Đề Xuất 2/2023 # Kể Chuyện Cổ Tích: Bộ Quần Áo Mới Của Hoàng Đế # Top 10 Like | Chungemlachiensi.com

Đề Xuất 2/2023 # Kể Chuyện Cổ Tích: Bộ Quần Áo Mới Của Hoàng Đế # Top 10 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Kể Chuyện Cổ Tích: Bộ Quần Áo Mới Của Hoàng Đế mới nhất trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

BÌNH LUẬN FACEBOOK

Bộ Quần Áo Mới Của Hoàng Đế

Một hôm, có hai người lạ mặt đến hoàng cung tự xưng là thợ dệt và khoe rằng họ có thể dệt ra một thứ vải tuyệt đẹp xưa nay chưa từng có trong thiên hạ. Quần áo may bằng thứ vải ấy có một đặc tính kỳ lạ: ai là kẻ nịnh nọt hoặc ngu xuẩn thì không cách nào nhìn thấy được bộ quần áo, dù đứng rất gần.

Hoàng đế tự nhủ: “Ðấy mới là bộ quần áo duy nhất, ta chỉ cần mặc vào là biết ngay trong đám quan lại của ta đứa nào nịnh nọt, đứa nào ngu xuẩn, đứa nào không làm tròn bổn phận… Ta phải may một bộ như vậy mới được.”

Hai người thợ may bày ra hai khung cửi rồi ngồi vào làm như đang dệt thật, nhưng tuyệt nhiên khung chẳng có gì. Họ đòi bằng được thứ sợi tơ đẹp nhất, thứ vàng quí nhất, đem bỏ túi rồi giả vờ làm việc trên khung cửi rỗng tuếch. Hoàng đế nóng lòng muốn xem họ làm việc, nhưng nhớ đến đặc tính kỳ lạ của thứ vải ấy, tự nhiên Ngài đâm ngại. Ngài bèn sai quan thừa tướng đến xem.

Quan thừa tướng vừa giương to đôi mắt vừa tự nhủ:

“Lạy Chúa, ta chẳng nhìn thấy gì cả”.

Nhưng may mà ông nén lại được, không nói ra điều ấy. Hai người thợ may đến gần bắt chuyện và hỏi ngài xem vải có đẹp không.

– Thật là tuyệt! Hoa văn, màu sắc thật không thứ vải nào sánh nổi. Chiếc áo sẽ rất hợp với vị chủ nhân tương lai của nó!

Quan tể tướng trả lời nhưng trong lòng lo ngay ngáy. Ông lo họ bắt đầu ngờ rằng mình là kẻ nịnh nọt, ngu xuẩn, ngốc nghếch và trễ nải với công việc.

Hai người lợi dụng dịp may, lại kỳ kèo xin thêm vàng để thêu vào vải. Họ lại thủ vàng vào túi và say sưa làm việc trên khung cửi rỗng không.

Chẳng bao lâu, hoàng đế lại cử một viên đại thần khác đến xem vải. Hai người chỉ vào tấm vải tưởng tượng và chứng minh cho quan đại thần đây là tấm vải xưa nay trên đời có một không hai.

Quan đại thần tự nhủ: “Mình đâu phải là thằng ngu hay là mình không làm tròn phận sự. Dẫu sao cứ dấu biến đi là hơn cả.”

Nghĩ vậy, ngài vờ ngắm nghía, vuốt ve tấm áo tưởng tượng rồi đưa tay lên xoa cằm, gật gù chép miệng. Sau đó ngài quả quyết với hai người kia là ngài chưa thấy thứ vải nào đẹp bằng và cũng như quan thừa tướng lần trước, ngài lại trở về và kính cẩn tâu với hoàng đế: “Muôn tâu bệ hạ, không có gì đẹp bằng, chiếc áo ấy hợp với bệ hạ vô cùng.”

Khắp kinh thành nô nức bàn tán về thứ vải kỳ lạ ấy. Không thể dằn lòng được, hoàng đế đành phải đích thân đến xem vải. Ngài không quên dắt theo một bọn nịnh thần.

Ðến nơi ngài thấy hai người vẫn đang mãi mê làm việc. Hoàng đế nghĩ thầm: “Quái, ta chẳng nhìn thấy gì cả. Chẳng lẽ một vị hoàng đế mà lại ngu ư? Ngài bèn gật đầu lia lịa: “Ðẹp lắm, đẹp lắm.” Ngài ra vẻ hài lòng ngắm nghía hai chiếc khung cửi, không dám thú nhận là chẳng nhìn thấy gì.

Bọn nịnh thần xuýt xoa phụ họa: “Thật là tuyệt vời.” Và họ khuyên hoàng đế nên mặc bộ quần áo vô song đó trong ngày lễ rước thần sắp tới.

Hoàng đế ban cho hai thợ dệt mỗi người một tấm bội tinh và danh hiệu “Thợ dệt của nhà vua.” Suốt đêm hôm trước ngày lễ rước thần, hai thợ dệt làm việc cật lực dưới ánh sáng của 16 ngọn đèn. Họ giả vờ cắt, may, khâu, đính suốt đêm.

Cuối cùng bộ quần áo coi như may xong, kịp cho ngày lễ rước thần. Hoàng đế và các vị đại thần tới. Hai ông thợ dệt của nhà vua vờ giơ tay lên trời như nâng vật gì và tâu:

– Ðây là quần, còn đây là áo thưa Bệ Hạ. Quần áo này nhẹ như màng nhện, mặc vào mà tưởng như không và đấy cũng là một trong những đặc tính quí báu vô cùng của thứ vải nầy.

– Ðúng đấy ạ! -Bọn nịnh thần phụ hoạ tuy thật ra chẳng ai trong số họ thấy gì.

Hai ông thợ may lại nói:

– Muôn tâu thánh thượng, cúi xin ngài cởi quần áo ra và đứng trước gương lớn, chúng thần xin mặc áo mới cho bệ hạ.

Hoàng đế cởi sạch trơn quần áo. Hai ông thợ dệt của nhà vua làm bộ như mặc từng cái quần, cái áo mới vào người hoàng đế, rồi quàng tay quanh thân ngài như khoác đai lưng. Hoàng đế quay đi quay lại ngắm nghía trước gương. Bọn nịnh thần đồng thanh hô to:

– Trời, bộ quần áo sao mà đẹp quá chừng, từ thưở cha sanh mẹ đẻ tới giờ chúng thần chưa bao giờ được chiêm ngưỡng một kiệt tác thần tiên giữa cõi trần như vậy.

Quan trưởng lễ báo tin:

– Long tán đã đến, chờ Hoàng Thượng đi rước thần.

Nhà vua đáp:

– Ta đã sẵn sàng.

Rồi ngài lại nhìn vào gương mà ngắm nghía. Các quan thị vệ có nhiệm vụ đỡ đuôi áo, thò tay sát đất giả đò như cầm lên một vật gì, rồi vừa đi vừa đỡ cái vật vô hình đó trên không, chẳng dám nói là mình không nhìn thấy gì!

Ngoài phố mọi người cũng liên tục trầm trồ khen bộ quần áo mới của hoàng đế vì không ai muốn mang tiếng là ngu xuẩn hoặc không làm tròn trách nhiệm. Nhưng rồi, từ một góc nào đó, một đứa bé thốt lên:

– Kìa! Hoàng đế cởi truồng kìa.

Mọi người chung quanh đều nghe rõ câu nói của đứa bé nhưng ai cũng giả vờ như… chẳng nghe. Ðức vua truyền lệnh quay về lập tức… Có lẽ ngài cảm thấy choáng váng… Một chiếc kiệu vàng được vời đến, bốn chiếc rèm ngọc được buông xuống và đoàn nhạc cất cao bản “Hồi cung”.

Đọc truyện cổ tích thế giới chọn lọc Truyện cổ tích Việt Nam hay nhất

A Ha! Hoàng Đế Cởi Truồng!

A ha! Hoàng đế cởi truồng!

Tháng Mười Một 24, 2012 bởi xunauvn

Hiếu Tân Kính tưởng H.C. Andersen

Truyện này thì nhiều người đã biết: rằng đó là một truyện cổ tích của Andersen – một nhà văn Đan mạch. Tôi tin rằng nhiều người có thể không biết nước Đan mạch nằm ở đâu, nhưng vẫn biết nước ấy có một ông tên là Anđecxen kể chuyện rất hay; và có thể không biết ông Andersen kể những chuyện gì, nhưng vẫn biết ông có một truyện tên là “Lão vua ngốc và hai chàng ăn trộm” hay là “Bộ quần áo mới của Hoàng đế” hay là “Aha! Hoàng đế cởi truồng.” Thú thật, tôi thích cái tựa đề cuối cùng nhất. Còn bạn?

Tôi biết bạn chưa quên câu chuyện đơn giản này, nhưng vẫn cứ muốn kể lại hầu bạn, vì tin rằng thế nào bạn cũng sẽ tủm tỉm cười khi đọc lại nó. Ngày xưa, có một ông vua rất khoái nghe những lời ca tụng (tôi thách bạn tìm được ông vua nào không khoái..), một hôm có hai chàng bợm đến xin may cho ngài một bộ quần áo đặc biệt, nhẹ hơn tơ nhện, và có một đặc tính kỳ diệu là chỉ những ai thông minh mới nhìn thấy nó. Nhà vua thầm nghĩ, hay! từ nay ta sẽ biết trong quần thần của ta ai thông mình, ai ngu ngốc. Hai chàng bợm may xong cởi hết quần áo của ngài ra và mặc bộ quần áo mới vào, và hoàng đế giật mình: chết nỗi, ta cũng là người ngu ngốc ư, vì ta chẳng nhìn thấy quái gì cả. Nhưng ngài vốn là người sáng suốt, nên hiểu ngay rằng đây là một điều bí mật quốc gia, không thể để lọt ra ngoài cho bọn xấu nó lợi dụng. Vậy là chúng ta hiểu điều gì xảy ra: vị hoàng đế thông minh cứ tồng ngồng ra chễm chệ thiết triều, và hỏi bá quan thấy bộ quần áo mới của ngài thế nào. Tất nhiên ngài nhận được những lời tán tụng hay ho nhất. Theo phong tục ở Tàu thì chắc trăm quan đã tung hô “vạn tuế” ngay khi được vua hỏi đến, nhưng ở bên Đan Mạch có làm thế không thì tôi không dám chắc.

Sau khi đã khảo trí tuệ của bá quan rồi, nhà vua còn muốn thử xem trí thông minh của cả thần dân của ngài nữa. Kiệu của ngài đi đến đâu, dân chúng hai bên đường chiêm ngưỡng cứ nhìn nhau đỏ mặt lên và quay đi cố giấu nụ cười. Bỗng có một thằng bé hét vang lên: “A ha! Hoàng đế cởi truồng!”

Mở ngoặc: chỗ này có bản Việt dịch là “A ha! Hoàng đế không mặc quần áo gì cả!” Tôi cho rằng dịch giả có cái lý của ông (bà) ấy, rằng hoàng đế là hoàng đế, dù ở xa hay ở trong tưởng tượng thì vẫn cứ phải giữ lễ với ngài, không thể nói về ngài bằng những lời lẽ thiếu tôn kính được. Nhưng tôi cho là ông (bà) ấy dịch sai. Đơn giản là trẻ con thì phải nói như thế. “A ha! Hoàng đế cởi truồng!”

Không thấy Anđecxen nói thằng bé sau đó có bị mất đầu hay tru di cửu tộc gì không. Nhưng sau nhiều năm suy nghĩ tôi kết luận là không.

Đan Mạch ngày nay được nhiều người cho là một trong những nơi đáng sống nhất trên hành tinh này.

Có nhiều nguyên nhân, nhưng tôi thấy có một nguyên nhân không kém phần quan trọng, là: sau khi nghe thằng bé nói thế, nhà vua đã lẳng lặng về cung và… mặc quần áo vào. Nhưng thằng bé đó sau đâm ra lẩn thẩn. Cứ nhìn bất kỳ ông vua nào, dù triều phục uy nghi lộng lẫy đến đâu, nó cũng chỉ thấy ông ấy… cởi truồng! Thật là một óc tưởng tượng kì quái. Có người bảo nó bị bệnh rồi, phải chữa cho nó. Nhưng có người bảo không phải: đó chính là một cách nhìn mới, và chúng ta phải phục thằng bé đó, vì nó không bị áo quần loè loẹt đánh lừa. Ngẫm cũng phải. Đôi khi bắt gặp đâu đó tin tức những ‘ông vua’ có ngai và không ngai, vẫn cứ cởi truồng, mặc thiên hạ nói gì thì nói. Bỗng thấy như đôi mắt thâm trầm của Andersenquanh quất đâu đây.

HT

2012

Nghe Kể Chuyện Cổ Tích: Truyện Cổ Tích Tấm Cám

NGHE TRUYỆN CỔ TÍCH AUDIO TẤM CÁM Đọc truyện cổ tích Tấm Cám

Nghe kể chuyện cổ tích Tấm Cám

TÓM TẮT TRUYỆN TẤM CÁM

Tấm và Cám là hai chị em cùng cha khác mẹ. Mồ côi cha mẹ sớm, Tấm phải sống với dì ghẻ và cô em cùng cha khác mẹ tên là Cám. Tấm vất vả, khổ cực, làm việc luôn tay còn Cám thì được cưng chiều, chỉ biết rong chơi.

Một hôm, Tấm và Cám cùng đi hớt tép và ai hớt được nhiều sẽ có yếm đỏ. Cám mải rong chơi, không có tép nên đã lừa trút hết giỏ tép đầy của Tấm. Tấm khóc. Bụt hiện lên bảo xem trong giỏ có gì không. Tấm tìm thấy một con cá bống. Tấm nuôi cá bống, mỗi ngày cho bống ăn cơm. Mẹ con Cám biết được liền lừa Tấm đi xa để ở nhà giết thịt cá bống. Tấm lại khóc. Bụt hiện lên bảo Tấm tìm xương cá bỏ vào bốn cái lọ đem chôn dưới chân giường.

Ngày hội làng, dì ghẻ trộn gạo lẫn thóc, bắt Tấm phải ở nhà nhặt xong mới được đi xem. Tấm tủi thân ngồi khóc. Bụt hiện lên sai chim sẻ nhặt thóc giúp Tấm rồi bảo Tấm đào bốn cái lọ dưới chân giường lên để láy quần áo đẹp đi xem hội và một cn ngựa để cưỡi.Tấm đi qua cầu, chẳng may đánh rơi một chiếc giày xuống nước, mò mãi không được. Khi ngựa của vua đi qua cứ đứng lại, vua liền sai quân lính xuống mò thì vớt lên một chiếc giày xinh đẹp. Vua truyền lệnh ai ướm vừa sẽ cưới làm vợ. Mọi người thi nhau ướm thử, kể cả mẹ con Cám. Tới lượt Tấm, chiếc giày vừa như in cùng với chiếc giày trong túi Tấm. Tấm trở thành hoàng hậu.

Nhân ngày giỗ bố, Tấm xin phép vua về thăm nhà. Dì ghẻ lập mưu lừa Tấm trèo lên cây hái cau rồi đốn cây giết Tấm để Cám vào cung thay chị. Tấm chết hóa thành chim vàng anh ngày nào cũng ở bên vua. Mẹ con Cám liền giết vàng anh, bỏ lông ra góc vườn. Nơi ấy lại mọc lên hai cây xoan đào. Vua thích hai cây xoan đào, liền mắc võng nằm ngủ. Mẹ con Cám liền chặt hai cây xoan đóng thành khung cửi. Lúc Cám dệt vải, khung cửi kêu tiếng Tấm, Cám sợ hãi, đem đốt khung cửi rồi đổ tro đi thật xa. Nơi ấy lại mọc lên một cây thị xanh tốt nhưng chỉ có duy nhất một quả và ở tít trên cao. Bà cụ đi chợ trông thấy yêu mến quả thị liền bảo thị về ở với bà. Quả thị trên cao rơi vào túi bà. Bà đem quả thị về nhà.Tấm từ trong quả htij chui ra, nấu cơm, nấu nước, dọn dẹp giúp bà cụ. Bà cụ rình bắt được, bà xé vỏ quả thị đi. Từ đó, Tấm sống với bà cụ như hai mẹ con.

Một hôm nhà vua kinh lí đi qua, thấy trầu giống Tấm têm ngày trước liền gọi hỏi. Vua nhận ra Tấm liền rước Tấm về cung. Cám thấy chị đẹp hơn xưa, sinh lòng ghen ghét. Tấm chỉ cho Cám cách làm da trắng. Cám làm theo và chết. Nghe tin Cám chết, mẹ Cám cũng chết theo.

Đọc cho bé nghe những câu chuyện cổ tích Việt nam và cổ tích thể giới hay nhất

Bạn đang đọc nội dung bài viết Kể Chuyện Cổ Tích: Bộ Quần Áo Mới Của Hoàng Đế trên website Chungemlachiensi.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!