Nênh chợt quay đầu ra nhìn cô, bà ta chợt im bặt không nói lời nào khiến Thanh đứng tim. Được một lúc thì bà ta mới cất giọng nói:

– Tôi khó ngủ quá nên đi lại một lúc…

Thanh thở phào một hơi rồi nói:

– Ôi trời, bác làm cháu thót cả tim vì tưởng có ai. Thôi bác lên giường đi ngủ đi…

Người đàn bà tên Nênh cũng nghe theo lời cô và trở về giường, nhưng chỉ ngồi xuống giường chứ không nằm, và bà ta đang suy nghĩ một thứ gì đó mà miệng cứ liên tục lẩm bẩm.

Thanh quá mệt, nên ngủ thiếp đi kệ cho bà ta làm gì thì làm.

Bẵng đi một khoảng thời gian, đột nhiên tới nửa đêm, có âm thanh trẻ con khóc ré lên làm Thanh bàng hoàng tỉnh giấc.

Thanh giật mình gạt tấm chăn đắp ở trên người, bật dậy nhìn về phía tiếng khóc đang phát ra. Thì hỡi ôi một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt cô, người đàn bà tên Nênh giờ đây đã hóa thành một bộ dạng khủng khiếp. Mũi bà ta to đỏ như máu, cặp mắt đỏ tươi đang túm cổ nhấc bổng con trai cô lên trên cao, miệng liên tục lầm rầm những câu bằng tiếng dân tộc Thái. Bà ta nói chuyện với một giọng nói khát máu, và đứa con của bà ta cũng đang đứng ở bên cạnh, nhìn chằm chằm vào con trai cô như đang chuẩn bị làm một điều gì đó hết sức ác độc.

Hai kẻ đó vẫn không biết là Thanh đã tỉnh lại, mà vẫn tiếp tục hành động của mình. Thanh định lao ra giằng lấy đứa nhỏ, nhưng không hiểu sao cả thân mình cô cứ bị chôn chặt một chỗ mà không sao cử động nổi, như có một thứ thế lực vô hình nào đó đang níu giữ lấy cô khiến cô chẳng thể cử động được. Cô còn có cảm giác như thân thể này cũng chẳng phải của mình nữa.

Tận đến một lúc sau, Thanh mới có thể vùng vằng được cánh tay, rồi cả thân người mới trở lại linh hoạt. Cô kêu toáng lên lao người đến giằng lấy đứa bé từ trong tay hai người kia. Lúc này bóng đèn điện đã được bật lên, và chồng cô là Lương thì cũng đã choàng tỉnh dậy vì tiếng kêu của cô.

Thanh ú ớ chỉ về phía hai người kia rồi quay mặt về phía Lương giải thích:

– Bà ta, bà ta là ma!

Lương dụi mắt nhìn về phía hai mẹ con người Thái đen thì thấy hai người đó vẫn bình thường. Còn Thanh sau khi chỉ tay xong, quay lại nhìn bọn họ thì cũng thấy cái dáng vẻ lúc trước mà bọn họ hiện ra cũng không còn, chỉ hoàn toàn là hai mẹ con người dân tộc khổ sở vì cái lạnh mà thôi.

Thanh giải thích rõ ràng với Lương:

– Vừa rồi em thấy con khóc to quá, tỉnh lại thì thấy mụ ta… mụ ta là ma cà rồng đấy mình ơi…

Thanh khóc lóc giải thích, rằng cô đã tận mắt chứng kiến thấy cái mũi to đỏ, làn da trắng bệch, hàm răng nhấp nhô của bà ta sắp cắm vào cổ của đứa bé. Lương trước nay hết sức tin tưởng vợ, nên liền đồng tình với cô. Anh chạy vô cái góc nhà vớ lấy cây gậy, ép hai người kia lui vào góc tường rồi quát:

– Lui vào trong kia, không thì đừng trách tao đập cho một nhát rồi chúng mày chết luôn, lũ ma quỷ hại người!

Hai mẹ con kia run bần bật quỳ xuống van nài, rồi bị đẩy vào trong góc tường hết sức sợ hãi. Lúc này bọn chúng vẫn như một người bình thường và chẳng hề giống ma cà rồng như lời Thanh kể.

Lương đẩy lui hai người đó lại góc tường, rồi hối Thanh đi báo cho công an xã biết.

Thanh nhanh chóng chạy đến trụ sở công an xã báo tin, chỉ một lát sau thì đã có vài người trong kíp trực chạy đến nhà anh. Đi đầu là một ông công an xã độ tuổi chừng bốn mươi, ông ta nhìn khắp quang cảnh trong nhà rồi nói:

– Đâu, có chuyện gì thế?

Lương trỏ tay vào hai người kia rồi nói:

– Vợ chồng tôi phát hiện ra hai kẻ này là ma, nó định giết con chúng tôi trong lúc chúng tôi đang ngủ.

Ông công an xã cười nói:

– Vớ va vớ vẩn, ma quỷ cái gì. Ý của hai người là tố cáo bọn họ muốn giết con mình chứ gì? Được rồi, tất cả theo tôi về trụ sở viết bảng tường trình để lấy lời khai!

Sau đó hai mẹ con kia được dẫn về trụ sở công an xã, qua khám xét thì bọn chúng còn lấy trộm cắp một vài thứ trong nhà, có cả vàng bạc cũng đều lôi hết ra. Bọn chúng bị xử tội trộm cắp rồi để đấy, Thanh nhiều lần biện minh rằng chính mắt cô đã nhìn thấy bà ta là ma cà rồng như lời đồn đại mà không một ai tin.

Bẵng đi một thời gian thì chuyện ấy khép lại, và hai mẹ con nhà kia cũng chỉ bị khép vào tội trộm cắp vặt, và cho rằng những thứ mà Thanh nhìn thấy chỉ là tưởng tượng.

Thì bắt đầu từ đó, cô thấy con trai của cô lại có những hành động rất kì lạ. Những buổi cô vắng nhà, lại thấy nó trò chuyện với ai đó mà cứ như không vậy. Bởi cô đảo mắt nhìn quanh thì chẳng thấy ai cả, và con của cô vẫn chỉ đang nói chuyện một mình vẩn vơ, cô cố gặng hỏi:

– Con nói chuyện với ai vậy?

Con trai cô liền trả lời:

– Dạ, con nói chuyện với nó!

Con trai cô chỉ về một phía, nơi bên ngoài nhà khuất sâu sau những bụi cây. Thanh đảo mắt nhìn tới mà chẳng thấy ai, trong cái bụi cây kia vẫn im lìm như không. Cô cho rằng thằng bé chắc bị hoảng sợ từ sau khi hai mẹ con ma kia đến ám ảnh, nên sinh ra trí óc không tỉnh táo. Rồi cũng chẳng để ý đến chuyện ấy nữa.

Nhưng thời gian sau đó, những chuyện ly kỳ bắt đầu ập đến với gia đình cô. Ban đêm khi thanh đang ngủ, thường có tiếng động loảng xoảng, tiếng va chạm của bát đũa, rồi cả tiếng hàng rào như bị ai đó đang phá rách ở bên ngoài. Khi Thanh tỉnh lại và đứng lên đi xem xét thì những tiếng động đó cũng trở nên im bặt.

Và sau đó, cô thấy tần suất con trai của cô nói chuyện một mình, mỗi ngày một nhiều hơn. Và những câu nói không có chủ đích của nó, dần sâu chuỗi thành một vấn đề. Rằng hằng đêm, thường có người trò chuyện cùng nó, rồi khi lúc Thanh tỉnh lại, thì người đó lại hóa thành một con chó trắng lủi đi và biến mất.

Những chuyện như vậy cứ xảy ra tiếp diễn đến mức, Thanh và Lương chẳng thể ở trong căn nhà của mình nữa vì đã quá hoảng sợ.

Thanh bắt đầu đi tìm những bà thầy mo cao tay của người dân tộc, nhờ giải đáp về vấn đề này. Thì liền được một bà thầy mo giải thích:

– Mày gặp họa rồi con ơi! Ma cà rồng nó đã mò đến tận nhà mày như thế, thì nào có chuyện nó buông tha cho gia đình mày! Tao dám chắc rằng hai con mà cà rồng ấy vẫn lẩn khuất ở đâu đó… Muốn trị được chúng nó, chỉ có thể bắt được tận nơi rồi đem chúng đi thiêu, thì may ra chúng mới buống tha. Mà bây giờ chính quyền không cho làm việc ấy, nên sẽ phải tính cách khác.

Thanh liền hỏi:

– Vậy phải làm cách nào thưa thầy?

Bà thầy mo nói:

– Cách duy nhất là bỏ căn nhà đó đi, thì lũ ma cà rồng sẽ chẳng thể tìm được. Còn nếu chúng vẫn lần ra, thì nhà mày phải mổ trâu để tao cúng ma, sau đó nhờ ma rừng đuổi chúng nó đi thì mới được!

Thanh răm tắp làm theo, và kể từ sau khi đó, cô và chồng cô quyết định phải chuyển nhà. Căn nhà cũ thì nhờ một người khác trông hộ.

Sau này người trông hộ ở đấy cũng nói, ban đêm tại căn nhà ấy. Vẫn thi thoảng nghe thấy tiếng động loạt xoạt của người nào đó nói tiếng dân tộc thái lầm rầm. Và sáng ra thì vẫn thấy tường rào bị xé rách, mặc dù đã vá lại nhiều lần mà đêm nào cũng vẫn vậy. Người ta còn nhìn thấy thi thoảng có con chó trắng thấp thoáng, nó vẫn lưu luyến trong nhà này như đang chờ đợi một thứ gì đó từ đứa bé trước đó vẫn ở đây vậy.

Và cuối cùng là những tiếng chó tru rợn người vào đêm, sau cùng dọa cho người trông ở đấy cũng chẳng dám ở lại và phải bỏ đi.

Câu chuyện trên xảy ra ở huyện Phù Yên, cách nơi tôi sống khoảng hai trăm cây số. Tôi cũng đã từng kể một câu chuyện mang tên Bà Già Trong Bệnh Viện, chuyện này cũng kể về việc mà chính mẹ tôi đã gặp giống loài này thời còn trẻ, và câu chuyện còn có sức rùng rợn gấp nhiều lần so với câu chuyện này.

Tôi xin xâu chuỗi lại chuỗi sự kiện sự xuất hiện về loài ma cà rồng này để cho quý bạn đọc cùng được biết đến, qua lời kể của tôi, và nếu ai còn cảm thấy tò mò muốn biết thực hư về chuyện loài quỷ này có tồn tại thật hay không thì xin mời các bạn đến vùng đất Tây Bắc quê hương tôi để nghe những câu chuyện khác ly kỳ hơn về giống loài này.

Ngạ Quỷ

Top 5 Tựa Anime Ma Cà Rồng Nên Xem Nhất

2.9k

Bạn sẽ làm gì khi 1 loại vi rút bí ẩn bùng phát gây chết người nhưng ngoại trừ những đứa trẻ dưới 12 tuổi? Và sau đó là chuỗi ngày dài bất hạnh của những đứa trẻ ấy, bị giam cầm trở thành vật nuôi cung cấp máu cho bọn vampire?

Đó là tất cả những màn mở đầu mà bộ anime giới thiệu. Trong số “vật nuôi” ấy có Yuichiro Hyukuya – một cậu bé cùng với bạn bè từng sống chung cô nhi viện đã khao khát về một cuộc sống tự do bên ngoài nơi giam cầm.

Tiếc thay tất cả bạn bè đã bị giết chết bởi vampire quý tộc, chỉ duy nhất mình Yui sống sót và được cứu sống bởi các thành viên của tổ chức Quân đoàn Quỷ đế quốc Nhật. Chính sau này lớn lên, Yui đã tham gia vào tổ chức ấy với mục đích chiến đấu tiêu diệt vampire để trả thù cho bạn bè của cậu.

Manga gốc Owari No Seraph được viết loạt bằng văn bản của Takaya Kagami và minh họa bởi Yamato Yamamoto với cốt truyện của Daisuke Furuya. Nó được xuất bản bởi nhà xuất bản Shueisha. Anime gồm hai season này đã nhanh chóng chiếm được thứ hạng cao trên bảng xếp hạng anime ma cà rồng hấp dẫn nhất.

Từ khi còn nhỏ, Komori Yui đã gặp rất nhiều chuyện kì quái xảy ra với bản thân như có thể nhìn thấy bóng ma, nghe được nhiều tiếng động lạ về đêm… Komori Yui cũng không quá để tâm đến chuyện này cho đến khi bước sang năm hai của học viện Ryoutei.

Vẻ ngoài, học viện Ryoutei là một ngôi trường dành cho các nhân vật nổi tiếng như ngôi sao, ca sĩ, diễn viên… nhưng đằng sau nó còn có rất nhiều sự thật đáng sợ ma quái khác.

Một ngày nọ, học viện xảy ra biến cố với các tin đồn về ma cà rồng và Yui phải chuyển đến sinh sống cùng 6 người anh em ma cà rồng cực đẹp trai nhưng lại có tính cách kì lạ, thú vị hơn nữa là trải qua quãng thời gian cùng chung sống thì cả 6 ma cà rồng này đều lần lượt nảy sinh tình cảm với cô. Nguyên tác bộ truyện Diabolik Lovers được sáng tác bởi ReJet, khi chuyển thành anime gồm hai season.

Được chuyển thể từ truyện Servamp cùng tên, bộ truyện anime này kể về một cậu học sinh năm nhất tên Mahiru Shirota.

Cuộc sống của cậu đáng lẽ phải trôi qua êm đềm và không có gì đặc biệt nếu như không có sự xuất hiện của chú mèo hoang Kuro – bề tôi trung thành của ma cà rồng. Kuro đã khiến cho cậu rơi vào vòng xoáy của cuộc chiến đã kéo dài hàng trăm năm giữa hai thế lực con người – ma cà rồng.

Staz Charlie Blood là một ma cà rồng mạnh mẽ kiểm soát Khu Đông của Thế giới Quỷ. Theo tin đồn, cậu ta là một con quái vật khát máu và độc ác. Thực tế, Staz chỉ là một otaku bị ám ảnh bởi văn hóa Nhật Bản và hoàn toàn không quan tâm đến máu người. Staz dành cả ngày của mình để nhìn xung quanh, thưởng thức các bộ phim hoạt hình, truyện tranh và trò chơi.

Khi Fuyumi Yanagi, một cô gái Nhật Bản vô tình xâm nhập qua một cánh cổng dẫn đến thế giới quỷ, Staz trở nên rất phấn khích. Tuy nhiên, khi Staz bắt đầu thích Fuyumi, lãnh thổ của anh ta đã bị tấn công dẫn đến cái chết của Fuyumi. Fuyumi cuối cùng biến thành một con ma bị ám. Staz hứa sẽ đánh thức Fuyumi và du hành đến thế giới loài người, điều mà cậu luôn mơ ước.

JoJo no Kimyou na Bouken

Đứng thứ 5 trong top anime ma cà rồng nên xem chính là anime được chuyển thể từ bộ truyện JoJo no Kimyou na Bouken. Câu chuyện kể về George Joestar và người anh nuôi tên là Dio, người khiến hầu hết các ma cà rồng hút máu xấu xa sợ hãi.

Dio tìm cách chiếm giữ nhà của Joestar và đánh cắp sự giàu có của gia đình anh ta. Tuy nhiên, kế hoạch xấu xa này bị ảnh hưởng khi mọi người tìm thấy mặt nạ đá bí ẩn với sức mạnh siêu nhiên. Joestar phải đánh bại những sinh vật siêu nhiên siêu mạnh được gọi là Tháp Người có sức mạnh vô cùng to lớn và vô hạn

Những ma cà rồng đôi khi là phản diện, đôi khi cũng là chính diện, nhưng đều có điểm chung là có sức mạnh vô song và một nhan sắc mê hoặc. Chính vì thế mà anime ma cà rồng luôn rất có sức hút với các fan anime/manga.

Truyện Ma: Cây Khế (Dị Bản Ma Quái Và Hiện Đại)

CÂY KHẾ (Dị bản ma quái và hiện đại) – Tác giả: Tống Ngọc

Ngày xửa ngày xưa, có hai anh em bố mẹ mất sớm, lớn lên người anh tham lam tranh nhà cướp ruộng mà bố mẹ để lại, chỉ chia cho người em một mảnh đất xấu xí không thể cày cấy được. Trên mảnh đất ấy có một cây khế, nhưng chưa từng thấy nó ra quả bao giờ, cho tới năm đó, cây bỗng đậu trái thì liền có sự bất thường xảy ra.chợt bị tiếng động bên ngoài khua cho tỉnh dậy. Kẽo kẹt, kẽo kẹt. Nghe rờn rợn không rõ là tiếng gì, người chồng bạo gan hé cửa sổ nhìn, thấy tán cây khế đối diện rung rung, phát ra từng hồi kẽo kẹt. Để ý kỹ mới thấy có một bóng đen vin lấy cành khế mà kéo xuống, có đầu có thân, nhưng giống như bị treo vào cành cây, mỗi lần đung đưa lại phát ra một tiếng:

Nửa đêm, hai vợ chồng người em đang ngủ,

Kẽo kẹt…

Người chồng bấm bụng bảo vợ:

– Hay là có người treo cổ ở cây khế nhà mình? Nhanh ra xem nào.

Hai vợ chồng cầm đèn dầu và con dao ra sân, soi lên cây thì giật mình. Là một con chim! Nó nuốt tọng quả khế mà cuống khế không đứt ra, múi khế mắc ngang họng khiến nó bị treo tòng teng trên cây. Người chồng thương con chim liền cắt cuống khế, chim rơi đánh bịch cái xuống đất, quả khế lọt qua họng, người vợ vội lấy dây trói chim vào thân cây, người chồng buồn bã nói:

– Cả gia tài nhà ta chỉ có cái cây ni, mi ăn quả của ta, lấy gì ta nuôi vợ nuôi con, ta phải thịt mi thôi.

– Anh chị thương thì thương cho trót, ơn cứu mạng của anh chị em xin ghi lòng tạc dạ, nguyện dốc sức báo đáp. Thấy anh chị gia cảnh nghèo khó, hay là thế này, em ăn của anh chị một quả thì em trả lại anh chị một cục vàng, anh chị may túi ba gang, đi với em, em sẽ chỉ chỗ lấy vàng cho ạ.

Nghe con chim nói bùi tai, nhưng hai vợ chồng vẫn lấy làm lạ là tại sao một con chim lại nói được tiếng người? Con chim đã đói ăn vụng, thì người em cũng túng làm liều, cứ may túi ba gang đi theo nó xem thế nào. Sau đó con chim đèo người em đến một vùng đất xa xôi, địa thế hiểm trở, trên là trời, dưới là ngổn ngang xương trắng, không thấy gì giống như vàng ở đấy. Con chim nói:

– Mật khẩu là Vừng ơi mở ra, gọi to ba tiếng sẽ thấy điều kì diệu.

Dứt lời nó vỗ cánh bay đi. Người em làm theo lời chim, phát hiện núi tách ra, bên trong là một cái hang rất lớn, trong hang cơ man là vàng bạc châu báu, những hột xoàn to bằng quả ổi, những hạt kim cương hàng trăm kara, ánh kim lóa mắt. Đổ đầy một túi ba gang, người em lập tức ra khỏi hang.

Có được số vàng đó người em nhanh chóng trở lên giàu có, người anh thấy thế liền sinh nghi, dò hỏi thì được người em mách cho là có con chim lạ ăn khế trả vàng nên mới được như bây giờ. Người anh liền gạ gẫm đổi nhà và vườn của mình để lấy mảnh đất xấu xí của người em, vì thương anh nên người em đồng ý đổi.

Nhưng chờ mãi cũng không thấy con chim lạ nào đến ăn quả, hai vợ chồng người anh ngày một túng quẫn, nợ nần chồng chất. Trong khi người em có đủ tiền mua được rất nhiều ruộng đất, thành lập công ty, tự lấy tên mình đặt cho công ty: Địa ốc Alibaba.

Nhận thấy có dấu hiệu lừa đảo chiếm đoạt tài sản, công an vào cuộc bắt giữ người em, tại cơ quan điều tra, người em khai có được 2500 tỷ đồng là từ một con chim lạ, nhưng đó là số tiền Bốn mươi tên cướp hành nghề mà có, tiêu thụ thì tức là người em gián tiếp ăn cướp. Công an tiến hành tịch thu tài sản và niêm phong nhà cửa của người em.

Tới một đêm, bỗng nghe thấy trên tán cây khế phát ra từng hồi kẽo kẹt. Hóa ra là, hai vợ chồng người anh khổ không chịu được, đã treo cổ trên cây khế, cái xác đung đưa, đung đưa…

Những Bài Thơ Hay &Amp; Vui Viết Về Ma Quỷ, Gặp Ma

GẶP MA

Nhìn ra cửa sổ nge nhiều tiếng rên

Thoảng trông thấy một nàng tiên

Tóc dài buông xỏa dịu hiền thướt tha

Nhìn vào khuôn mặt từ xa thế nào

Em cười hả miệng xin chào

Răng nanh bốn cái , mắt trào máu tuôn

Một màu áo trắng xác hồn không chân

Móng tay dài khoảng 10 phân

Bay qua bay lại vài lần biến đi

Mình Sợ không biết nói gì

Miệng kêu ú ớ đến khi xỉu nằm

Cô hồn tháng bảy cõi âm hoành hành

Ma nữ chết lúc chiến tranh

Vong chưa siêu thoát không đành đầu thai

Gặp người yếu vía hiện ngay nhát người

Thắp hương cầu phật khắp nơi

Cầu người phù hộ cho đời bình yên

Âm dương ắt phải tại duyên

Xin đừng thấy nữa kẻo điên tới già

Đọc xong xin chớ tè ra cả quần.

MA NỮ TRONG GƯƠNG

Thấy người nóng bức nhưng phê quá trời

Gia đình cũng ngủ hết rồi

Mình vô nhà tắm cho người thảnh thơi

Tinh thần khỏe lại hát lời nghêu ngao

Lấy tay lau mặt nhìn vào trong gương

Hoảng hồn thấy một cô nương

Đằng sau đang đứng vấn vương nhìn mình

Nôn nao tim đập thình thình

Tay chân không có lặng thinh bất ngờ

Hiện lên dưới ánh đèn mờ xa xa

Tóc dài áo trắng thướt tha cười đùa

Qua khung cửa nhỏ thổi ùa vào trong

Không gian tĩnh mịch căn phòng

Một màu u ám khí âm lạnh người

Nhà này tui ở mấy đời tới nay

Nếu không tui ám cả ngày lẫn đêm

Ngày rằm, mồng một làm thêm xôi gà

Thắp hương cúng vái cho ta

Vong ta siêu thoát sớm ra khỏi nhà

Đi xem thầy bói phán là cơ duyên

Sau vườn có mộ còn nguyên

Thời gian vùi lấp nên quên cúng tà

Người nằm dưới, một hồn ma

Gái tuổi mười bảy chết ba, bốn đời.

CHUYỆN TÌNH CON MA

(Thơ tình cảm động)Tác giả: Sở Lưu Hương

Một con ma, đang cùng một con quỷ,

Ngồi chuyện trò, làm tri kỷ thâm giao.

Quỷ ngỏ ý, hỏi ma mày tại sao,

Lại chết trẻ, khi còn bao khao khát?

Ma trả lời, ngày xưa tao thân nát,

Cứu một người…mà người chẳng yêu tao,

Ừ đó là…nguyện ước mãi bên nhau,

Mà tao đã, đơn phương cho nàng mãi.

Quỷ nghe thế, bực mình liền cự cải,

Tao với mày đến chốn ấy nhìn xem,

Ma vật vờ…vội vã đến một phen,

Nhìn cô gái…mà xưa ma đã cứu.

Ôi lạ chưa? Vì sao nàng ủ rũ,

Mắt lệ nhòa, ấp ủ ngấn hàng mi,

Quỷ ngạc nhiên, hỏi ma tại sao vì,

Con ấy lại, sầu khi bên người ấy.

Rồi đột nhiên, có chàng trai bước lại,

Tay lau từng giọt nước mắt rơi kia,

Cô gái buồn, dùng đôi tay thâm tía,

“Cảm ơn người” rồi gạt bỏ người ta.

Quỷ rối ren, mới chạy đến hỏi ma,

Vì sao thế, tại sao đời lại lạ?

Đáng lý ra, cô ta phải hạnh phúc,

Sao buồn rầu để nước mắt tuôn ra.

Ma thất thần, nhìn cô gái ở xa,

Rồi mỉm cười, quay qua mà đáp quỷ,

Bởi tình yêu, không thể bất đắc dĩ,

Đâu thể nào gượng ép được đối phương.

Quỷ nhìn ma, cơ sự như tỏ tường,

Ma đau nhói, nhìn nơi xa và nói,

Quỷ giúp tao, trước khi bình minh tới,

Làm gió nhè nhẹ…lau nước mắt kia.

Mặt trời dần lên…ánh dương tứ phía,

Quỷ sợ mình, hồn phách sẽ tiêu tan,

Nên cố với, gọi ma ơi lẹ làng,

Nắng tới rồi, về mau kẻo tan xác.

Ma yếu ớt, nỗi buồn càng man mác,

Cố gượng hồn, đến hôn tóc người yêu,

Kêu quỷ à, đi sớm kẻo lại tiêu,

Tao muốn được bên người yêu mãi mãi.

Một cơn gió, thoảng gạt nước mắt bay,

Hương người xưa, sao lặng lẽ quay về,

Cô giật mình, cố ngăn đôi dòng lệ,

Hôn tay mình…nhưng chính tay của ma.

Tình yêu ơi, đâu có lời giải mã?

Chỉ yêu người, làm tất cả vì em,

Chỉ mong em, được hạnh phúc ấm êm,

Dù thân xác có chết đi tan nát.

Bạn đang đọc nội dung bài viết Ma Cà Rồng Ghé Thăm trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!