Đề Xuất 1/2023 # Lâu Đài Dưới Đáy Biển # Top 1 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 1/2023 # Lâu Đài Dưới Đáy Biển # Top 1 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Lâu Đài Dưới Đáy Biển mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

💙Assista a mais videos💙 Watch More Videos in Vietnamese 💙

► Ba Chú Heo Con – Three Little Pigs :

► Chó Sói và Bảy Chú Dê Con – Wolf And The Seven Kids :

► Cô bé lọ lem – Cinderella :

► Hansel và Gretel – Hansel And Gretel :

► Cô bé quàng khăn đỏ – Little Red Riding Hood :

► hoàng tử êch – The Frog Prince :

► Thumbelina :

► Người đẹp và qui vật – Beauty and the Beast :

► Rapunzel :

► Nàng Tiên Cá Nhỏ – The Little Mermaid :

► Đồ bỏ xó – Rumpelstiltskin :

► Công chúa ngủ trong rừng – Sleeping Beauty :

► Peter Pan :

► Aladdin và cây đèn thần – Aladdin and The Magic Lamp :

► 12 Nàng Công chúa thích Khiêu vũ – 12 Dancing Princesses :

► Câu chuyện về động vật – Animals Stories :

► Vịt con xấu xí – The Ugly Duckling :

► Sự tích mặt trời và mặt trăng – Sun and Moon :

► Thiên Nga Hoang – The Wild Swan :

► Alibaba và 40 tên cướp – Alibaba and 40 Thieves : #vietnamFairyTales

Parental guidance: Some material of this video may not be suitable for children’s Below 13 year’s of age.

Disclaimer ► The Vietnamese Fairy Tales Channel and all of its videos are not “directed to children” within the meaning of Title 16 C.F.R. § 312.2 of CHILDREN’S ONLINE PRIVACY PROTECTION ACT (USA) are not intended for children under 13 years of age. Vietnamese Fairy Tales CHANNEL and its owner(s), agents, representatives, and employees do not collect any information from children under 13 years of age and expressly deny permission to any third party seeking to collect information from children under 13 years of age on behalf of Vietnamese Fairy Tales CHANNEL. Further, Vietnamese Fairy Tales CHANNEL denies any and all liability or responsibility for the practices and policies of YouTube and its agents and subsidiaries, or any other affiliated third party, regarding data collection.

Nguồn: https://mjwein.net

Có Một Tượng Đài Thơ…

KỶ NIỆM 70 NĂM NGÀY THƯƠNG BINH – LIỆT SĨ (27/7/1947 – 27/7/2017)

Có một tượng đài thơ…

(Đọc một số bài thơ viết về thương binh – liệt sỹ)

Đọc lại những bài thơ viết về đề tài thương binh liệt sỹ, tôi rất ngạc nhiên khi bắt gặp những tứ thơ gần giống nhau trong hai thời kỳ chống Pháp và chống Mỹ nhưng triển khai theo một cách riêng mang dấu ấn của thời đại, của tâm hồn người Việt trong những hoàn cảnh khác nhau. Ví như bài “Viếng bạn” của Hoàng Lộc và “Mồ anh hoa nở” của nhà thơ Thanh Hải. Cả hai bài thơ đều viết theo thể thơ 5 chữ với lối tự sự, trữ tình. Cũng là nỗi đau nghẹn thắt, nghẹn ngào trước sự hy sinh của đồng đội nhưng “Viếng bạn” là tác giả được chôn cất người đã mất “Hôm nay đã chặt cành/ Đắp cho người dưới mộ”. Còn ở “Mồ anh hoa nở” thì: “Hôm qua chúng giết anh/ Xác phơi đầu ngõ xóm” và: “Mắt trừng còn dọa dẫm/ Thằng này là cộng sản/ Không được đứa nào chôn”. Nhưng khi chúng quay đi thì bà con làng xóm đã đưa anh về yên nghỉ trên đồi cao bất chấp cả lời đe dọa của lũ giặc. Và trên nấm mộ của người chiến sỹ đó luôn được đắp lên những bó hoa hồng: “Hoa hồng nở và nở/ Hương thơm bay và bay”. Bài thơ của Hoàng Lộc viết trong thời kỳ chống Pháp mộc mạc mà không đơn sơ, lời thơ như chạm khắc ký thác. Còn nhà thơ Thanh Hải viết trong thời kỳ chống Mỹ đã nâng tứ thơ lên trở thành biểu tượng như là một tượng đài có vẻ đẹp bất tử. Gần đây nhất, tôi lại được đọc bài thơ “Mộ gió” của nhà thơ Trịnh Công Lộc viết về sự hy sinh của những người chiến binh giữ biển đảo không về. Không về cả về thể xác và chỉ có cuộc chiến đấu trên biển mới có những ngôi mộ gió – ngôi mộ mà dưới đó hình nhân được làm bằng đất sét: “Mộ gió đây đất thành xương cốt/ Cứ gọi lên là rõ hình hài ” và: “Chạm vào gió như chạm vào da thịt/ Chạm vào nhói buốt Hoàng Sa”. Có những ngôi mộ gió trên biển đảo khơi xa thì lại có hàng ngàn ngôi mộ vô danh trên dãy Trường Sơn trong bài thơ “Khát vọng Trường Sơn” của nhà thơ quân đội Nguyễn Hữu Quý. Với lối cấu trúc điệp chữ và điệp ý như những điểm nhấn là cả một dư ba vang vọng và day dứt, thiết tha và ngưng đọng: “Mười nghìn tiếng chuông ngân trong im lặng/ Mười nghìn trái tim neo ở đầu nguồn”. Có thể nói bài thơ như chạm khắc một tượng đài trùng điệp trải dài ngút ngàn nhưng không vô vọng với: “Mười ngàn đồng đội nằm rải Trường Sơn/ Mười ngàn hài cốt chưa về khói hương/ Mười ngàn khát vọng cùng về bên nhau…”. Các anh khi ngã xuống vẫn ở trong tư thế: “Anh ngã xuống trên đường băng Tân Sơn Nhất/ Nhưng anh vẫn đứng lên tựa vào xác trực thăng/ Và anh chết trong khi đang đứng bắn/ Máu anh phun theo lửa đạn cầu vồng”. Một hình tượng thật đẹp, một vẻ đẹp bi tráng hào hùng của người chiến sĩ trong thời đại Hồ Chí Minh tỏa ra không chỉ là hào quang chiến thắng mà còn là hào quang của vẻ đẹp lý tưởng. Nhà thơ Lê Anh Xuân, tác giả bài thơ nổi tiếng này sau đó cũng đã hy sinh trong một tư thế tiến công như thế. Chính ngọn súng cũng là ngọn bút và máu các anh cũng là mực của những dòng viết này…

Trong các bài thơ viết về thương binh liệt sỹ, những bài hay và thành công nhất có sức lan tỏa rộng nhất, dễ thuộc nhất là những bài có cốt truyện như: “Núi Đôi” của Vũ Cao trong kháng chiến chống Pháp và “Quê hương” của Giang Nam trong kháng chiến chống Mỹ. Cả hai đều kể về câu chuyện tình yêu thật cảm động với một cô gái cụ thể và sự hy sinh trong những hoàn cảnh cụ thể. Với Vũ Cao: “Mới đến đầu thôn, tin sét đánh/ Giặc giết em rồi dưới gốc thông/ Giữa đêm bộ đội vây đồn Thứa/ Em sống trung thành chết thủy chung” thì ở Giang Nam: “Giặc giết em rồi quăng mất xác/ Chỉ vì em là du kích em ơi!/ Đau đớn lòng anh chết nửa con người”. Giọng thơ Vũ Cao điềm tĩnh, đau đớn tột cùng nghẹn nuốt vào trong, còn Giang Nam là tiếng kêu xé ruột nghẹn thắt. Có một tượng đài bất tử được dựng lên từ sự hy sinh của hai cô gái đó. Một tượng đài thơ và chỉ có thơ mới lưu dấu mãi trong tâm hồn. Đó là: “Em sẽ là hoa trên đỉnh núi/ Bốn mùa xanh ngát cánh hoa thơm” trong “Núi Đôi” và: “Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất/ Có một phần xương thịt của em tôi” trong “Quê hương”. Có một Núi Đôi sừng sững thành địa danh chung trong lòng mỗi người thật ấn tượng thì lại có một Quê hương thật thấm đẫm, trong sự hy sinh hóa thân vào mỗi cành cây, ngọn cỏ cội nguồn đất đai sông núi. Không phải ngẫu nhiên mà có những cặp bài thơ như một cặp bài trùng nổi tiếng của hai thời kỳ kháng chiến. 

Có hai bài thơ dài khá thành công của hai nhà thơ nổi tiếng sau này viết khi họ còn là những người lính trực tiếp câm súng đánh giặc. Và viết về chính sự hy sinh của những người thân của mình đó là bài “Phan Thiết có anh tôi” của nhà thơ Hữu Thỉnh và “Nấm mồ và cây trầm” của nhà thơ Nguyễn Đức Mậu. Người anh trai của Hữu Thỉnh hy sinh ở Phan Thiết khi cùng mọi người đi lấy nước cho đồng đội: “Anh tôi mất sau loạt bom tọa độ/ Mặt anh còn cách nước một vài gang”. Cái khoảng cách giữa lấy nước (cho sự sống) và cái chết thật mỏng manh: “Vài bước nữa/ Thế mà không thể khác/ Biển màu gì thăm thẳm lúc anh đi”. Còn người bạn thân đồng đội tên là Hùng của nhà thơ Nguyễn Đức Mậu thì: “Nhận cái chết cho đồng đội sống/ Ngực chặn lỗ châu mai Hùng đứng thẳng/ Lửa bén vào áo lính tuổi hai mươi”. Cứ ngỡ đây cả hai thi sĩ không làm thơ nữa mà họ chỉ ghi lại, gọi lên những phút giây oanh liệt ấy, những thời khắc lịch sử ấy. Để rồi thăng hoa một chiêm nghiệm sự sống hồi sinh từ cái chết hữu hình. Với Hữu Thỉnh người anh trai vẫn sống trong ký ức của nhà thơ: “Không nằm trong nghĩa trang/ Anh ở với đời anh xanh vào cỏ/ Cỏ ở đây thành nhang khói nhà mình/ Đồi ở đây cũng là con của mẹ”. Ở Nguyễn Đức Mậu có một biểu tượng: “Đất đắp mộ Hùng bom trộn lẫn/ Cây trầm cháy dở thay nén nhang”. Và : “Cây trầm đẹp như cuộc đời chiến sĩ/ Sống tươi tốt bao niềm tin bình dị/ Thân hy sinh thơm đất, thơm trời”. Đó cũng chính là tượng đài bất tử sống mãi với thời gian, sống mãi trong ký ức, sống mãi như là một sự trường tồn trong văn học.

 Thơ viết về thương binh, những người “Tàn mà không phế”, những người không chỉ mất một phần máu thịt mà còn mang trong mình những cơn sốt sét rừng âm ỉ, những di chứng của chất độc da cam. Tôi thật ấn tượng khi chọn hai bài thơ viết về những người thương binh cụt chân bắt đầu từ giai điệu thiết tha “Vết chân tròn trên cát” của nhạc sỹ Trần Tiến. Đôi chân đối với mỗi con người thật quan trọng, vì luôn phải hoạt động trong môi trường cuộc sống xã hội thường ngày. Đôi bàn chân đã mất đó từng cùng họ hành quân qua bao chiến trường khói lửa. Tướng quân Huỳnh Văn Nghệ là một thi sĩ, trong thời kỳ chống Pháp đã viết bài thơ “Tiếng hát giữa rừng” kể về một chiến sĩ bị thương phải cưa chân bằng cưa thợ mộc không thuốc gây mê. Để quên đi nỗi đau đớn tột cùng đó anh đã hát vang bài Quốc ca với một sự chịu đựng phi thường đáng khâm phục: “Cưa cứ cưa, xương cứ đứt/ Máu cứ rơi trong từng vết đỏ bông/ Hai bàn tay xiết chặt đôi hông/ Dồn hết phổi vào trong câu hát/ Đoàn quân Việt Nam đi chung lòng cứu quốc/ Đã hát đi hát lại bao lần/ Vẫn chưa đứt xương chân/ Vẫn chưa ngừng máu đỏ”. Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ, nhà thơ thần đồng Trần Đăng Khoa đã viết bài thơ “Bàn chân thầy giáo”: “Bàn chân thầy gửi lại Khe Sanh/ Hay Tây Ninh, Đồng Tháp/ Bàn chân đạp xuống đầu lũ giặc/ Cho lẽ sống làm người”. Người thầy giáo thương binh trở về giảng đường với những trang sách và các em thơ với đôi nạng gỗ xếp bên bàn. Chính cái đôi nạng gỗ ấy đã vỡ vạc ra bao điều, đã gieo vào tâm hồn các em những ý nghĩ sâu sắc có sức thuyết phục hơn cả những bài học luân lý mà ở lứa tuổi học trò Trần Đăng Khoa đã nhận ra: “Dấu nạng hai bên như hai hàng lỗ đáo/ Chúng em nhận ra bàn chân thầy giáo/ Như nhận ra cái chưa hoàn hảo/ Của cả cuộc đời mình”. Lại có những “vết thương lòng” chia cắt không chỉ là thể xác mà cả tâm hồn, sự trống vắng cô đơn, sự thiếu hụt tình cảm của bao cô thanh niên xung phong trở về quá tuổi và vào chùa thành sư nữ. Nhà thơ Phạm Tiến Duật trong trường ca “Tiếng bom và tiếng chuông chùa” viết thật xúc động về người nữ thương binh từng bị những mảnh bom xuyên vào đầu đau nhức những khi trái gió trở trời: “Sao sư thầy không gõ mõ/ Lại vừa tụng kinh vừa gõ đầu mình/ Có thể nào những giây phút thời bình/ Còn có thể làm vết thương thủa nào tái phát”. 

Chiến tranh đã đi qua nhưng khi trở lại dòng sông Thạch Hãn, người cựu chiến binh Lê Bá Dương đã nức nở, thổn thức: “Đò lên Thạch Hãn xin… chèo nhẹ/ Đáy sông còn đó bạn tôi nằm/ Có tuổi hai mươi thành sóng nước/ Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm”. Cũng như năm xưa trong kháng chiến chống Pháp, nhà thơ – Người lính Tây tiến Quang Dũng đã từng độc hành khúc tráng ca lẫm liệt bi thiết: “Rải rác biên cương mồ viễn xứ/ Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh/ Áo bào thay chiếu anh về đất/ Sông Mã gầm lên khúc độc hành”. Vâng, máu xương của các anh hùng liệt sĩ đã hóa thân vào mỗi ngọn núi, dòng sông đất nước, đã hóa thân vào mỗi trang thơ, trang văn cho các thế hệ mai sau. Đó chính là tượng đài được dựng nên bất tử trong trái tim mỗi người…

NGUYỄN NGỌC PHÚ 

Website Phòng Qln &Amp; Ct Công Ty Đtpt Thủy Lợi Sông Đáy

Cô viết xong bức thư thứ nhất, đọc lại rồi xé đi, viết bức thứ hai rồi lại xé.

Cuối cùng, khi đã viết xong bức thứ ba, cô đưa cho nhân viên bưu điện yêu cầu đánh điện khẩn.

Khi bức điện đánh xong và cô gái đã ra về, nhân viên bưu điện tò mò giở lại hai bức điện đã xé và đọc.

Bức thứ nhất: ‘Tất cả đã hết. Em không muốn thấy mặt anh nữa!’.

Bức thứ hai: ‘Đừng viết cho em và đừng tìm gặp em nữa!’.

Còn nội dung bức gửi đi là: ‘Hãy đến ngay với em! Mong anh!’.

Một quý cô đang đi thì có một người phụ nữ xấu xí khác bắt chuyện và xin vài đôla để ăn tối. Quý cô nói:

– Nếu tôi cho cô tiền, cô sẽ đi mua rượu phải không?

– Không thưa bà! Tôi đã bỏ rượu cách đây nhiều năm rồi.

– Vậy cô sẽ dùng tiền để đi mua sắm?

– Không! Tôi không lãng phí thời gian để đi mua sắm. Tôi cần tiền để duy trì mạng sống.

– Như vậy là cô sẽ dùng tiền để đi thẩm mỹ viện?

– 20 năm nay tôi chưa cắt tóc lần nào.

– Thôi được rồi, tôi sẽ không cho cô tiền. Cô sẽ đi ăn tối với vợ chồng tôi.

– Chồng bà sẽ không giận chứ? Tôi biết mình bẩn thỉu, rách rưới…

– Không sao cả! Tôi muốn cho ông xã tôi thấy rằng một người phụ nữ sẽ như thế nào nếu không rượu, không mua sắm và không thẩm mỹ viện…!

Một anh chàng muốn rủ cô bạn gái đi xem phim.

Cô bạn từ chối, lấy cớ là ngày mai có bài kiểm tra nên phải ở nhà học bài.

Cậu buồn lắm, nhưng vẫn cố gặng:

– Có cái bài kiểm tra thôi mà cũng sợ. Làm như tận cùng thế giới không bằng.

Cô bé liền cự lại:

– Không biết gì mà bày đặt. Cái bài kiểm tra này quan trọng lắm. Để giải thích cho mà nghe. Nếu mà bài kiểm tra này có điểm xấu, rồi cuối khóa điểm không đủ thì mình sẽ rớt cái lớp này. Mà rớt cái lớp này thì sẽ không tốt nghiệp được. Mà không tốt nghiệp được thì không kiếm được việc làm tốt. Mà không có việc làm tốt thì không chăm lo được cho gia đình. Gia đình là nền tảng của xã hội và quốc gia, cho nên nếu gia đình khủng hoảng sụp đổ thì quốc gia khó khăn. Quốc gia là một phần của thế giới, khi quốc gia suy sụp thì thế giới sao tồn tại được. Thế giới lại là một phần của vũ trụ, nó không tồn tại thì vũ trụ sẽ rối loạn… Vậy thử hỏi, cái bài kiểm tra này có quan trọng hay không?

Đang say sưa sáng tác tiểu phẩm ca ngợi phụ nữ, nhà văn chợt dừng bút hỏi vợ:

– Em có nhớ 15 năm trước phụ nữ ăn mặc và trang điểm như thế nào không nhỉ?

– Ôi dào! Chỉ cần ngắm em là anh biết ngay thôi!

Ông chồng ngắm một lúc:

– Anh vẫn chưa hiểu.

– Uhm cũng đúng. Bao nhiêu năm nay anh chỉ lo văn thơ mơ mộng, nên em làm gì có tiền sắm đồ mới!

– !?!

Jill phàn nàn với cô bạn gái Nina:

– Rosey bảo với tớ là cậu đã kể cho cô ấy nghe bí mật mà tớ đã bảo cậu không được kể cho cô ấy biết.

– Ừ.

Nina tỏ vẻ thất vọng nói tiếp:

– Nhưng tớ đã bảo cô ấy là đừng nói cho cậu biết là tớ đã cho cô ấy biết mà.

– Ồ vậy à?

Jill thở dài nói:

Ở hồ bơi, một người đàn ông vẻ mặt rạng rỡ quay về chỗ vợ.

Thấy ông chồng mình vừa về bà vợ hỏi:

– Anh vừa đi đâu về thế?

– Ở đằng kia anh thấy một cô gái đẹp tuyệt trần nằm dài trên bờ, gần như không mặc gì, chỉ mỗi tờ báo che trên bụng.

Bà vợ gầm lên:

– Rồi sao nữa?

– Anh bèn cầm tờ báo lên.

Lúc này bà vợ quay đi tìm cây chổi và hỏi ngược lại:

– Và anh đã thấy những gì khiến anh phấn khích chứ!

– Đúng thế. Tờ báo đăng tin giá cổ phiếu mình mua tăng lên 10%.

Nghe đến đây bà vợ quăng cây chổi và thốt lên:

Bốn phụ nữ sống cạnh nhà nhau được mời dự một bữa tiệc.

Họ gặp nhau để bàn về việc chọn trang phục. Cuối cùng, họ quyết định chọn màu trang phục hợp với màu tóc của chồng họ.

Phụ nữ thứ nhất nói:

– Tóc chồng tôi màu đỏ nên tôi sẽ mặc quần áo màu đỏ.

Phụ nữ thứ hai nói:

– Tôi mặc màu đen vì tóc chồng tôi đen tự nhiên.

Phụ nữ thứ ba :

– May cho tôi, tôi thích màu vàng và tóc chồng tôi cũng màu vàng luôn.

Người thứ tư lộ rõ vẻ bối rối, lặng lẽ không nói gì. Một trong ba người kia hỏi:

– Chị thích màu gì, nói nghe xem?

Phụ nữ thứ tư đáp dè dặt:

– Chồng tôi bị hói, không lẽ tôi…

Một cô nàng tóc vàng xinh đẹp và gợi cảm mời một người thợ tới nhà để sửa tivi.

Sau khi công việc kết thúc, cô gái trả tiền cho anh thợ, và thì thầm:

– Tôi phải đưa ra một đề nghị bất thường với anh. Nhưng trước hết, tôi xin anh hãy hứa giữ bí mật chuyện này, nhất là đối với chồng tôi!

Anh thợ chấp thuận ngay và cùng cô gái vào phòng trong một tâm trạng khấp khởi và hồi hộp. Tiến gần bên chiếc giường ngủ, cô gái nói tiếp:

– Chồng tôi là một người đàn ông nhu nhược về thể chất, cho nên bất lực trong chuyện này. Giờ đây, chỉ có tôi với anh. Tôi là một phụ nữ và anh là một người đàn ông, còn kia là chiếc giường ngủ…

Tóc vàng ngập ngừng.

Anh thợ hồi hộp giọng hổn hển:

– Vâng! Tuyệt quá!

– Kể từ khi tôi nhìn thấy anh ở ngoài cửa tôi đã biết anh thích hợp với chuyện đó.

– Vâng, vâng, vâng…

– Vậy anh có thể… khiêng giúp tôi cái giường này lên tầng 3 được không?

– !?!

Thấy ông bạn mình buồn, cô gái liền hỏi:

– Sao ông buồn vậy?

– Có người vừa nói tôi xấu trai nhất thế giới này bà ạ!

– Vui lên đi, tôi thấy ít nhất một nửa thế giới này không đẹp trai bằng ông.

– Thiệt hả?

– Ừa!

– Cám ơn bà, nhưng sao bà biết một nửa thế giới không đẹp trai bằng tui?

– Vì một nửa thế giới là phụ nữ mà.

– @@

Cấm Trẻ Em Dưới 18 Tuổi 2022

Thấy trong người có nhiều đổi khác, cô gái mới lớn đi khám bác sĩ. Ông ta tuyên bố không cần úp mở rằng cô đã có thai được gần 3 tháng. Sau phút choáng váng, cô gái vật vã khóc lóc than thân trách phận.

– Trời ơi! – Cô than vãn. – Nếu biết sự thể sẽ xảy ra như thế này, tối hôm ấy cháu đã không ở nhà với bạn trai mà theo bố mẹ cháu đi xem chiếu phim.

– Nếu thế thì đã không có chuyện! – Ông bác sĩ nhún vai. – Nhưng tại sao tối hôm ấy cháu không đi xem phim?

– Bố cháu không cho đi! – Cô gái gạt nước mắt đáp. – Phim cấm trẻ em dưới 18 tuổi.

2

/

5

(

2

bình chọn

)

Bạn đang đọc nội dung bài viết Lâu Đài Dưới Đáy Biển trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!