Đề Xuất 12/2022 # Kể Sáng Tạo Nội Dung Của Bài Thơ Ánh Trăng Theo Lời Của Tác Giả / 2023 # Top 18 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 12/2022 # Kể Sáng Tạo Nội Dung Của Bài Thơ Ánh Trăng Theo Lời Của Tác Giả / 2023 # Top 18 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Kể Sáng Tạo Nội Dung Của Bài Thơ Ánh Trăng Theo Lời Của Tác Giả / 2023 mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Đề bài: Sau khi học xong bài Ánh Trăng, em hãy chuyển nội dung của bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy thành một câu chuyện theo lời kể của tác giả

Tôi từng là một người lính trưởng thành trong kháng chiến, tôi từng cầm sứng bảo vệ cho cuộc sống của những người thân và giành độc lập cho dân tộc. Đó là những ngày tháng thật sự khó khăn nhưng cũng thật sự ý nghĩa đối với tôi. Bởi đó là những ngày tháng tôi cùng đồng đội chiến đấu, cùng đồng đội sẻ chia những gian khổ cũng như những niềm vui của cuộc sống nơi chiến trường.Tôi vẫn thường cho rằng đó là những kí ức mà tôi sẽ mang theo suốt đời, sẽ khắc khoải trong tâm hồn tôi nhưng thực tại thì không phải vậy. Khi đất nước được độc lập, tôi sống trong một hoàn cảnh mới, trước guồng quay của cuộc sống tôi dường như quên đi những kí ức xưa của mình, khi bang hoàng nhận ra thì chỉ có lại sự chua xót, day dứt khôn nguôi.

Tôi sinh ra và lớn lên trên một vùng quê nghèo, nơi con người sống đoàn kết, chan hòa với thiên nhiên. Cuộc sống của tôi gắn liền với không gian của sông nước, rừn núi. Khi đã trưởng thành hơn rồi thì tôi đi bộ đội, vào chiến trường cuộc sống vô cùng khó khăn, thiếu thốn. Người duy nhất luôn ở bên tôi chhia sẻ những buồn vui muộn phiền, người luôn đồng hành cùng tôi trong các cuộc hành quân thâu đêm, đó không phải ai khác mà chính là vầng trăng:

“Hồi nhỏ sống với đồng

Với sông rồi với bể

Hồi chiến tranh ở rừng

Vầng trăng thành tri kỉ”

Cuộc sống của tôi luôn gắn liền với tự nhiên, những kỉ niệm tuổi thơ, kỉ niệm của những ngày chiến đấu cũng gắn liền với những hình ảnh bất tử ấy của tự nhiên. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể quên đi những kí ức, những người bạn đồng hành trong ngày tháng gian khổ nhất ấy, thế nhưng tôi đã có những lúc quên đi cuộc sống hồn nhiên, chân chất đáng nhớ nhất của đời người ấy:

“Trần trụi với thiên nhiên

Hồn nhiên như cây cỏ

Ngỡ không bao giờ quên

Cái vầng trăng tình nghĩa”

Chiến tranh qua đi, hòa bình lập lại tôi trở về với cuộc sống của mình, giờ đây khi thời thế đã đổi thay, tôi cũng có một cuộc sống mới với những thay đổi mới. Đó là cuộc sống nơi thành thị tấp lập, gắn liền với cuộc sống của tôi lúc này không còn là sông, đồng, bể mà đó là những ngôi nhà cao tầng, những hào nhoáng nơi đô thị ồn ào, tấp nập. Ngay cả vầng trăng tình nghĩa cũng dường như trôi vào quên lãng, để khi đi trên đường, tôi và người bạn tri kỉ ấy bỗng chốc trở thành những người dưng qua đường.

“Từ hồi về thàn phố

Quen ánh điện cửa gương

Vầng trăng đi qua ngõ

Ngỡ người dưng qua đường”

Đến bây giờ nghĩ lại tôi mới thấy cái khoảng cách khủng khiếp mà không gian sống mang lại, nó khiến cho con người vô tình quên đi những kí ức, những kỉ niệm và những người tri kỉ, đúng như câu nói “xa mặt cách lòng”, những thứ không ở bên ta, không còn tác động đến cuộc sống của ta thường tạo ra một khoảng cách vô hình, khoảng cách ấy làm cho con người và những kỉ niệm xa nhau, dường như cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên hệ mật thiết trước đó.

Tôi không đổ lỗi hoàn toàn cho hoàn cảnh sống mà trách mình vô tình nhiều hơn, tôi đã không làm chủ được chính mình, trong vòng xoay của cuộc sống mới, tôi vô tình bị cuốn vào đó mà quên hết đi những kỉ niệm, những tình nghĩa đã có trong quá khứ. Để khi những hào nhoáng của cuộc sống mới chợt tắt tôi mới bàng hoàng nhận ra thứ quan trọng mà mình đã vô tình lãng quên.

“Thình lình đèn điện tắt

Phòng buyn- đinh tối om

Vội bật tung cửa sổ

Đột ngột vầng trăng tròn”

Vào buổi tối hôm ấy, khi đang ngồi xem truyền hình thì bỗng dưng đèn điện trong nhà vụt tắt, bóng đèn buyn- đinh tối om, theo thói quen cũng có thể là phản xạ không có điều kiện, tôi vội đến bên cửa xổ và mở hai cánh cửa ra. Lúc ấy trong đầu tôi chỉ có suy nghĩ là tìm chút ánh sáng từ bên ngoài, nhưng tôi không biết chính cái mở cửa định mệnh ấy đã khiến cho những kí ức như dòng thác lũ chảy về trong tâm hồn của tôi, gợi nhắc cho tôi về những kỉ niệm đã qua, cũng là lời nhắc nhở về sự vô tình của tôi trong thời gian qua. Hình ảnh vầng trăng tròn xuất hiện trước mắt khiến cho tôi ngỡ ngàng, choáng ngợp và có chút gì đó đau đớn, day dứt như nhận ra thứ vô cùng quan trọng mà mình lỡ lãng quên.

“Ngửa mặt lên nhìn mặt

Có cái gì rưng rưng

Như là đồng là bể

Như là sông là rừng”

Đối diện với vầng trăng tròn, tôi như nhìn thấy những kỉ niệm, những tình nghĩa đã qua trong thời gian quá khứ, vì vậy mà nhìn thấy vầng trăng tôi như tự soi chiếu được sự vô tâm hững hờ của chính bản thân mình, là giây phút tôi chợt nhận ra những ân tình, những kỉ niệm vẫn hiện hữu trong cuộc sống của tôi, nhưng bằng cách vô tình nhất tôi đã lãng quên đi nó, để giờ đây khi nhận thức được thì tôi lại thấy vô cùng đau đớn, xót xa. Tất cả những kí ức ùa về, những hình ảnh của tuổi thơ, những người bạn gắn bó thân thiết, rừng, sông, bể cũng cũng dạt dào trở về như nhắc nhở đến sự vô tình của tôi.

“Trăng cứ tròn vành vạnh

Kể chi người vô tình

Ánh trăng im phăng phắc

Đủ cho ta giật mình”

Vầng trăng như biểu tượng của những kỉ niệm, những tình nghĩa, ân tình. Tôi xót xa nhận ra rằng những tình nghĩa khi xưa của vầng trăng vẫn vẹn nguyên, vẹn nguyên như cái vành vạnh của hình dáng của vầng trăng. Vầng trăng mang theo tình nghĩa vẫn luôn bên tôi nhưng tôi lại quá vô tình khi lãng quên đi người bạn tri kỉ cùng biết bao nhiêu kỉ niệm. Ánh trăng trầm lặng không còn sinh động như xưa, sự im lặng như chính bản án tố cáo sự vô tâm hững hờ của tôi, tôi giật mình nhận ra mình đã quên đi thứ tình nghĩa sâu nặng nhất của cuộc đời mình.

Tôi đã trải nghiệm từng lãng quên và được đánh thức dậy những phần kỉ niệm, thứ cảm giác xót xa day dứt ấy khiến cho tôi thức tỉnh, tôi hối hận vì sự vô tình của mình, vì vậy chúng ta hãy sống tình nghĩa, và đừng bao giờ quên đi những kỉ niệm, vì đó là khoảng thời gian đáng nhớ của chúng ta.

TỪ KHÓA TÌM KIẾM

ÁNH TRĂNG

ANH TRANG

BÀI THƠ ÁNH TRĂNG

PHÂN TÍCH BÀI ÁNH TRĂNG

KỂ CHUYỆN TỪ BÀI ÁNH TRĂNG

Hãy Chuyển Nội Dung Bài Thơ Việt Bắc Của Tố Hữu Sang Văn Xuôi Theo Lời Kể Của Tác Giả / 2023

Đề bài: Hãy chuyển nội dung bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu sang văn xuôi theo lời kể của tác giả.

Bài làm

Trong cuộc kháng chiến chống thực dân pháp của nhân dân ta đã kết thúc tốt đẹp với những thắng lợi làm nên lịch sử vẻ vang của dân tộc. Chiến thắng lịch sử điện biên phủ đã làm cho thực dân Pháp phải cuốn gói ra khỏi bờ cõi nước ta.

Trong những năm tháng gian khổ khó khăn quân và dân ta đã gắn bó keo sơn. Những người chiến sĩ cụ Hồ đã gắn bó với vùng đất Việt Bắc thân yêu như mảnh đất quê hương thứ hai, của mình. Đúng như câu nói của nhà thơ Chế Lan Viên rằng:

Khi ta ở chỉ là nơi đất ở Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”

Trong những năm kháng chiến giải phóng dân tộc quân đội chúng tôi được những người dân đồng bào dân tộc thiểu số hết sức đùm bọc giúp đỡ che chở cho chúng tôi trước bom đạn của kẻ thù, chia sẻ cho chúng tôi những miếng cơm manh áo, tình cảm gắn bó ấy làm sao có thể nào quên.

Giờ đây, hòa bình lập lại trên miền Bắc quê hương ta, mở ra cho đất nước ta một thời kỳ mới. Bác Hồ kính yêu của chúng ta và những người chiến sĩ cách mạng như chúng tôi phải trở về thủ đô, trở về quê hương của mình, giờ phút chia ly kẻ ở người đi sắp tới gần.

Buổi sáng hôm đó, đồng bào dân tộc vùng Việt Bắc ra chia tay, chào tạm biệt chúng tôi rất đông, tâm trạng lưu luyến không muốn rời đi. Những cụ già tóc trắng, nước da nhăn nheo vì mưa nắng, mồm bỏm bẻm nhai trầu nắm lấy bàn tay chúng tôi níu kéo không rời, khiến cho tôi cảm thấy rưng rưng nước mắt.

Những lời chúc sức khỏe, những kỷ niệm gợi nhớ một thủa gắn bó sống chết có nhau, giờ đây như một thước phim quay chậm, đưa chúng tôi trở lại với quá khứ hào hùng, bi tráng. Trưởng bản ra tận nơi gặp trưởng đoàn chiến sĩ dặn dò những lời nó ân cần

“Cán bộ về dưới đó hãy nói lại với Bác là đồng bào dân tộc Việt Bắc chúng tôi luôn nhớ Bác. Khi nào có dịp nhất định chúng tôi sẽ xuống thăm hỏi sức khỏe của Bác. Mong Bác sức mạnh, chí bền, để lãnh đạo dân tộc ta tới ngày giải phóng Miền Nam thống nhất đất nước”

Những chiếc xe ô tô đưa bộ đội về lại quê hương bắt đầu nổ máy chuẩn bị lăn bánh. Những giọt nước mắt, những cái nắm tay thật chặt thể hiện bao lời muốn nói, giây phút xúc động nghẹn lời, có biết bao điều muốn nhắn gửi, muốn thể hiện nhưng tất cả đều nghẹn ứ lại nơi cuống họng chẳng thể nói ra.

Tôi nhớ những đêm bị giặc đuổi bắt chạy trong rừng già, rồi được người dân Việt Bắc giấu dưới hầm trú ẩn, lau những giọt máu vương rớt lại trên mặt đất. Những bà cụ tóc đã bạc màu sương nắng, sức khỏe yếu ớt nhưng tinh thần cách mạng thì vô cùng kiên cường bất khuất. Bọn chạy vào nhà hỏi lớn, kèm tiếng súng bắn tỉa không ngớt, tiếng chó sủa inh tai “Có thấy hai thằng lính cách mạng vừa chạy qua đây không?

Mế già ngồi nơi bếp lửa giả vờ lãng tai nói lớn “hở ông hỏi gì cơ nhà tôi không có rượu?

Thằng tay sai bực mình hỏi lại giọng to hơn, gay gắt hơn “Bà có thấy ai chạy qua đây không?

Mế già đáp trả “Tôi đã bảo là không có rượu mà ông cứ hỏi gì mà hỏi hoài”

Tên tay sai bực mình đá chân vào cánh cửa bỏ ra ngoài, đợi một lúc khi tiếng chó sủa tiếng người đi xa mế già mới âm thầm đi xuống hầm trú ẩn kêu hai người chiến sĩ cách mạng đi ra.

Mế còn ấn vào tay hai người chiến sĩ một bọc cơm nắm với mấy củ khoai nóng vừa luộc bảo cầm đi ăn đường không đói. Tình cảm chân thành của người dân trong kháng chiến, nuôi dấu chiến sĩ cách mạng, ơn này biết bao giờ chúng tôi mới trả được, giờ chia xa chỉ biết rưng rưng dòng lệ, mang theo những ân tình mà mế già và người dân vùng Việt Bắc đi xa

Tôi nhớ tới thiên nhiên Việt Bắc chẳng có nơi nào đẹp như nơi đây bốn mùa hoa thắm, cỏ cây xanh tốt, con người ở đây thì hiền lành, phúc hậu chân chất hăng say lao động sản xuất. Mùa đông những rừng hoa chuối đỏ tươi khiến cho con người mê mải say đắm trước vẻ đẹp của thiên nhiên đất trời. Những người con gái lên rừng hái măng, làm nương rẫy hình ảnh các cô thôn nữ nhanh nhẹn hoạt bát vừa làm việc nương rẫy vừa ca những khúc ca ru gọi mùa xuân tới.

Mùa xuân những cánh rừng hoa mơ trắng tinh khôi hương thơm bay ngào ngạt, làm cho không khí mùa xuân thêm rộn ràng, rừng núi, người con gái thoăn thoắt chuốt những sợi giang đan nón che mưa che nắng. Trong mùa hè tiếng ve kêu râm ran khắp khu rừng, làm cho cảnh vật trở nên hoạt náo vô cùng. Người con gái hái măng lên rừng làm rẫy làm gợi lên bao nhớ nhung trìu mến. Sang thu trong ánh trăng sáng tỏ, gợi lên những lãng mạn ngày thu

Người con gái với tiếng hát tha thiết thủy chung trước sau như một làm say đắm lòng người.

Tất cả những kỷ niệm về con người và thiên nhiên nơi đây đều nằm trọn trong trái tim những người chiến sĩ chúng tôi, giờ chia ra nó như một phần dấu ấn của tuổi trẻ, một phần máu thịt của chúng tôi mãi mãi nằm lại nơi này, trong hồn đất trong tấm lòng những người dân đồng bào Việt Bắc.

Dựa Vào Bài Thơ “Ánh Trăng” Của Nguyễn Duy, Kể Lại Câu Chuyện Bằng Lời Của Tác Giả. / 2023

Vầng trăng dịu mát, sáng trong, vầng trăng huyền diệu từ bao giờ đã trở nên thân thương gắn bó với con người. Nếu như Bác Hồ kính yêu xem trăng như bạn bè tri âm “Trăng vào cửa sổ đòi thơ” thì tôi lại coi trăng là nguồn sáng lung linh để rửa sạch tâm hồn. Mỗi khi đứng nhìn trời đêm với ánh trăng, lòng tôi lại dạt dào cảm xúc.

Thuở còn bé cho đến lúc trưởng thành, một không gian tuổi thơ đầy tiếng cười vẫn lung linh trong kí ức của tôi: đồng,sông,bể. Từ không gian đầy ắp kỉ niệm đẹp đẽ ây, tôi chợt nhận ra niềm say mê, sảng khoái của mình không hề có một chút phai nhòa. Trong cái mát lành dịu ngọt của quê hương, ánh trăng tràn ngập khắp mọi nơi. Không gian cứ mở rộng bao la bát ngát theo nhịp sống con người. Thời gian không ngừng vận động và tôi đã lớn lên từ nơi ấy, trở thành một chiến sĩ. Khi xa quê, tay cầm súng bước vào cuộc chiến, nỗi nhớ thương chợt hiện về giằng xé tâm hồn tôi. Vậy là từ nay, tôi sẽ chẳng còn đắm mình vào những trò chơi trẻ con nữa. Chẳng thể cùng bạn bè thả diều, tắm sông,chăn trâu vào những trưa hè được nữa. Trong những tháng ngày ở chiến trường, tôi chỉ có thể làm bạn cùng ánh trăng lúc đêm thanh vắng. Bỗng phút chốc đó, dường như người và trăng đã trở nên gắn bó. Ánh trăng là bạn tri kỉ chia sẻ mọi gian nan thiếu thốn, mọi buồn vui sướng khổ trong những năm tháng chiến đấu. Như vậy là tuổi thơ chớp mắt mà đã trôi qua. Cái còn lại lúc này là vầng trăng đơn sơ, chung thủy.

Cái dừng chân giữa ranh giới của ấu thơ và trưởng thành. Ánh trăng soi rọi về quá khứ, tiếng nói tâm tình trong tôi trở nên sâu lắng, thiết tha. Trăng hồn nhiên như trẻ thơ, trăng chân thành như bè bạn, trăng gắn bó sâu nặng với con người mà không gì có thể ngăn cách.

Lưu Huỳnh Bảo Trâ @ 22:02 03/12/2015 Số lượt xem: 12592

Kể Sáng Tạo Truyện Cổ Tích Ông Lão Đánh Cá Và Con Cá Vàng Theo Lời Kể Của Ông Lão Đánh Cá / 2023

Đề bài: Kể sáng tạo truyện cổ tích Ông lão đánh cá và con cá vàng theo lời kể của ông lão đánh cá

Hai vợ chồng tôi làm nghề đánh cá. Chúng tôi ở trong một túp lều nát bên bờ biển. Ngày ngày tôi đi thả lưới, còn vợ tôi ở nhà kéo sợi. Tuy nghèo nhưng chúng tôi sống khá đầm ấm.

Một hôm, tôi ra biển đánh cá. Lần đầu kéo lưới chỉ có bùn; lần thứ hai chỉ toàn rong biển. Tôi thở dài ngao ngán và kéo tiếp lần thứ ba. May quá, trong lưới là một con cá vàng to và đẹp. Sẽ bán được món tiền kha khá đây – tôi thầm nghĩ như vậy và thò tay vào lưới toan bắt cá.

Bỗng con cá cất tiếng kêu van:

– Ổng lão ơi! Ồng làm phúc thả tôi trở về biển cả, tôi sẽ xin đền ơn ông, ông muốn gì cũng được

Tôi ngạc nhiên quá, nhưng rồi cũng thả con cá xuống biển. Tôi bảo nó:

– Trời phù hộ cho ngươi! Ngươi trở về biển khơi mà vùng vẫy. Ta không đòi gì cả, ta cũng chẳng cần gì.

Về nhà, tôi kể lại chuyện cá vàng cho vợ tôi nghe. Ai ngờ, mụ nổi xung lên mắng tôi:

– Đồ ngốc! Sao lại không bắt con cá đền cái gì? Đòi một cái máng cho lợn ăn không được à? Cái máng của nhà ta đã gần vỡ rồi.

Thấy mụ vợ nói cũng có lí, tôi liền đi ra biển. Biển gỢn sóng êm ả. Tiếng sóng rì rào ca hát thật vui tai. Tôi cất tiếng gọi cá vàng. Con cá lập tức bơi lên và ân cần hỏi tôi:

– Ông lão ơi! Ông cần gì thế?

Tôi chào con cá và bảo:

– Cá ơi! Giúp tôi với. Mụ vợ tôi nó mắng tôi và đòi tôi xin cá cho một cái máng lợn mới. Máng nhà tôi đã sắp hỏng rồi.

Con cố vàng cười:

– Ông lão ơi! Xin ông đừng băn khoăn gì cả. Ồng cứ về đi. Rồi ông sẽ có một cái máng mới.

Tôi về đến nhà thì mụ vợ tôi đã có một cái máng mới thật. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Ai ngờ, mụ lại quát to hơn:

– Đồ ngu! Đòi một cái máng thật à? Mỗt cái máng thì thấm vào đâu? Đi tìm lại con cá và đòi một cái nhà rộng.

Tôi lắc đầu nhìn mụ nhưng rồi cũng đi ra biển. Biển xanh hình như không hài lòng nên đã nổi sóng. Tôi gọi con cá vàng, con cá bơi lên hỏi:

– Ông lão ơi! Ông cần gì thế?

Tôi chào con cá và nói:

– Giúp tôi với, cá ơi! Mụ vợ tôi lại mắng nhiều hơn và không để cho tôi yên chút nào. Mụ đòi một toà nhà đẹp.

Con cá ôn tồn bảo tôi:

– Ông lão ơi, đừng bàn khoăn quá. Thôi hãy về đi. Vợ ông sẽ được một cái nhà rộng và đẹp.

Tôi trở về. Tôi không tin vào mắt mình nữa, túp lều tranh rách nát của tôi đã biến đâu mất, thay vào đó là một ngôi nhà đẹp, có cổng bằng gỗ lim, trong nhà sáng sủa, quét vôi trắng xoá, và mụ vợ tôi đang ngồi bên cửa sổ. Tôi thầm nghĩ: Chắc lần này mụ vợ mình hài lòng rồi. Nhưng trông thấy tôi, mụ vợ tôi lại mắng:

– Đồ ngu! Sao ngốc thế? Đòi một cái nhà thôi à? Trời! Đi tìm ngay con cá và bảo nó rằng: Tao không muốn làm một mụ nông dân quèn, tao muôn làm một bà nhất phẩm phu nhân kia.

Tôi không sao hiểu nổi mụ. Thật là được voi đòi tiên. Nhưng thấy mụ giận dữ quá, tôi cũng đâm e ngại, không dám nói gì, đành đi ra biển. Biển xanh đã nổi sóng dữ dội. Tôỉ run run gọi con cá vàng, cá bơi lên hỏi tôi:

– Ông lão ơi! Ông cần gì thế?

Tôi chào con cá và lắp bắp nói:

– Giúp tôi với cá ơi! Mụ vợ tôi lại phát khùng lên, nó chẳng để cho tôi yên chút nào. Bây giờ nó không muôn làm nông dân nữa mà muốn làm một bà nhất phẩm phu nhân.

Con cá vàng an ủi tôi:

– Ồng lão ơi! Đừng lo lắng quá. Trời sẽ phù hộ cho ông.

Tôi lại trở về. Tôi bàng hoàng không tin vào mắt mình nữa. Trước mắt tôi, một lâu đài rộng lớn và lộng lẫy, xung quanh lâu dài là những thảm hoa rực rỡ sắc màu, ngào ngạt hương thơm. Mụ vợ tôi đang đứng trên thềm cao, mình.khoác áo lông, đầu đội mũ nhiễu hoa, cổ quấn ngọc trai, tay đeo nhẫn vàng, chân đi giày đỏ. Nom mụ thật quý phái. Xung quanh mụ, kẻ hầu, người hạ tấp nập, còn mụ thì liên mồm quở mắng họ. Tôi bảo mụ.

– Kính chào phu nhân, chắc bây giờ bà đã thoả nguyện rồi chứ?

Không cần giữ thể diện cho chồng mình trước mặt bọn gia nhân, mụ quay sang mắng tôi một trận rồi bắt tồi xuống quét dọn chuồng ngựa. Sao mụ có thể cư xử với tôi như vậy nhỉ? Nhưng tôi không dám trái lời mụ.

Tôi tưởng lần này mụ đã thoả mãn lắm rồi. Nào ngờ, được vài tuần lễ, mụ lại giận dữ gọi tôi đến, bắt tôi đi tìm cá vàng:

– Lão đi tìm con cá và bảo nó tao không muốn làm một bà phu nhân nữa, tao muôn làm nữ hoàng kia.

Tôi hoảng sợ kêu lên:

– Mụ nói gì thế? Mụ có lẫn không? Mụ không có học lại đanh đá chua ngoa, mà lại đòi làm nữ hoàng? Mụ không sợ mọi người chế giễu sao?

Mu vơ tôi bèn nổi trân lôi đình, tát vào măt tôi:

– Mày cãi à? Mày dám cãi một bà nhất phẩm phu nhân à? Đi ngay ra biển, nếu không tao sẽ cho người lôi cổ đi.

Tôi không dám trái lời mụ, đành lủi thủi đi ra biển. Trời, biển nổi sóng mù mịt quá. Tôi lo ngại không dám gọi cá vàng. Nhưng rồi nghĩ đến cơn thịnh nộ của mụ vợ, tôi đành kêu gọi con cá. Con cá bơi lên hỏi tôi:

– Ông lão ơi! Ông cần gì thế?

Tôi chào con cá và nói:

– Cá vàng ơi, mụ vợ tôi nổi cơn điên rồi, bây giờ mụ lại muốn làm nữ hoàng kia.

Con cá lạnh lùng bảo tôi:

-Được rồi tôi sẽ giúp lão. Mụ già sẽ là nữ hoàng.

Tôi lại trở về. Thật kinh ngạc. Trước mắt tôi là cung điện nguy nga. Mụ vợ tôi đã thành nữ hoàng đang ngồi ở bàn tiệc. Bọn thị vệ xung quanh, chúng rót mời mụ những thứ rượu và những thứ bánh ngon lành mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy. Xung quanh lại có cả một đội vệ binh gươm giáo chỉnh tề đứng hầu. Trông thấy thế, tôi hoảng sợ, cúi rạp xuống đất chào mụ và nói:

– Kính chào nữ hoàng. Chắc bây giờ nữ hoàng đã thoả lòng rồi chứ?

Mụ vợ tôi không thèm nhìn, ra lệnh đuổi tôi đi. Bọn thị vệ xô tới đẩy tôi ra ngoài, bọn vệ binh cũng chạy tới tuốt gươm doạ chém. Tôi kinh hoàng. Nhân dân không rõ đầu đuôi cũng chạy lại chế giễu tôi: Đáng kiếp! Có thế mới sáng mắt ra, lần sau đừng thấy người sang bắt quàng làm họ nữa.!

Tôi đi ra khỏi cung điện, vừa xấu hổ, vừa buồn bực. tôi lại trở về với nghề đánh cá kiếm sống.

Bỗng một hôm, bọn thị vệ đến bắt tôi đưa vào cung. Tôi nghĩ Chắc mụ vợ mình muốn giết mình.

Trông thấy tôi, mụ nổi cơn thịnh nộ, trừng mắt bảo tôi:

– Mày hãy đi tìm con cá, bảo nó tao không muốn làm nữ hoàng, tao muốn làm Long Vương ngự trên mặt biển, để con cá vàng hầu hạ tao và làm theo ý muốn của tao.

Tôi há hốc mồm kinh ngạc, nhưng tôi không dám cãi mụ. Tôi đành phải di ra biển. Một cơn giông tố kinh khủng kéo đến, biên nổi sóng ầm ầm. Tôi cô trấn tĩnh gọi cá vàng, rồi khẩn thiết van xin:

– Cá ơi, cứu tôi với! Thương tôi với! Tôi sống làm sao được với mụ vợ quái ác này! Mụ lại không muốn làm nữ hoàng nữa, mụ muốn làm Long Vương ngự trên mặt biển, để cá vàng hầu hạ mụ và làm theo ý muốn của mụ.

Con cá vàng nhìn tôi, chỉ lắc đầu không nói gì. Rồi nó quẫy đuôi lặn sâu xuống đáy biển. Tôi đứng trên bờ đợi mãi không thấy cá vàng lên trả lời, đành trở về. về đến nơi, tôi sửng sốt, lâu đài, cung điện biến đâu mất,- trước mặt tôi là túp lều tranh rách nát ngày xưa. Và trên bậc cửa, mụ vợ tôi, với bộ quần áo cũ rách, đang ngồi bên cái máng lợn sứ mẻ. Nước mắt mụ chảy ròng ròng.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Bạn đang đọc nội dung bài viết Kể Sáng Tạo Nội Dung Của Bài Thơ Ánh Trăng Theo Lời Của Tác Giả / 2023 trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!